Mầm Ác

Lượt đọc: 620 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 9

Trời nắng đẹp và khô ráo nên tôi quyết định đạp xe đi mua sắm. Tôi thường đi chầm chậm trên tuyến đường này, không phải vì nó nguy hiểm hơn những chỗ khác, chỉ là vì Alice ngồi phía sau và tôi cố làm gương cho con bé. Hôm nay, tôi thả trôi xuống ngọn đồi thoai thoải, chân giơ ra khỏi bàn đạp, không đội mũ bảo hiểm và để mái tóc được gió chải chuốt. Miền quê đồng bằng Suffolk giờ đây bị tước không còn bóng lá, những cành cây trơ trụi khiến nó có vẻ bằng phẳng hơn và tựa như chẳng có điểm kết thúc. Con đường ấy trải dài ngút tầm mắt, thúc giục người ta tiếp tục đạp xe băng qua chân trời và không bao giờ dừng lại. Tôi biết một người sẽ làm như vậy. Đó là Nina. Còn tôi, tại sao tôi không nên làm điều đó? Nếu tôi ra đi, Rex và Alice sẽ chỉ còn có nhau. Tôi biết tôi sẽ không làm thế, không hẳn thì đúng hơn. Đó chỉ là nỗi khát khao kỳ lạ - giống thứ bản năng điên rồ sẽ xui khiến bạn nhảy xuống khi bạn đang đứng trên bờ vực thẳm.

Tôi đứng trước ngã ba, theo phản xạ có điều kiện hoặc vì một nghĩa vụ nào đó, hay có khi cả hai điều ấy khiến tôi xoay tay lái về bên trái. Tôi quẹo xe trong khi đang nhắm mắt lại, tôi hiểu rõ con đường này đến mức làm thế mà không sợ nguy hiểm. Khi tôi đã sang ngã rẽ khác, tôi mở mắt ra và thấy lác đác mấy căn nhà nhỏ đo đỏ và biển chỉ đường đánh dấu ranh giới ngôi làng.

Trong siêu thị nhỏ, tôi nhét đầy giỏ hàng với những đồ tạp phẩm, và trước khi kịp nghĩ thì tôi đã bỏ vào một chai vang sủi bọt. Khi chúng tôi mỗi người một nơi, tôi hiếm khi uống rượu, chắc chắn sẽ không uống một mình. Còn bây giờ, chỉ một tuần sau khi Rex trở về nhà, tôi có thể cùng anh uống chung chai rượu - dĩ nhiên là một chai vang trắng - đó là thói quen mỗi đêm của chúng tôi, giống như mùa hè đầu tiên chúng tôi bên nhau. Tôi biết Rex rất thèm rượu. Không chỉ thèm rượu mà anh còn thèm cả những quyền lợi và sự tự do được tự quyết định bản thân khi ngày đã tàn và được ngồi uống rượu một mình trong im lặng hoặc giữa tình bằng hữu trong mái nhà của chính anh. Bây giờ cách uống rượu của tôi cũng rất khác. Tôi uống rượu vang thường là vì theo đuổi niềm vui, để kích thích tính phiêu lưu và để kéo dài những khoảnh khắc ấy. Giờ đây đã có việc để tôi làm cho qua đêm dài đằng đẵng. Chúng tôi không bao giờ uống quá một chai trong một buổi tối, hay ít nhất là chúng tôi chưa làm vậy.

Tôi gặp Dawn Saunders ở quầy bán đồ ăn. Dawn sống tại một trong những căn nhà rộng lớn trên đường Alderburgh và không bao giờ ăn mặc tuềnh toàng. Mặc dù chồng cô điều hành một trong những trung tâm môi giới việc làm lớn nhất phía Đông Nam, nhưng Dawn đã không đi làm ở bất kỳ chỗ nào khác kể từ ngày nghỉ việc cũ để về làm nhân viên cho anh ta và trở thành vợ anh ta luôn. Hôm nay, Dawn mặc một chiếc quần ống loe màu trắng và một chiếc áo vạt chéo sẫm màu ôm lấy những đường cong thon gọn của cô. Con gái cô - Sophie học cùng lớp với Alice, dù vậy sang năm chúng sẽ bị chia cắt vì Dawn gửi con gái đến ngôi trường tư rộng lớn ở bên kia bờ biển còn Alice thì đi học ở trường địa phương. Dawn chỉ là người quen, nhưng nếu có ai ở đây hỏi thì tôi nghĩ tôi sẽ gọi cô là bạn mình. Chúng tôi chào nhau bằng một nụ hôn má nhưng đôi má lại không thực sự tiếp xúc với nhau, rồi Dawn cúi người qua và nhòm vào giỏ hàng của tôi. “Cham-pa 18* nhỉ?”

* Nguyên gốc: Champers. Nhân vật Dawn muốn nói sâm panh (champagne) nhưng nói nhầm là champers.

Cô nói. Đó là vang trắng sủi bọt, nhưng tôi không đính chính lại lời cô. Giọng của Dawn có âm sắc rền rĩ tròn đầy của dân địa phương. Dĩ nhiên con của cô không có giọng nói như vậy, đó là kết quả của lớp học diễn kịch mà thực ra là những buổi học diễn thuyết trước đám đông vào sáng thứ Bảy. Tôi thường thắc mắc là tại sao cô chi nhiều tiền của chồng vào việc trang trí nhà cửa và làm đẹp cho bản thân mà không hề cố gắng thay đổi giọng nói. Nếu tôi là cô, đó sẽ là việc đầu tiên tôi làm. “Kỷ niệm chuyện gì vậy?”

Tôi vẫn cố giấu giếm chỗ ở của bố Alice. Vài người nghĩ rằng tôi là quả phụ, trong khi những người khác lại nghĩ anh là kẻ vô danh. Kể cho Dawn về chuyện hoàn cảnh gia đình chúng tôi thay đổi, đồng nghĩa với việc cố ý gắn một thông báo lên bảng thông tin cộng đồng đang án ngữ trên bức tường đằng sau quầy thu ngân.

“Bố của Alice đã về sống với chúng tôi.” Miệng Dawn há hốc và đôi mắt trố hẳn ra, khiến cho cô trông như con cá hồi đang nằm trên phiến đá sau lưng cô vậy. “Chúng tôi quyết định bắt đầu lại lần nữa.” Tôi nói.

“Thật tuyệt vời, Karen.” Cô nói và chạm vào cẳng tay tôi bằng bàn tay được gọt giũa cẩn thận. Ba chiếc nhẫn kim cương, nhẫn đính hôn, nhẫn kết hôn và nhẫn vĩnh cửu trĩu nặng trên ngón tay Dawn. “Sẽ tốt cho Alice khi có cha bên cạnh. Chúng tôi phải tổ chức một bữa tiệc để chào đón anh đến với nơi này mới được.”

Tôi nghĩ đến những bữa tiệc tối cuối cùng mà tôi và Rex tham dự cùng nhau, những bữa tối ngẫu hứng do Nina nấu với sự có mặt của Biba, Tris và Jo. Buổi tụ hợp của Dawn sẽ trang trọng và cứng nhắc, người ta sẽ không trò chuyện về nghệ thuật, du lịch hay tình yêu, mà thay vào đó là giá nhà, học phí và chương trình truyền hình thực tế trên ti vi - cho đến khi sự vắng mặt của Rex được đề cập đến một cách tế nhị và lịch sự. Đến lúc rồi, tôi nghĩ, đã đến lúc chúng tôi phải dựng lên một câu chuyện.

