Kẻ Song Trùng

Lượt đọc: 4267 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
BUỔI LUẬN TỘI
ngày 16 tháng 7
1

“Không,” Howie Gold nói. “Không, không, không.”

“Vì Sự an toàn của chính anh ta,” Ralph nói. “Chắc chắn là anh thấy...”

“Những gì tôi thấy là một bức ảnh trên trang nhất của tờ báo. Những gì tôi thấy là tin sốt dẻo trên mọi kênh, cho thấy khách hàng của tôi bước vào tòa án hạt, mặc áo chống đạn bên ngoài bộ vest. Nói cách khác, có vẻ như đã bị kết án. Cái còng đã đủ tệ rồi.”

Có bảy người đàn ông trong phòng dành cho khách thăm của nhà tù hạt, nơi đồ chơi đã được chất đẩy trong hộp nhựa đầy màu sắc và những chiếc ghế đã được lật úp lên trên bàn. Terry Maitland đứng cạnh Howie. Đối diện với họ là Cảnh sát trưởng hạt Dick Doolin, Ralph Anderson, và Vernon Gilstrap, trợ lý ủy viên công tố quận. Samuels đã đến thẳng tòa án hạt và chờ họ ở đó. Cảnh sát trưởng hạt Doolin tiếp tục chìa áo chống đạn ra, không nói gì. Trên đó là các chữ cái FCDC màu vàng sáng đầy buộc tội, đầy là cụm từ viết tắt của Flint County Department of Corrections (Cục Cải huấn Hạt Flint). Ba dây đai Velcro — một dây cho mỗi cánh tay, một dây để thắt lưng - đang buông thõng xuống.

Hai quản giáo (nếu gọi họ là lính canh, họ sẽ sửa ngay) đứng ở cửa dẫn ra hành lang, khoanh những bắp tay đẩy thịt trước ngực. Một người đã giám sát Terry khi anh cạo râu bằng dao cạo râu dùng một lần; người kia xem xét các túi của bộ vest và áo sơ mi mà Marcy đã mang theo, không lơ là kiểm tra đường may phía sau của chiếc cà vạt màu xanh lam.

Trợ lý ùy viên công tố Gilstrap nhìn Terry. “Anh nói gì vậy? Muốn bị bắn à? Được rồi tôi sẽ làm thế nếu anh muốn. Tiết kiệm cho tiểu bang chỉ phí của một loạt kháng cáo trước khi anh xơi một mũi.”

“Nói vớ vẩn,” Howie nói.

Gilstrap, một người nhiều năm kinh nghiêm gần như chắc chắn sẽ chọn nghỉ hưu (với một khoản lương hưu béo bở) nếu Bill Samuels thua trong cuộc bầu cử sắp tới, chỉ cười khẩy.

“Này, Mitchell,” Terry nói. Người quản giáo giám sát Terry cạo râu, đảm bảo tù nhân không cố cắt cổ anh ta bằng một con Bic một lưỡi, nhướng mày nhưng không buông tay ra. “Bên ngoài nóng không?”

“Khoảng 28 độ C khi tôi đến,” Mitchell nói. “Dự báo buổi trưa sẽ lên tới 37 độ C đấy.”

“Không mặc vest,” Terry nói với trưởng nha cảnh sát, và nở một nụ cười khiến anh trông rất trẻ. “Tôi không muốn đứng trước Thẩm phán Horton trong chiếc áo sơ mi đẫm mồ hôi. Tôi đã huấn luyện cháu trai của ông ấy ở Little League.”

Gilstrap, có vẻ hoảng hốt trước những gì mình vừa nghe được, vội vàng lấy một cuốn sổ từ bên trong chiếc áo khoác kẻ sọc của mình và ghi nhanh điều gì đó.

“Đi nào,” Howie nói. Ông nắm cánh tay Terry.

Điện thoại di động của Ralph đổ chuông. Anh lấy nó từ bao da bên trái thắt lưng (vũ khí được đựng trong bao bên phải) và nhìn vào màn hình. “Chờ chút, chờ chút, tôi phải nhận cuộc gọi này.”

“Ồ, thôi nào,” Howie nói. “Cái gì thế, buổi luận tội hay một buổi biểu diễn chó và ngựa thế?”

Ralph phớt lờ ông ta và đi về phía cuối căn phòng, nơi có máy bán đồ ăn nhẹ và nước ngọt tự động. Anh đứng bên dưới tấm biển ghi CHỈ DÀNH CHO KHÁCH, nói ngắn gọn, rồi lắng nghe. Anh kết thúc cuộc gọi và quay lại với những người khác. “Được rồi. Đi thôi.”

Sĩ quan Mitchell chen vào giữa Howie và Terry đủ lâu để chụp lấy chiếc còng trên cổ tay Terry. “Có chặt không?” Anh ta hỏi.

Terry lắc đầu.

“Vậy thì đi thôi.”

Howie cởi áo khoác ngoài ra và choàng nó qua còng. Hai sĩ quan dẫn Terry ra khỏi phòng với Gilstrap dẫn đầu, bước đi khệnh khạng như một sĩ quan hành lễ.

Howie lùi xuống cạnh Ralph. Ông nói nhỏ. “Đây là một tình huống chết tiệt.” Và khi Ralph không trả lời: “Được rồi, được rồi, hãy cứ câm miệng nếu anh muốn, nhưng từ giờ đến khi đứng trước đại bồi thẩm đoàn, chúng ta phải ngồi xuống - anh, tôi và Samuels. Pelley nữa, nếu anh muốn. Sự thật vê vụ án sẽ không được công bố hôm nay, nhưng chúng sẽ được công bố sớm thôi, và khi đó anh sẽ không phải lo lắng về việc tin tức sẽ xuất hiện trên báo chí tiểu bang hoặc khu vực. CNN, FOX, MSNBC, các blog trên Internet - tất cả họ sẽ đến đầy, thưởng thức sự kỳ lạ. Đây sẽ là cuộc gặp gỡ giữa OJ và Thầy trừ tà?

