Lối Thoát Trong Đêm

Lượt đọc: 6341 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương X

Đèn lại đổi màu.

Parry cố gắng dồn lực vào tay nắm cửa. Hắn không thể dồn chút lực nào.

Động cơ tắt ngúm.

Parry muốn nghe tiếng động cơ chạy. Hắn nói, "Khởi động xe đi."

Người đàn ông nhỏ thó đạp chân vào bàn đạp khởi động. Chiếc xe chồm lên rồi chết máy. Người đàn ông nhỏ thó khởi động lại, chiếc xe nhích từng chút một về phía trước.

"Đừng vượt đèn đỏ," Parry nói. "Đợi đèn đổi màu đã."

Người đàn ông nhỏ thó khoanh tay lên vô lăng, gục đầu lên cánh tay. Parry dồn được chút lực vào tay nắm cửa, làm tay nắm cửa chuyển động, rồi lại bỏ tay ra, tự hỏi tại sao mình lại bỏ tay ra, tự hỏi tại sao mình lại ngồi lì trong xe.

Đèn đổi màu.

"Được rồi," Parry nói. "Đèn đổi rồi. Đi thôi."

Người đàn ông nhỏ thó ngẩng đầu lên, nhìn đèn, nhìn Parry. Rồi ông ta vào số một và nhả côn. Ông ta lái xe qua giao lộ, xoay vô lăng chậm rãi, đưa chiếc xe tấp vào lề đường.

Một lần nữa ngón tay Parry lại đặt lên tay nắm cửa. Hắn nhìn người đàn ông nhỏ thó và nói, "Chúng ta dừng lại làm gì?"

"Để tôi nhìn ông," người đàn ông nhỏ thó nói.

"Cái gì?"

"Để tôi nhìn kỹ ông một chút."

Họ đối mặt nhau và bàn tay phải của Parry từ từ cứng lại, nắm thành nắm đấm. Và nắm đấm đó run rẩy. Hắn tự hỏi liệu mình có đủ sức để thực hiện hành động đó đến cùng không.

Người đàn ông nhỏ thó nói, "Ông chắc là ông ổn chứ?"

"Tôi không làm chuyện đó," Parry nói. "Tôi không làm chuyện đó và tôi sẽ không quay lại đâu."

"Ông sẽ không quay lại đâu?"

"Tôi sẽ không quay lại."

Người đàn ông nhỏ thó đưa tay lên trán, xoa trán, dụi mắt như thể đang đau đầu. Ông ta nói, "Không ai nói đó là lỗi của ông cả. Chỉ là chuyện xui rủi thôi. Đó là một tai nạn."

"Đúng thế," Parry nói. "Tôi đã nói với họ thế mà. Đó là một tai nạn."

Người đàn ông nhỏ thó đưa mặt lại gần mặt Parry hơn và nói, "Với tôi trông ông không ổn lắm đâu."

Parry đang cố gắng tìm đường vượt qua một cái thùng khổng lồ đang lăn nhanh và làm hắn mất đà. Hắn nghe thấy chính mình nói, "Ông định làm gì về chuyện này?"

Và hắn nghe người đàn ông nhỏ thó nói, "Tôi nghĩ tốt hơn ông nên để tôi đưa ông đến bệnh viện."

Cái thùng ngừng lăn. Parry nói, "Thôi lo lắng về chuyện đó đi."

"Tôi không thể không lo được," người đàn ông nhỏ thó nói. "Ông làm giúp tôi một việc nhé? Ông để bác sĩ khám qua cho ông nhé?"

Parry đang tác động lên tay nắm cửa. Giờ hắn đã ấn nó xuống và đang mở cửa. Hắn nói, "Tôi sẽ làm thế," và rồi cửa mở và hắn ra khỏi xe, cửa đóng lại, đèn tín hiệu đổi màu và chiếc xe đi xa dần khỏi hắn.