☆ ☆ ☆

Lúc tôi về đến nhà, rõ ràng là việc chuẩn bị bữa tối đã bắt đầu mà không cần có tôi. Alice và Rex thọc hẳn tay vào âu trộn thức ăn, một quyển sách dạy nấu ăn bị cuộn lại đang nằm trên chiếc bàn trước mặt họ.

Bột bám khắp nhà bếp và vỏ trứng rải thảm trên sàn.

“Anh đang làm gì vậy?” Tôi hỏi.

“Một chiếc bánh nướng nhân thịt”, Rex đáp. Một vết bột dính trên mũi anh và mái tóc dựng đứng lên như thể lòng trắng trứng bị đánh bông thành kem có chóp. “Anh đã muốn làm một điều bất ngờ.”

“À thì vốn dĩ món này chỉ cần khoảng hai mươi phút.” Alice lên tiếng, giọng nói và cánh tay đang khoanh lại của nó như đang đổ hết lỗi lầm cho bố. “Con với bố đã ở đây gần một giờ rồi và vẫn còn những cục bột chưa tan. Con không thể làm chuẩn như mẹ được.”

“Giờ nó đã theo đúng ý mình rồi.” Rex nói. “Lại đây nào Alice. Chúng ta làm được mà.” Cổ tay áo của anh đung đưa trong hỗn hợp bột. Alice chậc lưỡi và bắt đầu cuộn tay áo lên giúp anh. Rex lùi lại, nhưng không kịp nữa rồi.

“Chỗ này bị sao thế ạ?” Con bé vừa hỏi vừa giơ cổ tay của Rex lên, rồi xoay lại để lộ phần da thịt trắng bóc không lông dưới cánh tay anh. Làn da rúm ró và lỗ chỗ đầy sẹo. Sao đêm qua tôi lại không nhận ra chúng? “Bố bị mỡ sôi bắn lên ấy mà”, anh đáp và vội vàng thả tay áo xuống. “Tai nạn nghề nghiệp khi làm trong bếp ăn của trại giam.”

“Em đã nghĩ rằng anh làm ở thư viện”, tôi nói. Anh kéo tay áo xuống tận đốt ngón tay.

“Ờ, anh chỉ làm một ca”, Rex trả lời và nhìn đi chỗ khác.

“Bố chỉ cần đứng nói chuyện thôi.” Alice chen vào. “Không phải con bất lịch sự đâu nhé, nhưng con nghĩ từ bây giờ con sẽ nấu ăn cùng mẹ.”

Tới tận lúc đi ngủ tôi mới có cơ hội xem thật kỹ cánh tay Rex. Thân hình gầy gò và cao lêu nghêu của anh cuộn lại, cong như bào thai trong bụng mẹ, dù rằng anh đã sợ mình chiếm quá nhiều chỗ. Nhờ ánh sáng của chiếc đèn ngủ, tôi có thể thấy rõ những vết màu hồng tươi trông như miệng núi lửa kia quá tròn, quá đều so với vết tích để lại sau một tai nạn. Rex cựa quậy trong cơn mê ngủ khi tôi kéo áo thun của anh lên. Có vết sẹo khác trên ngực anh, và ba vết nữa ở sau lưng. Hình dạng của chúng giống nhau. Tôi đã từng thấy những vết sẹo như thế. Bỗng dưng tôi nhớ về Biba say xỉn dụi điếu thuốc lên tay vịn bọc da của chiếc ghế và bất giác buông rơi cánh tay của Rex, thật ngạc nhiên vì anh đã không tỉnh dậy. Vài vết bỏng đã nhạt dần, trong khi những vết khác vẫn còn sẫm đỏ, chứng tỏ đã có người nhiều lần dùng xác thịt của anh để dập tắt thuốc lá, việc đó đã diễn ra thường xuyên trong nhiều tháng, hoặc có lẽ là nhiều năm.

Tôi cảm thấy tội lỗi, một cảm giác quen thuộc và vô dụng vì chẳng thể bảo vệ Rex khi anh còn ở trong tù, và vì giờ đây tôi lại quyết tâm bảo vệ anh khi anh đã ra tù với ý chí ngày càng mạnh mẽ hơn.

“Ôi anh yêu đáng thương của em.” Tôi thì thầm.

“Ở đó họ đã làm gì với anh?”

☆ ☆ ☆

Biba nắm chặt miệng bồn rửa và đu người lên ngồi trên rìa. “Hôm nay, cậu muốn làm gì?”

“Tôi phải về nhà.” Emma vừa gọi tôi về họp mặt và tôi muốn đi qua London vào buổi trưa, khi những con đường tương đối thông thoáng. Biba xị mặt xuống, vung chân về phía trước như đang biếng nhác đá một cú vào ai đó.

“Ồ”, cô nói, “tôi sẽ nhớ cậu.”

“Tôi sẽ để lại số điện thoại”, tôi đáp. “Gọi cho tôi bất cứ khi nào cậu muốn. Cậu có bút không?” Biba quờ quạng trong ngăn kéo đựng dao dĩa và lôi ra một chiếc bút kẻ mặt màu đen. Tôi đọc số cho cô, Biba nguệch ngoạc viết lên mặt tường bên cạnh giá điện thoại, vẽ thêm một ngôi sao và chữ K bên cạnh bảy con số. Nó ở đó trong suốt mùa hè, nhòe nhoẹt nhưng dễ đọc.

Rex đã từng nói với tôi, rằng anh phải mất nhiều phút từ lúc tôi rời khỏi căn nhà đến lúc anh bị bắt chỉ để xóa nó khỏi bức tường.

“Đây nhé. Dù tôi chẳng quên ngay được. Tôi sẽ đi bộ cùng cậu đến ga tàu điện ngầm.”

Từ cửa nhà Biba đến cửa vào ga Highgate chỉ có khoảng hai mươi căn nhà thôi, nhưng cô vẫn dẫn tôi vào một quán cà phê trước khi tôi kịp nhận ra là mình đã đi đường vòng. Bằng cách nào đó cô dẫn tôi qua đường Archway mà tôi chẳng hề nhận ra. Biba gọi hai ly cà phê đựng trong cốc nhựa cách nhiệt, chúng tôi vừa uống và ngồi rón rén trên chiếc ghế nhôm ọp ẹp được phủ một lớp đen xì sương khói nơi phía Bắc London. Quán cà phê này nằm đối diện với một quán cà phê khác, quán rượu Woodman, điểm dừng xe buýt và cửa vào ga tàu điện trên đường Archway, đó là một cơ hội hoàn hảo để ngắm nhìn người ta qua lại.

“Thấy đôi vợ chồng trên đường kia không?” Biba nói, chỉ vào một đôi nam nữ trung niên đứng ở điểm dừng xe buýt. Họ đang hôn nhau say đắm như những cô cậu mười tám đôi mươi. Đôi tay người đàn ông luồn vào mái tóc muối tiêu của người phụ nữ, chiếc túi của bà ấy mở nghiêng dưới chân. Màn thể hiện tình cảm công khai này trái ngược với sắc thu thanh nhã và trầm lặng trên trang phục của họ. “Cậu nghĩ họ bên nhau bao lâu rồi?”

