Máu vương vãi khắp người Fellsinger, máu vương vãi khắp sàn nhà. Có những vũng máu và những dải máu. Có những vết máu lớn, loang lổ gần xác Fellsinger, những vết nhỏ hơn cứ nhỏ dần ra xa cái xác. Có những đốm máu bắn lên đồ đạc và những vệt máu mờ trên tường. Có cái màu đỏ thẫm ánh lên của máu, mùi của máu và cái cảm giác về máu đang trào ra từ hộp sọ vỡ nát của Fellsinger, nhảy múa xung quanh và đọng lại bất cứ đâu nó muốn. Máu sẫm màu nơi nó đông lại trong các hốc sọ. Máu nhạt màu sáng rực nơi nó nhuộm cái loa kèn trumpet nằm cạnh cái xác. Loa kèn hơi móp. Những nút bấm cẩn xà cừ của van kèn chuyển sang màu hồng vì tia máu bắn vào.
Fellsinger nằm sấp trên sàn, nhưng mặt anh vặn sang một bên. Mắt anh mở trừng trừng, con ngươi trợn ngược lên để lộ rất nhiều lòng trắng bên dưới. Như thể anh đang cố nhìn lại phía sau. Hoặc anh muốn xem mình bị thương nặng thế nào hoặc anh muốn xem kẻ nào đang phang vào sọ mình bằng cây kèn trumpet. Miệng anh há một nửa và đầu lưỡi thè ra bên mép.
Không thành tiếng, Parry nói, "Chào, George."
Không thành tiếng, Fellsinger nói, "Chào, Vince."
"Cậu chết rồi hả, George?"
"Ừ, tớ chết rồi."
"Sao cậu chết thế, George?"
"Tớ không thể nói cho cậu biết, Vince. Tớ ước tớ có thể nói nhưng tớ không thể."
"Ai làm chuyện đó, George?"
"Tớ không thể nói cho cậu biết, Vince. Nhìn tớ đi. Nhìn chuyện gì xảy ra với tớ này. Kinh khủng không?"
"George, tớ không làm chuyện đó. Cậu biết mà."
"Tất nhiên rồi, Vince. Tất nhiên cậu không làm."
"George, cậu không thực sự tin tớ làm chuyện đó chứ."
"Tớ biết cậu không làm."
"Tớ không ở đây, George. Tớ không thể làm chuyện đó. Tại sao tớ lại muốn giết cậu chứ, George? Cậu là bạn tớ mà."
"Đúng thế, Vince. Tớ là bạn cậu."
"George, cậu là bạn thân nhất của tớ. Cậu luôn là một người bạn thực sự."
"Cậu là người bạn duy nhất của tớ, Vince. Người bạn duy nhất."
"Tớ biết mà, George. Và tớ biết tớ không giết cậu. Tớ biết điều đó tớ biết điều đó tớ biết điều đó tớ biết điều đó tớ biết điều đó."
"Đừng làm quá lên thế, Vince."
"George, cậu chưa chết thật đâu, đúng không?"
"Có, Vince. Tớ chết rồi. Và chuyện này là thật, Vince, là thật. Tớ thực sự chết rồi. Tớ chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở nên quan trọng. Nhưng giờ tớ rất quan trọng. Họ sẽ đưa tớ lên tất cả các mặt báo."
"Họ sẽ nói tớ giết cậu."
"Đúng, Vince. Họ sẽ nói thế."
"Nhưng tớ không làm chuyện đó, George."
"Tớ biết, Vince. Tớ biết cậu không làm. Tớ biết ai làm nhưng tớ không thể nói cho cậu biết vì tớ chết rồi."
"George, tớ có thể làm gì cho cậu không?"
"Không. Cậu chẳng làm được gì cho tớ đâu. Tớ chết rồi. Bạn cậu, George Fellsinger, chết rồi."
"George, cậu nghĩ ai làm chuyện đó?"
"Tớ đã bảo tớ biết ai làm. Nhưng tớ không thể nói."
"Gợi ý cho tớ đi. Cho tớ một ý tưởng đi."
"Vince, tớ không thể cho cậu cái gì cả. Tớ chết rồi."
"Có lẽ nếu tớ nhìn quanh tớ sẽ tìm thấy gì đó."
"Đừng làm thế, Vince. Đừng di chuyển khỏi chỗ cậu đang đứng. Nếu cậu giẫm vào máu cậu sẽ để lại dấu chân."
"Dấu chân thì có khác gì nhau đâu. Ngay khi họ tìm thấy cậu ở đây họ sẽ bảo tớ làm thôi."
"Đúng, Vince. Họ sẽ nói thế. Cậu không thể làm gì được. Nhưng nếu cậu cho họ dấu chân thì cậu sẽ vứt bỏ mọi thứ đấy. Ý tớ là, nếu họ có dấu chân họ sẽ có nhiều hơn một kết luận. Họ sẽ có cậu, vì họ có phương tiện truy dấu chân, truy thẳng đến cửa hàng nơi đôi giày được bán ra. Khi họ có được manh mối đó họ sẽ tìm ra cô ấy. Và nếu họ tìm ra cô ấy họ sẽ tìm ra cậu, vì cậu không thể xoay xở nếu thiếu cô ấy."
"George, tớ không thể quay lại chỗ cô ấy."
"Ý cậu là sao, không thể quay lại? Cậu phải quay lại. Cậu không thể đi đâu khác. Cậu còn có thể đi đâu?"
"Tớ không biết, George. Tớ không biết. Nhưng tớ không thể quay lại chỗ cô ấy."
"Chúa ơi."
"Tớ không cưỡng lại được, George. Tớ không thể quay lại chỗ cô ấy. Tớ không thể lôi cô ấy vào chuyện này được nữa."
"Nhưng cô ấy muốn giúp cậu, Vince."
"Tại sao, George? Cậu giải thích thế nào? Tại sao cô ấy muốn giúp tớ?"
"Cô ấy thấy thương hại cậu."
"Còn nhiều hơn thế nữa. Nhiều hơn thế nhiều. Là cái gì vậy?"
"Tớ không biết, Vince."
"Tớ không thể quay lại chỗ cô ấy."
"Cậu phải quay lại. Cậu phải ở đó năm ngày. Cậu cần ai đó chăm sóc cho đến khi tháo băng. Rồi khi cậu đi, cậu có thể đi thật xa. Cậu sẽ có một khuôn mặt mới. Cậu sẽ có một cuộc đời mới. Cậu luôn nói về chuyện đi du lịch. Những nơi cậu muốn thấy. Tớ nhớ những điều cậu nói. Thật tuyệt vời làm sao khi được thoát khỏi đây. Khỏi mọi người. Khỏi mọi thứ. Tớ đã cảm thấy tệ thế nào khi cậu nói thế, vì tớ nghĩ tình bạn của chúng ta là một trong những thứ rất quý giá hiếm khi xảy ra giữa những gã bình thường như cậu và tớ. Tớ đã hy vọng thế nào cậu sẽ tính cả tớ vào kế hoạch đi xa của cậu. Cậu biết mà. Cậu biết tớ cảm thấy thế nào mà. Và tớ có ý nghĩ rằng khi cậu cuối cùng cũng đi xa cậu sẽ đưa tớ đi cùng. Đến cái thị trấn biển ở Tây Ban Nha ấy. Hoặc cái nơi ở Peru. Có phải là Patavilca không?"
"Đúng, George. Là Patavilca."
"Patavilca ở Peru. Nhảy khỏi những cái lồng của chúng ta trong một công ty chứng khoán. Nhảy khỏi những cái lồng trong những tòa chung cư khô héo. Đi xa, đi xa khỏi nó, tất cả, đi đến Patavilca, ở Peru. Chẳng có việc gì làm ở dưới đó ngoài việc tắm nắng và ngủ trên bãi biển. Họ in hình bãi biển đó trong tờ rơi du lịch. Đó là một bãi biển đáng yêu. Và họ in hình những con phố và những ngôi nhà. Những con phố nhỏ và những ngôi nhà nhỏ dưới ánh mặt trời. Tớ đã đợi cậu nói ra lời đó. Tớ đã đợi cậu nói hãy thu xếp hành lý và đi thôi."
"Sao cậu không nói lời đó, George? Sao cậu không nắm đằng chuôi18 ? Lẽ ra sẽ chẳng có phiên tòa nào. Rắc rối này sẽ không bao giờ xảy ra."
"Cậu biết tại sao tớ không nói lời đó mà. Cậu biết tớ. Những gã như tớ thì đầy rẫy ngoài kia, một hào một tá19. Không có lửa. Không có xương sống. Những gánh nặng vô tri chờ đợi được kéo đi và đưa đến những nơi chúng ta muốn đến nhưng không thể đi một mình. Bởi vì chúng ta sợ đi một mình. Bởi vì chúng ta sợ cô đơn. Bởi vì chúng ta không thể đối mặt với mọi người và chúng ta không thể nói chuyện với mọi người. Bởi vì chúng ta không biết cách. Bởi vì chúng ta không thể xử lý cuộc sống và không biết cái quái gì về việc tận hưởng cuộc sống. Bởi vì chúng ta sợ hãi và chúng ta không biết mình sợ cái gì nhưng vẫn cứ sợ. Những gã như tớ."
"Cậu có những ý tưởng mà, George."
"Tớ có những ý tưởng mà tớ nghĩ là tuyệt vời. Nhưng tớ luôn sợ phải giải phóng chúng. Có lần cậu ở trên này và tớ đã dồn toàn bộ thái độ sống của mình vào một đoạn riff kèn trumpet. Cậu bảo tớ đó là thứ tia vũ trụ20. Thứ gì đó đến từ cả tỷ dặm, bật ra khỏi mặt trăng, đi xuống và vào não tớ và thoát ra từ cây kèn của tớ. Cậu bảo tớ nên làm gì đó với những ý tưởng như thế. Và tớ đồng ý với cậu nhưng tớ chưa bao giờ làm gì cả vì tớ sợ. Và giờ tớ chết rồi."
"Tớ nghĩ tớ nên đi thôi."
"Ừ, Vince. Cậu đi đi. Cậu đến chỗ cô ấy đi."
"George, tớ sợ."
"Cậu đến chỗ cô ấy. Ở đó năm ngày. Rồi đi đến Patavilca, ở Peru. Ở đó suốt phần đời còn lại."
"Tớ không thể hình dung ra cảnh mình đi xa."
"Cậu phải hình dung ra. Cậu phải làm thế. Cậu phải đi thật xa và ở lại đó."
"Tớ ước tớ biết ai đã giết cậu."
"Chẳng có gì khác biệt đâu. Tớ chết rồi."
"Và đó là lý do nó khác biệt. Vì cậu chết rồi. Và họ sẽ nói tớ giết cậu, cũng như họ nói tớ giết cô ấy. Và tớ đã nói tớ không giết cô ấy. Tớ đã nói đó là tai nạn. Ngay từ đầu tớ đã nói đó là tai nạn và đó là điều tớ tin. Tớ luôn tin cô ấy ngã và đập đầu vào cái gạt tàn đó. Tớ không tin điều đó nữa. Tớ biết ai đó đã giết cô ấy và cũng chính kẻ đó đã giết cậu."
"Cậu đang tò mò, Vince. Và cậu đang tức giận. Thế không được đâu. Cậu không được tò mò và cậu không được tức giận. Cậu phải nghĩ đến việc trốn thoát, và chỉ thế thôi. Và giờ cậu đi đi."
"Tạm biệt, George."
Parry tắt đèn. Hắn bước ra khỏi căn hộ và đóng cửa chậm rãi. Có sự cứng nhắc trong đôi chân hắn khi đi dọc hành lang. Trong thang máy hắn có cảm giác mình sắp ngất. Hắn rũ người dựa vào vách thang máy và hắn sắp trượt xuống sàn và khi đầu gối khuỵu xuống hắn chống tay vào vách và gồng mình lên bắt mình đứng vững.
Ra đến đường hắn cố đi nhanh nhưng chân hắn rất cứng và hắn không thể bắt chúng hoạt động nhanh nhẹn được. Cơn đau trên mặt hòa lẫn với cơn đau ở cánh tay và hắn muốn nằm xuống vỉa hè mà ngủ. Hắn vẫn bước đi. Hắn nhìn đồng hồ và thấy đã hơn năm giờ vài phút, hắn ngước lên và thấy những tia sáng bình minh đầu tiên đang rây qua cái rây đen kịt. Hắn bước đi trên những con phố vắng lặng yên tĩnh.
Hắn đi được một dặm và biết mình còn một dặm nữa phải đi. Hắn không nghĩ mình làm nổi. Một chiếc taxi đi xuống phố và hắn quay lại thấy gã tài xế nhìn mình. Hắn bị cám dỗ muốn bắt taxi. Nhưng hắn biết hắn không thể bắt taxi. Không phải bây giờ. Không phải ở giai đoạn này. Chiếc taxi đi chậm lại và gã tài xế chờ hắn ra hiệu. Hắn vẫn bước đi. Hắn nhìn thẳng phía trước, biết rằng gã tài xế đang nhìn cái đầu băng bó của hắn với sự tò mò ngày càng tăng. Hắn vẫn bước đi. Chiếc taxi tăng tốc và đi xuống phố rồi rẽ.
Một luồng sáng hắt xuống vỉa hè, nhỏ xuống từ thứ ánh sáng xám xịt xuyên qua bầu trời đen. Parry đi qua một khách sạn rẻ tiền và dừng lại nhìn biển hiệu. Hắn bị cám dỗ muốn vào và thuê một phòng. Hắn mệt quá. Cơn đau tệ quá. Hắn mệt, mệt lắm rồi.
Hắn tiếp tục đi. Giờ hắn đi nhanh hơn và biết mình đang chạy đua với buổi sáng. Hắn biết mình không thể duy trì thế này mãi, và nếu không đến đó sớm hắn sẽ ngất đi. Hắn biết mình không thể để bản thân ngất đi và hắn tiếp tục đi nhanh. Hắn đang đến nơi. Hắn sắp đến nơi rồi. Hắn đo đếm các con phố. Hắn tự nhủ còn ba dãy nhà. Hắn biết là còn hơn ba, cỡ sáu hoặc bảy dãy. Hắn không nghĩ mình trụ được qua bảy dãy nhà. Đó là những dãy nhà dài. Buổi sáng đang dần vượt qua hắn. Hắn cố đi nhanh hơn. Hắn cố chạy và chân hắn trở thành bông gòn dưới thân hắn và hắn ngã xuống vỉa hè. Hắn quỳ ở đó, cảm thấy sự ướt át chảy khắp người, và trong giây lát hắn nghĩ đó là máu từ mặt hắn chảy ra qua chỗ da thịt bị nứt toác và chảy xuống dưới lớp băng và xuống cổ áo và đi khắp người. Hắn đưa tay sờ mép dưới lớp băng. Tay hắn ướt nhẹp. Hắn nhìn tay. Nó lấp lánh mồ hôi. Hắn đứng dậy và bắt đầu đi. Hắn cầu xin các dãy nhà hãy tiến về phía hắn, trượt về phía hắn và lùi ra sau lưng hắn. Hắn tiếp tục đi. Rồi hắn có thể thấy nó, tòa chung cư. Hắn bắt đầu mở miệng định thét lên một tiếng và một cơn đau khủng khiếp lan ra từ môi hắn chạy lên mắt rồi lại chạy xuống môi. Hắn ngậm miệng, và mắt hắn đầy nước mắt. Hắn nhìn tòa chung cư đang tiến về phía mình khi hắn đi về phía nó. Hắn còn cách tòa chung cư khoảng sáu mươi bước. Hắn không nghĩ mình đi nổi sáu mươi bước đó. Hắn đi được năm bước và mười bước và ba mươi bước. Giờ hắn đã vượt trước buổi sáng và hắn sẽ làm được và hắn biết điều đó. Và ngay khi hắn biết rằng hắn biết điều đó, hắn thấy một thứ ở phía bên kia đường, gần cuối dãy nhà, đậu ở đó và chờ đợi ở đó và đó chính là chiếc Studebaker.