Lối Thoát Trong Đêm

Lượt đọc: 6336 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương VI

Parry nhìn ra cửa sổ. Bây giờ bên ngoài đã xám xịt và tối dần. Hắn nói, "Tốt hơn là tôi nên đi thôi."

"Cô ta đã làm chứng chống lại anh tại phiên tòa, Vincent. Cô ta chống lại tất cả mọi người. Cô ta có một cái tật như thế. Cô ta không để yên cho ai cả. Và cái cách cô ta quấy rầy tôi——"

"Cái cách cô ta quấy rầy cô chẳng liên quan gì đến tôi cả," Parry nói. Hắn đứng dậy và đi về phía cửa. "Tất cả những gì tôi biết là cô ta không thể thấy tôi qua cánh cửa và cô ta không thấy tôi qua cửa sổ. Đó là tất cả những gì tôi muốn biết. Cô đã đối tốt với tôi. Tôi sẽ không quên nhưng tôi muốn cô hãy quên chuyện đó đi. Đối tốt với người khác nghe thì hay đấy nhưng đó là công việc khó nhọc. Từ giờ trở đi chỉ có một người cô cần đối xử tốt thôi. Đó là chính bản thân cô. Tạm biệt, Irene."

"Tạm biệt, Vincent. Khoan, anh vẫn còn đồ ở đây. Tôi sẽ bỏ chúng vào túi xách——"

Hắn mở cửa và bước ra ngoài. Hắn nhìn ngược nhìn xuôi hành lang rồi bước nhanh đến thang máy. Khi ra đến đường, hắn thấy trời tối hơn cả khi nhìn từ cửa sổ. Hắn bước nhanh, đi về hướng nam, tìm một hiệu thuốc. Đi qua ba dãy nhà rồi hắn thấy một hiệu thuốc và theo bản năng tay hắn thò vào túi bên phải quần tây bằng len worsted, sờ soạng tìm tiền lẻ. Ngón tay hắn chạm vào giấy và hắn lôi ra những tờ tiền từ túi. Toàn tiền mới, cứng và sáng. Tổng cộng một ngàn đô la. Tám tờ một trăm đô la. Hai tờ năm mươi. Còn lại là tờ mười và năm. Hắn tự hỏi sao cô biết hắn thường để tiền ở túi quần bên phải. Hắn bắt đầu đi về phía hiệu thuốc, rồi tự bảo mình không thể gọi điện thoại được. Một chiếc taxi rẽ cua và bắt đầu chạy chầm chậm lên phố. Parry bước xuống lề đường và giơ tay lên.

Chiếc taxi dừng lại một cách miễn cưỡng. Tài xế là một gã mặt dày dạn gần bốn mươi tuổi. Gã tài xế nói, "Bao xa? Tôi đang trên đường đón khách."

"Không xa đâu."

Gã tài xế soi xét bộ com-lê xám. "Hướng bắc à?"

"Phải. Một hai cây số. Cứ đi về hướng bắc rồi tôi sẽ chỉ đường."

"Được rồi, nhảy lên đi. Có phiền nếu đi nhanh chút không?"

"Tôi thích tốc độ."

Chiếc taxi vọt đi, gây ra rất nhiều tiếng ồn long sòng sọc khi rẽ ở một góc phố để vào đường lớn hơn. Parry ngồi thấp xuống, cố giấu mặt khỏi gương chiếu hậu vì hắn cảm thấy gã tài xế đang quan sát cái gương. Hắn tự hỏi tại sao gã tài xế lại quan sát gương.

"Anh đang mặc bộ com-lê đẹp đấy," gã tài xế nói.

"Tôi mừng là anh thích nó. Chúng ta đang chạy bao nhiêu thế?"

"Sáu mươi. Qua khúc cua nữa chúng ta sẽ lên tám mươi. Với kiểu kèo này, tôi thường đẩy lên trăm cây."

"Ý anh là sao, kiểu kèo này?" Hắn có thể thấy gã tài xế đang cười nhăn nhở với mình qua gương chiếu hậu. Hắn tự hỏi tại sao gã lại cười.

"Một cuốc đôi," gã tài xế nói. "Hai khách một chuyến. Chuyến đi của anh có thực sự cần thiết không?"

"Đại loại thế," Parry nói.

"Thật điên rồ cái cách họ tung ra mấy khẩu hiệu này," gã tài xế nói. "Cái cách họ chơi chữ ấy. Lấy từ 'cần thiết' làm ví dụ. Nó có nghĩa khác nhau với những người khác nhau. Như tôi chẳng hạn. Cái gì là cần thiết với tôi?"

"Hành khách," Parry nói. "Và tôi sẽ nói cho anh biết cái gì là cần thiết với hành khách—đến được nơi họ muốn mà không phải nghe nói nhiều."

Hắn nghĩ điều đó sẽ làm gã tài xế câm miệng. Gã tài xế tăng tốc chiếc taxi lên 80 km/h và nói, "Tôi không biết nữa. Một số hành khách không phiền chuyện nói chuyện."

"Tôi thì có."

"Lúc nào cũng thế à?"

"Phải, lúc nào cũng thế," Parry nói. "Đó là lý do tôi không có nhiều bạn."

"Anh biết không," gã tài xế nói, "thật buồn cười về chuyện bạn bè——"

"Thật buồn cười cái cách anh không hiểu ý người khác," Parry nói.

Gã tài xế cười. Gã nói, "Người anh em, anh chưa lái taxi bao giờ. Anh không biết nghề này cô đơn thế nào đâu."

"Có gì mà cô đơn? Anh gặp người ta suốt mà."