“Mới thôi”, tôi đáp, “thế này chẳng phải chuyện bình thường ở độ tuổi của họ.”

“Họ đang yêu nhau say đắm.” Cô suy luận.

“Họ không phải những người quá kín đáo, dám hôn nhau ở điểm dừng xe buýt 43 cơ mà.” Tôi nói.

Một số người nói rằng, “Ôi, tôi có thể ngồi hàng giờ trong quán cà phê và nhìn thế giới này trôi qua.” nhưng họ không hề có ý định đó, họ thường chăm chú vào một cuốn sách, có một mảnh giấy đặt trên đùi hay dạo gần đây là cầm điện thoại trên tay. Nhưng Biba giống tôi, cô có thể dành cả ngày vui vẻ nhìn người ta qua lại. Tôi chưa từng gặp ai có thể chia sẻ cùng tôi sự hứng thú khi làm kẻ ngoài cuộc, dù rằng cô dồn hết sự tập trung cho những phỏng đoán giàu trí tưởng tượng và bỏ mặc tôi. Simon đã nhận ra xu hướng thích quan sát của tôi và chỉ nhận xét là giá mà tôi được học tại một ngôi trường tử tế và ngay từ khi còn nhỏ tôi đã được chỉ dạy rằng nhìn chằm chằm người khác là bất lịch sự, nhưng anh ta nghĩ bây giờ đã quá trễ rồi. Claire, Emma và Sarah không cần ngắm nhìn người khác, họ chẳng bao giờ tách rời nhau, đi đâu cũng có nhau và dành thời gian cho cho nhau, giữa họ là một mối quan hệ chân kiềng vững chắc. Cha mẹ tôi cũng nhận thấy thói “cuồng” la cà quán cà phê, họ cho rằng đó là thói quen lạ trong lục địa 19* mà tôi học theo đơn giản như lấy một chai nước vậy. Họ nuông chiều tôi, luôn bắt gặp tôi trong quán cà phê nhưng không bao giờ thực sự hiểu tại sao tôi thích quan sát người lạ ngoài đời, trong khi ở nhà đã có một chiếc ti vi rất tốt.

* Đối với người Anh, từ “lục địa” (continent) chỉ phần đất liền của châu u, tức không bao gồm Anh hay Ai-len.

Dĩ nhiên, động cơ của tôi và Biba hơi khác nhau một chút.

Sở thích của tôi đến tự nhiên hơn là cố ý. Nếu bạn là loại người không khiến người khác chú ý thì tự nhiên bạn sẽ trở thành một người quan sát. Xu hướng thích quan sát này được hình thành khi tôi dành mấy năm gần đây để chạy nhảy khắp các nước, chẳng cần biết đến ai và cứ dạo quanh các sân bay và ga tàu hỏa xa lạ. Đó không chỉ là cách tốt nhất để giết thời gian, mà còn giúp bạn nắm được cách những cách diễn đạt và cử chỉ - những thứ tạo nên sự khác biệt giữa một sinh viên khoa Ngôn ngữ và một người chỉ nói được tiếng mẹ đẻ.

Biba thì lại quan sát để bắt chước. Bất cứ điều gì cô làm cũng cho thấy khát vọng được trở thành một diễn viên giỏi, và những người qua đường chính là bài học đầy hứa hẹn cho các vai diễn của cô trong tương lai. Tôi thường bắt gặp cô thì thầm lặp lại những lời mà “những vai diễn kia” vừa nói ra. Cô tin rằng bất cứ diễn viên nào nghiêm túc với nghề đều phải là nhà nhân chủng học, nhưng cô lại giống một kẻ yêu thích con người, sự quan tâm tới người khác một cách chân thành đôi khi vượt qua cả khát khao có thể làm chủ được giọng nói và phong cách riêng của mỗi người. Biba không bị cuốn hút bởi những người giống cô, những kẻ có tính cách dồn dập như vũ bão, mà bị thu hút bởi những người nhiều uẩn khúc và khiến bạn phải đoán xem quá khứ của họ như thế nào. Tôi bắt đầu chia sẻ với cô niềm tin rằng ngay cả kẻ lặng lẽ nhất trong đám người qua đường kia cũng có thể đã giấu đi một quá khứ đầy màu sắc, có lẽ bởi chính những gì Biba từng trải qua vẫn như một xoáy nước của sự hỗn loạn và những điều bí ẩn.

Lúc tôi chịu nhấc mình ra khỏi quán cà phê và bắt đầu lên đường về nhà cũng là khi cơ cứng trên mặt tôi đau nhức vì cười hàng giờ liền. Chúng tôi đã ngồi đoán về một vài người khác, gồm có cô phục vụ trong quán cà phê, ba người đàn ông ngồi một mình thưởng thức những lon đầu tiên bên các khung cửa sổ tách biệt của quán ăn, một phụ nữ vác bụng bầu nặng nề xách một quả bí ngô và một người phụ nữ luống tuổi được chúng tôi kết luận rằng bà từng là một nữ tu nhưng đã rời khỏi tu viện vì một mối tình kết thúc chua cay. Để thỏa lòng tôi, cặp đôi ở điểm dừng xe buýt xuất hiện sau lưng tôi trên thang cuốn đi xuống và tranh cãi xem tàu điện ngầm hay xe buýt đến cầu London nhanh hơn. Tôi thầm tạ ơn thần may mắn khi họ lên tàu đi về phía Nam giống tôi. Họ khiến tôi hứng thú: họ hôn nhau như những đôi cặp kè ngoài luồng nhưng lại tranh cãi như những cặp vợ chồng chân chính. Tôi ngồi đối diện với họ, như vô hình, kiên quyết khám phá sự bí ẩn trong mối quan hệ của họ và ghi nhớ câu chuyện ấy để kể cho Biba.

☆ ☆ ☆

Tôi bước vào căn nhà trống trải, nơi thoảng mùi nước xịt phòng hương thông, mùi hương hóa học ấy chẳng giống như mùi của rừng thông thực thụ và cũng chẳng ra mùi gỗ. Hôm nay đến lượt tôi nấu ăn: trong tủ lạnh nhét đầy rượu vang, hai hộp nấm và một túi rau chân vịt. Hai củ hẹ tây đã bị lột vỏ nằm lăn lóc trong ngăn đựng rau là thứ duy nhất không phải đồ ăn đóng hộp trong cái nhà này. Tôi kiểm tra ngăn đá, đúng như tưởng tượng, trong đó có một khay đá đựng đầy những khối màu vàng đông cứng. Những chai rượu vang trong nhà chúng tôi thường không được uống hết, thế là Sarah - người không thể chịu được sự lãng phí và đã hoàn thành một khóa học nấu ăn trước khi trở thành quản lý trong thời gian xả hơi trước Đại học - đã đông lạnh chúng để dùng cho những công thức nấu ăn công phu đến nỗi thà để chị ấy làm một mình còn hơn là có người phụ giúp, đến là phiền. Tôi không nghĩ điều này có thể diễn ra ở hẻm Queens wood. Ở đó, những chai rượu sẽ hết sạch hoặc nếu không cũng sẽ được đổ đầy đồ thừa, thậm chí còn làm chân cắm nến, trong khi phần rượu còn trong chai khô dần và trở thành kháng sinh penicillin. Tôi bẻ gập khay, khiến cho bốn viên đá bắn lên mặt bàn, những bọt khí và kết cấu không đồng đều của chúng cho thấy lúc còn lỏng thì chúng chính là rượu sâm panh. Tôi tự hỏi người gì lại đi giữ sâm panh để nấu ăn chứ?

