Mầm Ác

Lượt đọc: 627 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 16

Chiếc máy tính tôi dùng để làm việc được đặt dưới gầm cầu thang, ghế ngồi quay lưng với phòng khách và những phiền nhiễu của nó. Khi về đến nhà, những giấy tờ mà tôi chất đống trên bàn phím máy tính đã bị đem ra vứt lung tung trên bàn cà phê. Alice đang ngồi một mình bên màn hình máy tính, lưỡi cuộn như một ống nhỏ trong khi nó chăm chú lướt qua một trang web mà tôi không biết là trang nào.

Chiếc máy tính này lẽ ra chỉ một mình tôi được động vào, không phải vì tôi muốn giấu cái gì, mà vì tôi muốn kiểm soát những thứ Alice được xem. Máy tính được bảo vệ bởi một mật khẩu mà con bé không bao giờ đoán được, nhưng rõ ràng là Rex có mật khẩu, hoặc biết làm thế nào để vượt qua hay vô hiệu hóa nó. Đây là một từ dài và một cái tên khác thường, với bốn phụ âm ở giữa. Nếu đó là một cái máy tính xách tay thì tôi sẽ gập ngay màn hình xuống, thay vào đó tôi rút luôn phích cắm ra.

“Meeeẹ!” Alice nói khi máy tính bị ngắt điện với một tiếng thở dài tuân thủ. “Con vẫn đang xem mà mẹ?” Có vẻ như thầy cô giáo của con bé và tôi không thể làm gì để biến câu nói của nó từ câu hỏi thành câu trần thuật. Rex đi từ bếp vào, một tay cầm dao, tay kia cầm củ hành tây, đó là lý do tại sao tôi cho rằng anh ấy trông như thể đang khóc.

“Nó không được phép vào Internet khi không có ai giám sát.” Tôi nói.

“Anh chỉ đứng cách nó có ba mét thôi.” Anh đáp. Tất nhiên là thế rồi. Về cơ bản, trong ngôi nhà nhỏ bé này hai người không thể đứng cách nhau quá ba mét.

“Mẹ nghĩ rằng con sẽ bị một kẻ ấu dâm dụ dỗ bắt cóc đấy bố.” Alice nói, đảo mắt. Con bé giậm mạnh chân, đi ngang qua căn phòng và ngúng nguẩy ngã xuống đệm sofa. Con bé không học khiếu diễn xuất ấy từ tôi. “Con vẫn không có ý kiến gì, chờ đến lúc con chuẩn bị sẵn sàng đấy chứ. Chúng ta đã nói ở trường rồi mà. Con biết con đang làm gì.” Thực ra, lũ tội phạm ấu dâm không phải nỗi lo lớn nhất của tôi. “Anh mới ra khỏi phòng một phút thôi.” Rex nói trong sự hối lỗi. Nhưng chỉ một phút thôi cũng đủ để xảy ra chuyện rồi. Tôi biết rằng mình không thể bảo vệ con bé cả đời. Nhưng nó vẫn còn quá nhỏ. Đến lúc này, tôi vẫn giữ con bé trong tầm kiểm soát. Tôi không ngăn cản con bé, mà chỉ giữ nó ở đúng vị trí của mình, chỉ trong một thời gian ngắn nữa thôi.

Bấy lâu nay Alice vẫn luôn chấp nhận những tình tiết vụn vặt của câu chuyện này qua lời kể của tôi, nhưng sớm muộn gì con bé cũng sẽ muốn biết rõ câu chuyện hơn.

