Căn nhà ba từng lầu, cạnh vườn cao-su, được dành làm cư xá hạ sĩ quan độc thân. Căn nhà có nhiều phòng, mỗi phòng có hai cái giường sắt.
Căn nhà đó, trước là cư xá của Tây. Lũ mọi da vàng cứ lấn đất dần dần… Khi có một thằng mọi da trắng đi về nước là lại có một thằng chạy xuống khu nhà “chệt” thì thầm:
– Thằng La Poussière về nước đấy… Mầy “xí” chỗ của nó đi.
Cái thằng được thì thầm, xách cái va-li, chạy vội lên nhà lầu, quăng đại va-li lên chỗ cái thằng Tây vừa dọn đi về Saigon, chờ tàu về nước. Có nhiều khi, cái thằng kia mới chỉ đang sửa soạn đi, nên nhìn nhau mà không biết nói gì. Được cái, những thằng mọi da trắng đều là chỗ quen biết, nên cũng không có chuyện đáng nói, ngoài cái chuyện dọa dẫm sẽ “phát xia” vào giữa phòng, trước khi rời bỏ căn phòng này. Thằng mọi da vàng nhún vai như Tây :
– Ông cóc cần !… Mầy cứ “phát xia” đi. Dù cho mầy không làm chuyện đó, mấy năm mầy ở đây cũng đủ lắm rồi… Đằng nào thì ông cũng… tẩy uế.
Những thằng mọi da trắng, trước khi đi có thằng làm chuyện đó thật. Cho nó hả cái cơn tức… Có thằng không làm, vì không thời giờ. Thời giờ chót của Tây ở đây, thật là bận rộn. Bận uống say sưa, bận “làm ái tình” những lần cuối cùng với các em ” Dốc-Sỏi “. Lũ mọi da trắng cứ ra đi, lũ mọi vàng cứ chiếm phòng. Một cuộc chiến tranh lặng lẽ mà chiến thắng nhất định… về ta. Không thắng làm sao được khi còi tàu ở “Messageries Maritimes” thổi tu tu giục giã , có ở lại cũng chẳng… nước mẹ gì.
Lúc muốn dọn nhà lại phải tìm đến Cai Thạch-Soun. Chú Cai người Miên lai này, không hiểu sao mà lại vào được cái binh chủng nổi tiếng hào hoa, mang cả một triệu bạc máu tự tôn ở trong người. Nhiều thằng đi Tây về, thấy mình cũng chỉ mang lon Cai, bằng lon của Thạch-Soun, tức lắm mà không thể làm gì được. Được cái là lon của Thạch-Soun cứ nằm hoài đó, ít khi được ông nào chú ý tới. Bởi vậy, cùng thời Cai với Thạch-Soun, có thằng lên tới Thượng sĩ mà lon của Thạch-Soun thì cứ nằm đó, nằm hoài hoài không nhúc nhích. Thạch-Soun đáng được gọi là hạ sĩ muôn năm.
– Thạch-Soun này, hôm nay tớ dọn nhà…
Thạch-Soun nhe răng ra cười, hàm răng trắng bóc, nổi bật trên khuôn mặt đen sạm. Hắn nói bằng một giọng không bỏ dấu :
– Thế à ? Nhưng gia tài, cơ nghiệp của “sẹc-dăng” có những cái gì?
– Một cái giường sắt, một cái tủ, hai cái va-li thì đã mang lên một cái rồi. Tớ đưa cậu 100 nhé…
Thạch-Soun gật đầu… Thằng dọn nhà dẫn Thạch-Soun về phòng nhà lầu rồi lại dẫn xuống phòng nhà trệt. Hai cái xe đạp, đạp đi kẽo cọt trên con đưòng trải nhựa trong căn cứ Không quân. Vườn cao-su, lá cây lấp loáng, xanh mướt, trông mát mẻ và sạch sẽ như người con gái vừa gội đầu xong, đứng ở cửa sổ hong tóc. Thạch-Soun vào phòng nhấc thử chiếc giường rồi thả mạnh xuống nền nhà đánh bịch một cái. Hắn cong lưng kéo thử cái tủ. Chai lọ trong tủ đổ loảng xoảng. Hắn nhấc cái va-li lên rồi lại đặt mạnh xuống làm chiếc nắp va-li tung khóa, mở toang ra và một cuộc triển lãm quần xà-lõn, xì-líp, áo thung nồng nặc mùi hôi lăn ra nền nhà. Chủ nó phải xếp dọn lại….
