Mầm Ác

Lượt đọc: 626 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 15

Tôi luôn bắt gặp bọn họ, trong những dịp hiếm có nhất ở các vị trí khó lường nhất. Ngay cả những người đóng vai trò rất nhỏ trong tấn bi kịch này, những người mà tôi chỉ gặp một hoặc hai lần, dù họ chỉ thoáng xuất hiện rồi biến mất trong nhận thức nhưng những gương mặt mờ nhạt ấy vẫn được dựng lại trong trí tưởng tượng của tôi. Họ ẩn nấp ở khắp mọi nơi, sẵn sàng xuất hiện bất cứ khi nào tâm trạng hoang tưởng bám lấy tôi.

Vài năm trước đây, tôi nghĩ rằng tôi đã thấy Nina và các con của chị ấy trong một trung tâm mua sắm. Người phụ nữ đeo đầy đồ trang sức bạc và chúng kêu leng keng khi chị bước đi. Chị bế cắp nách một bé gái trong khi cậu con trai kéo chiếc váy nhiều lớp của Nina và nhảy quanh chị ấy như nhảy quanh cây nêu trong lễ hội tháng Năm. Tất nhiên tôi biết đó không thể là họ: Inigo và Gaia bây giờ hẳn đã đến tuổi thiếu niên và những đứa trẻ này còn nhỏ hơn cả những đứa mới biết đi. Còn Nina, chị dành tình yêu cho chợ và hội chợ thủ công, chị căm ghét hàng hóa sản xuất hàng loạt và những chuỗi cửa hàng kinh doanh chúng, Nina sẽ không bao giờ lui tới những trung tâm mua sắm sáng choang nằm ở ngoại ô thành phố. Nhưng điều này không thể ngăn tôi bật khóc và lao về phía chị, sẵn sàng chìm vào vòng tay của người duy nhất có thể thấu hiểu, người duy nhất cũng biết về họ. Đứa trẻ trong vòng tay người phụ nữ ấy nghe thấy tiếng huỵch và tiếng sột soạt khi túi mua sắm của tôi rơi xuống sàn nhà, và thằng bé quay sang nhìn tôi chằm chằm. Tôi quay mặt đi trước khi thằng bé có cơ hội cảnh báo cho mẹ của nó.

Tôi ít khi nghĩ về Guy, chỉ cần nhìn thấy một người giống anh ta tôi cũng đủ làm cho tôi chùn lại. Anh ta cũng thuộc loại người điển hình: đám thanh niên như anh ta chẳng mấy thay đổi trong mười năm qua. Bạn vẫn nhìn thấy họ ở khắp mọi nơi, những chàng trai giàu có ăn mặc như thể họ là kẻ nghèo khó, họ mặc bộ đồ jean bạc màu, khoác áo gió, đi giày thể thao dù họ chẳng bao giờ tận dụng tốc độ cũng như độ ma sát được thiết kế sẵn của chúng. Giày vào quán rượu, Simon thường gọi chúng như thế. Cũng giống Nina và các con, tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện anh ta sẽ thay đổi, cắt kiểu tóc khác hay mua vài bộ quần áo mới.

Dĩ nhiên, Biba hiện diện ở khắp mọi nơi. Tôi mang hình ảnh của cô gắn lên những người phụ nữ da trắng ở độ tuổi từ mười tám đến ba mươi. Nhưng lúc này tôi chẳng tìm kiếm cô ấy nhiều như trước đây nữa.

Có đôi lần tôi bắt gặp được những người không phải là bóng ma tưởng tượng. Bốn năm trước, tôi đã nhìn thấy Rachael, bạn diễn của Biba, khi tôi cùng Alice đến nhà hát ở Covent Garden. Bộ tóc ngắn tẩy trắng của cô ta đã được nuôi dài thành một mái tóc màu nâu vàng sáng, nhưng khuôn mặt cô ta vẫn giống hệt hồi trước. Dường như vì đã chiến đấu chống lại nhan sắc xinh đẹp của mình quá lâu, nên cuối cùng cô ta đã quyết định chấp nhận chúng với thái độ từ bỏ mà hầu hết chúng ta vẫn dành cho việc tăng cân hay bạc tóc. Cô ta tay trong tay với một người đàn ông lớn tuổi choàng một chiếc khăn lụa trắng và đeo găng tay da màu đen. Một con chó nhỏ kẹp dưới cánh tay kia của cô ta thò đầu ra hít không khí, và Alice òa khóc vì cho rằng cô ta giữ một con chuột trong túi xách của mình. Rachael nhìn Alice nhưng dường như không thấy có đường nét quen thuộc của người bạn cũ trên khuôn mặt cô bé con của tôi.

