Kỳ Ảo Đất Phương Nam

Lượt đọc: 6418 | 4 Đánh giá: 8,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI THỨ BẢY
sứ xiêm quốc đòi xem thi đấu, dụng hổ quyền, lê tổng trấn bày mưu.

TAY KHÔNG ĐẢ HỔ

Gặm một mối căm hờn trong cũi sắt, con Cán Vá nằm dài mong ngày tháng dần qua. Nhất nhật tại tù như thiên thu tại ngoại, năm tháng qua thì có qua đi thật, nhưng mà qua thiệt là... chậm.

Cho đến một buổi sáng đẹp trời kia, nó đang nằm ườn trong cũi sắt, lim dim đuổi muỗi táp ruồi. Bỗng một tràng trống thúc, chiêng khua, trỗi lên vang động từ phía cổng Hổ quyền dội lại, khiến cho chú chàng phải bừng con mắt dậy.

Khán đài hôm nay, sao mà đông nghìn nghịt. Mới đầu giờ Thìn mà tiếng ồn ào đã như sôi lên từ cái biển người mênh mông đó. Hai mươi mốt cái bậc cấp xây cao, người ta ngồi nhóc, người nào người nấy tay phe phẩy quạt. Không khí nóng bức hơi người bốc ngùn ngụt lên trời như trong một cái chảo rang khổng lồ.

Khán đài tọa lạc theo hướng chính nam, đúng theo nguyên lý dịch học, hôm nay được treo đèn kết tuội, màn che sáo phủ, xem ra trịnh trọng khác thường. Mấy ngọn cờ ngũ sắc lon con, phần phật reo vui trong nắng sớm.

Một hàng lính vệ áo đỏ, quần nẹp vàng rực rỡ, chưn vấn xà cạp xanh, đầu đội nón sơn có đính cái chóp bằng đồng sáng lóa, đồng loạt vươn mình, chĩa thẳng lên bầu trời xanh thẳm mây chục cái kèn đồng, kết gù đỏ thắm:

Toe! Toe! Toe... ! Tòe... loe... tóe... loe...

Tiếng kèn đồng trong vắt ngân lên, vang xa đến mấy dặm kinh thành cũng còn nghe rõ. Tiếp theo là một hồi trống lệnh “cà rùng, cà rùng” dềnh lên dổn dập, rập rình. Tiếng trống lệnh vừa dứt, lại một hồi kèn hùng tráng báo hiệu quan ra. Cờ xí rợp trời, hai cái tán vàng đi trước, kế tiếp là tán tía, lọng xanh đang theo nhau từ từ trôi mau qua cửa, giữa tiếng lễ nhạc réo rắc tưng bừng.

Dẫn đầu đám rước là một tên quân hầu mặc áo lễ sanh, trịnh trọng đếm bước, hễ mỗi lần giở chưn lên là va đá mạnh về phía trước, giống hệt như ông tướng hát bội đá giáp bằng hia. Hai tay vòng lại, nghiêm chỉnh nâng cao ngang mày một cái lư đồng, khói bay nghi ngút. Từng sợi, từng sợi hương trầm, mỏng manh khói trắng, bay thẳng lên không trung, như muốn báo hiệu rằng, hôm nay sẽ là một ngày rất đẹp trời đây.

Đức Tả quân Tổng trấn bệ vệ đi giữa, tả hữu có giáp sĩ vây quanh. Đức Thượng công nầy[26], vóc người tuy có hơi lùn thấp, nhưng vẻ mặt ngài lại vô cùng oai vệ. Cả rừng người đồng loạt đứng lên vẫy tay, chào mừng quan Tổng trấn, tiếng hoan hô vang rền như sấm động. Đích thân quan Tổng trấn, ngài cầm chịch cho cuộc đấu ngày hôm nay.

