Ăn cơm tối xong, Hoài mới nói cho Lữ biết quyết định của nàng hoãn lại chuyến đi chơi xa.
Lữ có vẻ hơi thất vọng khi hỏi lại nàng:
- Em bận lắm sao?
Hoài kể cho Lữ nghe về Liam Wright và Son Nguyễn. Đây là lần đầu tiên nàng nói chuyện về một người bệnh nhân cho người khác nghe, dù người đó là Lữ chứ không phải ai khác. Dĩ nhiên không kể đến trường hợp trước đây của Gabriel!
Nghe xong Lữ nói ngay:
- Em sẽ gặp nhiều chuyện nhức đầu về vụ này đấy!
Ngả đầu vào vai Lữ, Hoài nói:
- Em biết! Nhưng nếu em không giúp em sẽ thắc mắc và ân hận nữa!
Lữ hôn nhẹ vào mái tóc Hoài:
- Em là người tốt bụng! Em thương người!
- Anh đừng buồn khi em hoãn lại chuyến đi. Mình sẽ đi chơi sau vụ này!
- Không sao, anh chẳng buồn gì cả! Nhưng nhớ kể cho anh nghe diễn tiến vụ này. Anh cũng thắc mắc xem chuyện sẽ như thế nào!
Hoài đùa:
- Còn hơn tiểu thuyết của anh hả?
Lữ cười:
- Đúng vậy! Ngoài đời có nhiều chuyện còn ly kỳ hơn tiểu thuyết nhiều!
- Em sẽ kể cho anh nghe mọi sự về vụ này! Em cũng tò mò không kém gì anh.
- Nên em nhận lời giúp sao?
Hoài thú nhận:
- Phần nào!
Đêm đó Hoài hơi khó ngủ, nàng cứ miên man nghĩ đến Son Nguyễn, một người bệnh nhân khác thường! Vì anh ta đang ở trong trại giam hay sao? Chắc vậy! Hoài chưa bao giờ làm chuyện này, không biết sẽ ra sao?
Trong phòng làm việc của Hoài, nàng có không gian riêng. Bây giờ đi đến trại giam, chắc chắn môi trường đó sẽ ảnh hưởng đến chính nàng! Ảnh hưởng như thế nào thì Hoài chưa biết.
Chiều hôm qua Hoài đã dặn Anne đừng cho ai hẹn sau giờ ăn trưa. Hai giờ trưa Hoài mới trở lại làm việc trong văn phòng. Nàng sẽ vừa lái xe vừa ăn trưa để tiết kiệm thời gian.
Son Nguyễn là một người như thế nào? Là anh em sinh đôi chắc chắn sẽ rất giống Liam Wright. Liệu anh ta thực sự vô tội hay chính Son Nguyễn là hung thủ giết người? Nếu như Son Nguyễn chính là thủ phạm thì đối diện với một kẻ giết người thật cũng đáng sợ! Nhưng nếu anh ta bị oan thì Hoài có thể giúp gì được chứ? Hoài nghĩ rằng tên anh ta là Sơn Nguyễn chứ không phải Son Nguyễn. Hai đứa trẻ không gia đình vào viện mồ côi Mỹ thì chắc tên cũng bị sai sót.
Khi Lữ vào ngủ cũng đã hơn 1 giờ sáng. Chàng khẽ khàng vì sợ làm Hoài tỉnh giấc.
Vừa nằm xuống giường đã thấy Hoài lăn qua ôm lấy Lữ. Chàng ôm nhẹ nàng vì nghĩ Hoài hành động như thế trong vô thức. Mùi thơm ở tóc nàng tỏa ra trong đêm vắng nồng nàn nhưng dễ chịu, mùi thơm quen thuộc luôn luôn đưa Lữ vào giấc ngủ dễ dàng.
Hoài hỏi nhỏ:
- Mấy giờ rồi?
Lữ thầm thì:
- Xin lỗi làm em thức giấc! Khuya rồi, hơn 1 giờ sáng! Ngủ đi!
- Nẫy giờ em vẫn chưa ngủ được!
- Sao vậy? Khó ngủ ư? Hay vì vụ án mà em vừa nhận lời?
