Mầm Ác

Lượt đọc: 625 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 14

Sĩ quan quản chế của Rex tên là Ben Weaver. Ở cậu toát ra tuổi trẻ, sự nhiệt tình, chân thành nhưng non yếu kinh nghiệm của người mới tốt nghiệp. Không thể mô tả được cậu ta khi cậu ta ngồi trên mép sofa nhà chúng tôi: thay vì ngồi dựa nó, cậu ta lại ấn mông xuống đệm. Tôi không biết sơ mi, cà vạt và áo len, toàn bộ những thứ cậu ta đang mặc là vô cùng hợp mốt hay là kết quả của việc hoàn toàn không thèm quan tâm đến trang phục. Những món đồ đó có thể cho thấy cậu ta là một anh chàng đỏm dáng hoặc là một cậu ngố cô đơn. Cậu ta chỉ trẻ hơn tôi bảy hay tám tuổi thôi, nhưng khoảng cách thế hệ đúng là vực thẳm.

Mục đích của cuộc nói chuyện là để sắp xếp cho Rex con đường nghề nghiệp. Ben liên tục sử dụng từ “cải tạo” để nói về khoảng thời gian Rex ngồi tù. Rex không phản đối, nhưng tôi thì có. Anh không phải là một tên tội phạm thực sự, không giống những kẻ khác. Thật là một sự mỉa mai cay đắng khi phải giải thích điều này với ngưới có thể gây nguy hiểm đến tất cả những thứ chúng tôi đã đạt được từ cái đêm anh bị bắt.

“Hầu hết những người làm việc với tôi đều hơi kém may mắn để có được sự sắp xếp công việc như anh.” Ben nói, hơi nước từ cốc trà phả khói lên chiếc kính gọng sừng của cậu ta. “Ý tôi là, không phải ai trong số họ cũng có gia đình chờ đợi họ. Nói thật với chị, tôi vẫn thường thẳng thừng đưa họ quay lại hệ thống phúc lợi bởi vì tôi biết họ sẽ tái phạm trong vòng một giờ.”

“Nhưng Rex không như thế.” Tôi nói, cố tỏ ra bình tĩnh hết sức có thể.

“Chắc chắn rồi! Rex thì không”, Ben tươi tỉnh nói. Cậu ta xem xét lại các thủ tục giấy tờ trước mặt mình một lần nữa. “Dù sao anh cũng không đủ điều kiện được hưởng Trợ cấp tìm việc Jobseeker’s Allowance bởi vì anh có chị là người hỗ trợ. Vậy... trong thời gian cải tạo, anh đã hoàn thành một văn bằng về phân tích hệ thống.” Cậu ta nói. “Chính xác thì nó có nghĩa là gì?”

“Đó là một chứng chỉ về công nghệ thông tin”, Rex nói, “máy tính ấy. Nếu họ không thả tôi ra sớm thì bây giờ tôi đã có bằng rồi đấy, rõ khỉ.” Anh phá vỡ khuôn mặt giả vờ nghiêm túc bằng một nụ cười, điều đó khiến Ben cũng phá lên cười đầy lo âu.

“Ha ha! Rất tốt. Dù thế nào thì cũng quá tốt rồi. Còn bây giờ, nghe có vẻ bi quan, nhưng cách dễ nhất là loại trừ những công việc anh không thể làm với chứng chỉ đó, trước khi nói về những việc anh có thể làm. Kiểm tra lý lịch tư pháp đang trở thành tiêu chuẩn ở hầu hết các ngành công nghiệp, do đó anh sẽ không qua được vòng kiểm tra an ninh ở các công ty lớn. Việc làm ở công đoàn cũng sẽ bị từ chối. Rõ ràng, bất cứ công việc nào liên quan đến trẻ em hay người dễ bị tổn thưong đều phải loại...”

“Vậy tôi còn lựa chọn nào đây?” Rex nói, “Tôi muốn được làm việc, cậu biết mà.”

“Đó là điều mà tôi thích nghe. Chúng tôi cũng muốn anh có việc làm. Hừmm. Chẳng lẽ anh không thể làm những công việc chuyên về máy tính như sửa chữa máy tính hay sao?” Ben gợi ý. “Khi ổ cứng của tôi bị hỏng, tôi đã phải làm đủ trò để mời một gã dân địa phương đến tận nhà sửa chữa. Rồi cuối cùng vẫn phải mang ra Dixons. Anh có thể làm việc tại nhà đây.”

Ý nghĩ về việc Rex chia sẻ bàn làm việc với tôi, về việc anh luôn ở đây, nỗi sợ không gian chật hẹp làm phổi của tôi nở ra và cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi tập trung vào việc giữ hơi thở chậm và có kiểm soát, vì quá chú tâm vào việc này nên đoạn sau cuộc trò chuyện, tôi không nghe được hai người nói gì và chỉ nhận thức được sự có mặt của Ben khi cậu ta đứng dậy ra về.

Cậu ta đã ra đến ngưỡng cửa trước khi tôi có đủ can đảm để hỏi câu cuối cùng.

“Ben?” Tôi gọi giật lại. “Người ta có dễ dàng tìm thấy Rex không? Ý tôi là, trong trường hợp có một người nào đó từ nhà tù theo dõi anh ấy, hoặc có người ở địa phưong muốn tìm hiểu hồ sơ của Rex?”

“Vâng, chị có thể tìm được bất cứ ai nếu chị thực sự muốn tìm.” Cậu ta đáp. “Nhưng biến mất còn dễ dàng hơn rất nhiều. Tôi đã bị mất dấu khá nhiều trường hợp.” Cậu ta rút một tờ giấy từ mớ giấy tờ xếp lòa xòa của mình và phe phẩy nó lên xuống. “Trong tù anh ấy chỉ được biết với cái tên Capel, vì vậy việc đổi tên cũng sẽ là cách để, à, kiếm miếng cơm manh áo.” Xấu hổ với cách nói vụng về của mình, cậu ta lê bước ra xe mà không hề nói lấy một lời tạm biệt cho tử tế.

Chúng tôi đứng ở cửa sổ và nhìn Ben đi về. Ngay cả cách cậu ta lái xe cũng đầy lo lắng và do dự; cậu ta kiểm tra tất cả các gương ba đến bốn lần trước khi bật xi nhan và từ từ lăn bánh xuống đường.

“Chuyện có vẻ không được tốt đẹp, đúng không?” Rex ghé sát cổ tôi thì thầm, bằng một giọng mà tôi đã không nghe anh sử dụng trong nhiều năm qua. Anh có vẻ dễ bị tổn thương. Từ khi ra tù anh đã lạc quan hơn, nhưng điều đó cũng không đủ để giúp anh nhẹ lòng. “Anh phải làm gì đây, Karen? Anh phải làm gì với phần đời còn lại của mình đây? Ai sẽ cho anh một công việc?” Anh thở dài, hơi thở nóng hổi của anh ngưng đọng trên da tôi. “Anh muốn chu cấp cho hai mẹ con. Một căn nhà lớn, tất cả những...”

“Không cần vội. Ngôi nhà này bây giờ cũng là rộng rãi rồi. Ba người có thể cũng chỉ tiêu pha như hai người thôi. Em kiếm đủ mà.”

“Nhưng em sẽ bực bội với anh trong suốt những ngày anh không đi làm để em gánh hết đúng không? Không thể thế được, cảm ơn em.” Anh đã nói lên nỗi sợ hãi trong lòng tôi, bởi vậy nó trở nên nhẹ nhàng hơn. “Anh xin lỗi, anh không muốn nói ra những lời vô ơn như vậy. Chỉ là anh coi việc rời khỏi nhà tù là sự kết thúc của một quá trình và quả thật, nó còn là sự bắt đầu của một cuộc đấu tranh hoàn toàn mới. Anh không biết mình đã sẵn sàng hay chưa.”

