Tôi bắt đầu cảm thấy hối hận vì đã lái xe đến bữa tiệc của Nina, bởi điều quan trọng là nó sẽ trở nên vô ích khi tôi phải đi tàu điện để về nhà. Con xe lấm chấm gỉ sét này của tôi là một chiếc Fiat Panda màu vàng chuối, nó là món quà mà bố mẹ tặng tôi khi tôi tròn mười bảy, nhưng dù thế nó cũng chẳng phải xe mới gì cho cam. Mấy tháng gần đây nó bắt đầu kêu xọc xọc như một ông cụ non làu bàu, gắt gỏng và chặng đường nó có thể đi thu hẹp lại chỉ còn trong bán kính một dặm loanh quanh ba nơi: nhà tôi, chỗ của Simon cùng câu lạc bộ quần vợt.
Một lần lái xe khá xa, qua đoạn đường vành đai phía Bắc, nút bấm hạ của kính bị hỏng, khiến tôi bị ngạt khí khi ở trong xe. Đoạn kẹt xe chậm rì buộc tôi phải tạm dừng ở một khu ổ chuột ven đường với những căn nhà ghép ván và những căn lều tôn. Tòa tháp đôi của sân vận động Wembley lờ mờ hiện ra cái bóng to lớn ở phía bên trái tôi, một dãy nhà để xe đã bị khóa nằm bên đường, ngay dưới chân tháp. Một thanh niên để mình trần lau kính chắn gió của tôi bằng một chiếc khăn lau đầy bụi bẩn, nó tạo ra những vệt nước xám xịt, sủi bọt trên mặt kính. Để tránh phải bắt gặp ánh mắt của anh ta, tôi quay mặt đi, nhìn chăm chú vào tấm biển viết tay quảng cáo cho thuê kho xe giá rẻ. Cuối cùng tôi cũng bẩy được cửa nóc xe ra khi tôi chầm chậm đi qua một cây cầu vượt bị thiêu nóng nằm gần khu mua sắm Brent Cross.
Ngay khi chỉ còn cách cửa nhà Biba khoảng chục mét, động cơ chết máy rồi đột ngột rồ ga, xe húc vào một cái cây đậu đầy chim bồ câu hoang dã khi tôi cố dừng xe trên đường lái xe của hàng xóm nhà Biba. Lúc tôi đang vật lộn với việc khởi động xe, một tấm rèm cửa bị giật mạnh, đó là loại rèm voan trắng xếp nếp thanh nhã chứ không phải loại lưới màu xám bẩn thỉu, thế nhưng người đứng quan sát đằng sau nó lại luôn dán mắt xuống đường như bất kỳ bà nội trợ ở ngoại ô nào khác. Tôi chỉ thấy đỉnh đầu của Wheeler nên tôi tưởng tượng ra cảnh gã và bà vợ đang mang thai của gã cắm đầu vào một cuốn sổ tay, tích cực chờ đợi điều gì đó xảy ra để có thể ghi vào nhật ký tiếng ồn của họ. Có lẽ gã không nhận ra tôi, hoặc nếu có nhận ra thì cũng không nghĩ tôi có liên quan đến nhà Biba. Chứ nếu gã biết tôi là bạn của họ, thì hẳn vai trò của tôi trong những cuộc vui ở đây đã thành chuyện ai cũng biết. Đôi khi không nổi bật lại là một lợi thế.
Tôi chui qua lỗ hổng hàng rào. Lũ trẻ đang lăn lê bò toài trong vườn. Những thân hình nhỏ bé, có đứa còn thấp hơn cả vạt cỏ chưa cắt. Trẻ con còn đông hơn người lớn. Bữa tiệc này hứa hẹn sẽ rất khác bữa tiệc lần trước, nó là bữa tiệc với những người hippie, đàn ghi-ta và những điệu nhạc thiếu nhi thay cho bàn DJ và những cơn phê thuốc. Đây là những người bạn của Nina chứ không phải của Biba, họ lớn tuổi hơn và mập mạp hơn. Khói bốc lên từ cái lò nướng thịt mà lần cuối tôi nhìn thấy là khi nó đang nằm một chỗ trên sân thượng với cái vỉ phủ đầy phân chim. Tôi quyết không ăn bất cứ thứ gì được nướng trên đó. Trong lúc tìm kiếm khuôn mặt quen thuộc, tôi nhận ra mình chỉ thấy Inigo đang ngó đầu ra từ bụi hoa oải hương. Thằng bé nhận lấy ánh nhìn của tôi với biểu hiện nghiêm túc như thường lệ.
