Mầm Ác

Lượt đọc: 622 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 11

Họ lấy xe của tôi đi trong khi tôi còn đang bận ngủ. Những giấc ngủ sâu say sưa của mùa hè năm đó luôn là một sự khai mở đối với tôi. Sau vài ngày thức dậy lúc 8 giờ và chờ hàng tiếng đồng hồ tại bàn ăn vẫn còn vương vãi những mảnh vụn từ bữa tối hôm trước, tôi nhận ra rằng việc nằm ườn trên giường mỗi ngày đã thành thói quen khi chẳng có việc gì để làm - và lúc nào cũng vậy, tuần đầu tiên luôn không có gì để làm. Chúng tôi tụ tập ăn tối cùng nhau nhưng bữa sáng và bữa trưa thì tùy ý lục tìm trong tủ lạnh hoặc đơn giản là cứ thể bỏ qua. Lúc đầu, thời gian biểu không ổn định khiến tôi cảm thấy như rơi tự do. Phải mất vài ngày để học cách nằm đâu ngủ đấy, bỏ qua bữa ăn nếu thấy thích và uống rượu vang đỏ trong “bữa xế” - đây là thuật ngữ để chỉ bữa ăn có trứng và được ăn trước hoàng hôn - chắc hẳn đó là những việc mà Biba vẫn làm.

Vậy nên khi tôi thấy tấm giấy ghi rằng họ mượn xe của tôi được nhét dưới cửa, cảm giác bực bội không hề dấy lên trong tôi, trái lại là đằng khác. Tôi hài lòng khi họ nghĩ rằng tôi rất ung dung thoải mái nên chuyện tôi đồng ý là điều tất nhiên. Ngoài những lần viết lên tường, đó là lần đầu tiên tôi được nhìn thấy chữ viết tay của Biba.

“Chào buổi sáng, nàng công chúa ngủ trong rừng. Chúng tôi không muốn làm cậu thức giấc. Chúng tôi đang đưa Nina và lũ trẻ đến sân bay. Hy vọng rằng việc chúng tôi mượn xe sẽ được cậu đồng ý. Chúng tôi sẽ về nhà vào khoảng 8 hoặc 9 giờ. Gặp lại cậu vào bữa tối nhé. B và R.” Cô vẽ mặt cười trong những đường vòng của hai chữ cái đầu tên hai người.

Giờ là 11 giờ. Tôi có mười tiếng đồng hồ và trong thời gian đó tôi có quá nhiều việc để làm trong căn nhà này, mà nếu tôi muốn ra ngoài cũng chẳng có chìa khóa để khóa nhà lại. Việc tôi rời đi không phải vấn đề, cái then cửa tồi tàn lại hỏng thêm lần nữa, một tia nắng buổi sáng chiếu xuyên qua khe hở rộng cả inch giữa cánh của trước và khung của. Ít nhất thì lần này nó cũng không tự mở rộng ra và mời gọi những tên trộm ở Bắc London giúp nó... Trong nhà này có gì đáng để trộm nhỉ? Tôi nhìn quanh tiền sảnh ốp gạch trắng đen, chẳng có gì ngoài chiếc bàn để điện thoại sơn trắng làm bằng tre đan có mặt kính với tuổi đời năm mươi năm, chưa đủ để trở thành vật có giá trị. Tôi lắng nghe tiếng lách cách của ổ khóa Yale và chặn một đống danh bạ điện thoại vào cửa để nó được đóng chắc chắn hơn. Vì không có sữa nên tôi phải uống cà phê đen. Sự kích thích của caffeine khiến cho mớ bòng bong trong căn bếp rơi vào tầm ngắm. Tôi tìm thấy một đôi găng tay cao su không được sử dụng và một chai thuốc tẩy cỡ lớn trong chiếc tủ dưới gầm bồn rửa, trên nắp chai đã phủ một lớp bụi xám mịn. Tôi bắt đầu từ tủ lạnh. Tôi lôi hết các thứ ra, vứt bỏ đồ ăn hết hạn và vài miếng phô mai đang bắt đầu mốc xanh, sau đó tôi lau chùi bên trong tủ cho đến khi nó sáng bóng. Tôi lau hết vụn và cặn thừa trên bàn rồi quét sạch chúng khỏi sàn nhà, mang những cuốn sách dạy nấu ăn đổ nghiêng ngả sắp xếp lại theo thứ tự chiều cao và rửa hết bốn chậu rửa đầy ụ. Máy giặt ở đây là loại máy giặt của trên vừa cổ lỗ vừa kỳ cục, to lớn và xấu xí như những chiếc máy giặt công nghiệp xếp thành dãy sát tường của những cửa hiệu giặt là tự động. Tôi đi gom hết ga trải giường của tôi và Biba, cùng những tấm khăn trải giường kiểu Ấn dính đầy đồ ăn và đống quần áo rải rác khắp nhà. Sau đó, tôi ném hết vào trong lồng giặt, nhấn nút lớn nhất và hy vọng nó hoạt động tốt hết sức có thể. Những tiếng gõ lạch cạch vang lên từ chiếc máy giặt làm rung giá phơi quần áo.

