Tôi suy nghĩ nát óc về chứng cứ ngoại phạm. Tôi đã hành nghề luật trong hơn một thập kỷ; tôi biết những điểm then chốt để tránh bị kết án. Phải có một chứng cứ ngoại phạm không thể bẻ gãy và không bao giờ nói về những việc ta đã làm một khi mọi việc được lắng xuống. Tôi đã có Connor làm ngoại phạm, dĩ nhiên rồi, nhưng còn vấn đề của Adam. Để chúng tôi thoát khỏi vụ này, tôi cần phải chắc chắn rằng ngay cả một thằng ngốc tự mãn như anh ta cũng sẽ không bị bắt.
Đám người tự mãn vô cùng thiếu tin cậy.
Adam phải ngồi yên vị trên chiếc thuyền đó và ông già kia phải nhìn thấy cuộc vật lộn. Chỉ đơn giản như thế thôi. Sự đơn giản luôn là khởi đầu tốt. Sự phức tạp sẽ chỉ tạo ra sai sót cho những dự tính tốt nhất - hoặc tệ nhất.
Tôi gặp mặt Adam ở Goldfinch trong Four Seasons lần thứ hai. Nơi này nhung nhúc dân ngoại thành và đó là lý do tại sao đây là địa điểm tuyệt vời cho cái dự định trong đầu chúng tôi. Mọi người đều quá bận rộn tỏ ra trên cơ người đối diện để chú ý đến chúng tôi. Vậy là tốt. Chúng tôi có nhiều thứ cần phải bàn xong. Dịp cuối tuần lễ Chiến sĩ trận vong còn cách mười ngày nữa và chúng tôi cần phải hành động đồng bộ. Hoàn toàn đồng bộ.
Tôi đẩy trượt một gói GHB ngang qua bàn. “Lũ nhóc gọi đó là thuốc anh đào.”
Anh ta cất nó vào túi áo khoác. “Nghe ngon đấy.”
Chúng tôi gọi đồ uống - Whisky và rượu vang - và sau khi đồ uống tới, chúng tôi đi vào việc chính. Tôi quan sát kỹ Adam khi chúng tôi nói chuyện. Anh ta hoàn toàn nhập tâm. Điều này không chỉ tốt, nó còn cần thiết. Anh ta có nhiều thứ để mạo hiểm ở đây hơn. Cô ta là vợ của anh ta.
“Ông lão đó cần phải nhìn thấy cuộc vật lộn từ chỗ bãi cỏ phía trên bãi biển,” tôi bảo anh ta.
“Được,” anh ta nói. “Thế nên cô sẽ mặc đồ của Sophie và sẽ diễn trò. Ông già dẫn chó đi dạo sẽ nhìn thấy cô đánh nhau với ai đó và rồi cô sẽ biến mất khỏi tầm mắt.”
Adam không phải là kiểu người tỉ mỉ. Chuyện này khá rõ ràng ngay từ đầu.
“Thế không được,” tôi nói sau khi nuốt thêm chút rượu vang. “Tôi không thể chỉ giả vờ đang đánh nhau với ai đó được. Ông già đó không bị mù. Chỉ bị cận thôi.”
“Cô không thể biến Connor thành xác sống và làm anh ta vận lộn với cô được à?”
Đó vốn định là câu nói đùa, nhưng có một ý tưởng đắt giá được gói bên trong ý tưởng ngu ngốc của anh ta.
“Anh ta sẽ hoàn toàn mê man đến mức không biết là mình đã làm gì,” tôi nói với anh ta. “Tôi sẽ đặt bẫy anh ta và anh không phải lo về việc đó. Anh ta sẽ bị đá vào tù vì chuyện này. Tôi sẽ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên. Không cần thiết phải gọi cho cảnh sát đến bắt anh ta. Tôi biết Connor Moss. Anh ta luôn cố gắng hành động đúng đắn.”
“Tôi cảm thấy hơi tiếc cho anh chàng,” Adam nói.
“Đừng,” tôi nói, tôi thực sự có ý đó. “Anh ta lên giường với vợ anh. Anh ta tạo ra đứa trẻ! Anh ta đã hủy hoại cuộc sống của chúng ta.”
Adam nuốt một ngụm lớn đồ uống của mình. Anh ta đang lo lắng. Tôi tự hỏi liệu anh ta có phù hợp với vụ này hay không.