Con bé không biết họ của Rex từng là Capel nhưng tôi đã lỡ miệng nói ra tên Biba và chỉ đầu mối đó thôi là đủ rồi. Việc tôi nói ra cái tên ấy không phải để con bé lén lút lần mò tìm hiểu thông tin về nhà Capel. Bây giờ Alice không cần nhặt nhạnh từng mảnh báo hay nghe lỏm như tôi đã từng làm. Con bé có thể mò ra những câu chuyện mà tôi đã mất nhiều tháng để tìm hiểu và dành nhiều năm để che giấu chỉ với vài cú nhấp chuột. Hai cái tên Rex và Biba đủ bất thường để có thể dễ dàng tìm thấy qua mục lưu trữ báo chí. Tuổi trẻ, tiền bạc, gia đình phóng khoáng, không theo khuôn phép xã hội - những điểm hấp dẫn rõ ràng ấy đồng nghĩa với việc vụ án của Rex có xu hướng được tổng hợp trên các trang web đáng sợ được điều hành bởi đám người tôn thờ những điều này. Chỉ cần biết mình muốn tìm gì, thì trên mạng đều có hết. Trước khi Rex về nhà khoảng một tháng hoặc hơn tháng, tôi đã thử tìm một lần. Mọi thứ đều được phơi bày trên mạng.

Ít nhất vẫn có một điều mà Alice không thể tìm được trên mạng Internet, và đó là bản chất tội phạm chưa bị phát hiện của tôi. Nói thế không có nghĩa là bí mật của tôi được giấu kín. Trái lại. Có rất nhiều tình huống có thể xảy ra, những mối nguy tiềm tàng dù là vô tình hay cố ý cũng là nguyên nhân khiến sự thật buộc phải được lôi ra ánh sáng. Thời gian không làm giảm bớt tỷ lệ nguy hiểm đối với tôi. Con gái tôi càng lớn thêm mỗi ngày, tỷ lệ nguy hiểm đó ngày càng tăng. Điều gì sẽ đến nếu tôi bị phát hiện? Tôi thậm chí còn không biết mình đã phạm phải luật nào, nhưng chắc chắn tôi đã làm những điều phi pháp. Và họ sẽ trừng phạt tôi thế nào đây? Còn sự trừng phạt nào tồi tệ hơn việc tôi phải sống cùng “những điều tôi biết” mỗi ngày?

☆ ☆ ☆

“Từ giờ đến cuối ngày cậu phải đưa tôi danh sách đấy nhé.”

“Gì cơ?”

“Danh sách khách mời cho bữa tiệc của cậu. Chúng ta chỉ còn hai tuần thôi, lẽ ra phải đi mời người ta từ cả năm trước rồi ấy chứ.”

Sinh nhật lần thứ hai mươi mốt của tôi diễn ra sau Biba vài tháng, vào cuối tháng Bảy và cô cũng nhiệt tình với nó như chính sinh nhật của cô vậy. Trái tim tôi ngây ngất khi nghe cô mô tả về kế hoạch tổ chức tiệc: loại nhạc chúng tôi sẽ chơi, những bộ váy xòe chúng tôi sẽ mặc, bàn tiệc được mang lên phòng ăn, trên bàn đặt một chú heo quay để cả đám cắm đầu vào ăn, “Và sau đó là rất nhiều hàng cấm dùng thay cho món tráng miệng. Mọi người sẽ được 'phê' quên lối về.” Nghe có vẻ đây là một bữa tiệc mà tôi rất muốn tham dự với tư cách khách mời danh dự, nhưng khi tôi làm chủ bữa tiệc thì mọi thứ thật mông lung. Tôi phải mời ai đây? Quan hệ xã hội của tôi thực sự rất hạn hẹp, ở London chỉ có ba người được tôi coi là bạn, hiện giờ họ đang ở nơi nào đó bên Pháp cùng bạn trai cũ của tôi. Nina cũng không thể đến dự tiệc. Ngay cả cặp đôi du mục thân thiện Tris và Jo chắc chẳng quay về từ Devon chỉ để ăn sinh nhật của một người mà họ mới gặp có hai lần. Rachael thì ở gần đây, nhưng việc mời một cô bạn thân khác của Biba và là người đã từng ở phòng Gác Mái Một làm khách mời duy nhất mà tôi quen tại bữa tiệc sinh nhật của mình đúng là một cú tát trời giáng của sự tuyệt vọng. Tôi vừa muốn mời khoảng hai mươi người, vừa muốn bữa tiệc này chỉ có ba chúng tôi.

“Tôi không muốn tổ chức rầm rộ đâu.” Tôi nói, và nhìn thấy gương mặt tiu nghỉu của Biba. “Có lẽ chúng ta nên giảm quy mô của nó xuống một chút. Sẽ là một buổi tối tuyệt vời nếu chỉ có ba chúng ta thôi. Chúng ta vẫn có thể bật nhạc, nướng thịt lợn và dùng những viên thuốc thượng hạng.”