- Ừ… ừ chắc vậy!
Lữ thở dài thầm. Chưa vào cuộc mà Hoài đã bị khó ngủ, vậy thì nếu vụ án đó kéo dài thì nàng sẽ bị phiền toái bao nhiêu nữa đây!
Lữ an ủi:
- Đừng nghĩ tới! Nếu không làm sao em có thể giúp người đó được. Cứ nghĩ đó chỉ là một bệnh nhân mới của em như bao nhiêu người bệnh nhân khác mà thôi.
Hoài thổ lộ:
- Anh có biết không khi chọn nghề nghiệp này em đã tâm niệm khi ra khỏi văn phòng là sẽ để lại tất cả những vấn nạn của những người bệnh nhân ở trong hồ sơ bệnh lý của họ. Em sẽ không để bị chi phối hay bị ảnh hưởng gì về những vấn đề của người khác. Bao nhiêu năm qua em đã theo đúng như thế… Nhưng lần này là một trường hợp khác biệt! Em có linh cảm… là em sẽ không được như mọi khi.
- Hoài của anh vốn rất bản lãnh và can đảm. Anh tin là em sẽ giúp được người bệnh nhân đó dù trong bất cứ tình huống nào xẩy đến. Đừng thắc mắc gì nữa cả vì đâu phải em chỉ cố vấn cho anh ta một lần mà sẽ có thể là nhiều lần. Biết đâu chính em sẽ giúp được cho mọi việc sáng tỏ.
Hoài ôm lấy Lữ:
- Cám ơn anh đã làm em thấy dễ chịu và đỡ lo âu hơn.
- Nhớ kể cho anh nghe vì biết đâu anh lại có thể giúp em được điều gì không chừng. Bây giờ ngủ đi!
Hoài ậm ừ nho nhỏ. Một lúc sau vòng tay của nàng ôm Lữ dần dần lơi ra và đi vào giấc ngủ lúc nào không biết nữa.
Vừa lái xe Hoài vừa ăn ổ bánh mì thịt nguội kiểu Việt Nam. Lâu không ăn, thấy thật ngon miệng! Cái dạ dầy được no cũng cho tâm trạng thoải mái hơn. Khoảng cách từ văn phòng nàng đến sở cảnh sát cũng mất nửa tiếng, không tệ lắm!
Đến sở cảnh sát, Hoài đậu xe, ăn chút trái cây, uống nước rồi nhìn trong gương, đánh tí son môi, vuốt tóc, nàng tắt máy xe ra ngoài.
Vào bên trong không thấy đông đảo lắm như nàng nghĩ. Có lẽ vì là giờ buổi trưa? Hoài đến bàn giấy ngay ngoài hỏi thăm:
- Tôi là bác sĩ tâm lý Hoài Nguyễn. Tôi đến đây để gặp gỡ một nghi phạm đang bị giam giữ.
Viên cảnh sát nói với Hoài:
- Bác sĩ chờ tôi!
Không lâu sau đó anh ta trở lại nói với nàng:
- Thám tử Walker Cox có nói rồi. Bác sĩ đi theo tôi! À.. nhưng mà bà phải ký vào đây đã. Nhớ đề tên nghi phạm bà muốn gặp. Bác sĩ biết người đó chứ?
- Tôi chưa gặp anh ta bao giờ, hôm nay là lần đầu tiên. Tên của anh ta là Son Nguyễn. Tôi được gia đình anh ta cho biết như vậy.
Viên cảnh sát gật đầu. Hoài ký tên và đưa lại tờ giấy đó cho anh ta.
Nàng được đưa vào một phòng nhỏ. Có lẽ là phòng thẩm vấn. Ba bức vách sơn mầu xám rất u ám, còn một vách có kính mà Hoài tin rằng sau lớp kính này sẽ có người nghe và là loại kính mà chỉ bên phía chủ động mới nhìn thấy rõ, còn như Hoài nhìn thì chỉ thấy là kính thường.