Đúng rồi, và Ralph biết Howie sẽ làm tất cả những gì trong khả năng để biến điều đó thành hiện thực. Nếu ông ta có thể khiến các phóng viên tập trung vào câu hỏi về một người đàn ông dường như đã xuất hiện ở hai nơi cùng lúc, ông ta sẽ không phải lo chuyện họ tập trung vào cậu bé đã bị hãm hiếp và sát hại, có lẽ là cả bị ăn thịt một phần.

“Tôi biết anh đang nghĩ gì, nhưng tôi không phải là kẻ thù, Ralph. Trừ khi anh không quan tâm đến bất cứ điều gì ngoại trừ việc thấy Terry bị kết án, và tôi không tin điều đó. Người đó là Samuels, không phải anh. Anh không muốn biết chuyện gì đã xảy ra ư?”

Ralph không trả lời.

Marcy Maitland đang đợi ở tiền sảnh, trông nhỏ thó khi đứng giữa Betsy Riggins đang mang thai và Yune Sablo từ Cảnh sát Tiểu bang. Khi cô nhìn thấy chồng và bắt đầu tiến về phía trước, Riggins đã cố giữ cô lại, nhưng Marcy đã gạt cô ta dễ dàng. Sablo chỉ biết đứng chết trân, quan sát. Marcy có vừa đủ thời gian để nhìn chồng và hôn lên má anh trước khi Sĩ quan Mitchell nắm lấy vai cô và đẩy cô trở lại nhẹ nhàng nhưng dứt khoát về phía cảnh sát trưởng, người vẫn đang giữ chiếc áo chống đạn, như thể ông ta không biết làm gì với nó bây giờ vì nó đã bị từ chối.

“Thôi nào, bà Maitland,” Mitchell nói. “Điều đó không được phép đâu.”

“Em yêu anh, Terry,” Marcy nói vội khi các sĩ quan đưa anh về phía cửa. “Và các con cũng thế.”

“Yêu em và các con gấp đôi,” Terry nói. “Nói với chúng rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Sau đó, anh bước ra ngoài, trong ánh nắng ban mai có phần oi ả và chảo lửa sắp bùng lên với cỡ hai chục câu hỏi, tất cả đổ dồn về phía anh cùng lúc. Đối với Ralph, người vẫn ở trong hành lang, những giọng nói nháo nhào đó nghe giống như những lời thóa mạ hơn là thẩm vấn.

Ralph phải tặng Howie điểm cho sự kiên trì. Ông ta vẫn không bỏ cuộc.

“Anh là người tốt. Không bao giờ nhận hối lộ, không bao giờ ngụy tạo chứng cứ, luôn đi con đường thẳng thơm.”

Tôi nghĩ mình đã suýt ngụy tạo chứng cứ tối qua, Ralph nghĩ. Tôi nghĩ mình suỷt làm thế. Nếu Sablo không ở đó, nếu ở đó chỉ là tôi và Samuels...

Vẻ mặt của Howie gần như cầu xin. “Anh chưa bao giờ gặp vụ nào như thế này. Không ai trong chúng ta đã từng. Và không chỉ cậu bé. Mẹ câu ta cũng chết rồi.”

Ralph, người chưa bật tivi sáng hôm đó, dừng lại và nhìn Howie. “Anh vừa nói cái gĩì.”

Howie gật đầu. “Hôm qua. Đột quỵ. Điều đó khiến cô ấy trở thành nạn nhân số hai. Vì vậy, thôi nào - anh không muốn biết à? Anh không muốn hiểu đúng không?”

Ralph không thể kim lại được nữa. “Tôi biết chứ. Và vì tôi biết, tôi sẽ tặng anh một thông tin miễn phí, Howie. Cuộc gọi mà tôi vừa nhận là của Tiến sĩ Bogan, ở Khoa Bệnh lý và Huyết thanh học tại Đại học Tổng hợp. Ông ấy chưa có tất cả kết quả ADN và sẽ không có trong ít nhất vài tuần nữa, nhưng họ đã xem xét mẫu tinh dịch thu được phía má đùi và sau mông thằng bé. Nó khớp với miếng gạc má mà chúng tôi đã lấy vào tối thứ Bảy. Khách hàng của anh đã giết Frank Peterson, và hãm hiếp thằng bé, rồi còn xẻo thịt nó. Và tất cả những điều đó khiến hắn phấn khích đến độ bắn tinh dịch lên cái xác.”

Anh nhanh chóng sải bước đi, khiến Howie Gold gần như bất động và á khẩu. Như thế lại tốt vì nghịch lý trung tâm vẫn còn. ADN không nói dối. Nhưng các đồng nghiệp của Terry cũng không nói dối, Ralph chắc chắn về điều đó. Dâu vân tay trên cuốn sách từ quẩy báo và video trên Kênh 81 cũng vậy.

Ralph Anderson là một người luôn tồn tại hai dòng suy nghĩ, hai tầm nhìn song song ấy đang khiến anh phát điên.

❊ 2 ❊

Cho đến năm 2015, tòa án Hạt Flint vẫn nằm cạnh nhà tù, việc này thật thuận tiện. Các phạm nhân đến buổi luận tội chỉ cần bước từ tòa này sang tòa kế bên, giống như những đứa trẻ lớn quá mức đi tham quan thực tế (tất nhiên là ngoại trừ việc những đứa trẻ đi thực tế hiếm khi bị còng tay). Giờ đây, một khu hành chính đang được xây dở bên cạnh, và các tù nhân phải di chuyển qua sáu dãy nhà đến tòa án mới, một chiếc hộp kính chín tầng mà các phạm nhân gọi là Chuồng gà.

Ở lề đường phía trước nhà tù, hai chiếc xe cảnh sát với đèn nhấp nháy, một chiếc xe buýt ngắn màu xanh lam và chiếc SUV màu đen bóng lộn của Howie đang đứng chờ sẵn để thực hiện chuyến đi. Đứng trên vỉa hè bên cạnh chiếc xe của Howie, và trông giống như một người tài xế trong bộ vest tối màu, là Alec Pelley. Bên kia đường, đằng sau những giá cưa của sở cảnh sát, là đám phóng viên, những người quay phim, và một đám đông nhỏ những người tò mò đến xem. Một số người còn mang theo các tấm biển. Một tấm biển có nội dung HÁY TỬ HÌNH KÊ SÁT HẠI TRẺ EM. Một tấm biển khác thì ghi, MAITLAND, MÀY SẼ CHẾT RŨ TRONG NGỤC. Marcy dừng lại trên bậc thang cao nhất và nhìn chằm chằm vào những tấm biển này với vẻ thất thần.

