Em biết không, để nhận dạng những mảnh vỡ máy bay ấy, vị tỷ phú Cameroon sẵn sàng trả cho anh 10.000 euro!
– Có tỷ phú ở Cameroon sao? Véronique ngạc nhiên.
Nàng đã yên vị ngoài hàng hiên, đằng trước chiếc máy vi tính. Tôi lại gần nàng.
Tôi ngắm nghía ngôi nhà của chúng tôi một lúc. Đúng như hình ảnh ngôi nhà mà Véronique mơ ước. Tôi đã thực hiện từng ước nguyện của nàng. Những viên gạch màu hồng, những cây mỏ hạc bên cửa sổ, lũ chim bồ câu trên mái.
– Anh sẽ phải làm việc với một thám tử tư thuộc công ty Fox Company do ông Oko Dòlo ấy thuê. Ngày mai anh sẽ trở lại đó… Thật khó tin, đúng không? Một vụ điều tra tầm cỡ này để tìm kiếm một nhà văn đã mất tích hơn bảy mươi năm nay!
Hơi nóng buổi sáng đã ngập tràn hàng hiên. Mái tóc vàng của Véronique giống như những sợi vàng mà vầng dương chưa kịp chải mượt. Trên trán nàng lấp lánh những giọt nhỏ xíu màu cầu vồng.
– Anh yêu, đến giờ ăn sáng rồi, anh có nghĩ đến em không?
Bối rối, tôi chuồn nhanh rồi quay trở lại với một cốc nước ấm. Véronique vẫn nhìn chăm chăm vào máy vi tính. Tập trung.
Tôi nghiêng người xuống bên nàng, quả quyết.
– Cứ để họ ngủ yên, cả Saint-Exupéry lẫn Hoàng tử bé. Anh nghĩ là anh sẽ để mặc Oko Dòlo tự xoay xở lấy.
– 10.000 euro, đối với họ chỉ là một giọt nước.
Véronique không ngước mắt lên, nàng tiếp tục đọc trên màn hình rất nhiều bài báo mà tôi chỉ phân biệt được qua các tranh minh họa vẽ bằng màu nước: những hành tinh, những đụn cát, những ngôi sao…
– Hoàng tử bé đã khá thành công trong cuộc đời, ngày nay cậu sở hữu một tài khoản khá đầy trong ngân hàng.
Nàng khẽ nhấp một ngụm nước, rồi lại đưa mắt lướt từ cửa sổ này sang cửa sổ khác trên màn hình.
– Một trăm bảy mươi triệu bản bán ra trên toàn thế giới! Và còn tiêu thụ được vài trăm nghìn bản mỗi năm, chỉ riêng tại Pháp. Vượt thời gian! Bốn trăm ba mươi tư bản dịch. Sau Kinh Thánh, đây là cuốn sách bán chạy nhất và được dịch ra nhiều thứ tiếng nhất trên thế giới (nàng lại đưa cốc nước lên miệng và để lại trên lớp hơi nước đọng dấu vết của đôi môi). Chưa kể các sản phẩm ăn theo (nàng nhấp chuột và một bức tranh ghép với các hình ảnh có màu phấn hiện ra)… Đồ chơi nhồi bông, nước hoa, đồng hồ, kính mắt, bộ đồ tiệc trà, sổ sách, đèn, ga giường, trò chơi… Chóng mặt thật!
Véronique khẽ ho. Cốc nước tôi vừa rót cho nàng hẳn là hơi lạnh. Để làn gió nhẹ không khiến cổ họng nàng lạnh thêm, tôi kéo tấm bình phong trên hàng hiên. Rồi tôi hỏi:
– Saint-Exupéry qua đời năm 1944. Anh tưởng các nhà văn kinh điển sẽ được đưa vào phạm vi công cộng chứ?
Véronique nhấp chuột.
– Em sẽ cho anh biết… Đây rồi! Một tác phẩm sẽ được đưa vào phạm vi công cộng sau khi tác giả của nó qua đời được bảy mươi năm.
Tôi tính toán.
– Vậy là Hoàng tử bé đã thuộc phạm vi công cộng từ năm 2014!
Lại thêm vài cú nhấp chuột.
– Không đâu! Các nhà văn là anh hùng thời chiến, “hy sinh vì nước Pháp”, được gia hạn thêm nhiều năm! Và vì Saint-Exupéry nằm trong danh sách này, nên thời hạn này kéo dài đến năm 2032! Ít nhất là ở Pháp.
Tôi suy nghĩ. Tôi nhớ đến cây bút Parker. Đến những mảnh vỡ của chiếc máy bay P-38 Lightning. Đến những lời nói của Oko Dòlo: “Người ta chưa bao giờ phát hiện ra bằng chứng chính thức. Cũng không tìm thấy xác ông ấy. Hay những đồ vật cá nhân.”
– Điều đó có nghĩa là… là nếu người ta phát hiện ra rằng Saint-Exupéry không chết vì nước Pháp? Xoẹt, chấm dứt tác quyền của cuốn sách bán chạy nhất thế giới?
Véronique ghé mắt sát hơn nữa vào lớp bụi trên màn hình. Đôi hàng mi nàng chớp chớp như để phủi sạch nó.
– Có vẻ như các cháu và con cái họ là những người thừa kế duy nhất. Họ quản lý tất cả.
– Saint-Exupéry không kết hôn sao? Không có con? Không có di chúc?
– Không có con… Ngoại trừ Hoàng tử bé của ông! Không có di chúc, nhưng có kết hôn! Theo những gì em đọc được, khi ông qua đời, có hai phe căm ghét nhau đã đối đầu với nhau. Phe các cháu của Saint-Exupéry và phe vợ ông, Consuelo. Vì không có di chúc, nên hình như Consuelo đã tìm cách làm giả một bản có lợi cho bà, và đã bị các cháu của ông tố cáo… Mọi chuyện kết thúc bằng một thỏa thuận êm đẹp cho cả hai bên: 50% tác quyền cho mỗi phe, nhưng Consuelo đã bị loại bỏ khỏi tất cả những thứ khác. Chỉ có họ hàng ông mới nhận được bản quyền tinh thần của tác phẩm.
– Nghĩa là sao?
– Nghĩa là quyền quyết định những gì người ta được làm hoặc không được làm với Hoàng tử bé… Một phần tiếp theo… Một bộ phim… Những bản dịch… Những sản phẩm ăn theo…
Véronique lại ho. Tôi choàng tay quanh vai nàng để làm một chiếc khăn, rồi thì thầm:
– Thế mà anh cứ tưởng rằng Hoàng tử bé đã mất tích sau khi bị rắn cắn, và từ cậu ta, chỉ còn lại một ngôi sao.
Nàng gỡ tay tôi ra rồi nhìn tôi như thể tôi là thằng nhóc ngây thơ nhất trên đời.
– Em tin rằng những người lớn hiểu ra điều đó còn có tầm quan trọng hơn thế! Phản xạ đầu tiên của các thương gia là gửi ngôi sao của Hoàng tử bé, chính xác hơn là tiểu hành tinh của cậu, vào ngân hàng. Họ đã viết tên của nó lên một mảnh giấy nhỏ, B 612, rồi khóa mảnh giấy ấy trong một ngăn kéo. Thế là, Hoàng tử bé thuộc về họ, giống như những ngôi sao. Chuyện này không được nên thơ cho lắm, nhưng thực sự là nghiêm túc!