Ủa! Mà lạ chưa! Bữa nay, đi bên cạnh ngài còn có thêm ai nữa vậy cà? Ai mà cách ăn mặc dị kỳ quá đỗi, coi bộ hổng giống người mình. Mà có phải một người thôi đâu, cả một đám mười mấy người lận, kẻ trước người sau, lần lượt diễu qua khán đài. Đen thủi, đen thui, đen quá lọ nồi, đen hơn đít chảo, hổng chừng là người dị tộc chi đây. Đờn ông con trai gì mà lại xỏ lỗ tai, đeo bông liền, quần áo thì sặc sỡ chim cò, chói chang màu rợ. Hễ ở trên mặc áo xanh kéc, thì ở dưới quấn xà rông cam đỏ lói, hoặc dưới vận xà rông vàng tươi roi rói thì ở trên phải khoác cho được áo chẽn cộc, tím lịm hoa cà. Xà rông gì mà dài thượt, túm lại một cục, vắt hất sau mông, phồng lên như cái phao câu. Vàng đeo đỏ lói cườm chưn, leng keng kiềng cẳng, mà lại đi cẳng không, đưa cặp giò mốc thích ra ngoài, ngó chẳng xứng chút nào. Tất cả đồng loạt bịt xéo lên đầu một thứ khăn nhiễu màu đọt chuối non tươi rói, thắt mối đầu rìu, lòng thòng rũ xuống đến tận một bên vai.

Thì còn ai vô đây nữa, ngoài cái đám sứ bộ Xiêm La, đã ăn chực nằm chờ cả tháng trời ngoài dịch quán, cố lì ở lại để mong được “thực mục sở thị” trận đấu Hổ quyền khét tiếng của nước Nam ta.

Bà con ta lại có dịp đứng lên phủi đít, vỗ tay cái rần để đón chào sứ bộ Xiêm quốc. Ngồi xuống chưa nóng chỗ, họ đã quay ra bàn tán xôn xao, hỏi nhau rần trời:

— Bữa nay, hổng biết ngài Tổng trấn sẽ đãi cho khách dị tộc xem đặc sản gì của nước Nam ta?

— Chắc là li kì hấp dẫn lắm đây!

Các quan an vị, ngài Tổng trấn ngả mình lên chiếc ngai sơn son thếp vàng, quay đầu lại nói nhỏ gì đó vào tai quan Chánh sứ Xiêm La, đoạn ngài phất tay ra hiệu. Kèn đồng rúc, trống lệnh khua, dềnh lên dồn dập. Sau đó vụt im lặng, một sự im lặng nặng nề, chờ đợi. Mọi con mắt đều đổ dồn về phía cánh cửa vòm, cao hơn hai trượng, ngày thường các thớt voi vẫn ngất ngưởng ra vào bằng khung cửa ấy. Hai cánh cửa bằng gỗ lim, đóng đinh sắt nặng chình chịch, vẫn im lìm bất động...

Hàng nghìn con mắt bỗng châu lại, cùng chiếu thẳng vào một chỗ. Từ trong một vòm cửa ngách nhỏ bé tối tăm bên hông khán đài, bỗng thấy tuôn ra ba tên lính khỏe mạnh.

— Ủa! Cọp đâu? Voi đâu? Sao tui hổng thấy?

— Chẳng lẽ người đấu với người? Một đấu với hai?

Nhưng không, ba chú lính nọ chỉ lui cui tìm kiếm một vật gì ở dưới đất. Té ra, đó chỉ là một đoạn xích sắt dài hoen gỉ, bị vùi dưới làn cát mỏng. Kiếm được rồi, cả ba thằng chổng mông hì hụi... kéo, cả đấu trường nín thở... chờ. Một vuông cửa sắt xây âm dưới lòng đất, ở ngay chính giữa đấu trường, bỗng bật lên từ từ, rít nghe kèn kẹt, rồi nặng nề hé lộ ra một khung cửa hang vuông vức. Dân chúng mảng chăm chú nhìn vào cái hang tối đen, sâu hút ấy, chừng ngoảnh mặt lại, ba tên lính nọ đã biến mất tự lúc nào, tựa hồ như mặt đất đã nứt ra nuốt chửng chúng rồi.

