Kỳ Ảo Đất Phương Nam

Lượt đọc: 6496 | 4 Đánh giá: 8,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI THỨ HAI MƯƠI LĂM
song cước chấn nam kỳ, thủ đài tỷ võ, náo lôi đài. học trò tuổi nhỏ tài cao.

NÁO LÔI ĐÀI PHỦ

Dòm cái bộ tướng lóm thóm của anh chàng thư sinh nho, trói gà không chặt mà dám liều mạng nhảy lên võ đài tỉ đấu với võ sĩ vô địch Sáu Cường, thiệt chẳng khác nào tú tài Hồ Huệ Càn mà dám cả gan tỉ thí cùng võ sĩ vô địch Lôi Đại Bàng ở trong tích Càn Long hạ Giang Nam.

Để dằn mặt thằng con nít hỉ mũi chưa sạch, miệng còn hôi sữa mà đã uống mật gấu - dám nhảy lên so cựa với bậc đàn anh trên trước - nên vừa bái tổ xong là Sáu Cường đã lập tức nắn gân, nắn cốt thằng nhỏ mỏ ác còn mềm nầy bằng cách xuống tấn ành ành, vận công răng rắc, tràn qua, trớ lại, tràn tới, trớ lui, đi quyền nghe vụt vụt, đá gió kêu rẹt rẹt.

Thằng nhỏ thì trái lại, đứng xụi lơ như con gà mở cửa mả [78] , hai tay xuôi xị, buông thõng xuống hai bên như kẻ chết rồi. Nhưng hễ Sáu Cường tràn tới đâu thì y như con mèo, cậu ta đã nhẹ nhàng xây mình qua hướng đó.

Sáu Cường tưng hửng vì thuở nay chưa thấy ai điên như cái thằng bạch diện thơ sinh nầy. Va thấy thương cho con nghé non không sợ cọp nầy quá nên mới cố ý chấp cho mấy cước, nhường cho mấy quờn. Vì vậy mà va cứ xàng xê qua lại, nhấp nhấp, nhử nhử hoài trong hai cái ống quần rộng của va chớ chưa nỡ tung ra cú đá thần sầu quỷ khốc.

Qua lại vài đòn, cô bác nào có con mắt tinh đời, dòm cho thiệt kỹ thì mới thấy: ẩn dưới làn áo bà ba đen vải ú của chàng thư sinh bộ vó hiền khô kia, là đôi vai rộng và bộ ngực vuông căng, da dẻ sán cón chắc nịch chớ không hề bệu bã hay bủng bủng beo beo như mấy chàng công tử bột đương thời.

Trong nghề võ có câu “Tiên hạ thủ vi cường”, cho nên đến lúc Sáu quyết định đá thiệt thì chàng thanh niên kia đã kịp thời sửa tướng, bước lui, rùng mình thủ bộ “Bình Tích”. Sáu Cường lại một phen tưng hửng nữa, va vốn xuất thân từ võ Tàu nên không hề biết rằng võ ta có bộ Bình Tích nầy.

Không phải “Bình Tích” thì còn là cái giống gì nữa đây, hở trời? Nầy là cánh tay trái cong cong hình chữ S thủ ra phía trước - các ngón chúm lại - biến chưởng thành chỉ, giống y chang như cái vòi bình. Bàn tay phải nắm chặt lại, cùi chỏ cong cong khuỳnh khuỳnh, co sát vô lưng quần - để thủ kín be sườn - không phải cái quai bình thì còn là cái giống gì nữa chứ. Chưa nói tới cái đầu “nghinh nghinh” y thinh như cái núm bình. Còn cái lưng khòm khòm, bộ chưn rùng rùng, rà rà đi tấn vuông sát đất, không phải bụng bình thì là cái giống chi nữa trời. Bà con mình ở dưới đài lúc đó mới la rùm: “Dữ ác hôn! Bây giờ mới thấy nó thủ!”

Tuy thấy chướng cha, lạ mắt nhưng Sáu Cường cũng không ngạc nhiên lâu. Bởi va trận mạc đã từng, chinh đông, chinh tây cũng lắm, nên va đâu có lạ gì các ngón nghề huê dạng như vầy. Rất coi thường, va hay nói với đám tử đệ: Cái đám múa may huê dạng để “mà mắt” thiên hạ đó, cái đám đi quyền như múa võ “Hồ Quảng”[79] đó, chỉ là cái đám “tốt mã rã đám”. Chúng chỉ đẹp nhứt là khi bị dính đá vô mông, chỏng gọng nhào hớt xuống đài.