“Cháu chào cô, cô Karen.” thằng bé nói một cách cứng nhắc.
“Chào cháu, Inigo”, tôi đáp, “cháu thế nào rồi?”
“Chú Tris và cô Jo đã đi Devon.” Thằng bé nói với tôi. “Tối nay chúng cháu sẽ ở lại trên thuyền của chú Arouna, rồi sẽ lên đường.”
“Nghe thật thú vị.” Tôi nói. “Vậy chú Arouna là ai?”
“Chú ấy là bố của Gaia, đồ ngốc. Cô có muốn gặp chú ấy không?” Tôi để cậu bé con cầm tay dẫn qua phòng ngủ của nó, căn phòng được họ gọi là Phòng Ngủ Trong Bếp. Quần áo nhồi phồng cả vali và tràn ra khỏi những cái túi nylon đen.
Một người đàn ông mặc áo muu-muu 22* , đang ngồi bắt tréo chân ở giữa giường, khi ngồi anh ta cũng đã gần cao bằng tôi đứng. Gaia nằm ngủ trong lòng anh ta.
* Một kiểu áo trễ vai, rất rộng, dài xuống quá đầu gối, màu sắc thường sặc sỡ, họa tiết hoa theo mô tip Polynesian.
“Cô chào chú Arouna đi..” Inigo ra lệnh. Tôi cong bàn tay lại thành đường lượn sóng, hướng về phía anh ta. Làn da đen của anh ta làm những thứ trang sức của Nina trở nên nổi bật. Đôi khuyên bạc lớn gắn ngọc lam đeo trên tai. Còn cổ và cổ tay anh ta bị lằn lên bởi những vòng bạc. Tôi cúi xuống, nhìn cô bé Gaia tóc vàng, mũi tròn nhỏ, mắt xanh lá và làn da màu vàng sáng, nhạt màu hơn nhiều so với màu da của Nina. Arouna lại có màu da đen sậm và cái mũi dày thịt. Nếu anh chàng này là bố đẻ của Gaia thì tôi đây đã là chị em ruột của Biba rồi.
“Xin chào”, anh ta nói với tôi bằng ngữ điệu đặc sệt, điều đó khiến tôi nhận ra anh ta là dân Tây Phi thuộc Pháp.
“Ca va 23* ? Karen.” Tôi nói. “ll fait beau ce soir,non 24* ?” Nét mặt của anh ta nhăn lại trước sự xúc phạm không cố ý của tôi.
* Anh khỏe chứ? (Tiếng Pháp)
* Thời tiết tối nay đẹp nhỉ? (Tiếng Pháp)
“Vì tôn trọng chủ nhân của bữa tiệc này, chúng ta nói tiếng Anh”, anh ta nói một cách nghiêm trọng.
“Ồ xin lỗi. Dĩ nhiên phải thế. Vậy... tôi nghĩ anh sẽ nhớ Nina khi chị ấy đi phải không?”
