Kỳ Ảo Đất Phương Nam

Lượt đọc: 6419 | 4 Đánh giá: 8,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI THỨ TÁM
hảo địch thủ, tướng ngộ lương tài. người chẵn nửa cân, cọp hơn tám lạng.

KỲ PHÙNG ĐỊCH THỦ

Không thể kìm nén được nữa rồi. Nãy giờ vẫn loi choi, lóc chóc trên chiếc ngai thượng khách như ngồi trên ổ kiến lửa, bấy giờ quan Chánh sứ Xiêm La, ngài mới bỏ chưn xuống đất, bổ nhào tới, xô dạt thầy thông ngôn[27] qua một bên, rồi trâm lia trâm lịa vào tai quan Tổng trấn một tràng líu lo tiếng Thổ, líu lường giọng Xiêm.

Không cần biết tiếng Xiêm cũng hiểu. Chỉ thấy Đức Tả quân, mấy lần vuốt càm suy nghĩ. Sau cùng, cũng chính cái loa đồng sáng chói đó lại phấn khởi hồ hởi, xướng lên bằng cái giọng vang vang hết cỡ:

— Loa! Loa! Loa. Hỏa tốc! Hỏa tốc! Bớ... giáp sĩ! Mau đình thủ! Ủa quên! Đình bộ, mau... đình bộ! (Mới bắt, chưa kịp chém thì đình thủ cái nỗi gì) Bớ... giáp sĩ! Tên Khôi kia được tha, đoái công chuộc tội. Quan Chánh sứ Xiêm La đã có lời xin. Tổng trấn thành, ngài cũng không hẹp dạ. Truyền cho tên Khôi kia, thêm một cơ hội nữa, nhưng lần nầy phải nhớ: “chỉ dùng tay không, cấm dùng binh khí ”, loa... loa... loa...

Một tiếng thở “khì.ì.ì.ù.” nhẹ nhõm phát ra, từ trong hàng nghìn cái lồng ngực. Đoái công chuộc tội, quan Tổng trấn ngài đã hứa rồi, nhưng mà phải đấu tay không. Đấu bằng tay không!!! Thiệt! Ai mà ngồi nghĩ ra cái luật đấu oái oăm nầy thì thật là tàn ác và thiếu óc tưởng tượng. Giống như thả con chuột con vào cho con mèo dữ, trận sống mái nầy, chắc không đầy vài phút.

Tiếng xích sắt lại nghiến ken két rợn người trên các thớt ròng rọc. Một cánh cửa sắt nặng nề, xây chìm trong khung đá ong hình vòm, đối diện với khán đài chính, cao gần nửa trượng, từ từ được kéo lên...

Con cọp thứ hai lù lù xuất hiện. “Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng”, từ trong bóng tối nó vươn mình uyển chuyển bước ra. Toàn thể khán đài ồ lên kinh ngạc, lần đầu tiên trong đời, họ mới được nhìn thấy một sinh vật đẹp đẽ và kỳ vĩ đến như vậy.

Ngạc nhiên chưa!? Con vật vừa sạch bong như con cọp nhồi bông, lại vừa trắng trẻo như một viên kẹo bột, sức vóc còn nhỉnh hơn con cọp gấm lúc nãy nữa. Thiệt tình mà nói! Nếu có cuộc thi hổ đẹp thì con nãy ắt phải giựt giải “hoa vương” trong họ hàng nhà hổ. Không hiểu sao trong cũi hổ tối tăm chật hẹp, khó bề xoay trở, mà nó vẫn giữ được bộ lông sáng sủa, mượt mà. Thiệt vậy, theo lời bọn giám hổ sau nầy kể lại, con vật này, lúc nào cũng le lưỡi liếm lông, để giữ cho bộ lông sạch sẽ, y chang như một con mèo vậy.

“Bước chân lên dõng dạc, đường hoàng”, nó trừng con mắt cọp, ném cho đối thủ một cái nhìn đường bệ, vừa hách dịch, vừa uy nghi, làm cho chàng tráng sĩ nhà ta bất giác phải cụp mắt xuống, thụt lùi ba bước...

