Parry buông tay nắm cửa. Hắn rũ xuống. Hắn bắt đầu thở như thể vừa chạy xong hai dặm và trọng tài bảo không tính và muốn bắt đầu cuộc đua khác ngay lập tức.
Gã tài xế nói, "Có xa đây không?"
"Tôi sẽ đưa anh năm trăm đô," Parry buột miệng. "Tôi sẽ đưa anh——"
"Đừng đưa tôi cái gì cả," gã tài xế nói. "Chỉ cần cho tôi biết nó ở đâu và tôi sẽ chọn một con phố tối tăm vắng vẻ rồi anh có thể đi bộ nốt quãng đường còn lại. Và đừng có cố đập vào đầu tôi nếu không tôi sẽ lao xe lên lề và đâm vào tường đấy."
Parry gục đầu gần như chạm gối. Hắn nắm chặt tay và ấn vào trán. Hắn nói, "Mặc xác nó, mặc xác nó đi. Đưa tôi đến đồn cảnh sát."
"Đừng như thế chứ. Anh đang làm rất tốt mà. Anh đang làm rất ổn."
"Không," Parry rên rỉ. "Không xong đâu. Thật dễ để anh nhận ra. Sẽ thật dễ để những người khác nhận ra."
"Đó là chỗ anh sai đấy," gã tài xế nói. Gã đánh lái một cú ngoặt gấp và đưa chiếc taxi trượt vào một con phố hẹp, vắng tanh và tối om. Đi được nửa đường gã dừng xe êm ái. Gã gác tay lên lưng ghế và quay lại đối mặt với Parry. Gã nói, "Và đây là lý do. Tôi là người khác thường. Không phải mắt tôi, mà là cái cách tôi găm mọi thứ vào não và giữ chúng ở đó. Và cái cách tôi ghép nối mọi thứ lại với nhau. Tôi nhặt nhạnh năm hoặc sáu thứ nhỏ nhặt và ghép chúng lại với nhau để ra một thứ to lớn."
"Thì có gì khác biệt đâu?" Parry nói. Hắn không nói chuyện với gã tài xế. "Mức án tệ nhất tôi có thể nhận là một tuần biệt giam. Và không đặc quyền. Và không cơ hội ân xá. Mà đằng nào cũng chẳng có cơ hội. Họ bảo tôi may mắn vì không phải ngồi ghế điện. Đó là điều tôi phải nhớ—tôi may mắn. Tôi sẽ luôn may mắn vì tôi không phải ngồi ghế điện." Hắn ngước lên và thấy gã tài xế đang nhìn mình. Hắn nói, "Đi đi—đưa tôi đến đồn cảnh sát."
"Tôi thấy chẳng có nghĩa lý gì cả," gã tài xế nói. "Trừ khi anh nghĩ anh sẽ hạnh phúc hơn ở Quentin."
"Chắc chắn rồi," Parry nói. "Tôi sẽ hạnh phúc hơn ở đó. Đó là lý do họ tống chúng tôi vào đó. Để giữ cho chúng tôi hạnh phúc."
Gã tài xế đưa cẳng tay lên, dồn phần lớn trọng lượng vào khuỷu tay, tì mặt vào bàn tay to tướng. "Tôi có ý kiến hay hơn cho anh. Để tôi đưa anh ra Cầu. Anh có thể nhảy xuống và mọi chuyện sẽ kết thúc trong nháy mắt."
"Cầu á?"
"Chắc chắn rồi. Tất cả những gì anh phải làm là bước ra và anh sẽ ngất đi trên đường rơi xuống. Giống như đi gặp nha sĩ không đau vậy."
"Tôi còn trẻ," Parry nói, lại nói to với chính mình. "Tôi còn rất nhiều năm tháng phía trước."
"Tại sao lại dành chúng ở Quentin?"
"Tôi còn có thể làm gì khác đây?" Parry hỏi.
"Tôi muốn biết một chuyện," gã tài xế nói. "Anh có thực sự khử cô ta không?"
"Không."
"Đó không phải là cách tôi suy luận," gã tài xế nói. "Tôi suy luận là cô ta đã làm cho cuộc sống của anh khốn khổ và cuối cùng anh mất trí và vớ lấy cái gạt tàn đó rồi phang cô ta. Tôi biết chuyện đó thế nào. Tôi sống với em gái và em rể. Họ sống với nhau rất ổn. Ổn đến mức có lần nó ném con dao cắt bánh mì vào con bé. Con bé né được. Và chuyện là như thế đấy. Có lẽ nếu vợ anh né được thì sẽ chẳng có phiên tòa nào, chẳng có Quentin nào. Nhưng chuyện đời là thế. Anh muốn hút thuốc không?"
