Cô đặt điện thoại văn phòng (thứ mà cô luôn mang theo về nhà, dù Pete luôn giễu cô về điều đó) lên trên giá đỡ cạnh điện thoại nhà và ngồi trầm ngâm trước máy tính trong khoảng ba mươi giây. Sau đó, cô nhấn nút trên Fitbit để kiểm tra mạch của mình. Bảy mươi lăm, nhanh hơn bình thường tám đến mười nhịp. Cô không ngạc nhiên. Câu chuyện của Pelley về vụ Maitland khiến cô thích thú và cảm thấy muốn theo đuổi theo cái cách mà không vụ nào có được kể từ khi cô kết thúc vụ án chậm trễ (và rất kinh khủng) Brady Hartsheld.
Ngoại trừ việc điều đó cũng không hẳn là đúng lắm. Sự thật là cô đã không thực sự thích thú với bất kỳ thứ gì kể từ khi Bill qua đời. Pete Huntley ổn, nhưng anh ấy - giờ đầy khi ngồi giữa bốn bế im lặng, trong căn hộ đẹp đẽ của cô, cô mới có thể thừa nhận nó — hơi miệt mài với công việc thái quá. Anh ấy hăng say theo đuổi những kẻ vô công rồi nghề, những kẻ trốn án, những chiếc xe bị đánh cắp, những con vật cưng bị lạc và những người bố trốn chu cấp tiền nuôi con. Và dẫu cho không hề nói dối Alec Pelley — cô thực sự ghê tởm bạo lực, ngoại trừ trong phim; nó khiến bụng cô quặn thắt - với cô, việc đuổi theo Hartsheld đã khiến cô cảm thấy mình được sống theo cách mà cô chưa từng có được trước đây. Cô cũng cảm thấy như vậy với Morris Bellamy, một kẻ cuồng văn học đã ra tay sát hại nhà văn yêu thích của mình.
Sẽ không có Brady Hartsheld hay Morris Bellamy đợi cô ở Dayton, điều đó thật tốt biết bao, bởi vì Pete đang đi nghỉ ở Minnesota, còn Jerome trẻ trung thì đang đi nghỉ cùng gia đình ở Ireland.
“Tôi sẽ hồn Đá Blarney cho cô,” anh ấy đã nói như vậy ở sân bay, nhại giọng một ca sĩ người Ireland có chất giọng kinh khủng y hệt như chất giọng Amosn Andy mà thi thoảng anh ấy vẫn dùng để trêu chọc cô.
“Tốt hơn là anh không nên làm thế,” cô nói. “Hãy nghĩ đến vi trùng trên thứ đó. Ôi kinh.”
Alec Pelley nghĩ mình sẽ choáng ngợp trước sự kỳ lạ ấy, cô ấy nghĩ và mỉm cười nhẹ. Anh ta nghĩ mình sẽ thốt lên rằng, “Điều này là không thể, làm gì có ai có thể ồ hai nơi cùng một lúc và làm gì có chuyện một người có thế biến mất khỏi các cảnh quay tin tức đã được ghi lại. Đó là một trò đùa, một trò bịp thì đúng hơn. ” Chỉ có điều, Alec Pelley không biết — và mình sẽ không nói với anh ta — rằng có người có thể hai nơi cùng lúc. Brady Hartsfield đã làm được điều đó, và khi Brady chết, hắn đã kỷ thác vào cơ thể một người đần ồng khác.
“Điều gì cũng có thể xảy ra,” cô nói với căn phòng trống. “Bất cứ điều gì. Thế giới này đẩy rẫy những ngóc ngách kỳ lạ.”
Cô khởi động Firefox và tìm địa chỉ quán pub Tommy&Tuppence. Khách sạn gần nhất là Fairview, trên Đại lộ Northwoods. Đó có phải là khách sạn mà gia đình Maitland đã ở? Cô sẽ hỏi Alec Pelley qua email, nhưng có vẻ như chính là nó, cô nhớ những gì cô con gái lớn của Maitland đã nói. Holly kiểm tra Trivago và thấy cô có thể thuê một phòng thường với giá 92 đô-la một đêm. Cô định nâng cấp lên một phòng hạng sang nhỏ, nhưng rồi gạt suy nghĩ đó ra khỏi đâu. Nếu cô làm thế, chỉ phí đủ thứ cũng kéo nhau tăng lên.
Cô gọi đến Fairview (bằng điện thoại văn phòng, vì đây là chỉ phí hợp pháp), đặt chỗ cho ba đêm bắt đầu từ ngày mai, sau đó mở Math Cruncher trên máy tính của cô. Theo cô, đây là chương trình tốt nhất để giải quyết các vấn đề hằng ngày. Cô có thể nhận phòng tại Fairview lúc 3 giờ và tốc độ tối đa của chiếc Prius ở mức tiết kiệm xăng tối ưu là 100 cây số một giờ. Cô đã tìm được một trạm nghỉ để nạp đầy bình xăng và ăn nhẹ tại một quán nghỉ ven đường... thêm 45 phút vào tổng hành trình của mình.
“Minh sẽ rời đi lúc 10 giờ,” cô nói. “Không, tốt hơn hết là 9 giờ 50 cho chắc.” Và để an toàn hơn nữa, cô sử dụng ứng dụng Waze để tìm một tuyến đường thay thế nếu cần.
Cô đi tắm (để không phải làm việc đó vào buổi sáng), mặc quần tây, đánh răng, dùng chỉ nha khoa (các nghiên cứu mới nhất cho biết dùng chỉ nha khoa không giúp chống sâu răng, nhưng đó là một phần trong thói quen của Holly, và cô sẽ bằng lòng dùng chỉ cho đến khi chết), tháo kẹp tóc ra và xếp thành hàng cho thẳng thơm, sau đó bước vào phòng ngủ dự phòng, đi chân trần.
Căn phòng này là thư viện phim của cô. Các kệ được xếp đầy đĩa DVD, một số vẫn ở trong hộp đựng đầy màu sắc của chúng, hầu hết đều là đĩa tự chế nhờ công cụ ghi đĩa tần tiến nhất của Holly. Có hàng ngàn chiếc (hiện tại là 4375), nhưng cô có thể lấy ngay được chiếc mình muốn vì chúng được sắp xếp theo thứ tự bảng chữ cái.
Cô lấy nó xuống và đặt trên tủ đầu giường, nơi chắc chắn cô sẽ nhìn thấy khi thu dọn đồ đạc vào buổi sáng mai.
Xong xuôi, cô quỳ xuống, nhắm mắt và chắp tay. Những lời cầu nguyện buổi sáng và buổi tối là ý tưởng từ nhà phân tích của cô, và khi Holly phản đối rằng cô không tin vào chúa, nhà phân tích đó đã bảo cô rằng việc nói ra những lo lắng và kế hoạch của mình với một đấng tối cao nào đó vẫn sẽ hữu ích ngay cả khi cô không tin. Và có vẻ như thế đúng thật.
“Lại là con, Holly Gibney đây, con vẫn đang cố gắng làm hết sức mình. Nếu Người ở đó, xin hãy bảo bọc Pete khi anh ấy đi câu cá, bởi chỉ có tên ngốc mới dong thuyền ra khơi khi không biết bơi thôi. Xin Người hãy bảo bọc cho nhà Robinson khi họ ở Ireland, và nếu Jerome thực sự đang nghĩ đến việc hôn Đá Blarney, con ước Người sẽ nhắc nhở anh ấy nghĩ kỹ hơn về chuyện đó. Con đang uống Boost để cố tăng cân một chút, vì Tiến sĩ Stoneheld nói con quá gầy. Con không thích lắm nhưng mỗi lon có tới 240 calo, theo nhãn ghi. Con cũng mang theo Lexapro* và không hút thuốc. Ngày mai con sẽ đến Dayton. Xin hãy đồng hành cùng con trên chặng đường để con có thể lái xe an toàn, tuân thủ mọi luật lệ giao thông và giúp con làm tốt nhất có thể với những gì có trong tay. Những sự thật thú vị.” Cô ngẫm nghĩ. “Con vẫn rất nhớ Bill. Con nghĩ tối nay vậy là đủ rồi.”
Một loại thuốc điều trị trầm cảm.
Cô lên giường và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sau 5 phút.
❊ 2 ❊
Holly đến khách sạn Fairview lúc 3 giờ 17 phút chiều, không chuẩn giờ tuyệt đối nhưng cũng không quá muộn. Cô tính sẽ đến lúc 3 giờ 12 phút, nếu không phải dừng ở bất kỳ cột đèn giao thông nào sau khi rời trạm thu phí. Phòng ốc ổn. Khăn tắm treo trên cửa phòng tắm không được thẳng thớm, song cô đã chỉnh lại chúng ngay ngắn sau khi đi vệ sinh, rửa tay và mặt. Không có đầu đĩa DVD nào được nối với tivi, nhưng với mức giá 92 đô-la một đêm, cô không mong đợi điều đó. Nếu cô cảm thấy mình cần phải xem bộ phim mà mình mang theo, cô có thể xem trên máy tính xách tay của mình. Được sản xuất với giá rẻ và có thể dùng được trong vòng không quá mười ngày, đây không phải là loại phim yêu cầu độ phân giải cao và âm thanh mịn mượt.