Tuy rằng là “mùi của mình” nhưng thằng chủ vẫn phải rón rén cầm bằng hai ngón tay. Đến lượt đôi bít-tất thì phải vừa cầm vừa bịt mũi. Thạch-Soun vẫn đứng thần người thản nhiên. Mãi sau hắn mới nói :
– Có lẽ phải gọi thêm hai thằng nữa thì mới khiêng nổi cái giường với cái tủ. ” Sẹc-dăng” cho mỗi thằng một trăm đi. Ba trăm, ba thằng đấy!…
Trung sĩ đi Tây về, vội bằng lòng gấp. Quẳng ra ba trăm rồi yên chí lớn đi làm, về đã có giường, có tủ kê ở phòng mới. Ba trăm là môt phần mười của lương. Nhưng thà rằng bỏ tiền ra còn hơn là cố xác mà làm rồi mất cái tiếng hào hoa đi. ” Được tiếng khen phát ho hen cả đời ” là như vậy.
Nhưng Thạch-Soun chẳng gọi thêm một thằng nào cả. Hắn mua mười đồng rượu đế, mười đồng khô mực quệt nước tương đỏ chót, bày ngay ra trên giường khổ chủ. Gật gù cái đầu, hắn xé một miếng khô mực rồi mở nút chai ” li-mỏ-nát ” đựng rượu đế. Khà một tiếng là một phần tư chai… Phát đầu, nạp đạn mà, hơi nhiều một tí để những lần sau nhấm nháp từng tí một. Chẳng cần mời ai… Thằng nào muốn uống thì bỏ tiền ra, mua mà uống. Giọng Thạch-Soun lè nhè:
– Ông lên xin phép Thượng sĩ Lộc dùm tôi, nói là tôi đang dọn nhà cho ông.
Thằng nạn nhân đau khổ lại phải lóc cóc đạp xe lên xin phép quản Lộc già. Lại phải nghe Lộc già cằn nhằn. Rõ một lũ lính cậu. Chúng mầy là lính thành phố. Dọn có cái phòng mà không làm lấy được mà cũng phải nhờ tới lính của ông. Có thằng nổi giận, văng tục :
– Tôi ị vào nhờ… Tôi mướn nó đấy chứ…
– Mướn hay nhờ thì cũng thế… Nó mà sẩy tay hay què chân là chúng mầy phải chịu tiền thuốc cho nó đấy.
Ông Lộc già nói vậy vì ông biết tính của Thạch-Soun nhiều quá. Hắn uống hết xị đế, mượn chiếc xe ba gác vẫn chở nước đá cho Câu Lạc Bộ, cho hết lên xe rồi đạp đi. Đạp đi một quãng rồi lại đạp giật lùi, cười vang cả đường… Hắn say rồi. Hắn nói tiếng Tây rồi hát, giọng líu lo như tiếng đọc thần chú của thầy pháp trừ tà. Nhiều khi, xe chạy tuốt xuống mương, giường tủ ngã xuống, đưa bánh xe sau bổng lên trời. Hắn ngồi chênh vênh trên yên xe, la um sùm. Giờ này, thiên hạ đi làm cả, nên chẳng ai giúp đỡ gì được hắn. Hắn đạp mạnh hai chân chơi vơi trong không khí làm giường tủ chạm nhau rầm rầm.
Hắn nhảy xuống đất, vì say nên không đỡ được, ngã một cái bằng trời giáng… Hắn lẩm bẩm chửi thề, kéo tấm nệm trên xe xuống, trải lên cỏ dưới gốc cây cao su cổ thụ rồi ngủ một giấc, chờ cái thằng mướn hắn, lúc tan sở về không thấy có giường có tủ, thế nào cũng đi kiếm hắn. Rồi tới lúc đó, cái thằng mướn hắn sẽ là kẻ phụ tá cho hắn. Như vậy, chắc ăn hơn.
