Mầm Ác

Lượt đọc: 624 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 13

Biba chạy nhanh hơn cả hai chúng tôi, tôi ngạc nhiên và thấy hơi thất vọng. Tôi đã tập nhiều giờ trên máy chạy bộ, trong khi cô phí hoài cuộc sống trong khói thuốc và sự thiếu ăn, nhưng tôi vẫn phải dùng hết sức để theo kịp cô. Cô thiếu sức mạnh cơ bắp và sức chứa của hai lá phổi, nhưng bù lại cô có sự nhẹ nhàng và uyển chuyển. Cô cũng có lợi thế vô giá trong việc biết rõ con đường mình đang đi: cô không cần quay đầu để nhìn biển báo trên đường hay xem xét lại phương hướng, và khi cô đến góc đường, cô rẽ một cách nhanh chóng và tự nhiên như một người đã từng đi qua tuyến đường này. Tên đường ở đây được viết lên nền gạch đen với chữ trắng nhưng tôi không có thời gian để đọc tên từng con đường một. Phổi của tôi căng phồng lên và dạ dày thì liên tục co bóp để tiêu hóa hết số thức ăn và đồ uống trong bụng, nhưng tôi vẫn tiếp tục chạy. Tôi không biết cô sắp chạy đến đâu hay tôi sẽ làm gì để chặn Biba lại khi đã đuổi kịp cô. Tôi định sẵn trong đầu là phải ôm lấy cô, đè xuống đất như chơi bóng bầu dục, nhưng tôi không thực sự muốn ngăn cô lại, trái tim tôi đập rộn ràng là bởi sự hào hứng và thử thách. Sau nhiều tuần cố gắng bóc tách từng mảng quá khứ đầy bí mật của Biba, giờ đây câu chuyện về gia đình cô đang mở ra.

Lúc này tôi đã thu hẹp được khoảng cách, và tiếng nuốt vội bên tai cho tôi biết Rex cũng đã chạy cùng tôi. Cả ba chúng tôi đều chạy ở giữa đường. Mọi người thường đi thong thả qua những con đường làng nhỏ hẹp và khu rừng kín đáo, họ không chạy, trừ khi họ chạy bộ hoặc là kẻ cướp. Chúng tôi không mặc quần áo tập chạy và chúng tôi nhìn chẳng giống bộ ba cướp giật, nhưng chúng tôi vẫn thu hút sự chú ý khi cả ba chạy như bay qua các con phố. Chúng tôi đã chạy quá nhanh chẳng thể quan tâm đến những kẻ thích lang thang vào ngày Chủ nhật đang đứng lại và nhìn săm soi.

Từ tầm nhìn xa, tôi có thể nhanh chóng nhìn thấy tấm biến Keats' House 35* và trong tâm trí của tôi hiện lên hình ảnh nhạt nhòa của một căn biệt thự lớn màu trắng ẩn đằng sau hàng cây mộc lan. Khi còn là sinh viên, tôi đã đến thăm căn hộ của Keats ở Rome và những suy nghĩ chỉ vừa mới tập trung được vài giây của tôi bắt đầu đột ngột lòng vòng chuyển hướng sang tòa nhà lớn màu đỏ quạch nằm bên Bậc thang Tây Ban Nha 36* . Những chi tiết kỳ lạ nhất bỗng trỗi dậy từ góc khuất trong ký ức của tôi, những khung cảnh từ một cuộc sống khác: Tôi nhớ người Ý, đến đĩa mì spaghetti đầy sốt mà tôi cùng ăn với Simon ở gần quảng trường. Hình ảnh lãng mạn chẳng đáng nhớ ấy đột ngột kết thúc khi một chiếc xe lớn màu đen lùi ra khỏi một đường lái xe ngầm và thanh chắn phía trước ép vào đùi tôi.

* Nằm ở Keats Grove, Hampstead, Bắc London. Từng là nhà riêng của nhà thơ người Anh, John Keats (1795-1821), nay trở thành viện bảo tàng lưu giữ di vật của ông.