Tommy&Tuppence cách khách sạn chưa đầy một dãy nhà. Holly có thể nhìn thấy tấm biển ngay khi bước ra khỏi mái hiên của khách sạn. Cô đến đó và ngầm cứu thực đơn được dán trên cửa sổ. Ở góc trên bên trái là một chiếc bánh có hơi nước bốc lên từ lớp vỏ. Bên dưới nó là dòng chữ BÁNH THỊT BÒ & THẬN LÀ MÓN ĐẶC BIỆT CỦA CHÚNG TÔI .
Cô tản bộ xuống thêm một dãy nhà nữa và đến một bâi đậu xe, ba phần tư bãi đã kín chỗ. BẮI ĐẬU XE THÀNH PHỐ, tấm biển ở phía trước cho biết. TÔI ĐA 6 GIƠ. Cô đi vào trong, tìm những chiếc vé trên kính chắn gió hoặc vết phần của cảnh sát giao thông trên lốp xe. Cô không thấy gì cả, điều đó có nghĩa là không ai thi hành luật giới hạn sáu giờ. Hệ thống kiểu này quá nghiêm ngặt. Nó sẽ không thể hiệu quả được ở New York, nhưng có thể sẽ ổn ở Ohio. Không có giám sát, làm sao biết chiếc xe van đã ở đây bao lâu sau khi Merlin Cassidy bỏ lại nó, nhưng cô đoán rằng với cửa không khóa và chìa khóa lủng lẳng đầy mời gọi từ ổ điện, có lẽ nó đã không trụ lại quá lâu.
Cô quay lại chỗ Tommy&Tuppence, giới thiệu mình với chủ quán, và nói cô là điều tra viên đang xử lý một vụ án liên quan đến một người đàn ông đã ở gần đây vào mùa xuân năm ngoái. Hóa ra chủ quán còn có thêm một đồng sở hữu, và vì còn chừng một tiếng nữa mới đến giờ cao điểm buổi tối, nên cô ấy sẵn lòng nói chuyện. Holly hỏi liệu cô ấy có tình cờ nhớ được thời điểm nhà hàng rải những tờ thực đơn trong khu vực không.
“Anh ta đã làm gì vậy?” Chủ quán hỏi. Tên cô ấy là Mary, không phải Tuppence, và cô ấy nói giọng New Jersey chứ không phải Newcastle.
“Tôi không được phép tiết lộ,” Holly trả lời cô ấy. “Đây là vấn đề pháp lý. Cô hiểu chứ?”
“À, tôi có nhớ,” Mary nói. “Không nhớ thì nực cười quá.”
“Sao thế?”
“Hai năm trước, lúc chúng tôi mới khai trương, nơi này có tên là Fredo’s Place. Cô biết chứ, giống như trong phim Bố giai.”
“Vâng,” Holly nói, “dù Fredo được nhớ đến nhiều nhất với Bố già II , đặc biệt ở phân cảnh em trai Michael hôn ông vào nói, Em biết đó là anh, Fredo, anh đã làm tan nát trái tim em .”
“Tôi không biết tinh tiết đó, nhưng tôi biết có khoảng hai trăm nhà hàng Y ở Dayton, và chúng tôi sắp phá sản. Vì vậy, chúng tôi quyết định thử món Anh, cũng không thể gọi hẳn là ẩm thực được, chỉ vài món cơ bản thôi - cá và khoai tây chiên, xúc xích ăn với khoai tây nghiền, thậm chí cả bánh mi sốt đậu — rồi đổi tên quán thành Tommy&Tuppence, giống như trong sách của Agatha Christie. Chúng tôi nhận ra mình chẳng còn gì để mất vào thời điểm đó. Và cô biết không, nó đã thu hút được thực khách. Tôi đã quá đỗi bất ngờ, nhưng theo hướng tích cực. Các bữa trưa và hầu hết các bữa tối đều đông khách.” Cô ấy nghiêng người về phía trước và Holly có thể ngửi thấy mùi rượu gin trong hơi thở của cô ấy, nồng và rõ. “Cô muốn biết một bí mật không?”
“Tôi yêu những bí mật,” Holly chân thành đáp.
“Món bánh thịt bò & thận đông lạnh được nhập từ một công ty ở Paramus. Chúng tôi chỉ làm nóng nó trong lò. Và cô biết gì nữa không? Nhà phê bình ẩm thực nhà hàng từ Dayton Daily News rất thích nó. Anh ấy đã cho chúng tôi năm sao! Tôi nghĩ cô không tin nổi đâu!” Cô ấy nghiêng người về phía trước một chút và thì thầm, “Nếu cô nói với ai điều đó, tôi sẽ giết cô.”
Holly đưa tay làm động tác kéo khóa qua đôi môi mỏng của mình và xoay một chiếc chìa khóa vô hình, một cử chỉ mà cô từng thấy Bill Hodges thực hiện nhiều lần. “Vậy là khi cô mở lại nhà hàng với tên gọi mới và thực đơn mới... hoặc có thể ngay trước đó...”
“Johnny, chồng tôi, muốn thông tin cho những người ở quanh đây trước một tuần, nhưng tôi bảo anh ấy rằng không nên làm thế, mọi người sẽ quên mất, vì vậy chúng tôi đã làm điều đó vào hôm trước ngày khai trương. Chúng tôi đã thuê một đứa trẻ, in đủ thực đơn để nó có thể rải hết một khu vực chín dãy nhà.”
“Bao gồm cả bãi đậu xe trên phố.”
“Vâng. Điều đó quan trọng à?”
“Cô có thể kiểm tra lịch và cho tôi biết hôm đó là ngày mấy không?”
“Không cần. Tôi nhớ lắm.” Cô ấy vỗ trán. “Ngày 19 tháng Tư. Thứ Năm. Chúng tôi đã mở cửa - khai trương lại - vào thứ Sáu.”
Holly kiềm chế ý muốn sửa ngữ pháp của Mary, cảm ơn cố ấy và quay đi.
“Cô không thể cho tôi biết anh ta đã làm gì à?”
“Rất xin lỗi, nhưng tôi sẽ mất việc đấy.”
“Chà, ít nhất hãy đến đây ăn tối nhé, nếu cô vẫn còn ở trong thị trấn.”
“Rất sẵn lòng,” Holly nói, nhưng cô sẽ không làm vậy. Có Chúa mới biết những món khác trong thực đơn có phải là đồ đông lạnh được chuyển đến từ Paramus không.
❊ 3 ❊
Bước tiếp theo là đến viện dưỡng lão Heisman và nói chuyện với bố của Terry Maitland, nếu ông ấy đang có một ngày tốt lành (cứ như thể ông ấy đã có những ngày tốt lành vậy). Ngay cả khi ông ấy không mình mẫn, cô cũng vẫn có thể nói chuyện với một số người làm việc ở đó. Còn giờ cô đang ở trong căn phòng khách sạn khá đẹp đẽ của mình. Cô bật nguổn máy tính xách tay và gửi cho Alec Pelley một email có tiêu đề BÁO CÁO số 1 CỦA GIBNEY.
Thực đơn của Tommy & Tuppence được rải trong khu vực rộng 9 dãy nhà vào thứ Năm, ngày 19 tháng Tư. Sau khi phỏng vấn người đồng sở hữu MARYHOLLISTER, tôi tự tin đây là ngày chính xác. Chúng ta có thể chắc chắn rằng đây cũng là ngày MERLIN CASSIDY bỏ chiếc xe van ở bãi đậu xe gần đó. Lưu ỷ rằng GIA ĐÌNH MAITLAND đến Dayton vào khoảng trưa thứ Bảy, ngày 21 tháng Tư. Tôi gần như chắc chắn chiếc xe van đã biến mất sau đó. Tôi sẽ xác nhận lại thông tin này với cảnh sát địa phương vào ngày mai, hy vọng sẽ có thêm khả năng nữa, và sau đó sẽ đến viện dưdng lão Heisman. Nếu có bất cứ câu hỏi nào, hãy gửi email hoặc gọi điện thoại dỉ động cho tôi.
Holly Gibney
Finders Keepers
Xong xuôi, Holly xuống nhà hàng của khách sạn và gọi một bữa ăn nhẹ (cô thậm chí còn chưa bao giờ nghĩ đến việc sử dụng dịch vụ ăn tại phòng vì nó đắt đến lố bịch). Cô tìm thấy một bộ phim của Mel Gibson mà cô chưa xem bao giờ trong danh sách phim tại phòng và đã đặt nó - 9,99 đô-la - số tiền này sẽ được khấu trừ vào báo cáo chỉ phí. Phim không haỵ, nhưng Gibson đã cố gắng hết sức với tất cả những gì anh ấy có. Cô ghi lại tên và tổng thời gian phim vào cuốn sổ nhật ký phim hiện tại của mình (Holly đã điển vào đó hơn hai chục phim khác), và cho nó ba sao. Sau đó, cô đi kiểm tra cả hai ổ khóa cửa phòng, cầu nguyện (nói với Chúa rằng cô nhớ Bill để kết lại như cô vẫn làm), và đi ngủ. Một giấc ngủ tròn trịa trong tám giờ, không mộng mị. Ít nhất là không có giấc mơ mà cô nhớ.
