Biba không vào bằng cửa trước mà xuất hiện từ vườn sau giống như lũ trẻ lúc nãy. Tôi băn khoăn liệu có phải từ nãy đến giờ cô vẫn núp trong những căn phòng dưới đất hay không, nhưng túi giấy treo dưới cánh tay và lớp mồ hôi mỏng phủ trên trán cô đã chứng tỏ là không phải. Tôi cố gắng không để sự vui sướng của tôi thể hiện quá rõ ràng.
“Karen! Thật vui vì cậu đã ở đây.” Cô nói, như thể tôi đã giữ lời hẹn vậy. Cô chào tôi bằng một nụ hôn trên môi, mở cửa tủ lạnh rồi đóng lại ngay dù chẳng thực sự nhìn vào bên trong. “Cứ tự nhiên như ở nhà nhé. Mi casa, su casa... tiếng Tây Ban Nha đấy, có nghĩa là...” Biba nói với giọng lảnh lót trước khi nhìn chăm chú vào khối bột mà Nina đang nhào.
“Chị làm món gì đấy? Tối nay có bao nhiêu người nhỉ? Em, chị, Rex, Karen, bọn trẻ con...” Cô bật ngón tay lên mỗi khi đếm một cái tên, cuối cùng bàn tay cô xòe ra làm tôi liên tưởng đến một cái quạt đã bị lột sạch lớp ren hoặc giấy, chỉ còn độc nan. “Tris với Jo có ở gần đây không?”
Ánh mắt của tôi thoáng chốc bị kéo ra vỉa hè trước nhà và có tiếng một đôi giày da cũ kỹ lê bước trên bậc thang bên ngoài. Tôi mới chỉ gặp anh một lần, nhưng tôi biết bước đi ấy, bàn chân hầu như không chạm đất, chỉ có thể là Rex. Anh bước lên trên nhà một lúc, trước khi đi xuống cầu thang cọt kẹt. Rex xuất hiện ở cửa với chiếc áo màu xám sáng và quần jean bạc màu. Những chiếc túi màu xanh lam của cửa hàng gần đây lằn xuống bàn tay anh.
“Tôi đã nói gì về chuyện cửa trước nhỉ?” Anh nói với cả phòng. “Lúc tôi về đã thấy nó mở toang. Nhỡ có ai vào thì sao?”
“Có người vào rồi đấy”, Biba nói, cô gật đầu với tôi.
“Chào Karen.” Rex tiếp lời. Anh đặt các túi đồ lên phần trống trên mặt kệ bếp rồi co duỗi ngón tay. “Rất vui khi được gặp lại cô.”
Anh đi qua bếp và bắt đầu rửa những thứ Nina vừa bỏ ra.
Một đống bát đĩa sứ và dao dĩa bị anh chồng chất trong cái bồn lớn màu trắng, nó to đến mức có thể chứa một đứa trẻ mới tập đi, cái bồn ấy cũ kỹ và mòn xước nhưng trông lại rất hợp thời. Thỉnh thoảng anh nhặt
được một miếng đá lấp lánh từ trong nước xà phòng, rồi bỏ vào hộp đựng đồ làm trang sức của Nina.
Biba lục lọi những chiếc túi, mở một bọc phô mai dê và bóc gói nhỏ ra ăn luôn. Rex liền bước tới, đập lên cổ tay Biba như thể cô là con của Nina vậy. Cô mỉm cười và bắt đầu đem rượu, sữa, quả ô liu và bơ mà Rex vừa mua đi chất đầy tủ lạnh. Ở giữa môi dưới của Biba vẫn dính một mẩu phô mai trắng ngà. Tôi xem cô nghịch một chiếc máy radio hiệu Pye cổ lỗ sĩ - một cục gạch màu đen được ốp mặt bằng gỗ, điểm vài đốm sơn rơi rớt trong những lần sơn sửa từ cả chục năm trước. Ăng ten từ lâu đã không còn kéo ra được hết. Cô vặn qua tất cả các đài, cuối cùng mới bắt được một tín hiệu chập chờn lè rè của kênh Radio 1. Khi đã chuẩn bị đâu vào đấy nhạc nền cho buổi tối, Biba chọn lấy một quả chanh trong âu đựng hoa quả và ném nó bay qua đầu tôi sang bên kia căn phòng. Tôi dõi mắt theo đường bay vòng cung của nó, thấy Tris hiện lên bên ô cửa, bắt lấy quả chanh trong tay. “Suất ăn 5 bảng cho hai người nhé!” Jo nói và giơ hai chai Merlot nút vặn trông có vẻ rẻ tiền ra cho Nina - người sẽ phục vụ đồ ăn thức uống. “Vị của nó chẳng ra sao, nhưng cũng đủ phê pha rồi. Carrie phải không nhỉ? Rất vui được gặp lại cô.”
