Oko Dòlo đưa tay xua con bọ da đang bay xung quanh ông. Ông ngồi xuống và ngắm nghía cái hộp đặt trước mặt. Một cái hộp hình chữ nhật, màu trắng, được trang trí bằng ba cái lỗ xoi thẳng hàng.
Du thuyền của ông khẽ lắc lư theo nhịp điệu của những con sóng xô đến vỡ tan trên vùng bờ hoang vắng của đảo Riou. Những vạt cỏ sống sót lốm đốm giữa các vách đá trắng, trông như những bãi chăn thả bị đội quân thỏ, dê và cừu gặm nhấm cho đến khi chỉ còn trơ nền đá.
Oko không hề nhìn quang cảnh.
Ông đọc lại lần nữa tên và địa chỉ của mình ghi trên hộp, xem xét con tem được đóng dấu bằng một hệ chữ cái xa lạ, có lẽ là chữ Ả Rập cổ. Không có chỉ dẫn nào của người gửi. Chỉ có một cái tên.
Câu lạc bộ 612.
Oko nhấc thử cái hộp. Nó nhẹ bỗng. Không hề có âm thanh nào phát ra khi lắc hộp. Như thể nó trống rỗng. Giống hệt cái hòm mà Saint-Exupéry vẽ cho con cừu của Hoàng tử bé. Bức tranh ưa thích nhất của ông.
Oko lưỡng lự không biết có nên mở nó hay không.
Ông tự hỏi liệu những người khác - Marie-Swan, Moïsès, Izar, Hoshi, nhà địa lý - có nhận được cái hộp như thế này không - hay ông là người đầu tiên.
Oko cưỡng lại mong muốn mở hộp. Ông khó nhọc đứng dậy, đưa tay đỡ hông, căn bệnh phong thấp khốn kiếp đã trở nên không thể chịu nổi, rồi cầm cái hộp và cất nó vào khoang lương thực.
Ông sẽ mở nó sau.
Sau khi tiếp đón vị thám tử và Neven.
Ông phải thử thách họ trước đã. Viên thám tử có khả năng dò xét trời phú cùng tay phi công bất đắc chí ấy.
Ông đã xem xét vô cùng cẩn thận trước khi chọn họ.
Liệu họ có đủ tầm không?