❊ 4 ❊
Sáng hôm sau, sau khi uống cà phê, đi bộ nhanh năm cây số, ăn sáng tại một quán cà phê gần đó và tắm nước nóng, Holly gọi cho Sở cảnh sát Dayton và đề nghị được nối máy đến Phòng Giao thông. Sau một lúc lâu, một sĩ quan tên Linden tiếp nhân đường dây và hỏi anh ta có thể giúp gì cho cô. Holly thấy điều này thật tuyệt vời. Một cảnh sát lịch sự luôn khiến ngày của cô rạng rỡ. Dù công bằng mà nói, hầu hết họ đều ở miền Trung Tây.
Cô giới thiệu bản thân và nói cô quan tâm đến một chiếc xe van Econoline màu trắng đã được bỏ lại trong một bãi đậu xe công cộng trên Đại lộ Northwoods vào tháng Tư, rồi hỏi liệu Sở Cảnh sát Dayton có thường xuyên kiểm tra các bãi xe của thành phố hay không.
“Chắc chắn rồi,” sĩ quan Linden nói, “nhưng không phải để thực thi giới hạn sáu giờ. Họ là cảnh sát, không phải người giúp việc.”
“Tôi hiểu,” Holly nói, “nhưng họ vẫn phải để ý xem có người đậu xe bừa bãi không chứ?”
Linden cười. “Công ty của cô chắc hẳn phải xử lý rất nhiều vụ thu hồi xe.”
“Cùng với những kẻ trốn án, chúng đích thị là cần câu cơm của chúng tôi đấy.”
“Vậy là cô đã hiểu cách thức rồi. Chúng tôi đặc biệt quan tâm đến những chiếc ô tô đắt tiền đậu quanh các bãi trong một thời gian ngắn, cả trong thị trấn và bãi đậu xe dài ngày ở sân bay. Những chiếc Denali, Escalade, Jag và Beemer. Cô nói chiếc xe van mà cô quan tâm có biển số New York?”
“Chính xác.”
“Một chiếc xe van như vậy có lẽ sẽ không được để ý mấy vào ngày đầu tiên — người từ New York đến Dayton, lạ đấy — nhưng nếu nó vẫn ở đó vào ngày thứ hai? Có thể lắm.”
Còn cả ngày nữa nhà Maitland mới đến. “Cảm ơn, ngài sĩ quan.”
“Tôi có thể kiểm tra bãi chôn lấp, nếu cô muốn.”
“Không cần đâu. Chiếc xe sau đó xuất hiện ở cách đầy cả nghìn cây số về phía Nam cơ.”
“Sao cô lại quan tâm đến nó, cô không phiền nêu tôi hỏi chứ?”
“Không hể,” Holly nói. Dù gì thì đây cũng là một sĩ quan cảnh sát. “Nó được dùng để bắt cóc một đứa trẻ, và đứa trẻ đã bị sát hại sau đó.”
❊ 5 ❊
Bây giờ, khi đã chắc chắn đến chín mươi chín phần trám rằng chiếc xe van đã rời đi trước khi Terry Maitland đến Dayton cùng vợ vả con gái vào ngày 21 tháng Tư, Holly lái chiếc Prius của cổ đến viên dưỡng lão Heisman. Đó là một tòa nhà dài nhưng thấp, xây bằng đá sa thạch và nằm chính giữa một khu đất rộng chừng bốn mẫu được chăm sóc cần thân. Một hàng cây ngăn cách nó với Bệnh viện Kindred, có lẽ viện dưỡng lão trực thuộc nơi này, chịu sự quản lý của nó và kiếm về cho nó không ít lợi nhuận; trông bể ngoài cũng biết chỉ phí ở viện không hề rẻ. Hoặc là Peter Maitland có khoản tiết kiệm cực lởn, bảo hiểm cao, hoặc cả hai, Holly gật gù. Vào giờ này buổi sáng, khu đậu xe dành cho khách đến thăm vẫn còn trống rất nhiều chỗ, nhưng Holly đã chọn một chỗ ở tận cuối khu. Mục tiêu trên Fitbit của cô là 12.000 bước mỗi ngày, thêm bước nào thì tốt bước đó.
Cô dừng lại một phút để quan sát ba hộ lý đang dìu ba cư dân của nơi này đi lại (một trong số họ trông như thể chẳng biết ông ta đang ở đâu), sau đó tiến vào trong. Tiền sảnh có trần cao và trông khá dễ chịu, nhưng đằng sau mùi nước tẩy sàn và chất đánh bóng đồ nội thất, Holly có thể ngửi thầy mùi nước tiểu thoang thoảng ngấm sầu trong tòa nhà. Và còn một cái gì đó khác, một cái gì đó nặng hơn. Sẽ thật ngu ngốc và khoa trương nếu gọi đó là mùi của sự tuyệt vọng, nhưng đối với Holly, đó đúng là thứ mùi ấy. Có lẽ vì mình đã dành quá nhiều thời gian trong những năm tháng đầu đời chú tâm đến những mất mát thay vì thành quả đạt được , cô nghĩ.
Tấm biển trên bàn lễ tân có nội dung TẤT CẢ KHÁCH ĐẾN THĂM VIẾNG ĐÊU PHẢI ĐĂNG KÝ. Người phụ nữ ngồi sau bàn (bà Kelly, theo như tấm bảng ghi danh nhỏ trên quẩy) nở một nụ cười chào đón Holly. “Xin chào. Tôi có thể giúp gì cho cô?”
Đến thời điểm này, mọi điều đều bình thường và không có gì nổi bật. Mọi chuyện chỉ lệch hướng khi Holly hỏi liệu cô có thể đến thăm Peter Maidand không. Nụ cười vẫn vẹn nguyên trên môi bà Kelly nhưng đã vụt tắt khỏi đôi mắt bà. “Cô có phải người thân không?”
“Không,” Holly nói. “Tôi là một người bạn của gia đình.”
Cô tự nhủ, đây không hẳn là một lời nói dối. Rốt cuộc, cô đang làm việc cho luật sư của bà Maitland, và như thế cũng được coi là một kiểu bạn bè, phải không, nếu cô được thuê để lấy lại danh dự cho người chồng quá cố của người góa phụ?
“Tôi e rằng là không được đâu,” bà Kelly nói. Nụ cười còn vương trên môi giờ hoàn toàn mang tính chiếu lệ. “Nếu cô không phải người thần, tôi e rằng tôi sẽ phải yêu cầu cô rời đi. Dù sao thi ông Maitland cũng sẽ không nhận ra cô. Tinh trạng của ông ấy đã trở nên tồi tệ từ đầu mùa hè.”
“Mới từ mùa hè, hay kể từ khi Terry đến thăm ông ấy vào mùa xuân?”
Nụ cười trên gương mặt bà giờ đã tắt hẳn. “Cô là phóng viên? Nếu thế thì theo luật cô phải cho tôi biết, và tôi sẽ yêu cầu cô rời khỏi đây ngay lập tức. Nếu cô từ chối, tôi sẽ gọi bảo vệ và nhờ họ hộ tống cô. Như thế là đã lịch sự lắm với cô rồi.”
Chuyện này thú vị đây. Nó có thể chẳng liên quan gì đến nguyên nhân dẫn cô đến đây điều tra, nhưng cũng không loại trừ khả năng có dây mơ rễ má. Suy cho cùng thì người phụ nữ này vẫn hiềm nở cho đến khi Holly nhắc đến tên của Peter Maitland. “Tôi không phải phóng viên.”
“Tôi tin cô, nhưng nếu cô không phải là người thần, tôi vẫn phải yêu cầu cô rời đi.”
“Được rồi,” Holly nói. Cô bước lùi một hai bước ra xa quẩy, sau đó nảy ra một ý tưởng và quay lại. “Giả sử Terry, con trai của ông Maitland, gọi điện và xác nhận cho tôi thì được chứ?”
“Tôi cho là vậy,” bà Kelly nói. Bà ấy trông có vẻ bực bội về điều đó. “Tuy nhiên, anh ấy sẽ phải trả lời vài câu hỏi để đảm bảo không phải một trong những đồng nghiệp của cô giả danh anh ấy. Đối với cô, điều đó nghe có vẻ hoang đường, cô Gibney, nhưng chúng tôi đã trải qua quá nhiều chuyện ở đây, rất rất nhiều, và tôi phải nghiêm túc với trách nhiệm của mình.”
“Tôi hiểu.”
“Cô có thể hiểu hoặc không, nhưng cô nói gì với Peter cũng chẳng ích gì đâu. Cảnh sát cũng thấy vậy rồi. Ông ấy bị bệnh Alzheimer giai đoạn cuối. Nếu cô nói chuyện với người con trai, anh ấy có thể xác nhận chuyện đó.”
Maitland con sẽ chẳng thể nói vời tôi hất cứ điều gì đâu, bà Kelly, vì anh ta đã chết được một tuần rồi. Nhưng bà không biết điều đó, phải không?
“Lần cuối cùng cảnh sát cố nói chuyện với ông Peter Maitland là khi nào vậy? Tôi đang hỏi với tư cách là một người bạn của gia đình.”
Bà Kelly suy nghĩ một chút rồi nói: “Tôi không tin cô và tôi sẽ không thể trả lời câu hỏi của cô được.”
Nếu là Bill thi anh ấy đã có thể thu thập được cả đống bí mật và thông tin tuyệt mật rồi, anh ấy và bà Kelly thậm chí còn có thể trao đổi địa chỉ email và hứa hẹn với nhau rằng sẽ giữ liên lạc trên Facebook, nhưng mặc dù Holly rất giỏi suy luận, song cô vẫn đang chật vật với thứ mà nhà phân tích của cô gọi là “kỹ năng giao tiếp”. Cô bỏ đi, trong lòng có chút hụt hẫng nhưng không nản lòng.