“Karen.” Tôi đáp, nhưng cô đã quay ra chỗ Rex.
“Tiện thể thì cửa trước lại mở toang ra rồi”, Jo nói với anh, “cậu chuẩn bị sửa nó đi thôi.” Rex vẫn dồn hết tâm trí vào đôi tay đang gánh vác đống việc nhà vặt vãnh nhưng nặng nề này.
Tris đứng giữa phòng như một cái cây vững chắc, nhiều mấu, lũ trẻ coi anh ta như chỗ để leo trèo. Anh ta vẫn cười toe toét khi một chiếc dép xăng đan tát vào thái dương, rồi lôi Inigo từ trên đầu xuống, sau đó thả nó lên bàn. Trong ánh sáng vừa phải của buổi chiều hôm, nhìn vợ chồng họ ít giống nhau hơn tôi tưởng: Jo trông thanh nhã hơn chồng cô và làn da mang màu vàng nhạt như trên áo đồng phục. Những sợi tóc vàng của cô không xù lên mà được tết thành những lọn gọn gàng. Tris thì hồng hào, da anh ta không hẳn mang màu nâu rám nắng mà thực ra là hàng ngàn đốm tàn nhang hợp lại với nhau, mái tóc Tris màu đỏ và xoăn ở gốc. Nhờ quần áo và phong cách riêng nên họ trông giống hệt nhau và trở thành một cặp đôi lạ thường. Họ kết thúc câu nói của nhau như những cặp sinh đôi và thường lặp lại hành động của người kia. Họ luôn đụng chạm và hôn nhau, như thể nếu chia rẽ sự tiếp xúc giữa những bàn tay hoặc đôi môi kia thì sẽ cắt đứt luôn nguồn sống vô hình giữa họ, nhưng chẳng có gì đáng để bêu riếu hay xấu hổ. Bạn có thể ngồi cùng họ, nghe và nhìn họ hàng giờ liền, nhưng không bao giờ cảm thấy mình giống kẻ thích nhìn cảnh khiêu dâm.
“Mọi người ở đây cả rồi nhỉ.” Biba nói, nhìn quanh bàn và để mắt đến tôi lâu hơn những người khác. “Đủ cả đám.” Sau lưng chúng tôi, Nina đang đưa một bát gỗ đựng salad cho Rex và anh đặt nó vào giữa bàn mà không hề nhìn chị ấy. Những người tình cũ vẫn chia sẻ cho nhau những cử chỉ thoải mái, thân mật và không hề ham muốn gì, giống cha mẹ tôi vậy. Tôi chăm chú nhìn vào cái bát và cẩn thận nhặt bỏ một sợi tóc dài xoăn quấn quanh nửa miếng cà chua.
“Cơn gió nào đã đưa cô và Tris đến đây sống?” Tôi hỏi Jo, trong lòng rất mong được ghép những mảnh ghép của gia đình ngộ nghĩnh này lại với nhau.
“Chúng tôi gặp Biba trong rừng.” Jo trả lời với miệng đầy bánh mì. “Thực ra thì mọi việc cứ thế mà đến thôi. Chúng tôi là tình nguyện viên bảo tồn, chúng tôi giúp dọn hết phân ra khỏi rừng, giúp cắt tỉa để cây mọc lại và nhiều việc kiểu như thế. Chúng tôi chính là những người theo trào lưu pro-zero - đó là một trào lưu của những người thích leo trèo và ngao du, những kẻ hòa mình vào cuộc sống hoang dã - cô biết đó là gì không?” Tris tiếp lời.
“Có nghĩa là một khi đã bước vào môi trường tự nhiên thì không được bỏ lại bất cứ thứ gì, chúng ta cũng đã thực hiện điều đó trong môi trường xây dựng.” Anh ta cúi mình về phía trước, một lọn tóc bung ra từ nút buộc trên đỉnh đầu và đong đưa trước mặt Tris. “Rõ ràng là chúng ta không được vứt rác bừa bãi, nhưng ngoài ra cũng không được bỏ lại bất cứ thứ gì có khả năng phá vỡ sự đa dạng sinh học của môi trường. Ví dụ như chúng ta không được vứt ra dù chỉ là một hạt táo. Thế rồi khi chúng tôi đi ngang qua cô Capel và thấy cô nàng vứt đầu lọc thuốc lá xuống đất, chúng tôi đã dạy cho cô một bài học...”
Biba lầm bầm phản đối và giấu mặt sau đôi tay như diễn một màn kịch câm thể hiện sự xấu hổ.