Tôi cũng đã thấy Tris và Jo qua màn hình ti vi, khán giả cả nước cũng theo dõi họ qua ti vi cùng tôi. Loạt phim tài liệu về những nỗ lực để xây dựng một cuộc sống tự túc, không carbon và dùng năng lượng mặt trời ở cao nguyên Scotland đã trở thành chương trình truyền hình nổi tiếng. Sự ấm áp tự nhiên khiến người ta không thể bôi xấu hình ảnh của họ trên truyền hình, và họ vẫn giữ được khả năng truyền đạt tốt mà không thuyết giáo. Họ có bốn hoặc năm đứa con, chúng được sống tự do và cũng có mái tóc vàng, làn da rám nang và bộ dạng lôi thôi giống cha mẹ chúng. Tôi đã mua cuốn sách ăn theo chương trình ấy: nhưng tôi quay gáy sách vào trong, đặt trên kệ sách cao, sẵn sàng để được mang ra và giới thiệu cho Rex khi anh hoặc tôi đã sẵn sàng. Việc phát hiện ra rằng họ đã từng sống tại nhà Highgate sẽ là giấc mơ của cánh nhà báo, nhưng tôi đã quá lo về điều đó. Tris và Jo không bao giờ để lại bất cứ dấu chân, carbon hoặc những thứ khác ở những nơi họ từng sinh sống, và hướng đi “không để lại dấu vết” của họ giờ đã liên quan đến tiền, sách vở, phim tài liệu. Họ đã không còn là cư dân chính thức tại hẻm Queenswood. Thậm chí đôi khi tôi tự hỏi, nếu họ biết những gì đã xảy ra hai tháng sau khi họ rời đi thì sao nhỉ. Tôi tưởng tượng rằng họ đã sống mà không có ti vi và báo chí. Họ mất một năm lăn lộn lưu diễn ở Anh cùng một đoàn lữ hành Digan, lúc đó Jo đã mang thai đứa con đầu tiên, đứa bé trông có vẻ cùng tuổi với Alice. Có lẽ họ đang trên đường rong ruổi khi Rex xuất hiện trên bản tin thời sự và họ dừng chân cho đến tận lúc anh đã bị kết án. Hoặc có lẽ họ biết, và cũng mong muốn mối quan hệ này không được công bố giống như những người khác.

Có lẽ họ nói về Rex và Biba, suy đoán về những gì đã xảy ra, những gì dẫn đến tất cả những chuyện ấy. Tôi cá là họ không bao giờ tự hỏi điều gì đã xảy ra với tôi. Trong cuộc sống như ma ám của tôi, điều mỉa mai nhất đó là tôi quá mờ nhạt, là cái bóng mơ hồ nhất. Nếu bây giờ họ nhớ về nơi xưa, thì khuôn mặt và tính cách của tôi vẫn sẽ bị lãng quên. Không dấu vết.

☆ ☆ ☆

Lẽ ra tôi không phải cầm lái khi chúng tôi lao xuống đồi đến bệnh viện Whittington, nhưng Rex cũng không còn tỉnh táo và anh ôm lấy cô em gái của mình trong vòng tay. Lúc này Biba đã dần tỉnh lại, đầu cô đặt trên vai Rex và đôi chân dính đầy bùn đất trong rừng của cô thả lỏng trong lòng tôi. Người cô ấy bốc lên mùi nôn mửa và cái gì khác mà tôi không muốn xác định cho rõ. Tôi đã vượt qua đèn đỏ tại khúc cua Archway vắng vẻ và đỗ xe bừa bãi, trái phép ở chỗ đỗ xe cố định của người khác, đối diện với bệnh viện. Rex đã ra khỏi xe gần như trước khi tôi có thời gian đẩy tay phanh.

“Anh là người nhà cô ấy phải không?” Nhân viên y tế hỏi, anh ta phải bỏ dở giờ nghỉ hút thuốc của mình để giúp Rex đưa Biba trên cáng và bế cô ấy vào phòng Cấp cứu.