“Tất nhiên là anh làm được.” Tôi nói với anh. “Hai mẹ con em đã từng trải qua những việc còn tồi tệ hơn thế này.”

“Em lại nói như thế.” Anh tách mình khỏi tôi. “Hãy nói về những điều khác đi. Trà này vẫn sẽ nóng chứ, em nghĩ sao?”

Trong khi Rex lấy lại cái cốc của mình thì tôi đi kéo rèm, kiểm tra đường phố trước khi đóng cửa vào buổi tối. Tôi gần như đã cam chịu khi nhìn thấy chiếc xe màu trắng. Người lái xe vẫn còn ngồi ở ghế, mặt quay về phía sân thượng nhà chúng tôi nhưng khuôn mặt lại bị che đi mất và không thể phân biệt được. Mặc dù tôi vẫn băn khoăn liệu có phải đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên hay không, nhưng tôi nhận thấy khi chiếc xe màu trắng đang đỗ bên ngoài nhà tôi thì các cuộc gọi điện thoại im lặng vô danh không bao giờ đến.

☆ ☆ ☆

Bất chấp niềm kiêu hãnh mà Biba dành cho cha mình, cô không bao giờ trở thành một nữ diễn viển nổi tiếng và khiến cho ông ấy tự hào. Cuối cùng, con trai cả của Roger Capel đã thu hút sự chú ý của công chúng về phía mình theo một cách mà anh không bao giờ ngờ được. Tôi tự hỏi liệu anh có giống như tôi, thường nhớ lại khung cảnh diễn ra trong khu vườn phía trước nhà mình vào ngày hôm đó. Tôi mong anh ao ước rằng mình có thể xử sự theo cách khác.

Tôi thường mơ mộng về sự nghiệp mà cô có thể đã có. Tôi nghĩ rằng cô sẽ phù hợp với cuộc sống của một nữ diễn viên có chút tiếng tăm ở London, vẫn sống ở Highgate và chạy biến đến West End mỗi đêm, để làm việc cùng những bạn đồng nghiệp và vui thú giữa những người hâm mộ. Cô sẽ nhận những vai diễn kỳ cục trong bộ phim cổ trang hoặc trong những thước phim quảng cáo để khi chúng tôi cùng nhau đi bộ xuống phố, mọi người sẽ huých tay nhau và thì thầm rằng đó là cô gái trên ti vi. Cô sẽ thành công và viên mãn, nhưng không tỏa sáng đến mức công việc của cô có thể kéo cô rời khỏi tôi. Thỉnh thoảng tôi tự hỏi cuộc sống của cô sẽ ra sao nếu cô có được một sự nghiệp thành công ở Hollywood, khuôn mặt của cô sẽ xuất hiện trên báo với đủ loại lý do tốt đẹp, trên trang bìa của các tạp chí, và cái tên Biba Capel trang trí ở bên hông xe buýt. Hình ảnh ảo tưởng này chẳng mấy dễ chịu và là một trong những hình ảnh tôi ít tưởng tượng đến: bởi trong ảo tưởng xen lẫn thực tại đó không có chỗ cho tôi, trừ khi thông qua Rex.

Lần đầu tôi được tận mắt chứng kiến cuộc sống với công việc diễn xuất của Biba đó là vào cái tuần trước buổi biểu diễn tốt nghiệp của cô. Bản thân việc chuẩn bị cho vai diễn trong vở Như anh khát em cũng đã giống như một vở kịch rồi: cô đi tới đi lui, “tụng” lời thoại, đóng sầm cửa và nói chuyện điện thoại một cách vừa khổ sở vừa thảo mai với Rachael về đạo diễn và các diễn viên khác đến tận đêm khuya. Tôi khao khát được làm bạn tâm giao của Biba, nhưng khi tôi thủ hỏi cô xem mọi chuyện thế nào rồi thì cô đáp lại rằng tôi không hiểu được đâu - cô cần phải nói chuyện với một diễn viên khác.

Tôi đã mong đợi nơi biểu diễn là một hội trường xa hoa ở West End, với đèn sân khấu và những chiếc kính opera mạ vàng nhét vào mặt sau của ghế nhung đỏ. Nhưng đến khi nhìn lại địa chỉ thì mọi suy nghĩ đều bị phá hủy. Đó là ở phía bên trái đường Marylebone, chỉ cần ra khỏi Lisson Grove là tới. Rạp biểu diễn là một tòa nhà vuông tháp, trước mặt là hai cái cửa chống cháy khó coi và nó như phải chịu ánh nhìn xét nét từ những khung cửa sổ cau có của một khối nhà văn phòng gần đó. Bên trong quả thật rất rộng rãi nhưng đó là tất cả những gì có thể miêu tả về nó. Những bức tường được ốp bằng gạch bi, bong tróc với nhiều lớp tờ rơi quảng cáo xấu xí của những sản phẩm tồn tại trong quá khư bị lãng quên đã lâu. Các tác phẩm nghệ thuật, nếu bạn có thể gọi chúng bằng danh xưng đó, là những bức tượng kỳ quặc bằng đất sét gắn chặt vào tấm nền bằng vải bố. Từ chỗ này đến chỗ kia, những sợi dây đút ra như vợt tennis cũ. Tôi tự hỏi, cái nơi xấu xí này có phải sẽ mãi không được tân trang để rồi chờ đợi đến khi hợp mốt trở lại hay không. Tôi không thể hiểu tại sao lại có người đi xây dựng một nhà hát như thế này trong khi các loại nhà hát truyền thống thú vị hơn nhiều, thích hợp hơn bao nhiêu. Tôi chắc chắn Biba sẽ có lập luận rằng ngôn ngữ của Shakespeare, Ibsen hay của bất cứ ai đều có thể rất mạnh mẽ nên diễn ở đâu cũng không phải vấn đề quan trọng.

Ở quầy đồ uống, một đám đông phụ huynh đi đứng lộn xộn, những bộ quần áo trang trọng của họ trái ngược hẳn với thời tiết nóng bức. Các ông bố toát mồ hôi trong bộ Âu phục nặng nề còn những bà mẹ thì quạt mái tóc rũ rượi ra khỏi mắt của họ bằng tờ giới thiệu chương trình. Hầu như chỉ có những người tầm tuổi tôi là nói chuyện với nhau, là sinh viên khoa Kịch hoặc bạn bè của họ. Tôi không quen ai và đột nhiên rất muốn có một ai đó để nói chuyện. Thậm chí là Rex cũng được. Nhưng anh lấy xe của tôi đi và chỉ vừa mới tới, có thể lúc này đang cố gắng tìm nơi đỗ xe.

Rượu vang trắng ấm mà họ phục vụ cho tôi lập tức khiến tôi đau đầu. Tôi cảm thấy người mệt mỏi trong suốt thời gian Biba biểu diễn. Tôi như sắp bước vào thế giới khác của cô, một thế giới mang Biba đi suốt ngày khi cô phải diễn tập, và đưa cô rời xa khỏi tôi trong suốt những đêm dài khi cô đã thành công. Giống như Rex, tôi coi công việc của Biba như một đối thủ không thể công kích, nó là một cái gì đó gần như máu mủ ruột rà với cô và tôi không bao giờ có thể cạnh tranh được với nó. Một chút nghi ngờ làm ý thức của tôi ngứa ngáy như một cơn ho không thể nén lại. Sẽ ra sao nếu cô diễn xuất tệ hại? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu sự tôn trọng và ngưỡng mộ được xây dựng trên tình bạn của chúng tôi bị giảm đi khi tôi phải xem một màn biểu diễn chẳng ra gì? Tôi hy vọng tôi vẫn sẽ có thể ngưỡng mộ, hoặc ít nhất là chịu đựng, tính nghệ sỹ của cô ngay cả khi chẳng tài nào biện minh được cho nó.