Các sĩ quan cải huấn của nhà tù hạt dừng lại ở chần của các bậc thang, công việc của họ đã hoàn thành. Cảnh sát trưởng hạt Doolin và trợ lý ủy viên công tố Gilstrap, những người phụ trách nghi lễ pháp lý sáng nay, đã hộ tống Terry đến xe cảnh sát dẫn đâu. Ralph và Yunel Sablo tiến về chiếc phía sau. Howie nắm tay Marcy và dẫn cô về phía chiếc Escalade của ông. “Đừng nhìn lên. Đừng cung cấp cho đám săn ảnh bất cứ điều gì ngoài đỉnh đầu của cô”.

“Những tấm biển đó... Howie, những tấm biển đó...”

“Đừng bân tầm đến chúng, cứ đi tiếp thôi.”

Vì nóng, các cửa sổ của chiếc xe buýt màu xanh lam mở toang. Các tù nhân bên trong, hầu hết là những chiến binh cuối tuần sẵn sàng cho buổi luận tội của riêng họ với một loạt các tội danh nhẹ hơn, đã nhìn thấy Terry. Họ áp mặt vào lưới thép, hóng hớt.

“Này, thằng bóng!”

“Mày chắc cú một vé Dặm xanh rồi đấy, Maitland!”

"Mày có bú ∗∗∗ trước khi cắn nó khống?”

Alec vòng qua mũi chiếc Escalade để mở cửa ghế hành khách, nhưng Howie lắc đầu, ra hiệu cho ông lùi lại và chỉ vào cửa sau ở lể đường. Anh muốn Marcy ở càng xa càng tốt đám đông bên kia đường. Đầu cô ấy cúi thấp, mái tóc che khuất khuôn mặt, nhưng khi Howie dẫn cô đến cánh cửa mà Alec đang mở ra, ông có thể nghe thấy tiếng nức nở của cô ngay cả trong sự xôn xao nhốn nháo lúc đó.

“Bà Maitland!” Đó là một phóng viên to mồm, gọi thất thanh từ bên ngoài giá cưa. “Ổng ta có kể cho bà nghe những gì mình sẽ làm không? Bà có cố ngân ông ta lại không?”

“Đừng nhìn lên, đừng trả lời,” Howie nói. Ông ước gì có thể bảo cô đừng nghe. “Tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát. Cô cứ vào đã, rồi chúng ta lên đường.”

Khi ông đưa cô vào, Alec đã thì thầm vào tai ông. “Vừa đẹp, phải không? Một nửa cảnh sát thành phố đang đi nghỉ và cảnh sát trưởng dũng cảm của thành phố Flint hầu như không thể kiểm soát đám đông.”

“Cứ đưa chúng tôi đến đó đã,” Howie nói. “Tôi sẽ ra sau ngồi với Marcy.”

Khi Alec ngồi vào sau tay lái và tất cả các cửa đều đóng lại, tiếng la hét từ đám đông và xe buýt ngưng bặt. Phía trước chiếc Escalade, những chiếc xe cảnh sát và chiếc xe buýt màu xanh đang đánh lái ra, di chuyên chậm như một chiếc xe tang. Alec xếp hàng phía sau. Howie có thể thấy các phóng viên đang phóng nhanh trên vỉa hè, không màng đến cái nóng, chỉ muốn có mặt tại Chuồng gà ngay khi Terry đến. Những chiếc xe tải truyền hình hẳn đã ở đó, đậu nối đuôi nhau như một đàn voi răng mấu đồng cỏ.

“Họ ghét anh ấy,” Marcy nói. Lớp trang điểm mắt mỏng mà cô đã dặm lên - chủ yếu là để giấu đi bọng mắt sưng phồng - đã trôi tiệt, khiến cô trông giống như một con gấu mèo. “Anh ấy chưa bao giờ làm bất cứ điều gì xấu xa, ngoại trừ những điều tốt đẹp cho thị trấn này, và giờ tất cả họ đều ghét anh ấy.”

“Điều đó sẽ thay đổi khi đại bồi thẩm đoàn từ chối cáo trạng,” Howie nói. “Và họ sẽ làm vậy. Tôi biết điều đó, và Samuels cũng biết điều đó.”

“Ông có chắc không?”

“Tôi chắc. Trong một số vụ, Marcy, cô phải cố gắng tìm ra dù chỉ là một nghi ngờ hợp lý. Trường hợp này thì đẩy rẫy. Đại bồi thẩm đoàn khó có thể kết tội được.”

“Đó không phải là ý của tôi. Ông có chắc mọi người sẽ thay đổi suy nghĩ của họ không?”

“Tất nhiên rồi.”

Trong gương chiếu hậu, ông thấy Alec đang nhăn mặt vì câu nói đó của ông, nhưng đôi khi vẫn cần phải nói dối, và đầy là một trong những lần đó. Cho đến khi thủ phạm thực sự được tìm ra - nếu có - người dân của thành phố Flint sẽ vẫn tin Terry Maitland đã lo lót để thoát tội giết người. Họ sẽ đối xử với anh ấy như thế. Nhưng hiện tại tất cả những gì Howie có thể làm là tập trung vào buổi luận tội.

❊ 3 ❊

Chừng nào Ralph còn bận lo những việc thường nhật như ăn gì vào bữa tối, đi mua tạp hóa với Jeannie, nhận cuộc gọi buổi tối từ Derek ở trại hè (giờ đây việc này ít xảy ra hơn vì nỗi nhớ nhà của cậu nhóc đã nguôi ngoai), anh ít nhiều vẫn ổn. Nhưng khi sự chú ý của anh tập trung vào Terry - như bây giờ - một kiểu ý thức tỉnh táo đã xuất hiện, như thể tâm trí anh đang cố tự trấn an rằng mọi thứ vẫn như mọi khi: lên là lên, xuống là xuống, và những giọt mồ hôi nhỏ dưới mũi anh chỉ là do cái nóng mùa hè trong chiếc xe có điều hòa mà như không này. Anh phải tận hưởng mỗi ngày vì cuộc đời thật ngắn ngủi, anh hiểu điều đó, nhưng tận hưởng quá nhiều cũng không tốt. Khi bộ lọc của tâm trí biến mất, bức tranh lớn cũng cuốn gót theo. Không thấy rừng đâu, chỉ có cây cối. Tê nhất là không có cầy cối. Chỉ có tiếng sủa.