Để đối phó lại các cú đá rôm rốp “ngàn cân điển xẹt” của Sáu Cường, chàng thư sinh chỉ biết nhanh nhẹn trở mình, xàng qua, xàng lại, tràn tới, trớ lui, vặn mình uốn lưng né tránh. Chưn chàng cứ rà rà sát đất, mới dòm tưởng Trảo Mã tấn của võ Tàu, nhưng xem kỹ lại thì không phải. Đó là đi theo bộ tấn vuông của võ ta, dáng lả lướt như Lăng Ba Vi Bộ, hình thướt tha tựa ngọn vi lô [80] đang rạp mình uốn lượn dưới cơn cuồng phong bạo vũ. Nhưng nếu cứ di hình hoán vị như vậy hoài, cứ tràn trớ né tránh như vậy mãi, chỉ biết có thủ mà không công, thì liệu giữ mình được bao lâu, hở trời?

Thiệt tình mà nói! Chàng thanh niên này đã châm bẩm Sáu Cường từ lâu, từ lúc va đá các võ sĩ khác văng trớt xuống đài. Sau hai cái ống quần rộng tòe loe, va cứ xàng xê qua lại, hễ va chấm mũi bàn chưn xuống đất làm điểm tựa, xoay mình như bông vụ là lúc va tung ra cú đá ngàn cân; chấm chưn nầy, đá chưn kia hoặc ngược lại, trăm lần như một. Thảng có khi, chưn phải còn đương lơ lửng trên không, chưn trái đã bung ra như cái lò xo thiệt mạnh, cái đó kêu là đá song phi. Cho nên lâu lâu thằng nhỏ cũng phản đòn, nhưng cái cách phản đòn của nghé non mới thiệt là khác đời. Cái vòi bình tích - tức cánh tay của chàng - cứ tả hữu luân phiên nhau mà múa lên, hư hư thực thực, biến ảo khôn lường khiến cho Sáu Cường khó lòng phân biệt tay nào hư, tay nào thực. Các ngón tay chúm lại, lúc lắc đong đưa, từa tựa hạc đầu (đầu chim hạc), có lúc đảo đồng đảo địa, lắc lư qua lại, như đầu rắn hổ mang bành, cứ nhè lúc Sáu Cường đá hụt mà mổ vói vô chưn.

Những tiếng ồ, à kinh ngạc, không ngớt nổi lên như sóng cồn lướt nhanh qua toàn thể khán giả. Dân ngoại đạo không có miếng võ lận lưng thì hồi hộp không nói mần chi, họ chỉ lo sợ cho thằng nhỏ, tuổi trẻ ngông cuồng đã đành. Còn dân quọt quẹt có vài miếng nghề giắt lưng chập chủm, thì cũng thắt thẻo lên ruột từng cơn vì chắc mẻm phen nầy thằng nghé non ắt phải đem cái mạng cùi của mình ra mà “đút gỏi” cho cọp dữ Sáu Cường rồi, năm nay chắc nó hết đường ăn Tết.

Còn nói chi tới các bậc cao nhân, thức giả, hào sĩ giang hồ miệt vườn thứ thiệt, đương “thực mục sở thị” ở dưới lôi đài, họ hết chắc lưỡi hít hà, lại than trời như bọng:

— Thôi rồi! Còn gì là cánh tay của thằng nhỏ nữa trời!

— Thằng nhỏ nầy! Chắc nó ực cả lít mật gấu!

— Chắc có Bà Cậu độ mạng nghé non!

— Chưa thấy ai ngu như nó! Thuở đời nay, nhè cú đá trời giáng của võ sĩ vô địch Sáu Cường mà nó cứ lấy cái chúm tay không mềm xèo, nó chọt, nó mổ.

Có tay không kìm được, cứ nhảy loi choi, lóc chóc, miệng la bài hãi:

— Ý mẹ ơi! Thiếu Lâm, thằng nhỏ nầy nó đánh võ Thiếu Lâm, mấy cha nội ơi!

— Thiếu Lâm mụ nội tui chớ Thiếu Lâm cái giống gì, võ rừng thì có!

— Thì... đó! Lâm hổng phải là rừng thì đem tui ra mà khứa cổ đi! Thiếu hay đủ gì thì rừng cũng là rừng. Võ rừng là thứ võ của đờn bà quýnh ghen, tay ngang đánh lộn, xà nùi, xà túi, không theo phép tắc gì ráo. Đố cha ai biết nó đánh ở đâu mà đỡ.