Hoài ngồi xuống ghế chờ đợi. Trước mặt nàng là bàn bằng sắt cũng sơn cùng mầu với vách tường. Mọi thứ đều xám xịt. Trên mặt bàn sắt phía đối diện với nàng có 2 còng sắt dính chặt vào bàn, chắc để dành cho phạm nhân.
Căn phòng nhỏ hẹp rất ngột ngạt nhưng không làm Hoài khó chịu. Nàng để mắt nhìn vào vách có kính để thấy thoáng hơn.
Cửa mở, một viên cảnh sát đưa Son Nguyễn vào phòng. Cả hai tay và chân của anh ta đều bị còng nên những bước đi của Son Nguyễn chậm chạp. Tiếng loảng xoảng của xiềng xích cọ vào nhau làm nên những âm thanh khô khốc và khó nghe.
Son Nguyễn được ngồi xuống. Còng ở hai tay được tháo ra nhưng lại bị tròng vào hai còng sắt trên mặt bàn. Còng và xiềng ở hai chân được tháo ra.
Người cảnh sát, Son Nguyễn và cả Hoài, không ai nói lời nào.
Viên cảnh sát ra ngoài, đóng cửa lại. Trong phòng chỉ còn mình Hoài và Son Nguyễn và sự yên lặng.
Không cúi đầu như những lần khác vào đây, Son Nguyễn nhìn chằm chằm vào người đàn bà Á châu đang ngồi trước mặt mình. Đây là ai? Gặp mình để làm gì, Son Nguyễn tự hỏi.
Hoài quan sát Son Nguyễn. Khá giống với Liam Wright. Đương nhiên là như vậy! Gầy hơn, da xạm mầu hơn, hai gò má nhô cao, râu ria không cạo, đôi môi vừa phải đang mím lại, nhưng đôi mắt của anh rất sáng, rất tương phản với tổng thể khuôn mặt hốc hác. Đôi mắt đó đang nhìn Hoài chăm chú. Có lẽ với rất nhiều câu hỏi và tò mò trong đôi mắt ấy khi nhìn thấy Hoài?
Hoài hơi mỉm cười khi mở lời:
- Chào anh Son Nguyễn. Tôi là Hoài Nguyễn, cũng cùng họ với anh như bao nhiêu người Việt Nam khác. Chắc anh ngạc nhiên vì sao tôi đến đây gặp anh?
Vẫn đôi mắt sáng ấy đang quét những tia sáng kỳ dị lên khắp khuôn mặt Hoài như tìm hiểu nhưng Son Nguyễn không nói gì cả.
Hoài tiếp tục giới thiệu về mình:
- Tôi là bác sĩ về tâm lý. Có người nhờ tôi đến đây để.. giúp anh phần nào về tâm lý, nhất là trong hoàn cảnh hiện tại của anh ở đây.
Lúc này Son mới nói. Giọng anh ta rất trầm, khác với Liam Wright. Son hỏi Hoài:
- Ai? Đó là ai?
- Người em sinh đôi của anh! Liam Wright!
Son Nguyễn nhếch mép, không hẳn là cười mà cũng không hẳn là mếu. Một cái nhếch mép lệch lạc cho sự chọn lựa là nên cười hay nên… khóc..
Không thấy anh ta nói gì nữa, Hoài lại gợi chuyện:
- Ở trong này rất lẻ loi, cứ xem như anh vừa gặp gỡ một người lạ là tôi nhưng chúng ta có thể nói chuyện, bất cứ là chuyện gì mà anh muốn nói. Được nói ra sẽ dễ chịu hơn đấy.
Son Nguyễn chợt nhắm mắt lại không nhìn Hoài nữa. Anh ta ngồi đó nhưng như không có đó, bất động.
Hoài nghĩ thầm, mình cứ tiếp tục khơi mở thôi. Mưa lâu thấm đất!
- Trong bốn bức vách kín như bưng dồn nén sẽ vô tình tạo những áp lực không tốt cho anh. Theo như tôi biết anh đang bị nghi ngờ là nghi phạm cho một vụ án. Những người thân của anh tin là anh vô tội vì vậy tôi mới có mặt ở đây ngày hôm nay.
Vẫn nhắm mắt Son hỏi Hoài:
- Bà sẽ làm gì được cho tôi?