* Một địa danh nằm ở thủ đô Rome, Ý, dẫn từ quảng trường Pizza di Spagna lên nhà thờ Trinita dei Monti. Công trình này do hai kiến trúc sư Francesco de Sanctis và Alessandro Specchi thiết kế. Sở dĩ có tên gọi là Bậc thang Tây Ban Nha vì trước đây, khu vực này là trụ sở của Đại sứ quán Tây Ban Nha.

Cú va chạm không gây ảnh hưởng gì - lúc đó tôi đi nhanh hơn chiếc xe - nhưng cũng đủ để tông cho tôi ngã xuống đất. Có tiếng kêu răng rắc và tiếng rít của chân phanh cùng phanh tay đồng thời vang lên, người lái xe ra khỏi ghế lái trong nháy mắt, khuôn mặt hoảng hốt của anh ta hiện ra lờ mờ trước mắt tôi. Rex phải miết chân để dừng lại đột ngột nên đôi giày của anh rạch một vệt lên con đường nắng cháy. Tôi có thể cảm thấy cơn nhói đau âm ỉ ở chân, vị trí chiếc xe đụng vào và ở hông, vị trí tôi ngã tiếp đất. Tôi biết rằng đến sáng mai những vết thâm tím song song sẽ in lên má ngoài mỗi đùi. Rồi tôi lại phải đối phó với chuyện đó.

“Tôi ổn.” Tôi nói với Rex, người lái xe và đám người tụ tập càng lúc càng đông.

“Tôi thật sự ổn.” Tôi bám vào thanh chắn để đứng lên, trước tiên chuyển trọng lượng của tôi vào chân trái rồi sau đó chuyển qua chân phải. Không bị gãy chỗ nào. Tôi nhìn vào nơi tôi đã thấy Biba lần cuối. Cô đã mất hút.

“Chúng ta mất dấu cô ấy rồi!” Tôi nói. “Rex, chúng ta đã mất dấu cô ấy.”

“Tôi biết chính xác nó đi đâu.” Anh thở dài và ra hiệu về phía bóng dáng nhỏ xíu của một căn nhà ở cuối đường. Tôi nhanh chóng rời khỏi hiện trường vụ tai nạn, sự quan tâm của anh ta chuyển thành tức giận khi tôi biến mất khỏi tầm nhìn của anh ta, chạy đến gần nơi Biba dừng lại.

Cô đúng bên ngoài một căn nhà gần như bị che khuất bởi một giàn hoa ông lão len lỏi qua lan can bằng sắt, nhưng giàn hoa không thể che giấu được kích thước, vẻ hào nhoáng hay nét đẹp của căn nhà. Nó trông giống như một bức ảnh trong trang xây dựng yêu thích của Rex. Nó cũng được xây bằng đá London giống căn nhà ở hẻm Queenswood, nhưng tòa nhà này thấp và rộng chứ không dài và dốc. Cửa sổ lắp cửa chớp bằng gỗ, một khu vườn cây cối um tùm và đoạn đường lái xe vào nhà được rải sỏi sặc mùi tiền. Sự thô tục duy nhất là một chiếc xe thể thao màu đỏ đỗ ở một góc trên bãi đá cuội.

Ngón tay Biba nhấn lên chiếc chuông trên cổng. Không có giọng nói lè rè trên hệ thống liên lạc trực tiếp và khi cánh cổng từ từ mở, cô có vẻ ngạc nhiên và mất bình tĩnh trong vài giây, như thể cô đã không thực sự nghĩ rằng họ sẽ tiếp đón mình.

“Cô ấy làm gì vậy?” Tôi nói với Rex khi Biba quay ngang người và nhẹ nhàng lướt qua những thanh chắn. “Đây là nhà của ai?”

“Bố tôi sống ở đây.” Anh nói.

“Bố anh sống ở đây ư?” Tôi lặp lại khi chúng tôi theo sau Biba, bước lạo xạo qua con đường rải sỏi. Bây giờ, khi những cú sốc về việc Roger Capel vẫn còn sống đã dần lắng xuống, trong lòng tôi bắt đầu cảm thấy tồi tệ. Tôi cảm thấy mình bị đem ra làm trò đùa. Tại sao cô lại nói dối tôi? Tại sao cô khiến tôi thấy thương cảm cho cô, giả vờ nghèo khó trong khi họ xuất thân giàu có thế' này?