Tiếng kèn báo hiệu khán phòng mở cửa nghe giống một tiếng còi cảnh báo chứ chẳng giống một lời mời xem biểu diễn. Tôi giật mình và thúc cùi chỏ vào người đàn ông đằng sau tôi, tôi vội quay lại xin lỗi.

Là Rex, anh đứng đó một cách âm thầm.

“Anh đã ở đây bao lâu rồi?”

“Vừa mới tới thôi.” Anh đáp. “Đừng lo, tôi không lởn vởn đằng sau cô tới năm phút hay gì đâu.” anh nói, thuyết phục tôi rằng đó chính xác là những gì anh đã làm. Rex đã cắt tóc, mái tóc bò liếm, bờm xờm sau gáy của anh được thay thế bằng một mái tóc cắt cao hai bên mai và sau gáy, phần tóc đằng trước được vuốt dựng ngược ra sau tạo thành kiểu tóc pompadour đầy kiểu hãnh. Anh mặc một bộ Âu phục cũ với chiếc áo khoác có một cúc chẳng những không tôn lên dáng người, mà còn bêu rếu thân hình còm nhom của anh và một chiếc áo thun in hình Rolling Stones bạc màu bên trong.

Trông thì có vẻ như anh đã biết nhìn người ta mà học cách ăn diện, nhưng tôi biết rằng đó là bộ Âu phục duy nhất của anh, và anh vẫn mặc chiếc áo thun hồi sáng mà không thay ra. Kết quả là sự chất phác tự nhiên ấy lại là một nét hấp dẫn đáng ngạc nhiên.

“Đây là một đêm quan trọng của cô gái nhỏ nhà chúng ta ấy nhỉ?” Anh nói, nắm lấy cánh tay tôi. Khi đám đông đi thành hàng vào khán phòng, anh nhìn khắp xung quanh với ánh nhìn tuyệt vọng và tôi nhận thấy anh cầm bốn chiếc vé trên tay. “Ông ấy không tới, đúng không? Chúng ta vào đi thôi.”

Giống như vị phụ huynh đầy tự hào, tôi khẳng định trong lòng rằng trước khi lên sân khấu, cô vẫn luôn là người rất tuyệt vời. Và cũng giống như một vị phụ huynh đầy tự hào, tôi thiếu mất tính khách quan. Đối với tôi, sự thật rằng người bạn đứng trên sân khấu đã mê hoặc tôi trước cả khi cô bắt đầu biểu diễn. Và tôi không hiểu gì về sân khấu. Làm sao tôi biết hay dở thế nào? Tôi có thể thấy cô xuất hiện trên sân khấu, ăn mặc phù hợp với buổi diễn và cuối cùng cô cũng làm chủ được các âm sắc, nhưng ngoài việc đó tôi cũng cố hình thành một suy nghĩ. Rằng vở kịch này là một vở diễn chán, với những lời thoại vô lý và một cốt truyện rời rạc như vậy, chẳng thể phân biệt được những diễn viên kia diễn dở hay họ diễn tự nhiên theo vở kịch nữa.

“Cô nghĩ sao?” Rex nói trong giờ nghỉ giải lao.

“Tôi nghĩ cô ấy rất tuyệt vời.”

“Thật không?” Anh nói. “Chỉ nói với cô thôi nhé, tôi không thực sự hiểu vở kịch. Tôi không biết những người trên sân khấu đang diễn về cái gì. Vở kịch chỉ là những ý tưởng và không có kịch bản thích hợp, đúng không? Những nhân vật đều tồn tại cho có chứ không phải để phát triển hoặc tiến tới bất cứ đâu. Tôi không thể coi đó là có cốt truyện được.”

“Tôi thực sự đã nghiên cứu vở kịch này.” Tôi nói.

“Ôi Chúa ơi, tôi xin lỗi.” Rex nói, vụng về xin sự tha thứ như thể tôi là người viết nên vở kịch này vậy.

“Không cần. Tôi cũng không thực sự hiểu được vở kịch.”

Trong suốt màn diễn thứ hai, một màn diễn tập trung quá nhiều điệu bộ gượng gạo trên một cầu thang màu trắng đặt phía trước một bức nền vẽ hình biển cả, tôi luyện tập bài phát biểu chúc mừng của mình, tự hỏi làm thế nào để khen cô hợp lý mà không đi quá đà.

“Tiếp theo sẽ đến chuyện gì?” Tôi hỏi.

“À. Ở đây có rất nhiều người đại diện, bọn họ sẽ cố gắng chộp lấy các sinh viên. Chúng tôi hy vọng thế. Nếu tối nay không có ai tiếp cận con bé thì phải chờ người ta gọi điện thoại tới. Đó không phải là tình huống mà tôi muốn chấp nhận. Tôi đoán mọi người vẫn ở sau hậu trường. Cô có thể ở lại cùng chúng tôi thêm một tiếng đồng hồ hoặc lâu hơn trong khi chúng tôi chờ đợi được không?”

Một tiếng rồi hai tiếng, trong lúc đó rạp hát dần trở nên trống trải. Những diễn viên kia, một số người trông có vẻ thất vọng, lại có những người phấn khởi, đứng thành nhóm cùng cha mẹ hoặc bạn diễn. Rachael cũng ở đây, mái tóc tẩy trắng của cô ngắn hơn và tươi sáng hơn bao giờ hết. Cô trông giống như một cái bóng đèn trong khán phòng đen xám.

“Rex”, cô nói, “anh thấy sao?” Cô hôn gió hai bên tai anh.

“Tôi nghĩ nó rất tuyệt”, anh nói, “thực sự, thực sự rất hay.”

Rachael nhìn tôi đầy hy vọng.

“Phải, vở diễn rất hay.” Tôi nói. “Tôi đã không nhận ra cô.”

“Tôi sẽ coi đó là một lời khen.” Cô nói, và sau đó đến Rex, “Lát nữa các anh có tổ chức buổi tiệc nào không?”

Rex chóp mắt, “Tôi không rõ nữa.” Anh đáp. “Biba nói thế trong hậu trường à? Ý tôi là, chúng ta có thể tổ chức tiệc, nhưng vẫn chưa chuẩn bị gì cả, và...”

“Không, tôi chỉ mong là có thôi. Biba không nói gì cả.” Rachael nói với một cái nháy mắt. “Thế nó đâu rồi?”

“Nó không ở trong hậu trường à?” Rex hỏi.

“Chẳng biết nữa cưng ạ.” Rachael nói, bắt đầu mất hứng. “Trong ấy hơi lộn xộn. Nghe này, tôi phải đi đây. Phải sớm tụ tập với nhau một bữa chứ nhỉ?”

“Cô ấy đóng vai gì?” Tôi hỏi Rex khi Rachael đã đi khá xa.

“Ai mà biết.” Anh nói.

Chúng tôi giống như một cặp phụ huynh lo lắng, cố gắng kiềm chế sự thôi thúc muốn đi tìm con mình để không gây rắc rối cho con trước mặt bạn bè. Chúng tôi chờ đợi cho đến khi tiền sảnh trống rỗng và vang vọng, lời chuyện trò nho nhỏ của chúng tôi như va nhẹ vào các bức tường làm từ bể tông và kính. Một tấm bảng đồng cho tôi biết rằng nhà hát đã được một nữ diễn viên, một quý phu nhân đầu tư kinh phí, vào năm 1969. Tôi chưa từng nghe tới danh tiếng của bà ta. Tôi bắt gặp hình ảnh Rex và tôi phản chiếu trên bề mặt của một chiếc gương lồi treo trên cột trụ vuông và cố gắng nhìn chúng tôi trong gương như người ta vẫn làm. Chúng tôi trông giống như một cặp vợ chồng, nhưng không phải, trong suy nghĩ của tôi, chúng tôi là cặp đôi kỳ lạ - ra ngoài ăn tối mà lại ăn trong im lặng, còn một đôi chính thức thì lại thoải mái trong sự im lặng của nhau. Tôi đã không nhận ra rằng anh ngồi rất gần với tôi, cho đến khi tôi nhìn thấy cánh tay của anh quàng qua lưng ghế của tôi.