- Chúng ta cứ nói chuyện đi rồi sẽ biết!
Son mở mắt nhìn Hoài:
- Bà làm tôi tò mò!
Cá đã cắn câu! Hoài cười thầm:
- Vậy thì hãy bắt đầu đi! Tôi cũng tò mò về anh! Tôi đã gặp Liam Wright nhưng người em sinh đôi của anh không để lại cho tôi một ấn tượng nào!
Sự hiếu kỳ hiện rõ trong đôi mắt Son:
- Vì sao?
- Liam Wright cũng như bao nhiêu người khác! Không có gì đáng chú ý!
Son Nguyễn cười hực lên tuy nhỏ nhưng Hoài nhận ra. Nàng tiếp tục phân tích:
- Còn anh thì khác! Hoàn cảnh, cuộc đời đưa đẩy và làm cho anh thành một người… đặc biệt!
Vẫn nhìn Hoài nhưng Son lắng nghe, rất chăm chú.
Hoài thành thực nói với anh ta:
- Tôi chưa bao giờ cố vấn tâm lý cho ai ở một nơi như thế này. Cả tối hôm qua tôi đã rất thắc mắc về anh, gần như tôi đã mất ngủ chỉ vì muốn biết Son Nguyễn là người như thế nào?
Bây giờ thì Son đã có một cái nhìn khác hơn về người đàn bà trước mặt mình.
Son Nguyễn nói với Hoài như đã nói câu này với nhiều người:
- Tôi không giết Olivia!
Hoài đánh giá xem câu nói này là thật hay giả!
- Vậy anh hãy nói cho tôi biết vì sao anh không phải là người giết cô ta?
- Vì sao ư?... Olivia là tất cả đối với tôi… Cô ấy là mặt trời sưởi ấm tôi, là mặt trăng soi sáng cho tôi trong đêm tối… Tại sao tôi lại đi hãm hại nguồn ánh sáng tuyệt vời đối với tôi như vậy? Không bao giờ!
- Là tình nhân ư?
- Không phải là tình nhân… không biết đó là gì? Tôi vẫn tự hỏi mình như vậy nhiều lần lắm nhưng…
- Có sự cảm thông và tin tưởng tuyệt đối ư?
- Còn hơn thế nữa!
- Vậy là gì?
Son Nguyễn lại nhắm mắt lại khi trả lời Hoài:
- Lòng trắc ẩn! Sự dịu dàng, quan tâm và săn sóc của Olivia đã làm dịu đi những vết thương của tôi…
Hoài muốn khơi lại những ngày tháng khi Son Nguyễn còn nhỏ nên nàng đổi câu hỏi:
- Những ngày ở với các nữ tu có vui không?
- Vui, rất vui và…
- Và bình an nữa đúng không?
- Cũng có thể nói như vậy…
- Sang các foster home thì sao?
Son Nguyễn mở bừng mắt nhìn Hoài, mặt anh ta đanh lại.
- Không muốn nhắc đến!
Hoài thản nhiên:
- Không muốn nhắc đến nhưng không quên được! Né tránh không thể giải quyết được và cũng không làm cho những điều không muốn nhớ tan biến mất. Càng trốn tránh thì chỉ làm cho càng phải nhớ tới thêm! Chạy trốn sao?
Son Nguyễn giận dữ cãi:
- Tôi không hề chạy trốn! Tôi không sợ!
Hoài mỉm cười:
- Vậy thì hãy kể cho tôi nghe đi! Tôi đoan chắc là anh chưa hề kể cho ai nghe, ngay cả Olivia!
Son Nguyễn buột miệng thú nhận:
- Đúng!
Hoài lại dẫn dụ:
- Khi anh có thể nhìn và nhớ lại được những điều anh không muốn nhớ là anh tự khắc phục được bản thân và những nỗi ám ảnh đó sẽ lui dần vào quá khứ, không làm phiền anh nữa đâu!
Son Nguyễn cúi đầu nhắm mắt lại, khi nói với Hoài giọng ta vốn đã trầm lại còn trầm hơn và lí nhí như một kẻ thú tội:
- Bà… cứ hỏi đi!
