Kẻ Song Trùng

Lượt đọc: 4284 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
THÀNH PHỐ FLINT
sau đó
1

Chiếc máy bay do Howard Gold quá cố từng thuê đã hạ cánh xuống sân bay thành phố Flint vào 11 giờ sáng. Cả Howie và Alec đều khổng có trên máy bay. Sau khi được giám định y tế xong, các thi thể đã được vân chuyên trở lại thành phố Flint bằng xe tang từ Nhà tang lễ Plainville. Ralph, Yune và Holly sẽ chia sẻ chỉ phí đó, cũng như chiếc xe tang thứ hai chở thi thể của Jack Hoskins. Yune đã thay lời tất cả bọn họ khi nói rằng làm gì có chuyện một tên khốn giết người lại có thể trở về nhà trên cùng một chuyến xe với nạn nhân của hắn.

Chờ họ ở sân bay là Jeannie Anderson, đứng cạnh vợ và hai con trai của Yune. Các cậu bé lao qua Jeannie (một trong hai đứa, cậu nhóc phốp pháp tên là Hector, suýt xô ngã cô) và đến đỡ bố của chúng, người đang có một cánh tay phải bó bột và đeo dịu. Anh ôm chặt chúng bằng cánh tay còn khỏe mạnh, buông chúng dần và ra hiệu cho vợ. Cô cũng lao về phía anh. Jeannie cũng vậy, tà váy bay ngược ra sau. Cô vòng tay qua người Ralph và ôm chầm lấy anh.

Nhà Sablo và vợ chồng Anderson quây quần bên nhau gần cửa ra vào nhà ga tư nhân nhỏ, ôm nhau và cười đùa, cho đến khi Ralph đánh mắt nhìn xung quanh và thấy Holly đang đứng một mình bên cánh của King Air, quan sát họ. Cô đang mặc một bộ quần áo liền quần mới mà cô ấy buộc phải mua tại Ladies’ Apparel ở Plainville, Walmart gần nhất cách đó sáu mươi cây số, ở ngoại ô Austin.

Ralph ra hiệu cho cô, và cô tiến tới, hơi ngại ngùng. Cô dừng lại cách đó vài bước chân, nhưng Jeannie thì không. Cô ấy nắm lấy tay Holly, kéo cô lại gần và ôm cô. Ralph vòng tay qua ôm cả hai người.

“Cảm ơn cô,” Jeannie thì thầm vào tai Holly. “Cảm ơn cô đã mang anh ấy trở về với tôi.”

Holly nói, “Chúng tôi định sẽ về nhà ngay sau cuộc điều tra, nhưng các bác sĩ đã bắt Trung úy Sablo - Yune - đợi thêm một ngày. Cánh tay anh ấy có máu tụ và bác sĩ muốn hút nó ra.” Cô đứng nhích ra khỏi vòng tay ôm, mặt đỏ bừng nhưng có vẻ hài lòng. Cách đó chừng 3 mét, Gabriela Sablo đang bảo các con để bố yên, nêu không chúng sẽ làm gãy tay anh ấy lần nữa.

“Derek biết tin gì chưa?” Ralph hỏi vợ.

“Thằng bé biết bố nó đã tham gia vào một cuộc đọ súng ở Texas, và anh không sao cả. Thằng bé cũng biết hai người khác đã hy sinh. Nó muốn về nhà sớm.”

“Và em bảo gì?”

“Em đồng ý. Tuần tới thằng bé về. Anh ổn chứ?”

“Ổn.” Thật tốt khi gặp lại con trai mình: rám nắng, khỏe mạnh, với một vài múi cơ bắp mới từ bơi lội, chèo thuyền và bắn cung. Và tâm trạng tích cực. Đó là điều quan trọng nhất.

“Chúng ta sẽ dùng bữa tại nhà tôi tối nay,” Jeannie nói với Holly, “và cô sẽ ở lại với chúng tôi. Khống tranh cãi. Phòng khách đã được dọn rồi.”

“Tuyệt quá,” Holly nói và mỉm cười. Nụ cười của cô tắt dần khi cô quay sang Ralph. “Sẽ tuyệt hơn nếu Gold và Pelley có thể ngồi ăn tối với chúng ta hôm nay. Họ chết oan ức quá. Có vẻ như...”

“Tôi biết,” Ralph nói, và khoác tay cô. “Tôi biết việc đó thế nào.”

2

Ralph nướng bít tết trên bếp nướng mà nhờ kỳ nghỉ phép của anh đã trở nên sạch sẽ. Ngoài ra còn có salad, ngô bao tử và bánh táo tráng miệng. “Một bữa ăn kiểu Mỹ, sếp nhỉ ,” Yune nhìn vợ anh đang cắt miếng bít tết cho anh.

“Nó rất ngon,” Holly nói.