Bước vội vàng, tôi đi dần lên trên, mạnh tay mở hết những cửa sổ bên cầu thang, chúng đã bị sơn kín nhiều năm nay rồi. Căn nhà vốn rất ngột ngạt giờ đây như được thở dài nhẹ nhõm. Tôi lấy hết đĩa và cốc thủy tinh ra, lần thứ năm chất đầy bồn rửa. Tôi dẹp hết mấy thứ xà phòng, bàn chải... cũ kỹ đến mủn ra trong nhà tắm. Trong bồn tắm chính, nơi tôi tìm ra chàng trai bất tỉnh trong đêm tiệc, tôi kỳ cọ đến khi dấu vết duy nhất còn lại là một vết rạn hình mạng nhện màu xanh sữa nằm trên bề mặt sáng bóng.

Bữa trưa của tôi là bánh mì khô nhúng kem phô mai, ăn xong tôi mang chăn bông và đệm lên sân thượng phơi. Ngoài trời nóng hầm hập, khô nẻ và tôi biết mọi thứ sẽ khô trong vòng một giờ.

Máy hút bụi là loại lớn với những mảnh ghép khó sử dụng, túi chứa bụi bẩn đầy đến nỗi tôi phải mang nó ra đổ vào thùng rác, vòi hút bụi thì quá to so với ống kim loại và liên tục rơi ra. Nó chạy rất chậm nhưng tôi vẫn phải lôi nó qua từng tầng một, dùng tay để nhặt hết tóc rụng của Biba, những sợi tóc đó như thể được dệt thẳng vào từng nút len trên thảm vậy.

Làm sạch sàn phòng Biba là một việc không cần chờ đợi gì nữa, tôi phải xử lý nó trước tiên, nhưng khi bước vào căn phòng, tôi vẫn ngồi trên giường của cô một lúc, hít thở giữa mùi xạ hương nhè nhẹ luôn vấn vít trong căn phòng và thấm sâu vào quần áo cô.

Lúc đứng ở đầu cầu thang trước phòng ngủ của Rex, tôi do dự. Đó là căn phòng duy nhất trong nhà tôi chưa từng bước vào. Bỏ qua không dọn dẹp hay tùy tiện vào đó, trong hai việc ấy thì cái nào bất lịch sự hơn nhỉ? Tôi dùng ngón chân đẩy nhẹ vào góc của và cánh cửa từ từ mở ra. Phòng Biba lộn xộn bao nhiêu thì phòng của anh lại gọn gàng bấy nhiêu.

Đó là căn phòng sáng sủa và trống trải nhất trong nhà. Màu kem nhàn nhạt phủ lên những bức tường giao cắt với màu trắng sáng của trần nhà ở một đường khấp khểnh không hoàn hảo, cho thấy đôi tay chệch choạc của người muốn tự sơn tường nhưng lại ít kinh nghiệm. Tạp chí về trang trí nội thất chất đầy trên bậu cửa sổ và tủ sách bằng gỗ thông, một dãy lọ thử sơn với nhiều sắc thái khác nhau của màu be và hồng phấn được xếp thành hàng như những chú lính đồ chơi mang khuôn mặt nhợt nhạt. Một tấm thảm màu be đồng với một góc bị quăn lên, để lộ ra mặt dưới, không phải một sàn nhà lót gỗ hoặc xốp mà là một tấm thảm khác, cũ hơn màu đỏ lửa và da cam. Tôi lập tức hiểu ra rằng căn phòng ngăn nắp vệ sinh này là nơi trú ẩn duy nhất giúp anh sống giữa những sự lộn xộn và hỗn loạn do em gái anh và những người thuê phòng tạo ra.