- Tôi đoán anh đã qua những năm tháng lớn lên mà thiếu tình yêu thương thực sự. Ngay cả những đồng cảm giữa con người và con người, anh cũng không được đời trao ban nữa, đúng không?
Son Nguyễn gật đầu thay cho sự xác định về những nhận xét của Hoài là đúng.
Hoài ân cần hỏi Son Nguyễn sau khi chú ý đến những vết sẹo trên cánh tay anh ta:
- Những sự bạo hành chỉ thỉnh thoảng hay liên tục?
Hình như cố gắng lắm Son Nguyễn mới trả lời được:
- Nhiều hơn là thỉnh thoảng…
- Có nguyên nhân không hay chỉ vô cớ?
Son Nguyễn không trả lời câu hỏi này.
Hoài tự dẫn giải theo ý mình suy đoán:
- Thường những kẻ đánh đập hành hạ người khác là để thỏa mãn ý muốn của họ chứ không vì lý do nào khác. Nếu sự đau đớn thể xác và tinh thần của kẻ bị bạo hành càng nhiều thì sự thỏa mãn của kẻ ra tay càng mãnh liệt. Tôi nghĩ anh ở trong trường hợp đó! Những đứa trẻ khác trong foster home có bị hành hạ như anh không?
- Chỉ mình tôi!
- Những đứa trẻ cùng ở foster home có bị kỳ thị không?
- Có… nhưng chỉ những đứa trẻ da màu thôi…
- Anh có thù hận không?
Son Nguyễn nhìn Hoài:
- Nếu là bà thì bà có thù hận không?
Hoài thản nhiên đáp:
- Dĩ nhiên là tôi thù hận!
- Vậy thì bà hỏi tôi làm gì?
- Tôi muốn biết phản ứng của anh thế nào trước sự thù hận đó?
- Chẳng lẽ bà nghĩ tôi giết Olivia vì bị thúc đẩy bởi những thù hận đó?
- Không, tôi không nghĩ vậy! Tôi đã đoán nhưng tôi muốn nghe chính miệng anh nói ra.
Hình như nhìn lại chính mình rất khó để mà chấp nhận được tất cả những điều xấu hay tốt.
Tất cả những ý nghĩ đó trong đầu Son đều được Hoài cảm nhận. Nàng dịu dàng nói với anh ta:
- Cứ tưởng tượng anh là người ngoài cuộc đang nhìn lại những thước phim cũ. Hình ảnh đứa trẻ đó trong quá khứ chỉ là một đứa trẻ đáng thương mà thôi!
Những lời nói như ru ngủ của Hoài cũng có tác dụng làm mềm lòng Son hệt như những lời nói dịu dàng thương xót mà Olivia đã dành cho Son. Ngay lúc này đây Son Nguyễn nhớ Olivia đến quay quắt! Nỗi đau không bao giờ còn được nhìn thấy Olivia làm Son có cảm tưởng từng phần cơ thể của mình đang chết dần.
Son nhìn Hoài mà nghĩ là mình đang nhìn Olivia. Nàng ấy cuối cùng lại đến đây để thăm mình sao? Anh ta muốn giơ tay đụng đến Olivia đang ngồi trước mặt mình như muốn cảm nhận một sự đụng chạm thật sự. Và muốn nói với Olivia hàng trăm điều…
Chiếc còng sắt trên mặt bàn lạnh lẽo ngăn không cho Son đưa tay chạm vào Olivia. Đôi môi anh ta mấp máy. Hai mắt mở rộng tràn ngập yêu thương:
- Anh nhớ em Olivia à!... Sao bây giờ em mới đến…?
Hoài hơi sững sờ nhưng nàng hiểu ngay là Son Nguyễn đã nhìn thấy hình ảnh Olivia qua mình nên Hoài vẫn yên lặng không nói gì. Có thể Son Nguyễn chỉ có thể thổ lộ những điều thầm kín với Olivia chứ không thể nói với ai khác được.
- Olivia! Sao em… không vỗ bàn tay dịu dàng lên vai của anh như mọi lần chứ? Bàn tay của em đã làm dịu đi nỗi đau của anh.