“Vâng”, Rex nói, “ý tôi là, tôi không cho con bé dùng thuốc nhưng tôi nghĩ tôi biết nó đã dùng loại nào. Con bé là em gái của tôi. Nó sẽ ổn chứ?” Một y tá đưa anh đến quầy tiếp nhận, anh chống khuỷu tay lên quầy, hai bàn tay ôm lấy đầu. Biba bị một căn buồng nuốt chửng, nó tách biệt hẳn với hành lang bằng một tấm rèm có hoa văn xoắn màu xanh và hồng nhìn nhức mắt. Nếu người bình thường, khỏe mạnh, không cảm thấy bị ốm trước khi đến đây, thì cũng sẽ phát bệnh sau vài phút nhìn chằm chằm vào tấm rèm đó.

Tôi ngồi bắt chéo chân trên sàn hành lang tráng cao su chạy dài bên ngoài phòng bệnh. Đây là lần đầu tiên tôi có mặt tại bệnh viện từ khi tôi mới sinh ra và tôi chẳng giữ được ấn tượng gì về nó. Thay vì một thiên đường quét vôi trắng như tôi thường tưởng tượng, những bức tường ở đây mang màu xanh bạc hà. Ở hành lang nơi tôi ngồi không có những miếng ốp chân tường; chỗ chân tường được làm cong lên, có lẽ đó là một sự đổi mới trong thiết kế để dễ làm sạch hơn, nhưng những cục bụi bẩn vón lại và tóc người vẫn bay dọc trên đường cong ấy. Một đường gờ dày màu quả đào chạy dọc theo hành lang như một đường sắt phủ thạch cao. Trông có vẻ nó được làm bằng chất liệu độn mềm nhưng khi tôi chạm vào thì thấy nó là nhựa cứng, và tôi tự hỏi không biết mục đích sử dụng của nó là gì. Tiếng lạch cạch của xe đẩy, tiếng loảng xoảng của dụng cụ kim loại, tiếng kêu gào của bệnh nhân, tiếng rì rầm trầm thấp của những những người ngồi trong phòng chờ và các nhân viên đã khiến tôi không thể nghe những gì người ta nói ở bên kia tấm rèm, nơi Biba đang nằm.

Một nơi nào đó đằng sau một bức màn khác, có giọng đàn ông hét lên.

Rex ngồi xổm xuống bên cạnh tôi và cứ giữ nguyên tư thế đó, rõ ràng là không thể chịu nổi việc ngồi bệt trên sàn nhà. “Họ không cho tôi vào, nhưng họ sẽ ra trong một phút nữa.” Anh nói. “Nếu có bất cứ điều gì xảy ra với con bé, anh sẽ tìm Guy tính sổ... giết... tẩn... xử... Lẽ ra anh không nên cho phép con bé dẫn thằng đó về nhà.”

☆ ☆ ☆

Đêm hôm đó trái ngược hẳn với đêm đầu tiên tôi đến căn nhà này. Vào đêm tiệc sinh nhật của Biba, tôi càng cố gắng kéo dài thời gian, chúng lại càng biến thành những phút giây ngắn ngủi và vội vã lướt qua tôi. Một lần nữa, tôi chìm vào giấc ngủ sâu và khoan khoái. Tôi ngủ một mạch đến ba giờ chiều, khi tiếng kêu ục ục trong bụng nhắc nhở tôi rằng lần cuối tôi ăn là cách đây hai mươi tư giờ. Chẳng có gì trong nhà bếp ngoài một nải chuối chín nẫu. Tôi ăn ba quả và lấy hai quả nữa mang lên giường cùng một bình nước.

Có tiếng ngáy nhẹ phát ra từ phòng Biba nhưng từ phòng Rex lại vọng ra một tiếng động mà tôi nghĩ là tiếng cười, nó cho tôi biết rằng anh đã tỉnh. Tôi nhón chân không đủ nhẹ nên anh đã phát hiện ra và gọi tên tôi bằng giọng thầm thì khàn đặc. Anh ngồi xếp bằng ở giữa chiếc giường được sắp xếp cẩn thận, mặc áo thun Rolling Stones và quần đùi, một tách trà được đặt trong khoảng giữa hai chân. Hai hàm răng của anh chạm nhau như vạch ra một nụ cười kỳ quặc và chúng run lên bần bật. Phải mất vài giây tôi mới nhận ra rằng đó không phải là tiếng cười mà nước mắt. Trước đây tôi chưa từng thấy người đàn ông nào khóc. Nó vừa hấp dẫn vừa đáng ghét mà lại rất đáng thương và tôi biết rằng tôi sẽ nói hoặc làm bất cứ điều gì tôi có thể để ngăn anh làm việc đó. “Anh có muốn ăn chuối không?” Tôi nói. Anh gạt quả chuối mời mọc ấy sang một bên.

