Mầm Ác

Lượt đọc: 629 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 18

Ngôi nhà ở Brentford trông quen nhưng lạ, cảm giác ấy giống như khi bạn quay về nhà sau kỳ nghỉ. Những dấu hiệu cho thấy sự bỏ bê của chủ nhà chỉ là mấy đám cỏ dại lơ thơ, vài ngọn cỏ trồi lên giữa những viên gạch lát bàn cờ trên lối đi trong vườn. Cổng nhà được ngăn khỏi đường phố bằng một cây nguyệt quế lớn và tôi đã cố tình chốt cửa để tránh những tờ báo miễn phí chất đống trong hộp thư. Khi mở hộp thư ra tôi thấy có đôi ba tờ báo, mấy phong bì màu trắng và nâu nằm thành đống lộn xộn. Những tờ màu sắc lòe loẹt là thực đơn của mấy tiệm bán đồ ăn. Nằm trên đống thư rác là một cành hoa ly lớn, nước bám trên giấy bóng kính gói hoa đã bốc hơi từ lâu. Những bông hoa héo quắt, ngả màu nâu, nhưng lúc còn tươi, chúng có màu hồng và trắng. Mùi hương khô héo và nồng đậm của những bông hoa tàn ướp đầy hiên nhà. Tim tôi như hẫng một nhịp khi tôi đọc dòng chữ viết tay trên mặt sau của tấm thiệp sinh nhật nép mình giữa hai đóa hoa.

“Karen thân yêu, bố mẹ định tổ chức một bữa tiệc sinh nhật bất ngờ cho con nhưng có vẻ con đã ra ngoài ăn mừng mất rồi! Đã lâu không thấy con gọi về nên hãy liên lạc với bố mẹ nhé. Bố mẹ thấy hơi lo lắng đấy. Yêu con rất nhiều.” Từ lúc chuyển đến Highgate tôi vẫn thường gọi điện về nhà, nhưng khi nghĩ lại thì lần cuối tôi liên lạc với bố mẹ là vào hôm trước ngày sinh nhật của tôi. Trong cuộc nói chuyện cuộc trò chuyện hôm đó hẳn là họ đã lên kế hoạch lái xe xuống London. Có lẽ thậm chí họ đã đặt một nhà hàng cho ba chúng tôi. Tôi đã quá say mê trong gia đình mới mà quên mất gia đình đã sinh ra tôi. Tôi mường tượng ra cảnh họ ngồi trong xe, bố mặc chiếc áo khoác da yêu thích của mình bất chấp thời tiết nóng bức, còn mẹ tô lại son môi khi họ lái xe ra khỏi đường M25 như thể cả London sẽ dõi theo bà. Tôi cũng tưởng tượng thấy họ gọi điện tìm tôi vào lúc đêm muộn, rồi trở nên thất vọng và lo lắng khi đêm ấy tôi không trả lời điện thoại. Người ta nói rằng bạn không hiểu lo lắng là gì cho đến khi bạn có con nhưng chỉ trong vài tuần qua, tôi đã biết lo âu, thấu hiểu và cảm thông, tôi buộc phải nuôi lớn trong mình sự nhạy cảm trước những nỗi buồn đau. Tôi gom đám hoa ly héo rũ trong vòng tay của mình, phấn hoa khô rơi xuống như bụi tro màu vàng trên quần áo của tôi, tôi cúi xuống để nhặt hết chỗ thư từ còn lại.

Ngôi nhà trông như thể nó đã được làm sạch trước khi tôi đến kiểm tra. Những chiếc đệm gối căng phồng và được sắp xếp theo hình thoi trên ghế sofa, cái tủ lạnh trống rỗng đang kêu ro ro như một con ong trong nhà bếp sạch bong. Việc đầu tiên tôi làm là lấy điện thoại gọi về cho bố mẹ, tôi kéo ăng ten điện thoại lên, vừa đi loanh quanh vừa nghĩ rằng căn nhà thật sạch sẽ, gọn gàng. Bây giờ là 1 giờ chiều, bố tôi sẽ về nhà để dùng cơm trưa. Dù thế nào đi nữa bố mẹ tôi cũng sẽ không nổi giận với tôi vì những chuyện thế này, nhưng tôi vẫn chặn trước những lời mắng mỏ bằng một câu xin lỗi và sau đó làm họ nguôi giận bằng thông tin tôi có bạn trai mới.