Cứ cái đà dọn nhà này, chẳng mấy lúc mà Thạch-Soun giàu. Nhưng chỉ được hơn một tháng. Có mấy chục mống thì đã chia nhau đủ các căn phòng… Từng lầu ba, cao đến như vậy mà cũng đã đủ hai thằng một phòng. Đằng sau cư xá là Câu Lạc Bộ. Ăn cơm Câu Lạc Bộ, chỉ cần đi mấy bước là đã về tới cái giường.
Muốn cho ngắn đường, có thể mở cửa sổ đằng sau, trèo qua. Từ ngày dọn nhà lên ở nhà lầu, tiền ghi sổ ở Câu Lạc Bộ lên tới mức kinh khủng. Có nhiều tháng, vừa đúng một tháng lương. Ăn uống nhậu nhẹt, cần gì phải đi đâu xa. Nhứt là uống say, chỉ cần ới một tiếng đã có thằng động lòng trắc ẩn, khiêng về phòng nằm ngủ. Bởi vậy, buổi tối ở cái Câu Lạc Bộ ấy đầy những thằng mặc quần “pi-da-ma”, áo thung. . . Tự nhiên như ở nhà mà.
Những thằng ở lầu ba, phải trèo lên hai cái cầu thang, thò tay ra ngoài là chạm lá cây cao-su cổ thụ. Nhưng chúng nó lại có một cái thú riêng. Mở cửa đằng sau là nhìn xuống Câu Lạc Bộ. Mấy nhà bên cạnh là gia đình ông chủ Câu Lạc Bộ, nhà tắm không có nóc nên những đêm trăng lại được nhìn những cảnh liêu-trai. Tiếng xối nước ào ào… Làn đa trắng nhễ nhại, lá cây chuyển động in ánh trăng, thập thò trong căn nhà tắm chỉ che sơ sài bằng mấy tấm tôn. Khoảng mười giờ đêm, phi trường như yên ngủ.
Nhìn về phía tay phải, phi đạo Nam-Bắc tối mù mù, le lói vài ánh đèn từ khu Hố-Nai đầy bóng thánh giá. Im lặng đến nghe cả tiếng nước chảy róc rách từ nhà tắm vào ống cống. Tiếng vỗ bì bạch của người trong phòng tắm. Có nhiều thằng chỉ cần nghe tiếng trong phòng tắm đã đoán biết là ai… Tiếng vỗ bồm bộp là bà chủ Câu Lạc Bộ, người to như một cái xe tăng. Cái bụng nhiều mỡ quá nên tiếng vỗ nghe trầm và âm vang.
Tiếng đen đét là của em ngồi trong quầy thu tiền, người thật rắn chắc, hay tì ngực vào thành “công-toa”, làm nhiều thằng nhìn thèm đến phát rét…
Còn nhiều, nhiều nữa… Các em, buổi tối ngủ lại ngay nhà ông hà chủ… Từ ngày mở Câu Lạc Bộ, nghe đâu ông chủ mắc phải cái bệnh hay đi tiểu đêm.
Những thằng ở lầu ba, cứ mười giờ là tắt đèn trong phòng tối thui. Ngồi ở thành cửa sổ hút thuốc chờ những bóng người nửa đen, nửa trắng, đi vào phòng tắm. Cũng bởi vì vậy, mà những tấm “ra” trải giường của những thằng ở lầu ba là vẽ nhiều bản đồ nhất. Bản đồ đủ tất cả những lục địa, đại dương…
Trước cửa cư xá độc thân là sân “vô-lây”.
Buổi chiều, khoảng năm giờ, sân “vô-lây” lại tưng bừng. Khi trái banh được mang ra đặt ở giữa sân là lại có một sự nhốn nháo bắt cặp và đánh cá…
– Tao cá bên thằng Kim được… Một tuần lễ ăn sáng.
– Bên thằng Thuận.. Một két la-de.