Vòi hút bụi lại rơi ra và cuộn lại dưới giường của Rex. Tôi quỳ xuống và nhìn bên dưới phần diềm của khăn trải giường, trong lòng thầm mong tìm được một lớp bụi bặm hay sợi tóc, nhưng nó cũng không có lấy một vết bẩn, giống như cả căn phòng này vậy. Ở dưới tấm đệm bị trũng xuống, ngay chính giữa là một chiếc hộp hình chữ nhật thấp, hẳn nó phải được đặt ở đó một cách rất cẩn thận, trông nó giống chiếc hộp mà mẹ tôi cất bộ váy cưới của mình trong đó.

Chiếc hộp khiến tôi cảm thấy hứng thú là bởi nó được giấu đi, chứ không phải vì nó thuộc về Rex. Nếu nó ở trong phòng của Biba thì chắc chắn tôi sẽ có cảm giác run sợ và tội lỗi, nhưng tôi nằm rạp người xuống và với tay lấy cái hộp, tôi chỉ thấy gợn lên một chút tò mò. Khi nó được đặt trong lòng tôi, tôi nhận ra kỳ thực nó là một cái hộp đựng giày hết súc cũ kỹ. Trên nắp có hình một đôi bốt cao đến đầu gối được vẽ bằng mực thấm sang hẳn mặt bên kia. Ngày xưa nó có giá là mười bảng. Khi tôi mở nắp ra, bất chợt trong lòng tôi nảy lên suy nghĩ rằng trong đó toàn văn hóa phẩm đồi trụy và đôi tay tôi lưỡng lự, nhưng vì cảm thấy ghê tởm chứ chẳng phải vì cảm thấy tội lỗi hay bởi tôn trọng cá nhân.

Trong đó không phải thứ gì đồi trụy nhưng nó còn khiến trái tim tôi đập dồn dập hơn thế. Thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là một tuyển tập ảnh của Biba, hình như chúng ghi dấu những vở kịch mà cô từng diễn trước khi tôi gặp được cô. Hình ảnh đen trắng của cô nhìn thẳng vào tôi từ tấm ảnh sáng bóng. Cô để tóc mái ngang trán dày dặn, mắt kẻ đậm, tóc được cắt tỉa và uốn thành lọn lượn sóng, tạo hình giống hệt những cô gái ở những năm 60. Lúc bức ảnh đó được chụp chắc hẳn cô cũng chưa quá mười bốn tuổi. Tấm hình thứ hai, cô mặc bikini và đang cắn một cây kem. Bức thứ ba được phóng to bằng cỡ một quyển tạp chí, đập vào mắt tôi là một hình ảnh quen thuộc, có lẽ vì tôi đã từng thấy cô mặc chiếc váy trắng đó. Biba đứng giữa cánh đồng hoa mao lương vàng, quay đầu cười với camera qua bờ vai mềm trong ánh nắng rực rỡ khiến mái tóc sậm màu của cô tỏa sáng như một vầng hào quang bằng vàng ròng. Tấm thứ tư, không hiểu sao trông cô già dặn và chẳng hề vui vẻ, mái tóc ngang vai sậm màu như hòa vào chiếc áo lông khoác trên vai cô.

Tôi cầm lên một phong bì với các góc sờn theo thời gian, bên trong là một xấp giấy bóng láng được kẻ ô với những bức ảnh đen trắng có kích cỡ bằng ảnh hộ chiếu. Chúng ghi lại tóm tắt những bức ảnh thành công và thất bại trong các buổi chụp hình chuyên nghiệp, những người mẫu được chụp đàng hoàng xinh đẹp trong một bức hình nhỏ, và đến cái tiếp theo thì bị chụp đúng lúc mắt nhắm mắt mở. Có ảnh chụp một ban nhạc rock bị chuyên viên trang điểm chơi khăm đang lầm lũi bước vào khung hình. Vài tờ được viết nguệch ngoạc bằng bút chì với những bức hình được khoanh tròn hoặc gạch bỏ. Tôi lướt ngón tay qua các nhãn dán, chúng đã bị bong ra nhưng vẫn có cảm giác dính tay khi chạm vào. Tôi chọn lấy một trang dán đầy những bức ảnh gần như giống hệt nhau, chụp hình một người đàn ông chơi piano, ông ta quay lưng lại với máy ảnh và khi tôi lật tờ giấy lại, mặt sau có ghi James, 1978, kèm theo một nhãn dán nhỏ ghi Chân dung Roger Capel và địa chỉ của một studio ở căn hộ Soho. Tôi há hốc miệng vì kinh ngạc khi nhận ra mình đang cầm trên tay tác phẩm của cha họ - hay có lẽ là phần còn lại của chúng.