“Tôi nghĩ tôi đã mất con bé.” Anh nói qua tiếng nấc. “Tôi nghĩ rằng con bé sẽ chết.”

“Ôi, Rex.” Tôi ngồi xuống bên cạnh anh. “Anh đã ngủ chưa?” Anh lắc đầu.

“Tôi rất mệt mỏi.” Anh nói, và tôi có cảm giác anh ấy không chỉ nói về những giờ vừa qua. Tôi không có lời nào để xoa dịu anh, vì vậy tôi đưa cánh tay của mình ra và anh ngã vào lòng tôi như một cậu bé. Tôi hít lên mái tóc của anh khi tôi vuốt ve nó. Mùi Rex giống của Biba nhưng còn thêm cả mùi hương của riêng anh, giống như một sự pha trộn tinh tế mà khác biệt của những hưong thơm cùng loại. Mùi của anh mang hương thơm ngát của xà phòng chứ không có mùi thuốc lá. Tôi đợi cho đến khi tôi chắc rằng anh đã ngừng khóc và cố gắng kéo anh ra.

Chầm chậm sát lại gần, anh giữ lấy trán tôi một lúc lâu và sau đó nhẹ nhàng, từ từ, ép môi anh vào môi tôi. Khi tôi đáp lại nụ hôn của anh, tôi nếm được vị muối và trà có đường. Cảm giác hoàn toàn khuất phục này đến bất ngờ và lạ lẫm nhưng có thể nhận ra ngay lập tức. Tôi thấy dịu êm như sữa ấm, và ngạc nhiên bởi sự gia tăng nhanh chóng của bản năng mà tôi chưa bao giờ biết là mình có. Và tôi cũng cảm nhận được một sự tự tin khai sáng cho tôi. Những điều đó đã biến Rex từ kẻ ở chung nhà luôn khiến người ta bực bội trở thành một người tình tuyệt vời; sự trầm lặng và quan tâm, sự chú ý đến từng chi tiết chính là những gì tôi khao khát nhưng bấy lâu nay tôi chẳng hay biết. Đỉnh điểm là khi anh dụ dỗ tôi cho anh lần đầu tiên.

“Anh đã muốn làm điều này từ rất lâu rồi”, khi mọi việc xong xuôi, anh nói, “kể từ lần đầu tiên anh nhìn thấy em. Em là cô gái xinh đẹp nhất đã từng cùng anh.”

Vài giây sau anh ngủ thiếp đi. Tôi hôn lên lưng của anh trước khi leo lên gác mái. Khi thức dậy, tôi phải mất một vài giây để nhận ra rằng ánh sáng màu xám bụi trong phòng ngủ của tôi không phải là bình minh mà là hoàng hôn.

Hai người kia đang ngồi ở bàn ăn. Biba, mặc một chiếc áo khoác màu vàng nhạt kín đáo đầy hối lỗi, rõ ràng đã được tận hưởng một giấc ngủ phục hồi. Vết bầm đỏ trên trán là thứ duy nhất chứng minh trải nghiệm đau đớn của cô. Đôi mắt của Rex trũng xuống, nó còn hơn cả một lời khiển trách và làm cho tôi cảm thấy như thể tôi đá vào mặt một chú cún con vậy. Sự giằng xé của cảm giác tội lỗi rất sắc bén, đó là quy luật tự nhiên. Một tuyển tập tạp chí và báo trải ra trước mặt Biba - Sân khấu, tôi nghĩ, một cuốn tạp chí của Hội diễn viên và một cuốn sách dày như cái chặn cửa tên là Niên giám diễn viên. Cô và Rex dùng bút hồng và xanh khoanh tròn những khóa học, buổi thử giọng và công ty kịch nghệ đáng quan tâm. Biba đắm mình trong việc của họ, nhưng sự tập trung của Rex lại chỉ dành cho tôi.

“Tôi đã nói với Rex rằng tôi hối hận đến mức nào.” Cô nói với tôi, không rời mắt khỏi trang báo trước mặt cô. “Nhưng mọi thứ đang thay đổi. Tôi biết tôi đã khiến cậu cảm thấy sợ hãi và tôi cũng sợ bản thân mình. Khốn kiếp... Tôi không bao giờ uống rượu nữa.”

“Và không bao giờ gặp lại Guy.” Rex nói thêm, vẫn giữ tôi trong ánh mắt của anh.