Một thằng con nít, tóc còn chừa bánh bèo, với tay nắm lấy vạt áo ông nó giựt giựt:

— Bộ anh đó đánh võ rừng thiệt hả nội?

Lão trượng râu dài tới rốn, tóc bạc phơ, đầy vẻ tiên phong đạo cốt, cúi xuống từ tốn trả lời đứa cháu mà thật ra là muốn dạy cho anh chàng rộng họng, loi choi kia một bài học:

— Đường “Xí Mứng tốc”[81] mà có người hốp tốp, không biết lại tưởng võ rừng. Xí Mứng tốc là lối đánh thần tốc lẹ làng đó, cháu biết không, mới dòm sơ tưởng Túy quyền [82], chớ dòm kỹ lại, thiệt ra không phải. Để rồi cháu coi, chưa chắc trong vòng vài hiệp mà chú Sáu có thể hạ nổi anh kia đâu!

Đứa cháu ngỏn ngoẻn cười, má lúm hai đồng tiền điếu, ngó thiệt dễ thương, vừa nắm chắc vạt áo ông nó, vừa gục gặc cái đầu:

— Vậy Xí Mứng Tốc là xí gạt người ta một cách lẹ làng, phải vậy hôn nội?

Lão trượng lại gật đầu, hé miệng ra cười duyên với cháu, phong thái thật đĩnh đạc, ung dung. Tóc râu ông bạc trắng như bông, da dẻ hồng hào như mặt trời buổi sớm, chỉ hơi tiếc có cái răng vàng lỡ bịt đã làm giảm đi phần nào vẻ tiên phong, đạo cốt.

Mới đầu, ai cũng tưởng chú Sáu chỉ trửng giỡn với thằng nhỏ kia vài hiệp cho vui, cho võ đài đỡ tẻ, chớ sức chú mà hạ thằng nhỏ thì dễ như trở bàn tay, như thò tay lấy đồ trong túi. Nhưng càng về sau cũng có người lên tiếng binh vực cho thằng nhỏ thơ sinh bạch diện kia:

— Chưa chắc mèo nào thắng mỉu nào đâu nghen mấy cha! Lõ con mắt ra mà coi cho kỹ kia cà. Có khi nào nó dám mổ chính diện vô ống quyển Sáu Cường đâu, nó chỉ chờ cho cú đá hết đà, nó mới chúm tay mổ với theo. Nhưng mà sư tổ bà cố của tui, có đội mồ sống lại, lết được ra đây, chắc cũng không thể hiểu nổi nó “mổ gió” như vậy là để mần chi, chẳng lẽ để “gãi ghẻ” cho Sáu Cường “đã ngứa” hay sao?

— Còn tui đếm thầm trong bụng nãy giờ, nó né gần đủ chục cú đá của chú Sáu rồi, mà cũng không thể thủ huề được, vì chú Sáu càng đấu càng sung, càng đá càng hiểm, đá cú nào đáng cú nấy mấy cha nội ơi. Hay là nó tính “đưa đầu chịu báng” ráng trụ cho hết ba hiệp, lãnh năm chục bạc cho xứng, rồi dông tuốt, cũng chưa biết chừng.

Ai cũng kể chắc nghé non sắp thua rồi, mà đương chờ thua trong danh dự, “chịu đấm ăn xôi”, lãnh năm chục đồng đem về... uống thuốc. Rất đỗi như đại lực sĩ lưỡng quốc Miên Lèo với vô địch bốc Xiêm Ăng-Thoong-Chay mà chỉ xàng xê qua lại vài hiệp đã lộn cổ xuống đài, thì còn nói gì đến nghé non chỉ biết thủ chớ không biết công.

Trên võ đài Sáu Cường đá hoài cũng mỏi nên va sùng trong bụng lắm rồi: “Mẹ bà nó! Để coi lần nầy, mầy còn né được nữa không”! Nghĩ vậy nên va bèn tung ra một cú đá nhử từ dưới lên trên, thẳng bon vô mặt địch thủ, gió cuộn theo nghe cái “vèo” mát lạnh cả mang tai, cái lai quần tung bay phất phới. Chàng trai nghiêng mình tránh được... Cú đá vừa mới hết đà, ăn quen, chàng ta lại xoay mình chúm tay mổ với theo một cái “chóc” vào cẳng Sáu Cường.