Khi “đoàn rước” nhỏ tiến đến tòa án Hạt Flint, Ralph xích gần vào phía sau cảnh sát trưởng hạt, để ý mọi điểm nóng của mặt trời trên cản sau của chiếc xe tuần tra Doolin: bốn điểm tất cả. Những phóng viên vừa đến nhà tù hạt tụ thành một đám đông đông gấp hai lần so với đám đông đã chờ sẵn. Họ đang đứng sát rạt nhau trên bãi cỏ gần các bậc thang. Anh có thể nhìn thấy nhiều logo của các đài khác nhau trên áo thun polo của các phóng viên truyền hình và những quầng mồ hôi đẫm màu dưới cánh tay họ. Cô phóng viên xinh đẹp tóc vàng từ Kênh 7 của Thành phố Cap đã xuất hiện với mái tóc rối cùng những đường phấn loang lổ trên khuôn mặt trang điểm đâm.

Giá cưa cũng được dựng ở đây, nhưng đám đông xô đẩy, chen lấn nhau khiến vài trong số chúng nghiêng ngả. Hàng chục cảnh sát, nửa từ lực lượng cảnh sát thành phố và nửa từ cảnh sát hạt, đã cố hết sức để duy trì trật tự và sự thông thoáng trên các bậc thang cũng như vỉa hè. Theo ước tính của Ralph, chưa đến mười hai giờ, còn lâu mới đến giữa trưa nhưng mùa hè luôn khiến người ta kiệt sức.

Các phóng viên chen lần để giành được những vị trí đẹp trên bãi cỏ, xô đẩy những người tò mò không thương tiếc. Nữ phóng viên tóc vàng từ Kênh 7 cố chọn cho mình một chỗ ở phía trước, nở một nụ cười đã trở thành thương hiệu ở địa phương, và bị một tấm biển được làm vội vàng đập phải. Tấm biển vẽ nguệch ngoạc hình một cây kim tiêm dưới da, bên dưới là dòng chữ MAITLAND NHẬN THUỐC ĐI NÀY. Người quay phim của cô ấy đẩy gã cầm biển lùi lại, khiến một phụ nữ lớn tuổi ngã dúi theo. Một người phụ nữ khác tóm được bà này và vung tay đập ví của cô ta vào đầu người quay phim. Ralph nhận ra chiếc ví là loại giả da, và có màu đỏ.

“Làm sao mà đám kền kền lại đến đây nhanh như vậy nhỉ?” Sablo tỏ vẻ ngạc nhiên. “Trời đất, chúng chạy nhanh hơn gián khi ai đó bật đèn.”

Ralph chỉ lắc đầu, nhìn đám đông với vẻ thất thần, cố nhìn lướt qua tất cả mọi người, và không thể làm điều đó do đầu óc anh đang căng ra vì cảnh giác cao độ. Khi trưởng nha cảnh sát Doolin ra khỏi xe (áo sơ mi cảnh phục màu nâu với một bên vạt tuột khỏi chiếc thắt lưng Sam Browne; cuộn mỡ hồng lấp ló qua khe hở) và mở cửa sườn để Terry có thể ra ngoài, ai đó bắt đầu hét lên, “Tử hình, tử hình!”

Đám đông giơ biển lên, hò reo như những người hâm mộ tại một trận bóng đá.

“TỬ HÌNH! TỬ HÌNH! TỬ HÌNH!”

Terry nhìn họ chằm chằm, một lọn tóc được chải gọn gàng của hắn tuột khỏi nếp và rủ xuống phía trên lông mày trái. (Ralph cảm thấy mình có thể đếm được từng sợi.) Gương mặt hắn lộ rõ vẻ hoang mang đau đớn. Hãy nhìn những người hắn quen biết đi, Ralph nghĩ. Những bậc cha mẹ có con được hắn dạy dẻ, huấn luyện, những người mà hắn mời dến nhà để tổ chức tiệc nưổng cuối mùa. Tất cả bọn họ đều muốn hắn chết.

Một trong những giá cưa đổ ập ra đường, thanh ngang rê đi một đoạn. Mọi người tràn lên vỉa hè, một vài người trong số họ là phóng viên tay lăm lăm cầm mic và máy tính bảng, số còn lại là những người dần địa phương, những người sẵn sàng treo cổ Terry Maitland ở ngay cột đèn gần nhất. Hai trong số cảnh sát kiểm soát đám đông lao đến và đẩy họ lại, không quá nhẹ nhàng. Một người khác đứng vào thế chỗ giá cưa, khiến đám đông ở một chỗ khác lại có thể tràn qua. Ralph nhìn thấy phải đến hai chục chiếc điện thoại di động đang giơ lên chụp ảnh và quay phim.

“Thôi nào,” anh nói với Sablo. “Hãy tống hắn vào trong trước khi đám người đó chặn cứng các bậc thềm.”

Họ ra khỏi xe và nhanh chóng tiến về phía bậc thềm của tòa án, Sablo ra hiệu cho Doolin và Gilstrap tiến về phía trước. Lúc này, Ralph có thể thấy Bill Samuels đang đứng bên trong một trong những cánh cửa của tòa án, trông như chết lặng... nhưng tại sao? Sao anh ta lại không mong đợi điều này cơ chứ? Sao cảnh sát trưởng hạt Doolin lại không mong đợi điều này? Bản thân anh ta cũng không phải vô tội - tại sao anh ta không khăng kháng rằng họ nên đưa Terry vào lối cửa sau, lối đi dành cho nhân viên tòa án?

“Lùi lại, các vị!” Ralph hét lên. “Đây là thủ tục, hãy để chúng tôi thực thi công vụ!”