“Ừ...” Cô nói một cách nghi ngờ.

Vào thời điểm sắp đến sinh nhật của tôi, không có kế hoạch nào được thực hiện, không mua sẵn đồ ăn và sự nhận biết duy nhất của dịp này là một tấm thiệp sinh nhật có chữ ký của hai người họ. Đó là một tấm thiệp đẹp, là bức tranh vẽ khu rừng của một họa sĩ địa phương, nó được vẽ bằng màu nước, khắc họa lại một cách hoàn hảo những gì tôi nhìn thấy ở khu rừng này: lung linh, thanh tao và gần như không có người. Nó được đặt trên bệ lò sưởi trong căn gác của tôi suốt mùa hè năm ấy. Đó là một trong số ít những tài sản tôi thu gom được từ căn nhà này khi tôi cao chạy xa bay, nhưng bây giờ tôi không còn giữ nó nữa. Tôi đã đốt nó trong sân nhà ở Brentford khi tôi được ở một mình. Nhưng đó là tất cả những gì tôi có: không có quà và chắc chắn không có tiệc tối, thậm chí không có chuyến thăm bí mật từ Rex. Tôi nằm trên giường của mình trong suốt hai giờ giữa buổi chiều, bề ngoài là đọc sách nhưng thực ra là đang nằm chờ Rex đến tìm tôi, nhưng anh đã không đến.

Vào lúc năm giờ, anh quay lên sân thượng, nơi tôi đang tắm nắng và Biba đọc sách, một nụ cười bẽn lẽn nhảy múa trên khóe miệng anh. Tôi mặc một bộ bikini và Biba mặc chiếc áo thun cô yêu thích.

“Em không thể ăn mặc như thế mà ra ngoài được.” Anh nói với chúng tôi. Anh nhìn đồng hồ của mình. “Bạn có hai tiếng đồng hồ để sẵn sàng cho bữa tiệc sinh nhật của Karen.” Từ trong túi quần jeans lửng của mình, anh lấy ra một cuộn tiền hai mươi bảng. “Anh sẽ mời hai cô gái anh yêu thương đi ăn tối.” Rex vỗ tay hai lần. “Nào! Sửa soạn càng sớm thì em sẽ càng xinh.”

Biba mở một cánh cửa sổ trong phòng ngủ của cô, có lẽ là để thể hiện sự tôn trọng dành cho ngày sinh nhật của tôi, và mùi ngột ngạt thường thấy của tóc, da và chăn mền đã không còn nữa. Có tiếng gõ cửa, sau đó là tiếng dép xăng đan của Rex nện xuống hành lang. Bên ngoài cửa, một chai rượu vang sủi cava mua ở siêu thị được đặt trong một cái chậu hoa chứa đầy đá lạnh trên một khay đen cũ tồi tàn in hoa văn hình tròn đồng tâm lòe loẹt theo phong cách những năm 70. Hai ly sâm panh xếp hai bên thân chai cũng đã lấp lánh với bong bóng vàng kim.

“Tôi mặc gì đây?” Tôi nói với Biba khi uống hết ly rượu đầu tiên chỉ trong hai ngụm. “Tôi không có bộ đồ sang trọng nào ở đây cả.”

“Bây giờ sẽ có.” Cô trả lời. Từ đâu đó trong tủ quần áo của cô, cô lấy một chiếc hộp được bọc giấy phẳng phiu. “Chúc mừng sinh nhật, cô bé Lọ Lem. Con sẽ có mặt tại buổi khiêu vũ!” Tôi giũ chiếc váy ra, nó cũ nhưng không chê vào đâu được, nó là chiếc váy xòe cổ yếm, là loại những cô gái sẽ mặc khi đi nhảy nhót với các anh lính vào thập niên 40. Nó hợp với tôi hơn bất cứ bộ đồ mới nào tôi từng mặc.

“Cảm ơn”, tôi nói, “tôi rất thích nó.”

