Viên kim cương của quần đảo bập bềnh trên sóng trong vũng bờ đá Morgiou, đằng trước con đê được tạo bởi những phiến đá lớn xếp chồng lên nhau. Andie ngồi giữa hai vách đá, chẳng khác nào một con yêu tinh nhỏ trước một cái hang. Đứng bên cạnh cô nàng thám tử tư tóc hung, tôi canh chừng những con sóng xô đến vỡ ra dưới chân mình. Vũng bờ đá gần như không một bóng người, ngoại trừ một cậu choai đội mũ lưỡi trai đang chỉ cho cô bé da rám nắng mà cậu ta ôm eo ngắm nghía chiếc xe thể thao mới tinh mà cậu ta vừa đỗ lại.
Yêu nhau không phải là người nọ ngắm nhìn người kia, mà là cùng nhau nhìn về một hướng.
Oko Dòlo đứng lùi sau chúng tôi chừng một mét. Ông đưa cho Andie một bức thư.
– Đây là giấy đi đường của hai người. Giai đoạn tiếp theo của cuộc điều tra.
Tôi cố gắng đọc qua vai cô nàng thám tử tập sự. Oko đã viết trên tờ giấy năm cái tên và bốn địa chỉ. Tôi chỉ đọc được dòng đầu tiên.
Marie-Swan, New York City, đảo Manhattan… Giai đoạn tiếp theo ư? Andie tự hỏi.
Ông già người Cameroon đã đội lên cái đầu hói một chiếc mũ rơm màu lúa mì. Dường như ông vẫn khó chịu vì cái nóng như trước.
– Tôi cho là đã đến lúc tiết lộ cho hai người biết tại sao họ lại gọi đến tôi, một cây bao báp già trôi dạt trên biển Địa Trung Hải, khi cây bút Parker 51 này được phát hiện và vì sao tôi lại gọi hai người.
Ông nặng nề ngồi xuống một vách đá. Tôi có cảm giác ông sẽ không bao giờ có thể đứng dậy nữa, mà đã bị biến thành một bức tượng đá ngay ở lối vào bến cảng nhỏ này, giống như một Nàng Tiên Cá bằng gỗ mun.
– Tôi đã dâng hiến cuộc đời, sức lực và tài sản của mình cho Hoàng tử bé . Để giải thích với hai người thì sẽ rất dài, nhưng câu chuyện ấy đã làm thay đổi đời tôi. Tôi chia sẻ niềm đam mê này với năm con người điên khùng khác. Ở khắp nơi trên thế giới. Chúng tôi đã thành lập một câu lạc bộ, Câu lạc bộ 612, với một mục đích duy nhất, hay nói đúng hơn là hai mục đích nhưng lại hòa thành một: giải đáp bí ẩn về cái chết của Saint-Exupéry và cái chết của Hoàng tử bé.
Tôi suýt trượt ngã trên vách đá ẩm ướt.
– Bí ẩn về cái chết của Hoàng tử bé ư?
– Đúng thế, Oko đáp lại, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Hoàng tử bé qua đời ở cuối câu chuyện của Saint-Exupéry. Rất kỳ lạ đối với một câu chuyện dành cho trẻ con, hai người không thấy thế sao? Hai người đã từng tự hỏi ai đã giết chết Hoàng tử bé chưa? Hai người có nhận thấy cái chết của Hoàng tử bé và của Saint-Exupéry, cách nhau chỉ có vài tháng, giống nhau đến mức nào không?
Andie gật đầu khẳng định.
– Cả hai đều biến mất một cách bí ẩn và người ta không tìm thấy xác họ…
Tôi bẻ lại, vì cảm thấy không hoàn toàn bị thuyết phục.
– Hoàng tử bé chết vì bị một con rắn cắn, không phải sao? Còn Saint-Exupéry thì bị một phi công Đức bắn hạ.
Andie mỉm cười.