Chuyện này ngày càng trở nên thú vị hơn rồi.
6
11 giờ trưa của ngày thứ Ba đầy nắng và bầu trời trong vắt, Holly ngồi trên một chiếc ghế dài dưới một bóng cây rầm mát ở Công viên Andrew Dean, nhấm nháp ly latte mua từ một cửa hàng Starbucks gần đó và nghĩ vê cuộc hội thoại kỳ lạ giữa cô và bà Kelly.
Người phụ nữ ấy không hề biết Terry đã chết, có lẽ chẳng nhân viên nào ở Heisman biết, và điều đó không khiến Holly ngạc nhiên lắm. Vụ giết Frank Peterson và Terry Maitland xảy ra ở một thành phố nhỏ cách đầy hàng trăm cây số; nếu nó được đưa tin toàn quốc trong cái tuần mà một cảm tình viên ISIL* đã bắn chết tám người trong một trung tâm mua sắm ở Tennessee và một cơn lốc xoáy san bằng một thị trấn nhỏ ở Indiana, nó sẽ chỉ là một đốm sáng trên tờ Huffington Post , bừng lên rồi vụt tắt. Và có vẻ như Marcy Maitland cũng không liên lạc với bố chồng để báo tin buồn cho ông ấy - sao cô ấy phải làm thế, xét trên tình trạng của người đàn ông này?
Islamic State of Iraq and the Levant: (Nhà nước Hồi giáo Iraq và Cận Đông).
Cô là phóng viên à? Bà Kelly đã hỏi thế. Chúng tôi gặp đủ kiểu người như cồ rồi.
Được rồi, các phóng viên đã gọi tới, cảnh sát cũng vậy, và bà Kelly, với tư cách là lễ tân ở viên dưỡng lão Heisman, đã phải trực tiếp trả lời họ. Nhưng câu hỏi của họ chắc chắn không liên quan gì đến Terry Maitland, nếu không bà ấy đã biết anh ta chết rồi. Vậy bà ta đã phải đối diện với chuyện quái quỷ gì nhỉ?
Holly đặt cà phê sang một bên, lấy iPad từ túi đeo vai ra, khởi động máy và thấy máy có đủ năm vạch mạng, điều này sẽ giúp cô không phải quay lại quán Starbucks. Cô đã trả một khoản phí nhỏ để truy cập vào kho lưu trữ của tờ báo địa phương (lưu ý, phí này sẽ được tính vào phí báo cáo), và bắt đầu tìm kiếm những sự vụ xảy ra trong ngày 19 tháng Tư, ngày Merlin Cassidy đã vứt lại chiếc xe van. Gần như chắc chắn đó cũng là ngày nó bị đánh cắp một lần nữa. Cô xem tin tức địa phương một cách cẩn thận, và không tìm thấy gì liên quan đến viện dưỡng lão. Năm ngày sau đó cũng vậy, dù có rất nhiều tin tức khác: tai nạn ô tô, hai vụ đột nhập nhà dân, cháy hộp đêm, nổ trạm xăng, bê bối tham ô liên quan đến một quan chức trường học, một cuộc truy tim hai chị em gái (da trắng) mất tích từ Trotwood gần đó, một sĩ quan cảnh sát bị buộc tội bắn một thiếu niên không vũ trang (da đen), một giáo đường Do Thái bị bôi nhọ bằng một chữ Vạn*.
Chữ Vạn hoặc swastika (卐) / sauvastika (卍) là một hình dạng hình học và là một biểu tượng tôn giáo cổ xưa trong các nên văn hóa của Á-Âu. Nó được sử dụng như một biểu tượng của thần linh và tâm linh trong các tôn giáo Ấn Độ. Nó cũng được Hitler sử dụng như một biểu tượng của Đức Quốc xã.
Sau đó, vào ngày 25 tháng Tư, tiêu đề trang nhất nổi bật dòng tin Amber và Jolene Howard, hai cô gái Trotwood mất tích, đã được tìm thấy trong tình trạng tử vong và không còn toàn thấy ở một khe núi không xa nhà của họ. Một cảnh sát giấu tên cho biết “hai cô bé đã phải chịu đựng những hành vi dã man đến không thể tin nổi.” Và vâng, cả hai cô gái đều bị xầm hại tình dục.
Terry Maitland đã ở Dayton vào ngày 25 tháng Tư. Tất nhiên, anh ta đã ở bên gia đình mình, nhưng...
Không có diễn biến gì mới vào ngày 26 tháng Tư, ngày Terry Maitland đến thăm bố anh ta lần cuối, và cũng không có gì xảy ra vào ngày 27, ngày gia đình Maitland đáp chuyến bay về nhà ở thành phố Flint. Sau đó, vào thứ Bảy, ngày 28, cảnh sát công bố họ đang thẩm vấn “một nghi phạm”. Hai ngày sau, nghi phạm bị bắt. Tên anh ta là Heath Holmes. Anh ta ba mươi tư tuổi, dân Dayton, đang làm hộ lý tại viện dưỡng lão Heisman.
Holly cầm ly cà phê lên, uống một hơi cạn nửa ly rồi nhìn chăm chăm ra vùng bóng râm của công viên. Cô kiểm tra Fitbit của mình. Mạch của cô đang tăng phi mã với tốc độ 110 nhịp một phút, và cô biết không phải chỉ là do caffein.
Cô trở lại kho lưu trữ của tờ Daily News , lướt qua tháng Năm và sang tháng Sáu, chú mục vào tin tức liên quan đến cầu chuyên. Không giống như Terry Maidand, Heath Holmes vẫn còn sống sau buổi luận tội, nhưng giống với Terry (Jeannie Anderson có thể sẽ gọi chuyện này là hợp lưu ), anh ta se khống bao giở bị xét xử vì tội giết Arnber và Jolene Howard. Anh ta đã tự sát trong Nhà tù Hạt Montgomery vào ngày 7 tháng Sáu.
Cô kiểm tra lại Fitbit của mình lần nữa và thấy mạch hiện đã tăng lên 120 lần một phút. Dù sao thì cô cũng đã uống hết phần còn lại của ly cà phê. Sống thế này nguy hiểm quá.
Bill, tôi ước anh còn ở bên tôi. Tôi khát khao điều đó. Và cả Jerome nữa. Ba chúng ta sẽ nắm lấy dây cương và hãm con ngựa này lại cho đến khi nó ngừng chạy.
Nhưng Bill đã chết, Jerome đang ở Ireland, còn cô sẽ không thể tiến xa hơn nữa trong nỗ lực vén tấm màn bí mật của câu chuyên này như đã từng. Ít nhất là không thể nếu chỉ dựa vào sức của một mình cô. Nhưng điều đó không có nghĩa là cô đã xong việc ở Dayton. Không, không hẳn là vậy.
Cô quay về phòng khách sạn, gọi một chiếc bánh sandwich từ dịch vụ phòng (chỉ phí chết tiệt) và mở máy tính xách tay. Cô bổ sung thêm thông tin thu thập được vào những ghi chú đã được ghi trước đó trong cuộc trò chuyện qua điện thoại với Alec Pelley. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình và khi cô lướt lên xuống, lời của mẹ cổ chợt gợn về trong tầm trí: Macy's doesn't tell Gimbels (Macy’s không tiết lộ thiên cơ cho Gimbels). Cảnh sát ở Dayton không biết gì về vụ giết Frank Peterson, và cảnh sát ở thành phố Flint không biết gì về vụ hai chị em nhà Howard bị sát hại. Sao họ phải biết cơ chứ? Các vụ giết người diễn ra ở các vùng khác nhau trên khắp đất nước và cách nhau hàng tháng. Không ai biết Terry Maitland đã ở cả hai nơi, và không ai biết về mối liên hệ giữa anh ta với viện dưỡng lão Heisman. Mỗi vụ đều có cả mớ thông tin liên quan, và số thông tin này đã bị cuốn trôi ở ít nhất hai nơi.
“Nhưng tôi biết,” Holly nói. “ít nhất là một vài trong số đó. Tôi biết. Chỉ là...”
Tiếng gõ cửa khiến cô giật bắn mình. Cô để người phục vụ vào phòng, ký vào séc, thêm 10% tiến boa (sau khi chắc chắn rằng tiền boa không kèm trong chỉ phí), rồi nhanh chóng tiễn anh ta ra ngoài. Sau đó, cô đi đi lại lại trong phòng, trệu trạo nhai chiếc burger BLT mà cô hầu như chẳng thấy có vị gì.
Điều cô không biết có thể được biết hay không? Cô đau đầu, gần như bị ám ảnh, bởi ý nghĩ cho rằng câu đố mà cô đang cố giải thiếu vài mảnh ghép. Không phải bởi vì Alec Pelley cố tình giữ lại gì đó cho riêng mình, cô không nghĩ vậy, mà có thể là vì có thông tin nào đó - thông tin quan trọng - mà ông ấy lại cho là không quan trọng.