Bill Samuels vỗ bụng. “Tôi no muốn ná thở.”

“Các vị cứ đùa,” Jeannie nói. Cô lấy một chai bia từ thùng giữ lạnh bên cạnh bàn ăn ngoài trời, rót một nửa vào cốc của Samuels và một nửa vào cốc của mình. “Anh gầy quá. Anh cần một cô vợ để vỗ anh béo lên.”

“Có thể khi tôi mở văn phòng riêng, vợ cũ tôi sẽ trở lại. Thị trấn này giờ cần một luật sư giỏi đến mức mà Howie... ” Anh ta đột nhiên nhận ra mình đang nói gì và đưa tay lên vuốt nhúm tóc bò liếm (mà do mới cắt tóc nên không còn). “Một luật sư giỏi thì ở đâu chẳng có việc, ý tôi là thế.”

Họ im lặng một lúc, rồi Ralph nâng chai bia lên. “Vì những người bạn vắng mặt.”

Họ uống cạn. Rồi Holly nói, với một giọng gần như quá nhỏ để có thể nghe thấy, “Đôi khi cuộc sống có thể rất tồi tệ.” Không ai cười.

Cái nóng ngột ngạt của tháng Bảy đã qua đi, lũ bọ tồi tệ nhất đã biến mất, và sân sau nhà Anderson là một nơi dễ chịu. Sau bữa án, hai cậu con trai của Yune và hai cô gái nhà Marcy Maitland đi đến vòng bóng rổ ở bên cạnh ga-ra và bắt đầu chơi Horse.

“Vậy,” Marcy nói. Dù bọn trẻ đang ở một khoảng cách khá xa, và đang mải mê với trò chơi của chúng, cô vẫn hạ giọng. “Cuộc điều tra. Câu chuyên vẫn ổn chứ?”

“Ổn,” Ralph nói. “Hoskins gọi đến nhà Bolton và dụ chúng tôi đến. Hố Marysville. Tại đó, hắn đã xả súng, bắn chết Howie và Alec và làm bị thương Yune. Tôi khẳng định rằng hắn nhắm vào tôi. Chúng tôi đã bất đồng nhiều năm, và hắn càng uống nhiều thì khoảng cách giữa chúng tôi càng bị khơi sầu. Giả định rằng hắn đã giao du với một ai đó không rõ, người đã cung cấp rượu và ma túy cho hắn -giám định viên y tế đã tìm thấy dấu vết của cocaine trong máu của hắn - và khiến hắn mắc chứng hoang tưởng. Đội tuần tra Xa lộ Texas đã vào Phòng Âm thanh, nhưng không tìm thấy đồng phạm.”

“Chỉ có một số mảnh quần áo,” Holly nói.

“Và anh chắc chắn rằng hắn đã chết,” Jeannie nói. “Kẻ dị biệt. Anh chắc chắn.”

“Ừ,” Ralph nói. “Nếu em chứng kiến, em sẽ biết.”

“Hãy mừng là cô không ở đó,” Holly nói.

“Mọi chuyện kết thúc rồi chứ?” Gabriela Sablo hỏi. “Đó là tất cả những gì tôi quan tâm. Nó thực sự kết thúc rồi sao?”

“Không,” Marcy nói. “Không phải với tôi và hai đứa nhỏ. Sẽ vẫn là không, trừ khi Terry lấy lại được thanh danh. Và làm sao anh ấy có thể? Anh ấy đã bị giết trước khi ra tòa.”

Samuels nói, “Chúng tôi đang lo việc đó.”

(Ngày 1 tháng Tám)

3

Khi ánh sáng của ngày đầu tiên trở lại thành phố Flint ló dạng, Ralph một lần nữa đứng ở cửa sổ phòng ngủ, hai tay chắp sau lưng, nhìn xuống Holly Gibney, người một lần nữa đang ngồi ở sân sau, trên ghế làm vườn. Sau khi kiểm tra Jeannie, thấy cô đã ngủ và ngáy nhẹ, anh đi xuống nhà. Anh không ngạc nhiên khi thấy túi của Holly trong bếp, đã sẵn sàng cùng vài thứ cho chuyến bay về phía bắc. Cũng như biết rõ tâm tư của mình, cô là người không bao giờ ở một chốn quá lầu. Và anh cho rằng cô sẽ rất vui mừng khi được thoát khỏi thành phố Flint này.

Vào sáng sớm hôm trước, khi anh cùng Holly ra đây, mùi cà phê đã đánh thức Jeannie, nên lần này anh mang theo nước cam. Anh yêu vợ mình và coi trọng sự đồng hành của cô, nhưng anh muốn chuyện này là chuyện riêng giữa anh và Holly. Họ đã chia sẻ một mối ràng buộc và sẽ luôn như vậy, ngay cả khi họ không bao giờ gặp lại nhau.