“Colin!” Một giọng nói vang lên qua cổng vườn và chốt cửa được đẩy ra kêu leng keng. “Cậu đến sớm.” Có tiếng sột soạt và tiếng bước chân từ cổng bên, qua cổng tò vò dẫn vào khu vườn phía sau, Roger Capel xuất hiện, nụ cười từ từ trượt ra khỏi khuôn mặt ông ta. Tôi nghe thấy tiếng cửa đóng “cách” lại sau lưng chúng tôi.

“Con chào bố.” Biba nói với giọng trẻ con mà cô thường dùng khi đòi Rex làm điều gì đó cho mình.

“Hai đứa đến đây làm gì?” Ông ta hỏi, dù ông ta kém môn toán hay không quan tâm thì dường như điều đó cũng không cho phép ông ta coi tôi như một người khách. Ông ta có chất giọng East End sang sảng, đúng là hết bất ngờ này đến bất ngờ khác: tôi từng cho rằng nguyên âm hoàn hảo của Biba có được từ những năm tháng được nuôi nâng cẩn thận.

“Chúng con chỉ đi ngang qua thôi.” Rex, hơi thở hổn hển của anh tố cáo câu ứng khẩu yếu ớt này là nói dối.

“Thật không đúng lúc.” Cha họ nói, nhìn qua vai.

“Chẳng bao giờ là đúng lúc cả.” Rex đáp đầy cay đắng.

“Nếu chúng con gọi điện trước thì bố có gặp chúng con không?” Biba hỏi.

“Tất nhiên là có.”

“Khốn kiếp.” Cô rít lên. “Hơn một năm nay chúng con không được gặp bố. Bố bỏ qua lời mời đến những buổi diễn của con. Bố quên mất sinh nhật lần thứ hai mươi mốt của con.”

Roger Capel cố gắng chống chế.

“Bố không quên ngày sinh nhật của con, bố đã mua cho con một món quà.” Phải mất một lúc, sau khi nạo vét bộ nhớ của mình, ông ta đáp, “Một chiếc túi xách.”

“Nó có màu gì?” Cô nói.

“Gì cơ?”

“Cái túi. Món quà chu đáo của bố. Món quà bố đã tự chọn và không đời nào để Jules mua. Nó màu gì?” Roger Capel không trả lời được.

“Nghe này, con yêu, tại bố bận nhiều việc quá.” Ông ta đánh trống lảng.

“Con hiểu mà.” Cô mở cuốn tạp chí ra. “Không quá bận rộn để nói cho cả thế giới biết về cuộc sống mới tuyệt vời của bố, đúng không?”

Ông ta nhún vai, “Nhà báo viết gì làm sao bố kiểm soát được.”

“Vậy bố không nói ra đống rác rưởi về sự khởi đầu mới và gạt bỏ hết quá khứ phải không? Lạy Chúa, bố ơi, bố không thể gạt bỏ chúng con được. Chúng con đây. Chúng con vẫn đang tồn tại.” Cô ném tờ tạp chí xuống nền sỏi. “Bố cứ chờ đến khi con trở thành diễn viên nổi tiếng. Lúc đó, bố sẽ không lờ chúng con đi nữa. Rồi, bố sẽ tự hào gọi con là con gái của bố.”

Tôi cúi xuống nhặt tờ tạp chí lên. Roger Capel đột nhiên nhận thấy sự có mặt của tôi. Cứ như thể tôi vừa chạm vào thứ gì đó để và đột nhiên hiện ra trước mặt ông ta vậy.

“Đây là ai?” Ông ta hỏi Rex.

“Bố, đây là Karen. Karen, đây chính là cha tôi, Roger Capel.”

“Chuyện gì xảy ra với ả béo rồi?” Roger nói.

“Phải, là thế đấy, chúng con đi đây.” Rex nói, sự tức giận cho anh mượn lấy chút uy quyền. Những ngón tay của anh tìm thấy nút mở cổng trên tường, dưới một bụi hoa ông lão và cánh cổng bắt đầu chầm chậm mở ra.