“Khi B trở thành một diễn viên có công ăn việc làm”, anh nói, “chúng tôi sẽ dùng số tiền con bé nhận được sửa lại các căn phòng để cho những diễn viên khác thuê làm chỗ ở khi họ tới London.”

“Tức là tôi sẽ phải tập luyện như một diễn viên nếu muốn ở lại sống với hai người?” Tôi hỏi.

“Xin đừng. Tôi cần sự bình thường của cô như một loại thuốc giải độc cho sự điên rồ trong một ngôi nhà đầy những kẻ kịch cợt điên khùng. Tôi muốn dán tường lại tử tế, thêm vài chi tiết vào phòng tắm, và cô có thể thấy sàn gỗ ép trông giống như thật. Chưa kể đến việc phải chia lại đường điện.”

“Nhưng so với đường điện hợp chuẩn an toàn và sức khỏe thì nó không bằng được. Thôi nào. Ở London còn mấy nhà như thế nữa đâu?”

“Tin tôi đi, đồ mới rồi cũng mòn thôi, đặc biệt là vào mùa đông.” Anh nói. “Điều tôi thực sự muốn là cài đặt hệ thống sưởi ngầm cho cả nhà, nhưng Biba phải có được một vai diễn quan trọng thì chúng tôi mới có đủ điều kiện nâng cấp như thế.”

Hoặc anh phải có việc làm - tôi nghĩ, nhưng những gì tôi nói ra là, “Mong anh không hiểu lầm ý của tôi, Rex, nhưng tại sao anh không đi làm?”

“Tôi làm gì đây?” Anh đáp. “Tôi không có bất cứ kỹ năng nào cả. Cũng chẳng có bằng cấp gì hết.”

“Không có gì thật ư?”

“Tôi đã bỏ học lúc mười lăm tuổi để chăm sóc Biba.” Anh nói.

“Đã bao giờ anh thấy oán giận vì điều đó chưa?” Tôi nói. Đó là lý do tại sao sự nghiệp Biba là rất quan trọng với Rex. Nếu cô không thành công trong sự nghiệp diễn xuất thì sự thất bại của Rex cũng chẳng kém gì Biba. Giáo dục chính quy có giá trị quan trọng với tôi đến mức tôi không thể tưởng tượng đến cảnh mình bỏ học vì ai đó, dù tôi có yêu họ đến mức nào.

“Oán giận cái gì cơ? Không, tôi ghét trường học.” Anh nói. “Mẹ tôi dạy tôi rằng thi cử là chuyện không quan trọng, bởi vì tôi sẽ không phải làm việc nếu tôi không muốn - rằng bố sẽ luôn chăm sóc chúng tôi. Thật sự tôi không quan tâm đến chuyện học hành, dù tôi khá thích những bài giảng trên lớp, nhưng ở trường lại có thêm quá nhiều buổi học thể thao và các cậu con trai khác... Tôi thực sự không có nhiều bạn bè.” Đã bao giờ Rex có một người bạn riêng chưa nhỉ? Tất cả những người tôi gặp từ trước đến nay, thậm chí cả Nina - người yêu của anh cũng đều do Biba lôi kéo đến căn nhà này. Có lẽ anh cũng nghĩ đến sự thiếu thốn trong quan hệ xã hội của mình nên sau khi ngừng lại một chút, anh quay lại chủ đề ban đầu của cuộc trò chuyện - việc sửa sang căn nhà. “Tất nhiên, chúng tôi may mắn vì không phải sửa chữa gì quá lớn. Phá thông tầng trệt để làm thành nhà bếp kiêm nhà ăn là việc nặng nề nhất, và tường đỡ cũng cần phải được gia cố. Chỉ có một thách thức thực sự, đó là chúng tôi sẽ phải lắp đặt thêm phòng tắm cho tầng gác mái, nơi phòng của cô. Lúc này, tôi muốn nghe ý kiến của cô về điều đó. Cô có nghĩ rằng một phòng tắm riêng.”

“Ok, cứ biết vậy”, tôi nói để dập tắt cuộc độc thoại này, “chúng ta đi tìm Biba đã.”

Khu vực hậu trường ở sau một cánh của màu đen có tay nắm thép, trong một hành lang gần sảnh, giữa nhà vệ sinh nam và nữ. Nó có mùi giống như phòng thay đồ thể dục ở trường học và dẫn trực tiếp lên sân khấu. Tôi nhìn ra ngoài vào khán phòng tối lờ mờ, cố gắng nhìn xem “biển người” mà giới diễn viên vẫn luôn khao khát là thế nào. Ngay cả khi ở đó chẳng có ai, tôi vẫn cảm thấy mình như đang trong buổi diễn, phơi mặt ra đấy như thể tôi vừa bị phát hiện là phạm phải một tội ác mà tôi chẳng biết là gì, nhưng trong lòng vẫn có cảm giác tội lỗi. Tôi từng nghe ai đó nói rằng ai cũng sợ bị “phát hiện”, chỉ cần có một người nói rằng bí mật của bạn đã bị lộ, bạn sẽ bắt đầu có những suy nghĩ hoang tưởng và tự phải thú nhận. Tôi không tin đó là sự thật - không phải ai cũng thế, tôi nghĩ, việc giấu một bí mật đáng sợ ở chỗ họ có thể bị bắt thú nhận theo cách đó. Tôi cho rằng về lý mà nói, nó chỉ là một điểm kỳ quặc trong bản chất con người, một chứng hoang tưởng trừu tượng và mang tính bẩm sinh, giống như sợ bóng tối hay ghét tiếng móng tay cào trên bảng đen. Đó là trước khi tôi có một quá khứ phải che giấu. Còn bây giờ, ngay cả trong những cuộc gặp gỡ bình thường và vô hại nhất, tôi cũng cảm thấy họ sẽ phát giác ra tôi, buộc tội tôi.

Thẳng phía sau sân khấu là hành lang khác, với một vài phòng thay đồ nhỏ, mở của, trong phòng, nước hoa, keo xịt tóc và khói thuốc lá bảng lảng, nhưng không một bóng người. Chúng tôi ngó qua hành lang khác, rẽ qua mấy góc nhà trát bê tông và khi chúng tôi ra quay lại chỗ quầy bar thì đã là nửa đêm, những chiếc ly cuối cùng đang được đưa vào máy rửa chén.

“Quầy bar đóng cửa rồi.” Một thiếu niên mặt rỗ phía sau quầy phoóc-mi-ca nói.

“Cậu có chắc là không còn ai trong nhà hát không? Không còn chỗ nào nữa à?” Tôi nói với cậu ta.

“Họ đang kiểm tra lần cuối.” Cậu ta trả lời, kéo cánh cửa chớp xuống để kết thúc cuộc nói chuyện giữa chúng tôi. Đèn đóm bị tắt sau một tiếng “cạch” đanh gọn, bóng tối đẩy chúng tôi ra đường, rời khỏi nhà hát.

Rex bắt đầu co rúm lại, trên trán vạch ra một đường rãnh dọc sâu.

“Đó không thể là tin tốt.” Anh nói với cái giọng mà tôi đã nghe trên điện thoại vào buổi tối mà anh phản ứng thái quá với hai tiếng đồng hồ Biba biến mất. Anh đưa hai tay lên vuốt ẹp mái tóc của mình xuống. Rex đã quên rằng hôm nay anh vừa cắt tóc. Anh nhìn vào đôi tay như thể anh tưởng đám tóc kia sẽ hòa vào những ngón tay. “Phải, chúng ta hãy nghĩ về điều này một cách hợp lý. Nếu con bé không tìm được người đại diện thì nó phải về nhà để phòng trường hợp có người gọi điện liên hệ. Vẫn còn một cơ hội, đúng không? Nhỡ nó biến đi đâu đó thì sao. Chúng ta nên làm gì?” Anh nhìn tôi chờ đọi.