Cô nghĩ mình có thể gọi cho vợ Terry Maitland, chỉ là người phụ nữ này sẽ khóc lóc rồi buồn bã, còn Holly thì lại không biết cách an ủi, cô chưa bao giờ làm vậy. Cách đây không lâu, cô đã giúp em gái của Jerome Robinson vượt qua một biến cố tồi tệ, nhưng về bản chất cô vẫn rất tệ với những việc này. Thêm vào đó, tâm trí của người phụ nữ tội nghiệp ấy sẽ bị khỏa lấp bởi nỗi đau của cô ấy, và có thể bỏ qua những dữ kiện quan trọng, những điều nhỏ nhặt có thể tạo nên một bức tranh toàn cảnh từ những mảnh vỡ, như ba hoặc bốn mảnh ghép vẫn thường hay rơi khỏi bàn và rớt xuống sàn nhà; bạn sẽ không thể nhìn thấy toàn bộ bức tranh cho đến khi tìm kiếm xung quanh và thấy chúng.
Người có khả năng biết mọi chỉ tiết, từ nhỏ đến lớn, là thám tử đã thực hiện hầu hết các cuộc phỏng vấn nhân chứng và bắt giữ Maitland. Sau khi làm việc với Bill Hodges, Holly rất tin tưởng các thám tử cảnh sát. Chắc chắn rằng không phải tất cả họ đều giỏi; cô không mấy tôn trọng Isabelle Jaynes, cộng sự của Pete Huntley sau khi Bill rời lực lượng, và người này, Ralph Anderson, đã mắc một sai lầm tồi tệ khi bắt giữ Maitland ở nơi công cộng. Tuy nhiên, một lựa chọn tồi không đồng nghĩa với việc anh ta là một thám tử kém cỏi, và Pelley cũng đã giải thích cho cô một tình tiết giảm nhẹ quan trọng: Terry Maitland có quan hệ thân thiết với con trai của Anderson. Chắc chắn các cuộc phỏng vấn mà Anderson đã thực hiện đều đã đủ kỹ lưỡng rồi. Cô cho rằng anh ta là người có nhiều khả năng nắm giữ những mảnh ghép nhất.
Đó là điều cần suy nghĩ. Trong khi chờ đợi, cô nên quay lại viện dưỡng lão Heisman.
❊ 7 ❊
Cô đến đó lúc 2 giờ 30 chiều, lần này lái xe vòng về phía bên trái của tòa nhà, nơi có biển KHU vực Đỗ XE CHO NHÂN VIÊN và ĐỪNG ĐỖ VÀO KHU vực XE CẤP cứu. Cô chọn một lô trống ở cuối dãy, lùi vào trong để có thể quan sát tòa nhà. Khoảng 2 giờ 45 phút, những chiếc xe bắt đầu đổ về, chủ yếu là xe của những nhân viên làm ca từ 3 giờ đến 11 giờ khuya. Khoảng 3 giờ, các nhân viên ca ngày - chủ yếu là hộ lý, một vài y tá, hai người mặc vest, có lẽ là bác sĩ - bắt đầu rời đi. Một trong hai người mặc vest lái chiếc Cadillac, người còn lại đang ở bên trong một chiếc Porsche. Họ là bác sĩ. Cô quan sát cẩn thận những người khác, và xác định một mục tiêu. Cô này là một y tá trung niên mặc áo dài thắt ngang lưng với họa tiết gấu bông đang nhảy múa. Cô ta lái một chiếc Honda Civic cũ kỹ bị gỉ sét ở hai bên, đèn hậu bị nứt đã được dán lại bằng băng keo và miếng dán I’M WITH HILLARY (TÔI ỦNG HỘ HILLARY) đã phai màu trên cản xe. Trước khi lên xe, cô ta dừng lại để châm một điếu thuốc. Chiếc xe đã cũ còn thuốc lá thì đắt tiền. Càng ngày càng thuận lợi hơn rồi đấy.
Holly theo cô ta ra khỏi bãi đậu xe, đi thêm năm cây số về phía tây, lúc đầu khung cảnh thành phố nhường chỗ cho một vùng ngoại ô thanh bình, rồi sau đó chuyển sang một vùng không mấy dễ chịu. Đến đây, người phụ nữ rẽ vào đường lái của một ngôi nhà ven đường trên một con phố nhà cửa san sát, nhiều nhà có những món đồ chơi bằng nhựa rẻ tiên nằm rải rác trên những bãi cỏ nhỏ. Holly đỗ xe ở lề đường, lầm nhẩm một lời cầu nguyện ngắn gọn, cầu mong được tiếp thêm sức mạnh, sự kiên nhẫn và sự khôn ngoan, rồi bước ra ngoài.
“Thưa cô? Cô y tá? Thứ lỗi cho tôi?”
Người phụ nữ quay lại. Với khuôn mặt nhăn nhúm, mái tóc bạc sớm vì nghiện thuốc lá nặng, khó có thể xác định được tuổi của cô ta. Có thể là bốn mươi lăm, cũng có thể là năm mươi. Không có nhẫn cưới.
“Tôi có thể giúp gì cho cô?”
“Vâng, và tôi sẽ trả tiền cho sự giúp đỡ của cô,” Holly nói. “Một trăm đô-la tiền mặt, nếu cô cho tôi chút thông tin về Heath Holmes, và mối liên hệ của anh ta với Peter Maitland.”
“Cô theo tôi từ chỗ làm?”
“Kỳ thực đúng là thế.”
Lông mày của người phụ nữ nhíu lại. “Cô là phóng viên à? Bà Kelly nói rằng có một nữ phóng viên lảng vảng ở đó, và nói sẽ sa thải bất kỳ ai nói chuyện với cô ta.”
“Tôi là người phụ nữ mà bà ấy nhắc đến đây, nhưng tôi không phải là một phóng viên. Tôi là một điều tra viên và bà Kelly sẽ không bao giờ phát hiện ra cô đã nói chuyện với tôi đâu.”
“Hãy cho tôi xem giấy tờ của cô.”
Holly chìa bằng lái xe và thẻ điều tra viên ở Finders Keepers ra. Người phụ nữ xem xét chúng kỹ lưỡng, sau đó trả lại chúng cho cô. “Tôi là Candy Wilson.”
“Rất vui được gặp cô.”
“Uh-huh, tốt thôi, nhưng nêu phải đánh liều công việc của mình thì giá phải là hai trăm nhé.” Cô ta dừng lại, sau đó nói thêm: “Thêm năm mươi đô-la nữa.”
“Được rồi,” Holly nói. Cô đoán rằng mình có thể mặc cả xuống hai trăm, thậm chí một trăm năm mươi, nhưng cô không giỏi mặc cả (mẹ cô thì hay gọi đó là ngã giá ). Hơn nữa, người phụ nữ này trông có vẻ cũng cần tiền.
“Tốt hơn là cô nên vào trong,” Wilson nói. “Ở đây tai vách mạch rừng lắm.”
❊ 8 ❊
Ngôi nhà nồng nặc mùi thuốc lá khiến lần đầu tiên sau nhiều năm Holly thực sự thèm một điếu. Wilson ngồi phịch xuống một chiếc ghế êm ái có chỗ rách được dán lại bằng băng keo giống như đèn hậu xe của cô ta. Bên cạnh đó là một cái gạt tàn thuốc lá mà Holly chưa từng thấy kể từ khi ông cô qua đời (vì bệnh khí thũng). Wilson rút một bao thuốc lá từ túi quần ra và châm lửa bằng chiếc bật lửa hiệu Bic. Cô ta không đưa gói thuốc về phía Holly, điều này không có gì đáng ngạc nhiên khi xét tới giá thuốc lá hiện tại, nhưng dù sao thi Holly cũng rất biết ơn vì điều đó. Cô rất có thể sẽ không kìm được mà hút một điếu.
Candy Wilson nói: “Tiền trao cháo múc.”
Holly, người đã rất cẩn thận dừng lại ở máy ATM trong chuyến thăm viện Heisman lần hai, rút ví và đếm số tiền chính xác. Wilson đếm lại, rồi bỏ chúng cùng thuốc lá vào túi.
“Hy vọng cô giữ đúng lời hứa giữ mồm giữ miệng, Holly. Có Chúa mới biết tôi cần số tiền này, thằng chồng khốn nạn của tôi đã vét sạch tài khoản ngân hàng của chúng tôi khi hắn rời đi, nhưng bà Kelly không đùa đâu. Bà ta giống như con rồng trong Trò chơi vương quyền vậy.”
Holly một lần nữa làm động tác kéo một đường trên môi và xoay chiếc chìa khóa vô hình. Candy Wilson mỉm cười và có vẻ thả lỏng. Cô nhìn quanh phòng khách nhỏ, tối và toàn đồ đạc rẻ tiền. “Nơi này quê kệch quá, phải không? Chúng tôi từng có một ngôi nhà đẹp ở phía tây. Không phải biệt thự gì cho cam, nhưng còn khá chán so với cái hố này. Thằng chồng khốn nạn của tôi đã bán nó rồi cuốn xéo. Các cụ thường bảo không ai mù hay điếc như những người không muốn thấy, muốn nghe. Ước gì chúng tôi có con, để tôi có thể mượn chúng chống lại hắn ta.”
Bill hẳn sẽ biết cách đáp lại cầu chuyện này, nhưng Holly thì không, vì vậy cô lấy sổ tay ra và tập trung vào vấn đề. “Heath Holmes là hộ lý tại Heisman.”