“Con rất tiếc vì bố không hài lòng khi nhìn thấy chúng con. Nhưng chúng ta phải sớm bàn bạc với nhau. Về căn nhà.”

“Chuyện đó chẳng có gì để nói cả.” Roger nói một cách mệt mỏi.

“Đó là nhà của chúng con”, Rex nói, “chúng con không có bất cứ thứ gì khác nữa.” Roger khoanh tay lại. “Xin bố”, Rex nói. Có một sự níu kéo trong giọng nói của anh.

“Bố xin lỗi, Rex. Chúng ta đã nói qua chuyện này rồi. Đây không phải chuyện chúng ta có thể cáng đáng được.”

Mỗi cuộc trò chuyện trong ngày hôm nay đều mang đến nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời. Tôi chẳng hiểu gì mấy, nhưng rõ ràng Biba biết chính xác tất cả những chuyện này là gì.

“Không thể cáng đáng nổi ư?” Cô rít lên. “Căn nhà này giá bao nhiêu? Cái xe kia giá là bao nhiêu?” Cô nhặt một cái cào đang đặt dựa vào tường. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, vô dụng với nỗi sợ hãi và trong lòng tuy đầy hổ thẹn nhưng vẫn khao khát muốn biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Tôi không có thời gian để chờ đợi. Với sức mạnh đáng ngạc nhiên, Biba giơ cái cào lên quá đầu rồi phang nó xuống kính chắn gió của chiếc xe thể thao màu đỏ. Nó bật ra khỏi tấm kính và chuông báo động bắt đầu the thé rung lên.

Tiếng ồn dẫn Jules Millar vào khu vườn phía trước. Cô ta trông giống như vừa bước ra từ một trong những tấm quảng cáo của mình. Tất cả mọi thứ ở cô ta trông sạch sẽ, tươi tắn, từ mái tóc vàng đong đưa cho đến chiếc váy trắng của cô ta. Roger Capel bước tới che chở trước mặt cô ta khi Biba vung cào đập xuống xe một lần nữa và lần này kính chắn gió lõm xuống với một vết rạn mờ trên bề mặt. Tiếng khóc của một đứa bé vọng xuống từ cửa sổ trên tầng, nghe như một bản nhạc đệm chói tai đến khủng khiếp phụ trợ cho tiếng rú của chuông báo động. Jules nhìn từ nhà đến xe và sau đó nhìn chồng.

“Em sẽ gọi cảnh sát, anh yêu.” Cô ta nói.

“Không cần”, ông ta đáp, “chúng nó đi rồi.”

Rex ôm lấy Biba từ phía sau. Tôi đứng đủ gần để nghe những lời thì thầm của anh.

“Em không giúp được gì đâu.” Anh nói. “Thôi nào. Anh sẽ xử lý chuyện này. Anh hứa. Em cứ kệ đi.” Anh gỡ từng ngón tay của Biba ra khỏi cái cào, rồi đặt nó dựa vào tường. Cô nắm chặt nắm đấm, rồi thả lỏng ra trước khi để cho Rex dẫn cô về. Ở bên ngoài ngôi nhà, cô va phải một người đàn ông ăn mặc đẹp đẽ ở tuổi tứ tuần, anh ta đang kẹp một chai rượu sâm panh ở khuỷu tay. Tôi đoán người này là gã Colin mà Roger Capel đang mong đợi, là lý do khiến ông ta bỏ đi sự đề phòng và mở cổng cho chúng tôi. Ở phía bên kia cổng, Roger đã cố tắt chuông báo động và những lời nói của Colin vang vọng xuống đường.

“Kinh khủng quá, Rog! Những đứa trẻ kia đã làm điều đó với chiếc Audi của anh ư? Chúng là ai?”

☆ ☆ ☆

Quãng đường về nhà chìm trong im lặng. Tôi đã chuẩn bị cho nước mắt và sự giả dối, thậm chí còn hy vọng họ sẽ giải thích cho tôi một cách rõ ràng, nhưng Biba im lặng hơn những gì tôi từng biết về cô. Khói thuốc lá như phả ra lực trường xung quanh cô, tôi không dám cố xâm nhập.