"Được," Parry nói. Hắn nhận một điếu thuốc và lửa châm.
Gã tài xế hít đầy khói vào phổi, nhả khói ra qua khóe miệng. Gã nói, "Để tôi tìm hiểu chuyện này, chỉ để xem tôi đoán có đúng không. Cô ta như thế nào?"
"Cô ta cũng được," Parry nói. "Cô ta không phải người xấu. Cô ta chỉ ghét cay ghét đắng tôi. Trong một thời gian dài tôi đã cố tìm hiểu tại sao. Rồi đến mức tôi chẳng quan tâm nữa. Tôi bắt đầu đi chơi. Tôi biết cô ta cũng đi chơi nên chẳng có gì khác biệt. Chúng tôi hầu như chẳng bao giờ nói chuyện với nhau. Đó là một mái ấm rất hạnh phúc."
"Cái gì khiến anh cưới cô ta ngay từ đầu?"
"Chuyện xưa như trái đất."
"Tôi cũng suýt bị tròng vào cổ13 vài lần," gã tài xế nói.
"Nếu anh tìm được đúng người thì cũng ổn thôi," Parry nói.
Rồi họ im lặng một lúc. Họ ngồi đó nhả khói. Một lúc sau gã tài xế nói, "Chúng ta đi đâu đây?"
"Tôi không biết," Parry nói. "Tôi nên làm gì đây?"
"Anh sẽ không nghe đâu."
"Tôi sẽ nghe," Parry nói. "Tôi muốn ý tưởng. Đó là thứ tôi cần hơn bất cứ thứ gì khác. Ý tưởng. Nghe này, tôi không giết cô ấy. Tại sao tôi phải quay lại San Quentin và ở đó suốt đời nếu tôi không giết cô ấy?"
Gã tài xế đổi tư thế để đối diện trực tiếp với Parry. Gã vẫy Parry lại gần. Gã nói, "Xích lên vài phân đi. Để xem gã kia có thể làm gì với mặt anh."
"Ai?"
"Một người bạn của tôi." Gã tài xế đang nghiên cứu khuôn mặt Parry. Gã tài xế nói, "Gã này giỏi lắm. Gã biết nghề của mình."
"Gã sẽ muốn bao nhiêu?"
"Anh có bao nhiêu?"
"Một ngàn."
"Để tiêu xài à?"
"Không," Parry nói. "Một ngàn là tất cả những gì tôi có."
"Gã sẽ lấy vài trăm."
"Sau đó gã sẽ muốn gì?"
"Không một xu. Gã là bạn tôi."
"Anh muốn gì?"
"Không gì cả." Gã tài xế lấy giấy và một mẩu bút chì từ túi trong và viết gì đó.
"Mất bao lâu?" Parry hỏi.
"Có lẽ một tuần nếu gã không động đến mũi anh. Tôi đã thấy gã làm rồi. Gã rất giỏi. Tôi không nghĩ gã sẽ động đến mũi anh. Tôi nghĩ gã sẽ sửa quanh mắt anh. Nhưng anh không thể ở đó được. Anh có chỗ ở chưa?"
"Tôi nghĩ là có," Parry nói.
Gã tài xế đưa cho Parry một mẩu giấy. Parry gấp lại và bỏ vào túi áo khoác.
"Tôi sẽ gọi gã tối nay," gã tài xế nói. "Có lẽ gã làm được ngay tối nay. Có lẽ tôi nên gọi gã ngay bây giờ. Anh có tiền mặt ở đó không?"
"Có, nhưng tôi không chắc về tối nay. Hãy làm thế này—anh gọi gã và nói rất có thể tôi sẽ đến đó lúc hai giờ sáng. Hoặc tốt hơn là ba giờ đi. Anh chắc gã này ổn chứ?"
"Gã ổn miễn là gã biết anh ổn. Thế đủ chưa?"
"Tôi sẽ đánh cược," Parry nói. "Tôi vào đó bằng cách nào?"