Tiếng thở dài của anh ta như bẻ cong những bức tường trong phòng. Arouna chìm vào tình sử đầy cảm xúc của anh ta với Nina bằng giọng Anh cứng nhắc và ngập ngừng, tôi phải cắn vào lưỡi mình để ngăn bản thân không nói chuyện với anh ta bằng tiếng Pháp. Arouna kể với tôi rằng một lần anh ta phục vụ món Tagine 25* gà cho Nina ở chợ Camden và ngay lập tức phải lòng chị ấy một cách cuồng say. Khoảng cách từ lúc anh ta khóa sạp hàng, uống với nhau một ly đến lúc kết thúc mối quan hệ hình như quá ngắn ngủi. “Đêm hôm ấy chúng tôi tạo nên bé con của tôi. Khi cô ấy nói cho tôi biết về Gaia, tôi đưa cô ấy lên thuyền.” Anh ta kể. “Nina và con trai đến sống trên thuyền của tôi. Chúng tôi đã rất hạnh phúc. Khi cô ấy rời bỏ tôi để theo Rex, cô ấy đã khiến trái tim tôi đã tan vỡ suốt một đêm.” Anh ta nói như thể sự chóng vánh ấy còn tàn nhẫn hơn cả việc ra đi.
* Một món hâm của người Morocco. Điểm đặc biệt của món ăn này là nguyên liệu được hâm trong nồi Tagine - loại nồi của người Morocco, thường làm bằng gốm, có vung giống cái nón.
Arouna là người đàn ông nam tính nhất mà tôi từng cùng chia sẻ không gian, nhưng có lẽ cuộc gặp gỡ này mang ít cảm giác giới tính nhất. Tất cả mọi thứ về anh ta, từ vóc người cho đến chất giọng đều vạm vỡ và mạnh mẽ, nhưng qua cuộc trò chuyện này, anh ta cư xử như một đứa trẻ to xác ngốc nghếch.
Tôi tự hỏi liệu anh ta có phải thứ mà mẹ tôi vẫn gọi là “nhu cầu đặc biệt 26* ” hay không.
* Thuật ngữ dùng trong chẩn đoán lâm sàng, chỉ những người có vấn đề bệnh lý, tâm thần không bình thường, rối loạn tâm lý.
“Chỉ trong một phút, thuyền của tôi ngập tràn tiếng trẻ thơ. Phút tiếp theo, cô ấy gặp gã đó - thằng cha gầy còm - và gã mang cô ấy đi. Chúng tôi đã định cùng nhau chuyển đến một căn hộ. Lúc đó cô ấy vẫn còn viết cho tôi những lá thư. Cô biết không? Cô ấy là người đàn bà của tôi.”
“Đừng nói luyên thuyên nữa, Arouna.” Giọng nói mà tôi chờ đợi vang lên. “Karen không muốn nghe kể về trái tim tan vỡ của anh đâu.” Tối nay, Biba trông như đi thử vai một bà nội trợ ở East End trong một bộ phim truyện về cuộc tấn công của Phát xít Đức vào nước Anh vậy. Cô mặc một chiếc tạp dề màu nâu xám lỏng lẻo, bên trong mặc áo phông, còn mái tóc của cô được bọc trong một mảnh lụa xanh sờn rách. Tôi băn khoăn không biết điếu thuốc đang vắt vẻo trên môi giúp cho vẻ ngoài được hoàn thiện có phải là cố ý hay không. “Nina ở phòng bên đang cần tìm anh đấy.” Cô nói. Arouna trề môi, giữ Gaia nằm cân bằng trên ngực và đưa cô bé đang ngủ say sang phòng khác.
“Anh ta có phải bố đẻ con bé không?” Tôi hỏi.
“Có Chúa với Nina mới biết.” Biba đáp. “Chị ấy tôi còn lạ gì.”
“Anh ta có vẻ hơi... trì độn”, tôi đánh liều, trong lòng không muốn xúc phạm đến mối quan hệ thân thiết giữa những người trong nhà. Nhưng sau đó tôi biết lo lắng cũng bằng thừa.
“Chúa ơi, anh ta to như con bò vậy.” Biba vừa đáp, kẹp điếu thuốc giữa hai hàm răng vừa châm thuốc bằng một que diêm.
Cô thả mình xuống giường và tôi ngồi xuống bên cạnh cô.
“Nhưng anh ta là một anh chàng đáng yêu. Anh ta thực sự rất tốt với Nina. Một anh chàng cao to mà dịu dàng. Tôi thích những người như vậy.”
