Kỳ Ảo Đất Phương Nam

Lượt đọc: 6494 | 4 Đánh giá: 8,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI HAI MƯƠI BỐN
lôi đài mở mấy bữa nay, bà con ta cứ lai rai cười hoài.

LÔI ĐÀI

Võ đài mở mấy bữa nay mà vẫn chưa có ai trụ nổi trên đài ba hiệp, đỡ nổi hai cước “Song Phi” của thủ đài Sáu Cường; cha nầy có cú đá song phi liên chi thiệt là hiểm hóc.

Quá giang ghe cá tra Biển Hồ từ xứ Chùa Tháp xa xôi xuống, “Đại lực sĩ” Thạch Sum, vốn là đương kim vô địch lưỡng quốc Miên-Lèo, khệnh khạng bước lên thượng đài.

Va lùn xủn, to ngang dình dàng, hai con mắt có khoen, thô lố ốc nhồi, toàn thân đen thủi đen thui, đen hơn đít trả, đen quá lọ nồi, đen thùi lùi như cây cột nhà cháy. Ngực va có u có nần, nổi vồng, nổi múi. Dị tướng ắc kỳ tài, ngó bộ vó thằng cha nầy, nếu không có “gồng” Miên thì chém chết gì cũng đã luyện qua xin tả.

Ở trần trùi trụi, va vấn trần xì có cái xà rông lụa lèo in bông sặc sỡ, màu đọt chuối non tươi rói. Không thèm bái tổ, bái tông gì ráo, vừa bước lên thượng đài, tiếng kẻng báo hiệp còn chưa kịp gõ, va đã cà sệ cà sệ, sàng qua sàng lại, huơ hai bàn chưn, vảnh hai bàn tay rất dẻo, y như vũ nữ Miên múa điệu Áp-sa-ra. Miệng nhai ngải xoàm xoạp, phun phèo phèo, tay nầy bắt ấn, tay kia búng rôm rốp mấy ngón tay ô dề, kịch cợm, rồi líu lo líu lường trâm ra một tràng tiếng Miên giòn khướu, lắm la lắm láy như tay con gái lặt rau: “Ôm mà xơ rốp, mà ha xơ rốp...”, lốp ba lốp bốp khiến cho bà con của mình ở dưới đài, lơ láo ngó nhau: “Biết chết liền”.

Thủ đài Sáu Cường thì trái lại, tạng người dong dỏng mình dây, ốm nhom ốm nhách, cao nhỏng cao nhòng, nước da mét mét như là bợm hút. Va ở trần, thân hình chỉ thấy xương với gân, hổng có chút mỡ thừa nào ráo trọi. Va bận một cái quần đen dài thượt, quần không ra quần, “củn” không ra “củn” vì hai cái ống nó rộng tòe loe. Va nịt bụng gọn gàng bằng một dải lụa điều đỏ thắm, thả một cái múi bự bến hông.

— Quần dài lượt bượt như vầy thì đá được ai nè trời!?

— Ý! Đừng thấy va lòng thòng, lển thển mà khi dễ thì lầm!

Thì ra mấy năm trước, Sáu Cường thượng đài cũng bận quần cụt gọn gàng như võ sĩ người ta. Mô-đen quần võ sĩ hồi đó là quần tà lỏn lá nem, dây lưng rút, may bằng vải sa teng láng lẫy, xanh đỏ sặc sỡ, lại may thêm hai miếng nẹp màu vàng chạy dọc hai bên hông. Hai miếng nẹp vàng kéo dài xuống đến lai quần thì tòe ra thành hai cái viền bầu bầu may chồng lên nhau, võ sĩ nào cũng bận y chang như vậy.

Sáu Cường có miếng đá độc, nhưng đá thét cũng nhàm, riết rồi con nít cũng rành. Có người kia mưu mô xảo trá, võ đài dù xa thế mấy, y cũng có mặt, mưa nắng gì y cũng trối kệ, trối thây. Tối ngày ăn no chỉ lo có mỗi một chuyện là đi coi thi đấu võ đài, là lom lom theo dõi, là châm bẩm nghiên cứu bộ đá của anh Sáu, ráng tìm cho ra chỗ sơ hở để phản đòn, và có lần y đã thành công. Lần đó Sáu Cường bị bắt giò lái, ô độ.