“Vậy con đã ở đó trong lúc bố mẹ đến thăm con đúng không?” Mẹ tôi hỏi, trong khi bố nói với tôi rằng ông hy vọng tôi đã tìm được một người bạn trai tử tế chứ không phải một “thằng ngu hợm hĩnh chơi bóng bầu dục” giống như Simon. Mọi sự so sánh giữa Rex và Simon khiến tôi phải bật cười.

“Anh ấy không phải một tay chơi bóng bầu dục như bố tưởng tượng đâu.”

“Bố rất mừng khi nghe thấy điều đó.” Ông trả lời và tôi nghe thấy tiếng ông thở phào khi ngồi phịch xuống chiếc ghế của mình.

Căn nhà của bố mẹ hiện lên trước mắt tôi với rèm của bằng vải voan, bộ ghế sofa ba chiếc và chiếc ti vi luôn hoạt động, căn phòng cũ của tôi được sơn màu xanh nhạt và màu kem cùng chăn nệm sạch sẽ thơm mùi nước xả. Tất cả những điều tôi từng coi thường đột nhiên trở thành niềm an ủi mạnh mẽ, và tôi khao khát có được dù chỉ một buổi tối ở trong căn nhà nơi tôi đã lớn lên. Bây giờ tôi có một bình xăng đầy và chẳng có hẹn với ai cả; nếu tôi lên đường ngay lúc này thì tôi có thể về đến nhà đúng vào bữa tối. Tôi muốn nghe mẹ tôi than vãn về dự án khu nhà ở mới ở bãi cỏ sau nhà chúng tôi và hóng chuyện về những người tôi đã từng quen biết. Tôi muốn nghe bố tôi hét vào ti vi với ngữ điệu lúng búng của ông. Tôi muốn đến một nơi mà tôi không phải cố gắng để hiểu được những người cùng chung sống với mình. Tôi thèm muốn một ngày không có những bất ngờ, không có những niềm đam mê ám muội, những câu chuyện đầy kịch tính với người mẹ đã qua đời và người bố tàn nhẫn. Tôi khao khát một cách mãnh liệt và đột ngột như thể một khối u sưng nhanh trong họng tôi.

“Con có thể về nhà không mẹ?” Tôi hỏi.

“Về rồi đi ngay hả?” Mẹ tôi nôn nóng đến nỗi răng đập cả vào nhau.

“Bố mẹ định đến Madeira mà?” Mẹ tôi nói, như thể tôi đáng lẽ phải biết và kỳ thực tôi phải biết chuyện đó mới đúng; mỗi năm bố mẹ tôi luôn dành hai tuần đầu tiên của tháng Tám để tới nghỉ mát tại một khách sạn kể từ khi tôi lên mười. Ở khu nghỉ mát ấy tôi đã phát hiện ra năng khiếu về ngôn ngữ của mình, khi tôi nhận ra rằng mình có thể dịch hết một tờ thực đơn tiếng Bồ Đào Nha chỉ sau vài ngày ở đó và đã khiến cho cả bàn ăn toàn người lớn phải ngạc nhiên. “Khi nào bố mẹ quay về?” Tôi hỏi. Ngày họ về cũng là ngày kết quả thi của tôi được công bố. Họ bay đến sân bay Heathrow và để xe trong bãi đỗ xe dài ngày, như họ vẫn thường làm.

“Con sẽ gặp bố mẹ trên đường đi về từ sân bay.” Tôi nói, “Bố mẹ cứ vào nhà, xem kết quả thi và nấu ăn hộ con nữa nhé.”

Phải mất mười phút để sắp xếp lại đống thư từ giấy má.

Tôi tách thư của người khác thành ba đống gọn gàng trước khi xem giấy tờ gửi cho mình. Tôi bỏ qua vài báo cáo tài chính ngân hàng, vì gần như mấy tuần qua tôi chẳng hề động tới tài khoản hiện tại và tiền tiết kiệm của mình. Thư gửi cho tôi chủ yếu là tờ rơi quảng cáo và thư mời từ các trung tâm ngôn ngữ hiện đại. Đó là những hội văn học ở khắp nước Anh và các trường đại học ở Philadelphia, Missouri và Uppsala ở Thụy Điển. Chỉ hai tháng trước đây, tôi rất vui vẻ và hào hứng với những lời giới thiệu đến từ nước ngoài. Còn bây giờ suy nghĩ đầu tiên của tôi khi nhìn thấy chúng là liệu họ có cho phép tôi hoãn lại một năm hay không.