“Cảm ơn anh,” cô nói. “Không gì tốt hơn nước cam vào buổi sáng.” Cô hài lòng nhìn cái ly, sau đó uống một nửa. “Cà phê có thể đợi.”

“Mấy giờ cô bay?”

“11 giờ 15 phút. Tôi sẽ rời khỏi đây trước 8 giờ.” Cô nở một nụ cười hơi ngượng ngùng trước cái nhìn ngạc nhiên của anh. “Tôi biết mình toàn dậy sớm. Zoloft giúp được rất nhiều chuyện, nhưng dường như không giúp được chuyện này.”

CÔ có ngủ à?

“Một chút. Còn anh?”

“Một chút.”

Họ im lặng trong một thời gian. Con chim đầu tiên cất tiếng hót, dịu dàng và ngọt ngào. Một con khác đáp lại.

“Ác mộng à?” Anh hỏi.

“Vâng. Còn anh?”

“Vâng. Những con sâu đó.”

“Tôi cũng có những giấc mơ tồi tệ sau vụ Brady Hartsheld. Cả hai lần.” Cô chạm rất nhẹ vào tay anh, sau đó rút ngón tay lại. “Lúc đầu thì liên tục, nhưng thời gian qua đi thì bớt.”

“Anh có nghĩ chúng từng biến mất hoàn toàn không?”

“Không. Và tôi không chắc mình muốn thế. Giấc mơ là cách chúng ta chạm vào thế giới vô hình, tôi tin là vậy. Chúng là một món quà đặc biệt.”

“Ngay cả những cơn ác mộng?”

“Ngay cả những cơn ác mộng.”

“Cô sẽ giữ liên lạc chứ?”

Cô tỏ vẻ ngạc nhiên. “Tất nhiên. Tôi muốn biết mọi thứ diễn ra như thế nào. Tôi là một người rất tò mò. Đôi khi điều đó khiên tôi gặp rắc rối.”

“Và đôi khi nó giúp cô thoát ra.”

Holly mỉm cười. “Tôi thích nghĩ vậy.” Cô uống hết phần nước trái cây còn lại. “Tôi nghĩ Samuels sẽ giúp anh việc này. Anh ta làm tôi nhớ một chút về Scrooge, sau khi lão nhìn thấy ba con ma. Trên thực tế, anh cũng vậy.”

Điều đó khiến anh bật cười. “Bill sẽ làm mọi thứ có thể cho Marcy và hai đứa nhỏ. Tôi sẽ giúp. Cả hai chúng tôi đều có rất nhiều thứ để bù đắp.”

Cô gật đầu. “Hãy làm những gì các anh có thể. Nhưng sau đó ... hãy cho qua mọi thứ. Nếu anh không thể buông bỏ quá khứ, những sai lầm anh đã gây ra sẽ ăn tươi nuốt sống anh.” Cô quay sang anh và trao cho anh một trong những cái nhìn chết chóc hiếm hoi của cô. “Tôi là một người phụ nữ biết điều.”

Đèn bốp bật sáng. Jeannie đã dậy. Chẳng bao lâu nữa ba người họ sẽ có cà phê ở đây trên bàn ăn ngoài trời, nhưng trong khi chỉ có hai người họ, anh còn một điều khác muốn nói, và điều đó rất quan trọng.

“Cảm ơn, Holly. Cảm ơn cô đã đến, và cảm ơn cô đã tin tưởng. Cảm ơn cô đã làm cho tôi tin tưởng. Nếu không có cô, hắn vẫn sẽ ở ngoài đó.”

Cô đã cười. Một nụ cười rạng rỡ. “Khổng có gì đâu, nhưng tôi sẽ rất vui khi quay lại với công việc tìm kiếm những kẻ vô công rồi nghề, những kẻ trốn tội và cả những con vật nuôi bị thất lạc.”

Từ ngưỡng cửa, Jeannie gọi, “Ai muốn uống cà phê?”

“Cả hai bọn anh!” Ralph gọi lại.

“Đến ngay đây! Để dành một chỗ cho em!”

Holly nới bằng giọng trầm đến mức anh phải nghiêng người về phía trước để nghe thấy lời cô.“Hắn thật ác độc. Một tên ác ma.”

“Chắc chắn rồi,” Ralph nói.

“Nhưng có một điều tôi vẫn cứ nghĩ: mảnh giấy mà anh tìm thấy trong xe tải. Tờ thực đơn Tommy&Tuppence ấy. Chúng ta đã thảo luận về cách giải thích lý do tại sao nó lại ở đó, anh có nhớ không?”

“Chắc chắn rồi.”

“Cá nhân tôi thấy thật khống tưởng. Nó khống bao giờ nên ở đó, nhưng nó đã ở đó. Và nếu không vì mảnh giấy đó - mối liên hệ với những gì đã xảy ra ở Ohio - thì thứ đó có thể vẫn nhởn nhơ ngoài kia.”