Bỗng cả ngàn cái miệng đồng thanh rú lên một tiếng lớn kinh hoàng rồi đóng loạt ngã ngửa ra sau. Từ trong cái miệng hang tối đen sâu hút đó, phóng vút ra một con quái khổng lồ. Chân chưa kịp chạm đất nó đã vươn cổ há họng thả lên không trung một tiếng rống kinh hồn, rởn óc. Thì ra đó là một con cọp gấm khổng lồ, to bằng cỡ con bò mộng.

Một con cọp, hiển hiện ra bằng xương bằng thịt với tất cả vẻ rừng rú hoang sơ của nó, không bị bọc chưn, không hề khớp mỏ, cũng chẳng có cổ dề nào xích vào cọc gỗ. Nó cứ lượn qua lượn lại, đảo tới đảo lui, tự do thoải mái, phô bày hết cái vẻ đẹp đường bệ, uy nghi, hách dịch của vị chúa tể chốn sơn lâm.

Lão Giám quan giật mình, vội vã thót một cái “rột” lên chót vót khán đài, rồi từ đó lão cứ đeo dính trên đó mà giám sát trận đấu. Vậy thì còn nói chi đến đám lính hộ phòng kia nữa chứ, chẳng có thằng nào điên mà dám lú bản mặt ra lấp ló. Láng cháng là “đút gỏi” cho nó như chơi. Cả khán đài im phăng phắc, ai nấy cũng đều thắc mắc tự hỏi, chẳng lẽ luật lệ thi đấu của Hổ quyền ngày hôm nay đã thay đổi rồi sao? (hồi nào mà mình hổng biết vậy cà, vậy thì còn ai dám quăng bắt, cá độ gì nữa chớ).

Tiếng tù và lại rúc lên, ba tên lính hồi nãy, lại nhô ra từ một góc khán đài, chúng dang củ lừ phóng xuống hai súc gỗ lớn nặng chịch, nhắm vào con quái. Con vật chỉ cần một vả, một tát, hai súc gỗ lớn đã dính chặt vào bộ móng bén ngót của nó. Nó vừa mới rảy hai bàn chân to tổ tướng như cái quạt nan để cho hai súc gỗ lớn kia văng bắn ra xa thì súc gỗ thứ ba đã lao vút tới. Hổ ta bèn há cái họng lớn bằng ba cái đấu, đỏ ngầu, chơm chởm răng nanh, bập một phát, rồi nhai rau ráu. Súc gỗ lớn nát ngướu, giòn rụm y như con nít nhai mía lau.

Nghi thức thử móng, thử nanh đã chấm dứt, bây giờ mới tới phần trình diện của đấu sĩ. Ai nấy cũng đều ngỏng cổ, ngóng chờ một hồi hùng tráng khác vang lên. Nhưng hỡi ôi, chờ mỏi chờ mòn mà chẳng thấy có kèn trỗi, trống rung gì ráo. Hàng nghìn cặp mắt lại châu lên khán đài, tò mò dòm thẳng vào chỗ Đức Thượng công và sứ bộ Xiêm La đang an tọa. Hàng nghìn tấm lòng cùng thắc mắc...

Liếc nhìn qua phái bộ Xiêm La, thấy sự tò mò trên mặt họ đã dâng lên đến cực điểm, Đức Thượng công mới từ tốn đứng dậy, mặt hướng về phía đám lính vệ đang dàn hàng ngang, bảo vệ trật tự chung quanh khán đài. Tay trái ngài vuốt cằm, tay phải ngài đưa thẳng ra, ngón tay trỏ cứ xoay tròn, xoay tròn... lưỡng lự. Cả đấu trường nín thở, hồi hộp theo dõi cái ngón tay trỏ đang ngo ngoe của ngài. Nó bất động vài giây trên không rồi thình lình duỗi thẳng ra chỉ đại vào một tên lính vệ còn đang vất vả, chìm lấp trong đám đông mênh mông, xô đẩy.