“Quá tuyệt!” Biba vỗ tay vui sướng. Cô lấy một chiếc đũa sơn mài đỏ từ cốc thiếc trên bàn trang điểm lộn xộn của mình và cố định tóc trên đỉnh đầu tôi thành một búi tóc lỏng lẻo, để lộ ra chân tóc nâu đen đối lập với những lọn tóc vàng. Cuối cùng cô thoa cho tôi màu son trùng với màu của chiếc váy và chuyển sự chú ý sang trang phục của mình. Cô đã chọn một chiếc váy bồng màu hồng nhạt và quấn một dải ruy băng màu đen xung quanh cổ. Với mái tóc được búi thấp, trông cô giống nhân vật trong một bức tranh của Degas. Cô dán mắt vào tôi qua tấm gương hoen ố.

“Chắc chắn cậu biết anh ấy đã phải lòng cậu.” Cô nói ra suy nghĩ của tôi, kéo một sợi tóc lòa xòa ra khỏi mặt tôi và cuốn nó vào chiếc đũa. “Cậu có điều gì muốn nói với tôi không?” Cô hỏi với một nụ cười ranh mãnh. Màu đỏ bừng lan xuống cổ và ngực tôi, nó còn sáng hơn, rực rỡ hơn màu đỏ trên chiếc váy tôi đang mặc, đó là tất cả câu trả lời mà cô cần.

“Cậu biết từ lúc nào?” Tôi vừa nhìn vào vạt váy đính ren vừa nói. “Tôi muốn nói với cậu, nhưng...” Khi tôi nhìn lên, cô đang mỉm cười. “Cậu không phiền chứ?”

“Phiền ư? Tôi đã mong chuyện ấy sẽ xảy ra ấy chứ. Nếu cậu thành đôi với Rex thì cậu đã có hai lý do để ở lại đây. Vì vậy, bây giờ cậu phải ở lại với chúng tôi.”

“Sao tôi lại rời khỏi đây được chứ?” Tôi nói. Tôi muốn uống thêm sâm panh nhưng trong chai chẳng còn giọt nào. Tôi chỉ uống được hai ly.

“Đến cuối cùng”, cô nhún vai, “mọi người đều làm thế.”

“Các quý cô!” Không khí mùa hè nặng nề đến nỗi bóp nghẹt giọng của Rex, như thể anh đang ở nhà kế bên chứ không phải trên đầu cầu thang bên ngoài. “Cỗ xe của các cô đang chờ đợi!”

Một xe taxi màu đen - chứ không phải xe thuê - đang nổ máy chờ chúng tôi trên đường. Biba trượt xuống và túm lấy Rex, bắt anh cùng nhảy một điệu xoay vòng ở chân cầu thang.

“Như anh có thể suy ra, cô ấy biết chúng ta yêu nhau rồi.” Tôi nói với Rex.

“Em rất vui khi thấy hai người đến với nhau.” Cô nói, rồi tát nhẹ lên má Rex. “Còn cái này là vì hai người không nói cho em biết.” Cô nói. Cô chỉ tát đùa, nhưng vẫn để lại một dấu bốn ngón tay không phai cho tới tận khi chúng tôi gần đến nhà hàng.

Nhà hàng ấy nằm ở đâu đó trong khu Bow, Whitechapel hoặc Shoreditch. Trước đây tôi chưa từng biết về khu sang trọng ở East End, và đến bây giờ tôi vẫn chẳng biết. Có lẽ nếu tôi ở lại lâu hơn, Biba và tôi đã đi khám phá vùng đất cảng ở bên kia vòng xuyến Old Street này, nhưng tôi đã không làm thế và khi tôi quay lại, liệu có còn ai khác cùng tôi đi đến đó hay không? Tôi chưa quá già, tôi cùng tuổi với những người sẽ tụ tập ở các quán bar và câu lạc bộ của Hoxton tối nay. Nhưng hoàn cảnh hạn chế tất cả những cơ hội của tôi. Đến tận lúc này tôi cũng chẳng rõ những nơi ấy có chỗ thay tã cho trẻ con hoặc thực đơn cho bé hay không.