“Ý cô là gì?”

“Rất đơn giản,” Holly nói. “Trên thế giới cũng có những thế lực làm điều tốt. Đó là một điều khác mà tôi tin tưởng. Một phần nhờ vậy nên tôi không phát điên khi nghĩ đến tất cả những điều khủng khiếp xảy ra, tôi đoán vậy, nhưng cũng có thể... à... bằng chứng có vẻ đã xác nhận điều đó, không phải anh sẽ nói thế sao? Không chỉ ở đây mà ở khắp mọi nơi. Có một lực lượng nào đó cố gắng khôi phục lại sự cân bằng. Khi những giấc mơ tồi tệ ập đến, Ralph, hãy cố gắng nhớ lại mảnh giấy đó.”

Lúc đầu, anh không trả lời, và cô hỏi anh đang nghĩ về điều gì. Cửa lưới đánh sầm: Jeannie bước ra với cà phê. Thời gian ở riêng với nhau của họ đã gần hết.

“Tôi đã nghĩ về vũ trụ. Thực sự vũ trụ là vô cùng, phải không? Và không có lời giải thích nào cho điều đó.”

“Đúng vậy,” cô nói. “Dù cố gắng cũng chẳng ích gì.”

(Ngày 10 tháng Tám)

4

Ủy viên công tố Hạt Flint William Samuels sải bước lên bục trong phòng họp của tòa án với một tập tài liệu mỏng trên tay. Anh đứng sau một cụm micro. Đèn máy quay bật sáng. Anh chạm vào sau gáy (không có nhúm tóc bò liếm), và đợi các phóng viên tập hợp ở đó im lặng. Ralph đang ngồi ở hàng ghế đâu. Samuels gật đầu với anh trước khi bắt đâu.

“Thưa các quý ông, quý bà. Tôi có một tuyên bố ngắn gọn về vụ giết Frank Peterson, sau đó tôi sẽ trả lời các câu hỏi của quý vị.”

“Như nhiều người trong số quý vị đã biết, có một đoạn băng ghi hình cho thấy Terence Maitland đã tham dự một hội nghị ở thành phố Cap vào cùng thời điểm Frank Peterson bị bắt cóc và sau đó bị sát hại tại đây, ở thành phố Flint. Chúng ta không thể nghi ngờ gì về tính xác thực của đoạn băng này. Chúng ta cũng không thể nghi ngờ những lời khai từ các đồng nghiệp của ông Maitland, những người đã tháp tùng ông ấy đến hội nghị và chứng thực sự hiện diện của ông ở đó. Trong quá trình điều tra, chúng tôi cũng đã phát hiện ra dấu vân tay của ông Maitland tại khách sạn Thành phố Cap, nơi tổ chức hội nghị và đã thu được lời khai phụ chứng minh rằng những dâu tay đó được tạo ra gần như trùng khớp với thời điểm xảy ra vụ cậu bé Peterson bị sát hại và ông Maitland được coi là một nghi phạm.”

Có tiếng xì xào từ phía các phóng viên. Một trong số họ lên tiếng, “Vậy thì làm thế nào ông có thể giải thích được về các dấu tay của Maitland tại hiện trường vụ giết người?”

Samuels cau mày với phóng viên. “Làm ơn giữ lại các câu hỏi của quý vị; tôi sẽ giải thích ngay đây. Sau khi khám nghiệm pháp y kỹ hơn, chúng tôi cảm thấy rằng dấu vân tay được tìm thấy trong chiếc xe van được sử dụng để bắt cóc đứa trẻ và những dấu vân tay được tìm thấy ở công viên Eiggis là ngụy tạo. Điều này không phổ biến nhưng không phải là không thể. Nhiều kỹ thuật ngụy tạo dấu vân tay có thể được tim thấy trên Internet, đầy là một nguồn tài nguyên quý giá cho bọn tội phạm cũng như cơ quan thực thi pháp luật.”

“Tuy nhiên, điều đó cho thấy rằng kẻ sát nhân này xảo quyệt cũng như biến thái và cực kỳ nguy hiểm. Hắn có thể có hoặc có thể không, có ác cảm gì với Terry Maitland. Đó là một cuộc điều tra mà chúng tôi sẽ tiếp tục theo đuổi.”

Anh ta thăm dò khán giả của mình một cách tỉnh táo, thực sự cảm thấy rất vui vì anh ta sẽ không bao giờ phải tái tranh cử ở Hạt Flint; sau chuyện này, bất kỳ kẻ nhút nhát nào có bằng luật đặt hàng qua thư đều có thể đánh bại anh một cách dễ dàng.