Đó là một điều kỳ quái mà cả đấu trường không ai có thể giải thích nổi. Loài động vật hoang dã, cho dù có hung dữ đến đâu, cũng không dám dòm lâu vô mắt loài người. Đang từ trong cũi sắt tối tăm, chật hẹp, bỗng chốc bị đẩy ra giữa chốn đấu trường sáng trưng, náo nhiệt, đa số bọn thú dữ đều phát rồ, phát hoảng. Chúng lúc nào cũng cúm rúm, len lét cụp mắt xuống để giấu đi những tia nhìn hoang dại, hèn nhát, âm u.

Nhưng con nầy thì khác, người ta dòm nó, nó hất hàm trịch thượng, oai phong dòm lại, có vẻ như nó đã quá quen thuộc với xã hội loài người. Khinh khi lũ người ngạo mạn, ngẩn ngơ kia, nó vênh cái mặt cọp lên, oai nghi như ông tướng... điểm binh. Đảo đôi tròng mắt cọp, nó dòm trước ngó sau, oai võ khác nào Lê Huê... khán trận.

Thiệt... là một ông cọp tự tin, tự thị, coi cả đám nhơn loại yếu nhớt đương ngồi chò hỏ như chó chực xương trên khán đài kia, chẳng ra cái giống gì ráo trọi. Cọp vậy mới xứng là cọp chớ.

Chỉ trong một buổi, mà phải quyết đấu lần lượt với cả hai ông cọp lớn, mà ông thứ hai nầy, coi bộ còn sung sức hơn ông cọp trước nữa, thiệt là tự cổ chí kim, chưa nghe ai nói tới bao giờ, mà cũng không thấy sách sử nào nhắc đến. Chàng dũng sĩ nhà ta dù có nằm chiêm bao cũng không dám nghĩ tới. Án tuy là án treo nhưng xem ra còn nặng gấp mấy lần án thật nữa (bị cọp xơi còn tệ hơn là không giữ được cái đầu trên cái cần cố).

Nhưng còn quốc thể của nước Nam ta, thể diện của ngài Tổng trấn nữa, ai dám xem thường. Thôi! Cũng đành cúi đầu nhắm mắt đưa chân, thử xem con tạo xoay vần về đâu. Hơn nữa, đã đem thân ra làm đấu sĩ rồi thì: “trót xem sinh mệnh như màu cỏ cây”.

Vừa vào hiệp đấu, chàng dũng sĩ nhà ta đã nghĩ thầm trong bụng: ngày hôm nay, nếu không đem hết tuyệt đỉnh công phu của Đả hổ tam thức ra thi triển thì chắc chắn sẽ vùi thây trong bụng cọp. Tam thức nầy gồm có: Phục hổ quyền (làm cho cọp sợ mà hàng phục), Đả hổ quyền (các thế võ chính để đánh cọp), Sát hổ quyền (giết cọp chết tươi nếu như không còn thuần hóa hay hàng phục gì được nữa). Chính vì “Đả hổ tam thức” uy mãnh vô song, mỗi lần đem ra sử dụng thì không một con ác thú nào chống đỡ nổi quá hai thức đầu. Cho nên thức thứ ba Sát hổ quyền chưa từng đem ra sử dụng lần nào, vì vậy mà chính chàng cũng không biết rõ oai lực của nó ghê gớm tới bực nào.

Đầu tiên, để thăm dò thực lực đối phương, ta hãy tạm thời “nắn gân, nắn cốt” nó bằng chiêu ăn chơi thứ nhất cái đã, rồi sau đó sẽ tùy cơ ứng biến vì con cọp này coi bộ chẳng phải tầm thường. Phục hổ quyền nhất thức lập tức được tung ra.