Đang đứng giăng tay làm hàng rào danh dự, bị đám con nít chen lấn, xô đẩy ngã sấp, ngã ngửa, anh lính vệ khốn khổ kia, áo quần sút sổ, mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Tới chừng bị chúng kêu giựt ngược, chú chàng hí hửng, tất tả chạy về phục mệnh thì mới hỡi ôi khi biết rằng mạng mình đến hôm nay là tận số, phải đem thân ra mà “đút gỏi” cho cọp Hổ quyền để vỗ béo chúng rồi.

Anh lính vệ cóm róm sụp xuống, bái lạy Đức Thượng Công lần chót, rồi lảo đảo thất thần bước ra phía trước khán đài, nặng nề leo qua hai lần lan can, vịn từng song sắt, lấy hết sức bình sinh, nhảy một cái “phịch” xuống đất. Lê từng bước chưn ra giữa đấu trường, bước thấp bước cao, hai vai xuôi xị, hai tay run run chắp lại, đưa lên cao làm một cử chỉ mơ hồ. Không rõ là muốn thi lễ với toàn thể khán giả hay riêng chào vĩnh biệt ai đây.

Đó rồi chàng ta chống một tay, quỳ một gối xuống đất, vốc một nắm cát, đưa lên mũi ngửi, như muốn hít thở lần chót, chút hương vị đất cát quê nhà. Xoa đều vào hai lòng bàn tay, thả cho từng hạt cát vàng lả tả rơi xuống, chàng từ tốn đứng dậy, cúi đầu lê chưn ra giữa đấu trường. Thôi! Cũng đành! Cúi... đầu, nhắm... mắt, đưa... chân...

Đến như quan Chánh sứ Xiêm La, tuy là người dị tộc mà ngài cũng lấy làm ái ngại, rồi cả phái bộ, ai nấy thảy đều le lưỡi, lắc đầu, nhăn mày, nhíu mặt, sụt sà sụt sịt, xí xô xí xào. Khá thương thay cho tên lính vệ kia, tuổi còn quá trẻ mà sớm phải đoản mạng, chịu một cái chết vô cùng đau đớn, còn hơn cả hình phạt “tứ mã phân thi” nữa. Ối mà thôi! Tính mạng của một tên lính vô danh tiểu tốt thì có nghĩa lý gì đâu, ai mà thèm để ý tới làm chi cho mệt...

Ngài Tổng trấn phất tay ra hiệu, trận đấu chính thức giữa người và ác thú bắt đầu. Tên lính vệ nầy, tay không tấc sắt, thậm chí một cái khiên mây phòng hộ mà cũng không ai thèm bố thí... Vậy ra đây là trận đấu sống mái, không đường huề thủ, hễ người sống thì cọp chết, cọp sống thì người phải chết, mà người chết là cái chắc rồi, đứa con nít cũng còn biết rõ, quân cá độ thở dài ngao ngán...

 ❊

Thấy vậy chớ không phải vậy, vì nếu ai đó có con mắt tinh đời, chú ý dòm cho thiệt kỹ, ắt phải thấy rằng, chú lính vệ nầy tướng mạo không phải tầm thường: mặt vuông, tai lớn. Núp dưới chiếc khăn vàng bỏ mối đầu rìu, chít ngang qua trán, là cặp chơn mày rậm đen, xếch ngược hình mũi mác, kế đến một cặp mắt to đen, mở rộng sáng quắc. Bộ áo chẽn tồi tàn, tầm thường của lính vệ không che giấu nổi một tấm thân cường tráng, lưng nách một vừng. Các bắp thịt cuồn cuộn như muốn bựt tung ngực áo mà phòi ra ngoài, hai bắp chân rắn chắc, quấn xà cạp đỏ gọn gàng. Chàng ta tuy lê bước khệnh khạng từ từ, nhưng lại đi theo một bộ pháp cực kỳ vững chãi mà duy chỉ có một mình chàng và quan Tổng trấn là biết rõ...