Hắn bắt đôi chân mình hoạt động. Cơn đau đầu đang tan biến, và hắn thấy dễ thở, dễ đi lại, dễ suy nghĩ. Mọi chuyện bắt đầu nghiêng về phía hắn. Giờ hắn thực sự nắm bắt được tình hình và nó đang xuôi chèo mát mái với hắn. Mọi thứ đều đang thuận lợi. Và mọi người, cho đến lúc này. Bắt đầu với gã Studebaker, mặc dù với gã Studebaker thì đó là điều không tự nguyện. Với viên cảnh sát đã nhìn dưới tấm chăn thì đó là sự bất cẩn thuần túy. Với Irene thì đó là sự lựa chọn của riêng cô ta và lý do cho sự lựa chọn đó là một dấu hỏi lớn bất chấp những gì cô ta đã nói với hắn. Với gã tài xế taxi thì đó là lòng tốt của con người. Với George Fellsinger thì đó là tình bạn. Với bà già trong cửa hàng kẹo thì đó là do mắt kém, bởi vì nếu mắt bà ta còn tàm tạm thì bà ta đã so sánh mặt hắn với bức ảnh trên trang nhất rồi. Và hắn biết bà ta đã không so sánh, vì nếu có thì đã kéo cả đoàn xe cảnh sát đến hiện trường vụ tai nạn cách cửa hàng kẹo vài dãy nhà rồi. Với Max thì đúng như Max đã nói, chỉ là chuyện xui rủi. Hắn phải quên chuyện đó đi, vì giờ nó chẳng quan trọng nữa và hắn phải gạch bỏ mọi thứ không quan trọng. Hắn nhớ đến chiếc đồng hồ đeo tay và kim đồng hồ chỉ 2:55.

Mẩu giấy được lôi ra khỏi túi và hắn liếc nhìn địa chỉ, nhét mẩu giấy lại vào túi và bước nhanh hơn. Vài phút sau hắn đã đến nơi. Hắn nhìn lên dọc theo những ô cửa sổ của một tòa nhà bốn tầng tồi tàn. Các cửa sổ tối om, ngoại trừ ánh sáng phản chiếu từ những ngọn đèn đường mờ ảo làm lộ ra lớp bụi bẩn trên kính. Con hẻm bao quanh tòa nhà rất tối và đang chờ đợi hắn. Hắn đi vào con hẻm.

Con hẻm rẽ nhánh sang phải ở phía sau tòa nhà. Hắn đi theo lối đó, đến một cánh cửa. Hắn chạm vào cửa. Hắn chạm vào nắm đấm cửa. Hắn cầm nắm đấm, xoay nó. Hắn mở cửa.

Hắn đi vào và đóng cửa lại. Ánh sáng xanh lục yếu ớt từ một trong các tầng trên loạng choạng đi xuống cầu thang hẹp. Nơi này rất cũ và rất hoang phế. Parry đi tới cầu thang và để chút ánh sáng xanh lục chiếu lên mặt đồng hồ đeo tay. Kim chỉ 2:59. Hắn đến đúng giờ. Hắn đã sẵn sàng. Hắn bắt đầu lên cầu thang.

Ánh sáng xanh lục không đến từ tầng một. Nó không đến từ tầng hai. Nó đến từ một bóng đèn treo ở tầng ba, và nó chiếu sáng vài tấm kính lốm đốm trên những cánh cửa nứt nẻ. Có một công ty quà tặng quảng cáo và một hãng xuất bản sách huyền bí và một đơn vị tự gọi mình là Doanh nghiệp Excelsior. Parry đi dọc hành lang. Hắn đến trước một tấm kính có dòng chữ—Walter Coley. Và bên dưới—Chuyên Gia Phẫu Thuật Thẩm Mỹ. Một chút ánh sáng vàng hắt ra từ phía bên kia tấm kính.

Parry gõ ngón tay vào kính.

Có tiếng bước chân từ bên trong, tiếng trao đổi qua lại. Rồi thêm tiếng bước chân, và rồi cửa mở, và gã tài xế taxi đứng đó. Gã tài xế taxi ngậm một điếu xì gà hút dở giữa hai hàm răng.

"Thế nào rồi?" gã tài xế hỏi.

"Ổn cả," Parry nói.

Gã tài xế lùi lại. Parry bước vào và gã tài xế đóng cửa. Căn phòng này đang cố tỏ ra là một phòng chờ. Nó chẳng qua chỉ là một căn phòng cũ kỹ với vài cái ghế, một tấm thảm cũ và giấy dán tường bệnh hoạn. Ánh sáng vàng phát ra từ phòng bên kia. Gã tài xế đi trước, mở cánh cửa dẫn sang phòng bên, bước vào và Parry theo sau.