“Tôi không biết, Rex”, tôi nói, “cô ấy là em gái của anh. Và cũng đã hai mốt tuổi rồi.”

Sự thiếu kiên nhẫn với cơn hoảng loạn của Rex đã lấn át cả sự mất tinh thần trong tôi. Vào một trong những đêm quan trọng nhất của cuộc đời mình, Biba đã không lập tức tìm đến tôi, để xin ý kiến của tôi hay chia sẻ tin mới.

“Tôi sẽ quay lại chỗ chiếc xe”, tôi nói.

“Nếu không có con bé thì tôi sẽ không rời khỏi đây!” Rex gần như thổn thức.

“Ý tôi là quay lại đó để tìm cô ấy.”

Chiếc xe nằm cách nhà hát một khu nhà và Biba ngồi trên nắp ca-pô. Cô vẫn giữ nguyên khuôn mặt trang điểm đậm nhưng lại mặc một chiếc sơ mi đàn ông rộng thùng thình, lấy khăn thắt ở eo và biến chiếc áo thành váy, chân bắt chéo.

Cô đang nói chuyện với ba người đàn ông đang đứng bên chiếc xe, việc đó khiến tôi và Rex dừng chân lại. Ánh sáng từ đèn đường phía trên khiến nét mặt của họ bị bóp méo và làm khuôn mặt họ trở nên kỳ quái, dữ dằn. Một trong số họ, người cao nhất trong ba người, kẻ có mái tóc vàng luộm thuộm, trông khá quen mắt. Anh ta là người duy nhất thực sự lắng nghe Biba.

Hai người kia tôi chưa từng gặp. Một người rắn rỏi, da ngăm đen, để đầu đinh, người còn lại để tóc đuôi ngựa và đeo một chiếc khuyên trên lông mày. Một sợi dây da quấn quanh cổ tay của gã; ở đầu dây bên kia là một chú chó sục bò 37* màu trắng, con vật ấy tuy nhỏ nhưng rắn chắc, nhìn có vẻ hung hăng, nó không đeo rọ mõm và căng thẳng nhìn về hướng chúng tôi. Ở họ tỏa ra sự nguy hiểm mà có thể Biba thấy rất ngầu, nhưng tôi chỉ đơn giản là thấy khó chịu và không thoải mái. Tôi có cảm giác rằng họ thực sự có thể chui vào xe tôi và lái đi. Nhưng điều tệ hại hơn đó là nếu họ làm như vậy thì có lẽ tôi sẽ đành để cho họ làm.

* Tên gọi khác của giống chó Bull Terrier. Giống chó này có nguồn gốc ở Anh, lai giữa giống chó Bull và chó Terrier. Đặc điểm nổi bật của chúng là cái trán phẳng lỳ từ trên đỉnh đầu xuống đến mũi. Chúng là giống chó dữ.

Biba nhìn thấy chúng tôi và gọi tên chúng tôi một cách hào húng. Như đã có sắp xếp trước, những người bạn của cô rút vào bóng tối và bắt đầu rì rầm bàn luận.

“Em đã ở đâu vậy?” Rex khóc, trong giọng nói của anh không hề có sự giận dữ mà chỉ thấy nhẹ nhõm. “Anh đã lo đến phát ốm lên!”

“Tốt rồi.” Tôi nói khi đã đến đủ gần để cô nghe được tiếng tôi, rồi tôi hỏi tiếp, “Thế nào? Mọi việc suôn sẻ chứ?”

“Tìm được một người đại diện!” Cô nói, vỗ tay và trượt khỏi nắp ca-pô. Tên vị đại diện và tên công ty mà cô nêu ra chẳng có ý nghĩa gì với tôi. Nhưng những diễn viên được ông ta đại diện thì rất quen, có thể thấy tên của họ trên các phim truyền hình đề tài thám tử hay các vở kịch đề tài bệnh viện.

“Tìm được ông ta lúc nào thế?” Rex và tôi đồng thanh hỏi.

“Ngay sau khi hạ màn. Ông ta đi thẳng lên và nói rằng ông ta muốn đại diện cho em. Mẹ kiếp... đúng là quá tốt so với tưởng tượng. Không chờ đợi, không căng thẳng, không gì cả.”

Không với cô, nhưng có đối với Rex và tôi, ba tiếng đồng hồ ở quầy bar là sự chờ đợi dài đằng đẵng.

“Và tôi đã chẳng làm được điều đó nếu không có cậu.” Cô nói với tôi. “Cảm ơn cậu rất nhiều.” Cô để lại một nụ hôn đầy mùi rượu trên má tôi. “Tôi xin lỗi, tôi đã không đi tìm cậu ngay”, cô nói tiếp. “Tôi mải trò chuyện với Guy nên không để ý thời gian. Nhưng tôi đã chờ cậu ở đây. Chờ rất lâu.”

“Guy ư?” Tôi hỏi. Cái tên quen thuộc nhưng tôi không thể hình dung ra khuôn mặt anh ta.

“Cậu nhớ ra Guy chứ? Cho em một điếu được không anh yêu?”

Người đàn ông tóc vàng thì thầm với mấy người đi cùng và sượt qua tay họ trong một cái bắt tay vội vã. Trước khi họ lê bước vào màn đêm, con chó quay lại ném một ánh nhìn về phía sau.

Đến gần, tôi biết chính xác anh ta là ai; ân nhân bí ẩn, người đã cho tôi viên E miễn phí trong ngày sinh nhật của Biba.

Guy thò tay vào một trong nhiều cái túi trên chiếc áo khoác kaki lùng nhùng của mình và lấy ra một gói Marlboro Lights. Chiếc áo quá dày cho một đêm nóng nực như thế này và tôi tự hỏi không biết anh ta giữ cái gì trong những ngăn túi khác nhau kia.

“Cảm ơn, anh yêu.” Biba nói khi anh ta châm thuốc lá cho cô. “Em đang chết dần chết mòn vì không có thuốc đây.” Biba lúc nào cũng kêu sắp chết. Chết khát, chết vì buồn chán, chết vì một điếu thuốc. Đó là một cách nói luôn khiến tôi rùng mình khi nhớ lại.

Guy lầm bầm chào chúng tôi. Tôi băn khoăn không biết anh ta có bao giờ nói to hay xuất hiện vào ban ngày không nhỉ.

“Guy đến xem buổi biểu diễn”, Biba nói, “và anh ấy cùng về nhà mình được không?”

Tôi đợi Rex phản đối nhưng thay vào đó anh lại chìa tay về phía tôi.

“Ở nhà không còn nhiều đồ uống.” Anh nói với tôi. Tôi ném cho anh chùm chìa khóa. Khi Rex mở của xe, ngay cả trong không khí buổi đêm tương đối mát mẻ, tôi cảm giác vẫn như đang đứng bên cạnh một cái lò nóng.

“Cậu sẽ phải ngồi ở phía trước, ông bạn ạ”, Rex nói với Guy. Tôi nhăn mặt. Nghe Rex nói “ông bạn” giống như nghe cha bạn giả vờ thích nhạc dance trước mặt bạn bè của bạn vậy. Biba và tôi chen chúc ở ghế sau, trong khi Guy và Rex ở ghế trước thì ngồi cách nhau càng xa càng tốt. Hai người đàn ông không nói câu nào trên đường về nhà. Rex sốt ruột vỗ lên vô lăng khi chờ đèn đỏ ở Swiss Cottage và sau đó lại phi lên Frognal với tốc độ quá cao trước khi cắt qua Bãi hoang. Đến đây, cuối cùng một làn gió cũng biết lối thổi qua cửa sổ xe để mở của chúng tôi. Biba đan những ngón tay vào tay tôi và nói bằng một giọng thì thầm.