Hỡi ôi! Đả hổ quyền pháp là cái giống chi mà đã khiến cho bậc “trên không sợ trời, dưới không nể đất”, coi vua chúa không ra cái giống gì, cao ngạo như Đức Tả quân kia mà còn phải đeo riết theo chàng trai nọ để nhắc nhở chằng chằng: “Phải bận quân phục lính vệ, ở lẫn lộn đâu đó trong đám lính, không được nổi bật lắm, càng chìm lấp càng tốt. Đứng đâu thì đứng, nhưng không được khuất tầm mắt của ta. Một khi ta giả bộ chỉ đại, thì phải lập tức phụng mệnh nhảy ra”.

Nếu hổng phải chàng dũng sĩ Cao Bằng thì còn ai vô đó.

 ❊

Nhác thấy có mồi ngon đưa tới, con ác thú quen thói, gầm lên một tiếng dữ dội rồi nhảy xổ lại. Không ngờ, cú vồ đầu tiên đã vuột, vì người đã đề phòng từ trước nên đã kịp thời hoành thân né khỏi. Con cọp lại ngoác to cái miệng ra gầm, hai con mắt to tướng, long lên sòng sọc đỏ ngầu, hai bên mép vảnh ngược râu ria. Nó thu mình lấy sức, đập đuôi phóng tới, vung bàn chân to như cái quạt, vả một phát trời giáng vào giữa mặt chàng trai. Chàng trai bình tĩnh tràn qua né khỏi. Thừa lúc con vật chụp hụt mất đà chúi về phía trước, nhanh như chớp, chàng xoay mình phóng lên, co cẳng “tùng” theo một cước ngàn cân vào hông ác thú. Cú đá tạt ngang chính xác vô cùng, sườn non con vật "ành" lên một tiếng, to hơn tiếng trống. Trúng đòn, ác thú lật ngang, rống lên đau đớn.

Biết gặp phải tay “kỳ phùng địch thủ”. Con mãnh thú tức giận gào lên muốn vỡ cả đấu trường, rồi nó vừa nhe nanh gầm gừ như cuồng dại, vừa cào đất sàn sạt để tìm cách vồ lấy chàng trai. Đột nhiên nó gò người lại, thu mình nằm ẹp xuống đất, đít chổng lên trời như mèo con rình chuột. Người cũng lập tức thu mình, xuống tấn chuẩn bị. Chàng trai biết ngay là nó sắp giở ngón nghề của nó ra...

Bỗng vụt một cái, đất cát bay rào rào, con cọp đã đập đuôi xuống đất, chụm chân lấy đà nhảy vọt lên cao, thật cao phía trên đầu người, rồi từ trên cao, nó phủ trùm xuống.

Đây mới thật là miếng võ ruột của loài cọp, vì từ ở trên cao chiếm thế thượng phong, chúng phủ trùm cả thân hình hàng trăm cân của chúng xuống, cộng thêm với cú tát trời giáng bung ra đúng lúc - không biết là chân nào, hễ người dợm né về phía nào thì cọp sẽ tát về phía nấy - né đâu cũng dính, nên cho dù có to lớn khổng lồ như “ông bồ tượng” thì cũng phải vỡ sọ chết tươi, chớ đừng nói chi đến bé mọn như con người.

Đã chuẩn bị sẵn sàng, chàng thanh niên nhanh như chớp, bỏ giò lái nhảy lùi thiệt xa ra phía sau, hầu tránh khỏi tầm vồ của loài ác thú.