Bóng người và bóng cọp, lúc vờn quyền, lúc bắt bông qua lại, loang loáng dưới ánh nắng ban trưa. Bóng cọp vàng ươm to lớn, dinh dàng, sàng qua sàng lại; bóng người nhỏ bé, gọn gàng, uyển chuyển tràn tới, trớ lui. Đôi lúc hai cái bóng quyện vào nhau làm một, thoắt lại dang xa. Bóng quyền múa vung mờ ảo, nhịp nhàng tợ hành vân, vuốt hổ phất lên, chập chờn như lưu thủy. Cước lực tung ra, xé gió ào ào, không át nổi tiếng nanh bén táp hụt, bập vào nhau nghe rôm rốp đến rợn người. Gió thu ào ào, nắng vàng trải nhẹ, cát bụi tung trời, rơi xuống từ từ, rắc chút bụi vàng như mưa rơi trong nắng. Thiệt! Rõ ràng là kỳ phùng địch thủ, tướng ngộ lương tài, (cọp chớ hộ, tướng đâu mà tướng).

Từ ngày khai trương ra cái Hổ quyền nầy, mới thấy một trận đấu tay đôi “đẹp như mơ” như vậy là lần đầu, một trận đấu “để đời” hay chưa từng có. Thiệt tình mà nói, trong suốt đời người, không phải ai cũng có “cơ duyên” mà được dự khán.

Mây thu man mác bềnh bồng, nắng thu trải vàng như ươm mật. Trận đấu hừng hực mãnh liệt kia, được lọc qua ánh thu hanh hao mềm lụa, khiến cho mọi động tác bỗng trở nên mềm mại, dịu dàng, chậm hẳn lại, như đang chuyển động trong một khối chất lỏng sóng sánh. Người và vật dường như đang bay lên, lịm đi, hòa quyện vào nhau trong một vũ khúc lụa mềm mại làm say đắm lòng người. Không còn đấu trường, không còn trận đấu, không còn khán giả nào hết, chỉ còn lại hai cái bóng vũ công đang đê mê, ngây ngất, xuất thần...

Thiệt! Không uổng công cho loài người, suốt ba năm trường chà lết trong Hổ quyền, đi từ cũi sắt tối tăm chật hẹp nầy qua chuồng cọp hôi hám khác, để nghiên cứu tập tính của loài cọp. Đả hổ quyền pháp ngày hôm nay, xem ra đã phát huy đến tận cùng oai lực của nó rồi.

Hỡi ôi! Người nghiên cứu loài cọp giỏi lắm chỉ mới ba năm. Cọp ở chung với loài người từ hồi chưa dứt sữa. Người rành sáu câu về loài cọp thế nào thì cọp cũng đi guốc trong bụng loài người thế ấy. Trăm nghe không bằng một thấy, suốt ba năm trường, ngồi chong cái bản mặt cọp đằng sau chấn song sắt nhà tù mà dự thính, mà tu nghiệp. (Quên! Ở tù, mà tu nghiệp cái nỗi gì). Biết bao mánh lới, kinh nghiệm chắt lọc được từ hàng trăm trận đấu, mà chính con mắt cọp nầy đã từng “thực mục sở thị”. Cho nên, các ngón ăn chơi: tấn, thối, tràn, hoành, đã được con cọp thông minh kia đem ra áp dụng nhuần nhuyễn, thuần thục, phép tắc, quy củ còn hơn cả con người nữa.

Người vờn hổ, hay hổ vờn người, người nhử cọp, hay cọp bẹo người. Ai nắn gân ai? Thiệt tình, cả mấy ngàn khán giả mộ điệu đang ngồi chầu hẫu trên khán đài kia, lõ con mắt ra mà dòm, cũng không tài nào biết được. Chưa biết đứa nào khôn hơn đứa nào, “thằng kia” hay “con nọ”.

Khổ nhứt là cái quân cá độ, qua phút mơ mòng, đã trở về với thực tại cơm áo đời thường. Đã từng quen thói cáp độ trường gà, ham lội qua lội lại kiếm xu, hồi nãy thấy chàng dũng sĩ đập một phát, chết tươi con cọp gấm, nên hí hửng quăng cược bắt người, chấp mười ăn năm, tưởng chắc ăn lắm rồi. Bây giờ gió đã đổi chiều, thấy cọp mạnh quá, mới hối hận, lội qua bắt ngược lại. Dè đâu phe kia, dễ gì mà chịu, được dịp bắt chẹt, cuối cùng thỏa thuận dằn lại ở mức năm ăn năm thua.