Hoài vẫn yên lặng nghe. Nàng đang vô tình biến thành Olivia!
- Những trận đòn thù vô cớ… đã để lại những vết sẹo trên cánh tay anh… và cả lưng anh… Olivia ! … Những giọt nước mắt thương cảm của em đã nhỏ trên những vết sẹo đó của anh tuy không làm những vết sẹo đó tan biến đi… nhưng anh đã thấy đỡ đau… đỡ hận… Sự chịu đựng của anh cứ chồng chất lên từng ngày, dầy lên theo năm tháng…
Vẫn là Son Nguyễn tiếp tục nói với Olivia:
- Sự chịu đựng của một đứa trẻ ốm yếu như anh lại mạnh mẽ hơn anh tưởng. Hay đó đã trở thành một sự chấp nhận mà không thể thay đổi. Em đã nói với anh em nhớ không? Em nói sự chịu đựng là một điều tuyệt diệu còn hận thù thì còn xấu xí hơn những vết sẹo! Em đã nói đúng! Anh không muốn giống như họ và anh đã khép kín trong thế giới chịu đựng của anh…
Hoài nghĩ thầm Son Nguyễn không thể là thủ phạm giết Olivia được! Anh ta là một người đáng thương! Nhưng liệu giữa Olivia và Son Nguyễn chỉ là thương cảm hay chính là tình yêu?
Hình như nói đến đó là quá đủ và Son không còn nhìn thấy Olivia nữa mà chỉ nhìn thấy bà bác sĩ tâm lý tên gì Son không nhớ nữa. Anh ta cúi gầm đầu và nhắm mắt lại như không muốn nói chuyện nữa.
Hoài chủ động nói:
- Tôi nghĩ giữa anh và Olivia đã có tình yêu nhưng không nhận ra đấy thôi!
Bây giờ Son ngửng đầu nhìn lên Hoài.
- Tình yêu ư? Tình nhân sao? Làm sao có thể được? Cô ấy chỉ dành cho tôi sự thương cảm.
Hoài nhẹ nhàng đi vào điều mà nàng muốn hỏi từ đầu khi đến đây:
- Vậy thì phải hiểu chuyện sex giữa hai người chỉ là tình cờ thôi ư?
Son nhìn Hoài nửa như muốn công kích nhưng rồi lại dịu xuống.
- Chỉ là tình cờ…!
- Chỉ là xúc động nhất thời, anh muốn giải thích như thế?
- Tôi đã nghĩ như vậy… đó là lần duy nhất…
Hoài từ tốn nói với anh ta:
- Tôi không thấy như vậy! Với sự thương cảm mà Olivia đã dành cho anh cho tôi thấy phần nào con người của cô ta. Một cô gái như vậy không dễ dàng trao thân cho một người đàn ông mà cô ta không yêu. Không thể chỉ vì bản năng ham muốn xác thịt mà là một cái gì khác, anh không nhận ra như thế ư?
Son Nguyễn thú nhận:
- Tôi cũng đã từng nghĩ chuyện xẩy ra là một cái gì đó… nhưng tôi không dám nghĩ đến một kết luận nào cả vì tôi rất tôn trọng Olivia và tôi cũng trân trọng cái gọi là tình cảm gì đó giữa tôi và cô ấy…
Hoài tiếp tục phân tích:
- Với cái nhìn của tôi, cả anh và Olivia đã bắt đầu chớm nở tình yêu. Cũng có thể tình yêu đó về phía Olivia đã đến từ những cảm thông và thương xót dành cho anh. Điều này mình không biết vì Olivia không còn nữa! Nhưng điều đáng buồn là cả anh và cô ấy không có cơ hội để cho tình cảm ấy triển nở mà đã bị tàn lụi với sự ra đi của Olivia!
Son Nguyễn nhìn Hoài với ánh mắt tin tưởng hơn:
- Bây giờ bà đã tin tôi? Tại sao tôi lại giết cô ấy chứ? Lúc này tôi thù hận kẻ nào đã ra tay hãm hại Olivia!