“... Nói ngắn gọn thì cô ấy đã cảm thấy rất có lỗi, vì vậy đã mời chúng tôi đến sống tại đây.” Jo kết thúc câu chuyện.
Món chính được đặt tùy tiện trên bàn, rau chân vịt trộn bổ béo được bọc trong những lớp vỏ bánh nướng. Chỉ nhìn thôi cũng thấy nó chưa chín. “Món ngon tối nay là gì đấy?” Tris hỏi.
Tôi trả lời thay Nina, “Spanakopita. Là món ăn Hy Lạp.”
“Được đấy.” Nina nói, rồi nói tiếp với những người khác. “Cô cũng thích đi đây đi đó, giống tôi.”
Jo nhăn mặt, “Nó còn hơi sống.”
“Hơi mặn nữa.” Biba chêm vào.
“Biến đi.” Nina nói với giọng âu yếm, khiến cho lũ trẻ cười sung sướng.
Trong khi chúng tôi ngồi, Rex lại vội vã chuẩn bị ly rượu vang. Lúc đồ uống của tôi được rót ra, những bong bóng xà phòng nho nhỏ vẫn bám ở miệng ly, đến khi tôi xoay cái ly để uống ở miệng ly bên kia thì thấy nguyên một vết mẻ. Tôi nhẹ nhàng thăm dò bằng đầu lưỡi để phán đoán xem vết mẻ ấy đã mòn đến mức kề môi vào uống được hay chưa. Mẹ tôi có thể phát hiện những tì vết trên ly cốc dù nó nhỏ đến nỗi mắt thường khó mà thấy được và vứt luôn cái ly đó đi. Tôi cố gắng quên đi lời dạy của bà, rằng vi khuẩn có thể ẩn trong những vết nứt và để những mẩu vụn bánh mì của mình trộn lẫn với bột bánh bám trong các khe nứt trên mặt bàn. Sau khi bữa ăn kết thúc đã lâu, vẫn còn quá nhiều món phải ăn cố. “Dù sao chúng tôi cũng sẽ sớm rời đi”, Jo nói với tôi. Chẳng ai để tâm nên tôi suy ra rằng chuyện họ sắp lên đường đã được nói cho cả nhà biết. “Cứ đến hè là hầu như cả đám chúng tôi thường đi du ngoạn. Tôi và Tris sẽ tới làm việc cho một người bạn ở Devon. Một cậu bạn của chúng tôi đã mua một đồn điền nhỏ ở đó, và cậu ta đang xây dựng một cộng đồng dân cư, kiểu như muốn thử xem liệu chúng tôi có thể sống dựa vào mảnh đất ấy hay không. Ở lại London suốt mùa hè cũng chẳng có ý nghĩa gì, đúng không? Không khí ô nhiễm. Toàn khói bụi. Phá hủy lá phổi của cô.” Jo nhấn mạnh câu nói cuối cùng bằng cách rít một hơi thuốc lá thật sâu. Tôi nghĩ, nếu Biba cũng nói câu đó thì cô sẽ kết lại bằng một cái gật đầu, vậy mới tương xứng giữa hành động và lời nói.
Nhưng sự nực cười đã phải biến mất trước nàng Jo chân thành và nghiêm túc. “Chúng tôi sẽ ở trong Yurt”, cô nói tiếp, “nó là một loại lều kiểu Thổ Nhĩ Kỳ, về cơ bản cũng không thua kém một căn nhà. Chúng tôi sẽ tụ tập ở đó. Cô cũng nên đến thử xem sao!”
Tôi sửng sốt trước lời mời ấy, mặc dù tôi không hề nghi ngờ sự chân thành của nó. Tôi không nghĩ rằng Jo đã hiểu nhầm sự dè dặt của tôi thành sự chấp thuận, hoặc cô đã nhìn nhận tôi như một tâm hồn vô cùng đồng điệu. Cô chỉ là một trong rất ít người có thể chân tình chào đón bất cứ người lạ nào vào nơi mà tháng này cô gọi là “nhà”. Tôi mỉm cười, không nói gì trước lời mời ấy và cố giữ nụ cười, rồi có thứ gì đó đập vào hông tôi. Inigo đặt một bàn tay dính màu xanh bóng dầu lên eo tôi và để lại một dấu tay bẩn ghê người trên chiếc áo vest trắng của tôi.
“Ummmm”, Gaia chỉ, “nhìn cô kìa!”
“Không sao.” Tôi nói, nhảy đến chỗ bồn rửa và gột nó dưới vòi nước.
“Phải giặt bằng nước nóng thì mới giặt hết vết bẩn.” Rõ ràng là Rex giữ vai trò người giặt quần cho cả nhà. “Tôi không thể làm thế khi cô vẫn mặc nó được.”