 ❊

Đọc đến đây, chắc hẳn quý vị nam phụ, lão ấu, độc giả gần xa, đã đoán biết con cọp đó là cọp nào rồi. Chẳng phải con Linh Miêu cán vá thì là cái giống gì nữa chớ.

Trong Hổ quyền lúc đó không phải là khan hiếm cọp lắm đâu, cọp thì còn rất nhiều, nhưng chỉ còn rặt cái đám cọp già, cọp yếu, cọp dạt, cọp ròm, cọp bị cà nanh, giũa móng, bỏ đói lâu ngày, mình rạc xác ve. Một con cọp mà bộ nanh, bộ móng đều bị giũa cho cùn hết thì còn chi là cọp nữa chớ.

Trời ơi! Đem mấy ông kễnh “cọp vặt, cọp rằn”[28] đó mà trưng ra trước mắt bàn dân thiên hạ, trong cái ngày trọng đại như bữa nay, nhứt là có mặt cả phái bộ nước ngoài nữa, thì còn chi là thể diện của ngài Tổng trấn chớ. Há chẳng phải làm nhục cho quốc thể, là đắc tội với quốc dân đồng bào lắm sao?

Vò đầu bứt tai mãi, tìm đi tìm lại hoài mà hổng có con cọp nào cho xứng đáng, duy chỉ còn có con Linh Miêu cán vá nầy mà thôi. Cọp vậy mới xứng bực cọp chớ! Thôi thì! Quan Tổng giám ngục (Quên! Tổng Giám cọp) đành phải bấm bụng mà hy sinh con cọp vàng, cọp bạc đó, chớ trong bụng quan chúa ngục cũng tiếc thôi hùi hụi, tiếc muốn đứt ruột luôn, vì mấy năm nay, nó là cái “mỏ vàng” của quan mà. Thôi thì! “Có ra sao... thì ra!”. Bạch Công tử, con quan Bố Chánh có nổi cơn lôi đình thịnh nộ thì sẽ lựa lời mà năn nỉ, tìm kế hoãn binh, để từ từ rồi... hậu xét.

 ❊

Toàn thể khán đài lúc bấy giờ, không ai là còn ngồi yên được trên ghế của mình nữa. Loi choi nhứt vẫn là phái bộ Xiêm La. Lóc cha lóc chóc mười mấy người, mà dẫn đầu là ngài Chánh sứ, đồng loạt nhón đít đứng lên hết ráo, chồm hẳn người ra ngoài lan can, (cao hơn ba trượng, gắn chông sắt nhọn tua tủa hình mũi giáo, chĩa thẳng xuống dưới). Trước khi qua đây, họ đã từng nghe đồn rằng, ở nước Nam nầy có màn người đấu với hổ, nhưng mà “chơi tay đôi” bằng tay không như bữa nay thì dẫu có nằm mơ họ cũng không dám nghĩ tới.

Kỳ nầy, về nước mà kể lại, chắc chẳng ai tin, lại còn nói móc mình, đi xa về nói dóc thành tinh nữa. Không lẽ biểu họ, hổng tin thì qua nước Nam nầy mà coi đi.

❃ 

Thiệt ra chàng dũng sĩ Cao Bằng lúc này đang lâm vào tình cảnh bi đát, quá đỗi ngặt nghèo, “vô kế khả thi”. Liên tiếp mấy lần, chàng bị con vật dí vào “bước đường cùng”. Các ngón nghề vừa mới giở ra, đều bị nó “bắt giò, bắt cẳng” ráo nạo. Dù đã cố hết sức tràn qua, trớ lại, né tránh đủ kiểu, nhưng vì mệt quá, có phần chậm chạp cho nên chàng ta cũng bị dính hết nửa cái táp, cộng thêm hai cái vả, lãnh đủ một cái quất đuôi như trời giáng của loài thú dữ.

Những lúc bay người lộn nhào ngã ngửa trên không, hay lúc cuộn mình lăn tròn dưới cát, chàng dũng sĩ nhà ta đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Tình cảnh xem ra “thập tử nhất sinh” mà rờ rẫm lại trong mình thì không thấy hầy hân gì ráo trọi, chỉ nghe nhổn nhột ngoài da, chớ chẳng có chút gì đau đớn.