Cánh cửa phòng thẩm vấn mở ra, viên cảnh sát khi nãy trở vào lại.
Hoài hiểu ngay đã hết giờ. Nàng đứng lên nói với Son Nguyễn:
- Tôi sẽ trở lại thăm anh. Chúng ta sẽ nói chuyện tiếp.
Son Nguyễn gật đầu không nói gì.
Ra khỏi sở cảnh sát, nhìn đồng hồ Hoài mới biết là mình ở trong đó quá lâu! Chắc lại trễ hẹn cho người bệnh kế tiếp rồi!
Nàng gọi cho Anne:
- Bây giờ chị mới xong! Phải nửa tiếng nữa chị mới về tới văn phòng.
Anne trấn an Hoài:
- Không sao! Khi chị về tới văn phòng thì chỉ muộn 15 phút thôi! Bệnh nhân chờ được!
- Ok! Cám ơn em!
Vừa lái xe Hoài vừa suy nghĩ về cuộc gặp gỡ và trò chuyện với Son Nguyễn vừa qua. Nàng cũng tin rằng Son Nguyễn đã không giết Olivia và lại càng không thể giết nạn nhân nào đó ở Tyler được! Vậy thì hung thủ là ai?
Nàng bắt đầu thấy mình đang bị cuốn hút vào vụ này. Làm sao để cứu Son Nguyễn không phải là mục đích mà Liam Wright nhờ cậy sao?
Hoài chợt nghĩ lần tới mình phải mang theo tờ đơn khai lý lịch của Son Nguyễn để bỏ vào trong hồ sơ của anh ta. Tại sao hôm nay nàng lại quên như vậy? Nàng lắc đầu tự trách mình.
À còn gì nữa nhỉ? Nàng phải gọi cho Liam Wright nữa! Không gọi bây giờ thì bao giờ gọi?
Nghĩ như vậy là Hoài làm ngay.
Liam Wright nghe điện thoại ngay. Giọng anh ta có vẻ như sợ sệt như sợ Hoài đổi ý không giúp nữa.
- Hello!
- Anh Liam Wright! Tôi vừa đến gặp người anh sinh đôi của anh xong!
Nghe câu nói này của người bác sĩ tâm lý, Liam Wright mừng rỡ đến gần như muốn hét to lên:
- Cám ơn bác sĩ nhiều lắm!
Hoài hiểu tâm trạng của anh ta nên vui vẻ nói:
- Tôi đã nói chuyện khá lâu với người anh của anh. Nhận xét của tôi là Son Nguyễn vô tội!
Liam kêu lên:
- Tạ ơn trời! Bà cũng nghĩ là anh tôi bị oan! Nhưng bác sĩ ơi, bây giờ phải làm gì để cứu anh tôi?
Hoài tìm câu trả lời:
- Tôi chỉ có thể làm trong cương vị của mình mà thôi nhưng điều này chưa đủ!
- Vẫn còn tùy thuộc vào những điều tra bên ngoài để tìm thủ phạm, bà muốn nói như vậy đúng không?
- Phải!
Liam hiểu nhưng vẫn hỏi người bác sĩ tâm lý:
- Nhưng bà vẫn sẽ vào gặp anh tôi nữa chứ?
- Có! Tôi đã nói với Son là tôi sẽ trở lại! Nhưng tôi còn phải thu xếp chương trình của mình nữa!
Liam nài nỉ:
- Tôi xin bác sĩ đấy! Dù sao anh tôi được nói chuyện với bà cũng làm anh ấy được an ủi và có hy vọng hơn!
Hoài trấn an Liam
- Đừng lo! Tôi hiểu chứ! Tôi sẽ gặp lại Son!
- Bác sĩ hiểu cho tình trạng của anh tôi! Thời gian không còn bao nhiêu nữa!
- Tôi sẽ thu xếp!
Hoài cúp điện thoại và bỗng dưng thấy mình bị hơi căng thẳng khi phải chạy theo thời gian rất gấp rút của Son Nguyễn! Không còn biết rắc rối gì khác nữa đây!
Nàng lắc đầu. Cũng sắp tới văn phòng rồi!