Gilstrap và cảnh sát trưởng hạt bắt đầu dẫn Terry tiến về phía bậc thềm, mỗi người nắm một bên cánh tay hắn. Ralph đã có thời gian ngắm (lại) chiếc áo khoác kẻ sọc kinh khủng của Gilstrap, và tự hỏi liệu có phải vợ anh ta đã chọn nó chăng. Nếu vậy, chắc cô ta phải thẩm thù hận anh ta lắm. Lúc này, đám tù nhân trên chiếc xe buýt ngắn — những kẻ sẽ phải đợi ở đó trong cái nắng nóng gay gắt ban ngày, mồ hôi nhễ nhại cho đến khi buổi luận tội tù nhân ngôi sao xong xuôi - đã góp giọng vào màn cận chiến thính giác, một số hô vang Tử hình, Tử hình , số khác hú lên như sói đồng cỏ, thọi nắm đấm vào tầm lưới che cửa sổ đang mở.

Ralph quay về phía chiếc Escalade và giơ lòng bàn tay xòe rộng của mình ra ý chỉ Dừng lại , muốn Howie và Alec Pelley giữ Marcy trên xe cho đến khi Terry vào trong và đám đông dịu lại. Hành động của anh vô dụng. Cánh cửa xe phía sau mở ra, cô trượt ra ngoài, nhún một bên vai để trườn ra khỏi bàn tay đang nắm chặt của Howie Gold dễ dàng như khi trượt khỏi Betsy Riggins trong sảnh đợi nhà tù hạt. Khi cô chạy đuổi theo chồng, Ralph chú tâm vào đôi giày để thấp của cô và vết cắt sâu ở một bên bắp chân. Tay cô ấy chắc hắn đã rất run , anh nghĩ. Khi cô ấy gọi tên Terry, các máy quay đã chuyển hướng về phía cô ấy. Năm người tất cả, ống kính của họ như những con mắt đờ đẫn. Ai đó đã ném mốt cuốn sách vào cổ ấy. Ralph không thể đọc được tựa sách, nhưng anh nhận ra bìa sách màu xanh lá cây đó. Go Set a Watchman (Hãy đi sắp xếp một người canh gác) của Harper Lee. Vợ anh đã đọc nó ở cầu lạc bộ sách của cô ấy. Bìa bị bung ra và một trong những trang sách bay lật phật. Cuốn sách đập vào vai cô và bật ra ngoài. Cô dường như không nhận ra điều đó.

“Marcy!” Ralph hét lên, rời khỏi vị trí của mình trên bậc thềm. “Marcy, ở đây!”

Cô nhìn quanh, có lẽ đang tìm kiếm anh, có lẽ là không. Cô trông như người mộng du. Terry dừng lại, ngoái đầu theo hướng phát ra tên vợ mình và chống cự khi cảnh sát trưởng hạt Doolin cố kéo hắn về phía bậc thêm.

Howie đuổi kịp Marcy trước khi Ralph có thể làm điều đó. Khi anh nắm lấy tay cô, một người đàn ông lực lưỡng mặc quần yếm của thợ cơ khí đã lật ngược một trong các giá cưa và lao vào cô. “Mày đã bao che cho nó hả, con khốn? Mày đã làm thế?”

Howie đã sáu mươi, nhưng vẫn còn phong độ. Và ông không hề nể hà gì. Ralph thấy ông khuỵu gối và húc vai vào phần thắt lưng của gã nọ, xô hắn sang một bên.

“Để tôi giúp,” Ralph nói.

“Tôi có thể lo cho cô ấy,” Howie nói. Khuôn mặt ông đỏ bừng đến tân chân mái tóc mỏng. Ông vòng tay qua eo Marcy. “Chúng tồi không muốn nhận sự giúp đỡ của anh. Hãy đưa anh ấy vào trong đi. Ngay bây giờ! Chúa ơi, anh đang nghĩ gì vầy? Nhốn nháo như trò hể!”

Ralph định nói, Đó là trò hề của cảnh sát trường hạt, không phải của tôi , chí ít nó chỉ có một phần liên đới đến anh. Còn Samuels thì sao? Có lẽ anh ta đã thấy trước điều này? Thậm chí hy vọng nó xảy ra, vì độ phủ sóng tin tức mà nó thu được?

Anh quay lại vừa kịp lúc nhìn thấy một người đàn ông mặc áo sơ mi cao bổi đang chạy lạch bạch quanh một trong những cảnh sát kiểm soát đám đông, lao vụt qua vỉa hè và nhổ một ngụm nước bọt vào mặt Terry. Trước khi gã này có thể chạy đi, Ralph đã thò chân ra và khiến gã ngã sõng soài trên đường. Ralph có thể đọc được logo trên chiếc quần bò của gã: LEVI'S BOOT CUT. Anh có thể nhìn thấy vòng tròn mờ của một lon Skoal ở túi sau bên phải. Anh chỉ vào một trong những cảnh sát kiểm soát đám đông. “Còng tay hắn và tống lên xe tuần tra của anh đi.”

Viên cảnh sát nói: “Xe-e của chúng tôi ở phía sau-u. Cậu ta làm việc cho lực lượng của hạt, và mặt vẫn còn búng ra sữa.

“Vậy thì tống hắn lên xe buýt ngắn!”

“Và để những người này...”

Ralph không nghe được phần còn lại, vì anh đang nhìn thấy một điều thú vị hơn. Trong khi Doolin và Gilstrap đang mải nhìn vào đám đông đến xem xét xử, Terry đã đỡ một người đàn ông mặc áo cao bổi đứng dậy. Hắn đã nói điều gì đó với gã ta mà Ralph không nghe thấy, dù đôi tai anh rất thính. Gã nọ gật đầu và bắt đầu đi ra, đưa vai quệt vết xước trên má. Sau này, Ralph sẽ nhớ lại khoảnh khắc ngắn ngủi chớp tắt này trong một vở kịch lớn hơn rất nhiều. Vào những đêm dài khi giấc ngủ không trườn tới, anh sẽ suy nghĩ về nó: Terry đã giúp gã đàn ông đó đứng dậy bằng đôi tay bị còng ngay cả khi nước bọt đang chảy dài trên má hắn. Giống như một cảnh chết tiệt nào đó bước ra từ trong Kinh thánh.