Tôi để cô đi trước và đi cùng Rex. Tôi bắt đầu với câu hỏi mềm mỏng hon.

“Chuyện về căn nhà là sao?” Tôi hỏi. “Ý anh là gì? Xử lý là sao?”

“Nó không thực sự là nhà của chúng tôi”, Rex nói, “chúng tôi chỉ là người thuê nhà của ông ấy. Thực ra cũng không hẳn là như vậy, bởi vì chúng tôi không phải trả tiền thuê nhà. Nhưng nó đứng tên ông ấy. Ông ấy là thân nhân gần nhất của mẹ tôi, vì vậy căn nhà là của ông ấy. Chúng tôi không có quyền sở hữu hợp pháp.”

“Nhưng rõ ràng là ông ấy có đủ điều kiện tài chính. Ông ấy không cần ngôi nhà đó.”

“Ông ấy thấy nó như một tương lai cho gia đình của ông ấy.”

“Nhưng hai người là gia đình của ông ấy mà.”

“Theo cuộc phỏng vấn thì không phải.” Anh đáp.

Khi chúng tôi về qua Kenwood, các gia đình đã được thay thế bằng những đám bạn bè, những đôi lứa yêu nhau, bây giờ những lon bia và chai rượu vang đã được cho thêm vào những buổi dã ngoại.

“Anh biết đây, cô ấy nói với tôi rằng ông ta đã chết.” Tôi nói, nhìn xuống chân. “Tại sao cô ấy lại làm vậy?”

Rex thở dài, “Tôi xin lỗi về điều đó.” Anh đáp. “Có lẽ con bé muốn ông ấy thà chết đi còn hơn. Tôi cũng thường nghĩ thế. Tôi đã từng nghĩ đến việc giết ông ấy, trong giấc mơ đã có lần tôi làm việc đó. Nhưng giết ông ấy chẳng có tác dụng gì khi ông ấy không ký tên từ bỏ căn nhà. Rồi chúng tôi sẽ thành người vô gia cư.” Anh mỉm cười tỏ vẻ mình nói đùa và xắn tay áo đang buông lửng lên, tỉ mỉ gấp lại cổ tay áo trước khi xắn nó lên mấy vòng. “Vấn đề là, chúng tôi cần phải thuyết phục ông ấy bằng cách hợp lý và cố gắng xây dựng lại mối quan hệ với ông ây. Điều đó sẽ không xảy ra nếu con bé đến nhà, đập xe và còn hét vào mặt ông ấy. Tôi rất tức giận với nó, lúc đó chỉ muốn giết nó đi cho xong.”

Tôi nghiến răng bặm môi lại. Chuyện anh chàng Rex lãnh đạm và nhút nhát trở nên điên cuồng đến mức giết người là quá vô lý, khiến tôi không thể nhịn cười và tôi biết nếu tôi bắt đầu cười thì tất cả những căng thẳng trong ngày sẽ đến tràn ra theo một tràng cười khúc khích mà tôi không thể kiểm soát nổi.

Khi chúng tôi quay trở lại hẻm Hampstead, ánh sáng bị mờ dần và những con đường thông thoáng hơn. Ô tô lao qua vun vút, trong vài phút đã làm chúng tôi quên đi cuộc dạo chơi cả ngày trời vừa qua và khi chúng tôi quay về nhà ở hẻm Queenswood, trời đã về đêm, các con phố đã khoác lên mình màu xanh thâm. Trong Phòng Nhung, Biba ngồi ở cuối ghế sofa trong khi Rex ngồi phịch xuống chiếc ghế bành màu đỏ.

“Cậu có muốn nói về chuyện đó không?” là câu tốt nhất tôi có thể nói. Cô nhún vai.

“Tại sao cậu lại nói rằng ông ấy đã chết?”

“Tôi không nói!”

“Cậu đã nói thế đấy, Biba. Cậu nói với tôi rằng cả cha và mẹ của cậu đều đã chết. Cậu thực sự đã dùng từ mồ côi. Đó là lúc ở trong quán bar. Ngày chúng ta gặp nhau.”