– Anh chưa đọc tiểu thuyết trinh thám bao giờ à? Anh không thấy chuyện này có vẻ phức tạp hơn hay sao? Tại sao con rắn lại lang thang trong sa mạc? Tại sao Hoàng tử bé lại nói chuyện với nó? Tại sao Hoàng tử bé lại báo trước với độc giả? Tôi sẽ có vẻ như đã chết, thế nhưng lại không phải như vậy. Câu ấy không khiến anh mong muốn tìm hiểu xem chuyện gì đã thực sự xảy ra ư? Đằng sau tất cả những vẻ bề ngoài?
Tôi ngớ ngẩn nhắc lại, không hiểu gì.
– Đằng sau tất cả những vẻ bề ngoài ư?
Andie tìm kiếm câu khẳng định trong ánh mắt sáng láng của Oko, rồi nói với tôi, như để khơi dậy những ký ức sơ đẳng trong tôi.
– Thưa ngài kỹ sư sửa máy bay, hẳn ngài đã từng đọc Hoàng tử bé khi còn nhỏ chứ? Ít nhất là một lần! Vậy thì, hãy cho tôi biết, câu nói nổi tiếng nhất trong câu chuyện này là gì?
– Ờ… Con mắt thường luôn mù lòa trước điều cốt tử?
– Đúng thế… điều gì quan trọng, thì chẳng nhìn thấy được, thậm chí Hoàng tử bé còn nói thêm như thế trước khi bị con rắn cắn, với một chút óc suy xét, câu ấy có thể giải nghĩa thành “điều cốt tử đã bị che giấu, sự thật không phải như ta tưởng”! Ngoài ra, câu chuyện bắt đầu bằng việc chứng minh rằng một điều hiển nhiên, bức vẽ một cái mũ, có thể che giấu một điều hiển nhiên khác, một con trăn nuốt một con voi. Saint-Ex đã chỉ dẫn cho chúng ta ngay từ đầu rằng phải tìm kiếm vượt qua những vẻ bề ngoài.
– Tôi cứ tưởng là…
Andie không để tôi nói hết câu.
– Trong Hoàng tử bé , người nào cho chúng ta biết rằng con mắt thường luôn mù lòa trước điều cốt tử?
Tôi trả lời không cần suy nghĩ.
– Con cáo!
– Đương nhiên là con cáo. Nhưng theo ý anh, thưa ngài kỹ sư, trong tất cả các loài động vật giữa thiên nhiên, tại sao Saint-Exupéry lại tìm kiếm một con cáo, mà không phải một con thỏ, một con gấu, một con sóc, một con chim, hay thậm chí là một con mèo hoặc một con chó?
Tôi không có ý tưởng gì về việc đó…
– Loài cáo thường đại diện cho điều gì trong những câu chuyện dành cho trẻ em? Andie hỏi thêm.
Điều này thì tôi biết!
– Ờ… nó… nó nhiều mưu mẹo?
– Đúng thế! Trong tất cả các câu chuyện cổ tích, cáo luôn đại diện cho sự lừa bịp. Nó là con cáo chuyên nói dối trong Tiểu thuyết về chú cáo . Nó là kẻ nịnh hót trong truyện ngụ ngôn La Fontaine. Nó là con vật được những kẻ ngây thơ tin tưởng. Thế nên, nếu bài học đạo đức của một câu chuyện ngụ ngôn lại được giải thích bởi một con cáo, thì chẳng phải rất có khả năng nó chứa đựng một sự lừa bịp đó sao? Và Saint-Ex còn nhấn mạnh điều đó! Con vật thứ hai mà Hoàng tử bé chọn lựa để đặt lòng tin là một con rắn! Một con rắn mà Hoàng tử bé đã hỏi sao ấy lúc nào cũng nói toàn những lời bí hiểm?
Tôi tìm kiếm một lập luận để phản bác lại cô, nhưng không tìm thấy. Vả lại, Andie cũng không để tôi có thời gian làm việc ấy.
– Những lời bí hiểm, lúc nào cũng là những lời bí hiểm! Câu chuyện này đầy ắp những điều như thế. Chưa kể tất cả những bí ẩn xung quanh cái chết của Saint-Exupéry, hay những tài liệu lưu trữ của tình nhân của ông, Nelly de Vogüé, vẫn còn được bảo vệ trong nhiều thập niên tới, hoặc những cái rương trứ danh của vợ ông, bà Consuelo, chứa đựng tất cả những bí mật cá nhân của Saint-Exupéry và không được ai mở ra trong suốt hơn năm mươi năm. Anh có muốn nghe thêm những bí ẩn khác không? Chúng ta nghĩ gì về bức thư mà mẹ của Saint-Ex nhận được một năm sau khi viên phi công qua đời, trong đó ông viết con muốn báo để mọi người yên tâm, con đang rất ổn!