Những bức tường ốp gạch sáng loáng trong căn bếp đầy đủ tiện nghi như tròng trành đè ép lên tôi, khiến tôi thấy bức bối và sợ hãi cảm giác bị nhốt trong không gian hẹp. Bảng phân công nấu ăn trên tường như đang cười nhạo tôi. Đây không giống một căn bếp sinh viên trong tưởng tượng, nó có mặt bàn ăn được ghép bởi các mảnh gỗ thông màu nâu trầm và những thiết bị tích hợp nhiều chức năng. Tôi chưa mất tỉnh táo nên vẫn nhận ra việc dâng trào một nỗi bực bội và hoang mang chỉ vì mấy viên đá lạnh là hoàn toàn vô lý, nhưng sự nhận thức ấy chẳng làm giảm cảm xúc trong tôi. Lúc này tôi biết mấy năm vừa qua mình nên củng cố hệ miễn dịch bằng cách tới nơi ngổn ngang chui rúc như căn bếp dưới hầm nhà Biba. Bốn năm trời cứ tưởng được buông thả bê tha, thế nhưng tôi lại dành bốn năm đó để sống trong một căn nhà mà cha mẹ tôi vẫn luôn thèm muốn.

Khi Sarah mời tôi tới ở cùng trong căn nhà này, tôi đã thấy rất hãnh diện, tự đắc và hào hứng. Tôi chìm đắm trong bao câu chuyện của mấy người chị em cùng nhà, họ kể về những kỳ nghỉ thời ấu thơ trong ngôi nhà của gia đình họ ở Provence. Tôi đã khấp khởi mừng vui vì cuối cùng mình cũng được ở cùng những người đến từ nơi có nhà cửa rộng lớn giữa ngôi làng xanh mướt chứ không phải những chỗ nhà của trùng điệp có đường vành đai bao quanh. Nhưng tôi đã gặp được Biba, gặp cả tòa lâu đài phố thị đổ nát và sức quyến rũ nổi loạn của cô, những người chị em kia dường như tầm thường đến không chịu nổi. Nơi họ sinh sống chẳng có gì hay ho cả. Họ chỉ là những kẻ đến từ chỗ vớ vẩn nào đó, khác với tôi - đứa có nhiều tiền và nhiều buổi tập cưỡi ngựa hơn. Tôi giận dữ với chính mình vì đã không nhận ra điều này sớm và phát cáu với họ vì họ chẳng được như Biba. Tôi dồn sự oán giận vào hai củ hẹ, xắt chúng ra đẹp hơn cả máy xử lý thực phẩm. Lúc mấy người kia trở về nhà, tôi đã có thể mỉm cười chào hỏi như thường để ra vẻ chẳng có gì thay đổi. “Ranh con đi cả đêm giờ mới về đấy à!” Emma vừa nói vừa ngó vào cái chảo của tôi. “Trông đẹp quá!”

Claire nhìn xuống cái bụng lép kẹp rồi bảo, “Đừng cho phô mai vào phần của chị nhé, cảm ơn bé yêu.” Sarah lấy ra bốn ly rượu vang.

“Tối nay cũng nên làm một ly để ăn mừng.” Sarah nói.

Tôi nhớ ra rằng hôm nay họ vừa tham gia kỳ thi cuối cùng và lập tức nghĩ đến bữa tiệc tổ chức cùng anh em nhà Capel khi tôi kết thúc kỳ thi của mình.

“Thế các chị thi cử ra sao?” Tôi hỏi, tay cho thêm gạo vào chảo và lùi ra xa để tránh làn hơi nóng thơm bơ đang phả vào mặt mình.

“Ai mà biết được”, Emma đáp, “thi xong rồi còn lo cái gì nữa. Với lại, chị muốn nghe về người mới của em hơn.” Chị đập nhẹ chiếc khăn lau cốc lên chân tôi, tôi huých chị ra, chú tâm vào cái chảo để giấu đi khuôn mặt đỏ bừng.

Trong bữa tối, tôi uống nhanh hơn những người khác. Chai rượu ấy rất ngon, êm ái và nhẹ nhàng, cực kỳ hợp với món risotto 20* , nhưng tôi lại chẳng thể nhấm nháp nó. Tôi đã quen với việc uống rượu ừng ực khi ở cùng Biba, không chỉ bởi tôi phải theo kịp cô mà còn để ngăn lại những niềm hứng khởi cô truyền cho tôi. Lúc này đây, tôi uống vội uống vàng để hòa tan một áp lực vô hình đến từ sự chán nản, bực bội và từ khối năng lượng kỳ lạ trong chính căn nhà này, lẽ ra nó phải biến mất khi kỳ thi kết thúc mới phải. Tôi đánh giá những người bạn cũ của tôi như thể họ là những kẻ chưa từng quen biết, họ cũng nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm, vì vậy tôi không thể không thắc mắc liệu họ có thấy tôi ngốc nghếch và trẻ người non dạ như tôi nghĩ hay chăng. Sau khi uống hết cốc đầu tiên, tôi cảm thấy thoải mái hơn nên quyết định phá vỡ sự im lặng đang bao trùm lấy bàn ăn.

* Một món cơm thường ngày của người Ý, được nấu với nước dùng chứa nhiều kem.

“Vậy”, tôi nói, tay nghiêng ly quá vội vàng khiến một dòng nước từ từ chảy xuống cằm tôi, “tại sao chúng ta phải hợp mặt cả nhà thế này? Mọi thứ vẫn ổn chứ?” Tôi hỏi cả ba người họ. Bằng cách nào đó, tôi hiểu đây không phải bữa cơm họp mặt mà giống một buổi phỏng vấn hơn và ba người bọn họ đứng về một phe, họ đã biết trước kết quả.

“Bọn chị chỉ thắc mắc chút thôi”, Sarah lên tiếng, “mùa hè này em định làm gì hả Karen?”

Vì tôi chẳng biết ý định của họ nên không gì tốt hơn là trả lời thành thực.

“À. Em chưa biết nữa. Năm nay em sẽ không đi du lịch. Em còn chẳng nghĩ tới chuyện đó.” (Tôi không thể rời xa cô ấy được.) “Em định ở lại trường để chờ kết quả thi, sau đó có thể đăng ký xin học bổng tiến sĩ. Ừm, hay là đi làm cho có kinh nghiệm nhỉ? Em vẫn chưa quyết định.”

“Vấn đề là...” Sarah nhìn xuống, “vấn đề là bố của Charlie đã đầu tư vào một tòa nhà lớn ở Perpignan và vườn nho ở đó đang rất cần người. Coi như nghỉ ngơi một năm trước khi tìm được công việc thích hợp thôi. Charlie mời cả Claira, Emma, Rob và Dan đến làm việc.”

Trong một giây ngắn ngủi, tôi đã chờ đợi cái tên của mình được nhắc đến, tôi đã cố nghĩ ra một cái cớ để từ chối lời mời ấy. Nhưng nó không còn cần thiết nữa.