Thiệt! Cái con rắn hổ hay mổ nầy, nó chẳng ngu dại gì mà mổ trực diện vô ống quyển chú Sáu mần chi cho mang tật. Nó chỉ lừa thế mổ với theo một phát, và chỉ một phát thôi đã trúng ngay chóc vô “cái lai quần” của chú Sáu. Một khi đã túm được rồi, nó bèn giữ riệt, còn thọc ngón cái ngoai thêm cho chắc nữa. Nói thì chậm, chứ mọi việc diễn ra chỉ trong nhấp nháy. Sáu Cường bị bắt “hỏng giò”, coi như cụt mất một cẳng, (ai biểu đánh võ đài mà làm mặt bảnh, bận quần dài làm chi cho chúng nắm được cái lai). Mọi người ré lên cười cái rần, thích thú.

Vậy là trúng kế Sáu Cường. Cú đầu chỉ là cú đá nháp, đá nhử, dụ cho địch thủ bắt giò, chú Sáu sẽ lấy chưn đó làm mốc - tá lực đả lực - mượn đà đẩy lên của địch thủ, rướn mình dồn hết trọng lượng, tạt ngang cú đá của chưn còn lại, bung ra như cái lò xo vô mặt chàng trai. Liên huờn cước như vậy, cú đá sau mới là cú đá quyết định, mới là cú sát thủ thần sầu, mới xứng danh là “Song Phi Liên Chi, Hồ Điệp cước” chớ. Trúng cước nầy rồi thì còn chi là thằng nhỏ nữa. Hết đường ăn Tết, không chết cũng khó nuôi, dẫu có nuôi được thì cũng báo cô, mẹ ruột của y cũng chưa chắc đã nhìn ra y nổi. Tiếng cười ồ tắt ngúm...

Anh chàng diệu thủ thư sinh nầy, chỉ cố tình nắm cho được cái lai quần của địch thủ thôi, chớ có thèm bắt giò, bắt cẳng chi đâu. Cú song phi chưa kịp bung ra, chàng ta đã nhanh như chớp, xoay mình xuống tấn, vận hết nội lực, gồng tay đẩy mạnh cái lai quần vổng lên cao khỏi đầu, làm cho cái chưn đang bung ra như cái lò xo kia, chưa kịp tới đích đã phải trật tuốt lên không. Hỡi ôi! Vải quần quá chắc đã hại Sáu Cường, cú song phi thành ra trớt huớt.

“Song túc” đều đã “ly địa”[83] rồi , Sáu Cường chới với trên không, chàng trai hốt gọn Sáu Cường trum trủm lên vai, nhẹ nhàng như ta vác đứa con nít vậy.

Thiệt là! May rủi một đòn, hơn thua một cựa! Cả một rừng khán giả, lặng người đi trước diễn biến quá ư bất ngờ nầy, rồi vụt nổ tung ra những tràng pháo tay tán thưởng, hoan hô vang trời dậy đất, lan tỏa ra như sấm dồn, bão dội. Xí xô, xí xồ, đủ giọng tây ta, bô lô, ba la, vừa chà vừa chệc, tiếng ai nấy hiểu.

Giữ chặt địch thủ trên đôi vai của mình rồi, chàng thanh niên bắt đầu xoay, chàng ta cứ đứng một chỗ mà xoay mòng mòng như con nít chơi trò xây bồ bồ vậy. Một hồi, nhắm chừng địch thủ đã “phê” rồi, chàng ta nưng Sáu Cường lên cao quá đầu, rồi nhẹ nhàng quăng Sáu nguyên con xuống đài, y như ta quăng bó cỏ khô, nhắm vào góc có ít khán giả nhứt.

Khán giả ré lên những tiếng thất thanh, kinh hoàng tự động vẹt qua hai bên, cuống quýt nháo nhào, xô đẩy nhau té thôi đùn cục, dép guốc văng tứ lung tung, con nít khóc rum. Bó cỏ người Sáu Cường bay thành một đường cầu vồng tuyệt đẹp, băng qua mấy sợi dây đài, rớt cái “ành” xuống đất, tưng lên mấy cái rồi nằm xải lai, thẳng cẳng...

Vòng người giãn ra như cục đất chọi xuống ao bèo, rồi thít lại như cũ. Đám tử đệ bu lại, cả biển người bu lại...