“Các vị hoàn toàn có quyền hỏi tại sao chúng tôi lại tiến hành vụ việc theo hướng chống lại ông Maitland, với những sự thật mà tôi vừa giãi bày. Có hai lý do. Rõ ràng nhất là chúng tôi đã không có trong tay tất cả những dữ kiện này vào ngày ông Maitland bị bắt, hoặc vào ngày ông ấy có thể bị luận tội.”

À, nhưng đến lúc đó thì chúng ta đã có hầu hết chúng rồi, phải không Bill? Ralph nghĩ khi ngồi đó trong bộ đồ đẹp nhất của mình và quan sát với gương mặt cương nghị điển hình của lực lượng thực thi pháp luật.

“Lý do thứ hai,” Samuels nói tiếp, “là sự hiện diện của ADN tại hiện trường, dường như trùng khớp với ADN của ông Maitland. Có một giả định phổ biến rằng việc đối sánh ADNDNA không bao giờ sai, nhưng như Hội đồng phụ trách Di truyền học đã chỉ ra trong một bài báo học thuật có tiêu đề Khả năng xảy ra lỗi trong xét nghiệm ADNDNA pháp y , đó là một quan niệm sai lầm. Ví dụ, nêu các mẫu được trộn lẫn thì không thể khẳng định chắc chắn và các mẫu được lấy tại hiện trường công viên Figgis thực sự là một mớ hổ lốn, chứa ADN của cả hung thủ và nạn nhân.”

Anh ta đợi cho đến khi các phóng viên viết nguệch ngoạc xong rồi mới nói tiếp.

“Thêm vào đó, các mẫu đã được chiếu tia cực tím trong quá trình thực hiện một quy trình thử nghiệm khác, không liên quan. Thật không may, chúng đã biến chất đến mức mà theo quan điểm của bộ phận tôi, chúng sẽ không thể chấp nhận được trước tòa án. Nói một cách đơn giản, các mẫu thử là vô giá trị.”

Anh ta dừng lại, lật sang trang tiếp theo trong tập hồ sơ của mình. Đây chỉ là một hành động giả tạo vì các trang đều trắng trơn.

“Tôi chỉ muốn nói sơ qua về những sự kiện đã diễn ra ở Marysville, Texas, sau vụ sát hại của Terence Maitland. Theo ý kiến của chúng tôi, thám tử Jack Hoskins của Sở cảnh sát Thành phố Flint có liên quan mật thiết với kẻ đã giết Frank Peterson. Chúng tôi tin rằng Hoskins đang giúp gã này che giấu và có thể họ đã lên kế hoạch gây ra một tội ác khủng khiếp tương tự. Nhờ những nỗ lực anh dũng của thám tử Ralph Anderson và những người đi cùng anh ấy, bất cứ kế hoạch nào mà chúng có thể đã vẽ ra đều không thành hiện thực.” Anh ta nhìn khán giả của mình một cách tỉnh táo. “Howard Gold và Alec Pelley đã hy sinh ở Marysville, Texas, và chúng tôi rất thương tiếc về sự mất mát của họ. Chúng tôi và gia đình họ cảm thấy được an ủi khi: ở đâu đó vào chính thời điểm này, có một đứa trẻ sẽ không bao giờ phải chịu số phân như Frank Peterson.”

Một liên hệ tuyệt vời , Ralph nghĩ. Đủ khả năng truyền cảm mà không quá lố.

“Tôi chắc rằng nhiều người trong số các vị có câu hỏi về các sự kiện xảy ra ở Marysville, nhưng tôi không có quyền trả lời về chúng. Cuộc điều tra do Đội tuần tra Xa lộ Texas và Sở cảnh sát Thành phố Flint phối hợp tiến hành. Trung úy Cảnh sát Tiểu bang Yunel Sablo đang làm việc với cả hai tổ chức tốt đẹp này với tư cách là sĩ quan liên lạc trưởng và tôi chắc chắn rằng anh ấy sẽ có thông tin để chia sẻ với các vị vào thời điểm thích hợp.”

Anh ta giỏi việc này quá , Ralph nghĩ với sự ngưỡng mộ thực sự. Từng lời, từng chữ, không thừa chút nào.

Samuels đóng tập tài liệu lại, cúi đầu xuống, rồi ngẩng lên. “Tôi không tái tranh cử, thưa quý vị, vậy nên tôi đã có được cơ hội hiếm hoi này để thành thật hoàn toàn với quý vị.”

Câu đó thậm chí còn tốt hơn , Ralph nghĩ.