Tiếp đến là một xấp giấy mỏng lỏng lẻo, dường như là một tuyển tập được lựa chọn ngẫu nhiên, cắt ra từ những tờ tạp chí cũ. Một số là tờ quảng cáo kèm theo ảnh chụp toàn thân đầy hấp dẫn của các người mẫu, một số khác là những bài phỏng vấn diễn viên, nhạc sĩ, nhà văn, điểm chung duy nhất của chúng đó là đều có ảnh do Roger Capel chụp. Sự thỏa mãn vì đã khám phá được bí mật này lập tức bị thay thế bởi sự bối rối. Nếu cha của họ đã mất từ lâu, vậy ai là người chụp những bức ảnh gần đây của Biba?

Tôi tìm thấy câu trả lời cho mình ở đáy chiếc hộp, lần này là nhiều bức ảnh rời rạc. Bức ảnh đầu tiên quăn queo và bị mờ nhưng vẫn có thể nhìn rõ hai đứa trẻ té nước trong một bể bơi nhỏ có cây xanh bao quanh, một người phụ nữ mặc bikini đang cúi mình bên bờ nước. Rex và mẹ của Biba có nét mặt khá giống nhau, đặc biệt là ở nụ cười. Tôi lật lại những bức ảnh đầu tiên, giờ đây tôi phải nhìn nhận lại, chúng không phải ảnh của Biba mà là của người phụ nữ đã di truyền khuôn mặt lại cho cô. Họ giống nhau một cách kỳ lạ.

Có vài bức ảnh được chụp cùng thời điểm đó, hầu hết là ảnh Rex và Biba đùa nghịch trong bể bơi, còn cha mẹ họ đứng ngoài khung hình. Cuối cúng người chụp ảnh cũng xuất hiện trước ống kính, người đàn ông mà tôi cho là Roger Capel ngồi trên cạnh bể bơi, quần jeans xắn lên đầu gối, thả chân trong nước. Tôi đoán ông ấy là cha họ từ vẻ mặt cưng chiều hiện lên trên mặt ông, ông thấp và rắn rỏi, với đôi môi đầy đặn và khuôn mặt tròn nữ tính, khác xa vẻ đẹp đặc trưng của vợ con ông. Tôi tự hỏi liệu ông có phiền lòng không khi làm cha của hai đứa trẻ chẳng hề mang đặc điểm di truyền rõ ràng của ông. Một bức chân dung khác trang trọng hơn và được chụp trước đó khá lâu trong studio, trên một tấm thảm lông cừu in đồng cỏ không hề lay động, trên nền lốm đốm sáng, bé Biba mới sinh ngủ trong vòng tay mẹ, còn Rex ngồi trong lòng cha, khuôn mặt nhỏ nghiêm túc của anh nhìn về máy ảnh với một tia nghi ngờ. Tôi lại tự hỏi không biết hai bi kịch nào đã cướp đi hạnh phúc của hai đứa trẻ được bên cha mẹ.

Vì không muốn phải cố gắng sắp xếp mọi thứ đúng như lúc tôi tìm thấy chúng và phải nhớ rõ bức ảnh nào nằm ở đâu nên tôi lần lượt xem từ trên xuống dưới. Tôi đọc đến một mảnh giấy báo. Mảnh báo mỏng, ố vàng được gấp lại ba nếp, những nếp gấp sắc như dao cạo sau nhiều năm bị ép trong chiếc hộp của Rex.

Trên mảnh báo là ảnh chụp lại một đồng cỏ đầy nắng. Tôi không thể biết được mảnh báo này được cắt ra từ báo quốc gia hay báo địa phương và cũng chẳng có thời gian báo phát hành. Ngôn ngữ được sử dụng trong đó là những thuật ngữ rõ ràng và chân thực của một phóng viên pháp luật.