“Được thôi, tôi có thể chỉ mặc áo lót và ngồi chờ ở đây.” Tôi đáp. “Đừng lo. Lúc về nhà tôi sẽ giải quyết nó sau.”
Nhưng Biba lại có ý kiến khác, “Đến chỗ tủ quần áo đi!” Rồi cô nhảy ra khỏi bàn, làm đổ một cái cốc rỗng. Cả nhà kêu ầm lên.
“Chúc may mắn, Karen.” Jo nói, trong khi đó Tris tặng tôi một lời chào tạm biệt nửa đùa nửa thật. “Cẩn thận đừng chui vào tủ quá sâu, nhỡ đâu lại thấy mình ở Narnia 16* đấy.”
* Vùng đất tưởng tượng trong tác phẩm Biên niên sử Narnia của nhà văn Anh c. s. Lewis.
Trời đã tối, và khi Biba bật đèn ở đầu cầu thang, ba chú bướm đêm đột nhiên thức giấc và bắt đầu nhảy điệu tango thiêu thân quanh bóng đèn không chao đang đong đưa. Một lối đi rộng trải thảm màu đỏ tươi được cố định tạm bằng thanh chặn thảm trên các bậc thang, Biba bước trên thảm đỏ trong tư thế của một ứng cử viên cho danh hiệu Nữ diễn viên xuất sắc nhất trong đêm trao giải Oscar.
Tầng hai lúc trước là trung tâm của bữa tiệc. Tôi liếc nhanh qua cửa phòng khác và thấy tàn dư sau bữa tiệc vẫn chưa được dọn hoặc đã có một bữa tiệc khác: ly rượu loang lổ, những lon bia nhồi đầy đầu lọc thuốc lá nằm lăn lóc trên bàn cà phê. Từ những cửa sổ nút vỡ, ánh nắng lọt qua, rọi xuống những đầu cầu thang trong nhà, trên những bậu cửa sổ còn trồng lưa thưa đám hoa cỏ khô héo và bám đầy bụi. “Cậu có biết những căn phòng này được gọi là gì không?” Cô hỏi tôi. “Chúng đều có tên riêng. Đây là Phòng Nhung vì hồi chúng tôi còn nhỏ đồ nội thất trong phòng đều được bọc nhung, giờ thì chúng cũng bị trầy trợt rồi. Chỗ cậu vừa đi vào là Sảnh Đen - Trắng, còn nơi Nina và bọn trẻ ngủ là Phòng Ngủ Trong Bếp và Phòng Dưới Vườn.” Chúng tôi dừng lại ở tầng ba, nơi có trải thảm màu xanh dương với những cánh hoa đào. “Đó là phòng của Rex”, Biba nói, ngón tay cô chĩa về phía một cánh cửa đóng kín, “lên đây đi.” Theo ánh mắt của cô, tôi nhìn lên một cầu thang nhỏ hơn ở phía xa cùng những bức tường tróc lở nằm chếch lên hiên nhà, “Kia là phòng của Tris và Jo, Gác Mái Một. Ở đây có cả Gác Mái Hai nữa, nhưng toàn là rác thôi. Và đây là phòng tôi.”
Cô lách qua cánh cửa đối diện phòng Rex và quờ tay vào đống quần áo nhiều màu sắc, để lộ ra một khoảng thảm trải sàn hình vòng cung. Quần áo trong phòng che phủ cả ngưỡng cửa và chiếm gần như toàn bộ mặt sàn, trông căn phòng giống tủ quần áo hơn là phòng ngủ. Trong phòng có một chiếc nệm xộc xệch đặt trên giát giường tồi tàn, nằm dựa vào bức tường phía xa, có vẻ đó là ý tưởng đến trong muộn màng. Không gian còn lại bị lấp đầy bởi những giá treo, ngăn kéo, tủ đứng móc đầy quần áo với đủ các sắc màu trái ngược và chất liệu lộn xộn, chúng như quằn quại tranh nhau chiếm lấy sự chú ý của cô. Nhìn là biết những bộ quần áo ấy được gom về từ chợ trời, chỗ bán giảm giá, chỗ bạn bè và những cửa hàng từ thiện. Một bộ đồng phục của người bán xăng từ những năm 1950 được sửa sang thành một chiếc váy ngắn treo trên cửa sổ, che mất ánh sáng. Có cả đống cả dãy giày, bốt, giày thể thao, có cái đủ đôi nhưng phần lớn là chiếc còn chiếc mất, chúng không in dấu chân của Biba mà khắc họa rõ dấu chân của người chủ trước. Biba biến mất sau một cái tủ đứng đầy tràn, lôi quần áo ra khỏi những ngăn kéo tí tẹo của nó như một ảo thuật gia lôi khăn ra khỏi mũ.