“Nhưng tôi iu cô ấy.” Tôi nhái lại giọng nói cộc cằn của anh ta. Biba vỗ hai tay trong sung sướng, làm rơi cả hộp diêm.
“Tuyệt quá đi mất!”, cô nói. Tôi rất vui vì đã khiến cô cười và không thể ngăn mình mang nụ cười ấy trở lại. “Cậu nên làm chuyên gia phương ngữ. Nghiêm túc đấy - sẽ ra cả đống tiền cho mà xem. Cậu nên xem xét việc đó. Và rồi chúng ta có thể làm việc cùng nhau! Cậu có thể tới và trở thành chuyên gia riêng của tôi khi tôi tấn công vào Hollywood. Cậu sẽ thích nó lắm.”
“Có thể”, tôi đáp. “Để tôi lấy bằng tốt nghiệp trước, bố trí một việc làm ổn định, rồi chúng ta có thể bắt đầu.”
“Ôi, Karen”, Biba nói, “cậu không cần dấn thân vào chính trị hay ngoại giao. Nó không giống cậu chút nào.”
Niềm tin của cô vào khả năng sáng tạo của tôi là một sự tâng bốc nhưng không hề gây xúc phạm. Làm sao cô biết tôi là kẻ thế nào và không phải kẻ thế nào? Những cuộc trò chuyện của chúng tôi trước giờ luôn chỉ là một chiều, tôi nghe những ước mơ và tham vọng của cô, nhưng không chia sẻ gì về kế hoạch của tôi, vẫn để chúng mơ hồ và được đến đâu thì tính đến đó như từ trước đến giờ. Tôi cảm thấy trong lúc tôi tìm hiểu cô, khao khát khai mở những điều bí ẩn và tìm hiểu tâm tính của cô, thì cô đã xác định được tôi là người như thế nào. Tính ì trước đây đưa tôi đến trường Queen Charlotte giờ thắng thế trở lại và lần này thay vì sự nghiệp học hành, tôi cho phép tính cách của mình được nhào nặn dưới góc nhìn của người khác. Sau tất cả, trước khi gặp cô, tôi thực sự chẳng biết mình là người như thế nào hay mình muốn cái gì.
Tôi có thể sẽ trở thành người như cô nghĩ, giống một ai đó.
Như một vị nữ hoàng sắp đến ngày tàn, Nina tổ chức buổi họp mặt ở Phòng Dưới Vườn để bạn bè đến nói lời tạm biệt. Từng người một, họ sẽ dần trở nên xa lạ, họ nói ra những lời hứa hẹn nghe có vẻ đáng tin nhưng lại rất mơ hồ về việc gặp lại nhau ở một nơi nào đó trong lục địa. Biba đi loanh quanh để rót thêm rượu vào các ly, trong khi Rex lượn qua lượn lại hành lang giữa hai phòng như một chú bọ que bị nhốt trong hộp thủy tinh. Tôi nhận ra rằng nếu không bị Nina và lũ trẻ làm cho phân tâm thì tôi đang để mắt đến anh trai của Biba hơi nhiều.
“Tôi có thể dùng xe của cô để đưa họ ra sà lan được không?”, anh hỏi.
“Tất cả họ ư?” Tôi hỏi lại. Tôi không chắc con xe của mình có thể chở hai đứa trẻ, Nina, gã đô con Arouna và hành lý của họ hay không. “Tôi nghĩ...”
“Không sao đâu, lúc nào chúng ta cũng có thể bảo Arouna ra ngoài và đẩy xe. Tôi không hiểu tại sao cô ấy muốn ở cùng anh ta trong những ngày cuối cùng này.” Rex nói một cách khiêu khích, như thể những điều này là ý tưởng của tôi vậy. “Chúng tôi còn rất nhiều phòng trống. Bệnh suyễn của Inigo không thể khá hơn nếu sống ở chỗ ẩm thấp đó. Dù chỉ là vài điều thôi cũng có thể gây ra một cơn hen suyễn đấy.” Anh phải lui vào trong phòng để Arouna có thể đi qua hành lang chật hẹp, một chiếc vali to bằng nửa người anh ta được anh ta vác lên vai một cách dễ dàng.