“Có nhiều thời gian hơn để đánh giá bằng chứng, văn phòng này gần như chắc chắn sẽ bác bỏ cáo buộc chống lại ông Maitland. Nếu chúng tôi kiên trì và đưa ông ấy ra xét xử, tôi chắc chắn rằng ông ấy sẽ được tuyên vô tội. Và như tôi không cần phải nói thêm, ông ấy vô tội, theo luật về luật học, vào thời điểm ông ấy qua đời. Tuy nhiên, đám mây nghi ngờ phù lên ông ấy - và kéo theo đó là cả gia đình ông ấy - vẫn còn. Tôi ở đây hôm nay để xua tan đám mây đó. Đó là ý kiến của văn phòng công tố quận - và hiềm tin cá nhân của tôi - rằng Terry Maitland không liên quan gì đến cái chết của Frank Peterson. Do đó, tôi thông báo rằng cuộc điều tra đã được mở lại. Dù hiện tại nó đang tập trung ở Texas, cuộc điều tra ở Thành phố Flint, Hạt Flint, và Thị trần Canning cũng đang được tiên hành. Bây giờ tôi sẽ sẵn lòng trả lời bất kỳ câu hỏi nào của các vị.”

Có rất nhiều câu hỏi.

5

Cuối ngày hôm đó, Ralph đến thăm Samuels tại văn phòng của anh ta. Uỷ viên công tố sắp nghỉ hưu có một chai Bushmills trên bàn làm việc. Anh ta rót cho mỗi người một ly, và nâng ly của mình. “Bây giờ cảnh ồn áo huyên náo đã qua, giờ đến trận chiến thắng thua. Hầu hết là thua trong trường hợp của tôi, nhưng cái quái gì vậy. Hãy uống vì buổi họp báo.”

Họ đã làm như vậy.

“Anh đã xử lý tốt các câu hỏi,” Ralph nói. “Đặc biệt khi xét trên những thông tin giả toẹt mà anh quẳng ra.”

Samuels nhún vai. “Nhảm nhí là cổ phiếu của mọi luật sư giỏi trong giao dịch. Terry không hoàn toàn lạc lõng ở thị trấn này và sẽ không bao giờ như vậy, Marcy hiểu điều đó, nhưng mọi người đang trở lại với họ. Ví dụ như bạn của cô ấy, Jamie Mattingly - Marcy đã gọi điện để nói với tôi rằng cô ta đã đến và xin lỗi. Họ đã khóc trong hạnh phúc bên nhau. Chủ yếu là đoạn băng quay Terry ở thành phố Cap đã lật tẩy trò lừa đảo này, nhưng những gì tôi đã nói về dâu vân tay và ADN cũng giúp ích rất nhiều. Marcy sẽ cố gắng hết sức. Tôi nghĩ cô ấy sẽ thành công.”

“Về ADN đó,” Ralph nói. “Ed Bogan ở Phòng huyết thanh học trên Tổng là người xử lý những mẫu đó. Với danh tiếng có nguy cơ bị huỷ hoại của mình hiện tại, anh ta nên la oai oái lên từ chối.”

Samuels mỉm cười. “Anh ta nên thế nhỉ? Ngoại trừ việc sự thật thậm chí còn khó có thể chấp nhân hơn - anh có thể coi đó là một trường hợp dấu chân cứ thế dừng lại khác. Không có tiếp xúc với tia UV, nhưng các mẫu bắt đầu hình thành các đốm trắng không rõ nguồn gốc, và bây giờ chúng đã bị phần hủy hoàn toàn. Bogan đã liên lạc với Phòng Pháp y của Cảnh sát Tiểu bang ở Ohio, và đoán xem? Điều tương tự cũng xảy ra với các mẫu của Heath Holmes. Một loạt các bức ảnh cho thấy chúng về cơ bản đang tan rã. Điều đó chẳng khác nào đặt bóng vào chần một luật sư bào chữa và bảo anh ta sút, phải không?”

“Còn các nhân chứng thì sao?”

Bill Samuels cười và tự rót cho mình một ly khác. Anh ta đưa cái chai cho Ralph, anh lắc đầu - anh còn phải lái xe về nhà.

“Họ thi không lo. Tất cả họ đều cho rằng mình đã nhẩm, với hai trường hợp ngoại lệ - Arlene Stanhope và June Morris. Họ kiên định với câu chuyện của mình.”

Ralph không ngạc nhiên. Stanhope là bà lão đã nhìn thấy kẻ dị biệt tiếp cân Frank Peterson trong bãi đậu xe của Geralds và lái xe đưa thằng bé đi. June Morris là đứa trẻ đã nhìn thấy hắn ở công viên Figgis, với vết máu trên áo. Những người già và trẻ nhỏ luôn luôn nhìn thấy rõ ràng nhất.

“Thế bây giờ thì thế nào?”

“Bây giờ chúng ta uống xong rồi đường ai nấy đi thôi,” Samuels nói. “Tôi chỉ có một câu hỏi.”

“Nói đi.”

“Có phải hắn là người duy nhất không? Hay có những người khác?”