Sau bận thua đó, Sáu ta về rút kinh nghiệm, bận thử quần dài, hai cái ống nó xòe tòe loe, xàng xê qua lại, che khuất bộ giò như cặp cẳng cò hương của va. Ai cũng tưởng, quần dài lượt bượt như học trò lễ, chắc đá yếu xìu, làm gì lại mấy thằng đóng khố mình trần. Ậy! Thấy vậy chớ không phải vậy! Va cứ xàng xê qua lại, tàng tịch tới lui, nhấp nhấp nhử nhử, đố cha ai biết cái chưn của va để ở đâu mà thủ, và cũng đố cha ai biết va sẽ đá cẳng nào để mà đỡ. Từ đó về sau, va không đá thời thôi, hễ bung cẳng ra, thì bá phát, bá trúng, mà trúng cú nào là đáng cú nấy...

Ngó bộ tướng “Thổ Hành Tôn” dinh dàng, cà nghinh cà ngang của Thạch Sum, mà đấu tay đôi với “cây tre miễu” lỏng khỏng Sáu Cường, kẻ ở dưới với lên, người trên cao dọi xuống, thiệt giống y chang như “vịt xiêm đá với gà cồ”, khiến cho khán giả của mình ở dưới cười rần một trận, thiếu điều rụng cả hàm răng.

Suốt hiệp đấu, vì mảng lo trần mình để “gồng” nên gồng Miên đánh đỡ hơi bị chậm. Sáu Cường mới nhân cơ hội đó, cung tay thoi vô mặt va mấy quyền sặc tiết canh, xửng vửng. (gồng ở đâu thì gồng, chớ cái bản mặt của mình thì gồng sao cho đặng).

Còn Sáu Cường thì in trí, giữa thập mục quan chiêm, chắc gì gồng Miên dám đá, bởi đá sẽ “sút sà rông” quê xệ. Thành ra Sáu ta cũng ơ hờ, quên lửng không thèm chú ý gì đến phần hạ bàn của va. Tới chừng nghe khán giả ré lên cười cái rần, Sáu Cường bị trúng một cước nghe cái “bép” vô bàn tọa sính vính. Sáu ta hết hồn nhảy vọt ra ngoài, đình bộ dòm kỹ thì mới thấy. Võ sĩ lọ nồi, một tay vo xà rông, túm chặt thành một cục trước bụng, tay kia huơ lên lấy đà, bay lên đá vút vút hai chưn, liên huờn tam cước luôn, nghe cũng có gió quá chừng...

Sáu Cường đã đổ quạu rồi thì bùa Miên, ngải mọi gì thì va cũng “nơ pa”[76] ráo trọi. Trong một lần dụ địch “đá túm xà rông” như vậy, lợi dụng lúc thân hình đối thủ còn đương lơ lửng trên không, Sáu ta đã lẹ làng lách mình tránh khỏi rồi “tùng” theo một đạp vô sườn non địch thủ.

Mải lo túm xà rông sợ sút, đâu có nhớ khép cánh, hạ chõ để che kín mạn sườn, nên chẳng khác nào đưa cái hông của mình ra mà bẹo địch thủ. Hỡi ôi! Lấy sở đoản của mình mà chọi với sở trường của người ta sao đặng. Đại lực sĩ xứ Chùa Tháp đành lãnh trọn một cước bàng long.

Thạch Sum rống lên cái “hự” như bị bò đá, bay tuốt luốt nguyên con xuống đài. Chổng cẳng dập đầu, văng từ trong miệng văng ra, một cục gì đen thui, bóng lưỡng, bự bằng đầu ngón cẳng cái, lăn lốc cốc. Đại lực sĩ ngải Miên bị đá té, lọi be sườn, đau nhăn đau nhó, bò lê bò càng, nhưng cũng ráng cà nhắc cà nhưởi rượt theo, lượm cho đặng củ “ngải mọi”, lủm ngay vô miệng, không kịp phủi bụi, rồi lỏn lẻn bỏ đi, hai tay quên túm nên cứ vấp xà rông té lên té xuống lụi đụi, lủng lẳng lù coi... Báo hại bà con mình dưới đài, rộ lên cười đủ giọng, ngả nghiêng, ngã ngửa, tức thở lộn ruột. Mấy bữa sau, đang ngồi ăn cơm ở nhà mà nhớ lại cũng còn thấy mắc cười, sặc cơm ra miệng.