“Đúng vây. Heath đẹp trai, chúng tôi thường gọi anh ta như vậy. Chỉ đùa cho vui thôi. Anh ta không phải là Chris Pine hay Tom Hiddleston, nhưng cũng không khó nhìn. Anh chàng đó tốt bụng nữa. Mọi người đều nghĩ như vậy. Điều này chỉ cho thấy ta không bao giờ có thể thấu tỏ trái tim đám đàn ông. Tôi đã phát hiện ra điều đó nhờ thằng chồng khốn nạn của mình, nhưng ít nhất hắn chưa bao giờ hãm hiếp và cắn xé bất kỳ bé gái nào. Cô nhìn thấy ảnh chúng trên báo rồi chứ?”
Holly gật đầu. Hai cô bé tóc vàng dễ thương, sở hữu nụ cười xinh xắn giống hệt nhau. Cô chị mười hai, còn cô em mới lên mười, đúng bằng tuổi hai cô con gái nhàTcrry Maitland. Có vẻ như đây lại là một sự liên quan khác. Có thể không phải vậy, nhưng lời thì thầm rằng hai vụ này thực sự là một đã bắt đầu lớn dần lên trong tâm trí Holly. Thêm một vài sự kiện đúng kiểu nữa thì chắc cú luôn.
“Ai lại làm điều đó cơ chứ?” Wilson hỏi, nhưng câu hỏi mang tính tu từ. “Dù là ai thì hắn cũng là một con quái vật.”
“Cô đã làm việc với anh ta bao lâu rồi, cô Wilson?”
“Gọi tôi là Candy đi, tại sao cô lại không làm thế nhỉ? Tôi cho phép người ta gọi tôi bằng tên khi họ trả tiền điện nước cho tháng tiếp theo của tôi. Tôi đã làm việc với anh ta bảy năm, và không hề nhận ra bất cứ sự bất thường nào.”
“Báo chí cho hay anh ta đang đi nghỉ khi hai đứa nhỏ bị sát hại.”
“Ừ, đi lên Regis, cách đây khoảng năm mươi cây số về phía bắc. Vế nhà mẹ của anh ta. Bà ấy đã nói với cảnh sát rằng anh ta đã ở nhà suốt thời gian đó.” Wilson đảo mắt.
“Báo chí cũng nói anh ta từng có tiền án.”
“Chà, đúng vậy, nhưng không có gì ghê gớm cả, chỉ là một cuộc vui trên một chiếc xe ăn cắp khi anh ta mười bảy tuổi thôi.” Cô ta cau mày nhìn điếu thuốc của mình. “Cô biết đấy, báo chí không được phép tiết lộ thông tin, lúc đó anh ta còn chưa thành niên và những thông tin như thế phải được niêm phong. Nếu không, có lẽ anh ta sẽ không kiếm được việc làm tại Heisman, ngay cả khi đã được đào tạo trong quân đội và có năm năm kinh nghiệm làm việc tại Walter Reed. Có thể, nhưng vẫn có khả năng bị từ chối.”
“Cô nói như thể cô biết rõ anh ta vậy.”
“Tôi không bênh anh ta đầu, đừng hiểu theo cách đó. Tôi đã từng uống rượu với anh ta, chắc chắn rồi, nhưng đó không phải là kiểu hẹn hò riêng tư. Chúng tôi thường đến Shamrock sau giờ làm việc — đó là thời điểm tôi vẫn còn dư giả và có thể đãi mọi người một bữa khi đến lượt. Những ngày đó đã qua rồi. Dù sao thì, chúng tôi đã từng tự gọi mình là Năm Người Lãng Quên, vì...”
“Tôi hiểu,” Holly nói.
“Vâng, tôi cá là cô hiểu đấy, và chúng tôi biết tất cả những trò đùa của người bị Alzheimer. Hầu hết họ đều là những người khốn khổ, và rất nhiều bệnh nhân của chúng tôi thực sự khá tử tế, nhưng chúng tôi vẫn thường bảo họ là... Tôi không biết nữa...”
“Huýt sáo phóng vèo qua nghĩa địa*?” Holly gợi ý.
Whistle past the graveyard : Thành ngữ chỉ hành động tự trấn an bản thân để tỏ vẻ bình tĩnh nhưng thật ra rất sợ hãi hoặc lo lắng.
“Đúng thế đấy. Cô có muốn uống một cốc bia không, Holly?”
“Được chứ. Cảm ơn cô.” Cô không thích bia lắm và cô thực sự không nên uống khi đang dùng Lexapro, nhưng cô muốn tiếp tục cuộc trò chuyện.
Wilson mang ra hai lon Bud Lights. Cô ta mời Holly một cốc, ít ỏi hệt như khả năng cô ta mời cô một điều thuốc.
“Hừm, tôi biết rất tường tận vụ ăn cắp xe đi vui vẻ của anh ta,” cô nói, một lần nữa nhổm người trên chiếc ghế bành vá víu. Nó xì lên một tiếng mệt mỏi. “Tất cả chúng tôi đều biết. Cô biết mọi người vẫn thường nói chuyện với nhau như thế nào khi chỉ có một nhúm người mà. Nhưng không có chuyên gì nghiêm trọng như chuyện đã xảy ra vào tháng Tư. Tôi vẫn không thể tin nổi. Tôi đã hôn anh ta dưới tán cây tầm gửi trong bữa tiệc Giáng sinh năm ngoái.” Cô ta rùng mình hoặc vờ như vậy.
“Vậy là anh ta đã đi nghỉ vào tuân có ngày 23 tháng Tư...”
“Không chắc nữa. Tôi chỉ biết nó rơi vào khoảng mùa xuân, do tôi bị dị ứng.” Cô ta vừa nói vừa đốt một điếu thuốc mới. “Anh ta nói sẽ về Regis, nói mẹ con anh ta sẽ làm giỗ bố, người đã mất một năm trước. Anh ta gọi nó là dịch vụ ký ức . Có thể anh ta đã đi, nhưng rồi lại quay về để giết hai đứa nhỏ ở Trotwood. Rõ như ban ngày, vì mọi người đã nhìn thấy anh ta và có cảnh quay an ninh ở một trạm xăng cho thấy anh ta đã vào đổ xăng.”
“Đổ xăng cho cái gì?” Holly hỏi. “Đó có phải là một chiếc xe van không?” Làm như thế này là đang thao túng nhân chứng và Bill sẽ không đời nào chấp thuận, nhưng cô không thể đặng đừng.
“Tôi không biết. Không chắc báo chí đã nói gì. Có thể là chiếc xe tải của anh ta. Anh ta có một chiếc Tahoe, độ màu mè lắm. Lốp thể thao. Còn có cả lểu cắm trại. Anh ta có thể xếp chúng trên xe. Lúc nào cũng chuẩn bị sẵn đến khi..cô biết đấy... Cần dùng.”
“Ặc,” Holly nói. Cô không thể cưỡng lại nổi.
Candy Wilson gật đầu. “Vâng. Chuyện thế này chẳng ai muốn nghĩ đến nhưng không thể kiềm được. Ít nhất thì tôi không thể. Họ cũng tìm thấy ADN của anh ta, tôi chắc là cô biết, bởi thông tin đó cũng có trên báo.”
“Vâng.”
“Và chính tôi cũng đã gặp anh ta vào tuần đó, vì anh ta có đi làm một ngày. Anh không chịu nổi việc xa nơi này ư? Tôi đã hỏi anh ta như thế. Anh ta không nói gì, chỉ nở một nụ cười quái dị với tôi, rồi đi tiếp xuống Khu B. Tôi chưa bao giờ thấy anh ta cười như vậy, chưa bao giờ. Tôi cá lúc đó máu vẫn dính dưới móng tay anh ta. Thậm chí cả trên bộ hạ của anh ta nữa. Chúa ơi, tôi không thể không rùng mình khi nghĩ về điều đó.”
Holly cũng rùng mình nhưng cô không nói vậy, chỉ nhấp một ngụm bia và hỏi hôm đó là ngày nào.
“Tôi không nhớ rõ, nhưng thời điểm đó là ngay sau khi hai đứa bé biến mất. Cô biết gì không? Tôi cá là tôi có thể cho cô biết chính xác, vì tôi đã có một cuộc hẹn làm tóc vào hôm đó sau giờ làm việc. Đi nhuộm lại tóc. Tôi đã không quay trở lại salon tóc kể từ đó, như cô có thể thấy rõ. Chờ một chút.”
Cô ta đi về phía một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng, lấy ra một cuốn sổ hẹn và lật từng trang. “Đây rồi, Debbie’s Hairport. Ngày 26 tháng Tư.”
Holly ghi lại, và thêm vào sau đó một dấu chấm than. Đó là ngày Terry đến thăm bố mình lần cuối. Anh ta và gia đình đã bay về nhà vào ngày hôm sau.
“Peter Maitland có biết Holmes không?”
Wilson bật cười. “Peter Maitland chẳng biết ai cả đầu, cưng ạ. Năm ngoái ông ấy có vài ngày tỉnh táo; đầu năm nay, ông ấy thậm chí còn đủ mình mẫn để có thể tự đi đến quầy cà phê và hỏi xin sô-cô-la - thứ họ thực sự thích là thứ họ nhớ lầu nhất. Bây giờ thì ông ấy chỉ ngồi và nhìn chằm chằm thôi. Nếu tôi rơi vào cảnh đó, tôi sẽ nốc một vốc thuốc và chết đi cho rồi trong khi tôi vẫn còn đủ tỉnh táo để biết những viên thuốc đó có tác dụng gì. Nhưng nếu cô hỏi liệu Heath có biết Maitland hay không, câu trả lời là chắc chắn có, tôi cá đấy. Các hộ lý đổi ca liên tục, nhưng Heath gắn bó khá lâu với các phòng số lẻ ở Khu B. Anh ta từng nói rằng phần nào đó trong họ vẫn biết anh ta, ngay cả khi họ không còn nhớ được gì. Maitland đang ở phòng B-5.”