"Đó là một tòa nhà cũ trên đường Post. Một trong những nơi thiếu sức sống chứa đầy những văn phòng bé tẹo. Gã có văn phòng ở tầng ba. Có một con hẻm bên trái tòa nhà. Có cửa sau và gã sẽ mở sẵn cho anh. Gã làm nhanh và anh sẽ ra khỏi đó trước khi trời sáng."
"Tôi làm gì sau khi ra ngoài? Tôi không thể đi bộ trên phố với băng bó đầy mình được."
"Đừng lo chuyện đó," gã tài xế nói. "Tôi sẽ ở đó. Tôi biết khu vực đó và tôi đã lên sẵn kế hoạch rồi. Con hẻm đó thông sang một hẻm thứ hai. Tôi sẽ đậu taxi ở cuối con hẻm thứ hai."
"Giả sử gã không làm được tối nay thì sao."
"Chúng ta sẽ liều thôi. Tôi nghĩ chúng ta nên biến bây giờ. Tôi không muốn cớm nào thấy tôi đậu ở đây. Chúng ta đi đâu?"
"Rẽ phải ở cuối dãy nhà," Parry nói.
Chiếc taxi đi xuống phố, rẽ phải, rẽ phải cái nữa, rồi cái thứ ba, rồi đi xuống bốn dãy nhà và rẽ trái.
"Dừng cạnh tòa chung cư kia," Parry nói.
Chiếc taxi đi được nửa đường và dừng lại.
"Bao nhiêu?" Parry nói.
"Tròn hai đô."
Parry đưa cho gã tài xế tờ năm đô. Hắn nói, "Giữ lấy."
Gã tài xế đưa lại cho Parry một tờ một đô và một đô tiền xu. "Anh cần ít tiền lẻ," gã nói. "Ngoài ra, anh không muốn vung tiền kiểu đó đâu. Giờ chốt lại thế nào?"
"Ba giờ đúng."
"Được rồi. Tôi sẽ gọi gã. Và anh hãy có mặt ở đó. Và nghe này, hãy cứ tự nhủ mọi chuyện sẽ ổn thôi. Hãy cứ tự nhủ anh chẳng có gì để mất."
"Nhưng anh," Parry nói. "Anh có rất nhiều thứ để mất. Anh và bạn anh."
"Đừng lo cho tôi và bạn tôi," gã tài xế nói. "Anh cứ có mặt lúc ba giờ. Đó là tất cả những gì anh cần lo."
Parry mở cửa và bước ra khỏi taxi. Hắn đi về phía lối vào của một tòa chung cư hạng ba. Hắn nghe tiếng taxi đi xa dần và hắn quay lại nhìn đèn hậu nhỏ dần trong màn đêm cuối phố.
Sảnh của tòa chung cư thật ảm đạm. Những người ở nơi này thuộc nhóm thu nhập bốn mươi đô một tuần. Tấm thảm đã sẵn sàng đầu hàng14 và giấy dán tường lẽ ra đã phải đầu hàng từ lâu rồi. Có ba cái ghế trơn và một ghế sofa bị lún ở giữa. Có một cái bàn nhỏ, quá nhỏ so với cái đèn cổ lỗ sĩ to tướng có lẽ được mua đấu giá mà chẳng ai thèm trả giá. Parry đã từng đến đây và mỗi lần đến hắn lại tự hỏi tại sao George Fellsinger lại chịu đựng nổi nơi này. Hắn nhìn qua cửa sổ của cánh cửa giữ hắn ở tiền sảnh. Hắn thở dài và muốn bỏ đi. Chẳng còn nơi nào khác để đi. Hắn nhìn xuống danh sách người thuê, đến tên Fellsinger và ấn nút. Không có hệ thống đàm thoại. Không có phản hồi sau lần ấn đầu tiên. Parry ấn lần nữa. Không có phản hồi. Có lẽ nhảy Cầu vẫn tốt hơn sau tất cả. Chẳng đáng để tiếp tục thế này, tất cả cái sự trống rỗng trong dạ dày, chạy vòng quanh, chạy lên não rồi chạy lại xuống dạ dày và trào lên gặm nhấm trái tim hắn. Hắn ấn nút lần nữa, và lần này hắn nhận được tiếng chuông mở cửa và hắn mở cửa, nhanh chóng băng qua sảnh, thấy thang máy đang đợi ngay đó. Có lẽ cảnh sát đang đợi trên lầu. Có lẽ không.
Thang máy đưa hắn lên tầng bốn. Hắn vội vã dọc hành lang, gõ cửa căn hộ của Fellsinger.