Người xem đổ về càng ngày càng đông và đám đông ngày càng nhốn nháo, hung hãn. Một số người còn leo được lên chừng hơn hai mươi bậc đá hoa cương dẫn đến cửa tòa án bất chấp nỗ lực đẩy họ trở lại của cảnh sát. Hai nhân viên chấp hành của tòa - một nam to béo, một nữ gầy gò - bước ra và cố gắng hỗ trợ dẹp đám người này. Một số người rời đi, số khác ngoan cố đứng nguyên ở vị trí của họ.

Lúc này, Gilstrap và Doolin đang tranh cãi, không thể hiểu nổi. Gilstrap muốn Terry trở lại xe cho đến khi lực lượng an ninh làm chủ được tình hình. Doolin muốn hắn vào trong ngay lập tức, và Ralph biết cảnh sát trưởng hạt đã đúng.

“Thôi nào,” anh nói với họ. “Yune và tôi sẽ giải quyết vấn đề.”

“Rút súng ra,” Gilstrap thở hổn hển. “Thế mới dọn được đường.”

Tất nhiên, việc này không chỉ đi ngược lại giao thức mà còn điên rồ nữa, cả Doolin và Ralph đều biết điều đó. Cảnh sát trưởng hạt và trợ lý ủy viên công tố lại tiếp tục tiến về phía trước, một lần nữa nắm chặt cánh tay của Terry. Ít nhất thì vỉa hè ở cuối bậc thêm đã được thông thoáng. Ralph có thể nhìn thấy những mẩu đá sáng lấp lánh lẫn trong xi măng. Những thứ đó sẽ để lại dư ảnh khi chúng ta vào trong , anh nghĩ. Chúng sẽ loang loáng tnước mắt mình như một chòm sao nhỏ.

Chiếc xe buýt màu xanh bắt đầu lắc lư trên khung giảm xóc khi những người tù vui vẻ tung mình từ bên này sang bên kia, vẫn đang hòa giọng hét Tử hình, tử hình cùng với đám đông bên ngoài. Tiếng còi xe bắt đầu hú lên khi hai thanh niên nọ nhảy nhót trên đỉnh chiếc Camaro mới tinh của ai đó, một người trên mui, một người trên nóc. Ralph nhìn thấy đám máy quay đang hướng về phía đám đông và biết chính xác người dân thị trấn của anh trông sẽ như thế nào trong mắt phần còn lại của tiểu bang khi đoạn phim này được phát sóng trên bản tin 6 giờ: đàn linh cầu đói meo. Ai nấy đều hắn hoan, tất cả đều kỳ cục. Anh nhìn thấy cô nàng phóng viên tóc vàng từ Kênh 7 một lần nữa lại bị xô ngã bởi tấm biển mũi tiêm dưới da, thấy cô ta chống tay đứng dậy, khuôn mặt xinh đẹp biến sắc cau có khi nhìn thấy những giọt máu trên ngón tay. Anh nhìn thấy một gã có hình xăm trên tay, đầu đội một chiếc khăn vuông trùm đầu màu vàng, và hầu hết các đường nét trên khuôn mặt đều bị xóa mờ bởi những vết sẹo bỏng cũ mà phẫu thuật cũng không thể vãn hồi. Một vết bỏng dầu , Ralph nghĩ, có lẽ bị trong lúc say rượu mà vẫn cố nấu món sườn heo. Anh nhìn thấy một người đàn ông đang vẫy chiếc mũ cao bồi như thể đầy là cuộc thi gia súc ở thành phố Cap. Anh nhìn thấy Howie đang dẫn Marcy đi về phía bậc thềm, đầu họ cúi xuống như thể đang di chuyển trong cơn giông lốc, và thấy một người phụ nữ nghiêng người về phía trước để giơ ngón tay thối về phía cô. Anh nhìn thấy một chàng thanh niên với chiếc bao báo bằng vải bạt trên vai và chiếc mũ len trùm trên đầu bất chấp cái nóng của ban ngày. Anh nhìn thấy người nhân viên chấp hành to béo của tòa bị xô ngã dúi từ phía sau và đã tránh được một cú nhào người khó chịu nhờ một người phụ nữ da đen có bờ vai rộng tóm lấy thắt lưng của anh ta và giật lại. Anh nhìn thấy một thiếu niên đang công kênh bạn gái trên vai. Cô gái đang giơ nắm đấm lên và cười, một bên dây áo ngực của cô ta tuột thõng xuống tận khuỷu tay. Dây áo màu vàng tươi. Anh nhìn thấy một cậu bé sứt môi đang mặc một chiếc áo phông in khuôn mặt tươi cười của Frank Peterson trên đó. Dưới bức hình là dòng chữ TƯƠNG NHỚ NẠN NHÂN. Anh nhìn thấy những tầm biển cầm tay đang vẫy. Anh nhìn thấy những cái miệng há hốc, hét toáng lên, những hàm răng trắng đều và lớp lót lụa đỏ. Anh nghe thấy ai đó kéo còi xe đạp: hooga-hooga-hooga. Anh thấy Sablo lúc này đang đứng dang rộng hai tay để ngăn mọi người lại, và đọc được biểu cảm của viên thám tử cảnh sát tiểu bang: Chết tiệt thật.

Doolin và Gilstrap cuối cùng cũng đưa Terry kẹp giữa họ đến được chân bậc thềm. Howie và Marcy cũng vừa đến nơi. Howie đã hét lên điều gì đó với trợ lý ủy viên công tố quận, và một cầu khác với trưởng nha cảnh sát. Ralph không thể biết ông ấy đã nói gì vì quá ồn, song chính hành động đó đã khiến đám đông sục sôi trở lại. Marcy với tay đến chỗ của chổng. Doolin đẩy cô ngược trở lại. Lúc này có ai đó đã hét lên “Chết đi, Maitland, chết đi!” và đám đông tiếp nối đồng thanh hét lên như thế khi Terry và những người hộ tống của hắn bắt đầu bước lên những bậc thang dốc đứng.