“Không còn nghi ngờ gì nữa, tối nay vận may mỉm cười với tôi.” Cô nói. Rồi Biba buông tay tôi ra và bắt đầu dùng tay trái vuốt ve gáy của Guy. “Tôi rất vui vì đã có cậu giúp tôi làm Rex sao lãng. Những lúc thế này anh có thể hành xử hơi buồn cười. Cậu có thể tham gia với chúng tôi, nhưng nếu có biến là cậu không ngại chuồn ngay, phải không?”

Rex đỗ xe trên vỉa hè ngay bên ngoài ngôi nhà, lốp xe bên phải đè lên vạch kẻ màu vàng.

“Sáng mai nhớ nhắc tôi chuyển xe đi nhé.” Rex nói, trước khi lao về phía căn nhà. Anh để cửa mở ra cho tôi vào, nhưng lại hất nó đóng lại khi Biba và Guy ở đằng sau đang loạng choạng đi lên bậc cửa. Nếu cái khóa hỏng không khiến cánh cửa đập vào khung cửa rồi bật mở trở lại thì hẳn nó sẽ đóng sầm vào mặt họ. Hai người họ dính lại như một thể duy nhất. Cơ thể của họ quấn lấy nhau nhưng cả hai vẫn tiếp tục bước đi như thể họ đang trong cuộc thi chạy ba chân vậy.

Trong Phòng Nhung, Rex thắp nến trong khi Guy nằm cùng Biba trên ghế lười bằng nhung kẻ, trước đây nó mang màu cam, nhưng giờ đã sờn tróc ít nhiều. Tôi có thể thấy Guy giữ được sức hấp dẫn trước Biba, vượt xa sự cám dỗ của ma túy miễn phí. Anh ta cực kỳ đẹp trai, một vẻ đẹp rõ nét, hiển hiện đến mức choáng ngợp. Không giống như vẻ đẹp của anh em nhà Capel, vẻ đẹp trai của Guy không phải dạng từ từ thẩm thấu, mà nó đập thẳng vào mắt với đủ sự tinh tế chẳng kém gì một đoạn quảng cáo cola. Cơ bắp cuồn cuộn dưới làn da mượt mà sáng bóng, đôi mắt màu xanh da trời và đôi môi đầy đặn nổi bật trên khuôn mặt đã được đôi lông mày mạnh mẽ và đường viền hàm dưới rắn chắc cứu rỗi khỏi cảm giác nữ tính. Mái tóc vàng ôm lấy khuôn mặt của Guy như cánh hoa cúc khép mình khi đếm xuống. Sau cùng, anh ta cởi áo khoác của mình ra. Bên trong anh ta mặc áo ba lỗ ôm sát người có in số 66 ở mặt trước. Trên bắp tay và vai của Guy bao phủ những hình xăm chồng chéo. Chúng là những hình xăm đa văn hóa: một mỏ neo, từ “mẹ” khắc trên một cuộn giấy ở dưới một hình trái tim, chữ Trung Quốc, biểu tượng Maori 38* và nút thắt của người Xen-tơ, ắt hẳn anh ta đã phải trải qua hàng giờ đau đớn để có những hình xăm ấy. Khuôn mặt nhỏ nhắn mờ mịt của Biba nghiêng về phía mặt Guy như một đóa hướng dương hướng tới những tia sáng, và môi khi cô nhích đến gần anh ta, những hạt nhựa nhỏ rơi ra từ một chỗ rách trên vỏ ghế và lăn vòng quanh trên sàn nhà. Đôi mắt đen của cô mang một biểu hiện trước đây tôi chưa bao giờ thấy. Không yêu thương, không hài hước, không có lấy một chút thân mật như cô dành cho Rex và tôi. Đôi mắt ấy sáng lên vì một thứ chẳng mấy chân thật nhưng lại vô cùng quyển rũ, một thứ gì đó mà chúng tôi chẳng bao giờ có thể ganh đua được.

* Vị á thần trong truyền thuyết của người Polynesia ở New Zealand.

Rex lật qua tập đĩa CD không hộp một cách ồn ào, tập đĩa bị xòe tung trên sàn nhà, dưới dàn âm thanh, tôi cúi xuống chọn bừa lấy một chiếc và đẩy nó vào tay Rex. Anh ngoan ngoãn đặt nó trong khay và từ những chiếc loa phát ra các giai điệu tổng hợp của loại nhạc nào đó có giai điệu chậm rãi và ổn định. Guy bắt đầu cuộn một điếu trong khi chẳng hề rời tay khỏi đùi của Biba. Một giọng nói không phải của tôi hét lên trong đầu tôi: Bỏ bàn tay chết tiệt của mày ra khỏi cô ấy. Nhìn qua phía bên kia căn phòng, tôi thấy Rex khó chịu ra mặt và tự hỏi liệu anh có nghe thấy giọng nói ấy giống tôi hay không.

“Vậy...”, Rex thở ra, “chúng ta đều ở đây cả rồi.” Trước khi anh nói câu đó, sự im lặng trong phòng không hề gượng gạo, nhưng sau đó thì có. Tôi nghĩ ngay cả những cuộc chuyện trò sáo rỗng cũng phải tốt hơn thế này.

“Chơi lá khô hay hàng tinh chế?” Guy hỏi Biba, tay cầm hai túi ziplock bé tí, một túi chứa gì đó trông giống như húng quế khô, còn túi kia đựng một loại bột màu trắng. Dù đó là gì thì lượng hàng cấm ấy cũng quá nhiều, nó là thứ đáng giá nhất trong bữa tiệc này, nhưng rõ ràng lời mời kia chẳng dành cho Rex và tôi. Guy hào hứng nói về nguồn gốc các loại thuốc của mình như người ta nói về vườn nho sản sinh ra những chai rượu vang của họ, anh ta gọi cần sa là charts và còn kể với Biba rằng tất cả cần sa đều từ Thái Lan. Tôi tự hỏi không biết Guy có xuất thân như thế nào. Cách ngắt nghỉ khi phát âm chữ “h” tạo nên những điểm nhấn nhá nhỏ nhặt trong lời nói khiến ngữ điệu của Guy có vẻ thiếu tự nhiên. Những nguyên âm uốn cao mất hút trong chất giọng London lè nhè của anh ta.

“Đi tè đây.” Đột nhiên anh ta nói vậy rồi đi ra ngoài, khi đi còn mang theo áo khoác.

“Cậu nghĩ sao?” Biba nói. “Anh ấy quá đẹp trai phải không? Tôi nghĩ có lẽ tôi đã tìm được đồng bọn rồi.”

Tôi cứ nghĩ đó là vai trò của tôi chứ.

“Vậy thực ra cậu ta làm cái gì ngoài việc dùng ma túy, bán ma túy và nói chuyện về ma túy?” Rex nói. “Cậu ta không có công việc tử tế nào à?”

“Thất nghiệp như anh mà cũng dám nói thế cơ đấy.” Biba vặn lại. “Chúng ta bắt đầu đòi người ta chứng minh thu nhập trước khi cho họ bước qua ngưỡng cửa quý giá của nhà anh từ bao giờ thế nhỉ?”

“Anh không muốn một thằng bán ma túy lởn vởn trong nhà này.” Rex vừa nói vừa dùng tay gom hết những hạt nhựa rơi ra từ chiếc ghế lười và đổ những hạt tròn nhỏ ấy vào một cái gạt tàn bằng sứ. “Anh cũng chẳng muốn bị bạn bè của cậu ta nhòm ngó.”

“Anh ấy chỉ thỉnh thoảng mang chút ít cho bạn bè thôi. Anh ấy có phải là Carlos the Jackal 39* đâu. Đừng có trợn mắt lên với em.” Cô ấy đưa cho tôi điếu thuốc và tôi dùng ngón trỏ cùng ngón giữa kẹp lấy nó trước khi rít một hơi. Tôi đã học được bí quyết để không bị nôn mửa, đó là giữ khói trong phổi của mình không quá một giây. Đó chẳng phải vấn đề khi đối mặt với vị vừa hăng vừa đắng của thứ cần sa mà Guy mang tới.