"Đó chính là vấn đề, người anh em. Tôi gặp quá nhiều người, tôi đưa họ đến quá nhiều nơi. Tôi thấy họ xuống xe và đi vào các nơi. Tôi đón người khác và tôi nghe họ nói chuyện ở ghế sau. Tôi ngồi trên này một mình và tôi thấy cô đơn."

"Thế thì gay go thật," Parry nói.

"Anh không tin tôi."

"Chắc chắn rồi," Parry nói. "Tôi tin anh. Tôi rất thông cảm với anh. Được rồi, rẽ trái ở đây. Đi tiếp đường này."

"Chúng ta đi đâu?"

"Nếu tôi nói cho anh thì anh sẽ hỏi tại sao tôi đến đó và tôi định làm gì ở đó. Rốt cuộc thì, một gã lái taxi rất cô đơn mà."

"Đúng thế, cô đơn," gã tài xế nói. "Cô đơn và khôn ngoan."

Parry nhận thấy gã tài xế không còn nhìn gương chiếu hậu nữa. Parry nói, "Khôn ngoan theo kiểu nào?"

"Con người."

"Nói chuyện với con người à?"

"Và nhìn con người. Nhìn mặt họ."

Parry bắt đầu run rẩy. Hắn liếc nhìn bàn tay đang run rẩy của mình. Hắn đo khoảng cách từ tay đến tay nắm cửa. Hắn nói, "Mặt mũi thì sao?"

"Chà, thật buồn cười," gã tài xế nói. "Nhìn mặt tôi có thể biết người ta đang nghĩ gì. Tôi có thể biết họ làm gì. Đôi khi tôi thậm chí biết họ là ai."

Và bây giờ gã tài xế lại nhìn gương chiếu hậu.

Parry với tay đặt lên tay nắm cửa. Hắn tự nhủ hắn phải làm điều đó, làm ngay bây giờ và làm thật nhanh. Và không được ngồi đây mà hy vọng mình sai, bởi vì hắn không thể sai, bởi vì đây lại là một phương trình và nó hoàn toàn khớp. Báo chiều đã ra từ lâu và gã lái taxi chắc chắn đã đọc một trong những tờ báo đó, chắc chắn đã thấy bức ảnh nằm chình ình trang nhất. Gã lái taxi có thời gian để đọc bài báo. Những câu chuyện trang nhất được làm ra để dành cho cánh lái taxi không có thời gian đọc trang sau.

"Ví dụ như anh," gã tài xế nói.

"Được rồi, tôi. Tôi thì sao?"

"Anh là một gã đang gặp rắc rối."

"Tôi chẳng có rắc rối gì trên đời này cả," Parry nói.

"Đừng nói với tôi thế, người anh em," gã tài xế nói. "Tôi biết. Tôi biết con người. Tôi sẽ nói cho anh biết một điều nữa. Rắc rối của anh là phụ nữ."

Parry bỏ tay khỏi tay nắm cửa. Ổn rồi. Hắn phải ngừng cái việc lo lắng về những chuyện chưa xảy ra đi thôi.

Hắn nói, "Strike one11. Tôi hạnh phúc với hôn nhân của mình."

"Gọi đó là một cú đánh hai chốt12 đi. Anh chưa kết hôn. Nhưng anh đã từng, và nó không hạnh phúc."

"Ồ, tôi hiểu rồi. Anh đã ở đó. Anh trốn trong tủ quần áo suốt thời gian đó."

Gã tài xế nói, "Tôi sẽ kể cho anh nghe về cô ta. Cô ta không dễ sống chung. Cô ta muốn đủ thứ. Càng có nhiều, cô ta càng muốn nhiều. Và cô ta luôn có được thứ mình muốn. Đó là bức tranh toàn cảnh."

"Đó là Strike two."

"Đó là bức tranh toàn cảnh," gã tài xế nói. "Cô ta không bao giờ làm ầm ĩ và cô ta luôn đi trước anh vài bước. Đôi khi cô ta thậm chí không ở đó chút nào. Điều đó cho cô ta lợi thế, bởi vì cô ta có thể để mắt đến anh mà anh không biết."

"Strike three."

"Strike three cái con khỉ. Anh là cái dây thun trên ngón tay út của cô ta."

"Được rồi, rẽ trái. Đi thẳng ở đèn tiếp theo."

"Thế là cuối cùng—" Chiếc taxi lướt nhanh qua một khúc cua rộng. "Thế là cuối cùng nước ngập đến cổ và anh không chịu nổi nữa. Anh chán phải đấu quyền anh với cô ta rồi—thế là anh đấm cô ta."

Parry lại run rẩy. Tay hắn lại hướng về phía tay nắm cửa. Hắn nói, "Anh biết không, anh nên làm gì đó với khả năng đó. Anh có thể kiếm tiền ở mấy hội chợ đấy."

"Đó cũng là một ý tưởng."

Parry đặt tay lên tay nắm cửa.

Chiếc taxi rẽ phải. Hai biển hiệu đèn neon lướt qua, một vàng, một tím. Đó là khu chợ. Rất đông đúc. Có người, quá nhiều người. Nhưng hắn không quan tâm. Hắn bắt đầu tác động lên tay nắm cửa.

"Phải," gã tài xế nói. "Cô ta gây cho anh khối rắc rối. Tôi không trách anh. Tôi không trách anh tí nào."

Tay nắm cửa đã hạ xuống một nửa. Mồ hôi nhỏ xuống bộ com-lê xám. Tay nắm cửa đã hạ xuống gần hết.

"Không phải lúc này," gã tài xế nói. "Và không phải ở đây. Có quá nhiều cớm quanh đây."

« Lùi
Tiến »