“Nina muốn gặp cô.” Anh ta nói với tôi.
Nina ngồi khoanh chân trên một chiếc ga trải giường giản dị. Đó là lần đầu tiên tôi thấy chị ấy không bị mớ bòng bong rối loạn của đồ ăn, kim loại, sách vở, trẻ con quấn quanh mình. Trông chị trẻ hơn. và gầy hơn khi không mang một đám lộn xộn trên cổ.
“Tôi rất vui khi có thể nói lời tạm biệt với cô.” Nina nói, tay vỗ nhẹ vào một chỗ lõm bên cạnh mình. “Nghe này, tôi muốn cô giữ lấy thứ này.”
Chị ấy tháo một trong những chiếc xích đang đeo trên cổ xuống. Một sợi dây bạc dày gắn một bông hoa ngọc lam tinh xảo với một viên đá màu cam ở chính giữa. Chị ấy đeo lên cổ tôi. “Cô đeo trông thật đẹp”, Nina nói, “ngay khi tôi gặp cô, tôi đã nghĩ hẳn cô sẽ thích nó. Nó thực sự làm nổi bật đôi mắt cô.”
“Cảm ơn chị.” Tôi cảm động bởi những cử chỉ ấy, cảm thấy hãnh diện vì những gì chị đã nghĩ về tôi khi tôi không ở đây. “Tôi thực sự bất ngờ. Thật ngọt ngào làm sao. Còn chị? Chị đã sắp xếp xong chưa? Có cần tôi giúp gì không?”
“Cô đã làm rồi đấy thôi. Việc cô cho mượn chiếc xe quả là may mắn không ngờ đến.” Nina nói, ý bảo với tôi rằng chị là người đứng sau việc mượn xe của Rex. “Tôi sẽ gọi cho mọi người khi đã ổn định cuộc sống, để kiểm tra xem mọi thứ có ổn không.” Sao lại không ổn chứ?
“Tôi lại hy vọng chị không bao giờ ổn định cuộc sống. Khi tôi trở thành một mụ già chán ngắt làm việc ở Văn phòng Ngoại giao, chị hãy hứa rằng chị sẽ ngao du thật nhiều nơi và có thật nhiều cuộc phiêu lưu thay phần của tôi.” Nina cười lớn.
“Lúc cô thành mụ già héo hắt tẻ ngắt ở Văn phòng Ngoại giao, thì hãy hứa đừng cho tôi vào danh sách của Interpol vì mãi chẳng chịu cho lũ trẻ đến trường nhé.” Cái ôm của chị ấy thật mềm mại và ấm áp. “Hãy chăm sóc chúng thay tôi.”
“Nina!” Arouna đứng ở ngưỡng cửa, bé Gaia mê ngủ đang bám vào chân anh ta. “Nào. Đi thôi. Đến giờ đi ngủ rồi.
Nina xốc Inigo vào vòng tay của mình và cố sức nhấc đống đồ ở trên giường lên. Rex mò xuống dưới gối và tìm thấy lọ thuốc xịt của Inigo, sau đó anh nhét nó vào túi áo của Nina.
“Cảm ơn, bé yêu.” Chị nói một cách lơ đãng. Rex chặn những bậc thang xuống bếp, tay giữ một cái túi nylon đen nhồi đầy quần áo trẻ con. Một chiếc tất trông như một con sâu có sọc ngọ nguậy thò qua một cái lỗ trên chiếc túi đen căng phồng. Anh nhìn nó một cách cô độc và tôi nhận ra anh không buồn vì sự thiếu vắng Nina mà buồn vì nơi này không còn bọn trẻ, anh đã cùng nuôi lớn chúng trong suốt hai năm qua.
Nina nhét chiếc tất lên trên cùng của chiếc túi và hôn nhẹ lên má Rex, vì việc đó mà Arouna tỏ ra oán giận cay đắng ra mặt.
