Mầm Ác

Lượt đọc: 631 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 19

“Rõ ràng con bé đã lén gặp thằng ấy trong mấy tuần qua.” Rex nói, “Nó nói hai đứa chỉ tình cờ gặp nhau trên tàu điện ngầm, Guy đã xin lỗi và con bé tha thứ cho thằng đó - chỉ thế thôi đấy! Con bé còn nghĩ rằng hai đứa gặp nhau một cách tình cờ nữa chứ.”

“Có lẽ là vậy thật.” Tôi nói.

“Vớ vẩn thật. Anh biết ngay là thằng ấy sẽ bám theo con bé đi khắp nơi và chỉ chờ có cơ hội là lao đến”. Tôi nhớ đến hình bóng lẩn khuất trong rừng, nhưng bây giờ đã quá trễ để nói rằng tôi từng nhìn thấy Guy.

“Anh có thể làm gì đây? Anh biết phải làm gì bây giờ?” Rex lùa những ngón tay của anh từ thái dương ra sau đầu như một cử chỉ ám ảnh và lặp đi lặp lại.

“Xét về mặt cá nhân, em nghĩ chuyện gì phải đến thì cứ để nó đến . ” Tôi nói với anh. “Anh biết tính của Biba mà. Anh càng nói rằng Guy sẽ gây ảnh hưởng xấu đến cô ấy, thì trong mắt Biba, anh ta lại càng trở nên quyến rũ. Đó là lý do tại sao cô ấy không cho anh biết về việc cô ấy gặp lại Guy. Sự mới lạ có thể sẽ kết thúc ngay khi nó không còn là một bí mật thú vị nữa.” Bản thân tôi cũng biết câu nói này giả dối đến mức nào và nó đã không khiến Rex nhẹ lòng hơn.

“Con bé đã nói dối một cách thuyết phục”, anh nói, “nó bảo rằng nó đi uống cà phê với Rachael và trong lúc đó nó đi gặp thằng khốn ấy.” Anh rót nốt chai rượu vào ly của mình. Môi và lưỡi của anh bị rượu vang đỏ làm cho lốm đốm thâm, còn răng đã hơi nhuốm màu xanh đậm. Tôi tự hỏi liệu chai rượu này có phải chai đầu tiên anh uống trong buổi tối hôm nay hay không. Tôi lấy ly rượu ra khỏi tay anh rồi uống cạn.

“Chúng ta không thể chỉ trích cô ấy vì chúng ta cũng đã giữ bí mật mối quan hệ của mình.” Tôi nói.

“Hai chuyện này hoàn toàn khác nhau. Anh đã không bắt em phải dùng ma túy, cưỡng bức em và để mặc em chết dần chết mòn ngay lần quan hệ đầu tiên.”

“Anh ta không bỏ mặc cô ấy trong rừng”, tôi nói, “và em nghĩ nếu bảo là cưỡng bức thì hơi quá lời...” Tôi nhớ lại thời điểm chúng tôi đi từ nhà hát về đến nhà, Biba đã thì thầm với tôi rằng cô rất muốn ngủ với Guy, tôi chắc chắn Guy không hề ép buộc cô ấy.

“Điều đó không thay đổi thực tế rằng thằng ấy đã bỏ của chạy lấy người.” Anh nói.

“Và mối quan hệ này hoàn toàn khác với chúng ta. Thằng ấy chỉ bòn rút Biba mà thôi. Nó không hề yêu thương con bé.”

Sự hoảng loạn của Rex bắt nguồn từ cảm giác bất lực. Anh bất lực khi không thể loại bỏ gã đàn ông mà anh coi như một mối nguy đối với em gái anh và thậm chí là đe dọa đến ngôi nhà của anh. Thế nhưng, anh đã dùng hết khả năng có thể để thách thức Biba. Vì hiểu được điều đó nên tôi có thể dễ dàng đoán được câu hỏi tiếp theo của anh.

“Em sẽ nói chuyện với con bé chứ?” Rex hỏi. “Nó sẽ nghe em nói.”