– Bên thằng Thuận phải có thêm ông già Lộc. Không có ông Lộc già không đánh…
Bên thằng Kim nhất định bắt bên thằng Thuận phải có thêm ông Lộc già. Ông Lộc già chỉ là một cái chướng ngại vật, hay biểu diễn những đường banh kềnh càng. Không bao giờ ông chịu đứng yên một chỗ. Bắt ông đứng một chỗ ở góc sân, chỉ một lát là nghe tiếng bịch nặng nề, đã thấy ông xông lên, dùng cả hai tay bê trái banh từ dưới lên. Trông thật là mất mỹ thuật. Tiếng phản đối nhao nhao:
– Ông Lộc già ” poọc tê”…
– Ông Lộc già mang banh về nhà chơi…
– Ông Lộc già đánh “vô-lây” mà như bắt “gôn”…
Mỗi thằng nói một câu làm náo loạn cả lên. Bởi vậy, cứ bên nào yếu hơn thì nhất định phải chấp thêm bên kia ông Lộc già… Nhưng ông Lộc già cũng khôn lắm. Chờ cho hai bên thỏa thuận xong xuôi là ông nhất định không chơi nữa. Chúng mày khinh ông bắt ông làm cái cây, cái cột, làm thằng bù nhìn, ông đâu có chịu. Ông Lộc diễn xuất một bộ mặt giận dữ đi về phòng. Vài ba thằng lại phải chạy theo năn nỉ. Lúc đó, ông Lộc già mới đặt điều kiện :
– Không được bắt tao chuyên môn “sẹc-vít”.
– Đồng ý…
– Dù thua hay được, tao cũng không phải trả tiền uống.
– Đồng ý…
– Banh đến chỗ tao, phải để cho tao đỡ…
Chuyện gì chứ chuyện này thì khó có thể đồng ý… Những thằng trong bọn, ngần ngại nhìn nhau. Nhưng rồi thằng nọ thì thầm vào tai thằng kia và nháy mắt nhìn nhau, cười đểu… đếch chịu được. Ấy thế là vui vẻ cả làng, kéo nhau ra sân đấu.
Một bên bốn thằng… một bên năm thằng vì có thêm ông già Lộc. Thằng nào đánh cá về bên nào thì săn sóc cho gà của bên ấy. Chúng nó xúm lại nắn chân, nắn tay từng cầu thủ :
– Hôm qua, ông thấy xe của mầy dựng ở Dốc-Sỏi…
– Sư mầy, đừng nói bậy…
– Thế sao đầu gối mầy lỏng le vậy?… Mầy có mang theo búa tạ hay cất ở nhà ?…
Thằng Kim nổi danh là cây búa tạ vì nó đập ác lắm. Hai tay như một… Giơ tay trái, đập tay phải… Đường banh bay bướm như thêu, như vẽ… Đó là lời bốc thối của những thằng đứng ngoài bắt cá, cổ động cho cầu thủ nhà. Khi nào nó đập một cú mà bên kia không đỡ được là lại đuợc một thằng ở ngoài chạy vào, cầm tay nó giơ thẳng lên trời như võ sĩ thắng trận ở trên đài. Bên thằng Thuận cũng không kém. Nó cũng là một cây búa tạ. Ăn miếng trả miếng nhau, thật là ngoạn mục.
– Lúc nào tao đập thì đừng có đỡ … Tao không muốn tới thăm chúng mầy ở trung tâm chỉnh hình…
– Này, chết này… Nhào…
Tiếng la hét om sòm vang cả cái cư xá độc thân. Buổi chiều nào cũng vậy. Khi có tiếng tàu bay, bay ù ù trên nền trời, lại có vài ba thằng ngước mắt lên nhìn rồi nhảy lên xe chạy như ma đuổi. Chúng nó trực phi đạo nên khi tàu bay về, phải chạy lên để “bắt” tàu bay vào bến đậu. Nhưng chỉ thoáng một cái đã thấy chúng nó trở về.
– Ông phải về ngay để coi, không có chúng mầy ăn gian. Một tuần lễ ăn sáng, đâu có phải là ít của…
Lúc này thì ông Lộc già đang bị “bao” dữ quá. Chẳng được sờ đến trái banh. Đang hồi gay cấn mà. Ông già cứ loay hoay xoay tròn, định đỡ trái banh nhưng lại có thằng khác đỡ mất rồi. “Loanh quanh như chó làm chổi”… Trông cái dáng ông già thật tức cười. Hai cái tay cứ giật lên rồi lại buông xuống vì banh cứ bị chúng nó đỡ mất.