Lợi dụng lúc không ai để ý, chàng thanh niên co cẳng thót một cái “rột” xuống đài. Lẹ làng vẹt đám đông, lầm lũi đi luôn một hơi ra cửa, không một lần ngoảnh lại. Đôi guốc vông khua lốp cốp, mặc cho cái ống tà la (loa) làm bằng sắt thùng thiếc của ban tổ chức ở trên chót vót cái chuồng cu cao cẳng, cứ ngoáy tròn, réo lên inh ỏi:

— Bà con trật tự! Bà con trật tự! Yêu cầu bà con, cô bác giữ trật tự! Cậu gì đó ơi! Lên bàn lãnh thưởng đi chớ, nếu không thì sung vô công quỹ, ráng chịu à nghen! Cậu gì đó ơi! Thằng nhỏ! Thằng nhỏ! Sao không chịu lên đây, ẵm tiền thưởng về cho rồi. Thằng nhỏ! Thằng nhỏ... ơi... ới. Tao kêu mầy đó! Ý... trời! Cái thằng nầy! Ngộ không? Ngó bộ nó không biết xài tiền hay sao đó mà...??!!

❃ 

Sau trận đó Sáu Cường bị vẹo be sườn, phải uống “trật đả hoàn”, bó thuốc Kim Sang hết mấy tháng. Tuy không nói ra, nhưng trong thâm tâm va cũng hiểu: “Lưỡng hổ tranh đấu, tất hữu nhứt thương”, xưa nay, giang hồ vẫn có câu “Thiên ngoại hữu thiên. Nhân thượng hữu nhân” và nhứt là câu: “Cao nhơn tắc hữu cao nhơn trị”.Nhưng mà nói gì thì nói, địch thủ có tinh thần thượng võ, lúc ném va xuống đất, còn hạ thủ lưu tình, nên đã nhơn tay, cố tình nưng cái đầu va lên, chớ nếu không thì cái cần cổ của va đã lặc ha, lặc lọi, ô hô ai tai rồi.

Cái nầy là giữa những tay cao thủ, họ hiểu ngầm với nhau thôi, chứ ngoại đạo như chúng ta thì làm sao mà hiểu nổi. Do đó thiên hạ lấy làm lạ, ngạc nhiên hết sức, không hiểu vì sao mà chú Sáu không lo chữa cho hết què hết lọi, lại cứ nằng nặc sai đệ tử đi mời, đi thỉnh cho được chàng trai kia về, để cho hai bên được nhắp cùng chén rượu, thắp cùng nén nhang, để cho cả hai được “Đào viên kết nghĩa” với nhau. Mặc dù thuở đó, có đốt đuốc mà tìm, khắp cả Nam Kỳ lục tỉnh, lên tuốt tới Vạn Tượng, Nam Vang, kiếm mòn con mắt, bói đâu cho ra được một bông đào phơi khô làm thuốc, nói chi tới cả vườn đào, họa chăng chỉ có vườn đào lộn hột mà thôi.[84]

Tin tức buổi trưa nóng hổi, buổi chiều đã sốt dẻo theo ghe bay về, loang nhanh khắp cả làng Hưng Nhượng, lẹ hơn thuốc súng. Bà Ba hay được, bà càng trọng vọng chàng thiếu niên anh tuấn kia hơn. Đi đám tiệc, giỗ quảy gì ở đâu, bà cũng ngồi tréo ngoảy, miệng nhai trầu nhóc nhách, tay xỉa thuốc ba ngoai, vảnh mấy ngón tay có đeo cà rá hột xoàn chớp chớp, hỉ hả nói cười tích toác với mấy tay điền chủ có máu mặt khác:

— Xin lỗi! Nói không phải khoe chớ, bên tui có được thằng Thành, đố cha thằng ăn cướp nào dám thò chưn mặt đặt chưn trái vô điền của tui. Khỏi cần phải tốn tiền lo lót, sắm súng Ca-líp[85] hai nòng, để ngừa ăn cướp như mấy cha! Hé! Hé! Hé!...

Dân Bến Tre mình lại có dịp “hách cái mặt” lên với dân tỉnh khác, đi tới đâu họ cũng đều hãnh diện, đồn thổi xôn xao: “Cù lao Minh có Lê Hữu Vĩnh, Cù lao Bảo có Lê Quang Thành. Thiệt là! Tài không đợi tuổi mà”.

Hai Thành đã làm rạng danh cho bà con tỉnh nhà. 

Chú thích:

[78] con gà dùng trong lễ mở cửa mả của người chết. Lễ rồi thả gà ra nói cứ đứng lừng khừng, không biết hướng nào mà chạy kiếm ăn

[79]một hình thức ca kịch có múa võ gốc Tầu, sau này có pha thêm cải lương nên gọi là cải lương Hồ Quảng

[80]cỏ lau

[81] tứ môn, võ Tiều, không biết có giống với lối đánh tứ trụ bốn phía của ta không

[82]võ say

[83] hai chân đầu rời khỏi mặt đất, lơ lửng trên không

« Lùi
Tiến »