Hôm nay cảnh sát đã ghi nhận kết luận cái chết của người mẫu Sheila Capel, cô thường được nhớ đến qua các quảng cáo truyền hình của hãng dầu gội Natura Shampoo trong giữa những năm 1970, là một vụ tự sát.

Theo báo cáo, cô Capel bị trầm cảm sau khi sự nghiệp xuống dốc và cuộc hôn nhân với nhiếp ảnh gia Roger Capel tan vỡ. Trước đó, cô đã cố tự sát hai lần.

Cô ra đi để lại hai đứa con, Rex mười sáu tuổi và Bathsheba mười hai tuổi. Điều đó có nghĩa là hai đứa trẻ sẽ được cha mình tiếp tục nuôi dưỡng. Gia đình cô Capel hiện nay không có bình luận nào trước báo chí.

☆ ☆ ☆

Rex xem tất cả những phim tài liệu với sự tập trung của người cố gắng nhồi nhét trước kỳ thi. Anh không phân biệt giữa chuyện quan trọng hay chuyện tầm phào, chỉ cần chúng được ghi lại trong khoảng thời gian anh ở trong tù là được. Sự quan tâm mà anh dành cho những chương trình lôi chuyện bê bối của các ngôi sao ra nói cũng chẳng kém cạnh gì so với những cuộc tranh luận chính trị nghiêm túc. Hôm nay, anh xem những tin mới, một chương trình thảo luận về những di sản mà ông Tony Blair để lại được chiếu trên kênh về danh nhân ở tận cuối danh sách kênh. Những cuộc tranh luận luôn được mở đầu bởi một đoạn phim ghi lại những cảnh thời sự diễn ra trong sự nghiệp của ông Blair. Họ luôn chiếu đi chiếu lại những cảnh cũ rích. Nó bắt đầu bằng đoạn phim mà lần đầu tiên Rex xem là hồi còn cùng tôi sống ở Highgate, Thủ tướng với khuôn mặt tươi cười đang ca tụng Công nương, và sau đó là những cảnh phim mà hẳn anh đã xem trên ti vi ở phòng sinh hoạt chung trong tù. Đứa trẻ trên ngưỡng cửa của Văn phòng chính phủ. Mái vòm thiên niên kỷ Millennium Dome. Máy bay lao vào tòa tháp đôi. Đám đông nhảy vào đài phun nước ở Quảng trường Trafalgal khi giành được quyền đăng cai Olympic. Xe buýt London có tầng trên cùng mở ra như vỏ cam. Những chiếc quan tài phủ cờ tổ quốc được đưa vào đường băng sân bay. Cái vẫy chào tạm biệt cuối cùng.

Những bức hình với nhạc nền ca khúc luôn gắn liền với ông Blair, Mọi thứ chỉ có thể trở nên tốt hơn. Nó vẫn được phát trên radio vào mùa hè năm 1997. Nhưng với chúng tôi, mọi thứ chẳng hề tốt đẹp hon. Chúng tôi không nghĩ đến kết quả như ngày hôm nay.

Cuộc thảo luận chủ yếu xoay quanh vấn đề Iraq nhưng một người phụ nữ mặc Âu phục màu xanh dương lại muốn chuyển cuộc thảo luận từ chủ đề chiến tranh sang chính sách trong nước, mà chính xác hơn là về việc cải tạo trại giam. Bà ta muốn xây dựng thêm nhiều trại giam để các thẩm phán có thể phán quyết những án tù dài hạn một cách hợp lý dành cho những tội phạm nghiêm trọng. Bà ta trích dẫn vài ví dụ về những người chỉ phải ngồi tù trong một nửa hoặc thậm chí là một phần ba thời gian án phạt của họ. Tên của Rex không được nhắc đến nhưng có thể sẽ bị nêu lên trong bối cảnh này. Tay tôi để sẵn trên điều khiển nhưng từ lúc nghe thấy từ “chính trị” Alice đã không để tâm đến ti vi mà mải mê đọc quyển tạp chí của nó.

“Phải nói là Tân Công đảng đã cho chúng ta một ân huệ.” Rex nói. “Nếu có thêm nhiều trại giam nữa thì có lẽ giờ này anh vẫn ở trong tù.”