“Và... Chúa ơi, chuyện này thật khó xử.” Sarah nói tiếp. Tay chị ấy run rẩy, chị bối rối gõ lên chiếc ly của mình như để đôi tay có việc để làm. “Simon cũng đến đó.” Ba người bọn họ nhìn nhau bằng một ánh nhìn sâu kín, tạo thành một hình tam giác. “Cùng với bạn gái mới của cậu ta. Chị rất tiếc. Nhưng cậu ta là bạn của Charlie và chị chẳng biết phải làm thế nào nữa. Nếu điều đó làm em thấy phiền lòng...” Họ đưa mắt nhìn tôi, chờ xem tôi sẽ phản ứng ra sao.

“Ồ.” Tôi đáp, vừa cảm thấy bị xúc phạm lại vừa thấy nhẹ lòng. Thế rồi tôi gượng cười. “Em không quan tâm đến Simon nữa. Không hề. Thật đấy. Cứ thoải mái với anh ta đi.” Tôi thực sự không còn bận tâm tới Simon, dù thế tôi lại để ý đến việc họ biết về cô bạn gái mới đó, thậm chí có thể đã biết từ khi tôi và Simon còn là một đôi.

Điều tôi vừa nhận ra khiến lòng tôi đau nhói, tôi hiểu rằng mình vẫn trân trọng tình bạn của họ hơn tôi tưởng. “Tên cô ta là gì?” Tôi hỏi, tỏ vẻ tươi tỉnh hết sức có thể.

“Isabel.” Claire đáp. Một sự im lặng nghẹt thở dồn đến sau khi cái tên ấy vang lên. Trong lúc đó, tôi tự hỏi mình sẽ sống ở đâu nếu những người kia đi Pháp.

“Chị cứ tưởng em không quan tâm đến bạn gái mới của Simon vì em đã có người yêu bí mật rồi.” Emma nói. Chị ta nhả ra âm tiết cuối cùng của từ “người yêu 21* ” và rung mạnh chữ “r”. Tôi đánh giá cao việc cố tỏ ra hài hước của chị ta, nhưng không đáp lại.

* Nguyên gốc: lover, phiên âm tiếng Anh - Anh /’lAV3(r)/.

Emma nói gần trúng tim đen, khiến cho máu chạy dồn lên má tôi.

“Em nói rồi, em chưa có bạn trai mới.” Tôi xoay xoay chiếc ly, trong lòng thầm ước có nhiều rượu hơn nữa.

“Còn một điều nữa”, Sarah nói tiếp, “liệu hè này em có thể giúp chị ở lại đây được không? Ý chị là, đến mùa thu, khi bọn chị trở về, rất có khả năng chị sẽ dọn đến căn nhà này cùng Charlie, nhưng em có thể ở đây miễn phí trong suốt mùa hè.” Đó là cách chị ấy xin lỗi tôi, tôi biết. “Bố chị sẽ rất vui nếu có người trông nom mọi thứ.” Một trong những suy nghĩ thâm căn cố đế của bố Sarah chính là trộm sẽ không mò vào khi có người trong nhà, dù rằng trên thực tế chúng còn hành sự táo bạo hơn.

Niềm hạnh phúc đang trào dâng trong lòng tôi có vẻ chẳng phải phép cho lắm nên tôi cố gắng che giấu nó. Cả mùa hè tôi có thể thoải mái qua lại giữa nhà và Highgate, không ai kiểm soát và được tiêu xài phung phí hai tháng tiền nhà.

“Được...”, tôi đồng ý, “khi nào các chị đi?”

“Ừ, đó là điều cuối cùng chị muốn nói”, Sarah đáp, “tuần sau bọn chị đi.”

“Tuần sau!” Tôi nghe thấy tiếng nghiến răng của chính mình. “Nhưng lúc đó vẫn chưa có kết quả thi mà!” Tôi nói.

“Em có thể nhận hộ bọn chị. Bọn chị ở Pháp sẽ gọi điện về cho em.” Sarah đáp.

“Ừ.” Emma lại lên tiếng. “Em có thể kể cho bọn chị nghe về tấm bằng loại Giỏi của em, còn bọn chị nhận bằng Trung bình khá và an phận vừa học vừa làm hoặc đi dạy học.”

“Có khi cứ thế lấy chồng luôn cũng nên.” Claire nói. “Ừ đấy...” Sarah tiếp lời.

Họ không hề nói đùa.

☆ ☆ ☆

Emma thường biến mất dạng khỏi nhà bếp khi tên của chị không nằm trên bảng phân công, và tôi biết tối nay chị ấy nhiệt tình giúp tôi rửa bát một phần là để xoa dịu nỗi buồn mà tin tức hồi tối mang lại và một phần là chờ cơ hội hỏi han tôi về anh bạn trai bí mật mà chị ấy dựng lên từ trong tưởng tượng.

“Sao em không muốn bọn chị gặp anh ấy?” Chị nài nỉ.

Máy rửa bát phả hơi nước vào mặt Emma, khiến cổ áo dựng đứng của chị rủ xuống.

“Bởi vì anh ta không tồn tại!” Tôi đáp.

“Nhưng em ở ngoài suốt một đêm và về nhà với bộ dạng đó”, Emma nói, “như đang tỏa sáng vậy. Chắc chắn em chưa bao giờ như thế khi còn hẹn hò với Simon.”

“Có lẽ không có mặt Simon lại khiến em trông rạng rõ hơn.”

“Chị hiểu mà.” Emma cười lớn. “Phải nói là đến chị còn chẳng muốn sống trong một căn nhà vang tiếng nói của cậu ta suốt cả hè này. Như em lại tốt ấy. Còn anh người yêu mới. Sao em cứ giữ bí mật về anh ấy vậy? Anh ấy đã kết hôn rồi à?”

“Không.”

“Hay là nghiện ma túy? Dân bán ma túy à?” Emma buông chiếc khăn đang cầm trong tay xuống.

“Ôi Chúa ơi, không phải là học sinh của em đấy chứ?”

“Trời ạ. Emma!”

“Hay là một giảng viên? Tiến sĩ Aly phải không? Trông anh ấy khá cuốn hút, lúc nào chị cũng nghĩ thế.”

Tôi mỉm cười. Lúc ba người bọn họ đi Pháp, Emma sẽ là người tôi nhớ nhất.

“Vậy là gì? Một kẻ sát nhân à?” Câu nói của Emma vô thưởng vô phạt nên tôi cũng đáp lại.

“Ừ. Anh là một tên giết người hàng loạt. Trại giam Wormwood Scrubs dạo này còn cho bạn gái tù nhân ở lại qua đêm cơ. Em nói với chị rồi: Chẳng - có - bạn - trai - bí - mật - nào - cả.”

Tiếng chuông điện thoại chói tai cứu tôi khỏi cuộc tra hỏi của Emma. Claire đưa tôi một chiếc điện thoại cầm tay màu trắng to dày đã được kéo ăng ten lên.

“Gọi cho em đấy”, Claire nói, nhìn chị có vẻ rất thỏa mãn.

“Là đàn ông. Một người đàn ông không phải bố em.” Dù đang chùi tay vào tấm khăn, tôi vẫn nghe thấy giọng nói nhỏ xíu đang gọi tên tôi. Tôi cầm lấy chiếc điện thoại và đi lên phòng mình trước khi đưa máy lên nghe. Tôi đá cửa để nó đóng lại sau lưng mình. Tôi nghe được tiếng Emma hân hoan, “Đã bảo mà.”