Khi Rex đứng sang một bên để cả nhà họ đi qua, Biba nói với anh trai bằng một sự dịu dàng mà tôi chưa từng được nghe trong giọng nói của cô.
“Anh thực sự đã làm rất tốt.” Cô nói, rồi quay sang Nina và Arouna. “Chúng tôi sẽ đợi mọi người quay lại. Đi nhé. Cứ đi đi. Mọi thứ sẽ ổn thôi mà.”
Chúng tôi nhìn họ rời đi qua cửa sổ Phòng Nhung.
Chiếc xe chết máy vài lần khi Rex cố xử lý tay côn vừa cổ lỗ vừa long sòng sọc. Cử động tay của anh nhẹ nhàng và kiên nhẫn hơn nhiều so với cách tôi từng điều khiển xe, anh đã “thuyết phục” được nó lăn bánh. Nó kêu cọt kẹt khi tiến về phía trước, tạo ra tiếng ồn như bắn pháo hoa khi họ cua theo góc đường Muswell Hill, một tiếng nổ lớn đủ để đánh thức những người hàng xóm và có lẽ đã chiếm được một chỗ trong nhật ký tiếng ồn của Tom Wheeler.
Trong nhà còn lại dư âm của sự vắng người đột ngột.
“Chưa bao giờ ở nhà chỉ có tôi và Rex”, cô nói, “chưa bao giờ, kể từ khi...” Giọng Biba nhỏ dần. “Tôi không muốn một mình ở trong nhà cùng anh Rex. Anh sẽ không để tôi yên vì bây giờ Rex chẳng biết làm phiền ai khác. Cậu chưa từng thấy anh ra sao đâu. Tôi sẽ không có lấy một giây bình yên.”
“Cậu lúc nào cũng có thể rủ người khác đến ở cùng mà.” Tôi nói.
“Ừ.” Cô thừa nhận.
“Không phải người lạ, không phải người đến thuê nhà, mà là người cậu biết và thích. Một ai đó có thể ở đây suốt cả ngày. Một người không biết ở cùng ai và cũng chẳng có việc gì tốt hơn để làm.”
“Ước gì chúng ta quen ai đó có thể trả tiền cho các hóa đơn nhỉ!” Cô nói, vung tay lên như đang diễn cảnh tuyệt vọng. Tôi đá cô dưới gầm bàn và cô nàng mỉm cười tinh nghịch.
“Tôi có ý này!” Cô nói. “Karen, cậu có muốn đến đây sống cùng tôi và Rex không?”
“Cậu nói nghe thật buồn cười.” Tôi đáp. “Thực ra tôi chẳng đòi hỏi gì hơn đâu, nhưng tôi có mấy điều hỏi cậu trước đã. Cậu có chắc rằng lúc này không phải cậu đang tìm một người tử tế và an phận để thay thế Nina không?”
“Ai nói cậu là người tử tế đấy?” Cô hỏi, sau đó trở nên nghiêm túc. “Hoàn toàn không phải vậy.” Biba nói và nhìn thẳng vào mắt tôi. “Tôi muốn cậu ở đây vì cậu chính là cậu.”
“Tốt thôi. Vì không phải lúc nào tôi cũng nấu ăn cho cả nhà đâu.” Tôi tiếp.
“Tôi chẳng trông chờ cậu làm việc đó.” Cô đáp.
“Nếu như vậy thì tôi sẽ chuyển đến đây.” Tôi nói.
“Tuyệt vời chết đi được.” Biba vừa nói vừa vỗ liên hồi lên bàn ăn để bày tỏ sự mừng vui. “Còn bây giờ. Tôi biết Rex đã giấu một chai rượu sâm panh trong tủ dưới gầm cầu thang. Anh để dành cho dịp đặc biệt. Tôi nghĩ bây giờ chúng ta nên mang nó ra uống, đúng không?”