Cửa mở. Parry bước vào căn hộ. Cửa đóng lại. George Fellsinger khoanh tay, dựa vào cửa và nói, "Chúa ơi."
George Fellsinger ba mươi sáu tuổi và đang rụng tóc vàng. Anh ta cao một mét bảy năm và có kiểu thân hình họ hay chiếu trên các quảng cáo phát triển cơ bắp, kiểu thân hình một người đàn ông có trước khi gửi phiếu giảm giá đi và nhận về cái máy tập thần kỳ (tức là gầy gò ốm yếu). Fellsinger có đôi mắt xanh màu nước lạt và cổ áo sơ mi trắng hồ bột sờn rách mở phanh ở cổ họng.
Căn hộ y hệt như Fellsinger. Nó gồm một phòng, một nhà tắm và một bếp nhỏ. Ghế dài được trải gối và ga và có sáu cái gạt tàn đầy mẩu thuốc, một cuốn tạp chí trên sàn, một chai bia gừng rỗng nằm trên cuốn tạp chí. Parry biết Fellsinger đã ngủ quên trên ghế dài sau khi giải quyết xong cuốn tạp chí, bia gừng và thuốc lá. Có một cây kèn trumpet trên một trong hai cái ghế.
"Chúa ơi," Fellsinger lặp lại.
"Cậu thế nào rồi, George?"
"Tớ vẫn ổn. Chúa ơi, Vincent, tớ không bao giờ ngờ chuyện như thế này—" Fellsinger chạy đến cái bàn nhỏ, mở ngăn kéo, lấy ra một tút thuốc lá. Dùng móng tay cái anh rạch tút thuốc, rút ra một bao, cũng dùng móng tay cái đó mở bao, và cũng dùng móng tay cái đó quẹt diêm. Anh châm thuốc cho Parry, châm cho mình rồi quay lại dựa vào cửa.
"Cậu đọc báo chưa?"
"Rồi," Fellsinger nói. "Và tớ không thể tin nổi. Và tớ không thể tin chuyện này."
"Không trốn tránh được đâu, George. Tớ ở đây. Thực sự là tớ đây."
"Trong bộ đồ mới toanh kia á?"
Parry giải thích về bộ đồ. Từ bộ đồ hắn quay lại chuyện trên đường, kể cho Fellsinger nghe cô gái đã đón hắn thế nào, kể cho Fellsinger tất cả mọi chuyện.
"Cậu không thể làm thế được," Fellsinger nói. "Điều cậu phải làm là đưa mình ra khỏi thị trấn. Ra khỏi bang. Ra khỏi đất nước."
"Chuyện đó để sau. Cái tớ cần bây giờ là một khuôn mặt mới."
"Gã đó sẽ hủy hoại cậu. Tớ nói cậu nghe, Vince, cậu đang làm sai rồi. Mỗi phút cậu phí phạm trong thị trấn là——"
"Nghe này, George, cậu đã nói tớ vô tội. Cậu luôn nói thế. Cậu còn tin điều đó không?"
"Tất nhiên. Đó là tai nạn. Không ai giết cô ấy cả."
"Được rồi. Vậy cậu có muốn giúp tớ không?"
"Tất nhiên tớ muốn giúp cậu. Bất cứ điều gì, Vince. Bất cứ điều gì tớ có thể làm. Vì Chúa——"
"Nghe này, George, có thay đổi lớn nào trong cuộc sống của cậu từ khi họ tống tớ đi không?"
"Tớ không hiểu ý cậu."
"Ý tớ là, cậu chưa bao giờ có khách khứa. Cậu luôn lủi thủi một mình trên này. Vẫn thế chứ?"
"Ừ. Tớ sống một cuộc đời khốn khổ, Vince. Cậu biết mà. Cậu biết tớ chẳng có ai. Cậu là người bạn duy nhất của tớ." Một thoáng nước mắt xuất hiện trong mắt Fellsinger.
Parry không để ý nước mắt. Hắn nói, "Tớ rất mừng là không ai lên đây. Thế sẽ dễ dàng hơn. Và sẽ không quá một tuần đâu. Làm vì tớ đi, George. Đó là tất cả những gì tớ yêu cầu. Chỉ cần cho tớ ở lại đây một tuần."