“Tủ quần áo của I, cũng là của you 17* . Cậu mặc bộ này thì thế nào nhỉ?” Cô chìa ra một chiếc váy liền xòe in hoa pha màu nâu và hồng chẳng ăn nhập gì với nhau. Nó rũ rượi, nhàu nhĩ, còn có mùi mốc và mùi tinh dầu, giống như mùi của chính Biba. Tôi quay lưng về phía cô khi thay váy, rồi ngạc nhiên và phấn khởi khi thấy nó vừa khít. Khoác chiếc váy mượn của Biba, tôi càng cảm thấy thích thú và tràn đầy sức sống giống như chiếc váy này vậy, tôi có thể cảm thấy ở nó sự nhăn nhúm nhưng lại đầy tao nhã, như thể đằng sau mỗi sự thiếu sót đều có một câu chuyện thú vị. Tôi càng thấy mình giống những người sống trong căn nhà này.
* Nguyên gốc: Mi wardrobe, tu wardrobe (Mi - tôi (tiếng Ý); tu - bạn (tiếng Ý)). Bản dịch: Tủ quần áo của I, cũng là của you. (I - tôi (tiếng Anh); you - bạn (tiếng Anh)) .
“Trông cậu rất đáng yêu”, cô nói, “tôi cũng muốn thay quần áo.” Cô giơ lên một chiếc váy hở lưng màu xanh lá cây có đính kim cương giả.
“Mặc đồ như thế trong nhà trông có màu mè quá không?”
Biba chặn họng. “Nếu phải chờ đến lúc có dịp mới mặc thì tôi sẽ chẳng bao giờ mặc đến một nửa chỗ quần áo này. Cứ mặc lên rồi làm những việc phù hợp với bộ quần áo là được. Như thế mới có tác dụng chứ.” Cô giơ tay lên quá đầu như một đứa trẻ khi cởi áo len ra, rồi bắt chéo tay ở hông và cởi sạch trang phục trong nháy mắt. Cô không mặc gì dưới lớp váy mỏng. Trong một giây, ánh mắt tôi cắm rễ vào thân hình đó. Tôi quay lưng về phía cô và chuyên chú nhìn đường rẽ ngôi tóc của chính mình trong gương. Tôi có thể tiếp tục nhìn cô khỏa thân, nhưng lần này là từ sau lưng, trong khi cô giũ tấm váy lót treo bên trong chiếc váy kia.
“Tôi rất vui vì cậu đến đây tìm tôi. Tôi đang sợ lại phải chịu thêm một đêm trong căn nhà này với ông Rex suốt ngày chỉ ngẩn ngơ nghĩ về bọn trẻ con.”
“Tôi nghĩ cậu thật may mắn.” Tôi nói. “Tôi chỉ ở đây có hai đêm mà còn vui hơn ba năm ở nhà.”
“Nghe cậu nói cứ như một người sống cùng bạn trai ấy”, cô hỏi, “đúng không?”
“Hiện tại tôi không có bạn trai, chỉ có bạn trai cũ thôi.” Tôi nói trong vui sướng. “Tuần trước anh ta vừa đá tôi sau ba năm bên nhau.”
“Ôi cô gái đáng thương của tôi. Anh ta có khiến cậu đau lòng không?”
“Thực ra là không, anh ta không làm được, điều đó ít nhiều cũng đánh một cú vào lòng tự trọng của anh ta.” Biba cười lớn, “Cậu biết đấy, tôi chưa từng thực sự có bạn trai.” Cô nói.
“Gì cơ? Sao lại thế?” Tôi định đáp trả nhưng lại thôi, nín thở chờ câu trả lời đã được dự liệu trước của cô.
“Quen biết cho vui thì có nhiều, nhưng chưa có mối quan hệ nào nghiêm túc. Lúc nào cũng tiệc tùng. Tôi vô cùng sợ những người có thể cố gắng hết mình vì những điều như thế.”
“Có lẽ vì cậu chưa gặp được người đàn ông của đời mình.”
“Chắc vậy.” Cô đồng tình.