Tôi chưa sẵn sàng để rời khỏi London. Liệu bây giờ tôi đã sẵn sàng hay chưa nhỉ? Tôi gọi cho giáo viên hướng dẫn của tôi, cô Caroline Alba, và hẹn gặp cô vào ngày hôm sau.

Tôi suýt thì ném ngay lá thư cuối cùng vào thùng rác. Đó là một tấm bưu thiếp in bồn hoa ở sân bay Perpignan, nó lòe loẹt như thực đơn của một tiệm pizza vậy. Tôi đã bỏ qua nó như bỏ qua những tờ rơi tương tự, may mà dòng chữ cứng nhắc trên đó đã khiến tôi phải nhìn lại đến lần thứ hai. Những dòng chữ của Emma.

“Bọn chị đã có thời gian làm việc rất vui vẻ ở các vườn nho và uống rất nhiều rượu vang đỏ ngon lành. Em sẽ ở nhà vào hôm nhận được kết quả thi chứ? Bọn chị sẽ gọi cho em vào lúc 9 giờ tối theo giờ Anh. Hẹn gặp lại, yêu em và gửi đến em những cái ôm ấm áp, E, S và C.” Tôi đặt nó trên bệ lò sưởi cùng với những bức ảnh lồng khung được chụp hồi trước. Chiếc vé đỗ xe mà Rex hứa sẽ chi trả đã xuất hiện trên tấm thảm chùi chân dưới hình thức một bức thư từ hội đồng quận Haringey: tiền phạt sẽ tăng gấp đôi nếu tôi không trả tiền trong vòng ba ngày tới. Tôi nhìn ngày tháng in trên đó. Từ hôm ấy đến nay chỉ mới có hai tuần thôi sao?

☆ ☆ ☆

Người phụ nữ trực ban ở câu lạc bộ quần vợt rất hài lòng khi nhìn thấy tôi.

“Đã lâu rồi tôi không gặp cô và các bạn của cô”, cô ta nói. “Chúng tôi thắc mắc không biết các cô đã đi đâu. Và tôi nghĩ rằng có lẽ cô đã tham gia vào một chương trình trao đổi du học sinh.” Tôi thoáng bối rối trong giây lát, lòng tự hỏi tại sao cô ta lại mong anh em nhà Capel đến thăm một phòng tập ở tận phía bên kia London nhỉ. Sau đó, tôi hiểu ra; trước đây cô ta từng thấy tôi đi tập với các chị em cùng nhà, hoặc Simon.

“À không”, tôi nói, “dạo này tôi hiếm khi có mặt ở London.” Cô ta đưa cho tôi một cái áo trắng sạch sẽ và một khăn bông cùng màu.

Nơi này là một câu lạc bộ đúng nghĩa, sặc mùi sạch sẽ, lành mạnh và đi kèm với sự dư thừa tiền bạc cũng như thời gian.

Vì không có người cùng chơi quần vợt nên tôi chuyển sang phòng tập thể dục. Tôi bắt đầu tập trên xe đạp, sau đó là tập trên tất cả những máy tập mà tôi biết cách sử dụng. Tôi biết ngày mai tôi sẽ phải trả giá bằng những cơn đau nhức, nhưng tôi không bận tâm. Người khác có thể nghĩ rằng việc lâu không tập thể dục sẽ làm một buổi tập luyện trở nên vất vả, nhưng tôi lại cảm thấy phần năng lượng bị giữ lại trong cơ bắp của tôi trong mấy tuần qua đang cầu xin được giải phóng. Tôi kết thúc buổi tập sau năm mươi phút bỏ công sức trên công cụ tập luyện cá nhân hiệu quả nhất - máy chạy bộ. Những điếu cần sa hút cùng Biba đã làm giảm sức chứa trong phổi của tôi, nhưng đối với tôi, cơn khó thở chỉ là một lời thách thức hay một sự hấp dẫn mà thôi. Tôi đạp mạnh lên đường băng chạy cho tới khi cơ bắp rã rời, trong đầu tôi chỉ toàn là thứ âm nhạc bật om sòm khắp phòng tập. Tôi thưởng thức sự mệt mỏi sau buổi tập trong lúc tắm rửa, nó gần như đã mang đến cho tôi cảm giác hưng phấn. Tôi vừa xoa xà phòng vừa kiểm tra cơ thể của mình; không thể phủ nhận rằng tôi đã bị tăng cân. Tay chân của tôi trông có vẻ kém săn chắc hơn trước, eo tôi to ra và mềm oặt dù tôi chẳng hề mong muốn việc đó, hơn thế tất cả là lỗi của tôi.