Tâm trí của Ralph quay trở lại với cuộc đối đầu cuối cùng trong hang động và biểu hiện thèm thuồng trong mắt kẻ dị biệt khi hắn đặt ra câu hỏi của mình: Mày đã từng thấy người nào khác giống tao ở đâu đó chưa?

“Tôi không nghĩ vậy,” anh nói, “nhưng chúng ta sẽ không bao giờ hoàn toàn chắc chắn được. Ngoài kia có thể có bất cứ điếu gì. Giờ thi tôi đã hiểu được điều đó.”

“Chúa ơi, tôi hy vọng là không!”

Ralph không trả lời. Trong tâm trí, anh nghe thấy Holly nói Vũ trụ vô cùng .

(Ngày 21 tháng Chín)

❊ 6 ❊

Ralph mang theo cà phê vào phòng tắm khi anh đi cạo râu. Anh làm qua quýt công việc hằng ngày này trong thời gian nghỉ phép, song anh đã được phục chức hai tuân trước. Jeannie đang ở dưới nhà làm bữa sáng. Anh có thể ngửi thấy mùi thịt xông khói và nghe thấy tiếng thổi kèn báo hiệu bắt đầu chương trình Today, sẽ mở màn với vài tin xấu trong ngày trước khi chuyển sang các tin tức về người nổi tiếng trong tuần và nhiều quảng cáo thuốc theo toa.

Anh đặt tách cà phê xuống chiếc bàn nhỏ và sững người, nhìn thấy một con sâu đỏ đang luồn lách thoát ra từ bên dưới móng ngón cái của anh. Anh nhìn vào gương và thấy khuôn mặt của mình thay đổi thành khuôn mặt của Claude Bolton. Anh mở miệng hét lên. Một cơn lũ toàn giòi và giun đỏ tràn ra trên môi và xuống phía trước áo sơ mi của anh.

❊ 7 ❊

Anh thức dậy, ngồi trên giường, tim đập thình thịch ở cổ họng và thái dương cũng như ở ngực, hai tay bịt chặt miệng như muốn kìm chế một tiếng hét... hoặc điều gì đó thậm chí còn tồi tệ hơn. Jeannie ngủ bên cạnh anh, vì vậy anh không hét lên.

Không con nào chạm vào mình hôm đó. Không con nào. Mình biết điều đó.

Đúng thế. Dù sao thì anh cũng đã ở đó và đã kiểm tra sức khỏe tổng thể (và quá hạn) trước khi tiếp tục nhiệm vụ của mình. Ngoài cân nặng và cholesterol hơi tăng, bác sĩ Elway đã tuyên bố anh khỏe mạnh.

Anh liếc nhìn đồng hồ và thấy đã 4 giờ 15 phút. Anh nằm lại, nhìn lên trần nhà. Phải rất lầu sau tia sáng đầu tiên mới lọt vào phòng. Một khoảng thời gian dài để suy nghĩ.

8

Ralph và Jeannie thường dậy sớm; Derek sẽ ngủ cho đến khi có báo thức lúc 7 giờ, thời điểm muộn nhất mà thằng bé được phép ngủ và vẫn kịp bắt xe buýt đến trường. Ralph ngồi ở bàn bếp trong bộ quần áo ngủ trong khi Jeannie bật máy pha cà phê và lấy những hộp ngũ cốc ra cho Derek chọn khi thằng bé xuống tầng. Cô hỏi Ralph rằng anh ngủ có ngon không. Anh nói ổn. Cô hỏi anh rằng công việc tìm kiếm người thay thế Jack Hoskins sao rồi. Anh nói rằng xong rồi. Dựa trên để xuất của anh và Betsy Riggins, Cảnh sát trưởng Geller đã quyết định thăng chức cho Sĩ quan Troy Ramage vào đội thám tử ba người của thành phố Flint.

“Cậu ấy không phải người giỏi nhất nhưng cậu ấy là một người làm việc chăm chỉ và có tinh thần đồng đội. Anh nghĩ cậu ấy sẽ làm tốt.”

“Tốt rồi. Em rất vui khi nghe thấy điều đó.” Cô rót đẩy cốc của anh, rồi đưa tay vuốt má anh. “Anh rậm rạp quá rồi đấy, quý ông. Anh cần cạo rầu.”

Anh uống cà phê, lên lẩu, đóng cửa phòng ngủ và rút điện thoại ra khỏi bộ sạc. Số anh muốn gọi có trong danh bạ, và dù vẫn còn sớm - tiếng kèn mở màn chương trình Today vẫn còn cách ít nhất nửa giờ nữa mới vang lên - anh biết cố đã thúc rồi. Suốt nhiều ngày, cô nhấc máy ngay ở hồi chuông đầu tiên cho các cuộc gọi. Cuộc gọi hôm nay cũng thế.

“Xin chào, Ralph.”

“Xin chào, Holly.”