“Ờ.” Một tia lạc nhịp trong ánh mắt và một cái nhún vai nhẹ gần như đã là một lời xin lỗi dành cho tôi. “Ừ, lúc đấy tôi say. Ông ấy có vẻ vẫn sống khỏe đấy chứ. Dường như ông ấy muốn chúng tôi không tồn tại, vì vậy tôi đang cố làm như vậy với ông ấy.”

“Còn mẹ cậu...”

“Ừ. Điều đó là sự thật. Tôi không nói quá đến thế đâu. Đó là điều tồi tệ nhất từng xảy đến với chúng tôi. Xin lỗi vì đã để cô phải tìm hiểu từ một tờ báo.” Rex nói. Tôi đờ người. Rex biết tôi tìm hiểu câu chuyện qua chiếc hộp dưới giường anh từ bao giờ? Sau đó, tôi nhận ra rằng thứ anh đề cập đến là tờ báo tôi vẫn cầm trong tay. “Tôi cứ tưởng cô biết rồi.”

“Đây cũng không phải chuyện dễ nói”, tôi đáp, “và cho tôi xin lỗi. Thật lòng đây. Tôi rất xin lỗi.”

“Đừng nói xin lỗi nữa, có được ích lợi quái gì đâu.” Biba nói. “Đó không phải là lỗi của cậu. Chúng ta đều biết ai mới là kẻ có lỗi.” Cô nhìn chằm chằm vào Rex, anh đang nhìn xuống vỉa hè.

Tôi nói ra suy nghĩ vẫn ở trong đầu tôi suốt mấy giờ qua. “Tôi chắc rằng hai người có thể mời luật sư để khiến ông ấy giao lại ngôi nhà cho hai anh em.” Tôi nói. “Tôi chắc chắn phải có tiền lệ cho vụ việc như thế này. Dù sao thì nó cũng là ngôi nhà thơ ấu của hai người. Hai người phải có một số quyền đối với nó. Ông ấy lại chẳng nghèo khó gì.”

Tôi mong chờ họ bày tỏ sự ngưỡng mộ với ý kiến bất ngờ của tôi. Nhưng thay vào đó, hai bộ mặt buồn chán của họ khiến tôi nản lòng.

“Nhưng ông ấy là cha của chúng tôi.” Biba nói. “Chúng tôi không thể đưa ông ấy ra tòa. Loại con cái nào lại đi kiện cha mẹ mình?” Rex gật đầu đồng ý. “Nhưng hai người có thể nhận được căn nhà.” Tôi nhấn mạnh. “Hai người sẽ được yên ổn trong quãng đời còn lại nêu ông ấy chuyển căn nhà cho hai anh em.”

“Đúng”, Biba nói, “nhưng sau đó chắc chắn ông ấy sẽ không yêu thương chúng tôi nữa.”

Đêm đó, tôi nằm trên giường, nghiêng mình sang bên phải và trằn trọc.

Khi tôi cố ngủ, bên đùi trái của tôi xuất hiện những vết bầm tím. Loại vết thương này xuất hiện về đêm. Trông chúng như những vệt cháy nắng, như một huy hiệu mềm màu đen kỷ niệm những cuộc rượt đuổi và những điều khám phá trong ngày hôm nay.

Tôi vẫn luôn nghĩ tình yêu thương vô điều kiện là để nói về tình cảm bao la của cha mẹ đối với con cái, và cha mẹ nào cũng yêu thương con cái như vậy. Có những người mẹ vẫn dành tình yêu chứa chan cho đứa con trai phạm tội hiếp dâm, và những người cha đau đáu theo từng bước chân đứa con gái chỉ biết ăn cắp và giết chóc. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc con cái, ngay cả những đứa con đã trưởng thành, lại có thể kiên trì với lòng sùng bái vô ích dành cho một người cha, kẻ đã giũ bỏ con cái, để chạy theo hạnh phúc mới, đổ dồn hết thảy tình yêu cho những đứa con mới, dễ dàng như thể đó chỉ là việc nâng cấp nhà hay lên đời xe hơi.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của erin kelly