“Và không bao giờ gặp lại Guy nữa.” Biba xác nhận, tay cô dốc ngược gói thuốc Golden Virginia để chúng thực rằng nó đã trống không. “Mặc dù hình như em nhớ rằng anh ta đã để lại một gói thuốc lá ở đâu đó xung quanh cái ghế lười. Nhưng em không cần phải tẩy chay nó, đúng không? Ý em là, em không thèm thuốc lắm đâu nhưng em không muốn lãng phí. Em ghét phải dùng đến thuốc lá cuốn tay.” Cô vung chân bật ra khỏi ghế và đến Phòng Nhung, để lại Rex và tôi một mình.

“Có phải vì anh làm rất tệ nên em mới bỏ về phòng đúng không?” Đó là tất cả những gì anh ấy nói.

“Không! Không hề. Em chỉ không muốn Biba thấy em ở trong phòng anh.” Anh với tay qua bàn để chạm đến tay tôi và dùng ngón cái để vẽ vòng tròn trong lòng bàn tay của tôi. Anh bắt đầu kéo tôi lại gần hơn.

“Rex. Thật sự rất tuyệt. Trước đây chưa có ai khiến em được như thế” Tôi chưa bao giờ nói bất cứ điều gì quá rõ ràng. Tôi nghĩ đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nụ cười chân thật của Rex: nó chiếm toàn bộ khuôn mặt anh và ban cho anh vẻ đẹp có thể sánh ngang với Biba. Tiếng bước chân của Biba vang lên trên cầu thang và một làn khói bay tới trước cho chúng tôi biết cô ấy đã tìm được gói thuốc lá.

“Tối nay nhé?” Anh thì thầm. Tôi không rõ chúng tôi đến với nhau như vậy Biba có biết không, nhưng thỏa thuận này chắc chắn như thể chúng tôi đã ký hợp đồng. Anh buông tay tôi ra chỉ vài giây trước khi Biba bước đến. Nhưng cô không hề nhạy cảm với sự căng thẳng.

“Em thực sự thích sự tỉnh táo mới mẻ này”, cô tuyên bố, mặc dù nồng độ cồn trong máu của cô có lẽ vẫn còn ở mức khiến người ta phải mất bằng lái xe, “em cảm thấy thực sự tràn đầy sinh lực và tích cực.”

“Em có muốn Karen và anh cũng ngừng uống rượu không? Bọn anh không ngại đâu.”

Chúng tôi ư? Cơn tức giận làm giảm bớt dục vọng mới được tìm thấy của tôi. Tôi không biết mình đã sẵn sàng để từ bỏ con say xỉn đáng yêu này hay chưa, tôi vẫn muốn nhấn chìm những đêm dài của mình trong cơn say ấy.

Chúng tôi không uống rượu nữa mà mỗi tối chuyển sang dùng các loại đồ uống nóng. Các chiếc cốc đủ loại thay thế cho những chai rỗng đặt ở chỗ chúng tôi nằm trên sân thượng. Rex lấy ra một hộp trà thảo dược Nina đã để lại trong nhà bếp và liên tục đun hết ấm này đến ấm khác. Nó có mùi giống nước tắm hơn là đồ uống. Sau khi cho thêm mật ong thì cũng tạm chấp nhận được, nhưng nó vẫn không phải rượu vang Shiraz. Thời gian chuyển giao từ ngày sang đêm dường như thiếu sót khi không có hơi rượu, và tôi đã gần như ngạc nhiên khi mặt trời lặn mà vắng bóng rượu vang.

Biba bắt đầu chảy dãi xuống trang báo mở rộng mà cô đang đọc dở và khi Rex đề nghị cô đi ngủ thì cô ngoan ngoãn làm theo với sự hiền lành ngơ ngác. Rex trườn qua chăn đệm như một con rắn cho đến khi anh duỗi thẳng người ra và gối đầu lên bụng tôi. Tôi liếc nhìn lên cửa sổ phòng ngủ của Biba, thẳng phía trên nơi chúng tôi nằm.

“Con bé sẽ ngủ trong nhiều giờ”, anh nói, răng cắn vào dây thắt lưng của tôi.

“Nhỡ cô ấy không ngủ thì sao?” Tôi nói. “Cô ấy đã nằm trên giường cả ngày rồi.”

“Nó sẽ ngủ”, anh nói rõ, “con bé đã dùng năm miligram Valium.”

“Tại sao bệnh viện lại cho cô ấy dùng Valium 40* ?”

