“Cô ta là một kẻ dối trá,” Adam nói đều đều. “Anh không bao giờ làm hại Sophie. Đương nhiên, anh đã tức giận với cô ấy. Phải, anh ghét việc Aubrey không phải là con anh mà thực ra là con của kẻ khác. Anh sẽ không bao giờ tham gia vào việc giết vợ anh. Em phải tin anh, Lee.”
“Em không biết nên tin gì,” tôi nói khi mà cả ba chúng tôi cùng đối mặt với nhau trong căn phòng khách của ngôi nhà đắt đỏ ở Seattle của Adam.
Kristen bình thản. Adam đang muốn gỡ gạc. Tôi biết anh là kẻ giết người, Adam, tôi nghĩ như vậy. Janna Fong đã kể cho tôi nghe về con búp bê tình dục trong cốp xe của anh.
Anh ta chĩa thẳng một ngón tay về phía Kristen. “Cô ta bị điên.”
Một lần nữa, Kristen không phản ứng. Cô ta điềm tĩnh một cách kỳ quặc.
“Tôi không điên,” cô ta nói, súng của cô ta giờ đây như một que dò mạch, chĩa vào mối đe dọa lớn nhất của cô ta - Adam. “Chỉ mệt mỏi thôi. Mệt mỏi vì đã làm việc quá vất vả và cho đi quá nhiều trong khi tất cả những kẻ khác chỉ biết nhận. Nếu như anh từng có gì để mà cho đi, anh sẽ hiểu. Nhưng anh không có. Anh lúc nào cũng chỉ biết vào vai đáng thương hại ‘tội nghiệp tôi, vợ tôi ngủ với thằng đàn ông khác’.”
Cách mà Kristen nói chuyện khiến tôi không còn nghi ngờ gì rằng chuyện này sẽ kết thúc thật tệ cho cả tôi và Adam. Nhưng chỉ khi tôi để cho điều đó xảy ra mà thôi.
“Tôi thực ra có hiểu,” tôi nói.
Cô ta dời sự chú ý sang tôi.
“Hiểu thế nào cơ, cô thám tử?”
Không ai có thể thực sự hiểu một kẻ loạn trí. Tuy nhiên, tôi biết rằng một kẻ điên cũng có thể dễ dàng bị thao túng như bất kỳ ai.
“Cô đã trải qua rất nhiều chuyện,” tôi bảo cô ta. “Connor đã kể cho tôi. Tôi biết là cô phải đấu tranh với việc vô sinh.”
Cô ta nhìn tôi trừng trừng nhưng không nói gì.
“Tôi biết cô làm tất cả những chuyện này vì muốn có một đứa con. Đúng không, Kristen?”
Mắt cô ta chớp chớp. “Tôi biết cô đã gặp Connor,” cô ta nói. “Anh ta cũng là một kẻ dối trá.”
“Kristen,” Adam nói, “bỏ súng xuống. Chuyện này chẳng có ích gì cả.”
Giọng anh ta thô ráp, bị nghẹn lại với thứ cảm xúc mà tôi nghĩ là cảm xúc chân thật.
Kristen nhìn tôi, rồi nhìn sang Adam.
“Anh nghĩ là tôi không biết à?” cô ta hỏi. “Anh nghĩ là tôi không biết gần như từ cái đêm đầu tiên tại căn nhà gỗ là chuyện này sẽ tan tành à? Tôi đáng ra không bao giờ nên dính dáng tới anh, Adam. Anh đã khiến tôi làm tất cả những chuyện này. Anh đã thuyết phục tôi vào vụ này, thằng khốn.”