Chắc chắn là vậy, trong khi tình trạng trại giam quá tải và việc tuyên án qua loa chiếm một phần khá lớn trong việc Rex được mãn hạn sớm, thì những nhân tố khác đã làm tốt vai trò của chúng.

Alice quyết định đây là lúc nó bày tỏ nỗi buồn chán của mình.

“ Chương trình này vô cùng ngớ ngẩn.” Con bé nói.

“Ngớ ngẩn” là một từ bị cấm nói.

“Năm mươi xu.” Tôi nói một cách máy móc. Đó là khoản bị cắt khỏi tiền tiêu vặt cuối tuần của con bé mỗi khi nó nói điều gì trái với những điều được tôi cho phép hoặc trái những điều mà tôi nghĩ là đúng đắn và khôn ngoan. Rex có vẻ kinh ngạc nhưng không hỏi tôi câu nào. Tôi nghĩ mình phải ghi ra một danh sách những từ và cụm từ bị cấm, tính đến giờ thì trí óc của tôi vẫn đủ để chứa chúng.

Alice nhún vai và không tranh cãi gì thêm, chứng tỏ rằng nó không hề lỡ lời mà đó là thử nghiệm có chủ ý. Con bé đã làm điều này vài lần trong mấy ngày qua, cố ý vi phạm những quy định dành cho nó để xem liệu tôi có dễ chịu hơn không khi có một người dịu dàng như bố ở trong nhà. Tôi cần dạy cho con bé biết rằng chuyện đó chỉ có ích khi chơi cớm tốt cớm xấu thôi. Tôi đã thấy điều gì xảy đến với những đứa trẻ lớn lên không cần luật lệ và chẳng được yêu thương, chúng trở nên bướng bỉnh hoặc ngược lại. Tôi sẽ không bao giờ làm hư Alice.

Con bé nhảy chân sáo vài bước vào trong căn bếp tối om và mở tủ lạnh với một tiếng thở dài phô trương. Con bé như một chiếc đèn được chính ánh sáng của nó soi rọi. Khi nó hét lên với âm lượng to không cần thiết, nó khiến cả hai chúng tôi phải giật mình.

“Mum, se nos ha acabado el zumo de naranja, ¿no queda mas? 27* ”

Tôi vô thức trả lời.

“Sí, en el armario al lado de la nevera, donde siempre. 28* ”

* Tạm dịch: Mẹ ơi, nước cam hết rồi à?

* Tạm dịch: Còn mà, trong ngăn tủ gần tủ lạnh, vẫn chỗ cũ ấy.

Alice và tôi đều nhận ra mình vừa lỡ miệng và trong một khoảnh khắc, chúng tôi đều trở thành những kẻ đầy mưu mô. Con bé chờ đợi sự chấp nhận với điệu cười khúc khích ngại ngùng nhưng giọng nói của Rex đã gạt chuyện đó đi.

“Alice, con để bố mẹ nói chuyện riêng một lúc.” Anh nói một cách kiên quyết. Không “con yêu”, cũng chẳng “nhé”. Đây là lần đầu tiên Alice nghe Rex nói với giọng cương quyết và uy quyền đến thế, còn tôi cũng mới chỉ được nghe đến lần thứ tư, thứ năm gì đấy thôi. Nghe khá là đáng sợ.

“Sao con không gọi điện cho bạn Jade nhỉ?” Tôi nói với Alice. “Con có thể dùng điện thoại trong phòng mẹ.”

Niềm vui khi được gọi điện thoại thả ga khiến cho con bé hết khát và dập tắt cả sự tò mò của nó.

“Đó là cái quái gì vậy?” Anh hỏi.

“Tiếng Tây Ban Nha.”

“Alice nói tiếng Tây Ban Nha từ khi nào?”

“Đó là thứ ngôn ngữ đầu tiên nó nói khi nó còn nhỏ.” Tôi thừa nhận.

“Vậy em định chờ đến lúc nào mới nói cho tôi biết? Hay em muốn giữ nó làm bí mật của hai người? Để đẩy tôi ra khỏi gia đình duy nhất của tôi à?”

“Nó chỉ hỏi nước cam đâu thôi mà.” Tôi nói.