Mấy ngày sau đó, hễ ngồi ở quán cơm hay ở bến đò nhìn ra, mà thấy có cha nội nào đó, đang đi trên đường cái, bỗng nhiên phát lên cười sặc sụa, lãng nhách, vô duyên. Bà con mình lại bấm nhau: Chắc cha nội đó đã được “thực mục sở thị” trận đấu võ đài để đời đó rồi! Chớ còn gì nữa!

 ❖ 

Ngày kế, có võ sĩ Ảng-thoon-chay, mới đeo tàu sắt từ vịnh Xiêm La xuống. Tay nầy chuyên đánh “bốc Xiêm”.

Chẳng cần áo xống chi hết, va cứ khoe tấm thân trần đen trạy như bức tượng đồng đen, con chuột bắp thịt tay vồng lên, bóng lưỡng như có trét mỡ hành.

Đầy mình bùa đeo nhũng nhẵng, tùm lum tá lả như con tắc kè bông, đã vậy mà y còn xăm thêm cả chục ông Phật, xanh đỏ tím vàng, đủ màu ngồi sát rạt. Nhiều ông, tội nghiệp thay, vất vả lắm mới chen được một chỗ xếp bằng, đã ráng co chưn ngồi cho thiệt gọn, vậy mà vẫn phải chịu vô phép, để đít, để khu lên đầu ông khác. Mô Phật! Thiệt là chật còn hơn gài mắm.

Mới vừa giáo đầu, thay vì bái tổ bái tông như người ta, y đã vội vàng sụp xuống lạy. Lạy đủ tám phương trời, mười hai phương Phật. Lạy chưa đã thèm, y còn ỏng ẹo xá lên, xá xuống bốn góc cột đài, xì xụp thành kính còn hơn là mấy cô lỡ thời lên chùa lạy Phật cầu duyên nữa.

Tiếng kẻng vào hiệp vừa gõ, y đã nhảy loi choi, lóc chóc, vờn tả, đánh hữu, nhử trên, móc dưới. Sáu Cường sơ ý, cứ tưởng như “bốc Hồng-mao”, (hay còn gọi là bốc Ăng-lê, luật chơi chỉ cho phép đánh từ dây lưng quần trở lên thôi, cấm đá, cấm lên gối hay giựt cùi loi như võ tự do). Thành thử mới vừa vô chưa đầy nửa hiệp, Sáu Cường [77] sơ ý đã bị “bốc Xiêm” chơi xấu, tấp cho mấy chỗ liên hoàn, hớt trúng nửa đá, bồi thêm một cú lên gối muốn dập be sườn.

Sáu ta đau quá, hóa khùng. Va đã nổi thầu lậu lên rồi, nên nhè lúc “bốc Xiêm” mới vừa đá hụt còn đương chới với, va đã hét lên một tiếng - hoành thân chuyển dực song phi - bung ra một ngọn “Nghịch cước liên hoàn” coi sướng con mắt.

Thiệt tình! Lúc đó bốc Xiêm có đưa cả hai cánh tay lên đỡ. Nhưng tay không mà đỡ cú đá thần sầu “ngàn cân điển xẹt” của Kung Fu Tàu thì chịu đời sao thấu, sống cũng thành tật.

Mắt đổ hào quang, còn đang xửng vửng, chới với chưa kịp thối bộ định thần thì đã bị Sáu Cường thuận đà xoay mình “nhồi” tiếp theo một ngọn “Bình sa lạc nhạn”, quét cả hai chưn “bốc Xiêm” tróc vổng lên trời.