Andie khó nhọc tìm cách thở cho đều nhịp, trong một lát cô ngước mắt nhìn về phía Oko, rình chờ phản ứng của ông như thể ông là trưởng ban giám khảo trong kỳ thi sát hạch vào học viện Saint-Exupéry vậy. Tôi có cả ngàn câu muốn hỏi về những cái rương ấy, về bức thư người ta nhận được sau khi Saint-Exupéry đã qua đời kia, về… nhưng Andie đã một lần nữa nhanh hơn tôi.
– Đó là bản di chúc của Saint-Ex! cô kêu lên. Đó chính là bản di chúc ẩn giấu của ông. Bản di chúc mà chưa bao giờ có ai tìm thấy!
Dường như tim cô đang loạn nhịp.
– Câu lạc bộ 612 của các ông, Oko ạ. Tôi muốn trở thành thành viên của nó.
Andie cụp mắt nhìn xuống tờ giấy mà nhà tỷ phú đã đưa cho cô. Cô đọc lại cái tên và địa chỉ một lần nữa, Marie-Swan, đảo Manhattan .
– Có lẽ quý vị nên khởi hành ngay lập tức thì hơn, người đàn ông Cameroon chỉ trả lời có thế.
Việc Oko, người đáng tuổi ông của Andie, xưng hô khách sáo với cô như thế, khiến tôi có chút ngạc nhiên. Tôi tách ra xa một bước. Đã từ vài phút, bởi vì ông không còn cần tôi, tôi chờ đến thời điểm thích hợp để thông báo rằng tôi sẽ về nhà, rằng vợ tôi đang chờ tôi, rằng họ có thể liên lạc với tôi nếu vẫn còn cần một chuyên gia về các bộ khung máy bay P-38 Lightning.
– Tôi sẵn sàng rồi, nữ thám tử tập sự trả lời nhà tỷ phú. Chúng tôi dùng du thuyền của ông chứ?
Oko lại mỉm cười.
– Không.
Ông đưa mắt chỉ về phía một chiếc taxi đậu trên bãi đỗ xe sau lưng họ.
– Đi taxi đến New York ư? Andie ngạc nhiên hỏi.
– Nó sẽ đưa quý vị đến sân bay Marignane. Một máy bay phản lực tư nhân đang chờ ở đó. Tôi đã mở một tài khoản dưới tên quý vị. Quý vị sẽ thấy trong buồng lái chiếc Falcon 900 tiền đô la Mỹ, một thẻ tín dụng và trong khoang chứa đồ của máy bay toàn bộ hồ sơ của Câu lạc bộ 612. Ít ra là hồ sơ của tôi. Quý vị sẽ phải thu thập những hồ sơ khác. Tôi… (Oko có vẻ lưỡng lự trước khi nói tiếp.) Tôi cũng phải cảnh báo trước rằng nhiệm vụ của quý vị có thể sẽ nguy hiểm. Tôi đã nhận được những lời đe dọa. Dường như có ai đó không muốn di chúc của Saint-Exupéry được tiết lộ. Và tôi hoàn toàn có lý do để nghĩ rằng người đó là một trong năm người có tên trong danh sách này…
Ái chà! Những lời dọa dẫm của Oko Dòlo mới không đúng lúc làm sao! Tôi sẽ thành ra một gã hèn nếu rời đi bây giờ. Tuy nhiên, tôi vẫn lùi thêm vài bước.
– Anh đi đâu thế, Neven? Oko ngạc nhiên hỏi.
– À thì, tôi để hai người ở riêng… Tôi… Tôi đâu có thẻ thành viên câu lạc bộ…
Oko giữ tôi lại, ông có vẻ thực sự ngạc nhiên.
– Anh không hiểu sao? Chiếc máy bay phản lực tư nhân đó, chính anh là người lái nó.