Đó là một căn phòng cũ kỹ khác. Nó rất nhỏ. Có một chiếc ghế cắt tóc cũ mèm từ khoảng mười lăm năm về trước. Có một cái bồn rửa lớn và ba tủ kính chứa đầy kéo, dao, kẹp và các dụng cụ khác được thiết kế để xuyên qua da thịt. Có một người đàn ông thấp gầy, chắc chắn phải bảy mươi tuổi, tóc ông ta trắng như cước, da trắng như da dê non, và đôi mắt xanh rất nhạt. Ông ta mặc áo sơ mi thể thao trắng, hở cổ, và quần cotton trắng được giữ bằng một chiếc thắt lưng trắng. Ông ta nhìn mặt Parry rồi nhìn gã tài xế.

Gã tài xế nhai điếu xì gà và nói, "Chà, Walt—ông nghĩ sao?"

Coley đặt một tay lên bên hàm, tay kia đỡ lấy khuỷu tay. Ông ta lại dán mắt vào mặt Parry và nói, "Quanh mắt, chủ yếu là thế. Và miệng. Và má. Tôi sẽ để yên cái mũi. Mũi đẹp đấy. Phá nó đi thì phí quá."

"Tôi có cần quay lại lần nữa không?" Parry hỏi.

"Không. Đằng nào tôi cũng chẳng muốn anh quay lại. Thế này là tôi đã liều lắm rồi." Ông ta quay sang gã tài xế. Ông ta nói, "Sam, tôi không cần anh ở trong này. Sang phòng bên đọc tạp chí đi."

Gã tài xế bước ra ngoài và đóng cửa lại.

Coley chỉ vào chiếc ghế cắt tóc cổ lỗ sĩ. Parry ngồi xuống và Coley bắt đầu đạp bàn đạp, chiếc ghế bắt đầu hạ xuống. Chiếc ghế hạ xuống một độ nghiêng thoải và Coley kéo một cái đèn về phía ghế, chĩa đèn vào mặt Parry và giật một sợi dây xích ngắn. Cái đèn phóng một tia sáng màu ngọc trai vào mặt Parry.

Parry nhắm mắt lại. Cái tựa đầu phủ khăn cho cảm giác quá cứng so với hộp sọ hắn. Chiếc ghế không thoải mái. Hắn cảm thấy như đang nằm trên giá tra tấn. Hắn nghe tiếng nước chảy và mở mắt ra thấy Coley đang đứng ở bồn rửa, xoa xà phòng lên đôi tay trắng muốt. Coley đứng đó ở bồn rửa trọn năm phút. Rồi ông ta vẩy tay cho ráo nước và giơ hai tay lên trời với các ngón tay rũ xuống về phía mình khi ông ta quay lại ghế và nhìn mặt Parry.

"Có lâu không?" Parry hỏi.

"Chín mươi phút," Coley nói. "Không hơn."

"Tôi tưởng phải lâu hơn thế nhiều," Parry nói.

Coley cúi thấp hơn để nghiên cứu mặt Parry và nói, "Tôi có phương pháp riêng. Tôi hoàn thiện nó mười hai năm trước. Nó dựa trên ý tưởng gọi cái xẻng là cái xẻng17. Tôi không làm trò mèo. Anh có tiền chưa?"

"Có."

"Sam bảo anh lo được hai trăm đô."

"Ông muốn lấy ngay bây giờ à?"

Coley gật đầu. Parry lấy tiền từ túi, chọn hai tờ một trăm đô, đặt lên nóc cái tủ cạnh ghế. Coley nhìn tiền. Rồi ông ta nhìn mặt Parry.

Parry nói, "Tôi nhát lắm. Tôi không thích đau."

"Chúng ta đều là những kẻ hèn nhát," Coley nói. "Không có thứ gọi là lòng dũng cảm. Chỉ có nỗi sợ hãi. Sợ bị đau và sợ chết. Đó là lý do loài người tồn tại lâu đến thế. Anh sẽ không thấy đau với cái này đâu. Tôi sẽ gây tê mặt anh. Anh có muốn nhìn mình bây giờ không?"

"Có," Parry nói.

"Ngồi dậy và nhìn vào gương kia đi." Coley chỉ vào tấm gương gắn trên một cái tủ.

Parry nhìn mình trong gương.

"Một khuôn mặt khá đấy," Coley nói. "Nó sẽ còn khá hơn khi tôi làm xong. Và nó sẽ rất khác."