Và cứ như thế, cô ta nổ súng vào ngực Adam. Anh ta thở hổn hển và đặt tay lên vùng máu đỏ đang ngày một lan rộng trên chiếc áo mà tôi đã trầm trồ khi mới đến. Anh ta có vẻ sững sờ. Mặc dù Kristen vẫn nhắm khẩu súng đã nạp đạn vào anh ta từ nãy giờ, tôi chợt nhận ra rằng Adam nghĩ anh ta là bất khả chiến bại. Trong cuộc hôn nhân hoàn hảo của anh ta. Trong công việc của anh ta. Trong âm mưu của anh ta với Kristen. Giờ đây tất cả những thứ đó đã sụp đổ. Anh ta lặng lẽ ngã thụp xuống tấm thảm dày màu trắng và đen mà giờ vương vãi máu. Anh ta không nói một lời.
Kristen vẫn đang nhìn anh ta trong lúc tôi rút ra khẩu súng của chính mình và nổ súng.
Cô ta ngã xuống, ngón tay cô ta vẫn kẹp chặt vũ khí của mình. Mắt cô ta vẫn mở và nhìn chằm chằm vào căn phòng, nhưng tôi biết rằng phát đạn của tôi đã giết chết cô ta. Tôi từng đi săn cùng bố khi còn nhỏ. Tôi biết ánh nhìn bối rối, sợ hãi của một con hươu đực khi sự sống bị kéo ra khỏi nó. Kristen Moss chính là con vật đó lúc này.
Mùi thuốc súng tràn ngập trong phổi tôi. Tôi chưa bao giờ nã vũ khí vào một con người. Nước mắt tuôn rơi. Tôi liếc quanh căn phòng như một con thú bị nhốt. Tôi đã được đào tạo để làm điều này trong suốt sự nghiệp. Tôi biết phải làm gì. Tôi đá khẩu súng khỏi tay Kristen và đi tới chỗ Adam, người mà lúc này đang tạo ra những âm thanh khủng khiếp.
“Anh rất xin lỗi, Lee.”
Tôi không biết tại sao, nhưng tôi quỳ xuống để an ủi anh ta.
“Em biết, Adam,” tôi nói. “Mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Tôi lại quay lại hẻm Tamarack ở Shelton. Nhưng giờ đây Adam Warner đang nằm dưới những cành cây mận. Anh ta đang cầu cứu. Tôi đưa tay xuống chỗ anh ta và hứa sẽ đưa anh về nhà.
Và giống như anh ta từng làm với tôi, tôi nói dối.
“Mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
“Kristen đã làm tất cả chuyện này,” anh ta nói.
“Em biết,” tôi bảo anh ta.
Tôi nhìn gương mặt đẹp trai của anh, đôi kính sành điệu của anh giờ đây bị dính những đốm máu nhỏ. Tôi tự hỏi điều gì đã biến cậu bé từng giải cứu tôi thành một con quái vật như thế. Tôi thấy khó thở, nhưng tôi biết tôi vẫn đang thở. Tôi tự hỏi liệu trước giờ có ai biết được lý do tại sao chúng ta làm chuyện gì đó không. Ngay cả những điều tồi tệ nhất. Đôi mắt anh bắt đầu mờ dần đi.
Tôi nghe thấy tiếng còi.
“Gắng lên, Adam,” tôi nói. “Đội hỗ trợ sắp tới rồi.”
Adam Warner qua khỏi cơn nguy kịch để rồi phải đối mặt với các cáo buộc giết người, sau khi phòng xét nghiệm quay lại kiểm tra lần thứ hai các mẫu máu thu được từ cuộc khám nghiệm tử thi Sophie Warner và phát hiện ra một lượng nhỏ GHB trong đó. Nó là một trong số những loại thuốc không nằm trong danh mục kiểm tra chất độc tiêu chuẩn. Không ai tìm đến nó trừ khi bạn nghĩ là nó có thể ở đấy.
Những người nhặt hàu đã tìm ra cái áo khoác đỏ của Connor nhưng không hề biết nó là một phần của vụ án hình sự cho đến khi Linda London làm một bản tin thời sự về những điều đã thực sự xảy ra tại những căn nhà gỗ cách Octopus Hole không xa. Kristen và Adam đã bỏ nó lại dưới nước sau khi Sophie được cho là đã bị bắt cóc. Đó là một kiểu sai sót mà có thể dễ dàng làm hại họ - chiếc áo khoác được mua ở Nordstrom tại Seattle. Một biên lai bất cẩn bị bỏ lại trong túi áo đã chỉ ra tài khoản của Kristen. Nó là một phần ngụy trang của cô ta. Mái tóc giả được thu lại từ chiếc mũ rơm.