"Vince, cậu có thể ở đây một năm, mười năm. Nhưng đó không phải vấn đề. Cậu nói cô ta đưa tiền cho cậu. Thế là xong một nửa trận chiến rồi. Có tiền cậu có thể đi xa. Ở đây cậu sẽ chỉ đụng phải cảnh sát thôi. Có thể ngay lúc này——"
"Tớ không thể đi xa với khuôn mặt này. Nó cần phải thay đổi. Tớ sẽ đến đó tối nay. Có thể cảnh sát sẽ ở đây khi tớ quay lại. Có thể không. Năm mươi-năm mươi."
Fellsinger lấy bao chìa khóa từ túi sau quần. Anh tháo một chìa và đưa cho Parry. "Nó mở được cả hai cửa," anh nói. "Tớ vẫn nghĩ cậu đang làm sai, Vince."
"Có gì uống không?"
"Ít rượu rum. Loại kinh khủng lắm, nhưng dạo này tớ chỉ kiếm được thế."
"Rum. Gì cũng được."
Fellsinger vào bếp, đi ra với chai rum và hai ly nước. Anh rót đầy một nửa cả hai ly.
Họ đứng đối diện nhau, nốc rượu rum.
"Tớ vẫn không thể tin nổi," Fellsinger nói.
"Tớ may mắn," Parry nói. "Tớ gặp may. Nếu tớ lên kế hoạch cả năm trời cũng không thể diễn ra tốt hơn thế. Chiếc xe tải ở ngay nơi tớ muốn. Lính canh không có ở đó. Tất cả là may mắn."
"Và cô gái đó," Fellsinger nói.
Parry định nói gì đó, rồi thấy môi mình mím chặt, thấy những từ ngữ vụn vỡ và trở thành hư vô. Hắn không muốn nói về cô. Hắn hối hận vì đã kể cho Fellsinger về cô. Hắn không thể hiểu tại sao hắn lại kể cho Fellsinger mọi chuyện, cả tên và địa chỉ và thậm chí số căn hộ của cô. Hắn rất hối hận vì đã làm thế nhưng hắn không biết tại sao mình hối hận. Hắn chỉ biết rằng bây giờ và từ giờ trở đi hắn không muốn nói về cô, hắn không muốn nghĩ về cô.
Fellsinger nằm dài ra ghế sofa. Anh uống cạn ly rum, lại rót đầy một nửa. Parry kéo một cái ghế lại gần sofa và ngồi xuống.
"Và Madge Rapf," Fellsinger nói. "Cậu chắc đó là ả chứ?"
"Chính là ả."
"Cả đời tớ đã cố gắng không ghét ai," Fellsinger nói. "Đó là một trong những người tớ ghét. Tớ nhớ có lần tớ ở căn hộ của cậu với cậu và Gert, và Madge bước vào. Tớ thấy cách ả nhìn cậu. Tớ nhớ những gì tớ nghĩ lúc đó. Rằng ả quyết tâm chiếm lấy cậu và một khi có được cậu ả sẽ xé xác cậu ra và vứt từng mảnh đi. Rồi ả sẽ đi tìm những mảnh đó ghép lại và lại xé xác cậu ra lần nữa. Đó là Madge Rapf. Và sao ả lại dính dáng đến cô gái Janney này? Chuyện gì xảy ra ở đó?"
Parry tưởng mình đã kể cho Fellsinger nghe chuyện gì xảy ra ở đó. Tự hỏi sao giờ mình lại giấu, hắn nói, "Tớ không biết."
"Chắc là cậu không biết không?"
"George, tớ đã kể cậu nghe mọi chuyện, tớ đang dựa vào cậu lúc này. Tớ sẽ không giấu cậu điều gì."
Fellsinger nốc một ngụm rum dài. Anh nói, "Tớ ước tớ có thể ngủ với Madge Rapf."
"Cậu mất trí rồi à?"
"Cậu không hiểu ý tớ," Fellsinger nói. "Tớ ước tớ có thể ngủ với ả với điều kiện tớ chắc chắn ả nói mớ khi ngủ. Tớ nghĩ ả sẽ nói những điều tớ muốn ả nói. Tớ nghĩ ả sẽ thừa nhận Gert chưa bao giờ trăng trối câu đó. Chúa ơi, giá mà chúng ta có thể chứng minh đó là một cái bẫy."
"Tớ không nghĩ đó là cái bẫy," Parry nói. "Tớ nghĩ Madge đã nói sự thật."