Tôi chầm chậm xoay người lại, cô đã mặc xong xuôi và đứng bên cửa sổ, nơi có một ô của kính bị che nửa kín nửa hở bởi một chiếc áo choàng ngủ trong mờ màu hồng đào, hồi chúng tôi mới sinh ra thì đó là bộ đồ tuyệt nhất để người vợ mặc trong bữa tối. Cô luồn tay vào cánh tay áo mỏng loe rộng của nó, lớp vải trong mờ tôn lên làn da mềm mại của cô đang mờ ảo ẩn hiện sau lớp áo. “Lại đây”, cô nói, “chúng ta ra khỏi đây thôi.” Biba đẩy mạnh khung kính cửa sổ lên khiến cho những mảnh sơn bong tróc bay vào không trung và bồng bềnh hạ xuống đống quần áo dưới chân cô như những bông tuyết. Biba ngồi trên bờ tường tầng ba, quay lưng lại với tôi, đôi tay bám vào khung cửa, bóng đêm của khu vườn và rừng cây gần đến nỗi cô có thể chạm tay vào. Thế rồi, cô nhảy xuống và biến mất.
“Biba!” Tôi vượt qua sàn nhà đầy nguy hiểm chỉ trong giây lát, thò cổ ra ngoài cửa sổ, bối rối và không muốn nhìn xuống dưới. Đỉnh đầu của cô chỉ cách cằm tôi vài phân.
“Trúng kế rồi nhé.” Cô nói. Biba đứng trên một cái ban công bị mất tay vịn, nó nhô ra khỏi tường như một tấm ván lướt bằng đá.
“Không ra cái khỉ gì cả!” Tôi nói.
“Tôi xin lỗi. Tại tôi chẳng bao giờ chịu được.” Cô nhảy tiếp xuống sân thượng phía dưới, đứng vững trên một đôi dép tông trông đến là tức cười. “Cẩn thận đấy. Lần đầu nhảy thì hơi khó nhằn.”
Tôi nặng nề nhảy xuống rồi bò theo sau cô qua mái hiên, xuống cầu thang xoắn bằng thép dẫn thẳng xuống vườn. Nhờ ánh đèn hắt ra từ cửa sổ phòng Biba, khu vườn trông nửa sáng nửa tối, khiến những bụi cây tối tăm rậm rạp hòa vào khung cảnh xung quanh. Điểm mốc duy nhất có thể thấy được là một vòng cung toàn những bụi oải hương, chúng chia vườn thành hai nửa theo đường chéo. Ngay cả trong bóng tối, chúng vẫn tỏa ra một làn sương màu xanh tím như có thể nhìn thấy và ngửi được.
Tôi quay người lại, đối diện với căn nhà và nhìn tầng hầm từ đằng sau. Một bộ cửa sổ kiểu Pháp khác dẫn lối vào một phòng ngủ, lẽ ra chúng phải dẫn vào bếp mới đúng. Hóa ra đó là cách mọi người ra vào căn nhà. Gaia ngồi trên một ô cửa mở.
Biba giơ tay ra ôm hôn con bé. “Cháu hãy làm một cô bé ngoan và bảo mẹ là các cô ra ngoài đi dạo một chút nhé?” Gaia lạch bạch chạy thẳng vào nhà. “Nhanh lên, nhân lúc nó không nhìn chúng ta”, Biba nói rồi đẩy tôi về phía hàng rào. “Tôi không muốn nó biết chỗ đó ở đây. Bố khỉ... Cậu có tưởng tượng nổi không? Nếu con bé chui qua đó thì Nina sẽ giết tôi mất.”
Cô nâng một giàn dây thường xuân lên, để len qua khe hở cỡ hai tấm ván trên hàng rào ngăn cách khu vườn và cánh rừng, chúng tôi trèo vào bóng tối đen đặc nhất mà tôi từng được thấy ở đất London này. Ánh sáng từ căn nhà đã tắt, sau vài phút chật vật chớp mắt liên tục, tôi đã nhìn thấy được nhánh và thân cây. Tôi không thể nắm được đường đi trong rừng, nhưng cũng chẳng làm vướng chân Biba. Tôi va vấp trong mờ mịt, cố gắng đi theo những bước chân mau lẹ và khéo léo của Biba nhưng vẫn bị vấp vào rễ cây và trượt trên thảm rêu.
“Tin tôi đi”, Biba nói và đưa tay cho tôi, “không ai biết rõ khu rừng này hơn Rex và tôi. Tôi đã chạy qua khu rừng này cả đời rồi. Người ta không bao giờ động vào khu rừng vì nó là khu bảo tồn thiên nhiên, thế nên một khi cậu đã rõ đường đi lối lại thì nó sẽ chẳng bao giờ thay đổi.”
Những cành cây nhỏ gãy và bật vào mặt tôi khi cô nhanh nhẹn kéo tôi qua những cái cây, đi sâu xuống cánh rừng. Cô bật lửa lên, những đốm lửa màu cam soi sáng khuôn mặt cô tranh sáng tranh tối giống bộ mặt ma quỷ, nó chỉ đào sâu thêm vào bóng đêm đang quấn quanh chân tôi như vũng cát lún. Tôi muốn nói với cô rằng tôi sợ, nhưng vẫn cố sắp xếp từ ngữ để nghe có vẻ dễ chấp nhận hơn. “Tôi đang khiếp vía đây.”