Con búp bê tình dục.
Điều đó đúng. Những lời cuối cùng của Kristen không phải là nói dối.
Tuy nhiên, có một điều là nói dối.
Bác sĩ Collier gọi điện cho tôi về việc khám nghiệm tử thi của Kristen.
“Chị đã đọc báo cáo của cô rồi,” cô ấy nói. “Đã xem tất cả các ghi chú về phi vụ tìm cách đẻ con của cô ta. Thánh thần ơi. Chị mong là cô đang ngồi nhé.”
Tôi không hề. Nhưng tôi vẫn nói là tôi đang ngồi.
“Kristen không thể có con. Cô ta chẳng có buồng trứng nào cả. Sinh ra đã không có. Cô ta bị cái mà chúng ta gọi là không có buồng trứng bẩm sinh.”
“Nhưng cô ta thường xuyên đi gặp bác sĩ phụ sản,” tôi nói.
“Chị cũng kiểm tra thông tin đấy rồi. Bác sĩ Yamada là một bác sĩ tâm thần. Ngay khi cô quay lại làm việc, cô sẽ muốn thử xem có thể khiến ông ta nói chuyện với cô không đấy. Trường hợp này thú vị lắm, chị cá đấy. Cô ta đã làm mọi thứ để có thai, nhưng cô ta không có điều kiện cần để làm chuyện đó. Không biết chồng cô ta có biết không?”
“Em nghĩ là không. Anh ta đã dốc toàn lực cho phi vụ có con của cô ta. Thật là một mớ bòng bong.”
Bác sĩ Collier nói là báo cáo của cô đang nằm trong thư điện tử của Montrose.
“Chỉ là muốn cho cô biết thôi,” cô ấy nói.
Tôi cảm ơn cô ấy và tìm một chỗ để ngồi xuống. Tôi đã không ngờ tới điều đó, nhưng tôi cảm thấy tiếc cho Kristen. Cô ta bị bệnh. Cô ta mong muốn một thứ mà cô ta không bao giờ đạt được và cô ta rõ ràng là đã giận quá mất khôn.
Adam lại là một câu chuyện khác.
Tôi có kỳ nghỉ dài một tuần để chờ xem xét lại vụ nổ súng. Millicent và tôi bị cuốn vào Netflix và, trong nỗi ngạc nhiên của cuộc đời tôi, Dan Belding Con đã rủ tôi đi hẹn hò. Bất ngờ lớn hơn, tôi đã nói đồng ý. Anh ấy đàng hoàng và sự đàng hoàng đã khá thiếu hụt trong cuộc sống tôi gần đây.
Khi lớn lên trong căn nhà nhỏ tại Shelton, tôi đã không mơ về việc trở thành một cô nàng mê mèo.
Giống nhu Kristen Moss, tôi đã muốn kết hôn và có một gia đình.
Mặc dù có lẽ không nhiều như cô ấy.
Hai tuần sau khi bắt giữ Adam, một phụ nữ trẻ đi theo con chó của mình vào một khe núi cạnh con đường vận chuyển gỗ hẻo lánh gần Hurricane Ridge trên Olympic Peninsula. Màu đỏ của chiếc xe bán tải đang được truy lùng gắt gao của Coyle đã thu hút sự chú ý và cô ấy gọi 911. Đúng là vậy. Coyle không hề giết hại bất kỳ ai ngoài bản thân mình. Tôi nghĩ tới lời thỉnh cầu của anh ta về chú chó trong cuộc gọi đó. Một sự nhẹ nhõm buồn bã quét qua tôi khi tôi kiểm tra với bên Kiểm soát Động vật. Một cặp đôi trẻ từ Union đã nhận nuôi AJ, chú chó Pomeranian yêu quý của anh ta.