“Anh ta có ghé thăm phòng của Maitland vào ngày cô nhìn thấy anh ta không?”
“Có chứ. Tôi biết một điều mà báo chí đã bỏ sót, và tôi cũng cá rằng điều đó sẽ có thể trở thành một mắt xích lớn trong phiên tòa xét xử Heath, nếu anh ta có cơ hội ra tòa.”
“Đó là gì thế, Candy? Đó là gì?”
“Khi cảnh sát phát hiện ra anh ta đến Heisman sau vụ giết người, họ đã lục soát tất cả các dãy phòng ở khu B, đặc biệt chú ý đến phòng của Maitland, vì Cam Melinsky nói anh ta đã thấy Heath đi ra từ đó. Cam là lao công. Anh ta đặc biệt nhớ Heath vì anh ta - ý tôi là Cam - đang lau sàn, và Heath đã trượt chân ngã ở đó.”
“Cô có chắc chắn chuyện này không, Candy?”
“Tôi chắc, và đây là một chỉ tiết rất quan trọng. Bạn thân nhất của tôi ở phòng y tá là Penny Prudhomme, cô ấy đã nghe thấy một trong số các cảnh sát nói chuyện điện thoại sau khi họ khám xét phòng B-5. Anh ta nói đã tìm thấy tóc trong phòng, và nó có màu vàng. Cô nghĩ sao?”
“Tôi nghĩ chắc hẳn họ đã tiến hành xét nghiệm ADNDNA để xem đó có phải tóc của hai cô bé nhà Howard không.”
“Trúng phóc luôn. Đó là việc của CSI .”
“Những kết quả đó không bao giờ được công khai,” Holly nói. “Có phải không?”
“Không. Nhưng cô biết cảnh sát đã tìm thấy gì trong tầng hẩm nhà bà Holmes, phải không?”
Holly gật đầu. Chỉ tiết đó đã được công khai, và nó chẳng khác nào một mũi dao găm vào tim bố mẹ bọn trẻ. Ai đó đã để rò rỉ thông tin và cánh báo giới đã nắm được. Có lẽ tin đó cũng xuất hiện trên tivi nữa.
“ Rất nhiều tội phạm giết người và xâm hại tình dục lưu giữ chiến lợi phẩm,” Candy khẳng định. “Tôi đã nhìn thấy nó trên Forensic Files và Dataline . Đó là hành vi phổ biến của những con quái vật này.”
“Dù Heath Holmes dường như chưa bao giờ là một con quái vật trong mắt cô.”
“Bọn chúng giỏi che đậy,” Candy Wilson bày tỏ quan ngại.
“Nhưng anh ta đã không cố che giấu tội ác này, phải không? Mọi người đều đã nhìn thấy anh ta, và thâm chí còn có cả đoạn video giám sát đó.”
“Vậy thì sao? Anh ta đã trở nên điên rồ, và những kẻ điên rồ thì thường cóc quan tâm.”
Tôi chắc rằng Thám tửAnderson và ủy viên công tố Hạt Tlint cũng nói như vậy về Terry Maitland, Holly nghĩ. Mặc dù một số kẻ giết người hàng loạt - những kẻ giẽt người và xầm hại tình dục, theo thuật ngữ cửa Candy Wilson — vẫn có khả năng tiếp tục trốn tránh được trong nhiều năm. Ted Bundy là một, John Wayne Gacy là hai.
Holly đứng dậy. “Cảm ơn cô rất nhiều vi đã dành thời gian cho tôi.”
“Hãy cảm ơn tôi bằng cách đảm bảo rằng bà Kelly không phát hiện ra tôi đã nói chuyện với cô.”
“Tôi hứa,” Holly nói.
Khi cô bước ra khỏi cửa, Candy nói thêm, “Cô biết mẹ của anh ta chứ? Điều mà bà ấy đã làm sau khi Heath vào tù?”
Holly dừng lại, tay nắm chìa khóa xe. “Tôi không biết.”
“Một tháng sau đó. Chắc là cô chưa nghiên cứu xa đến vậy. Bà ấy đã treo cổ tự tử. Cũng giống như anh ta, chỉ khác là ở tầng hẩm nhà bà ấy, chứ không phải là phòng giam của nhà tù.”
“Thánh thần ơi! Bà ấy có để lại lời trăng trối không?”
“Tôi không biết,” Candy nói, “nhưng tầng hầm là nơi cảnh sát đã tìm thấy những chiếc quần lót đẫm máu. Những cái có hình Winnie, Tigger và Roo. Nếu người con trai duy nhất của bà ấy làm một việc như vậy thì để lại lời trăng trối phỏng có ích gì?”
❊ 9 ❊
Khi Holly không biết phải làm gì tiếp theo, cô hầu như luôn đến International House of Pancakes hoặc Dennys. Cả hai đều phục vụ bữa sáng cả ngày, đồ ăn ngon, nơi bạn có thể từ từ tận hưởng mà không bị làm phiền bởi những thứ như danh sách rượu hay những người phục vụ nhiều lời. Cô tìm thấy một tiệm IHOP gần khách sạn của mình.
Sau khi an vị ở một chiếc bàn đôi trong góc, cô gọi bánh kếp (một tầng), một quả trứng bác và bánh mì nâu (bánh mi nướng IHOP luôn rất ngon). Trong khi đợi đồ ăn đến, cô bật máy tính xách tay và tìm kiếm số điện thoại của Ralph Anderson. Cô không tìm thấy, điều này không có gì ngạc nhiên lắm; các sĩ quan cảnh sát hẩu như không bao giờ công khai số điện thoại của họ. Ngay cả như vậy thì cô vẫn gần như chắc chắn là mình có thể có được nó - Bill đã dạy cô tất cả các thủ thuật - và cô muốn nói chuyện với anh ta, vì cô chắc rằng cả hai đều có những mảnh ghép mà người kia còn thiêu.
“Anh ta là Macy’s, mình là Gimbels,” cô nói.
“Gì vậy, thưa cô?” Là một nữ phục vụ, cô ấy đang mang món ăn tối của cô ra.
“Tôi chỉ nói tôi đói quá thôi,” Holly đáp.
“Hẳn thế rồi, ở đây đồ ăn thơm nức.” Cô ấy đặt đĩa xuống. “Nhưng cô nên ăn thêm chút, nếu cô không phiền khi tôi nói thế này. Cô gầy quá.”
“Từng có một người bạn luôn nói với tôi như vậy,” Holly nói, và đột nhiên cảm thấy muốn khóc. Chính cái cụm từng có một người bạn đã khiến cô xúc động. Thời gian trôi qua và có lẽ đã chữa lành mọi vết thương, nhưng Chúa ơi, một số vết thương lành quá chậm. Và sự khác biệt giữa có và từng có là cả một cái hố sâu.
Cô ăn châm rãi, chết mê si-rô bánh kếp. Nó không thực sự xuất sắc, không phải sixi-rô phong, nhưng ngon, có khác gì đâu, và thật tốt khi có thời gian ngồi xuống tận hưởng bữa ăn của mình.
Ăn xong cũng là lúc cô đi đến một quyết định miễn cưỡng. Gọi cho thám tử Anderson mà không qua Pelley có khả năng sẽ khiến cô bị sa thải khi cô muốn theo đuổi vụ án. Quan trọng hơn, như thế là vô đạo đức.
Cô phục vụ quay lại mời thêm cà phê, và Holly đồng ý. Ở Starbucks, bạn không được bồi thêm miễn phí. Và cà phê IHOP, mặc dù không phải xuất sắc, nhưng cũng uống được. Giống như si-rô vậy. Và giống như mình , Holly nghĩ. Bác sĩ trị liệu của cô cho biết những khoảnh khắc tự nhìn nhận như thế này trong suốt cả ngày là điều rất quan trọng. Mình có thể không phải là Sherlock Holmes — hay Tommy & Tuppence, vê vấn đê đó — nhưng cũng tạm được, và. mình biết mình phải làm gì. Pelley có thể tranh luận với mình, và mình ghét tranh luân, nhưng nếu phải làm thế thì mình cũng vẫn làm. Mình sẽ bật chế độ Bill Hodges ngay.
Cô giữ ý nghĩ đó trong đầu khi thực hiện cuộc gọi. Khi Pelley trả lời, cô nói: “Terry Maitland không giết cậu bé nhà Peterson.”
“Cái gì? Cô vừa nói những gì tôi nghĩ cô...”
“Đúng. Tôi đã tìm ra vài điều rất thú vị ở Dayton, Pelley, nhưng trước khi báo cáo, tôi cần nói chuyện với Thám tử Anderson. Anh có phản đối gì không?”
Pelley không phản bác như những gì cô lo lắng. “Tôi phải nói chuyện với Howie Gold về vấn đề đó, và anh ấy sẽ phải trình bày rõ chuyện này với Marcy. Nhưng tôi nghĩ cả hai người họ sẽ đồng ý thôi.”
Holly thở phào và nhấp một ngụm cà phê. “Tốt đấy. Làm ơn làm rõ với họ nhanh nhất có thể, và lấy cho tôi số của anh ta. Tôi muốn nói chuyên với anh ta tối nay.”
