Kỳ Ảo Đất Phương Nam

Lượt đọc: 6557 | 4 Đánh giá: 8,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI THỨ BỐN MƯƠI LĂM
miệng hùm gan sứa là đây, người mất xác, kẻ lưu đày viễn phương.

GIÓ ĐÃ ĐỔI CHIỀU

Một tiếng gầm long trời lở đất nổ ra, cả bầu trời như chao đảo, đổ sập xuống đầu. Một bóng xám khổng lổ từ trong bụi rậm phía sau phóng vút ra, tung ngay một cú tát trời giáng làm cho cả hai mạng quây mòng mòng, té lăn cù. Đất trời chao nghiêng, đảo lộn, ong óng như có bầy ong phá tổ ở trong đầu. Vừa lồm cồm bò dậy, chưa kịp định thần, thì má ơi... một ông cọp khổng lồ, đã sừng sững đứng, trừng trừng chiếu thẳng cặp mắt sáng quắc vô mặt chúng tôi. Thần rừng quỷ bụi đất Tân Hưng ơi! Từ thuở cha sanh mẹ đẻ tới giờ, tôi chưa từng thấy có ông cọp nào mà bự tản thần như vậy.

Đó là một ông cọp mun lớn bằng con bò mộng, riêng cái đầu dinh dàng của nó thôi cũng đã lớn hơn cái thúng giạ rồi. Vươn mình lên cao, ngoác cái miệng đỏ ngầu như chậu máu, nó nhe hai hàm răng trắng nhởn, cái nào cái nấy nhọn hoắt, sắc lẻm, chơm chởm như răng bừa cào.

Ba Búa quýnh quýu bò lê, bò càng dưới đất, chưn cẳng lặc lè, mặt mày tái xanh tái tử, không ngớt lạc giọng la: “Co.o.óp! Cóp!...”, khò khè như người mớ ngủ bị mộc đè.

Không sợ sao được? Giờ nầy thì loài cọp đã rúc vào hang sâu, ngủ li bì, chúng có thói quen săn mồi vào ban đêm, từ lúc trời vừa chạng vạng. Nếu có bắt người, thì cũng chỉ bắt mấy người đi muộn, về sau, rớt lẻ tẻ dọc đường, có đâu lại xuất hiện giữa thanh thiên bạch nhật, ban ngày ban mặt như con cọp quỷ nầy.

Vậy là cái đấng ngải nghệ đầy mình bùa đeo nhủng nhẳng đó. Tay giang hồ tứ chiếng, gồng Miên, Xìn tả hổng giống ai đó, khắp mình chạm cọp, vẽ rồng, nanh heo rừng đeo lủng lẳng, đạn Tây bắn cũng phải vẹt đó. Cái đấng đụng ai cũng đòi ngắt đầu người ta đó, bấy giờ đã sạch trơn hồn vía, són đủ thứ ra quần, run en, phát rét, cầm cập như con khỉ mắc phong, răng đánh bù cạp liên hồi khản tiếng la “c. o.óp, cóp”...

Con cọp hộc lên một tiếng, từ từ sáp lại gần. Ba Búa quíu đít, xuống tấn thủ thế mà hai cẳng y run lẩy bẩy còn hơn là ông già chín mươi, tắm nước mưa buổi sáng nữa. Bao nhiêu ngón nghề, quên mẹ nó hết ráo rồi. Cho đáng kiếp! Còn xưng “anh chị” nữa thôi...

Bất thình lình y vươn tay ra, thộp ngay lấy đứa con gái. Hơi bị bất ngờ, không kịp đề phòng, đứa con gái đành để cho y câu cổ, kéo nó vô sát nách. Đó rồi y co rúm người lại, một tay y câu cổ nó, tay kia run run kéo lê theo cây mác thong lỏng lẻo, trút mũi xuội lơ xuống đất. Té ra, y vẫn còn nghề, đó là nghề núp. Y cứ núp sau lưng đứa con gái như núp sau một lá chắn sống. Hễ con cọp xây tới đâu là y đẩy đứa con gái ra hướng đó, nhằm thế mạng cho y, theo cái kiểu giằng quay, xay lúa...