"Có lẽ ả nghĩ ả đang nói sự thật. Có lẽ ả tự nhồi sọ mình rằng Gert thực sự nói thế. Những người như Madge có thói quen làm mấy trò đó. Nó trở thành một phần bản chất của họ."
"Gert ghét tớ."
"Gert không ghét cậu. Gert chỉ không quan tâm đến cậu. Có sự khác biệt đấy. Gert lẽ ra đã bỏ cậu nếu cô ấy có người khác để đến. Không có ai cả."
"Có những người khác mà."
"Họ không lâu dài. Cô ấy sẽ bỏ đi nếu tìm được mối nào lâu dài. Và cô ấy sẽ không gài bẫy cậu, Vince. Cô ấy chẳng tốt đẹp gì, nhưng cô ấy sẽ không gài bẫy cậu. Madge gài bẫy cậu. Madge muốn câu cậu. Khi không câu được cậu cách này, ả câu cậu cách khác. Madge là một cô ả tuyệt vời."
"Có lẽ ngày nào đó ả sẽ bị ô tô cán."
"Đáng để cầu nguyện đấy," Fellsinger nói. Anh rút một chiếc đồng hồ dày cộp từ túi nhỏ trên quần tây. "Lịch trình của cậu thế nào?"
"Tớ muốn ở đó lúc ba giờ."
"Thoải mái thời gian," Fellsinger nói.
"Công việc thế nào rồi?"
"Vẫn thế," Fellsinger nói. "Vẫn cái guồng quay thối nát đó. Đôi khi tớ cảm thấy nó đang đánh gục tớ. Tuần trước tớ xin tăng lương và Wolcott cười vào mặt tớ. Tớ muốn nhổ vào mặt lão và bỏ đi. Ngày nào đó tớ sẽ làm đúng như thế. Tớ không chịu nổi Wolcott. Tớ không chịu nổi bất cứ thứ gì ở chỗ đó. Ba mươi lăm đô la một tuần."
"Cậu than vãn cái gì? Đó là mức lương tuyệt vời đấy."
"Tớ đã nói chuyện với bác sĩ vài tháng trước. Tớ hỏi ông ấy liệu tớ có chịu nổi một công việc chân tay không. Ông ấy bảo loại công việc duy nhất tớ chịu được là công việc ngồi một chỗ cả ngày và không dùng cơ bắp. Tớ không ngờ mình lại ở trong tình trạng tồi tệ đến thế. Ông ấy đưa tớ một danh sách quy tắc phải tuân theo, ăn kiêng và thuốc lá và rượu chè và đủ thứ. Thà tớ nhảy xuống Vịnh còn hơn tuân theo mấy quy tắc đó."
"Ý cậu là nhảy cầu á?"
"Cái gì?"
"Không có gì."
"Không phải không có gì. Có gì đó. Cậu đang nghĩ đến chuyện cái Cầu. Cậu phải tống khứ ý nghĩ đó đi, Vince. Không tốt đâu."
"Tớ ổn. Và mọi chuyện sẽ ổn thôi. Với khuôn mặt mới tớ sẽ không cần lo lắng. Ít nhất không cần lo lắng quá nhiều. Miễn là tớ cẩn thận, miễn là tớ giữ được bình tĩnh, miễn là tớ có thứ gì đó để bám víu tớ sẽ ổn thôi."
Họ ngồi đó nói chuyện về bản thân, những điều đã từng là điểm chung giữa họ. Trình độ thổi kèn nghiệp dư của Fellsinger. Việc Fellsinger từ chối đi theo con đường chuyên nghiệp. Quan điểm của Fellsinger về nhạc Jazz chân chính. Sự quan tâm của Fellsinger đối với toán học cao cấp, và sự thiếu khả năng thực sự của anh với toán học cao cấp, và cảm giác của anh rằng nếu có khả năng thực sự anh đã có thể kiếm khối tiền trong ngành chứng khoán. Sự thiếu khả năng thực sự của Fellsinger với bất cứ thứ gì. Lời khẳng định của Parry rằng Fellsinger có khả năng thực sự với một thứ gì đó và ngay khi anh tìm ra thứ đó anh sẽ bắt đầu làm nên chuyện. Kỳ nghỉ của họ ở hồ Tahoe vài năm trước. Câu cá ở Tahoe và hai cô gái đến từ Nevada muốn học câu cá. Vỏ chai Gin rỗng khắp căn nhà gỗ. Thật là hai tuần tuyệt vời, và họ đã đồng ý với nhau rằng mùa hè tới họ sẽ lại đến Tahoe. Nhưng họ không đến đó mùa hè tới vì Parry đã lấy vợ mùa hè tới đó và Gert muốn đi trăng mật ở Oregon.