Chàng ta ngạc nhiên cũng phải, vì ai đã từng thấy cọp má tha con thì mới hiểu được: nó cắn, nó xé, nó tát, nó vả lũ con nhỏ tơi bời, tối tăm mặt mũi, rồi nó cắn cổ con nó, nó tha đi, vung qua, vung lại, gặc tới, gặc lui, lúc la lúc lắc. Nhưng tới lúc nhả ra, coi lại thì lũ con của nó không rụng một mảy lông. Vậy mới biết, loài cọp vốn làm chủ được bộ nanh, bộ móng của mình, thu phát ra đều có chừng mực. Hồi còn ở trong dinh Bố Chánh, có lần thấy nó chơi giỡn, xà quần xà nẹo, lăn cù với đám công tử, tiểu thơ ở ngoài hoa viên, quan “Chánh Bố” xanh mặt, ngài lật đật sai quân hầu cầm giáo thọt lét, đặng can nó ra. Tới chừng xem lại, thì thấy không có đứa nhỏ nào bị trầy trụa hay suy suyển gì hết ráo. Chừng đó, ngài mới thật sự an tâm, lại càng trìu mến, tưng tiu nó hơn.

Bí mật này, tưởng chừng như chỉ có chàng trai và con hổ biết mà thôi. Ai ngờ, còn có một người thứ ba, cũng đã hơi ngờ ngợ. Đó chính là viên Giám quan, mà nhiệm vụ chính là theo dõi và ghi chép trận đấu.

Y vốn là một viên Giám quan nhiều kinh nghiệm, đã từng giám sát hằng trăm trận đấu rồi, nhưng trận đấu đẹp như ngày hôm nay, y mới thấy là lần đầu. Không hiểu sao, y có cảm giác lạ lùng rằng, hình như hai đối thủ không đội trời chung này, đã “ăn công ký” với nhau từ trước, (giống như bán độ, xăn tăn trong bóng đá bây giờ). Làm như cả hai đã thỏa thuận ngầm với nhau, đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu, đồng lòng cộng tác để cống hiến cho toàn thể “quý khán giả mộ điệu bốn phương” những màn biểu diễn đẹp mắt vậy.

Cũng hệt như những buổi biểu diễn võ thuật huê dạng của các lò võ ba gà. Gạch thì lựa toàn gạch non, ngâm nước muối phơi khô cả tháng, lại còn lấy đèn khò thợ bạc mà “khè” cho đỏ rồi tưới nước lạnh lên để cho nó tức. Cho nên lúc mới khiêng ra, có viên đã mềm sụm như cái bánh phục linh, chưa đấm đã vỡ. Ai đó chơi ác, lén tráo viên khác vô, thì nó chửi nát tới ba đời ông tổ. Còn đòn thế thì ối thôi! Toàn là đánh “cuội” với nhau không hà. Do đã “gà” với nhau từ trước, cho nên nhiều khi đòn phát ra chưa kịp tới mà mấy thằng ông nội đóng vai thị phạm đã té bay, nhào trước. Thiệt là lỡ bộ! Coi chẳng đã con mắt chút nào.

Nhưng cái lạ nhứt ở đây, dù cho y có nghĩ đến bể óc cũng không sao nghĩ ra. Đó là người với cọp là hai loài khác nhau, thì làm sao có thể đi cổng sau, cửa hậu, có thể cùng ngồi lại với nhau, để uống chén rượu mà móc ngoặc, mà thỏa thuận ngầm với nhau được chớ.

Chú thích:

[27] Thông ngôn: người có nhiệm vụ phiên dịch trực tiếp một ngôn ngữ nấy sang một ngôn ngữ khác. Ở đây là dịch từ tiếng Xiêm sang tiếng Việt và ngược lại.

[28] Cọp vặt, cọp rằn: chỉ cọp nhỏ, cọp không xứng (có con nít, xin đừng nói lái, tội lắm).

« Lùi
Tiến »