Parry thả lỏng người trên ghế. Hắn lại nhắm mắt. Hắn nghe tiếng nước chảy. Hắn không mở mắt. Hắn nghe tiếng kim loại va chạm, tiếng ngăn kéo tủ mở ra đóng vào, tiếng thép chạm thép, tiếng nước chảy lần nữa. Hắn vẫn nhắm mắt. Rồi có những thứ xảy ra với mặt hắn. Một loại dầu nào đó đang được xoa lên mặt hắn, xoa kỹ khắp mặt rồi lau sạch kỹ lưỡng. Hắn ngửi thấy mùi cồn, cảm thấy cồn được chấm lên mặt. Rồi lại tiếng nước chảy. Thêm tiếng lanh canh của thép, thêm tiếng ngăn kéo tủ hoạt động. Hắn cố nằm thoải mái trên ghế. Hắn quyết định Coley không thể nào làm xong việc này trong chín mươi phút. Hắn quyết định Coley không thể nào thay đổi khuôn mặt để người ta không nhận ra đó là Vincent Parry. Hắn quyết định chuyện này chẳng có nghĩa lý gì, và điều duy nhất hắn nhận được là một thứ gì đó kinh khủng xảy ra với mặt mình và hắn sẽ thành một quái thai suốt phần đời còn lại. Hắn tự hỏi Coley đã hủy hoại bao nhiêu khuôn mặt rồi. Hắn quyết định mặt mình sẽ trông kinh khủng nhưng đằng nào người ta cũng sẽ nhận ra hắn và hắn tự hỏi mình đang làm cái quái gì ở đây trong cái cơ sở lang băm này ở San Francisco khi lẽ ra hắn phải đang cao chạy xa bay khỏi San Francisco. Hắn quyết định nước đi duy nhất là nhảy khỏi ghế, chạy ra khỏi văn phòng và cứ thế mà chạy.

Hắn vẫn nằm yên trên ghế. Hắn cảm thấy một mũi kim đâm vào mặt. Rồi nó lại đâm vào mặt ở chỗ khác. Nó cứ đâm sâu vào mặt hắn. Mặt hắn bắt đầu thấy kỳ lạ. Kim loại chạm vào da thịt, ấn vào da thịt, cắt vào da thịt. Không đau, không có cảm giác gì ngoại trừ kim loại đi vào da thịt. Những hình dạng kim loại khác nhau. Hắn không hiểu tại sao mình lại thích nhắm mắt trong khi chuyện này diễn ra.

Nó cứ tiếp diễn. Mỗi phút trôi qua lại có một điều mới mẻ xảy ra với mặt hắn. Dần dần hắn trở nên quen với nó—sự xâm nhập của thép vào da thịt. Hắn có cảm giác mình đã trải qua chuyện này nhiều lần trước đây. Giờ hắn bắt đầu cảm thấy chút thoải mái từ chiếc ghế và có một sự nặng nề sang trọng nào đó trong đầu hắn và nó trở nên nặng hơn, nặng hơn và hắn biết mình đang chìm vào giấc ngủ. Hắn không bận tâm. Sự thao tác của thép lên mặt và vào trong mặt hắn tạo nên một nhịp điệu hòa với sự nặng nề và hình thành một quả cầu to, nặng lăn xuống rồi lăn lên và cuốn hắn theo, đầu tiên là ở trên nó, ở bên ngoài, rồi nuốt hắn vào trong, lăn hắn vòng quanh khi nó đi lên đi xuống trên con đường lăn của nó. Và hắn ngủ.

Hắn có một giấc mơ.