Hỡi ôi! Ngọn “Bình sa” đã quét ra rồi thì thân phận “bốc Xiêm” chẳng khác nào con chim nhạn lạc, xệ cánh rớt xuống đất bằng. Dân mình ở dưới, có người ác khẩu, cười rộ lên hét lớn:

— Tiễn nó về xứ bằng tàu cây luôn!

Một tiếng “ành” dữ dội phát ra, con nhạn lạc bay vổng lên không, la đà băng qua mấy sợi dây đài, quay vòng mấy tua rồi dộng đầu xuống đất, đứt lìa sợi dây cà tha đeo trên cổ, văng mất ông Phật vàng sênh trong mình, bị đám con nít rắn mắt lượm đem đi giấu, không biết đứa nào, khiến “bốc Xiêm” tiếc thôi hùi hụi. Y còn lảng vảng ở đó cả tháng trời, ráng chuộc cho được ông Phật vàng, rồi mới chịu quá giang ghe mà về xứ.

Vậy thì còn kể gì tới đám võ sĩ “lô can”, lóc cóc keng của mình nữa. Lớp bị dính đá, rớt xuống đài nghe cái đụi, gãy lọi ống quyển, chết giấc tại trận, phải nới lưng quần, phun nước lạnh, lấy đũa bếp cạy răng mà đổ đồng tiện , rồi đè ra giựt tóc mai cho tỉnh. Chư đệ tử, kẻ xốc cái thân, người nâng cái cẳng, cõng về nhà đút cơm, đổ thuốc, chưa xí lắc léo là may. Lớp khác thì oai hơn, được ban tổ chức cho ngự lên võng lác đàng hoàng, rồi xỏ đòn gánh, rinh tuốt vô... nhà thương Bến Tre.

Quả đúng như lời đồn, không ai ngờ con người ốm ròm cò hương, lỏng khỏng tre miễu như Sáu Cường mà luyện được cú đá ngàn cân, vô song thiên hạ như vậy. Đã biết trước va sở trường cú đá song phi thần tốc, đẳng cấp thượng thừa rồi, vậy mà lẽo đẽo vẫn bị mắc mớp như thường. Y như rằng, hễ cứ vờn qua vờn lại vài đòn, chỉ cần sớn sác nửa giây là lãnh trọn cú độc cước hiểm hóc của Sáu Cường. Va cứ “bổn cũ soạn lại”, nhấp nhấp, nhử nhử, xoay mình đá một phát, váng tuốt luốt xuống đài, một ngày không biết mấy... trự mà kể.

Đến nỗi cô bác đứng xa xa ở ngoài vòng, mỗi khi nghe bên trong võ đài la lên một cái rần, là tự động đứng vẹt qua hai bên, vì biết chắc rằng, sắp có võng được khiêng ra...

❃ 

Bởi vậy, tới ngày thứ ba thì thủ đài Sáu Cường một mình đứng chen hoẻn trên võ đài. Chờ hoài chờ hủy, chờ tới trưa trờ trưa trật, mà đám đông vẫn không có ma nào dám nhúc nhích, cục kịch gì hết ráo, mặc cho cái ống tà la (loa) - làm bằng sắt thùng thiếc - của ban tổ chức trên chót vót cái chuồng cu cao cẳng cứ mặc sức mà ngoáy tròn mời mọc. Mời thỉnh thôi muốn ráo nước miếng, muốn lòi bản họng, mãn giờ thìn qua giờ ngọ mà chẳng thấy có mống nào dám lên tiếng ứng thinh chi hết, chỉ dám đứng xa xa mà ngó.

Cuối cùng, nóng ruột quá, hết kiên nhẫn nổi, chú Sáu mới nghĩ ra diệu kế, bèn bước ra đứng chống nạnh ngất ngưởng trên võ đài, hách cái mặt lên trời mà hiu hiu buông ra những lời khích tướng:

— Dám thưa với hải nội chư quân tử, các bực cao minh, Sáu tôi tài nghệ thấp thỏi, đâu dám “Ban môn lộng phủ”. Nhưng bữa nay võ đài ế độ, hổng lẽ võ đài dựng lên, rồi để đó “coi chơi”? Hổng lẽ mới đánh lẹt xẹt có vài trận rồi dẹp luôn cái võ đài nầỵ hay sao? Bữa nay, nếu có bực cao nhơn nào làm cho thằng Sáu nầy phải chịu ô đài, thì Sáu tui xin đội người đó lên đầu làm sư phụ, trà sớm rượu trưa, thủ phận làm đệ tử mãn đời. Hổng lẽ nội trong Nam Kỳ lục tỉnh của mình đây, hổng có ai chịu nổi một cước của Sáu Cường nầy hay sao? Người ta đồn rằng Nam Kỳ lục tỉnh ngày nay đã vắng bóng hào kiệt lắm rồi! Lẽ đâu lại là sự thật? Tui đây thiệt bụng chẳng muốn: “mãi võ cầu danh” chi hết, nhưng hổng lẽ tui phải mướn thợ khéo mà khắc lên trên tấm biển nầy năm chữ "Song cước chấn Nam kỳ" hay sao?

Sáu Cường cứ đứng chống nạnh hai quai mà nói ra rả, nói thôi cổ nổi gân xanh, miệng sôi bọt oáp, thiếu điều rách mép ăn thua...

Những lời lẽ trịch thượng, “mục hạ vô nhơn”, khinh người quá đáng, coi thường “giang hồ sáu tỉnh” của Sáu Cường, không dè đã làm đâm hông, xóc óc một chàng thiếu niên củ mỉ cù mì bên dưới.

Lần đó bà Ba sai một chàng thiếu niên anh tuấn lên Bến Tre, chạy lo công chuyện giấy tờ chi đó cho bà. Công việc xong sớm, nhàn rỗi không biết đi đâu chơi, hổng lẽ về liền, lại mới vừa mua được đôi guốc vông, mang vô đi nghe lộp cộp, chú chàng đắc ý lắm, bèn từng tưng thả rều ra chợ, không dè đụng nhằm cái Kẹc-mét có đả lôi đài nầy.

Trong hơi gió chướng hây hây thổi về, mang theo cái hương vị của những ngày giáp Tết, nó làm cho ai nấy cũng đều ngây ngất say say, sẵn lòng mà mở rộng cái hầu bao. Chú chàng lúc đó tuổi vừa niên thiếu, nhỏ lớn chưa từng được xem thi đấu võ đài lần nào nên dễ gì mà bỏ qua cho đặng. Huống chi lúc đó, trong túi xổn xệnh tiền xu, cho nên thằng nhỏ mới bấm bụng thả rít một phen, xỉa xu mua vé vào coi cho biết. Coi riết bắt ghiền, bữa nào chú chàng cũng ngồi chầu hẫu ở đó từ sáng sớm, từ lúc võ đài chưa mở cửa.

Khi người ta trẻ, khí huyết phương cường, hưng phấn, nội lực sung mãn dồi dào, hổng biết làm chi cho tiêu tán bớt, trong lưng lại lận sẵn mấy miếng nghề võ gia truyền, thuở nay chưa đem ra thí nghiệm lần nào, không biết công hiệu ra sao. Đang lúc ngứa tay, ngứa cẳng, ngứa nghề, mà bên tai lại ra rả vang lên những lời nói đâm hông, xóc óc thì nín là nín... làm sao? nhịn là nhịn... lẽ nào? Bởi vậy mới trúng... kế, mới sập... bẫy Sáu Cường.

Tức khí, chú chàng mới vỗ đùi cái bép, nhảy lên võ đài, để so cựa với Sáu Cường, mang theo cả đôi guốc vông lách cách. (Chớ chẳng phải thằng nhỏ tham chi cái giải thưởng, hơn trăm đồng bạc trắng mà ban tổ chức đang treo giải).

Chú thích:

[76]Ne…pas : gốc tiếng Pháp, nghĩa là coi như không

[77] xin độc giả đừng nhầm với Sáu Cường người Trà Vinh, là đệ nhất võ sĩ ta nổi tiếng một thời nhợ bộ đá song phi, vào năm 1920-1930 . Sáu Cường trong truyện nầy là người sanh trước, không biết gốc gác ở đâu, xuất thân từ võ Tàu, nổi danh với cú đá song phi liên chỉ

« Lùi
Tiến »