Cô ấy muốn thăm Công viên Quốc gia Hồ Crater. Cô ấy quan tâm đến khoáng vật học. Cô ấy sưu tập đá. Cô ấy khẳng định có thể tìm thấy đá mắt mèo lửa ở Công viên Quốc gia Hồ Crater. Cô ấy thích đá mắt mèo, loại đá mắt mèo lửa, loại đá mắt mèo trắng với những ngọn lửa xanh và cam uốn lượn dưới lớp trắng lấp lánh. Cô ấy luôn đòi Parry mua cho cô cái gì đó liên quan đến đá mắt mèo lửa. Hắn không đủ tiền mua đá mắt mèo lửa nhưng hắn vẫn mua cho cô một viên đá. Hắn đến một cửa hàng trang sức trả góp ở trung tâm và bảo hắn muốn một chiếc nhẫn đá mắt mèo lửa. Họ bảo không có sẵn đá mắt mèo lửa nhưng nếu hắn quay lại sau vài ngày họ sẽ có. Hắn không nói với Gert chuyện đó. Hắn muốn làm cô bất ngờ. Cô sẽ có sinh nhật trong bốn ngày nữa và hắn sẽ có viên đá mắt mèo lửa trong ba ngày. Khi hắn quay lại cửa hàng trang sức trả góp họ đã có viên đá mắt mèo lửa, một viên đá khá lớn gắn trên vàng trắng với một viên kim cương nhỏ mỗi bên. Họ đòi chín trăm đô la.
Parry đã tính khoảng bốn trăm đô và hắn tự nhủ nước đi duy nhất là quay lưng và bước ra khỏi cửa hàng. Rồi hắn lại nghĩ viên đá mắt mèo lửa sẽ làm Gert rất hạnh phúc. Cô đã không tìm thấy viên đá mắt mèo lửa nào ở Công viên Quốc gia Hồ Crater. Nó đã làm hỏng kỳ trăng mật. Cô luôn miệng nói cô muốn đá mắt mèo lửa đến mức nào. Parry trả trước ba trăm đô la, làm tài khoản ngân hàng của hắn giảm xuống còn một trăm đô la. Hắn bảo họ gói chiếc nhẫn thật đẹp. Hắn mang nhẫn về nhà và ngày hôm sau, là sinh nhật Gert, hắn tặng cô viên đá mắt mèo lửa. Cô giật nó khỏi tay hắn. Cô làm gãy móng tay khi xé lớp vỏ bọc. Parry ở trong phòng nhưng Gert chỉ có một mình trong phòng với viên đá mắt mèo lửa của cô và cô có một chiếc kính lúp và cô nghiên cứu viên đá trong hai mươi phút. Rồi khi cô thấy Parry ở đó cô hỏi hắn đã trả bao nhiêu cho viên đá. Hắn nói. Cô hỏi hắn đã mua viên đá ở đâu. Hắn nói. Cô bắt đầu làm ầm lên. Cô bảo hắn không có đầu óc. Cô bảo cửa hàng trang sức trả góp là một động lừa đảo và bất cứ ai có nửa cái não cũng sẽ không bỏ ra chín trăm đô cho một viên đá mắt mèo lửa ở một nơi như thế. Cô bảo hắn đem trả nhẫn và đòi lại tiền. Cô bảo viên đá đầy lỗi và kim cương là hàng vụn và chiếc nhẫn đáng giá tối đa hai trăm đô. Cô nhảy chồm chồm lên và làm ầm ĩ. Hắn yêu cầu cô bình tĩnh lại. Cô ném chiếc nhẫn vào người hắn và nó trúng mặt hắn làm rách má. Gert bắt đầu nức nở và la hét cùng lúc và Parry van xin cô bình tĩnh. Hắn nói hắn sẽ trả lại nhẫn và cố lấy lại tiền cọc. Cô cười vào mặt hắn. Ngày hôm sau hắn mang nhẫn đi trả nhưng họ không chịu trả lại tiền cọc. Khi hắn trở nên kiên quyết họ bảo hắn đi thuê luật sư. Hắn nói chiếc nhẫn không đáng giá chín trăm đô.