Nhưng không may cho chàng, đôi chân đang lùi nhanh thoăn thoắt, bỗng vướng phải một vật nặng chìm lấp dưới làn cát mỏng khiến cho chàng loạng choạng ngã ngửa ra sau. Bóng con ác thú khổng lồ như trái núi nhỏ vẫn từ trên cao phủ trùm xuống... Cả đấu trường như nín thở, nhất là phái bộ Xiêm La, người thì mặt xanh như đít nhái, hai bàn tay bấu nát thành ghế, kẻ thì co rúm người lại, rút cả hai cẳng lên cao, chò hỏ ngồi theo kiểu chạy lụt.

Trong lúc cực kì nguy khốn đó, theo bản năng sinh tồn, chàng thanh niên chỉ kịp lăn mình qua một bên, tránh được cú vồ của cọp trong gang tấc, nhưng tấm áo chẽn đã bị bộ móng bén ngót của tay cọp sướt qua rách toạc. Chàng trai không ngớt quờ quạng ra đằng sau, cố chỏi tay xuống đất, để tìm cách gượng dậy.

Hụt mồi, cọp gầm lên một tiếng cực lớn rồi chụp cả hai chân trước vào mặt chàng trai. Trong lúc tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc đó, chàng trai bỗng vớ được một vật cứng ở dưới đất. Không kịp suy nghĩ gì hết, chàng bập mạnh vật cứng ấy vào ngay đầu cọp, đúng vào lúc con vật đang đưa đầu chồm tới. Vật nặng nọ bập ngay vào giữa trán. Choáng hồn, cụp tai, con vật thét lên một tiếng lớn như sấm nổ. Tối tăm mắt mũi, cọp sững người lại trên hai chân sau, hai chân trước quờ quạng tứ tung. Chàng trai định thần, nhìn lại thì mới biết đó là một cây chàng nạng sắt dùng để xua cọp vào cũi mà lính phòng hộ đã bỏ quên trên cát từ mấy ngày trước.

Bỗng vụt một cái, đất cát bay lên rào rào, một tiếng gầm xé trời, ác thú lại phóng mình chồm tới nhanh như tên bắn...

Không còn chần chừ gì nữa, nhanh như cắt, chàng trai nghiêng người, vung tay bổ mạnh. Cây gậy sắt nhoáng lên dưới ánh mặt trời, bập một nhát chí mạng vào giữa đầu cọp đang lù lù đổ tới như một trái núi nhỏ.

Trúng đòn sấm sét vào ngay chỗ hiểm, ác thú bật ngửa banh càng, chổng cả bốn vó lên trời. Một lỗ lủng bằng cái khu tô vụt hiện ra giữa trán, phọt “tàu hủ” ra ngoài.

Người thì hoành thân trụ bộ, bình tĩnh thủ thế chờ sẵn, cọp thì cả bốn vó vẫn vùng vẫy cuồng loạn trên không.

Tiếng gầm rú yếu dần, yếu dần, rồi chuyển sang khò khè, khọt khẹt. Bốn vó cọp chới với khua loạn trên không, giống như con rùa lật ngửa, rồi chậm dần, chậm dần, cuối cùng thì ngừng hẳn. Con cọp khổng lồ đã chết thật sự, từ hỏm đầu dẹp lép như cái trứng vịt móp, máu vẫn ồng ộc tuôn ra, sủi bong bóng.

Toàn thể khán đài lặng đi vài giây rồi vụt nổ tung lên không trung những tiếng hoan hô vang trời, dậy đất. Luồng không khí phấn khởi lan truyền rùng rùng như sóng biển trên mọi khuôn mặt khán giả, lướt nhanh qua tất cả các khán đài, nhứt là khán đài ở hướng chính Nam, chỗ có Sứ bộ Xiêm La đang co chưn ngồi theo kiểu chạy lụt.