“A lô?” Tôi nói.

“Karen.” Là Rex. Giọng nói của anh khàn khàn, cấp bách.

Tôi hình dung anh đang ngồi trong nhà bếp, chiếc điện thoại cáu bẩn gí sát lên mặt, không thèm gỡ mớ dây điện thoại rối tinh. “Chắc Biba không ở chỗ cô, phải không?”

“Cô ấy không biết địa chỉ của tôi.” Tôi đáp. Tôi cố ý làm thế, vì càng muốn gần gũi cô bao nhiêu, tôi lại càng muốn giữ cô tránh xa thế giới của tôi bấy nhiêu.

“Chết tiệt!” Anh nói, tôi nghe thấy tiếng bộ râu chưa cạo cọ vào ống nghe, có lẽ anh đang kẹp điện thoại trên cổ. “Nó không ở đó, Nina.” Một cuộc trao đổi kín đáo mà tôi không thể hiểu nổi đang diễn ra ở Highgate, và nó kéo dài đến mức bất lịch sự.

“Rex!” Tôi hét vào ống nghe sau khi chờ một lúc khoảng năm phút. “Rex!” Anh nghe máy trở lại.

“Tôi xin lỗi”, anh nói với giọng bình tĩnh hơn, “Nina vừa nói với chúng tôi, rằng cô ấy định rời nhà chúng tôi để lên đường du ngoạn. B không chấp nhận nói chuyện đó nên nó...” Anh cố kìm nén bản thân rồi giận dữ nói tiếp. “Thôi đừng bận tâm. Nghe này, nếu nó liên lạc với cô thì hãy bảo nó gọi về cho tôi ngay khi cô biết tin được không?” Anh đọc số điện thoại cho tôi, tôi viết số điện thoại lên trang đầu quyển từ điển tiếng Tây Ban Nha.

“Tôi nghĩ anh phản ứng hơi quá rồi. Nhưng tôi sẽ báo cho anh. Được, chào Rex.”

Tôi thả chiếc điện thoại vào lòng. Sự bao bọc quá mức đầy kích động của Rex vừa khiến tôi khó chịu vừa làm tôi không thể hiểu nổi. Biba đã hai mươi mốt tuổi, và từ những gì tôi thấy được thì cô tự chăm sóc bản thân còn tốt hơn Rex.

Tôi nằm dài trên giường của mình, cuối cùng cũng được ở một mình để những việc xảy ra trong hai mươi tư giờ qua từ từ lắng đọng. Tình bạn giữa tôi và Biba trở nên gắn bó, cả mùa hè này tôi được ở nhà một mình. Tôi có thể đến phòng tập thường xuyên như mong muốn, không cần lo đến việc phải gặp Simon. Tôi có thể đến gặp Biba mỗi ngày, chúng tôi sẽ cùng nhau khám phá London theo cách tôi chưa từng thử, tìm kiếm những bữa tiệc và câu lạc bộ mà tôi đã bỏ lỡ bấy lâu nay, tiêu tán số tiền lẽ ra dùng để thuê nhà vào rượu, ma túy và đi lại bằng taxi. Tôi có thể dẫn cô đi mua sắm, mua cho cô vài món quần áo mới. Hẳn tôi sẽ trông chờ xem cô mua gì khi không phải lục lọi trong cửa hàng từ thiện để tìm kiếm những thứ vứt đi và cũng sẽ hiếu kỳ tìm kiếm cách phối đồ cho riêng mình dưới sự dẫn dắt của Biba.

Chiếc điện thoại trên đùi tôi lại kêu đinh tai nhức óc. Tôi nhấn nút màu xanh để bắt máy.

“Karen, tốt rồi, con bé đã về.” Rex nói cứ như chúng tôi là bạn bè và đang cùng nhau chia sẻ sự kích động vậy.

“Nó vẫn ổn. Con bé đang ở đây. Nó về nhà với tôi rồi.”

“Đưa cho em.” Tôi nghe có tiếng ai loáng thoáng. Họ đang giành nhau chiếc điện thoại. Lúc giọng nói của Biba vang lên, nó tươi mát và dịu êm như một cốc nước.

“Tôi rất xin lỗi vì việc làm của anh Rex.” Cô nói.

“Cậu ổn chứ?”

“Cái gì cơ? ừ, xấu hổ quá đi mất. Rõ khỉ... Rex gọi ngay cho tất cả những người tôi quen biết. Chuyện Nina rời đi hơi sốc và tôi cũng hơi... kích động. Nhưng không sao nữa rồi. Nghe này, chúng tôi sẽ tổ chức tiệc chia tay cho chị ấy vào thứ Năm. Cậu sẽ tới chứ?” Đó là buổi tối trước hôm thi môn Văn học Đức, một bài thi dài ba tiếng đồng hồ, viết mỏi cả tay và chiếm 5% kết quả tổng kết cuối cùng.

Và tôi đồng ý.

Sau khi thu ăng ten điện thoại lại, tôi vẫn muốn tìm một lý do để không phải rời khỏi phòng, và chiếc đồng hồ điện tử trên cái bàn cạnh giường đã cho tôi một cái cớ: những con số màu xanh báo hiệu lúc này là 8 giờ 5 phút. Nếu bây giờ tôi gọi điện về cho bố mẹ, cuộc trò chuyện sẽ rơi vào khoảng giữa hai màn kịch opera mà họ vẫn theo dõi mỗi buổi tối cuối tuần. Tôi nhấn những con số quen thuộc và có những tiếng ồn khi bố tôi chiếm lấy chiếc điện thoại đặt ở phòng khách tầng dưới, trong khi mẹ tôi chạy vào bếp để nói chuyện với tôi thông qua đường dây phụ. Thỉnh thoảng tôi vẫn thắc mắc, rằng ngoại trừ những lúc bố tôi đi làm, liệu có phải đó là lúc duy nhất họ ở hai phòng khác nhau hay không.

“Mùa hè này con sẽ ở lại London.” Tôi nói với họ. “Con nhận được vài lời mời dạy kèm ở khoa Ngôn ngữ.” Cả hai người đều không nghĩ đến chuyện nghỉ hè thì chẳng còn học sinh nào để dạy cả. Đó là lần đầu tiên tôi lợi dụng sự thiếu hiểu biết của họ về học kỳ và hệ thống ở trường đại học. Cảm giác tội lỗi của tôi dịu bớt bởi sự khó chịu với cha mẹ vì họ đã quá cả tin. “Dạy kèm”, mẹ tôi nói, “con gái tôi là một giáo viên! Làm tốt lắm, con yêu. Chuyện đó thật tuyệt vời.” Tiếng 'pinh' của bộ đệm thời gian trên bếp kéo mẹ tôi ra khỏi chiếc điện thoại và để lại hai bố con nói chuyện với nhau.

“Karen, con yêu, bố lo cho con lắm.” Ông nói với chất giọng nhẹ nhàng chỉ dành cho mẹ con tôi.

“Con ổn mà. Con có rất nhiều việc để làm.”