“Nhưng tại sao? Cô đã phát hiện ra điều gì?”
“Hãy để tôi hỏi anh một câu. Liệu anh có biết có điều gì bất thường xảy ra tại viện dưỡng lão Heisman vào cái ngày Terry Maitland đến thăm bố mình lần cuối không?”
“Bất thường thế nào?”
Lần này Holly không nói thẳng toẹt tin tức ra. “Đơn giản là bất thường thôi. Anh có thể không biết, nhưng biết đâu đấy. Terry nói điều gì đó với vợ khi anh ta trở về khách sạn chẳng hạn. Bất cứ điều gì?”
“Không... trừ khi ý cô là Terry đã va vào một hộ lý khi vừa ra khỏi phòng. Người hộ lý trượt chân vi sàn nhà ướt, nhưng đó chỉ là một chuyện tình cờ. Không ai trong số họ bị thương, hoặc bất cứ điều gì tương tự thế.”
Cô nắm chặt điện thoại đến nỗi các khớp ngón tay kêu răng rắc. “Anh chưa kể chỉ tiết đó với tôi.”
“Tôi không nghĩ nó quan trọng.”
“Đó là lý do tại sao tôi cần nói chuyện với thám tử Anderson. Có những mảnh ghép còn thiếu. Anh mới chỉ đưa tôi một mảnh. Anh ta có thể có nhiều hơn thế. Ngoài ra, anh ta có thể tìm ra những điều tôi không thể.”
“Ý cô là lần va chạm tình cờ xảy ra khi Maitland bước ra ngoài phòng bệnh có liên quan đến vụ này á? Liên quan thế nào vậy?”
“Hãy để tôi nói chuyên với tThám tử Anderson trước. Lầm ơn?
Ngừng một lúc lâu, Pelley nói, “Chờ tôi nhé.”
Cô phục vụ đặt tấm séc xuống khi Holly đút điện thoại vào túi. “Có vẻ căng thẳng.”
Holly nở một nụ cười. “Cảm ơn cô vì dịch vụ tuyệt vời.”
Nhân viên phục vụ rời đi. Tâm séc có giá trị lên đến mười tám đô-la và hai mươi xu. Holly để lại 5 đô la tiến boa dưới đĩa của mình. Con số này nhiều hơn một chút so với số tiền được khuyên là nên để, nhưng cô đang vui.
❊ 10 ❊
Cô chưa kịp trở về phòng thì di động đổ chuông. NGƯỜI GỌI KHÔNG XÁC ĐỊNH xuất hiện trên màn hình. “Xin chào? Holly Gibney đây, ai đang gọi đẩy ạ?”
“Ralph Anderson đây. Alec Pelley đã cho tôi số của cô, cồ Gibney, và cho tôi biết cô đang làm gì. Tôi muốn hỏi là cô có biết mình đang làm gì không?”
“Có chứ.” Holly có nhiều nỗi lo lắng, và cô là một người đa nghi mặc dù đã điều trị nhiều năm, nhưng về điều này thì cô chắc chắn.
“Ừm, có thể cô biết hoặc cũng có thể không, làm sao tôi biết được, phải không?”
“Đúng rồi,” Holly đồng ý. “ít nhất là không phải ở thời điểm này.”
“Alec bảo với tôi rằng cô nói Terry Maitland không giết Frank Peterson. Anh ta nói cô có vẻ rất chắc chắn về điều đó. Tôi tò mò không biết làm thế nào mà cô có thể khẳng định như vậy khi cô đang ở Dayton, còn vụ giết Peterson đã xảy ra ở đây, ở thành phố Flint này.”
“Bởi vì ở đây từng xảy ra một tội ác tương tự, thời gian trùng khớp với thời gian Maitland có mặt. Không phải một bé trai, mà là hai bé gái bị sát hại. Động cơ về cơ bản là giống nhau: hiếp dâm và cắn xé. Người đàn ông bị bắt giữ khai anh ta đang ở với mẹ tại một thị trấn cách đó năm mươi cây số, và bà ta đã làm chứng, nhưng người ta cũng thấy anh ta ở Trotwood, vùng ngoại ô nơi hai bé gái bị bắt cóc. Có báng ghi hình an ninh có mặt anh ta. Nghe quen không?”
“Quen nhưng không ngạc nhiên. Hầu hết những kẻ giết người đều tung ra chứng cứ ngoại phạm khi chúng bị bắt. Với công việc tìm kiếm những kẻ trốn án, cô có thể không biết điều đó - Alec đã cho tôi biết công việc của cô - nhưng qua tin tức thì chắc chắn là cô biết.”
“Người đàn ông này làm hộ lý ở Heisman, và dù đang đi nghỉ, song anh ta vẫn xuất hiện ở chỗ làm ít nhất một lần trong cùng tuần mà Maitland đến thăm bố mình. Vào lần cuối cùng Maitland đến thăm bố - ngậy 26 tháng Tư thì phải - hai kẻ được cho là sát nhân đã thực sự chạm mặt nhau. Và tôi muốn nói điều đó theo nghĩa đen.”
“Cô đang đùa à?” Anderson gần như hét lên.
“Tôi không. Đối tác cũ của tôi tại Finders Keepers gọi đây là một tình huống thực đến không tưởng. Anh có hứng thú không?”
“Pelley có nói cho cô biết Maitland đã bị người hộ lý cứa vào tay khi anh ta trượt chan và cố bám vào cánh tay của Maitland chứ?”
Holly im lặng. Cô đang nghĩ về bộ phim mà cô đóng gói mang theo trong hành lý của mình. Cô không có thói quen tự chúc mừng - mà luôn làm ngược lại - nhưng giờ đây cô có một dự cảm rất tuyệt vời. Chỉ có điều, cô đã từng nghi ngờ có điều gì đó khác thường ở vụ Maitland chưa? Chưa. Chủ yếu là do cô đã liên hệ nó với Brady Wilson Hartsheld quái dị. Một thứ như thế thường giúp mở rộng tầm nhìn của cô đôi chút.
“Và đó không phải vết cẳt duy nhất.” Anh ta nói nghe như thể đang nói chuyện với chính mình. “Có một vết cắt khác nữa. Nhưng ở đây. Sau khi Frank Peterson bị sát hại.”
Đây là một mảnh ghép còn thiếu khác.
“Nói cho tôi biết đi, Thám tử. Nói với tôi, cho tôi biết đi nào!”
“Tôi nghĩ... mình không thể nói qua điện thoại được. Cô có thể bay về đây không? Chúng ta nên ngồi xuống và nói chuyện. Cô, tôi, Alec Pelley, Howie Gold, và một thám tử của Cảnh sát Tiểu bang, những người đang theo vụ này. Và có thể là Marcy. Cả cô ấy nữa.”
“Tôi nghĩ đó là một ý hay, nhưng tôi sẽ phải trao đổi với khách hàng của mình, ông Pelley.”
“Thay vào đó hãy nói chuyên với Howie Gold. Tôi sẽ cung cấp cho cô số của ông ấy.”
“Quy trình...”
“Howie thuê Alec, nên cô có thể bỏ qua quy trình.”
Holly ngẫm nghĩ một chút. “Anh có thể liên lạc với Sở cảnh sát Dayton, và ủy viên công tố hạt Montgomery không? Tôi không thể tìm kiếm được mọi thông tin cần thiết về vụ sát hại hai đứa trẻ nhà Howard và về Heath Holmes — đó là tên của người hộ lý — nhưng tôi nghĩ anh có thể.”
“Phiên tòa của anh ta vẫn đang chờ xử lý à? Nếu thế, có lẽ họ sẽ không muốn đưa ra nhiều thông tin...”
“Holmes chết rồi.” Cô dừng lại. “Giống như Terry Maitland.”
“Chúa ơi,” anh lầm bẩm. “Sao chuyện này lại lạ thế?”
“Kỳ lạ hơn thế,” cô nói. Một điều khác nữa mà cô chắc chắn.
“Kỳ lạ hơn thế,” anh lặp lại. “Những con giòi trong quả dưa vàng.”
“Gi thế?”
“Không. Cô gọi cho Gold nhé?”
“Tôi vẫn nghĩ tốt hơn là tôi nên gọi cho Pelley trước. Chỉ để chắc chắn.”
“Nếu cô thực sự nghĩ như vậy. Và cô Gibney này... tôi nghĩ cô thực sự am hiểu về công việc của mình đấy.”
Lời khen đó khiến cô mỉm cười.
❊ 11 ❊
Holly được Pelley bật đèn xanh nên đã gọi điện cho Howie Gold ngay lập tức, vừa gọi vừa đi đi lại lại trên tấm thảm khách sạn rẻ tiền và gõ liên tục vào Pitbit để xem mạch. Gold nghĩ cô nên bay xuống đó, và Ôi không, cô không cần phải bay hạng thường. “Hãy đặt vé hạng thương gia,” ông ấy nói. “Cho rộng rãi.”
“Được rồi.” Cô đáp. “Tôi sẽ làm vậy.”
“Cô thực sự không tin Terry đã giết cậu bé nhà Peterson?”
“Chắc chắn như tôi nhận định Heath Holmes không giết hai bé gái vậy,” cô nói. “Tôi nghĩ đó là một người khác. Một dị nhân, một kẻ dị biệt.”