– Lấy cái ghế cho ông già Lộc ngồi chơi…
– Đưa cho ông già Lộc tờ báo…
Chúng nó nói đùa, nói giỡn, chọc tức ông già Lộc… Ông già Lộc là trưởng trại cư xá độc thân.
Mà thật ra, ông không độc thân mà là góa vợ. Ông có con trai lớn học lớp sĩ quan Đàlạt, có con gái học đệ nhị Gia-Long. Nhưng ông khoái cái lũ này thành ra ông gửi con cái vào trường và nhà người quen để vào đây, một mình chiếm một phòng. Trong phòng ông già Lộc, có ghế xa-lông, có giường, có tủ, có tranh treo trên tường. Có một điều đặc biệt là trên bàn ngủ lại có một cái điếu hút thuốc lào.
Ông Lộc già đặt luật lệ cho cư xá. Trong tất cả các luật lệ thì chỉ có một cái luật lệ mà chúng nó đều không thích. Đó là CẤM PHỤ NỮ Ở LẠI PHÒNG SAU MƯỜI GIỜ ĐÊM.
Hồi đó, kỷ luật còn thả lỏng. Thiên hạ đi ra, đi vào căn cứ Không quân thật dễ dàng. Không có lôi thôi phiền phức gì hết.
Chỉ cần có một thằng dẫn vào, hay là quen ngoài điếm canh là tự do xuất nhập. Ở cái thời ấy, đất nước thanh bình quá. Cái Đài Phát Âm ở mải tít tận trong cùng Căn Cứ, ở ngoài cổng có treo cái bảng vẽ sọ người với hai cái xương bắt chéo, kèm thêm hàng chữ ” nguy hiểm chết người”, mà mụ chủ nợ vẫn vào được để đòi nợ thằng Dân. Miệng mụ ta la lớn còn hơn mấy cái máy phát thanh. Thằng Dân phải năn nỉ bằng chết… Còn thằng trưởng đài thì lo thu dọn mấy cái máy vì chỉ sợ mụ chủ nợ… mang đi, rồi bắt phải mang tiền đến chuộc.
Ông Lộc già làm trưởng trại cư xá độc thân, mà ông lại già khú đế, nên tất cả mọi người đều buồn… Chúng nó hay phao tin bậy về ông già Lộc để ông bỏ cái luật lệ khốn nạn kia đi. Có thằng dám nói là đã bắt quả tang ông già Lộc nắm tay bà giặt đồ… Lại có thằng quả quvết thấy ông già Lộc “nhìn đắm đuối” cái con bé ngồi trong “công toa” bên Câu Lạc Bộ. Toàn những mõm chó, vó ngựa… Ông già Lộc không thèm nổi giận.
Một buổi sáng, lúc mười giờ, có một thằng trốn việc về phòng, lúc đi qua phòng ông Lộc già, bắt gặp bóng dáng một nàng con gái. Mái tóc dài, khuôn mặt thật xinh và hiền hậu, phảng phất giống ông Lộc già.
Nàng đang ngồi đọc báo. Nó xông vào phòng hỏi ngay :
– Cô làm gì mà ngồi ở đây ?
Người con gái cuống quít:
– Tôi là con ông Lộc…
Thằng này bay ngay ra ngoài xe, chạy lên sở. Chỉ mấy phút sau là cả lũ kéo nhau đi về. Ngày hôm đó, cư xá độc thân đứng đắn hẳn lên. Những thằng nghịch như quỷ sứ, ít khi nào mặc quần áo, mà hôm đó cũng mặc ” pi-dam-ma” đàng hoàng… Cửa phòng ông già Lộc đóng chặt… Hai bố con rì rầm tới gần một giờ trưa rồi ông Lộc chở con ra bến xe… Khi ông già Lộc về, tất cả lũ chúng nó bỏ cả ngủ trưa, xúm vào tán tụng.
– Thôi bố cho con làm rể bố đi…
– Bậy nào, nó còn đi học…
– Thì có chồng rồi vẫn đi học được mà…
Mỗi thằng nói một câu làm ông già Lộc bực mình lắm.
