Vĩnh biệt!
Tôi đang định gác máy, sau khi đã giải thích hồi lâu với Véronique về nhiệm vụ lạ lùng mà vị tỷ phú người Cameroon giao cho chúng tôi, thì nàng kết thúc như vậy.
– Vĩnh biệt!
Cứ như thể một sợi dây chun căng ra giữa nàng và tôi vừa bị đứt. Tôi ngần ngừ một chút rồi bảo nàng nhắc lại, vì nàng thường khẳng định rằng ngôn ngữ là nguồn gốc của những hiểu lầm.
– Tại sao lại vĩnh biệt, hả em yêu? Anh chỉ bay một chuyến, để đưa thám tử này đến Manhattan, rồi quay trở lại thôi! Ngày mai anh sẽ có mặt ở nhà.
– Đã mười lăm năm anh không lái máy bay rồi.
Tôi không dám đáp lại rằng “đúng thế”. Rằng tôi muốn làm việc đó và rằng Oko Dòlo đã hiểu được mong muốn ấy. Rằng sửa chữa máy bay là một đam mê thay thế. Chăm chút cho những chiếc máy bay đậu trên bãi, kiểm tra mọi thứ, nói OK, nhìn chúng bay lên, chưa kịp mơ mộng thì một chiếc khác lại hạ xuống.
Tôi chỉ nói:
– Ông ấy trả công rất hậu, em yêu ạ.
– Tại sao lại là anh? Tại sao cái ông người Cameroon ấy lại nhờ anh thực hiện nhiệm vụ này?
– Anh không biết.
Đúng là thế, tôi không biết.
– Và anh đã nhận lời?
Tôi có thể nhắc lại lần nữa với nàng về khoản tiền mà Oko Dòlo đã đề xuất, đổi nó thành đô la Mỹ, nhưng Véronique quá hiểu tôi để chỉ bằng lòng với cách giải thích như của một ông chủ nhà băng ấy. Nhưng nàng đã khiến tôi nhẹ người bằng cách trả lời thay cho tôi.
– Khi sự huyền bí thật quá đỗi ghê gớm, ta đâu dám không tuân thủ.
Thật là một câu trả lời lạ lùng. Tôi có cảm giác đó là một câu được trích từ Hoàng tử bé , tôi phải kiểm tra lại mới được. Tôi phải đọc lại cuốn sách. Tôi sẽ có thời gian, tận mười giờ bay kia mà.
Véronique khẽ ho. Tôi ngạc nhiên vì không nghe thấy nàng trách móc. Tôi không dám nói, cũng không dám gác máy.
– Đừng chần chừ như thế, khó chịu lắm. Anh đã quyết định lên đường. Anh đi đi.
Chính nàng là người ngắt điện thoại.
Tôi tin rằng nàng không muốn tôi nghe thấy nàng khóc.