Tôi đã đọc trong một cuốn tạp chí của Biba, họ viết rằng khu vực này là khu căn hộ Soho 41* mới, nhưng mà bạn phải biết mình đang đi đâu nếu như không muốn bỏ phí cả buổi tối vào việc lang thang quanh những cái kho bỏ hoang, với hy vọng có thể tình cờ đi qua những quán bar và nhà hàng được mệnh danh là phải đến-mỗi-tuần. Mỗi tòa nhà chúng tôi đi qua đều có vẻ vô chủ và trông như một điềm gở với tôi; thậm chí một vài tòa nhà hiện đại, với những bức tường làm bằng thủy tinh khiến tôi sợ hãi, cũng bày ra dáng vẻ như chúng đã soi bóng biết bao người thời thượng, những người chắc chắn sẽ nhận ra và khinh miệt tôi như một kẻ ngoại đạo. Thật may mắn và khá là kinh ngạc khi Rex tỏ ra là một người rất am hiểu: anh bảo tài xế taxi phi xe đến bên cạnh một tòa nhà bốn tầng đen kịt, nếu nó không có những ngọn đuốc rực lửa cháy đỏ hai bên cửa ra vào thì chắc chẳng bao giờ tôi liếc nhìn nó đến lần thứ hai. Tôi không nhớ tên của nhà hàng và cũng chẳng biết làm thế nào để tìm đường trở lại đó, nhưng đến bây giờ tôi vẫn có thể nhớ lại từng chi tiết trong cách bài trí nội thất lạ lùng ấy. Đó là một nơi thiết kế cao cấp, một thế giới khác hẳn với những tiệm pizza và những quán ăn tôi từng đến. Thú nhồi bông lấp ló trong lọ thủy tinh và treo trên trần nhà. Một chú chó bull với đôi cánh bướm được treo bằng dây, nhào đến gần hai chiếc đèn chùm pha lê một cách đầy nguy hiểm, những chùm đèn khổng lồ thu hút ánh nhìn của cả phòng và thả những đốm sáng lấp lánh lên làn da của chúng tôi. Các bức tranh sơn dầu được đóng trong khung kiểu rococo 42* treo đầy trên tường và những chân nến lớn cháy bập bùng trên mỗi bàn ăn.

* Loại căn hộ vừa dùng để ở vừa làm văn phòng.

* Kiến trúc Rococo là một phong cách nghệ thuật và thiết kế nội thất của Pháp thế kỷ XVIII.

Bản thân các nhân viên phục vụ cũng là những tác phẩm nghệ thuật, họ là những người đẹp ăn mặc táo bạo. Tôi nhận thấy rằng, một nửa số thực khách ở đây là những viên chức mặc Âu phục, điềm đạm ngồi trong góc tối của nhà hàng, và tôi rất hài lòng khi cô phục vụ có vẻ đẹp pha trộn chủng tộc với mái tóc tết sam dài đong đưa bên hông, dẫn chúng tôi đến một bàn ở giữa phòng.

“Tốt lắm, Rex”, Biba thì thầm lúc cô ngồi vào chiếc ghế nổi bật nhất, “cuối cùng anh cũng đã tìm thấy cái gen tuyệt vời của mình, thứ duy nhất chứng minh chúng ta là anh em.” Cô nói như thể người ta sẽ nghi ngờ điều đó khi hai anh em họ đúng cạnh nhau vậy.

Thực đơn to bằng một tờ báo khổ rộng, viết bằng tiếng Pháp phức tạp và hoa mỹ với chú thích tiếng Anh chẳng có mấy tác dụng. Tôi cố gắng dịch nó ra, và khi cô phục vụ đến thì tôi gọi món cho cả ba người. Đây là lần đầu tiên Rex được nghe tôi nói tiếng nước ngoài, còn với Biba là lần thứ hai. Tôi chạm đến lòng ngưỡng mộ của họ.

“Anh lấy đâu ra tiền để trả cho bữa ăn này?” Biba nói khi món đầu tiên của cô được đưa lên, một phần rau xanh rưới nước sốt trắng. “Ý em là, em không phàn nàn gì cả, em rất thích nơi này, nhưng em tưởng chúng mình nghèo kiết xác cơ mà?”