“Tôi xin lỗi”, cô nói, dần dừng lại, “tôi không thể nhớ được lần đầu tôi đến đây nên đã không biết nó sẽ ra sao với người mới đến. Nhìn xem, chúng ta sắp ra đến đường mòn rồi.” Tôi cảm thấy mặt đất trở nên bằng phẳng hơn và những cành cây vừa chọc vào mắt tôi đã tách ra và lùi lại phía sau. Cổ tay tôi bị giật mạnh, khiến tôi lăn sang bên phải và chới với như một cành cây đột nhiên bị ném đi.
Chúng tôi đứng trên một khu đất khai hoang, nơi được bao bọc bởi mảnh rừng dốc. Ánh sáng bạc chiếu xuống một cái bể bơi phao của trẻ con hình tròn, khô ráo chỉ có vài chiếc lá xơ xác. Lớp sơn màu xanh ngọc ở đáy bể đã phai nhạt, bong tróc, nhưng nó vẫn phản chiếu vầng trăng tròn treo ngay phía trên, trông như một vòng tròn hoàn hảo mang sắc màu của rượu sâm panh dành tặng cho riêng chúng tôi.
“Trái tim của khu rừng”, Biba giới thiệu, nghênh ngang đi trong tâm hình tròn và hạ thấp người xuống, ngồi bắt tréo chân. Cô lôi một điếu từ sau tai ra và lướt nó dưới mũi.
“Thật đáng yêu”, tôi nói, “giống như trong truyện cổ tích.”
“Vua Henry VIII đã từng đi săn ở đây”, cô nói. “ừm, dĩ nhiên là không phải trong cái bể bơi này, dù vậy vẫn có tin đồn rằng Nữ hoàng Elizabeth I hồi chập chững tập đi đã nghịch nước ở đây. Đây là một phần của rừng hoang cổ đại, cánh rừng ấy từng bao bọc lấy toàn bộ nước Anh. Về cơ bản nó giống với khu Rừng Mới. Chúng chỉ cách nhau khoảng nhà cửa kéo dài vài trăm dặm thôi. Chỉ còn cánh rừng này và hai khu rừng khác còn sót lại ở London thôi. Nhưng ở đây vẫn là số một. Và chẳng ai yêu nó hơn tôi đâu.”
Cô lại bật lửa lên, lần này là để đốt điếu thuốc. Tay chân Biba cập rập khiến ngọn lửa lỡ mất mục tiêu và bắn tia lửa như mưa về phía tôi. Dù tôi đã say ngất ngưởng rồi, cô còn say hơn cả tôi. Giọng nói trong trẻo của cô như bị vẩn đục, giống chiếc cốc thủy tinh bị rửa trong máy rửa bát quá nhiều lần. Tôi nằm xuống bên cạnh cô, làn da nóng hổi của tôi tiếp xúc một cách dễ chịu với mặt đất mát lạnh.
“Buổi diễn đầu tiên của tôi được tổ chức tại đây”, cô kể, “một vở kịch hồi đi học. Chúng tôi diễn vở Hansel và Gretel. Giữa vòng tròn. Tôi là Gretel, dĩ nhiên phải thế. Tưởng tượng xem lúc ấy tôi đã phấn khích đến mức nào khi được diễn ngay ở khu vườn sau nhà. Tôi đã rất muốn kiếm được cho bố mẹ tôi chỗ ngồi thật tốt, thế nên tôi bắt họ phải ngồi ở băng ghế kia từ trưa. Tới tận hai giờ vở kịch mới được bắt đầu. Và khi tôi ra sân khấu... mọi thứ đều đổi thay.”
“Sao thế?” Tôi hỏi, trong lòng tưởng tượng ra cảnh cha mẹ cô tự bốc cháy, hoặc một máy bay hạng nhẹ đâm vào băng ghế.
“Tôi nhận ra mình là một diễn viên.” Cô đáp, cứ như đang kể cho tôi nghe về một ngày nào đó bác sĩ bảo cô bị ung thư vậy. Tôi chẳng thể bắt đúng sóng hài hước cùng cô. “Bên kia là nơi tuyệt vời để làm vài nháy. Tôi đã cá cược với Rex về chuyện đó. Tôi nói ai làm chuyện đó ở đây trước thì sẽ được mời ăn tối tại nhà hàng mà họ chọn.” Những lời của cô gợi lên một loạt hình ảnh chẳng mấy dễ chịu của hai người bọn họ, khi cả hai đang vật lộn với nhau dưới gốc cây như những đô vật trong vòng chiến. Tôi cố khép tâm trí để giữ lấy những hình ảnh về anh trai và em gái, nhưng chỉ khiến chúng trở nên rõ ràng hơn và ngày càng không thích hợp. Một tia giận tím tái len lỏi qua ngực và má tôi như dây thường xuân và tôi phải mừng thầm vì mình đang ở trong bóng tối.