Đây là lần đầu tiên trong đời, họ mới được “thực mục sở thị” một trận đấu quy mô, hoành tráng đến cỡ vậy. Đã có mấy tên quá phấn khích, tót ra khỏi chỗ ngồi, cà xệ cà xệ xoay tròn tại chỗ như con công đực, say sưa múa một điệu gì tự phát, Lâm Thôn không ra Lâm Thôn, Ápsara cũng chẳng phải Ápsara, mà phảng phất hơi giống Dù Kê. Hồ hởi phấn khởi, vảnh tay vảnh chân, ra điệu ra bộ như ta đây mới chính là chàng dũng sĩ giết hổ giữa đấu trường vậy. Thấy mà ngứa con mắt...

Loa! Loa! Loa. Cái loa đồng sáng chói, ngoáy tròn trên không, lóe sáng lên dưới ánh mặt trời rồi thình lình dừng lại. Cả đấu trường nín thở, im phăng phắc, đến mức nghe được cả tiếng ruồi nhặng vo ve. Mọi khuôn mặt đều khẩn trương hướng về phía khán đài chính, hồi hộp chờ xem ngài Tổng trấn sẽ ban thưởng gì cho chàng dũng sĩ tài ba kia. Không hiểu phần thưởng đó có xứng đáng với chiến công vang dội có một không hai đó không.

— Truyền cho giáp sĩ quân! Lập tức lôi tên lính vệ kia ra pháp trường! Xử trảm!

Hàng nghìn cái miệng đồng thanh ồ lên một tiếng lớn, khẩu miệng tròn vo, có người mãi không khớp miệng lại được. Tất cả thất vọng ngã ngồi xuống ghế:

— Úy! Trời đất ôi! Có công giết cọp mà bị xử trảm như vầy! Thử hỏi, từ rày về sau, còn ai mà dám ra thi đấu nữa không? Hở trời!!!

— Hay là quan Tổng trấn ngài có ý tứ sâu xa gì đó, mà đám dân đen tụi mình không sao hiểu nổi?!

Sợ oai ngài Tổng trấn, không ai dám ra mặt phản đối, nhưng làn sóng bất bình hiện ra lồ lộ trên toàn thể khuôn mặt khán giả. Tiếng xầm xì lúc đầu còn nhỏ, còn dấm dúi, còn lén lút, sau đó càng lúc càng to, càng ra mặt, công khai lan truyền như sóng cồn nhấp nhô qua tất cả khán đài. Xem ra bách tính, lê dân, ai ai cũng đều thắc mắc quá chừng, quá đỗi rồi.

Nỗi thắc mắc bất bình đó, chắc cũng đã thấu đến tai ngài Tổng trấn, nên cái loa đồng sáng chói kia lập tức lại ngoái tròn trên không, lời giải đáp được đưa ra liền tức khắc:

— Loa! Loa! Loa. Luật lệ thi đấu hôm nay, ngài Tổng trấn, đã dạy rằng: “đấu sĩ phải dùng tay không và chỉ được dùng tay không mà thi đấu với hổ”, tên Khôi kia đã dám tự tiện dùng thiết quài đập chết cọp của triều đình, trước mặt có Sứ bộ Xiêm La. Tên Khôi nầy đã làm nhục quốc thể, tội chết khó dung. Giáp sĩ quân, cấp tốc thi hành án lệnh. Loa, loa, loa...

Hơn hai chục quân giáp sĩ, từ trong một ngách ngang, rầm rập chạy ra, lập tức vây quanh chàng trai đáng thương tội nghiệp. Hai vai xuôi xị, cái mặt buồn xo, chàng ta thất thểu đi giữa hai hàng giáp sĩ, gươm giáo tuốt trần.

Chú thích:

[26] Đức Thượng công nầy, ngoài Hổ quyền ra, ngài còn lập thêm một cái vườn kiểng, để thưởng lãm và xem hát bội, (chắc cũng có đá gà rai rai). Dân Gia Định quen gọi là vườn Ông Thượng. Thời Pháp thuộc, vườn bị đổi tên là vườn Bờ-rô. Thập niên sáu mươi, vườn được đổi tên là vườn Tao Đàn. Năm 1984, đồi tên là Công viên Văn hóa Thành phố.

« Lùi
Tiến »