Hắn mơ thấy mình lại là một cậu bé ở Maricopa, Arizona. Một cậu bé mười lăm tuổi chạy dọc con phố đen kịt. Hắn chạy một mình và cuối cùng đến một nơi có một người phụ nữ đang biểu diễn trên xà đu. Từ cổ đến mắt cá chân người phụ nữ mặc một bộ đồ bó sát bằng vải satin màu cam sáng. Tóc người phụ nữ màu cam sẫm. Người phụ nữ có đôi mắt nâu buồn tẻ và làn da rám nắng. Đó là màu da rám nắng nhân tạo từ đèn tia cực tím. Người phụ nữ cao khoảng một mét sáu mươi hai và rất gầy, bà ta không xinh đẹp chút nào nhưng không có nét gì trên mặt gợi sự xấu xí. Chỉ là bà ta không phải một người phụ nữ xinh đẹp. Nhưng bà ta là một nghệ sĩ nhào lộn tuyệt vời. Bà ta mỉm cười với hắn. Bà ta đu người lên xà thật cao và bay ra khỏi nó. Bà ta thực hiện ba cú lộn ngược chậm rãi, bay lên, lộn qua và đáp xuống xà lần nữa khi nó vung trở lại. Những con voi trong ba vòng tròn tít bên dưới giơ vòi và ngước mắt nhìn bà ta đầy ngưỡng mộ. Chiếc xà lại vung lên và bà ta lại rời khỏi xà, bay lên, lên cao mãi, gần đến đỉnh lều cho đến khi bà ta thực hiện chuỗi lộn ngược tuyệt vời đưa bà ta trở lại xà đu. Bà ta bé xíu ở trên tít cao đó rồi lớn dần khi hạ xuống. Bà ta bước khỏi xà và trượt xuống theo một sợi dây thừng. Bà ta cúi chào những con voi. Bà ta cúi chào mọi người. Bà ta đi đến chỗ hắn. Hắn bảo bà ta thật tuyệt vời trên xà đu. Bà ta bảo thực ra chẳng khó chút nào và ai cũng làm được. Hắn cũng làm được. Hắn bảo hắn không làm được. Hắn bảo hắn sợ. Bà ta cười và bảo hắn thật ngốc nghếch khi sợ hãi. Bà ta nắm tay hắn và dẫn hắn về phía sợi dây thừng. Bộ satin màu cam sáng như ngọn lửa xác thịt trên cơ thể gầy gò của bà ta. Bà ta mở miệng cười hắn và hắn thấy rất nhiều răng trám vàng trong hàm răng bà ta. Hắn van xin bà ta đưa hắn ra khỏi nơi cao chót vót chóng mặt này, cái mối nguy hiểm xoay vần này. Chiếc xà đu vung lên đến giới hạn của vòng cung rít gió và bà ta rời khỏi xà, mang theo hắn và họ bay lên, cùng nhau lộn ngược ra sau, bay lên và lộn qua và hắn vùng vẫy để thoát khỏi bà ta và bà ta cười hắn và hắn vùng vẫy, vùng vẫy cho đến khi thoát được bà ta. Hắn rơi xuống một mình. Rơi nhanh, mặt úp xuống, nhìn thấy mùn cưa và những khuôn mặt và những con voi xanh đục khổng lồ đang lao về phía mình. Ở dưới đó họ đang cố làm gì đó cho hắn. Họ đang cố căng lưới để đỡ hắn. Trước khi họ kịp căng lưới xong hắn đã rơi vào giữa họ, lao vụt qua họ và đập mặt xuống đất. Hắn cảm thấy cú va chạm nện vào mặt, cơn đau xé toạc mặt, đập vào sau gáy rồi dội ngược lại lan ra khắp mặt. Hắn nằm ngửa, tay dang rộng, chân dang rộng khi nhìn lên những khuôn mặt đang cúi xuống nhìn mình. Cơn đau thật dữ dội và hắn rên rỉ và đám đông đứng đó thương hại hắn. Hắn có thể thấy bà ta ở trên tít cao kia. Bộ satin cam xoay tròn và lấp lánh khi bà ta rời khỏi xà đu trong một cú lộn ngược khác. Bà ta đáp xuống xà đu một cách tuyệt vời và mặc dù bà ta ở tít trên cao nhưng mặt bà ta lại rất gần mắt hắn và bà ta đang cười hắn và những chiếc răng vàng chói lòa trong cái miệng đang cười của bà ta.

Cơn đau thật dữ dội. Đó là một cơn đau bỏng rát và có cái gì đó bên trên cơn đau cảm thấy rất nặng trên mặt hắn. Hắn mở mắt. Hắn nhìn lên Coley.

"Xong hết rồi," Coley nói.

Gã tài xế taxi đang đứng cạnh Coley, xử lý một điếu xì gà mới.

Coley khoanh tay và nhìn xuống Parry và nói, "Nằm yên đó một lúc. Đừng cố nói chuyện. Đừng cử động miệng. Tôi đã băng bó kín cho anh rồi. Tôi chừa một khoảng nhỏ trước miệng để anh có thể nạp dinh dưỡng. Anh sẽ dùng ống hút thủy tinh và anh có thể uống bất cứ thứ gì dạng lỏng. Nếu muốn hút thuốc anh có thể dùng tẩu thuốc lá. Nhưng tôi không muốn anh cử động miệng và tôi không muốn anh cố nói chuyện. Băng gạc có thể tháo ra sau năm ngày. Khi tháo băng anh sẽ nhìn vào gương và thấy một khuôn mặt mới. Lúc đó nó sẽ lành hẳn và anh có thể cạo râu."

Mắt Parry nói chuyện với Coley.

Coley nói, "Sẽ không có sẹo đâu. Tôi đã làm một việc chấn động trên mặt anh đấy. Tôi nghĩ đó là ca tốt nhất tôi từng làm. Và tôi đã làm rất nhiều thứ thú vị với khuôn mặt người ta. Tôi đã nắm rõ bí quyết giấu sẹo rồi."

Cơn đau đang đào bới, giằng xé và đào bới. Nó đang cháy trên mặt Parry và dần dần hắn bắt đầu cảm thấy nó ở cánh tay. Hắn nhìn Coley. Mắt hắn hỏi một câu khác.

Coley trả lời, "Tôi đã cởi áo khoác và xắn tay áo sơ mi của anh lên. Tôi đã xử lý cánh tay anh. Phần trên của bắp tay trong. Gần nách, nơi anh có thể lấy bớt da thịt. Tôi dùng chỗ da thịt đó đắp lên mặt anh. Giờ tôi sẽ hỏi anh một câu và nếu câu trả lời là có tôi muốn anh gật đầu thật chậm. Anh có chỗ ở chưa?"

Parry gật đầu chậm rãi.

"Anh có người giúp đỡ không?"

Parry gật đầu lần nữa.

"Được rồi," Coley nói. "Khi anh đến đó anh có thể nói chuyện với người đó bằng giấy bút. Giờ là chỉ dẫn đây. Anh phải ngủ nằm ngửa thẳng đuỗn. Bảo người kia trói tay anh vào cái gì đó để anh không thể lật người. Ban ngày tôi muốn anh nghỉ ngơi. Ngồi một chỗ phần lớn thời gian và đọc sách hoặc nghe đài hoặc chơi bài solitaire. Đừng nghĩ đến mặt mình và trên hết hãy giữ tay tránh xa mặt ra. Khoảng một ngày nữa nó sẽ bắt đầu ngứa nhưng dù tệ đến đâu tôi muốn anh giữ tay tránh xa đống băng gạc đó. Tôi đoán anh có thể dậy được rồi."

Parry ngồi dậy. Hắn nhấc mình khỏi ghế. Áo sơ mi của hắn mở vài cúc từ cổ xuống và tay áo xắn cao. Phần trên cánh tay hắn được băng bó. Hắn nhìn cánh tay, nhìn Coley và Coley gật đầu. Parry xắn tay áo xuống và cài cúc. Hắn cài cúc áo sơ mi, thắt cà vạt và mặc áo khoác. Rồi hắn đi tới gương và nhìn mình.

Hắn thấy đôi mắt và cái mũi và một cái lỗ nhỏ trước miệng. Hắn thấy phần lớn trán, tai và tóc. Phần còn lại toàn là băng trắng, lớp gạc trắng độn dày trên mặt, những dải băng dính chéo nhau chạy ra sau cùng với lớp băng quanh gáy. Lớp băng đi xuống dưới cằm, quanh hàm và vát xuống cổ.

Coley đi tới đứng cạnh hắn. Ông ta nói, "Có rất nhiều sáp và chất nhầy dưới lớp băng đó. Giờ nó cứng nhưng vài ngày nữa nó sẽ mềm ra và một phần của nó sẽ trở thành một phần khuôn mặt mới của anh."

Parry liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Nó chỉ 4:31. Hắn nhìn Coley.

Coley nói, "Chín mươi phút. Y như tôi đã nói."

Gã tài xế nói, "Chúng ta đi thôi."

Parry nhìn Coley và chìa tay ra. Coley bắt lấy bàn tay. Coley nói, "Có thể anh đã làm, có thể anh không. Tôi không biết. Sam khẳng định anh không làm và tôi biết Sam đã lâu. Tôi rất tin tưởng vào cách nhìn nhận sự việc của anh ấy. Đó là lý do chính tôi nhận vụ này. Nếu tôi nghĩ anh là sát thủ chuyên nghiệp tôi sẽ không dính dáng gì đâu. Nhưng sự thể thế này, tôi đã cho anh một khuôn mặt mới và anh đã cho tôi hai trăm đô la, chuyện chỉ đến thế thôi. Tôi không bao giờ lưu hồ sơ bệnh nhân và không bao giờ cố nhớ tên. Khi anh bước ra khỏi đây, anh xong việc với tôi và tôi xong việc với anh."

Parry nhìn gã tài xế. Gã tài xế đi ra cửa, mở cửa, đi đến cửa kia, mở ra và đứng đó nhìn dọc hành lang. Rồi gã quay lại vẫy Parry, và Parry đi ra đó với gã và họ đi dọc hành lang xuống cầu thang. Họ ra ngoài con hẻm và xuống con hẻm thứ hai dẫn ra một con phố nhỏ. Chiếc taxi đậu ở đó. Họ lên xe, hai cánh cửa đóng lại và động cơ khởi động.

Gã tài xế đi đường tắt, đi rất khéo, tiết kiệm thời gian mà không cần chạy quá nhanh. Parry ngả người ra sau và nhắm mắt. Hắn rất mệt. Hắn rất biết ơn vì có nơi để về và có bạn giúp đỡ. Cơn đau cứ đào bới vào mặt hắn và nện vào cánh tay hắn nhưng giờ hắn không bận tâm. Hắn có chỗ ở. Hắn có Fellsinger. Hắn có khuôn mặt mới. Giờ hắn thực sự có cái gì đó đáng gọi là một cơ hội.

Chiếc taxi dừng lại.

Parry nhìn ra cửa sổ. Họ đã về đến nhà.

Gã tài xế quay lại nhìn hắn và nói, "Thế nào?"

Parry gật đầu.

"Nghĩ là tự lo được chứ?"

Parry gật đầu lần nữa. Hắn lấy tiền từ túi, chọn một tờ năm mươi đô và đưa cho gã tài xế. Gã tài xế nhìn tờ tiền rồi đưa trả lại. Parry lắc đầu.

Gã tài xế nói, "Tôi không làm việc này vì tiền."

Parry gật đầu. Gã tài xế lại cố trả lại tờ tiền. Parry lắc đầu.

Gã tài xế nói, "Giờ anh chắc là anh tự lo được chứ?"

Parry gật đầu. Hắn bắt đầu mở cửa. Gã tài xế chạm vào cổ tay hắn. Gã nói, "Anh không biết tôi. Tôi không biết anh. Anh sẽ không bao giờ gặp lại tôi. Tôi sẽ không bao giờ gặp lại anh. Anh không biết tên những người đã sửa mặt cho anh. Hoặc nói thế này đi. Anh luôn có khuôn mặt anh đang có bây giờ. Anh chưa bao giờ ra tòa. Anh chưa bao giờ ở San Quentin. Anh chưa bao giờ kết hôn. Và anh không biết tôi và tôi không biết anh. Nghe được không?"

Parry gật đầu.

Gã tài xế nói, "Cảm ơn vì tiền bo, ông bạn."

Parry bước ra khỏi taxi. Chiếc taxi vào số một và đi xuống phố. Parry đi tới cửa tòa chung cư, đi vào, và từ túi áo khoác hắn lấy chiếc chìa khóa Fellsinger đã đưa. Hắn mở cửa trong.

Trong thang máy hắn tự hỏi Fellsinger có tẩu thuốc lá trên đó không. Hắn đang rất cần một điếu thuốc. Thang máy leo bốn tầng và dừng lại. Parry đi dọc hành lang. Hắn tự hỏi Fellsinger có ống hút thủy tinh trong đó không. Hắn tự hỏi uống rượu rum bằng ống hút thủy tinh thì thế nào. Hắn ước Fellsinger có ít rượu gin. Hắn muốn rượu gin và hắn muốn một điếu thuốc. Hắn có cảm giác đêm nay sẽ khó mà ngủ được. Hắn đứng trước cửa căn hộ của Fellsinger, tra chìa khóa vào ổ, vặn khóa, mở cửa và bước vào.

Bên trong tối om, nhưng ánh sáng từ hành lang cho Parry thấy công tắc trên tường gần cửa. Hắn bật công tắc và đóng cửa lại, mặt hướng vào cửa khi đóng rồi từ từ quay lại đối diện căn phòng. Hắn nhìn Fellsinger.

Fellsinger đang nằm trên sàn với cái đầu bị đập vỡ nát.

« Lùi
Tiến »