Tôi tự nhủ rằng tôi sẽ tìm một phòng tập thể dục ở Highgate, tôi sẽ bắt đầu chạy trong rừng, tôi sẽ không để cho bản thân mình buông thả thêm nữa.

Buổi tối hôm đó, tôi lục lọi khắp phòng ngủ để tìm mảnh giấy mỏng màu xanh lá cây ấy, nó sẽ giúp tôi tránh thai trong vòng ba tháng mà không cần phải tìm đến bác sĩ. Cuối cùng tôi tìm thấy đơn thuốc kẹp giữa hai cuốn sách nằm trên giá và tôi gấp nó thành một hình vuông nhỏ gọn gàng, nhét trong túi xách của tôi. Hồi tôi còn sống ở căn nhà đầy quy củ kia thì việc uống thuốc mỗi ngày rất đơn giản. Nhưng từ khi chuyển đến Highgate, những thói quen cũng trở nên thất thường giống như bữa ăn, giấc ngủ vậy.

Thời điểm nửa đêm vẫn là quá sớm cho một giấc ngủ, vì vậy tôi nằm trên giường xem ti vi. Một bộ phim Pháp, nó là một phần trong sê-ri Bộ ba ba màu 45* , được chiếu trên Kênh 4. Tôi không thể tập trung vào bộ phim. Tôi nhớ anh em nhà Capel đến cồn cào ruột gan. Đôi tai tôi trống trải khi không được nghe thấy Biba nói chuyện và thân thể tôi nhớ cảm giác được Rex chạm vào. Nó làm tôi nhớ lại cảm giác thay đổi khi trở về nhà sau những chuyến đi đến đất nước khác: lúc ra đi bạn sẽ nhớ những món ăn, những chương trình truyền hình và những người bạn ở Anh, nhưng ngay vào giây phút bạn về đến nhà, bạn bắt đầu nhung nhớ thiết tha cái nơi bạn vừa rời khỏi.

* Sê-ri phim Pháp, do Krzysztof Kieslowski đạo diễn, gồm ba phần: Three Colours: Blue (Ba sắc màu: Xanh) (1993), Three Colours: White (Ba sắc màu: Trắng) (1994), và Three Colours: Red (Ba sắc màu: Đỏ) (1994).)

Suy nghĩ cuối cùng trước khi tôi chìm vào giấc ngủ là tôi không thể nhớ nổi lần cuối tôi nói tiếng nước ngoài là khi nào. Trong sáu hay bảy năm trở lại đây, tôi luôn ra nước ngoài mỗi khi mùa hè đến. Đây là năm đầu tiên tôi chấp nhận cuộc sống gắn liền với tiếng mẹ đẻ.

☆ ☆ ☆

Các nhân viên ở trường Queen Charlotte thường gọi nơi làm việc nhỏ bé và ngột ngạt của họ là “phòng”, đó có thể là một sự hồi tưởng hoặc khát khao về những trường học thời xưa, nơi người ta trang bị cho đội ngũ nhân viên của họ những dãy phòng sinh hoạt và phòng giảng dạy thay vì những cái hộp chỉ vỏn vẹn có hai mét vuông trong toà nhà văn phòng đã qua cải tạo như hiện nay. “Phòng” của cô Caroline Alba còn gò bó hơn những “phòng” khác, có thể nhìn thấy một hộp cứu hỏa treo trên bức tường phía đối diện, ở phía trong “phòng” cô dán đầy những hình ảnh và bưu thiếp do học sinh của cô gửi tặng vào mỗi mùa hè. Ở phía bên trái tấm cửa kính là một tờ rơi quảng cáo cho vở kịch của đám sinh viên, tôi thấy nó trong một giảng đường ngoài trời ở ngoại thành Rome và đã mang về cho cô.

Cô Caroline là người thông minh mà không ghê gớm, ấm áp mà không ủy mị, cô là người duy nhất hiểu được năng khiếu ngôn ngữ của tôi mà không cần tôi phải giải thích. Trong một khoảnh khắc tự mãn, tôi băn khoăn chẳng biết liệu tôi có gợi nhắc cho cô nhớ về thời còn trẻ hay không.