Ralph hướng ánh nhìn về phía cậu thanh niên mang bao báo bằng vải bạt. Dòng chữ HÃY ĐỌC TỜ FLINT CITY CALL được in trên một mặt túi, những chữ cái màu đỏ đã nhạt dần, như thể chiếc túi đã bị bỏ ngoài trời mưa gió một thời gian. Cậu ta đội mũ len vào một buổi sáng mùa hè khi nhiệt độ rơi vào khoảng 28 độ C. Lúc này, cậu ta đang cho tay vào túi. Ralph chợt nhớ đến cuộc thẩm vấn bà Stanhope, bà cụ từng thấy Frank Peterson lên chiếc xe trắng cùng Terry. Bà có chắc mình đã nhìn thấy Frank Peterson không? Anh hỏi. Ồ vâng, bà nói, đó chính là Frank mà. Nhà Peterson có hai cậu con trai, cả hai đều có mái tóc màu đỏ. Nì. Chẳng phải mái tóc đỏ đó đang thò ra dưới chiếc mũ len trùm đầu kia sao?

Thằng bé từng đi giao báo cho nhà chúng tôi, bà Stanhope nói.

Tay của Mũ len rút ra khỏi túi báo và nó đang không cầm một tờ báo.

Ralph thở gấp ngay cả khi anh đã rút khẩu Glock của mình ra. “Súng! SÚNG!”

Những người xung quanh Ollie la hét và chạy tán loạn. Trợ lý ủy viên công tố Gilstrap nắm lấy cánh tay của Terry, nhưng khi nhìn thấy khẩu Colt nòng dài kiểu cũ, anh ta buông ra, thu mình thành tư thế con cóc trong cái rọ và quỳ sụp xuống. Cảnh sát trưởng hạt cũng thả tay Terry ra, nhưng để rút vũ khí của ông ta... hoặc chừng như cố gắng làm vậy. Đai an toàn vẫn được thắt chặt, và khẩu súng vẫn ở nguyên vị trí cũ.

Ralph chưa xác định được mục tiêu rõ ràng. Cô nàng tóc vàng từ Kênh 7, vẫn còn choáng váng vì cú đánh vào đầu, đang đứng gần như ngay trước mặt Ollie Peterson. Máu chảy dài trên má trái của cô ta.

“Nằm xuống, quý cô, nằm xuống!” Sablo hét lên. Anh ta khuỵu một bên gối, tay phải cầm Glock, tay trái đỡ tay phải.

Terry đưa tay đeo còng tóm lấy vợ mình - sợi xích còng vừa đủ dài - và đẩy cô ra khỏi anh ngay khi Ollie bắn qua vai của cô nàng tóc vàng. Cô ta hét lên và vỗ một tay lên một bên tai không còn nghi ngờ gì là đã điếc đặc của mình. Viên đạn găm vào một bên đầu của Terry, khiến tóc hắn bay lên, cùng với đó là một dòng máu chảy thẳng xuống vai bộ đồ mà Marcy đã cất công chuẩn bị.

“Giết em tao chưa đủ, giờ mày còn giết cả mẹ tao nữa!” Ollie hét lên, và nổ súng lần nữa, lần này trúng chiếc Camaro bên kia đường. Hai thanh niên trên đó nhảy xuống để né, miệng không ngừng la hét.

Sablo nhảy cóc lên các bậc thang, tóm lấy cô phóng viên tóc vàng, kéo cô ta xuống và nằm đè lên cô ta. “Ralph, Ralph, làm đi!” Anh ta hét lên.

Bây giờ Ralph đã có mục tiêu rõ ràng, nhưng ngay khi anh nổ súng, một trong những khán giả đang chạy tháo thân đã lao vào anh. Thay vì bắn trúng Ollie, viên đạn đã bắn trúng một chiếc máy ảnh đeo vai và làm nó vỡ nát. Người quay phim đánh rơi nó và loạng choạng lùi về phía sau, đưa tay lên che mặt. Máu chảy qua kẽ tay anh ta.

“Đồ khốn!” Ollie hét lên. “Tên giết người!”

Cậu ta nổ súng lần thứ ba. Terry càu nhàu và giật ngược người về phía vỉa hè. Anh chống hai tay bị còng lên đến cằm, như thể có một suy nghĩ nghiêm túc nào đó đang cần cân nhắc. Marcy trườn tới chỗ anh và vòng tay qua eo anh. Doolin vẫn đang giật mạnh khẩu súng của nợ đang bị giắt ở đai đeo. Gilstrap đang chạy xuống đường với phần tà chiếc áo khoác thể thao kẻ sọc đáng sợ phất phơ sau lưng. Ralph ngắm bẳn cẩn thận và nổ súng lần nữa. Lần này không ai chen lấn xô đẩy anh, và trán cậu thanh niên gục gặc gục xuống như thể bị búa đập vào đâu. Đôi mắt của cậu ta lồi ra khỏi hốc với biểu hiện ngạc nhiên trong phim hoạt hình khi con sên 9mm làm nổ tung não cậu ta. Đẩu gối của câu ta không rung rẩy. Cậu ta ngã đè lên chiếc túi bán báo của mình, khẩu súng trượt khỏi ngón tay và lạch cạch rơi xuống hai hoặc ba bậc thang trước khi nằm bất động.

Bây giờ chúng ta có thể di chuyển lên những bậc thang đó rồi , Ralph nghĩ, vẫn trong tư thế của một tay bắn súng. Không còn vấn đề gì nữa, quang đãng rồi. Ngoại trừ tiếng hét của Marcy - “Ai đó giúp anh ấy với! Ôi Chúa ơi, ai đó làm ơn giúp chồng tôi với!” - như nói với anh rằng không còn lý do gì để leo lên các bậc thang nữa. Không phải hôm nay, và có lẽ là không bao giờ.

❊ 4 ❊

Viên đạn đầu tiên của Ollie Peterson chỉ sượt qua một bên đầu của Terry Maitland, một vết thương đẫm máu nhưng là thương tích bên ngoài, nhiều nhất cũng chỉ để lại cho Terry một vết sẹo và một câu chuyên để kể mà thôi. Tuy nhiên, viên thứ ba đã xuyên qua lớp áo vest của hắn và ghim thẳng vào vị trí ngực trái, chiếc áo sơ mi bên dưới chuyển sang màu đỏ sẫm khi máu từ vết thương lan ra.

Nó sẽ găm vào chiếc áo chống đạn nếu hắn không từ chối mặc nó , Ralph nghĩ.