“Tôi sẽ không bao giờ quên việc đó,” anh ta nói.
Tốt , tôi nghĩ thầm.
“Bây giờ, về cái ý tưởng xác sống kia,” tôi tiếp tục. “Một con ma-nơ-canh thì sao?”
“Tôi chưa hiểu lắm,” anh ta nói.
Adam có thể ưa nhìn, nhưng anh ta chắc chắn tiếp thu không nhanh lắm. Anh ta vẫn luôn là cái mắt xích yếu ớt trong cái việc mà chuỗi dự định chúng tôi muốn tiến hành. Tôi đã lưu lại điều này trong đầu.
“Thế nếu chúng ta mặc quần áo cho ma-nơ-canh giống Sophie và tôi mặc đồ như Connor thì sao?” tôi hỏi. “Mặc áo khoác của anh ta. Cũng có thể đội mũ nữa. Tôi vật lộn với con ma-nơ-canh.”
Anh ta đặt chiếc cốc rỗng của mình xuống và ra hiệu cho cậu bồi bàn rằng anh ta muốn một cốc thứ hai.
“Tôi thích thế,” anh ta nói. “Nhưng chúng ta không có ma-nơ-canh. Đúng không?”
Tôi lắc đầu với người bồi bàn rằng tôi chỉ cần uống một ly rượu duy nhất.
“Không,” tôi nói. “Và chúng ta cũng không nên bị nhìn thấy khi chạy quanh Goodwill để cố gắng tìm một con.”
Adam ngồi đó im lặng trong một phút.
“Tôi có một con búp bê tình dục bơm hơi trong cốp xe,” anh ta nói.
“Anh thật tởm lợm,” tôi nói.
Anh ta nhún vai với tôi. “Nó là từ một bữa tiệc độc thân ở nơi làm việc. Tôi vẫn muốn vứt nó đi. Điều tôi sợ nhất là mình bị tai nạn trên xa lộ 1-5 và mấy tay lính cảnh sát sẽ tìm thấy nó trong cốp sau xe ô tô.”
Tôi có những mối e sợ lớn hơn thế nhiều. Dành quãng đời còn lại của mình ở trong tù là thứ nằm trên cùng danh sách.
“Cái đó được,” tôi bảo anh ta. “Tốt hơn ma-nơ-canh. Nhiều khả năng là nó sẽ linh hoạt hơn.”
Trong khi chúng tôi ngồi đó, tôi duyệt lại nhanh mọi thứ trong đầu. Tới và lui. Việc này là khả thi. Khá rủi ro khi ở trọ chung trong cùng một khu nhà gỗ, nhưng chuyện đó cũng có thể giải thích được.
“Anh phải nhớ,” tôi nhắc Adam. “Chúng ta chưa bao giờ gặp nhau. Chúng ta sẽ không nhận ra đối phương khi nhìn thấy nhau. Chồng tôi đã lần theo dấu của vợ anh để tới Octopus Hole. Đó là một kế hoạch bất ngờ. Sophie cũng đã nghe về những căn nhà gỗ - từ Connor. Cô ta đặt thuê căn nhà Hoa Tử Đằng, đăng nó lên Facebook và Connor đặt Hoa Huệ Tây cho chúng tôi. Không ai trong số chúng ta biết về những thứ sẽ diễn ra.”
“Ừ,” anh ta nói. “Hai ta đều là nạn nhân ở đây.”
“Anh biết đây là sự thật mà,” tôi nói, nghĩ tới những người bạn đời phản bội của chúng tôi.
“Còn căn nhà thứ ba thì sao?”
“Tôi đã biết ai đặt thuê nó rồi.”
“Ai?”
“Một bà lão với mấy đứa nhỏ. Bà ta sẽ bị phân tâm.”
“Làm sao cô biết chắc được?”
“Bởi vì tôi biết. Mọi chuyện sẽ diễn ra rất nhanh. Nó sẽ xong xuôi ngay trong chớp mắt.”
Khi chúng tôi đứng dậy để ra về, Adam nhìn tôi với ánh mắt quá rõ ràng và không thể nhầm lẫn mà bọn đàn ông vẫn dành cho những phụ nữ mà họ nghĩ sẽ có cơ hội chấm mút.
Tôi cũng lưu ý luôn điểm này. Ai biết được đến lúc nào ta sẽ cần dùng tới một thứ như vậy.