Cô có mái tóc hoa râm và cấu trúc xương đủ đẹp để chọn kiểu tóc ngắn. Cô ăn mặc rất nghiêm túc, nhưng tôi chưa bao giờ thấy cô đeo một đôi khuyên tai đến lần thứ hai. Hôm tôi gặp cô trong phòng làm việc, cô đang đeo khuyên tai bạc dài đính đá thạch anh tím và chúng đung đưa va vào xương đòn của cô. Khi tôi vừa bước vào đã thấy tập tài liệu in tên tôi đang nằm trên đùi cô.

“Tôi sẽ không thường nói điều này, nhưng việc em thi qua là điều tất nhiên.” Cô mỉm cười, tay gõ nhẹ lên tập tài liệu.

“Có điều gì cô biết mà em không biết ạ?”

“Không. Nhưng em là sinh viên có điểm số cao nhất mà tôi từng thấy. Em là một cô gái trẻ có tương lai tươi sáng. Thật vui khi có thể nói với một sinh viên điều này, Karen: em có thể theo đuổi những công việc rất hấp dẫn. Em có dự định nghề nghiệp gì chưa?” Khuôn mặt háo hức của cô tìm kiếm sự nhiệt tình tương tự trong tôi, nhưng lúc này nói dối cũng chẳng để làm gì.

“Nói ra nghe có vẻ bấp bênh”, tôi đáp. “Nhưng em chưa biết em định làm gì với cuộc sống của mình. Em không có định hướng chọn nghề nào cả. Em yêu những gì em đã làm ở đây, nhưng em không thực sự có tham vọng được tiến xa hơn.”

“Tôi nghĩ mình đã diễn đạt hết sức rõ ràng để em hiểu rằng em nên ở lại trường.” Cô Caroline nói. Đôi hoa tai của cô đong đưa qua lại khi cô cúi đầu xuống một danh sách ở trước mặt. Trông đôi hoa tai có vẻ giống những thiết kế của Nina và tôi tự hỏi liệu cô Caroline đã từng đến mua đồ ở chợ Camden hay chưa.

“Rõ ràng em nên học lên Thạc sĩ, rồi tiếp theo là Tiến sĩ. Sau đó, em có thể nghĩ về một vị trí tại một trường đại học danh tiếng. Có phải vì em biết rằng em sẽ không bao giờ làm giàu được theo cách ấy, thay vào đó em có thể kiếm nhiều tiền hơn khi làm thông dịch viên tự do?” Tôi gật đầu.

“Em có thể làm việc đó như nghề tay trái mà. Tôi vẫn làm thế đấy thôi.” Cô nói tiếp.

“Em có buộc phải quyết định vào lúc này không cô?”

“Tôi nghĩ em nên đăng ký vào những chỗ này.” Cô vừa nói vừa lôi ra năm, sáu tờ đơn đăng ký. Tôi nhận ra logo trường Uppsala ở tờ trên cùng.

“Trong trường hợp của em, tôi cảm thấy chúng ta có thể bắt đầu quy trình này trước khi kết quả thi được công bố.”

“Còn ở lại trường thì sao ạ?” Tôi hỏi, “Liệu nhà trường có cho phép em ở lại học Thạc sĩ không ạ?”

Cô Caroline Alba chớp mắt nhìn tôi. “Tôi nghĩ em nên xem xét kỹ đến tầm cỡ của các tổ chức đã bày tỏ sự quan tâm đến em, Karen ạ. Dĩ nhiên Queen Charlotte cũng là một trường có tiếng, nhưng nguồn lực và tầm ảnh hưởng của một số trường khác có thể tốt hơn trường mình.”

“Tức là trường từ chối em phải không ạ?” Tôi hỏi.

“Không, không phải từ chối... Tôi nghĩ rằng nhà trường sẽ rất vinh dự khi em muốn ở lại. Thôi được rồi. Một số công ty tư nhân có thể hỗ trợ người tài năng như em và tôi muốn khuyến khích em theo đuổi học bổng của họ.” Từ một tập tài liệu trên bàn, cô Caroline lôi ra những lựa chọn khác và chồng đống chúng trên đùi cô.