“Rồi ai thắng?” Tôi hỏi.
“Chưa ai thắng.” Cô đáp, cái mũi nhăn lại như thể vẫn băn khoăn về điều đó. Biba châm thuốc, rít một hơi sâu và nằm xuống bên cạnh tôi. Chúng tôi nằm tắm dưới ánh trăng trong im lặng. Nhiệt độ từ cơ thể cô sưởi ấm nửa người bên trái của tôi và khi Biba đưa tôi điếu thuốc, ngón tay chúng tôi đã chạm nhau.
Tôi ho hắng trước cả khi kịp đặt điếu thuốc lên môi.
“Nếu cậu không quen thì đừng cố quá.”
“Ai bảo tôi không quen dùng?” Tôi nói. “Nói cho mà biết, tôi chơi thuốc cũng lâu rồi đấy.”
“Dù sao thì cậu cũng chẳng chơi bao nhiêu, đúng không?”
“Ừ”, tôi thừa nhận. Cô nhìn tôi chằm chặp và khiến tôi đông cứng trong giây lát. Tôi chặt đứt ánh nhìn qua lại giữa chúng tôi và chuyển sự chú ý vào điếu thuốc cháy dở kẹp giữa ngón tay. Tôi hít sâu, bơm đầy phổi bằng làn khói nồng đậm như rượu vang đỏ. Khi tôi thở ra, những ngôi sao như rõ nét hẳn lên và tôi kêu lên vui sướng, rồi nó lan dần thành tiếng cười không thể kìm nén nổi. Nước mắt đọng trên lông mi của Biba, cô thu đầu gối vào trước ngực khi người cô rung lên cùng tiếng cười khe khẽ khúc khích. Một nỗi thèm khát râm ran bập bềnh tràn khắp cơ thể tôi. Tôi muốn bò qua người cô. Muốn gần gũi với Biba hơn cả lớp trang điểm trên mặt cô. Một nhịp điệu vang lên giữa đôi chân tôi và trái tim tôi không còn đập mà đã rung lên từng hồi. Tôi lăn lên trên, vụng về và say sưa khơi mào một nụ hôn. Nhưng một cơn chóng mặt làm tôi tê liệt, trọng tâm cơ thể đột nhiên chao đảo và bùng lên mạnh mẽ, thế rồi tôi ngất úp mặt xuống đất.
Khi tôi được lay tỉnh thì đã là vài giờ sau đó, một đám mây che khuất mặt trăng và Rex đứng bên chúng tôi với một chiếc đèn pin và ánh nhìn thất vọng. Chúng tôi đi theo ánh đèn của anh trên đường về nhà, đó là một con đường rải sỏi bằng phẳng và không mấy lạ lẫm, nó dẫn thẳng đến chiếc sofa mà anh chuẩn bị làm giường cho tôi. Khi tôi không thể cưỡng lại lần thứ hai chìm vào giấc ngủ, tôi vẫn cảm thấy rất dễ chịu, tràn đầy thỏa mãn như sau khi làm chuyện vui vẻ. Sự cố gắng làm trọn vẹn tình bạn của tôi đã thất bại, dù rằng tôi không biết mình bị từ chối hay đã được đáp lại nhưng tôi vẫn thấy may mắn vì đã ngừng lại đúng lúc.
Nhiều năm sau, tôi mới nhận ra rằng cảm giác ấy không phải là tình dục. Rốt cuộc, nó chỉ là tình cảm yêu mến và chút nhầm lẫn mơ hồ, là cảm giác xốn xang khi có được sự thừa nhận của một người bạn. Đó là nỗi khao khát được thể hiện điều gì đó mà tôi không thể diễn tả bằng bất cứ ngôn ngữ nào. Nhưng làm sao tôi có thể nhận ra điều ấy? Tôi còn chẳng hiểu khát khao là gì. Nhiều tuần sau, điều ấy vẫn đến trong cái đêm Rex làm thay đổi mọi chuyện. Anh khép lại thứ đã bắt đầu vào đêm nọ, khi tôi nằm cạnh người bạn tốt nhất đời trong bể bơi trống rỗng vương dấu ấn lịch sử, vẫy vùng dưới ánh trăng và ngây ngốc với tình yêu.