Con cọp hổng thèm vồ, có lẽ nó chê đứa con gái thịt thà hổng đáng bao nhiêu, nó chỉ ung dung lượn qua lượn lại, lựa thế để túm cho được Ba Búa. Hai bên cứ giằng co “cù cưa, cù nhầy” như vậy hồi lâu...

Nhưng rồi cái chuyện “tréo cẳng ngỗng” nầy, cũng phải tới hồi kết thúc chớ. Thừa một lúc y sơ ý, lơi lỏng vòng tay, đứa con gái bỗng xoay mình, thúc mạnh cùi chỏ vô bụng y cái “hự”. Rồi trằn mình xuống, nó thụp sát đất, lăn nhanh ra ngoài, lao về phía cọp. Chỉ chờ có vậy, con cọp gầm lên một tiếng, vươn mình phóng tới, vả cho y một bạt tai nháng lửa. Cả thân hình to lớn vạm vỡ của y bay lộn lên không như một chiếc lá khô bị gió bão cuốn đi, va cái “rầm” vào một tảng đá, tưng lên cao mấy vòng rồi cắm đầu xuống đất, nằm sải tay, thẳng cẳng, chình ình một đống. Cái đầu thụn vào giữa hai vai, mềm mụp như trái chuối chín muồi bị dập, còn cái hàm dưới thì chỉ còn dính lủng lẳng với hàm trên bằng một miếng da mỏng dính, cứ toòng teng đu đưa qua lại, lắc lư nở một nụ cười kỳ quái như muốn cười nhạo ai...

Ô hô! Ai tai! Chấm dứt nửa đời phiêu lãng! Rồi đời một mạng...

Còn kể gì tới mạng thứ hai, là thằng tôi gan thỏ đế nữa. Quăng rựa nhảy nai, dái thót lên cổ, phón đến nỗi muốn... trịn ra quần, cóng giò, cóng cẳng, chạy... hết nổi.

Con cọp khổng lồ lúc đó đã rảnh rang, mới từ từ ngoảnh đầu về phía tôi, gừ lên một tiếng. Chưa kịp chớp mắt, đã thấy một khối xam xám khổng lồ lao thẳng vào tôi. Úy! Cha mẹ ôi! Thằng tôi lúc đó, ỉa xối ra quần, ba hồn chín vía lên mây, ruột gan lộn xộn xà ngầu, mắt nhắm hít, miệng niệm nam mô, chờ... chết. Bỗng văng vẳng bên tai có tiếng ai thét lên lanh lảnh:

— Mun! Không được hỗn!

Bàn chân cọp chơm chởm móng vuốt, to tổ tướng như cái chày quết bánh phồng, xòe rộng ra như cái nơm nơm cá, chụp xuống giữa đầu tôi, thế mạnh như núi lở, bỗng khựng lại nửa chừng, như vướng dây treo lơ lửng.

Phải một lúc lâu sau hồn tôi mới nhập được vào thân, len lét hí mắt ra dòm. Đứng chắn giữa tôi và con ác thú là đứa con gái nhỏ. Một cánh tay nhỏ bé, trắng trẻo giơ lên cao, chặn lấy cái tát trời giáng của con vật. Có tiếng quát, lần nầy chậm rãi, mềm mại, trong trẻo và thanh thoát hơn.

— Mun! Bị đòn nghen... mậy!

Đó rồi đứa con gái hạ giọng, nhẹ nhàng và âu yếm, tiếng nói nghe sao mà chả chẹt, non nớt y hệt giọng con nít nựng búp bê:

— Biểu nằm xuống coi! Có nghe lời kh...ô. ông!?