“Muốn có một công việc với mức lương đủ sống, đặc biệt là ở London thì thường phải có tài trợ. Đương nhiên đi theo hướng xuất bản sách cũng rất tốt nhưng...” Cô chỉ về phía luận án tiến sĩ của cô, nó được Hội đồng Sách của Đại học London đóng bìa cứng bọc da nhưng chưa được công ty xuất bản nào lựa chọn. Tôi cảm ơn cô Caroline vì cô đã dành thời gian cho tôi và hứa rằng cuối tuần sẽ mang đơn đăng ký quay lại.

“Chúng ta vẫn chưa thảo luận về chuyên ngành khi em nghiên cứu lên Thạc sĩ.” Cô nói khi tôi đứng dậy ra về. “Có lẽ em nên nghĩ tới ba hoặc bốn chuyên ngành ngôn ngữ mà em muốn khám phá và chúng ta có thể trao đổi thêm vào tuần tới.”

Tôi quyết định từ chối các trường đại học ở nước ngoài trước khi tôi ra đến thang máy. Tôi nghĩ tôi đã quyết tâm giành một suất ở lại Queen Charlotte. Những dãy hành lang yên ắng giữa mùa hè với các giảng viên và giáo sư vùi mình trong phòng nghiên cứu tĩnh lặng mời gọi tôi, đồng thời tôi cũng sợ hãi khi nghĩ đến những dãy hành lang đầy tiếng hò reo, chuyện trò của đám sinh viên. Nếu tôi có thể nhận được nguồn tài trợ và nghĩ đến một lĩnh vực lôi kéo được sự hứng thú của tôi trong vài năm tới thì chẳng điều gì có thể phá vỡ được cuộc sống mà tôi muốn sống. Nhưng sự đổ vỡ đã xảy ra trong hai ngày tôi vắng mặt.

☆ ☆ ☆

Tôi lái xe về nhà, trong lòng tràn đầy hy vọng, mong được ăn tối với Biba và lên giường với Rex, nhưng dáng hình đau khổ ngồi trên ngưỡng cửa nói với tôi rằng những điều đó phải tạm gác lại. Rex ngồi gục đầu trên bậc cửa ở chính giữa, trong tay cầm một ly vang đỏ và một chai rượu gần trống rỗng đặt bên cạnh anh. Mặc dù đêm nào chúng tôi cũng uống với nhau, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy say rượu. Trên miệng anh in dấu một nụ hôn không lẫn vào đâu được của rượu vang đỏ và mặt anh nhăn nhó đầy lo lắng.

“Em đã ở đâu vậy?” Rex hỏi. Anh không chìa tay ra với tôi và tôi vẫn ở dưới chân cầu thang.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Tôi hỏi lại.

“Mọi thứ đang loạn cả lên.” Anh nói. “Sao em lại đi khỏi nhà? Anh đã không thể ngăn họ lại.”

Tôi đẩy cửa ra và bước vào nhà, đi theo tiếng nhạc ầm ĩ vang ra từ Phòng Nhung. Các đồ nội thất đã được sắp xếp lại khiến tôi cảm thấy hơi mất phương hướng và rẽ nhầm lối vào phòng. Bàn cà phê bị dựng dựa vào tường, chiếc ghế lười thế vào chỗ cái bàn và ai đó đã đẩy chiếc ghế sofa màu xanh lá cây ra ngoài sân thượng. Biba nằm lười biếng trên đó, đôi chân của cô phơi ra ngoài ánh nắng lúc chiều tà nhưng phần còn lại của cơ thể lại ở trong bóng râm. Cô mặc bộ bikini màu đỏ của tôi, dây áo buộc quá chặt và những mảnh áo hình tam giác lằn lên trên thân hình nhỏ bé của cô. Khi Biba nhìn thấy tôi, cô chào tôi bằng một câu líu ríu, “Cưng à!”

Chiếc ghế bọc da Chesterfield cũng bị đẩy về phía cửa sổ kiểu Pháp. Nằm úp mặt trên ghế là một người đàn ông có làn da rám nắng, mặc một chiếc quần thể thao màu xám, ống quần xắn lên thành quần soóc. Lòng bàn chân trần của anh ta đen kít đầy bụi bẩn. Khi nghe lời chào của Biba, cái đầu với mái tóc vàng của anh ta quay về phía tôi. Đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi trong vài giây vô định.

“Ờ?” Guy nói.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của erin kelly