* Tên thật là Ilyich Ramirez Sanchez, sinh năm 1949, là một kẻ khủng bố người Venezuela.

“Chỉ là anh thực sự không nghĩ rằng thân thiết với cậu ta là ý hay, em gái thân yêu ạ.” Rex nói. “Cậu ta lúc nào cũng như phê thuốc. Liệu em có muốn cậu ta ở bên em vào lúc này hay không? Đây là thời điểm quan trọng, chúng ta đã chuẩn bị cho ngày này nhiều năm rồi. Em có người đại diện, chỉ mới được bốn tiếng đồng hồ thôi đúng không? Em nên đặt tất cả năng lượng của mình vào công việc của em mới phải.”

Biba vênh mặt lên. Lớp trang điểm khi lên sân khấu đã bắt đầu vón lại ở góc của mũi và miệng, và lớp phấn mắt màu đen dày cộp của cô đã bắt đầu tróc ra, dồn thành những nếp nhăn mảnh dẻ xung quanh đôi mắt.

“Thực ra, một người như Guy thực sự có thể giúp em phát triển trên con đường làm diễn viên. Em không thể chỉ kết hợp với các sinh viên khoa Kịch - những đứa con nhà trung lưu ngoan hiền. Ý em là, chuyện này không giống những buổi thử vai thông thường được tổ chức cho phim cổ trang đâu. Có những mặt khác của xã hội mà chẳng trường lớp nào dạy và em cũng chưa từng trải qua. Guy có liên hệ với những người này, người thật việc thật. Ngay cả Tris và Jo cũng chỉ giả bộ sống khác người thôi.”

Guy quay lại và nằm xuống bên cạnh Biba. Tôi vẫn thường tự hỏi liệu anh ta có nghe được lời nhận xét này hay không. Có thể lúc này nó chẳng gây ra nhiều bất đồng, những lời Biba vừa nói không làm giảm bớt niềm đam mê mà anh ta dành cho cô. Nhưng có thể anh ta đã nghe thấy và dù anh ta không đủ thông minh để nắm bắt những khái niệm về phương pháp diễn xuất hay những tác động đi kèm với chúng, thì chắc hẳn anh ta cũng hiểu được ý của Biba là gì khi nói “giả bộ sống khác người”. Kể cả thế, tôi vẫn ngờ rằng anh ta chẳng phải loại dẫn đường xuất sắc gì. Liệu lời nói của Biba có liên quan gì đến những việc sau này Guy gây ra - những việc ngu ngốc khiến mọi thứ thay đổi hay không? Chắc là không. Ngay cả đến bây giờ, sau nhiều năm, tôi vẫn đang cố gắng tìm một điểm khác để đổ lỗi.

Ham muốn của họ đẩy chúng tôi ra rìa. Bàn tay Guy đặt lên cơ thể Biba, và cô quấn đôi chân quanh eo của anh ta.

Tôi cảm thấy thứ gì đó đâm thẳng vào mình, còn hơn cả sự ghen tỵ thường dành cho bất cứ ai gần gũi với Biba hơn tôi, tôi bị dằn vặt trong nỗi luyến tiếc một thứ mà tôi chưa bao giờ trải qua. Họ hôn nhau càng lúc càng lớn tiếng, tạo ra tiếng tòm tọp như khi người ta đổ dầu ô-liu vào bát mì. Âm thanh nghe ghê tởm bao nhiêu thì hình ảnh lại mê hoặc bấy nhiêu.

Rex đã đổ đầy ly rượu và đi lên đến giữa cầu thang. Tôi không thể kiềm lòng được, vẫn nhìn lại Phòng Nhung trước khi khép cánh cửa lại sau lưng mình. Họ đã tách nhau ra và Guy đang cúi mình trước mặt bàn cà phê. Anh ta đổ một đống bột trắng mịn từ một tờ giấy gấp vuông lên bề mặt của đĩa CD, dùng thẻ tín dụng để xẻ nó thành những dải nhỏ dài, còn Biba đi rót thêm rượu.

“Đừng lo lắng về Guy”, tôi nói với dáng hình cô đơn in bóng trước của phòng ngủ của Rex, “anh ta chỉ là một tên côn đồ đẹp mã thôi. Cô ấy chỉ thích anh ta vì cảm giác mới lạ thôi. Sau đêm nay chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại anh ta nữa.”

“Theo kinh nghiệm của tôi, các cô gái lúc nào cũng nhảy bổ vào những thằng du côn đẹp mã. Tuy nhiên, có thể cô nói cũng đúng.” Rex nhấn cườm tay của mình vào sâu trong hốc mắt. “Tôi không nghĩ tối nay tôi có thể chờ cho đến lúc nó đi ngủ. Tôi nghĩ mình nên cố gắng ngủ một giấc đã.”

Vài giờ sau đó trôi qua một cách chập chờn. Số rượu tôi đã uống làm cho tôi buồn ngủ nhưng một cái gì đó trong điếu thuốc - có lẽ chỉ là chất ni-cô-tin mà trước đây tôi không thường đụng đến, hoặc có thể là cần sa của Guy – khiến nhịp tim mạnh và bất thường vang lên trong tai tôi. Tôi không ngủ sâu nhưng vẫn phải vật lộn để thoát khỏi những giấc mơ khó chịu. Trong giấc mơ ấy, Phòng Nhung đã biến thành một sân khấu, nhân vật của Biba đang hát ca khúc tiếng Đức như thể đây mới chính là con người thật của cô còn chúng tôi nằm dài trên sàn nhà, quần áo quấn hờ quanh cơ thể chúng tôi như đám rong biển bồng bềnh trong làn nước. Cơ thể của chúng tôi sát lại bên nhau. Chẳng ai nói gì. Biba là trung tâm, có lúc cô đang hôn Guy trong khi Rex vuốt ve làn da của tôi, có lúc lại thấy cô quấn lấy thân tôi như một dây nho. Khi trong mơ tôi và Guy sắp ngã vào lòng nhau thì giọng nói của anh ta, giọng nói trong đời thực, chen vào trong giấc mơ. Tôi có thể nghe thấy anh ta ở cách tôi ba tầng lầu, đang đập sầm sập lên khung cửa sổ kiểu Pháp và hét lên với Biba.

“Thôi nào”, anh ta nói, “giúp tôi mở cửa với, con chết giẫm ngủ mê này.” Sau đó, tông giọng nói của anh ta thay đổi. “Khốn kiếp. Dậy đi! Dậy! Chết tiệt...” Sau đó là một sự im lặng, tôi nghĩ anh ta đang cố nhớ tên của Rex và tôi, vì khi anh ta tìm người đến giúp thì lại gọi trống không, nhưng nghe có vẻ khẩn cấp, “Này!”

Lúc tôi chạy xuống cầu thang đã thấy Rex đúng ở chiếu nghỉ, trên má còn in dấu chiếc gối và đôi mắt đỏ lên, hấp háy. Tôi vội vã theo sau anh vào Phòng Nhung. Guy đang đập lên kính cửa sổ, loay hoay xoay tay nắm gỉ sét, đồng thời đỡ lấy Biba. Cánh tay trái của cô khoác lên người Guy, cơ thể cô lắc lư một cách yếu ớt. Một ánh sáng vàng từ bên trái hắt lên họ: đèn ở bên nhà Tom Wheeler được bật lên, báo hiệu rắc rối đang đến.

Biba gần như mất ý thức. Lớp trang điểm của cô trông như một cái mặt nạ chết chóc, khóe miệng của cô dính đầy chất nôn và đôi mắt trợn ngược lên. Rex bế cô vào lòng, rồi đưa cô đến đầu cầu thang, anh quỳ xuống, ôm lấy cô trong vòng tay đầy yêu thương, đầu cô ngả ra sau còn đôi chân thì choãi ra, bàn chân để trần.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy?” Tôi hỏi. “Anh cho cô ấy dùng cái gì vậy?”