☆ ☆ ☆
Alice đang đọc một cuốn sách kể về một cậu bé dùng dao rạch những cái lỗ để tiến vào các thế giới song song. Bằng một vết dao, cậu bé có thể bóc tách lớp vỏ của thế giới này và mở ra thế giới khác, một thế giới diệu kỳ vẫn luôn ở đó.
Đó là cách tôi tận hưởng mùa hè năm ấy cùng Biba, giống như một bức màn được kéo lên và một cánh cửa lập tức mở ra để tôi chạy qua và ôm lấy mọi thứ tôi tìm thấy. Mỗi giờ phút bên Biba như làm tôi trẻ ra. Tuổi thanh xuân của tôi rải khắp châu Âu, hòa nhập văn hóa và thói quen của người trưởng thành với những ngôn ngữ mới. Tôi học về đồ ăn, rượu, nghệ thuật tại các trường đại học khác nhau. Lúc đó, những trải nghiệm được trợ giúp bởi sự thích nghi hẳn là do bẩm sinh đã khiến tôi trưởng thành sớm, ở những nơi ấy tôi không được đến những bữa tiệc của bạn bè hoặc các hộp đêm. Nhưng chỉ trong vài tuần ngắn ngủi, Biba đã cho tôi làm quen với cuộc nổi loạn tươi vui của tuổi trẻ. Hầu hết các cô gái ở độ tuổi của tôi đều đã cháy hết mình ở thời kỳ này và đang chuyển sang giai đoạn mới. Nhưng tôi vẫn chưa đủ trưởng thành để trút bỏ sự ngây dại của mình. Tôi mới hai mươi tuổi, vừa đủ để biết và nhận thức về nó khi mọi thứ xảy đến. Ngây dại là một phẩm chất khác thường, mà trong nó có hai mặt đối lập. Một mặt là trải nghiệm.
Và mặt còn lại, là tội lỗi.
Tôi chưa bao giờ gặp lại các chị em cùng nhà ở Brentford. Vừa gói ghém xong đồ đạc, Claire và Emma đã bỏ đến nhà bạn trai sớm trước một tuần. Họ tạm biệt tôi bằng một loạt giấy ghi chú viết nguệch ngoạc cùng những lá thư nhét dưới cửa phòng ngủ và ghim lên của tủ lạnh bằng nam châm. Họ chúc tôi may mắn trong những môn thi còn lại và hứa sẽ gọi về nhà ngay khi họ có số điện thoại mới. Sarah ở nhà không thường xuyên, trả trước các hóa đơn và viết hết danh sách này đến danh sách khác để chỉ dẫn cách chăm sóc căn nhà mà tôi đã ở suốt ba năm qua.
Tôi xếp gọn chỗ đồ đạc của mình cẩn thận, kỹ càng như một kẻ sắp đi tự sát, dọn dẹp nhà cửa như thể tôi biết trước rằng mình sẽ không bao giờ trở lại. Ở đó chẳng có thứ gì khiến tôi thấy buồn, thấy tội lỗi hay thậm chí là khiến tôi chú ý đến mức phải bỏ ra cả, chỉ có đống giấy tờ gọn gàng ngăn nắp của một thời cắm đầu vào dịch. Tôi nhét vào trong chiếc ba lô đã đưa tôi đi khắp châu Âu tất cả chỗ quần áo mùa hè mà tôi có thể mang đi và vài thứ mỹ phẩm tôi thường dùng. Máy nghe CD và hầu hết sách của tôi vẫn ở trong phòng. Tại sao tôi phải mang theo sách khi tôi đã có người để trò chuyện?