Họ bảo hắn đi thuê luật sư. Hắn bước ra khỏi cửa hàng và hắn rất mệt mỏi và hắn biết hắn đã mất toi ba trăm đô. Hắn muốn về nhà và nói với Gert hắn đã lấy lại được ba trăm đô và gửi lại ngân hàng. Hắn biết chuyện đó sẽ không xong. Hắn chưa bao giờ giỏi nói dối trót lọt. Hắn tự nhủ Gert đã đúng. Hắn không có đầu óc. Hắn lẽ ra phải dùng cái đầu và đưa cô đi cùng khi đi mua quà sinh nhật cho cô. Cô hoàn toàn đúng. Hắn không có đầu óc. Cô làm ầm lên như thế là vì muốn tốt cho hắn. Cô muốn hắn trở thành một ai đó, không phải là con số không. Cô muốn hắn trở thành một người mà cô có thể tôn trọng. Hắn đưa tay lên vết rách trên má. Cô không cố ý làm thế. Cô không cố ý làm đau hắn.
Đó là vì muốn tốt cho hắn. Có lẽ đây sẽ là sự khởi đầu cho một thay đổi trong cuộc đời hắn. Có lẽ từ đây trở đi hắn sẽ bắt đầu dùng cái đầu và làm nên chuyện, leo ra khỏi cái lối mòn ba mươi lăm đô một tuần ở công ty chứng khoán. Có lẽ mọi chuyện thế này là tốt nhất. Hắn đến ngân hàng và rút năm mươi trong số một trăm đô còn lại. Hắn đi vào một cửa hàng trang sức lớn, trang trọng và hỏi họ có gì liên quan đến đá mắt mèo lửa không. Một người đàn ông mặc đồ trắng đen xám nhìn Parry từ đầu đến chân và nói họ không có món nào dưới sáu trăm đô. Parry bước ra khỏi cửa hàng. Hắn vào một cửa hàng khác và họ không có món nào dưới bảy trăm đô. Hắn vào cửa hàng thứ ba, thứ tư và thứ năm. Đã quá giờ nghỉ trưa bốn mươi phút và hắn chưa ăn gì và hắn đang bị đau đầu dữ dội. Hắn quyết tâm không quay lại văn phòng cho đến khi có được viên đá mắt mèo lửa cho vợ. Hắn vào cửa hàng thứ sáu.
Thứ bảy và thứ tám. Cơn đau đầu thật khủng khiếp. Hắn vào cửa hàng thứ chín và đó là một cơ sở nhỏ có vẻ chân thành, cũng có vẻ như đang gặp khó khăn để trụ vững. Một người đàn ông đã ngoài bảy mươi cho Parry xem một chiếc nhẫn gắn viên đá mắt mèo lửa khá nhỏ, ổ nhẫn bằng bạc sterling. Chiếc nhẫn trông như thể đã ở trong cửa hàng từ khi cửa hàng được thành lập, và cửa hàng trông như thể được thành lập từ một trăm năm trước. Nhưng đó là đá mắt mèo lửa và Gert muốn đá mắt mèo lửa, và khi ông già nói 97,50 đô la thì vụ mua bán thành công.
Parry dốc một ly sữa lắc vào họng và chạy nước rút về văn phòng. Khi hắn đến văn phòng cơn đau đầu đang xé toạc đầu hắn và Wolcott đang bảo hắn kiểu này không được đâu, và ngoài ra công việc của hắn dạo này chẳng đâu vào đâu cả, và tốt hơn hết là hắn nên khôn hồn mà liệu cái thân trước khi thấy mình ra đường kiếm việc khác. Khi Parry về nhà tối đó hắn định hôn Gert nhưng cô quay đi. Hắn đưa cho cô gói quà nhỏ và nói chúc mừng sinh nhật. Cô mở gói quà nhỏ và nhìn viên đá mắt mèo lửa nhỏ xíu. Cô nhìn nó một lúc rồi cô thả nó rơi xuống sàn. Cô đội mũ và mặc áo khoác. Parry hỏi cô đi đâu. Cô không trả lời. Cô bước ra khỏi căn hộ. Parry nghe tiếng cửa sầm lại. Hắn cúi xuống, nhặt chiếc nhẫn lên. Hắn nhìn cánh cửa đóng kín, rồi nhìn viên đá mắt mèo lửa, rồi nhìn cánh cửa đóng kín và rồi lại nhìn viên đá mắt mèo lửa.