“Đó mới là vấn đề. Lúc nào con cũng làm việc. Con biết bố mẹ rất tự hào về con mà, con không cần làm việc vất vả hơn nữa. Nếu con cần tiền, con luôn có thể hỏi xin bố mẹ. Con cần phải nghỉ hè, để được nghỉ ngơi thoải mái và làm điều gì đó cho riêng mình.”

Sự thực thì đó chính xác là điều tôi định làm, vậy nên tôi mới gây ra chuyện có lỗi này đây.

“Con sẽ sớm bước chân vào đời và con sẽ chẳng bao giờ có được những kỳ nghỉ dài như thế nữa.” Bố tôi nói tiếp. Ông hắng giọng, “Con mới hai mươi thôi, con yêu. Con lúc nào cũng như bà cụ non, nhưng hãy để bản thân được nghỉ ngơi đi. Mỗi người trẻ tuổi đều cần một mùa hè để họ nhìn lại những điều đã qua trong cuộc sống. Phải lòng một ai đó. Tham gia một ban nhạc, hay tổ chức một lễ hội.” Tôi nằm phịch xuống giường và cố tôi luyện bản thân trước bài thuyết giảng lê thê của bố về mùa hè năm 75, những năm tháng tự do cuối cùng của đời ông trước khi việc mẹ tôi mang thai đã làm thay đổi cuộc đời ông mãi mãi. Bố tôi nghe thấy tiếng thở dài của tôi và ông thay đổi suy nghĩ. “Đấy là bố nói vậy thôi. Con không cần vội làm việc. Ngay cả bố mẹ đây cũng từng có một mùa hè dài sôi nổi cơ mà.”

Tôi cố gắng tưởng tượng hình ảnh cha mẹ mình hồi còn trẻ, yêu điên cuồng, nhảy nhót trong những căn nhà bẩn thỉu và phấn khích với việc được đặt một chân sang ngưỡng cửa của thế giới mới. Nhưng tôi không thể mường tượng ra cảm giác hay những trải nghiệm của họ nếu họ có chiều sâu hoặc sắc thái riêng như của tôi. Họ chỉ là bố mẹ tôi thôi, lúc tầm tuổi tôi, họ là một cặp đôi trẻ nhưng đã chuẩn bị có một đứa con, sở hữu một khoản thế chấp, có một đời để làm lụng và có rất nhiều vở opera chờ đón họ. Một đôi vợ chồng bình thường. Họ là những người có thể gặp nhan nhản ngoài đường.

☆ ☆ ☆

Tuần này, chiếc xe màu trắng đã đỗ bên ngoài nhà chúng tôi ba lần. Tôi chưa từng thấy nó trước khi Rex về và lúc này tôi không hề tưởng tượng ra nó. Nó gây chú ý bởi sự sạch sẽ và kích thước ấn tượng. Một chiếc Nissan Micra trắng, đặc biệt sạch sẽ, không phải là loại xe người ta hay lái qua đây - một nơi có đi nhiều dặm cũng chẳng gặp lấy một cột đèn giao thông, mối nguy hiểm là những khúc cua lắt léo, bùn đất và những chiếc xe tải đi chậm rì chuyên nhả khói vào kính chắn gió sạch bong của những xe sau. Chiếc xe này nhỏ vuông vức, chủ nhân của nó hẳn là người hay lái xe trong thành phố, ưu tiên việc thuận tiện đỗ xe và tiết kiệm nhiên liệu hơn là tốc độ và độ bám của lốp. Tôi nghĩ bóng người ngồi trên ghế lái là phụ nữ, dù rằng tôi không thể chắc chắn được. Tôi thấy bóng hình ấy đang ghi chép gì đó. Cái đầu cúi xuống một cách tập trung và thỉnh thoảng tôi thấy một kẹp giấy tờ hoặc một cặp tài liệu được đặt trên vô lăng khi người kia đang tiến hành ghi chú. Nếu đó không phải bằng chứng chứng minh người kia là một nhà báo thì cái gì mới chứng minh được?

Mỗi lần anh ta hoặc cô ta lại đỗ xe ở một nơi hơi khác, nhưng chẳng lừa được ai đâu. Ở miền quê, một chiếc xe mới đến giống như đèn báo hiệu chỉ ra người từ nơi khác tới, không khác gì một người lạ bước vào quán rượu trong làng và các bàn rượu trở nên im lặng. Kết luận không thể tránh được đó là Rex đang bị theo dõi, chúng tôi đang trong tầm ngắm. Biba đã dùng câu gì để trêu Guy khi anh ta phê thuốc quá đà và bị dọa rằng đội phòng chống ma túy có đặt camera trong rừng nhỉ? “Chỉ vì anh mắc bệnh hoang tưởng không có nghĩa là người ta sẽ không hành hạ anh.”

Nghe có vẻ ngu ngốc nhưng suốt nhiều ngày qua, tôi đã quên mất Rex là một kẻ đã bị kết án tội giết người. Những người đàn ông như anh hầu như đều muốn bỏ lại quá khứ, thoát khỏi kẻ muốn báo thù cho kẻ đã chết, và Rex có đến hai cái mạng đã chết đè nặng lên vai. Vòng ảnh hưởng của sự tàn phá lớn hơn nhiều so với những gì chúng ta thấy được. Tôi chỉ có thể nhớ tới những thân quyến của người quá cố mà tôi biết. Tôi phải mất một lúc để nhớ ra những đứa trẻ và tính xem lúc này chúng được bao nhiêu tuổi. Chúng được kể những gì? Liệu chúng có biết gì không hay chúng cũng như Alice, chỉ được kể từng chút một cho tới khi người ta nghĩ rằng nó đã đủ lớn để cáng đáng mọi việc? Nhưng hẳn vẫn có những người khác cảm thấy xúc động trước hai cái chết này, những người mà chúng tôi không thể đoán biết được. Hay kẻ theo dõi chúng tôi là người anh gặp trong tù? Tôi không thể nghĩ đến chuyện Rex cố ý xúc phạm đến bất kỳ ai, nhưng từ ti vi và phim ảnh tôi biết mỗi người trong tù đều phải về phe một kẻ mạnh nào đó, và thường thì chính những kẻ yếu ớt nhất, bị động nhất lại hay vô tình chọn nhầm người bảo vệ. Tôi luôn phải giữ Alice tránh khỏi những bộ phim miêu tả về cuộc sống trong tù và tự hỏi liệu tôi có thể tự mình tránh xa chúng được hay không.

Có lẽ ai đó đã theo chúng tôi về từ nhà tù. Có lẽ có kẻ ẩn nấp ở ngoài cổng, theo dõi người ta hòa nhập vào cuộc sống mới và chờ đến khi thời cơ chín muồi thì tống tiền. Ai lại muốn tống tiền chúng tôi chứ? Chúng tôi chẳng có gì cả. Ngôi nhà này vẫn còn nặng nợ thế chấp và không giống những thị trấn láng giềng nằm gần bờ biển, khu vực này của Suffolk không quá hiện đại, còn tôi thì đang ngồi trên một đống tài sản thế chấp. Nếu không bị tống tiền, vậy chúng tôi rất có thể bị đe dọa bằng bạo lực. Tôi biết bản thân không thể chịu đựng thêm nữa. Nếu như nói tôi đã chứng kiến một cuộc đời đầy bạo lực là sai, nhưng thật không ngoa khi nói rằng tôi đã thấy đủ bạo lực của cả một đời người. Tôi được bảo vệ khỏi hành động hung ác. Trước đêm hôm đó, tôi chưa từng thấy máu của ai khác ngoài của chính mình.