Tôi chuyển đến nhà họ vào đúng ngày thi cuối cùng. Tôi không dọn vào phòng của Nina mà được cho xem căn phòng bên cạnh phòng ngủ của Tris và Jo. Tôi là người thứ chín trong vòng năm năm qua sống ở căn nhà này và bức tường sơn màu vàng chanh phai nhạt vẫn ghi dấu người đến trước. Chỉ có Tris và Jo là sống đúng với nguyên tắc Không Dấu Vết, họ không để lại trong phòng một vết tích nào. Sau khi mang túi của tôi đi lên bốn mươi hai bậc cầu thang, Rex chỉ cho tôi thấy cái móc trên tường nơi một người tên là Hugh giật tung một cái tủ ra chỉ vì nó khiến anh ta bực mình, một khoảng vuông giấy dán kiểu hoa văn William Morris to cỡ một inch rách tả tơi cho thấy khả năng sơn sửa tồi tệ của cô gái tên Val trong việc che đậy vết bẩn. Những dấu bồ hóng bám ở mặt dưới của tủ sách là tác phẩm của người nào đó tên là Phil - kẻ tin rằng ánh nến là cách tốt nhất để dụ dỗ các cô gái và suýt thì đốt cháy ngôi nhà vào đêm giao thừa nọ.
Tôi treo quần áo của mình vào trong chiếc tủ vải xiêu vẹo và giăng một dây đèn quanh đầu giường, quấn dây điện bọc cao su màu xanh lá quanh cái đinh thò ra khỏi khung treo tranh để những bóng đèn nhỏ treo trên cao trông như một mái hiên đầy sao. Tầng ba này được nằm dưới tán cây dày rộng. Nơi đây có một cửa sổ nhỏ hình tròn trông như lỗ châu mai nhìn ra mặt biển màu xanh lá, và có một giếng trời ở cuối giường. Khi Biba vào, cô mang theo những cốc vang đỏ cho hai chúng tôi, tôi đang nằm nghển đầu dưới giếng trời và đếm, không phải đếm
những ngôi sao may mắn mà là đếm những chiếc lá mang điềm lành. Rượu, những chiếc đèn bé xinh và cuộc trò chuyện khiến màn đêm đang buông xuống dần trở nên mềm dịu.
Sau khoảng một tiếng đồng hồ, Biba nói, “Cảm giác như cậu sẽ sống ở đây mãi mãi vậy.” Cô chỉ vào những chấm rộp sơn li ti bắn lên đèn trần. “Cậu đã để lại dấu vân tay của cậu ở đây. Đến một ngày nào đó, tôi nhìn lên tường và sẽ thấy dấu vết do những chiếc đèn của cậu tạo ra. Tôi sẽ hình dung ra hình ảnh căn phòng này như lúc cậu còn ở đây.” Cô mỉm cười và siết chặt cánh tay tôi, bất chấp cái nóng của đêm tháng Sáu, tôi vẫn rùng mình vì Biba ám chỉ rằng sẽ tới lúc tôi không sống ở đây nữa. Ý nghĩ về việc bản thân sẽ bị giáng xuống thành một câu chuyện đã qua giống như Hugh, Phil và Val khiến trái tim tôi buốt lạnh và những bức tường như khép lại xung quanh tôi. Ngôi nhà này mới trở thành nhà của tôi được vài giờ thôi, nhưng tôi đã biết rằng khoảng thời gian tôi sống ở đây không chỉ là một giai đoạn của cuộc đời mà chính là cuộc sống của tôi, là lúc cuộc đời tôi thay đổi. Nó đúng là như thế, dĩ nhiên rồi, nhưng vì những lý do mà đêm hôm đó tôi không thể đoán ra nổi. Khi đó, ngày hè như chẳng có hồi kết. Tôi đã mong chờ mùa hè sau, rồi mùa hè sau đó nữa. Bố tôi nói với tôi rằng ai cũng phải có một mùa hè sôi nổi và tôi cảm thấy tiếc cho ông ấy vô cùng. Tôi bị thuyết phục rằng đó là mùa hè đầu tiên trong nhiều mùa hè tuyệt vời kế tiếp, xen kẽ với những mùa đông thú vị và cả những lúc xuân sang thu về. Tôi mù quáng nên chẳng nhìn ra những dấu hiệu cho thấy mùa hè năm ấy là mùa hè đầu tiên và cũng là cuối cùng, sau đó không còn mùa hè nào như thế đến với tôi nữa.