Tôi nhìn thấy nòng súng ngắn của Kristen. Nó hướng về phía tôi, nhưng cô ta đang dồn sự tập trung vào Adam. Tôi nhận ra cô ta hơi run. Tôi hy vọng là cô ta không quen bắn người. Nhưng tôi thực sự không biết chút gì về cô ta. Tôi nghi ngờ Adam cũng không thực sự biết. Những người như Kristen đeo mặt nạ mỗi ngày. Đó không phải là lớp trang điểm. Nó không được làm bằng cao su hay bất cứ thứ gì công khai như thế. Đó là năng lực giữ kín cảm xúc bằng cách giả vờ tỏ ra bình thường.
Hoặc hạnh phúc.
Khi họ chưa bao giờ thực sự hạnh phúc.
“Anh đã cho cô ta uống GHB chưa?” cô ta hỏi.
Adam gật đầu một cách lo lắng và ra dấu về chiếc cốc của tôi. “Có, nhưng cô ta không uống nó.”
Kristen chĩa mạnh súng về hướng tôi. “Uống nó!”
“Không,” tôi nói. “Tôi không uống.”
Adam nhìn tôi bằng ánh mắt cảm thông. “Nó sẽ khiến mọi chuyện dễ chịu hơn,” anh ta nói.
Những lời này quăng tôi trở lại với Albert Hodge. Khi hắn đặt bàn tay lên miệng tôi và bảo hãy hít vào. “Mọi thứ sẽ dễ chịu hơn.”
Tôi đã không đánh trả hắn ta. Tôi đã làm theo những gì hắn nói bởi vì tôi quá sợ hãi. Nhưng bây giờ thì không.
“Cô sẽ phải giết tôi,” tôi nói. “Tôi đã gọi cảnh sát. Họ sẽ tới đây sớm thôi. Cô sẽ bị đá vào tù vì chuyện này, Kristen. Cả anh nữa, Adam.”
“Cô ta đang bịp bợm,” Kristen nói, đánh giá lời nói của tôi. “Cô gọi điện lúc nào?”
“Khi tôi ở trong nhà tắm.”
Kristen trừng mắt lườm Adam. “Chà, đây thực sự là một chuyện cực kỳ ngu xuẩn đấy, Adam. Để cho cô ta làm việc đó.”
“Anh không hề giết ai cả,” Adam nói. “Tất cả là do Kristen. Anh thậm chí còn không biết là cô ta sẽ tới căn nhà gỗ. Cô ta lén theo dõi Sophie. Cô ta và Connor. Cả hai người họ đều có động cơ riêng.”
“Anh thực sự là một thằng dối trá, Adam,” Kristen nói.
Adam chuyển sự tập trung của anh ta sang tôi. “Em biết anh mà, Lee.”
Tôi đã nghĩ là tôi biết. Giờ thì tôi biết tôi chỉ ảo tưởng hão huyền về con người thật của kẻ đã giải cứu tôi và là bạn thân nhất của người anh trai yêu dấu của tôi.
Khẩu súng tiến đến gần hơn.
Tôi cần một trong hai người họ sang phe tôi. Tôi cũng cần cảnh sát tới đây.
Họ ở đâu rồi?
“Em biết là anh không thể làm chuyện đó, Adam,” tôi nói.
Kristen không chịu lùi bước. “Bọn tôi tiến hành ở đấy vì Adam bảo tôi là một người bạn cũ, một người ngưỡng mộ anh ta, người chịu ơn anh ta, sẽ trở thành thám tử chịu trách nhiệm cho vụ án. Chẳng lẽ cô chưa bao giờ ngộ ra là thật kỳ lạ, thật trùng hợp, thậm chí thật tình cờ, rằng vợ của người bạn cũ đã bị bắt cóc trong phạm vi cái thị trấn bé tẹo của cô à?”
Tôi không phản ứng. Kỳ thực, tôi từng nghĩ là chuyện đó thật tình cờ. Tại thời điểm đó, tôi đã nghĩ rằng việc ấy cho tôi cơ hội để làm gì đó cho Adam Warner vì anh cũng từng làm điều tương tự cho tôi từ rất lâu trước kia - rằng tôi có thể giúp anh vào thời điểm tồi tệ nhất trong cuộc đời anh ấy.