* Thuốc để điều trị rối loạn lo âu, các triệu chứng cai rượu, hoặc co thắt cơ, động kinh... Những tác dụng phụ chủ yếu của Valium là gây buồn ngủ, nôn, cơ thể mệt mỏi.

“Không phải họ. Anh đã bỏ vào tách trà của nó.” Tôi ngồi dậy và anh trượt ra khỏi lòng tôi.

“Anh làm cái gì cơ?”

“Đừng lo lắng, anh biết anh đang làm những gì.” Rex nói như thể liều lượng thuốc mới đáng quan tâm chứ hành động của anh thì chẳng có vấn đề gì hết. “Nina bị khó ngủ. Vì uống quá nhiều cà phê. Cô ấy để lại một ít thuốc giảm đau sau khi chuyển đi.”

“Lạy Chúa, Rex! Chẳng lẽ chuyện này quan trọng đến nỗi anh phải đánh thuốc ngủ em gái để được ở bên em à?” Tôi hỏi.

Anh đặt tay lên vai tôi và đẩy một cách nhẹ nhàng.

“Ừ.” Anh nói, phủ cơ thể của anh lên người tôi.

Trong đêm đó, tôi học được thêm một điều về chuyện chăn gối, đó là bạn có thể xem thường hành động của ai đó và ít nhất nó sẽ không làm giảm đi sức hấp dẫn của bạn đối với họ. Tôi lại chìm vào chiếc chăn của mình và tan vào nụ hôn của anh.

“Anh chắc là cô ấy sẽ không thức dậy chứ?” Tôi thì thầm. “Nó ngủ say như chết rồi mà.” Anh đáp.

***

Biba giữ sự quyết tâm của mình trong một tuần; cô không uống rượu và hoàn toàn tập trung vào sự nghiệp. Mặc dù cô vừa trải qua ba năm học diễn xuất, nhưng cô vẫn ghi danh vào khóa học tại một trung tâm kịch tư nhân ở West End, để trang bị cho cô những thực tế cuộc sống mà một nữ diễn viên thử vai phải trải qua. Tiền học được trả bằng tiền trợ cấp thất nghiệp của Rex.

“Thật sự rất khủng khiếp.” Cô vui vẻ nói khi đi ra khỏi cửa vào lúc 8 giờ sáng. “Dành ba năm ngâm mình trong Chekhov, Ibsen và Shaw, chuẩn bị những màn độc thoại và rồi tốt nghiệp, sau đó tất cả những gì sẽ làm là đứng trước một cái camera chết tiệt. Nhưng tôi đã được gặp những diễn viên có nhiều năm trong nghề, họ vẫn tiếp tục học tập. Cái nghề này là thế đấy: không bao giờ, không bao giờ được ngừng học hỏi.”

Tôi cũng đang học rất nhanh. Những ngày rối ren và ngột ngạt đã trôi qua trong phòng ngủ của tôi hoặc của Rex, hai cơ thể quấn lấy nhau và chúng tôi luôn phải nghe ngóng ra cửa. Mỗi ngày tôi tìm sự ngạc nhiên và vui vẻ đầy mới mẻ bằng cách đáp lại những dấu vết đê mê, dịu dàng của Rex. Tôi nhớ Nina đã nói về việc cần một cái gì đó “Latin hơn một chút” và nghĩ chị ấy đúng là điên khùng.

Tính cách của anh không hề thay đổi, sự tự tin trong phòng ngủ không mở rộng ra bên ngoài. Anh vẫn vừa tôn trọng vừa kiểm soát em gái mình, vẫn dễ bị kích thích mỗi khi cảm thấy lo lắng hay khi nhắc đến căn nhà, thậm chí còn rất nhàm chán, nhưng tình cảm mà tôi trao cho anh đang trải qua một sự phát triển khó mà thấy được. Có lẽ Rex đã lấp đầy khoảng trống mà Biba để lại khi vắng nhà, hoặc có lẽ đó chỉ là những gì chuyện chăn gối mang đến, nhưng trọng tâm của sự chú ý và tình cảm của tôi đang dần chuyển từ cô em sang người anh. Nina đã đúng, Rex là người tình hoàn hảo của một ai đó và anh là của tôi. Tôi tự hỏi tại sao trước đây tôi lại nghi ngờ vẻ đẹp của anh. Khuôn mặt anh không còn là hình bóng thay thế của Biba nữa, mà đẹp theo đúng nghĩa của nó.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của erin kelly