Anh nhắm mắt lại, lùa tay qua mái tóc và hít thở sâu sáu, bảy lần. Khi anh ngước nhìn lên, anh đã lấy lại sự kiểm soát của mình. Đây là điều anh đã học được trong nhà tù ư? Mười năm trước đây, những suy nghĩ tưởng tượng xa xôi có thể gia tăng thành chúng hoang tưởng trong thời kỳ phát triển mạnh, nhưng bây giờ anh đã có thể kìm hãm nó lại.

Nếu mười năm qua nuôi dưỡng trong tôi bản năng bảo vệ bằng mọi giá, thì Rex lại nắm vững được nghệ thuật kiềm chế. “Chỉ là anh chẳng thể tin rằng em không nói với anh, chỉ vậy thôi. Lẽ ra anh cũng nên học nó. Anh có những mười năm cơ mà.”

“Em có thể dạy cho anh.” Tôi nói một cách yếu ớt, trái tim tôi chìm vào ý nghĩ về việc mình cần bao nhiêu nhẫn nại để dạy ngoại ngữ cho Rex, trong khi anh là người từ lúc cha sinh mẹ đẻ chỉ nói một thứ tiếng. Có lẽ bây giờ là lúc tôi kể cho anh nghe về khoảng thời gian tăm tối mà tôi đã trải qua khi Alice còn nhỏ. Kể chuyện phạm vi thế giới vốn vẫn trải rộng trước mắt tôi đã thu gọn lại chỉ bằng lỗ kim như thế nào. Tôi đã cô đơn và thất vọng ra sao khi phải lui về ở ẩn tại Bletchley cùng cha mẹ đang đau đớn trăn trở và đứa con nhỏ không biết nói, chỉ la hét suốt ngày. Việc gần như chỉ nói chuyện với Alice tiếng Tây Ban Nha trong mấy năm đầu đời của con bé là cách duy nhất giúp tôi tỉnh táo. Bằng cách nào đó, nó giúp tôi giữ lại được nét đặc trưng mà tôi đã có trước khi gặp được Biba và là một chút kết nối mong manh, một sợi huyết mạch nhỏ nhoi gắn với tương lai mà lẽ ra tôi đã có nếu như không gặp cô. Nhưng tôi không nói, thay vào đó, tôi cho Rex một câu trả lời có thể chấp nhận được, hồi đó tôi cũng đã nói với bố mẹ tôi như vậy. “Em nghĩ sẽ thật tốt nếu dạy cho nó thêm vài kỹ năng.”

Cuộc nói chuyện của chúng tôi bị gián đoạn bởi Alice đang lảng vảng trên đầu cầu thang. Cầu thang nằm ở bên trái phòng khách và con bé đang ngồi ở bậc trên cùng, nhìn qua lan can với vẻ mặt vừa tò mò vừa e sợ. Nó đã thay bộ đồ ngủ màu hồng rẻ tiền nhưng rất được yêu thích mà mẹ tôi mua cho nó trong một chuyến tham quan ở hồ Lakeside mà không cần sự giám sát của tôi. Dòng chữ Bé là công chúa nhỏ màu tím lấp lánh được trang trí trên ngực nó, trông cứ như con bé cần sự cổ vũ ấy vậy.

“Luật mới đây”, tôi nói với con bé, “lẽ ra mẹ phải nói trước với con. Bố không hiểu tiếng Tây Ban Nha nên khi có bố ở đây thì mẹ con mình chỉ nói tiếng Anh thôi nhé, giống như lúc mình ở với ông bà.”

“Dĩ nhiên rồi ạ.” Con bé nghiêm túc nói, hoặc là vì nó không muốn gây ra một cuộc tranh cãi khác, hoặc nó đang ngẫm nghĩ về tiềm năng chia-để-trị của những điều mà nó vừa học được. Tôi không ngạc nhiên khi nó làm như thế. Trẻ con là những kẻ tinh ranh bẩm sinh và Alice không phải ngoại lệ. “Con ước con chưa từng được sinh ra” là những từ ngữ xúc phạm mà con cái ném vào mặt cha mẹ chúng, nhưng trong khoảng thời gian đen tối nhất của tôi, đặc biệt là khi con bé còn nhỏ và tôi quá cô đơn, tôi thường nghĩ ngược lại, “Mẹ ước gì con không được sinh ra trên đời.” Đó là một suy nghĩ độc địa. Giống như Alice, tôi cũng có một danh sách những từ và cụm từ không được nhắc đến. Tôi không bao giờ buột miệng nói “Tôi sẽ giết anh”, “Tôi sẽ giết cô ta” hoặc “Tôi sẽ giết anh ta”. Mấy lời sáo rỗng đó là những câu nói ưa thích của Rex.