Lạ lùng chưa!? Con quái khổng lồ đầy lông lá ấy bỗng ve vẩy đuôi, rồi nằm bẹp xuống đất, đuôi cụp sát háng, rít lên ư ử. Nó cúm rúm lết tới bằng cả bốn chân, rồi vừa hửi, vừa liếm tay đứa con gái như một con mèo khôn liếm chủ. Đã đời rồi, con cọp mắc toi đó lại còn cù rù, dụi dụi cái đầu lớn hơn cái thúng giạ của nó vô mình đứa con gái, làm cho con nhỏ xửng vửng thiếu điều muốn té.

Thiệt là lạ! Lạ quá... chừng! Không hiểu sao, cái nhìn của nó khi trực chiếu vô mặt Ba Búa và tôi thì hai mắt trợn trừng, rực cháy lên như đồng sôi nóng chảy trong lò, vậy mà hễ vừa quay lại với đứa con gái thì dịu đi, ngây thơ, nhõng nhẽo, long lanh như mắt nghé con mới đẻ.

Đã hơi hoàn hồn lại chút chút, tôi tưởng đã yên thân rồi, nào ngờ con cọp mắc dịch mắc gió nầy, thừa lúc đứa con gái đương lom khom tìm kiếm manh áo rách (lúc nãy đưa ra cho Ba Búa để chuộc mạng, không biết bị gió thổi bay đi đâu mất, kiếm hoài không thấy). Nó bèn len lén chồm lên, đè tôi xuống đất cứng ngắt, đau lồng ngực, tức lồng gan, nằm trợn trắng thiếu điều chết giấc. Đó rồi le cái lưỡi nhám cào ra, nó thèm thuồng liếm sàn sạt lên đầu, lên cổ tôi (chỗ nầy nè, chú rờ thử coi, bóng lưỡng nè. Đầu tôi từ bấy đến nay, giống y chang như đầu ông Thọ trong tranh Tàu, tóc chỗ đó hổng thèm mọc nữa). Đứa con gái thấy vậy, hết hồn nạt lớn:

— Mun! Thả ổng ra! Chết đòn với chị à nghen! Bướng lắm nghen mậy!!!

Con quái vật chết thèm ấy, nó còn cố liếm thêm mấy phát nữa rồi mới miễn cưỡng nhấc cái mông nặng mấy tạ thịt ra khỏi mình tôi. Từ đó về sau, nó chỉ dám cụp đuôi lấy mắt lấm lét dòm tôi mà nhểu nước miếng. Không gian trở lại yến tĩnh giờ lâu, như cả thế kỷ đã trôi qua.

Đưa mắt nhìn tôi, cô nhỏ một tay bịt mũi, tay kia phe phẩy trước mũi liên hồi, gập cả người xuống đất mà nén cười, đến nỗi cái mặt đỏ rần. Lát sau cô mới nhẹ nhàng nói:

— Chú Hai đi được rồi đó, nhưng trước khi đi, chú phải lập thệ, thề cho thiệt độc, trước mặt có ông Mun đây làm chứng. Không được thề ăn trợt theo kiểu “cá trê chui ống” hay mắc dịch, mắc gió, ông bẻ cổ, bà vặn họng, mà chú phải giơ tay lên cho thiệt cao mà thề như vầy nè: “Chú sẽ bỏ xứ mà đi, không trở về làng Hưng Nhượng nữa. Thề không hé lậu sự việc ngày hôm nay ra cho ai biết hết. Chú mà trái lời thề, thì cho cọp vật chú đi. Phải vậy hôn Mun? Chú hãy thề đi! Thề đi rồi mới được đi!”

Khỏi dặn cũng thề! Con cọp lông lá, to lớn chần vần... không thề mà được với nó à! Ai mà dám giỡn!