Kristen Moss là một chuyên gia nói chuyện. Cô ta kiếm sống bằng cách nói chuyện trước hội đồng xét xử. Cô ta có khi cũng là kẻ nói dối vĩ đại nhất hành tinh.
“Tôi biết cô định sẽ giết tôi,” tôi nói. “Tôi muốn biết chuyện gì đã xảy ra. Tôi xứng đáng được biết.”
Adam nhìn đi chỗ khác.
“Chuyện này thực sự loạn hết lên rồi,” anh ta kêu lên.
Anh ta không phải là người mà tôi từng nghĩ hoặc là người mà tôi từng muốn nhìn thấy.
“Anh đã làm rối tung mọi chuyện, Adam,” tôi bảo anh ta. “Là anh làm.”
Adam có vẻ sợ hãi, gần như sắp sụp đổ.
“Anh không làm gì cả, Lee. Thực sự, anh không làm.”
Kristen vẫn duy trì vẻ sắt đá. Nhưng cô ta không thể ngừng nói. Cô ta muốn kiểm soát câu chuyện.
“Cái đêm trước hôm dự định bắt cóc cô ta, Adam chuốc Sophie uống GHB,” cô ta nói. “Tôi có được nó từ một khách hàng đủ ngu xuẩn để mang nó tới tòa. Dĩ nhiên, tôi không dùng thứ đó. Tôi đưa Adam một ít để cho Sophie uống và giữ một liều đủ dùng cho Connor.”
“Connor cũng bị chuốc thuốc,” tôi nói. “Đấy là lý do tại sao anh ấy không nhớ gì.”
Kristen bật ra một tiếng cười khô khốc. “Cô nên làm thám tử đấy.”
Cô ta hẳn là sẽ tự hào với lời bắt bẻ cỏn con đó trước tòa.
“Chuyện gì đã xảy ra?” tôi hỏi, cố gắng kéo dài thời gian. “Tôi cần được biết.”
May thay, Kristen đang trên đà kể chuyện.
“Adam đưa cô ta xuống tầng hầm. Tôi làm những gì tôi phải làm. Tôi chấm dứt sự sống của cô ta vì Quý ông Tôi-Không-Phải-Kiểu-Đàn-Ông-Đó không có gan làm việc đấy. Điển hình của mẫu đàn ông chỉ giỏi nói. Không giỏi làm. Tôi cho một ít tinh dịch của Connor từ bộ dụng cụ hỗ trợ sinh sản vào trong cô ta. Xong. Bọn tôi vác xác cô ta xuống dọc đường hầm và xếp gọn ở đó, rồi đẩy cô ta xuống nước khi đến lúc.”
Cô ta dừng lại và nhìn Adam. “Và anh, Adam, chỉ phải làm một việc cỏn con. Chắc chắn là do anh làm hỏng nó. Thám tử đang ở đây. Chuyện này chỉ có thể là do anh nói cho ai đấy hoặc anh không hủy hết mọi bằng chứng, đúng không?”
Anh ta không trả lời.
“Tôi đã tìm thấy cái mũ,” tôi nói.
Kristen gật đầu vẻ đã hiểu. “Dĩ nhiên là cô đã tìm thấy,” cô ta nói. “Tôi biết là tôi đáng ra nên đích thân quay lại đó. Tôi thật ngu xuẩn. Thật ngu xuẩn.”
Có một sự thiếu kết nối trong những lời nói phát ra từ miệng cô ta. Lời nói của cô ta được truyền ra với vẻ phẳng lặng kỳ lạ. Tôi chưa bao giờ nghe ai biểu đạt một chuỗi từ ngữ ghê tởm như vậy mà chẳng mẳy may chút cảm xúc nào. Cô ta có khi cũng có thể đặt pizza với cái giọng đó.
“Anh không liên quan gì tới chuyện đó,” Adam nói, nài nỉ tôi tin anh ta. “Em cần phải tin anh. Cô ta phát rồ rồi.”
Cảnh sát đang ở đâu rồi?
“Anh đã nghĩ ra phần hay nhất của kế hoạch,” Kristen nói, nhìn Adam, người mà giờ đây đang lặng thinh.
“Đó là gì?” tôi hỏi cô ta.
Kristen mỉm cười.
“Con búp bê tình dục.”