Việc hỏi Rex xem liệu anh có gây thù chuốc oán với ai không là việc tôi chẳng hề muốn làm, nhưng tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều khi Alice thay tôi làm việc đó.

“Liệu chúng ta có gặp được bạn bố quen trong tù không ạ?” Con bé hỏi trong một bữa tối. Nó tự biến món khoai tây nghiền thành một cái bánh nhỏ và đang trang trí cái bánh bằng chiếc dĩa của nó.

Con bé đang cố tỏ ra bình thường và không để tâm đến chuyện đó, nhưng tôi biết rằng khi Alice mất cảm giác ngon miệng và chơi đùa với đồ ăn chứng tỏ có điều gì đó làm nó lo lắng.

“Bạn?” Rex nói như thể lần đầu phát âm một từ mới của tiếng nước ngoài.

“Vâng ạ. Bố có người bạn nào không ạ? Như trong phim Nhà tù Shawshank ấy?”

“Con xem nó ở đâu vậy?” Tôi gắt lên. Ngay cả cha mẹ tôi, những người luôn phá luật tôi đặt ra khi con bé đến ở cùng họ cũng rất cẩn thận theo dõi những gì con bé được phép xem. “Ở chỗ Sophie béo tròn ạ”, Alice đáp. “Trong phòng cậu ấy có sẵn ti vi và đầu đĩa DVD. Cậu ấy còn bấm khuyên tai nữa cơ.”

“Bố không thực sự làm bạn với ai, không có đâu.” Rex nói. “Dù thế nào thì bố cũng sẽ không gặp lại ai trong đó.”

Alice đột nhiên trở nên nghiêm trọng.

“Còn kẻ thù thì sao ạ?” Con bé hỏi. “Bố có kẻ thù nào theo sau không bố?” Có một chút dao động trong giọng nói của Alice và chóp mũi của nó biến thành màu hồng, đó luôn là dấu hiệu cho thấy con bé đang cố ngăn dòng nước mắt. Nó cau mày nhìn xuống đĩa thức ăn của mình. Nó đã xếp những hạt đậu nướng xung quanh đĩa, lúc này trông chúng như một chuỗi dây chuyền bằng nhựa của trẻ con đang “bơi” trong nước sốt.

“Sao con lại hỏi thế?” Tôi nói, cố để giọng điệu trở nên sắc bén như cơn hoảng loạn của mình. “Ai đó đã nói gì đúng không? Hay con đã thấy cái gì? Nói cho mẹ biết.” Alice lắc đầu và nhìn Rex để được khẳng định thêm lần nữa.

“Không có ai bám theo chúng ta cả”, anh nói, “không ai làm hại chúng ta hết. Giờ bố về rồi. Mọi chuyện đã qua.”

“Bố hứa chứ?”

“Bố hứa.”

Sự đảm bảo của Rex đủ làm cho Alice vừa lòng. Con bé ăn hết đĩa của mình rồi trộm cả một chiếc xúc xích của tôi. Còn tôi, tôi đã mất đi cảm giác ngon miệng rồi.

Sau đó, tôi rửa bát trong lúc Rex đọc truyện cho Alice nghe. Trước khi anh trở về, từ lâu chúng tôi đã bỏ một số thói quen khi đi ngủ như lật ga trải giường lại và để nó bao bọc lấy thân mình, hay đọc truyện và bật đèn ngủ, nhưng dường như cả hai người bọn họ đều cảm thấy thật sự thoải mái khi làm những nghi thức trẻ con này. Tôi không nghe thấy tiếng anh nhẹ nhàng sau lưng tôi bởi tiếng nước xối qua vòi đã át mất, và khi một cánh tay ấm áp ôm lấy eo tôi, tôi rùng mình. Ly rượu Rex cầm trên tay bên kia bị hất ra sau, tạt lên mặt anh và khi tôi quay lại thì thấy rượu Pinot Grigio đang nhỏ giọt xuống từ lông mi của anh.

“Này”, anh vừa nói vừa tự lau khô bằng một chiếc khăn bàn trà, “đó là ly rượu cuối cùng.”

“Xin lỗi.” Tôi đáp lại cứng nhắc, tràn đầy căng thẳng.

“Chuyện gì xảy ra với em vậy, Karen?” Anh nói, hai tay gỡ tay tôi ra. “Trước đây em rất bình tĩnh và dễ chịu, còn bây giờ em chỉ biết giật rèm cửa, nổi cáu với Alice và nhảy dựng lên mỗi lần có chuông điện thoại...”

Câu trả lời của tôi là một cái nhún vai cho có lệ và mang tính phòng thủ.

“Anh đã đổ lỗi cho bản thân mình.” Anh nói tiếp. Rex kéo tôi lại gần và tôi hít thở trong mùi rượu vang ngấm vào chiếc áo cầu thủ của anh. “Anh đã làm điều đó với em. Nhưng bây giờ anh không thể khiến mọi thứ đi đúng hướng như trước nữa. Anh về nhà rồi. Anh thoát rồi. Em hiểu chứ? Mọi thứ đã qua.”

Chỉ qua với anh thôi. Chỉ lúc này thôi. Có lẽ vậy. “Anh biết mình may mắn đến mức nào.” Anh nói và kéo tôi lại gần hơn. “Anh sẽ không bao giờ xem thường sự tồn tại của em và Alice. Anh sẽ có một công việc, sẽ yêu hai người, bảo vệ hai người. Hãy để anh đỡ lấy gánh nặng này.” Nỗi bực tức làm ngực tôi căng ra. Liệu anh có nhận ra rằng chuyện tìm việc với một kẻ có quá khứ như anh là rất khó khăn hay không? Anh không thể bảo vệ chúng tôi ngay cả khi anh có khả năng, vì để làm được điều đó anh phải được trang bị bằng tất cả sự thật và tôi không bao giờ có thể nói hết với anh. Tôi không ngại trở thành người bảo vệ gia đình, miễn là tôi được một mình làm việc đó mà không cần sự can thiệp của Rex. Lồng ngực của anh phồng lên và tôi nghĩ anh đang chuẩn bị cho một bài diễn văn khác. Tôi không muốn nghe. Tôi chẳng có lòng nào để nghe những lời vô nghĩa của anh.

Tôi chỉ muốn uống rượu. Tôi thoát khỏi vòng tay của Rex, dù biết chuyện đó sẽ làm anh đau lòng nhưng tôi vẫn rót một ly khác, uống cạn nó mà không hề rời khỏi bồn rửa. Khi rượu tan vào tĩnh mạch, tôi không thể không bày tỏ nỗi sợ hãi tồi tệ nhất, dù chỉ là nói trong tâm tưởng. Rex đã được xóa án tích và công khai lý lịch tư pháp. Còn phán quyết phạm tội của riêng tôi thì vẫn còn được giấu kín và bản án của tôi chỉ một mình tôi biết. Liệu có phải thế hay không? Sẽ ra sao nếu có kẻ vẫn phát hiện ra bất chấp sự cố gắng của tôi trong hơn mười năm qua? Có lẽ Rex không phải là người bọn họ săn đuổi. Họ theo dõi tôi.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của erin kelly