À! Có một chuyện mà nãy giờ tôi quên chưa nói với chú. Trong suốt câu chuyện này, từ đầu chí cuối, tôi để ý thấy đứa con gái nầy, ngây thơ thì có ngây thơ, chớ ngơ ngác thì chưa thấy nó ngơ ngác lần nào. Nó coi rừng thẳm núi cao như sân sau nhà nó. Còn ông cọp Mun khổng lồ thì nó đánh, nó vả tơi bời như con chó luốt, thì còn ai mà dám cừ ngạnh với nó nữa chứ, chần chừ gì mà không chịu quỳ xuống, nộp mạng cho rồi... Bởi vậy, tôi mới lật đật quỳ mọp sát đất, chỉ trời, vạch đất mà thề sống thề chết. Thề xong, khấp khởi mừng thầm như vừa được tái sanh kiếp khác, tôi còn khúm núm hỏi thêm:

— Thưa cô Hai! Ơn cô Hai tha mạng, thiệt tình tôi không biết lấy chi đền đáp. Cô Hai là người nhơn từ, cô Hai còn dặn biểu điều chi nữa không?

— Chú chớ có khinh thường lời thề trước mặt cọp, chạy trời không khỏi nắng đâu à nghen, dù có mọc cánh bay lên trời hay đào hang mà chun xuống đất cũng không thoát được. Mồng một ngày rằm, chú phải sắm sanh hương đăng trà quả mà cúng ông “Thần Hổ”, là ông tổ loài cọp. Cúng để tạ ân thoát chết à nghen. Chú Hai đi đi. Nó chịu tha chết cho chú rồi đó, chú đi được rồi đó. Thôi! Chú lên đường bình an...

 ❖ 

Mười mấy năm trời trôi qua rồi, cho đến tận ngày hôm nay mà tôi vẫn còn nhớ rõ như in, hình ảnh đứa con gái nhỏ, nhẹ nhàng tung mình lên lưng ông cọp lớn, gọn gàng, chễm chệ... Mặt trời như một cái dĩa lửa khổng lồ từ từ lặn xuống, trước khi khuất hẳn, còn ráng thu hết tàn lực hắt lên trời chút hồi quang cuối cùng của một ngày sắp tắt. Ánh tà huy nhuộm vàng mái tóc đứa con gái, làm cho tóc nó óng ánh như tỏa hào quang, lộng lẫy uy nghi, diễm lệ còn hơn vương miện của một vị nữ thần.

Cô gái thúc nhẹ vô hông cọp, con cọp không quên cúi xuống cắn cổ Ba Búa tha đi, lúc la lúc lắc như mèo tha dưa cải, hai cẳng y kéo lê trên mặt đất. Tắm mình trong ánh nắng huy hoàng của trời chiều đang lặn, bóng dáng thanh mảnh của đứa con gái nhỏ, ngất nga ngất ngưởng trên lưng ông cọp lớn, xa lần... xa lần... Cuối cùng, chỉ còn nhỏ như một cái dấu chấm than, rồi tan biến lẫn vào trong bóng chiều rừng nhập nhoạng...

❃ 

Đọ! Chuyện của tôi là như vậy đó! Bấy giờ nhớ lại còn kinh. Tôi bị “lưu đày biệt xứ” kể từ ngày đó. Bữa nay gặp đặng chú ở đây.

Thiệt là! “Đào trái tha hương ngộ cố tri”[130]. Lại “ngộ” nhằm đúng lúc năm hết Tết đến nữa, thử hỏi ai mà chẳng vui. Té ra nãy giờ, rượu vô ba sợi sần sần, vui miệng nên không ai khảo mà tôi đã khai tách hoạch, hết đầu đuôi khúc ngọn, vậy là coi như tôi đã trái lời thề rồi đó.

Ối mà thôi! Tôi cũng chẳng thèm sợ cóc khô gì nữa. Mười mấy năm trời thất thổ ly hương, còn cái gì nữa đâu mà sợ. Giữa chốn xa mã thị thiềng, phiền ba đô hội, ngựa xe tấp nập như vầy. Người ta còn không có đất dung thân. Cọp mắc dịch nào mà hòng léo hánh.

Những lời cuối, y nói trong nước mắt ngậm ngùi, giọng y càng lúc càng nhỏ, nhỏ lần, nhỏ rí trong cổ họng, phải chú ý lóng tai lung lắm mới nghe thủng được. Nói mà sao nghe như trối.

Chú thích:

[130] Trốn nợ phải tha hương.


Nguồn:
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 26 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »