Lối Thoát Trong Đêm

Lượt đọc: 6328 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương II

Khi đã ở trong vùng đồi, hắn ngồi xuống nghỉ ngơi. Hắn tự hỏi liệu có khả thi không nếu ẩn nấp ở đây vài ngày trong khi cuộc tìm kiếm lan tỏa ra các hướng. Nhưng nếu cảnh sát không tìm được manh mối nào ở nơi khác, họ sẽ quay lại con đường này và nhiều khả năng sẽ lục soát khu đồi. Càng nghĩ về điều đó, hắn càng hiểu sự cần thiết của việc phải tiếp tục di chuyển. Và di chuyển thật nhanh. Chính là thế. Nhanh. Mọi thứ phải nhanh.

Hắn đứng dậy và bắt đầu di chuyển theo hướng ban đầu. Những ngọn đồi dường như di chuyển cùng với hắn. Một lúc sau hắn lại mệt nhưng tâm trí hắn đang nghĩ về tốc độ và hắn từ chối nghỉ ngơi lần nữa. Cơn mệt mỏi biến mất một lúc nhưng vài phút sau nó quay lại, đi kèm với cơn khát và sự thèm muốn một điếu thuốc. Hắn chẳng thể làm gì với cơn khát nhưng có một bao thuốc lá gần hết trong túi quần tây. Hắn ngậm một điếu lên môi rồi tìm diêm. Hắn không có diêm. Hắn nhìn quanh, như thể nghĩ rằng có thể có một nơi nào đó để mua một bao diêm giấy. Hắn rít điếu thuốc, cố tưởng tượng nó đã được châm lửa và hắn đang hít khói thuốc. Hắn không có que diêm nào. Hắn bắt đầu nghĩ về những thứ hắn không có.

Hắn không có quần áo. Hắn không có tiền. Hắn không có bạn bè. Không, chỗ đó hắn sai rồi. Hắn có vài người bạn và một người bạn đặc biệt. Và chắc chắn Fellsinger sẽ đứng ra giúp đỡ hắn. Nhưng Fellsinger đang ở Frisco và Frisco sẽ là một nơi rất nóng ngoài cái nóng tháng Tám của thiên nhiên. Tuy nhiên việc gặp Fellsinger là khả thi. Bước đi tiếp theo là Frisco. Cảnh sát sẽ không theo dõi Fellsinger. Hoặc có lẽ họ sẽ làm thế. Hoặc không.

Khi một giờ trôi qua, những ngọn đồi nhường chỗ cho một dải xanh nhạt khác. Không có đường sá, không có nhà cửa, không có gì cả. Parry vượt qua dải xanh nhạt, tiến về phía màu xanh thẫm. Đó là khu vực rừng rậm rạp và hắn cố đoán xem cái gì nằm ở phía bên kia. Hắn nhìn lại, biết rằng sự phân chia địa hình sẽ là một chỉ dẫn tốt, giúp hắn không đi lòng vòng. Hắn tiến vào rừng.

Hắn ở trong rừng hơn một giờ. Hắn di chuyển nhanh. Rồi hắn có thể thấy rất nhiều màu vàng rực rỡ xuyên qua màu xanh thẫm. Điều đó có nghĩa là hắn sắp ra khỏi khu rừng ở phía bên kia. Hắn đã có thể thấy một dải trắng vàng ngoài kia và hắn biết đó là một con đường.

Bên vệ đường, hắn dựa vào một cái cây, chờ đợi. Hắn muốn thấy một chiếc xe tải hoặc một chiếc ô tô, đồng thời hắn cũng sợ thấy bất cứ thứ gì như vậy. Hắn cứ rít điếu thuốc chưa châm lửa. Hắn nhìn sang phía bên kia đường và thấy khu rừng vẫn tiếp nối. Được rồi, hãy để một chiếc ô tô chạy qua. Hãy để chuyện gì đó xảy ra đi.

Chẳng có gì xảy ra trong khoảng bốn mươi phút. Rồi Parry nghe thấy âm thanh vọng xuống từ con đường và nó thuộc về một chiếc ô tô. Một nỗi sợ hãi bản năng của loài vật thoáng qua và hắn định quay người lao lại vào rừng. Một sự bùng nổ của máu liều gạt phăng nỗi sợ hãi và Parry chạy ra giữa đường. Hắn thấy chiếc ô tô đang tiến về phía mình. Đó là một chiếc Nash, đời 36 hoặc 37, hắn không chắc nhưng cũng chẳng quan tâm lắm. Nó là thứ có thể đưa hắn đến Frisco, nếu nó đang đi về hướng Frisco. Hắn đứng đó giữa đường, vẫy tay cầu khẩn. Chiếc Nash chạy khá nhanh và có vẻ như không định dừng lại. Nó tăng tốc khi đến gần Parry. Chỉ có một người trong xe và đó là một người đàn ông. Đó là một người đàn ông rất "dễ thương", kẻ đang dùng cách này để bảo Parry rằng hãy tránh đường hoặc bị tông.

Parry tránh đường và chiếc Nash lao vút đi. Mười lăm phút nữa đến rồi lại đi. Parry vẫn dựa vào cái cây cũ. Hắn thèm một que diêm chết đi được. Hắn khát nước chết đi được. Hắn muốn đi nhờ xe chết đi được. Hắn ước gì bây giờ không phải là tháng Tám. Hắn ước mình được sinh ra đâu đó trên Vòng Cực Bắc, nơi những chuyện này không xảy ra với một con người. Hắn nghe thấy một chiếc ô tô khác.

Đây là một chiếc Studebaker. Nó thuộc đời cũ rích. Nó đang chạy khoảng 50 km/h và Parry có ý nghĩ rằng nó không thể chạy nhanh hơn dù có cố thế nào đi nữa. Một lần nữa hắn lại ra giữa đường, vẫy tay.

Chiếc Studebaker dừng lại. Người duy nhất trên xe là tài xế, một người đàn ông mặc quần áo cũ, kẻ nhìn Parry từ đầu đến chân rồi cuối cùng mở cửa.

Parry bước vào. Hắn đóng cửa và gã đàn ông vào số, đưa xe lên lại tốc độ ba mươi. Parry đã kịp nhận thấy chiếc Studebaker là loại xe coupé2 và gã đàn ông khoảng bốn mươi tuổi hoặc hơn, cao tầm 1m71-1m73 và không nặng lắm. Gã đội một chiếc mũ phớt dạ đã hỏng từ nhiều năm trước.

Trong vài phút không ai nói gì. Rồi gã đàn ông liếc nhìn Parry và nói, "Anh đi đâu?"

"San Francisco."

Gã đàn ông nhìn thẳng vào hắn. Parry nhìn thẳng về phía trước. Hắn đang nghĩ rằng khoảng bốn tiếng đã trôi qua kể từ khi hắn bước vào cái thùng. Có lẽ lúc này chuyện đã lên báo. Có lẽ gã này đã đọc báo rồi. Có lẽ gã này không đi San Francisco. Có lẽ là bất cứ điều gì.

"Chỗ nào ở Frisco?" gã đàn ông hỏi. Gã đẩy chiếc mũ ra sau khoảng một inch.

Parry định nói Trung tâm Hành chính. Rồi hắn đổi ý. Rồi hắn nhìn gã đàn ông lần nữa và quay lại ý định Trung tâm Hành chính. Thực ra hắn nói gì cũng chẳng quan trọng lắm, vì hắn sẽ tống khứ gã này và cướp chiếc xe.

Hắn nói, "Trung tâm Hành chính."

"Tôi sẽ đưa anh đến đó," gã đàn ông nói. "Tôi đi đường Van Ness đến Market. Sao anh lại đi đường này?"

"Có gã cho tôi đi nhờ. Gã bảo đây là đường tắt."

"Sao gã lại thả anh xuống đằng kia?"

"Chúng tôi cãi nhau," Parry nói.

"Về chuyện gì?"

"Chính trị."

"Anh theo phe nào?"

"Chà," Parry nói, "Tôi phi đảng phái. Nhưng gã kia có vẻ chống đối mọi thứ. Gã không thể bắt tôi đồng ý với gã và cuối cùng gã dừng xe đuổi tôi xuống."

Gã đàn ông nhìn vào những chiếc xương sườn trần của Parry. Gã nói, "Gã làm gì thế—cướp áo anh à?"

"Không, tôi luôn ăn mặc thế này vào mùa hè. Tôi thích thoải mái. Ông có diêm không?"

Gã đàn ông mò mẫm trong túi áo khoác và hai ngón tay lôi ra một bao diêm giấy.

"Muốn một điếu không?" Parry hỏi khi quẹt diêm.

"Tôi không hút thuốc. Cái quần anh đang mặc trông buồn cười thật đấy."

"Tôi biết. Nhưng chúng thoải mái."

"Anh thích thoải mái," gã đàn ông nói, rồi gã cười, và gã cứ nhìn mãi vào chiếc quần cotton xám.

"Đúng," Parry nói. "Tôi thích thoải mái."

"Anh cứ giữ lấy diêm," gã đàn ông nói. Gã vẫn tiếp tục nhìn chiếc quần cotton xám. Gã hãm chiếc Studebaker xuống còn bốn mươi, rồi ba mươi. Mắt gã nhìn xuống đôi giày nặng trịch của Parry.

Parry nói, "Sao ông có diêm nếu không hút thuốc?"

Gã đàn ông không trả lời. Parry giữ mặt hướng về trước nhưng ánh mắt liếc sang bên và hắn có thể thấy những nét mặt sạm nắng của gã đàn ông, cái mũi ngắn mỏng và chiếc cằm dài. Hắn liếc mắt sang bên thêm chút nữa và thấy tai cùng mái tóc muối tiêu bên dưới vành mũ phớt nhăn nhúm. Thái dương phải, hắn đang nghĩ. Hoặc có lẽ ngay dưới tai phải. Hắn từng nghe đâu đó rằng ngay dưới tai là chỗ tốt nhất.

"Anh từ đâu tới?" gã đàn ông hỏi.

"Arizona."

"Chỗ nào ở Arizona?"

"Maricopa," Parry nói thật.

"Đi nhờ xe suốt từ Maricopa à, hả?"

"Đúng vậy," Parry nói. Hắn để mắt tới gương chiếu hậu. Con đường phía sau vắng tanh. Hắn chuẩn bị sẵn sàng. Tay phải hắn nắm lại thành nắm đấm và hắn siết chặt, làm nó cứng lại. Cánh tay phải hắn run lên.

Gã đàn ông nói, "Tại sao lại là Frisco?"

"Cái gì?"

"Tôi hỏi tại sao anh lại đi Frisco?"

Parry cọ nắm đấm vào đùi. Hắn xoay người và dựa vào cửa xe khi nhìn gã đàn ông. Hắn nói, "Ông này, ông làm tôi phát bực với mấy câu hỏi đó rồi đấy. Tôi không cần bị ông làm phiền. Tôi có thể bắt xe khác."

Gã đàn ông cau mày, cau mày sâu hơn rồi để nó tan biến và định hình thành một nụ cười yếu ớt. Gã nói, "Anh làm gì mà nóng thế? Tôi chỉ——"

"Quên đi," Parry nói giận dữ. "Tôi sẽ bắt một chuyến xe mà tôi không phải kể lể lịch sử đời mình. Tôi còn cách Frisco bao xa?"

"Không quá 24 km nữa," gã đàn ông nói. "Nhưng anh đang hành động ngu ngốc đấy. Tôi đang cố giúp anh và anh lại——"

"Dừng xe lại, ông kia. Và cảm ơn vì đã đưa tôi đi xa thế này."

Gã đàn ông nhún vai. Gã nhấc chân khỏi bàn đạp ga, chuyển sang phanh. Chiếc xe tấp vào lề đường và khi nó vừa dừng lại, Parry chồm tới và vung tay phải về phía đầu gã đàn ông. Nắm đấm của hắn trúng vào phần trên hàm gã, ngay dưới tai. Điểm đến thì chuẩn, nhưng Parry không có cú đấm đủ mạnh và gã đàn ông hét lên rồi chộp lấy tay Parry khi nắm đấm vung tới lần nữa. Parry vặn vẹo và cố dùng tay trái. Gã đàn ông khỏe hơn Parry tưởng, và nỗi sợ hãi pha lẫn tuyệt vọng đã gia tăng sức mạnh và nhân ba rắc rối cho Parry. Gã co gối lên và cố thúc vào háng Parry. Parry xoay xở tung một cú đấm trái thẳng vào mặt gã và gã lại hét lên. Cái đầu gối lại cố thúc vào háng Parry lần nữa. Parry cố đứng dậy, nhưng cái đầu gối chắn đường hắn. Gã đàn ông bắt đầu kêu cứu. Parry đấm thêm một cú trái vào mặt gã, bồi thêm một cú phải thẳng trúng thái dương. Gã đàn ông giờ đây sợ hãi tột độ, gã ngừng la hét và bắt đầu van xin. Khi Parry đấm gã lần nữa, gã cầu xin Parry tha cho gã. Gã nói gã không có nhiều tiền trong người nhưng gã sẽ đưa hết nếu Parry để gã yên và cho gã đi. Parry lại phang vào thái dương gã, phang vào hàm và lại vào thái dương lần nữa. Đầu gã đàn ông ngửa ra sau và Parry đấm gã ngay dưới tai phải, đánh gã bất tỉnh.

Parry rất mệt. Hắn thở hắt ra và tựa đầu vào lớp bọc ghế rách nát. Qua tiếng máy nổ cầm chừng của chiếc Studebaker, hắn có thể nghe thấy một âm thanh khác, tiếng của một chiếc ô tô đang chạy xuống đường. Nó đến từ hướng Frisco. Thẳng phía trước trên đường là một chiếc coupe mui trần màu xám sáng bóng đang lớn dần lên quá nhanh. Parry muốn vứt bỏ tất cả. Hắn muốn mở cửa và nhảy tót vào rừng rồi cứ thế mà đi. Hắn gọi đó là một ý tưởng sáng suốt và tự nhủ một ý tưởng sáng suốt khác là thử trốn xuống sàn xe Studebaker. Thật tuyệt vời, những ý tưởng sáng suốt này. Hắn thấy khói bốc lên từ sàn xe, từ điếu thuốc hút dở. Hắn cúi xuống, nhặt điếu thuốc, đưa lên gần mặt gã đàn ông bất tỉnh. Hắn khum tay che đầu điếu thuốc. Mắt hắn dán vào chiếc coupe mui trần màu xám đang lao tới. Hãy để họ nghĩ rằng có ba người trong chiếc Studebaker và chiếc xe dừng ở đây để một người vào rừng làm gì đó còn hai người kia đang đợi và hút thuốc.

Chiếc mui trần màu xám lao vút qua. Parry lại thở hắt ra. Sẽ sớm có một chiếc xe khác đi xuống đường. Bây giờ con đường có vẻ trung bình cứ bốn hoặc năm phút lại có một xe. Hãy để chiếc xe tiếp theo nghĩ rằng chỉ có một người trong chiếc Studebaker, và chiếc xe đậu ở đây trong khi tài xế vào rừng làm gì đó. Parry mở cửa, kéo gã đàn ông bất tỉnh ra khỏi xe và nhanh chóng lôi gã vào rừng. Hắn lột đồ gã đàn ông và đang mặc quần áo của gã vào thì gã mở mắt và bắt đầu há cái miệng đang chảy máu. Parry cúi thấp người và bổ một cú phải vào bên đầu. Gã đàn ông lại ngất đi và Parry quay lại việc mặc đồ.

Bộ đồ không đến nỗi tệ. Chiếc mũ phớt là món tốt nhất. Nó có vành khá rộng sẽ che khuất mặt hắn đáng kể. Có một chiếc áo sơ mi caro bẩn thỉu và một chiếc cà vạt tím có hình những vòng tròn cam. Có một chiếc áo khoác nâu sẫm được vá víu một số chỗ và một chiếc quần tây xanh navy đang kết thúc thập kỷ đầu tiên của nó3.

Hắn đã mặc xong quần áo và đang quay lại chiếc Studebaker. Đến gần bìa rừng, hắn dừng lại và đặt tay lên cằm. Hắn thấy chiếc Studebaker và chiếc coupe mui trần màu xám đậu ngay sau chiếc Studebaker. Chiếc mui trần xám là hiệu Pontiac. Hắn thấy màu tím xám phía sau vô lăng. Màu tím xám của chiếc áo blouse thuộc về một cô gái có mái tóc vàng. Cô ta đang ngồi đó sau vô lăng, chờ Parry ra khỏi rừng. Hắn quyết định quay lại rừng và cứ thế mà đi. Khi hắn quay người, hắn thấy cô gái mở cửa và bước ra khỏi chiếc Pontiac.

Cô ta nhìn thấy hắn. Cô ta vẫy tay gọi hắn. Có sự uy quyền trong cái vẫy tay đó và Parry rất hoảng sợ. Hắn quay người hẳn lại và bắt đầu chạy.

Đường đi rất khó khăn. Có rất nhiều cây cối và cành khô cản đường. Hắn có thể nghe tiếng bước chân phía sau, tiếng cành lá gãy, và hắn biết cô gái đang đuổi theo. Có lúc hắn nhìn lại và thấy cô ta. Cô ta cách hắn khoảng tầm 18 mét và đang cố hết sức. Con rắn lại trườn vào hồ nước. Hắn sẽ dụ cô ta vào sâu trong rừng khoảng năm mươi mét rồi hắn sẽ đánh cô ta bất tỉnh, quay lại và chiếm lấy chiếc Studebaker. Con rắn uốn mình và bắt đầu trườn ra khỏi hồ nước. Hắn không cần đánh cô ta bất tỉnh. Hắn không cần phải sợ. Mọi chuyện rất đơn giản. Cô gái bị lạc đường. Chiếc Pontiac của cô ta đã vượt qua chiếc Studebaker và đi xuống đường có lẽ gần một cây số và khi biết mình lạc, cô ta đã quay đầu xe. Cô ta nhớ đến chiếc Studebaker đang đậu và quay lại để hỏi đường. Chỉ có thế thôi. Hắn chỉ tưởng tượng ra sự uy quyền trong cái vẫy tay đó. Chính sự tò mò và có lẽ một quyết định bướng bỉnh muốn định vị phương hướng đã khiến cô ta đuổi theo hắn qua khu rừng.

Dù sao thì hắn cũng đã vào sâu gần năm mươi mét trong rừng và đằng nào cũng chẳng có gì phải lo lắng. Hắn dừng lại, quay người và đợi cô ta.

Cô ta chạy đến chỗ hắn. Chiếc áo sơ mi màu tím xám được phối với một chiếc váy màu tím xám đậm. Cô ta nhỏ người. Cô ta cao khoảng một mét năm bảy và nặng không quá bốn mươi lăm ký. Mái tóc vàng rất vàng nhưng không phải nhuộm oxy già. Và trang điểm rất ít. Một chút son môi hơi cam rất hợp với đôi mắt xám tự nhiên. Cô ta có nét gì đó sâu sắc hơn một chút so với xinh đẹp, mặc dù không thể gọi là xinh đẹp. Mặt cô ta quá gầy.

Hắn nói, "Cô muốn gì?"

"Tôi vừa xem đồng hồ nhiên liệu. Nó báo gần hết xăng." Giọng cô ta hòa hợp với đôi mắt xám và mái tóc không nhuộm.

Parry nói, "Thì liên quan gì đến tôi?"

"Tôi không biết đường này. Tôi rất ghét bị mắc kẹt ở đây."

"Tôi cũng thế." Parry soi xét đôi mắt xám và không tìm thấy gì cả.

Cô ta đang nhìn bộ quần áo cũ. Cô ta nói, "Anh có thể chia lại vài gallon4 không? Tôi sẽ trả một đô một gallon."

Đó là một phương trình và nó hợp lý. Việc cần làm là tống khứ cô ta thật nhanh. Parry nói, "Hãy quay lại đường cái rồi chúng ta bàn chuyện đó."

Họ bắt đầu quay lại đường cái. Parry chờ đợi điều gì đó nhưng nó không xảy ra. Hắn dẫn cô ta tránh xa chỗ hắn đã để lại gã đàn ông kia, nhưng hắn vẫn có cảm giác rằng cô ta đã nhìn thấy gã. Hắn có cảm giác chuyện xăng cộ chỉ là bịa đặt. Có lẽ cô gái này cô đơn và muốn tìm bạn. Có lẽ cô gái này thèm khát sự phấn khích và muốn hành động. Có rất nhiều chữ "có lẽ" và chẳng cái nào đi đến đâu cả.

Hắn nhìn kỹ cô ta lần nữa. Cô ta hai bảy tuổi là ít. Hào phóng lắm thì gọi là hai sáu. Hắn thấy những nếp nhăn dưới mắt cô ta nói lên rằng cô ta không ngủ nhiều. Cách đôi môi mím lại cho biết cô ta không tận hưởng cuộc sống cho lắm. Một điều nữa, cô ta có tiền. Bộ đồ tím xám đó là tiền. Chiếc Pontiac là tiền. Hắn tìm kiếm gì đó trên tay cô ta và thứ duy nhất hắn thấy là một viên thạch anh tím nhạt to tướng trên ngón áp út tay phải.

Họ ra đến mép đường. Cô ta quay sang hắn và nói, "Được rồi, lên xe tôi và rời khỏi đây nhanh thôi."

« Lùi
Tiến »