“Anh đã bán một tấm ảnh ghép.” Rex nói. Biba dừng lại, ngọn măng tây cắm trên dĩa còn chưa kịp đưa vào miệng. Tôi lập tức nhớ ra rằng mình không được biết về các kỷ vật trong chiếc hộp đặt dưới giường của Rex. “Đó là tờ giấy dán tất cả những bản sao nhỏ của các bức hình được ghi lại trong một buổi chụp, từ đó có thể chọn tấm hình mà mình muốn sử dụng. Bố anh để lại vài tấm sau khi ông rời đi. Chúng khá có giá trị nếu đó là ảnh của người nổi tiếng, hoặc có chữ ký của họ. Trước đây bọn anh đã bán hết những bức ảnh thực sự rồi, nhưng phần còn lại này cũng đáng giá vài trăm bảng.”

“Nó có ý nghĩa rất quan trọng với anh phải không?” Tôi hỏi. Rex nhún vai.

“Bữa ăn này còn có ý nghĩa hơn.”

Chúng tôi có thể đi tàu điện về nhưng Rex cứ nhất định đòi gọi taxi và dùng hết đồng hai mươi bảng cuối cùng của mình. Ba chúng tôi cùng ngồi trên ghế sau, họ đặt đầu lên vai tôi mà chẳng nhận ra người kia cũng làm như vậy. Trong giây phút đó, tôi được trải nghiệm cảm giác hạnh phúc gần như đến tột cùng và không muốn chuyến đi này kết thúc. Tôi không còn cảm thấy mình như một người ngoài cuộc mà tôi là một điều gì đó thuộc về cả hai người họ.

Ngôi nhà chìm trong bóng tối. Mũi của tôi giật giật khi tôi chờ đợi ở chân cầu thang trong lúc Rex và Biba cãi nhau về ổ khóa bị lỗi. Tôi nhận ra rằng khi bạn không hút thuốc thì khứu giác của bạn thính hơn và bạn có thể ngửi thấy những mùi mà người hút thuốc lá không thể ngửi thấy (Nếu đến tuổi nổi loạn mà Alice dám nghĩ rằng nó có thể thoát khỏi tội lén hút thuốc thì cứ liệu hồn). Có ai đó vừa nãy hoặc có thể là ngay lúc này đang đứng gần đây hút cần sa. Đó là một mùi nặng và gây chóng mặt, không giống với loại mùi dịu nhẹ của hoa cần sa mà Rex đang giữ. Thứ mùi ấy cay nồng, giống mùi của lá cần khô hăng do Guy mang tới.

Tôi hướng theo mùi hương. Guy nhanh, nhưng không đủ nhanh để hoàn toàn biến vào khu rừng trước khi tôi thấy anh ta lủi mất, dường như anh ta sợ một cuộc đối đầu. Guy không cần lo tới chuyện tôi nói cho người khác biết về sự có mặt của anh ta, vì tôi sẽ không cho anh ta chen chân vào ngày sinh nhật hoàn hảo của tôi. Mùi hương bảng lảng của cần sa anh ta hút là thứ cuối cùng biến mất giữa rừng cây. Với những bước chân giẫm lên đất nghe răng rắc chẳng khiến người ta quan tâm, anh ta rời đi, chỉ để lại một làn khói không ai nhận ra ngoài tôi.

☆ ☆ ☆

Những ngày tiếp theo sau sinh nhật của tôi dường như đều đều trôi qua suốt cả mùa hè. Tôi nghĩ rằng sự mãn nguyện mà tôi có được trong những ngày này chính là điều bố tôi nói tới trong câu chuyện “một mùa hè trong đời” của ông. Chẳng bao lâu sau khi chuyển đến hẻm Queenswood, tôi chấp nhận sự thật rằng sự buông thả đến mức hỗn loạn trong bữa tiệc sinh nhật của Biba và những buổi tụ họp bạn bè náo nhiệt của Tris và Jo sẽ không diễn ra mỗi ngày hoặc thậm chí là mỗi tuần, nhưng điều nguy hiểm tôi không ngờ đó là thói sống buông thả hàng ngày lại khiến tôi thích thú hơn những điều kia. Tôi không thể kể hết những gì chúng tôi đã làm: chúng tôi ăn uống và nói chuyện hàng giờ, Rex cùng tôi lăn lộn trên giường còn Biba đọc kịch bản và báo chí, chờ đợi người đại diện của cô gọi tới và cứ vài ngày lại đến West End để tham gia các lớp học, các buổi thi tuyển, hoặc các cuộc họp không chính thức bí ẩn với các đạo diễn tuyển dụng hoặc những người được cô nhắc đến với danh xưng mơ hồ là “cò mồi”.

