Anh biết lái thứ này chứ?
Andie đã ngồi bên cạnh tôi, trong buồng lái chiếc Falcon 900.
– Tôi đã có bằng lái máy bay, mười lăm năm trước.
– Và từ đó đến nay, anh có bay thêm lần nào không?
– Một hay hai lần gì đó…
Tôi nói dối. Thực ra là chưa bao giờ.
– Ta có quên cách bay không vậy?
Tôi không trả lời, vì còn mải tìm hiểu hoạt động của bảng điều khiển. Andie quan sát tôi với vẻ ngưỡng mộ, rồi nói thêm:
– Không, ta không quên được. Ta không quên những gì ta yêu thích. Bởi vì ta nhớ chúng. Giống như với con người vậy.
Lúc này, chiếc Falcon 900 đang bay trên trời, như được đặt trên mây. Andie ngủ gà gật. Cô đã thổ lộ với tôi, rốt cuộc cũng với vẻ không ngưỡng mộ như tôi tưởng, rằng có vẻ lái máy bay yêu cầu mức độ tập trung ít hơn so với lái xe trên một con đường nông thôn thẳng tắp và vắng vẻ. Tôi không thú nhận rằng cô nói đúng.
– Khi ta đã bay bên trên Đại Tây Dương, cô sẽ đọc cho tôi nghe Hoàng tử bé chứ?
– Nếu anh muốn… Mọi người đều đọc lại cuốn sách đó, vào lúc này hoặc lúc khác trong đời.
Cô nhắm mắt lại, để mặc cho chiếc máy bay ru ngủ.
Tôi cất giọng chế giễu.
– Đừng quên cô có mười khoang hồ sơ phải tra cứu đấy.
– Để sau đi.
Tôi không muốn để cô ngủ.
– Cô đã thức suốt mấy đêm vừa rồi để ôn bài đúng không? Hoan hô, thậm chí cô đã nhử được Oko! Sau thời gian tập sự này, Fox Company sẽ đề nghị cô làm việc cho họ.
– Ôn bài?
Andie đột nhiên tỉnh táo hoàn toàn.
– Ôn bài? Anh đùa đấy à! Tôi thích Hoàng tử bé từ khi còn nhỏ xíu. Tôi đã lập một blog chỉ dành riêng cho cuốn sách. Tôi trao đổi giao lưu với người hâm mộ trên toàn thế giới. Không có quá mười người trên Trái đất này biết về cuốn sách nhiều như tôi, ấy thế mà trong khi tôi đang thực tập ở đó, một tỷ phú kỳ lạ đã đề xuất với Fox câu chuyện về cây bút Parker… Hẳn anh cũng nghĩ rằng tôi sẽ không để vụ này cho bất kỳ ai khác!
Thoạt tiên, sự trùng hợp ấy khiến tôi tò mò. Rồi tôi cũng quên đi. Khi có quá nhiều điểm trùng hợp đáng kể, ta không dám nghi ngờ chúng.
– Thưa quý cô tiến sĩ về Saint-Ex, vậy cô có thể giải thích cho tôi biết chúng ta sẽ làm gì ở New York không?
– Rất hân hạnh, thưa ngài phi công. Hoàng tử bé đã được viết tại Manhattan, khi Saint-Exupéry sống lưu vong ở đó, vào năm 1943.
Chiếc Falcon 900 lướt đi, êm ru. Chỉ có những đám mây bên dưới nó là có vẻ chuyển động. Tưởng như ta có thể bước ra để duỗi chân duỗi cẳng giữa bầu trời đầy mây trắng như râu ông bụt. Chỉ đến khi màn đêm buông xuống bên trên biển Đại Tây Dương thì chiếc giường bằng bông ấy mới bắt đầu bị sờn rách. Dường như gió đã chờ đến khi sao Hôm xuất hiện mới thổi dạt lũ cừu bông đi.
Tôi quay sang phía Andie.
– Cô không sợ sao?
– Vì sao? Tôi nên sợ chăng? Anh đã quên dán một chữ A lên thân máy bay hay sao?
– Tôi đang nói về những câu nói cuối cùng của Oko Dòlo. Những lời đe dọa… Bản di chúc của Saint-Exupéry không nên bị tiết lộ.
– Trái lại thì có! Chuyện này khiến ta phấn khích, không phải sao? Anh thấy rồi đấy, chúng ta phải gặp gỡ sáu người, sáu thành viên của Câu lạc bộ 612 và một trong số họ có thể là người nguy hiểm, giống hệt như Hoàng tử bé từng thăm thú sáu hành tinh trước khi đến Trái đất: hành tinh của ông vua, của ông hợm hĩnh, của ông nát rượu, của ông nhà buôn, của người thắp đèn và của nhà địa lý. Chỉ có điều các hành tinh được thay thế bằng các hòn đảo…
– Và Hoàng tử bé không di chuyển bằng máy bay phản lực tư nhân, mà được đàn chim trời kéo đi.
Andie vỗ hai bàn tay vào nhau.
– Anh thấy không, anh chưa quên hết đâu! Ngoại trừ chi tiết cậu ấy không dùng lũ chim trong chuyến đi cuối cùng của mình. Chuyến đi đưa cậu ấy từ Trái đất trở về tiểu hành tinh của mình…
Andie cất giọng trong trẻo và thánh thót, hẳn là để bắt chước giọng nói của Hoàng tử bé. Ông biết đấy. Tại vì xa quá. Tôi không thể nào mang theo cơ thể này. Nó nặng quá.
Rồi giọng cô trở lại bình thường.
– Vậy là Hoàng tử bé sẽ để mình bị rắn cắn…
Tôi tập hợp các ký ức trong đầu. Hoàng tử bé buồn chán trên Trái đất, cậu muốn gặp lại bông hồng và hành tinh của cậu. Andie tiếp tục thổ lộ.
– Tôi vẫn luôn nghĩ rằng con rắn không phải ngẫu nhiên mà xuất hiện trong sa mạc. Có ai đó đã cử nó đến đấy. Có ai đó đã sai nó cắn Hoàng tử bé.
– Ai vậy? Và vì sao?
– Có thể Hoàng tử bé đã nhìn thấy điều gì đó mà cậu ấy không bao giờ nên thấy, ở một trong sáu hành tinh mà cậu ấy đã thăm thú chăng?