“Anh đã ngủ ngon chứ?”

“Không ngon lắm. Tôi đã có một giấc mơ về những con giun. Còn cô thì sao?”

“Đêm qua vẫn ổn. Tôi đã xem một bộ phim trên máy tính và tắt máy ngay sau khi hết phim. When Harry Met Sally . Phim đó hài hước lắm.”

“Tốt. Tốt đấy. Mọi việc thế nào?”

“Vẫn thế.” Giọng cô tươi tỉnh. “Nhưng tôi đã tìm thấy một người chạy trốn khỏi Tampa trong một ký túc xá dành cho thanh niên. Mẹ cô bé đã tìm kiếm cô bé trong sáu tháng. Tôi đã nói chuyện với cô bé và cô bé sẽ về nhà. Cô bé nói rằng mình sẽ thử trở về nhà một lần nữa mặc dù rất ghét bạn trai của mẹ mình.”

“Tôi đoán rằng cô đã cho con bé tiền vé xe buýt.”

“Ừ...”

“Cô biết cô bé đó có thể đang phê pha ở một nơi nghỉ trọ không mất tiền nào đó phải không?”

“Không phải lúc nào chúng cũng làm như vậy, Ralph. Anh phải...”

“Tôi biết. Tôi phải tin.”

“Đúng thế.”

Họ im lặng trong giây lát.

“Ralph...”

Anh đợi.

“Những... những thứ từ hắn chui ra... Chúng chưa bao giờ chạm vào được một trong hai chúng ta. Anh biết điều đó, phải không?”

“Tôi biết,” anh nói. “Tôi nghĩ những giấc mơ của tôi chủ yếu liên quan đến quả dưa vàng mà tôi đã cắt đôi khi còn nhỏ, và những gì bên trong nó. Tôi đã nói với cô về điều đó, phải không?”

“Phải.”

Anh có thể nghe thấy nụ cười trong giọng nói của cô và mỉm cười đáp lại, như thể cô đang ở trong phòng với anh. “Tất nhiên là tôi tin, có lẽ nhiều hơn một lần. Đôi khi tôi nghĩ rằng tôi đã đánh mất nó.”

“Không hẳn. Lần tới khi chúng ta nói chuyện, tôi sẽ gọi cho anh, sau khi tôi mơ thấy hắn đang ở trong tủ quần áo của tôi với khuôn mặt của Brady Hartsheld. Và anh sẽ là người nói rằng anh ngủ ngon.”

Anh biết đó là sự thật, vì nó đã xảy ra.

“Những gì cô đang cảm thấy... và tôi đang cảm thấy... là bình thường . Thực tế là lớp băng mỏng, nhưng hầu hết mọi người trượt trên đó cả đời và không bao giờ ngã cho đến cuối cùng. Chúng ta đã từng vấp ngã, nhưng chúng ta đã giúp đỡ lẫn nhau. Chúng ta vẫn đang giúp đỡ lẫn nhau.”

Cô giúp tôi nhiều hơn , Ralph nghĩ. Cô có thể có vấn đề của mình, Holly, nhưng cô giỏi hơn tôi ở việc này. Giỏi hơn nhiều.

“Và cô ổn chứ?” Anh hỏi cô. “Ý tôi là thực sự?”

“Vâng. Thực sự. Và anh rồi cũng sẽ thế.”

“Rõ. Hãy gọi cho tôi nếu cô nghe thấy tiếng băng nứt dưới chân mình.”

“Tất nhiên,” cô nói. “Và anh cũng sẽ làm như vậy. Đó là cách chúng ta tiếp tục sống.”

Từ tầng dưới, Jeannie gọi, “Bữa sáng có trong 10 phút nữa, anh yêu!”

“Tôi phải đi đây,” Ralph nói. “Cảm ơn vì đã ở đây.”

“Anh luôn được chào đón,” cô nói. “Hãy chăm sóc bản thân. Hãy giữ an toàn. Hãy đợi những giấc mơ kết thúc.”

“Tôi sẽ cố.”

“Tạm biệt, Ralph.”

“Tạm biệt.”

Anh dừng lại, rồi nói thêm, “Tôi rất quý mến cô, Holly,” nhưng phải đến khi kết thúc cuộc gọi. Đó là cách anh luôn làm, biết đâu nếu anh nói thật với cô, cô sẽ ngượng ngùng mà líu lưỡi. Anh vào phòng tắm để cạo râu. Lúc này anh đã ở tuổi trung niên và những đốm xám đầu tiên bắt đầu xuất hiện trên bộ râu mà anh phủ đầy Barbasol, nhưng đó là khuôn mặt của anh, người mà vợ và con trai anh biết và yêu thương. Đó sẽ là khuôn mặt của anh mãi mãi, và điều đó thật tốt.

Điều đó thật tốt.

« Lùi
Tiến »