“Có ai muốn ăn cá tẩm bột và khoai tây chiên không?” Tôi hỏi, trong lòng muốn phá vỡ chuỗi suy nghĩ này và ném nó ra khỏi cửa sổ hơn là thỏa mãn sự thèm thuồng với con cá tuyết trầy trụa. Alice, bình thường vốn không như vậy, nó vỗ tay và chạy lên tầng, vài giây sau quay lại với chiếc vương miện đính kim cương giả mà con bé cực kỳ yêu thích và chỉ đội trong những dịp vui vẻ. Alice là một đứa bé cuốn hút với những bộ trang phục cầu kỳ như sắp lên sân khấu. Con bé không bao giờ mặc bừa quần áo với nhau giống như Biba đã từng, mà luôn lựa chọn với niềm vui thích và tính toán cẩn thận. Nhưng con bé vẫn còn điểm tương đồng với Biba, khi Alice tươi vui hân hoan, tâm trạng ấy cũng sẽ lan truyền sang cho người khác.

Rex và tôi cần sự sôi nổi đó, cần một người thứ ba tràn đầy khả năng và có xu hướng bất cần để có thể kéo chúng tôi ra khỏi sự tự ti vốn có của cả hai, để bước vào một thế giới vui vẻ đầy hứa hẹn. Rex giúp con bé nhét đôi chân mặc quần ngủ vào đôi ủng màu xanh lá cây, trên đầu môi ngón chân là hình con ếch có hai con mắt và một cái miệng màu đỏ. Hy vọng rằng con bé sẽ không làm rách quần trên bãi biển.

Bờ biển chỉ cách nhà hai mươi phút đi xe nhưng chúng tôi lần khần mãi mới đi, nên thành ra là những người cuối cùng trong đoàn người xếp hàng trước quán bán đồ ăn vặt. Alice bé nhỏ hôm nay được Rex bế bổng lên và nó cứ khăng khăng đòi đọc thật to cả thực đơn trước khi chọn món. Các cô phục vụ bóng dầu mỡ phía sau quầy rõ ràng là được cổ vũ và bị hấp dẫn bởi sự nhiệt tình của Alice. Lúc người ta giao gói đồ ăn, con bé quá kích động đến nỗi tôi lo nó tự làm mình mệt trước khi ăn được miếng khoai chiên đầu tiên.

Chúng tôi ăn bữa tối cá chiên bằng tay không dưới ánh đèn điện lấp loáng bên bờ biển tối đen. Đêm nay không có trăng và biển như ẩn mình sau mỏm đá cuội, bằng chứng duy nhất về sự tồn tại của nó là tiếng ầm ầm sóng vỗ, vỡ tan và kéo lùi mỗi khi đợt sóng thứ bảy dâng lên rồi lui xuống. Trên đầu chúng tôi, đàn mòng biến chao liệng trên bầu trời không sao như đang chờ đợi thời cơ. Khi ăn xong, chúng tôi giũ những miếng khoai nhỏ và những mảnh cá vụn dưới đáy túi ra, thế là lũ chim trắng lao xuống.

Nhà chúng tôi có vẻ nhỏ hơn trước sau khi bãi biển mở rộng ra. Căn nhà nhỏ ấy trông có vẻ thay đổi kích cỡ từ khi Rex về nhà. Chiều cao của anh như khiến chỗ ở co lại và biến một căn nhà xinh xắn, duyên dáng trở nên bé nhỏ và rúm ró.

Trước khi chúng tôi đi ngủ, tôi nhấn số 1471 để xem liệu có ai đã gọi điện thoại trong khi chúng tôi đi vắng hay không. Tiếng trả lời tự động thông báo bằng giọng Anh chuẩn một cách máy móc rằng tôi có một cuộc gọi vào lúc 8 giờ 49 hôm nay. Người gọi không cho biết số điện thoại.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của erin kelly