Terry nằm trên vỉa hè. Đôi mắt mở to. Đôi môi mấp máy. Howie cố cúi xuống bên cạnh hắn. Ralph vung mạnh một cánh tay và đẩy vị luật sư ra. Howie ngã ngửa. Marcy bám chặt lấy chồng, lảm nhảm “Không tệ đâu, Ter, anh không sao đâu mà, hãy ở lại với mẹ con em.” Ralph đặt chót bàn tay lên bầu ngực mềm mại của cô và đẩy cô ra. Terry Maitland vẫn tỉnh táo, nhưng không còn nhiều thời gian.

Một bóng đen trùm lên hắn, một trong những gã quay phim chết tiệt của một trong những đài truyền hình chết tiệt. Yune Sablo tóm eo gã và lôi ra ngoài. Gã này cố ghìm chân lại, sau đó hai chân bắt chéo vào nhau và gã ngã xuống, nhưng vẫn cố giơ máy ảnh lên để tránh va đập.

“Terry,” Ralph nói. Anh có thể thấy những giọt mồ hôi từ trán mình nhỏ tong tong xuống mặt Terry, nơi chúng hòa với những vết máu từ vết thương trên đầu rỉ ra. “Terry, anh sắp chết. Anh có hiểu ý tôi không? Cậu ta đã bắn anh, một cú bén ngọt. Anh sẽ chết.”

“Không!” Marcy gằn giọng. “Không, anh ấy không thê! Các con tôi cấn bố chúng! Anh ấy không thể chết được!”

Cô đang cố lại gần anh, và lần này chính Alec Pelley - xanh xao và sa sầm - đã giữ cô lại. Howie quỳ xuống, nhưng ông cũng không cố gắng can thiệp nữa.

“Ở đâu... bắn vào đâu?”

“Ngực của anh, Terry. Cậu ta đã bắn vào tim anh, trên một chút. Anh cần phải đưa ra lời khai trăng trối, được chứ? Anh cần nói với tôi rằng anh đã giết Prank Peterson. Đây là cơ hội để anh sám hối.”

Terry mỉm cười, và một dòng máu nhỏ rỉ ra từ hai bên khóe miệng của hắn. “Nhưng tôi sẽ không làm thế,” hắn nói. Giọng hắn thểu thào, như thì thầm, nhưng rành rọt. “Tôi không biết, vì vậy hãy nói với tôi, Ralph... anh sẽ sám hối như thế nào?”

Mắt hắn nhắm lại, rồi lại cố gắng mở ra. Trong một hai tích tắc, có điều gì đó ẩn trong những cử chỉ cuối cùng của Terry. Sau đó thì không còn gì nữa. Ralph đặt các ngón tay của mình trước miệng Terry. Không còn gì nữa.

Anh quay lại nhìn Marcy Maitland. Thật khó, vì đầu anh như nặng cả ngàn cân. “Tôi xin lỗi,” anh nói. “Chồng cô qua đời rồi.”

Trưởng nha cảnh sát Doolin buồn thảm nói, “Nếu anh ta mặc áo...” Ralph lắc đầu.

Người đàn bà vừa góa chồng nhìn Doolin với ánh mắt bàng hoàng, nhưng cô lại bước về phía Ralph Anderson, để lại Alec Pelley đứng một mình với một mảnh áo cánh xé rách trên tay trái. “Đây là lỗi của anh! Nếu anh không bắt anh ấy ở nơi công cộng, những kẻ này sẽ không bao giờ ở đây! Chính anh cũng có thể đã bắn anh ấy?”

Ralph để cô cào những ngón tay của mình vào má trái trước khi nắm lấy cổ tay cô. Để cô khiến anh chảy máu vì có lẽ anh xứng đáng nhận điều đó... và có lẽ chẳng có có lẽ nào cả.

“Marcy,” anh nói. “Chính anh trai của Frank Peterson đã nổ súng, và cậu ta sẽ luôn có thể ở đây bất kể chúng tôi bắt Terry ở đâu.”

Alec Pelley và Howie Gold đã đỡ Marcy đứng dậy, cẩn thận để không giẫm lên xác của chổng cô. Howie nói, “Điều đó có thể đúng, Thám tử Anderson, nhưng chắc chắn sẽ không có nhiều kẻ chết tiệt vây quanh cầu ta như thế này. Cậu ta sẽ nổi bật như một ngón tay cái bị đau.”

Alec chỉ nhìn Ralph với vẻ khinh bỉ. Ralph quay sang Yunel, nhưng Yune nhìn đi chỗ khác và cúi xuống để đỡ cô nàng tóc vàng từ Kênh 7 đang nức nở đứng dậy.

“Chà, ít nhất thì anh cũng đừng cố lấy lời khai trăng trối từ anh ấy,” Marcy nói. Cố chìa lòng bàn tay ra phía Ralph. Chúng nhuộm đỏ máu của chồng cô. “Phải chứ?” Khi Ralph không trả lời, cô quay đi và nhìn thấy Bill Samuels. Cuối cùng thì anh ta cũng đã rời cửa tòa án và đang đứng giữa các nhân viên chấp hành của tòa ở trên đỉnh bậc thềm.

“Anh ấy nói rằng anh ấy không làm điều đó!” Cô hét vào mặt anh ta. “Anh ấy nói anh ấy vô tội! Tất cả chúng tôi đêu nghe thấy, đổ khốn kiếp! Khi chổng tôi đang hấp hối, ANH ẤY NÓI LÀ ANH ẤY VÔ TỘI!”

Samuels không trả lời, chỉ quay người và dợm bước vào trong.

Tiếng còi hụ. Tiếng còi xe Camaro. Tiếng lao xao bàn tán phấn khích của những người mà hồn đã trở lại xác khi vụ ám sát bằng súng đã kết thúc. Họ muốn nhìn thấy cái xác. Muốn chụp ảnh nó và đưa nó lên trang Eacebook của họ. Chiếc áo khoác của Howie, thứ mà ông đã dùng để trùm lên tay Terry nhằm che đi chiếc còng trước báo chí và máy quay, giờ đang nằm trên đường, lầm lem bùn đất và loang lổ máu. Ralph nhặt nó lên và dùng nó để che mặt cho Terry, khiến cho Marcy rên lên một tiếng thảm thiết. Sau đó, anh đi đến bậc thềm của tòa án, ngồi xuống và gục đầu giữa hai đầu gối.

« Lùi
Tiến »