Những người bạn diễn Biba thường gặp trong thành phố hầu hết đều sống ở khu trung tâm và rõ ràng họ coi Highgate như một vùng rừng hẻo lánh không thể đi tới, một nơi chỉ có thể đến khi ở đó tổ chức một bữa tiệc thật hoành tráng.

Vì vậy, nhiều tuần trôi qua mà chẳng có ai tới nhà. Chúng tôi không cần bất kỳ ai. Tất cả mọi thứ chúng tôi muốn và cần gần như luôn nằm trong tầm tay. Nếu chúng tôi không tìm thấy nhau trong nhà thì chỉ cần chạy vào khu đất khai hoang trong rừng là gặp được nhau. Đôi khi chúng tôi thấy có nhiều người trong rừng hơn bình thường và chúng tôi sẽ suy luận vẩn vơ rằng liệu có phải hôm đó là cuối tuần không, hay là kỳ nghỉ của những người làm ngân hàng.

Hàng ngày tôi đi dạo trong rừng một mình, như thể bằng cách bước theo con đường thời thơ ấu của anh em nhà Capel, tôi sẽ được len lỏi vào quá khứ, cũng như hiện tại và tương lai của họ. Thời điểm tôi thích cánh rừng này nhất là sau khi một trận mưa đá mang đặc trưng của mùa hè năm đó đổ xuống, khi ấy không gian giữa tán lá trên cao và mặt đất dưới chân oi nồng như trong những khu rừng nhiệt đới. Nửa giờ sau khi trận mưa kết thúc, khoảng không gian của riêng tôi sẽ mở rộng ra hoặc thu hẹp lại, những giọt mưa sẽ tiếp tục rơi từ trên cây xuống và ngỡ như trận mưa đá không diễn ra trong đời thực. Tôi nhặt rác ngay khi tôi nhìn thấy chúng, rất để ý nếu trên ghế hoặc thân cây xuất hiện những hình khắc mới tinh và dần kế thừa ý thức sở hữu mà Biba và Rex từng nói tới. Tôi không thể mường tượng ra cảnh mình sống ở một nơi khác cùng những người khác. Sự tức giận của tôi đối với Roger Capel lớn dần: ông ta đã có rất nhiều thứ, thế mà lại phá hoại gia đình đầu tiên của ông ta và nợ họ sự thừa kế căn nhà này. Nhà của tôi.

Tôi từng có ý định quay trở lại Brentford ít nhất mỗi tuần một lần, nhưng tôi chẳng mấy bận tâm đến điều đó. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu thư chất đống lên và cây cối khô héo vì không có tôi ở nhà? Tôi có thể sắp xếp hòm thư mỗi tháng một lần và lúc Sarah thấy đám cây chết queo thì tôi cũng chẳng thèm để ý chị ta nói gì về chúng. Tôi sẽ không bao giờ quay lại sống với chị ta. Tôi đã có một ý niệm mơ hồ rằng tôi nên lấy hết chỗ đồ đạc còn lại của mình đi, mang theo sách vở, máy nghe đĩa CD và toàn bộ quần áo, nhưng tôi thấy mình chưa cần vội vàng đến thế. Rex vẫn đang hạnh phúc trong việc phục tùng em gái anh và tôi. Khi anh ấy không chăm sóc cho chúng tôi được thoải mái hoặc chiều theo những ý tưởng bất chợt của chúng tôi, thì anh lại mơ mộng viển vông về những việc anh sẽ làm với ngôi nhà khi cha anh giao nó cho anh. Rex không còn nơi nào để đi và không có gì khác để làm.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của erin kelly