“Chỉ là một chút Charlie thôi.” Guy chống chế. “Cô ấy nói là muốn dùng nó trước. Tôi không nghĩ cô ấy sẽ bị ngất. Biba bị ngã khi chúng tôi đang ở trong rừng.”

Khóa quần của Guy chưa kéo lên hẳn, anh ta vội đóng khóa và gài lại thắt lưng.

“Thằng khốn!” Rex phỉ nhổ. Tôi ngồi xuống bên cạnh anh và cố gắng chỉnh lại váy áo cho Biba. “Nếu bất cứ điều gì xảy ra với con bé, tao sẽ giết chết mày. Tao nói được làm được. Tao sẽ giết mày!”

“Này”, tôi vừa nói vừa vuốt mái tóc của Biba và nắm lấy cẳng tay Rex, “được rồi. Các anh cho tôi xin. Đừng lo lắng gì cả. Chúng ta sẽ đưa cô ấy đến bệnh viện. Biba sẽ ổn thôi. Chúng tôi tất cả sẽ ổn thôi.” Tôi nói chuyện thật bình tĩnh dù rằng cơn hoảng loạn như mạch nước ngầm nóng cháy đang dâng lên trong tôi và làm bỏng cổ họng của tôi. “Tôi nghĩ anh nên rời khỏi đây.” Tôi nói với Guy.

“Được thôi.” Anh ta lè nhè, đi bộ ngược xuống cầu thang, thoát khỏi tình cảnh hoang mang đáng sợ của chúng tôi. “Đó không phải là lỗi của tôi, ông bạn ạ, chỉ là cô ấy không kiểm soát được bản thân thôi.”

Lời nói của anh ta tỏ vẻ thách thức nhưng trên đường ra của anh ta lại vấp ngã và đôi tay run rẩy dữ dội khiến anh ta khó lòng mở được xích cửa.

Một nhân viên y tế mặc đồ trắng đi ra từ căn phòng Biba đang nằm, trông anh ta như thể đã đứng rất lâu, ít nhất là bằng thời gian chúng tôi chờ đợi bên ngoài, đôi mắt anh ta nặng nề thâm quầng. Tôi băn khoăn không biết anh ta làm việc trong bao lâu rồi.

“Cô ấy không dùng thứ gì quá liều”, anh ta nói.

“Không phải như các vị suy nghĩ, mặc dù cô ấy nói rằng mình đã dùng một, hai liều cocaine, nhưng nếu dùng không quen thì nó chỉ có thể sẽ khiến cô ấy có cảm giác lâng lâng khó chịu thôi. Nói đơn giản, cô ấy say rượu, và có thể đã bị chấn động, ở đùi có một vết thương trông giống như bị nhiễm bẩn gỉ sắt. Chúng tôi sẽ truyền dịch để bổ sung nước và giữ cô ấy lại để chắc rằng cú va đập trên đầu không để lại bất cứ vấn đề gì. Cô ấy cũng cần được khâu vết thương ở chân và chích ngừa uốn ván.”

“Chúng tôi sẽ ở lại đây.” Rex nói ngay lập tức.

Nhiều tuần nay tôi đã không khóc nhưng suy nghĩ về việc mất cả đêm ở đây dưới những bóng đèn tuýp nháp nháy khiến khóe mắt tôi cay cay. Đó là những giọt nước mắt của sự tự thương xót bản thân, kiệt sức cũng như lo lắng. Nhưng tôi chớp mắt để nuốt chúng trở lại, và lần thứ hai ngồi cùng Rex trong đêm đó, thỉnh thoảng nói với nhau câu được câu không, đi vật vờ qua lại giữa phòng ăn và hành lang, nhìn đèn đổi màu khi chúng tôi tự nạp nhiên liệu cho mình tại quầy cà phê.

Lúc 10 giờ sáng, một bác sĩ khác nói với chúng tôi rằng bây giờ chúng tôi có thể đưa Biba về nhà. Cuối cùng, khi họ để chúng tôi gặp được Biba, trên khuôn mặt cô là biểu cảm gần như hối lỗi của một diễn viên tồi.

“Tôi kiệt sức mất rồi”, cô nói. “Tôi chỉ muốn đi ngủ nhưng họ cứ bắt tôi thức để chắc chắn rằng tôi không bị chấn thương não. Về đến nhà là tôi ngủ một giấc đã đời luôn.”

Cô ấy nghĩ về cảm giác của chúng tôi như thế nào, khi buộc mình phải tỉnh táo, hoang mang không biết cô ấy có qua khỏi hay không?

Khi tôi nhìn thấy chiếc xe của mình đỗ cẩu thả như thế nào, tôi đã ngạc nhiên khi thấy chúng tôi không bị chặn lại hay kéo đi. Chỉ có duy nhất một chiếc vé phạt chèn vào dưới cần gạt nước trên kính chắn gió. Rex nhét nó trong túi của mình và nói với tôi rằng anh sẽ lo vụ đó, đó là điều ít nhất anh có thể làm. Nếu lúc đến bệnh viện tôi đã ở trong trạng thái không nên lái xe, thì trên đường về tình trạng của tôi còn tồi tệ hơn. Tôi tỉnh táo trở lại nhưng phải oằn mình dưới sức nặng của một cảm giác mệt mỏi mà tôi chưa bao giờ biết đến sự tồn tại của nó, và giao thông giờ cao điểm đã làm tắc nghẽn đường về nhà của chúng tôi từ lúc 8 giờ sáng. Tôi lái xe về nhà qua làng Highgate, tự nhủ rằng dù đó là đường vòng nhưng tôi cũng sẽ không phóng nhanh vượt ẩu đến nỗi gây tai nạn. Tuy nhiên, nếu không có hai lần Rex cảnh báo tôi về những người đi bộ trên đại lộ thì chắc họ sẽ kết thúc chuyến đi của mình ở bệnh viện Whittington.

Người Biba bốc lên mùi hôi của thuốc khử trùng, và tôi tự hỏi không biết mùi bệnh viện có ngấm vào tóc và quần áo của tôi hay không. Biba cảm thấy tôi hơi lùi lại khi tôi giúp cô ra khỏi xe.

“Tôi biết... tôi biết. Tôi kinh tởm. Tôi đi gột rửa ngay bây giờ đây. Tôi nghĩ tóc tôi cũng ủ bệnh mất rồi.”

Tôi nghe thấy tiếng cô co rúm lại trong phòng tắm khi xà phòng làm các mũi khâu ở chân nhức nhối, trong khi bác sĩ đã dặn cô rằng không được đế vết thương bị ướt. Trong khi Biba tắm rửa, tôi lột sạch ga giường của cô. Cô đã ngồi hút thuốc trên đó: tàn thuốc đã làm bẩn ngôi sao chổi nhỏ màu xám in trên ga trải giường. Tôi phủ một tấm ga mới và ngồi đợi cô.

“Bé yêu”, cô nói trong khi tiếp tục truyền nước, “đó là điều ngọt ngào nhất mà người khác từng làm cho tôi. Cậu là người bạn tốt nhất mà tôi luôn ao ước. Tôi không xứng đáng với cậu.”

“Không phải vậy đâu”, tôi nói, “lại đây nào.” Cô tựa đầu vào lòng tôi và tôi lùa những sợi tóc ẩm rối của cô qua ngón tay tôi. Mái tóc ướt làm đùi tôi mát lạnh. “Ở trong bệnh viện người ta chẳng đối xử với tôi tử tế.” Cô lẩm bẩm. “Họ biết đó là một tai nạn, mà tôi chỉ là một đứa say xỉn. Họ sẽ đối xử với cậu hoàn toàn khác khi họ nghĩ rằng cậu gặp tình trạng nghiêm trọng. Lần trước họ cư xử với tôi tốt lắm cơ.”

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của erin kelly