Chúng nó chuyền tay nhau cái điếu thuốc lào. Thằng nào cũng hút thử một điếu. Một gói thuốc của ông già Lộc hết veo…
– Đi, đi, chúng mầy đi hết đi…
Ông Lộc già đẩy từng thằng một. Tiếng ồn ào rồi có tiếng đóng cửa rầm rầm… Người con gái lúc ấy ngồi trên xe, có biết đâu rằng lúc này bố mình đang bị hành tội, mà cái trọng tội chỉ là cái tội có con gái đẹp.
Những buổi tối trong cư xá thật vui… Nếu không sang Câu Lạc Bộ nhậu thì xúm nhau vào tán nhảm. Chúng nó hay tụ họp ở phòng ông Lộc già. Ông Lộc già, tuy già nhưng hay bị chúng nó đánh lừa. Khi kiếm được một trò chơi gì mới, chúng nó lại bí mật bàn tán với nhau, rồi kéo vào phòng ông Lộc già. Chúng nó ngồi trên xa-lông, trên giường, ngồi cả xuống đất, nói chuvện về các em ngoài Dốc-Sỏi rồi đến cả việc bầu Tổng- thống bên cái xứ Hoa-Kỳ. Ông Lộc cững góp chuyện. Sau cùng, thằng Trọng, thằng làm việc ở Lầu-Gương, cái thằng lắm trò nhất, huênh hoang tuyên bố :
– Tao mới học được mấy câu thần chú… chỉ đọc lên, dùng ba ngón tay cũng có thể nâng bổng nỗi ba người nằm lơ lửng trong không khí…
Câu chuyện khó tin như vậy mà ông Lộc già cứ gân cổ lên để cãi. Ông bắt nó phải thực hành cho kỳ được. Vài ba thằng tủm tỉm cười. Nó chọn lựa:
– Thằng Thắng nằm trước… Thằng Thuận nằm… lên trên. Phải xoay đầu đuôi lộn ngược lại với nhau .
Nó chọn hai thằng nặng và khỏe nhất. Rồi nó quay sang ông Lộc già:
– Ông muốn thử thì nằm với chúng nó .
Ông Lộc già bằng lòng. Thằng Trọng, khuôn mặt nghiêm trang, phun nước miếng vào hai bàn tay rồi bắt ấn… Nó đọc lầm rầm, nghe loáng thoáng có vài ba tiếng “bát-tô, luých-ky, cô-táp…”. Rồi nó hô lớn:
– Một… hai… ba.
Thằng Thuận ôm chặt phía trên và thằng Thắng ôm chặt phía dưới ông Lộc già. Hết cựa quậy với sức hai thằng phu gạo… Cả lũ reo hò xúm lại lột quần ông già, lấy dầu cù-là bôi vào khắp người ông già Lộc, bôi vào rốn, bôi đầy cả vào con chim… Mỗi thằng chỉ cần một ngón tay là đủ hết hai chai dầu cù là. Ông già Lộc chửi toáng lên. Nhưng không cựa quậy nổi …
Sau khi để cho cả lũ rúc rích chạy hết về phòng đóng cửa, hai thằng nằm dưới mới “giải phóng” cho ông già và chạy ù té lên mãi tận tít lầu ba…Chỉ còn lại tiếng chửi của ông già Lộc.
Tôi đã rời cái xứ chỉ toàn có đàn ông, đi lang thang khắp các căn cứ. Dù sao tôi vẫn không quên cái cư xá độc thân về với sông Đồng-Nai mênh mông, với hàng dừa đẹp cạnh nhà mát. Những kỷ niệm của cái tuổi từ hai mươi tới ba mươi, lúc nào cũng in vào lòng người như những vết hằn đâm nát…
Năm ngoái, tôi trở lại… Nhưng tất cả đã thay đổi hết rồi… Vườn cao su không còn nữa… Căn nhà lầu ba tầng không còn mặt nào quen thuộc. Đã gần mười năm rồi còn gì… Tất cả những kỷ niệm ngày xưa chỉ còn là một thời đã qua không có tiếng súng.
Tôi lại bỏ đi… Lúc ra vào cổng trại, tôi bị hỏi thẻ quân nhân…