Cái con chó sủa ăng ẳng không ngừng ấy đã sở hữu kết thúc có hậu duy nhất ở đây.
Ít nhất là theo những gì tôi biết.
Bạn nghĩ rằng một lời nhận tội và một vài bằng chứng ủng hộ sẽ là đủ để thả một người ra khỏi tù trong thời gian ngắn, nhưng chiếc bánh xe công lý vẫn di chuyển chậm chạp ngay cả khi cái điều đúng đắn cần làm là một điều quá hiển nhiên. Luật sư của tôi bảo rằng tôi có thể được ra khỏi đây sau vài tháng nữa. Việc xóa bỏ một lời nhận tội là không dễ dàng.
Xét nghiệm huyết thống đã xác nhận cái điều mà tôi đã biết ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy con bé: Aubrey là con gái tôi. Ông bà của Aubrey đang nuôi con bé. Frank và Helen có vẻ cũng tốt khi đã tới đây gặp tôi hai lần. Luật sư của tôi đã bắt đầu quy trình pháp lý để sửa lại những vấn đề về quyền nuôi con mà không nghi ngờ gì là sẽ xảy ra khi tôi được thả. Cho đến giờ, tôi có cảm giác là nhà Flynn sẽ không tranh đấu với tôi. Họ trông không giống kiểu người thích kiểm soát. Thực ra, khi ngồi trong phòng thăm phạm nhân, trái tim tôi có hơi chút chấp chới. Tất cả những chuyện này đều thật mới mẻ. Helen trông có vẻ lo lắng, ăn mặc như thể bà ấy vừa mới tới một bữa tiệc sân vườn và Frank nở với tôi một nụ cười khi mà nhân viên nhà tù đưa ra những hướng dẫn cuối cùng. Và Aubrey? Con bé lao đến tôi như một người thân quen, với nụ cười có thể làm tan chảy trái tim bất kỳ ai.
Một ngày nào đó con bé sẽ gọi tôi là bố.
Hóa ra làm cha mẹ chính là tất cả những gì tôi hằng mong muốn.
Giống như Kristen.
Trong thời gian ở tù để chờ ngày xét xử, tôi suy xét lại tất cả những lý do đã đưa tôi tới đây. Tôi nghĩ về những thứ tôi đã có thể làm khác đi để tránh được mớ hỗn độn này. Cuộc sống của tôi liệu sẽ tốt hơn chăng nếu tôi không tìm thấy Lee Husemann trong khu đất trống đó? Tôi đã là người hùng trong mắt mọi người vào ngày hôm đó. Nhưng ngay bên dưới bề mặt, giống như vết cắn của một con bọ chưa nổi lên trên bề mặt da, tôi biết rằng tôi chỉ là một anh chàng đã có mặt đúng nơi đúng lúc, không hơn không kém.
Hoặc có khi nào là ở sai địa điểm?
Đây mới là phần hài hước, mặc dù tôi biết hài hước không phải là từ đúng. Tôi kỳ thực đã yêu Sophie. Tôi thực sự đã yêu. Cô ấy làm tổn thương tôi vô cùng, chuyện ngoại tình đã khiến con tàu đi trật đường ray. Tôi không thể lý giải được điều đó. Tôi đã cho cô ấy cơ hội thứ hai. Tôi đã cố tình ngó lơ. Phải chi ngày hôm đó tôi không đưa Aubrey đến gặp bác sĩ. Tôi có lẽ sẽ không bao giờ biết con bé không phải là con tôi. Cứ nhìn gương mặt con bé, nhìn gương mặt Sophie, tôi không thể loại bỏ nó ra khỏi đầu. Nó xâm chiếm tôi. Tôi làm bậy với Carrie LaCroix, tôi thừa nhận điều đó. Nhưng tất cả chỉ có vậy. Kristen Warner là kẻ dối trá. Tôi không liên quan gì tới vụ sát hại vợ tôi.
Tôi cần mọi người tin tôi.