Phải mất một khoảng thời gian khá lâu tôi mới có cơ hội để làm việc đó. Trong nhà bây giờ có bốn người, chứ không phải ba như trước và kể từ đêm hôm ấy, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Nếu như việc tôi chuyển đến căn nhà này là một quyết định đao to búa lớn và được báo hiệu bằng một sự việc tuy chẳng to tát như mong đợi nhưng cũng đủ để thể hiện một cảm giác sở hữu tràn trề, thì sự trú ngụ của Guy lại đi theo hướng ngược lại. Anh ta cứ ở đây và chẳng ai đả động gì tới việc đó, có lẽ vì Biba đã sắp xếp một cách quá thông minh hoặc việc đó thực sự là một quá trình hết sức tự nhiên. Guy nói với chúng tôi rằng anh ta đến từ Ladbroke Grove và chúng tôi biết cứ cách đôi ba hôm anh ta lại biến mất trong vài giờ. Thỉnh thoảng Guy lại nhắc đến ngôi nhà của anh ta ở Tây London, anh ta ám chỉ rằng căn nhà ấy thực ra là một cái ổ “nhảy dù” tự chiếm mà có, là nơi trú ngụ của đám dân giang hồ và bọn bán ma túy. Chuyện thật như thế nào chỉ có mình Guy biết, anh ta chưa bao giờ nói chính xác địa chỉ căn nhà đó hay những ai đang sống ở đó. Thân thế của anh ta vẫn mơ hồ như cái hôm đầu tiên anh ta sống cùng chúng tôi.

Sự im lặng là thứ đầu tiên biến mất. Sự bình an mà Rex và tôi rất trân trọng đã bị lấn át bởi những tiếng nhạc xập xình. Guy tách loa ra khỏi dàn âm thanh và mang nó ra ngoài sân thượng, lắp đặt một dàn âm thanh kỹ thuật số trong phòng của Biba để dù đứng ở đâu anh ta cũng có thể nghe thấy những âm thanh đã được khuếch đại. Nhạc của Guy bám theo Rex và tôi xuống căn bếp dưới tầng hầm và lên tận phòng ngủ trên gác mái. Dù Guy dành hầu hết thời gian của anh ta ở trong phòng ngủ của Biba, nhưng anh ta vẫn mang đồ đạc của mình rải khắp nhà: một đôi giày thể thao trong phòng tắm, một tạp chí âm nhạc trong phòng khách, một túi đựng đĩa nhạc quăng trên hành lang, một chiếc áo khoác vắt trên lưng ghế và chiếc điện thoại phẳng dẹt màu đen anh ta luôn bỏ quên ở căn phòng cuối cùng anh ta chiếm cứ. Điện thoại di động dần trở nên phổ biến đối với những người được tôi cho là “đã trưởng thành”, những người cần giao dịch tiền nong, nhưng trong giới sinh viên và đám thanh niên chúng tôi thì điện thoại di động rất hiếm thấy. Guy là người đầu tiên tôi biết sở hữu một chiếc điện thoại di động. Anh ta luôn mang nó theo người. Nếu so với loại điện thoại chúng ta dùng ngày nay thì nó to thô một cách tức cười, nhưng vẫn là một thứ đồ công nghệ hiện đại mà tôi và Rex rất quan tâm. Guy không bao giờ dùng nó để gọi điện, anh ta chỉ gọi bằng điện thoại bàn, nhưng thỉnh thoảng lại có người gọi đến cho anh ta, những lúc như thế anh ta liền làm màu làm mè kéo ăng ten ra, nhấn nút nghe và sau đó rời khỏi phòng để “tránh để lộ công việc kinh doanh” cho những đôi tai tò mò. Khu vườn là nơi làm việc tạm bợ mà anh ta rất yêu thích. Từ ban công phòng khách, tôi thường thấy anh ta đi đi lại lại qua đám cỏ cao ngang thắt lưng, tay áp vào tai. Anh ta có thể đi ra ngoài hàng rào để có không gian riêng tư hơn nữa, nhưng theo như tôi nhận thấy, lần duy nhất anh ta bước vào khu rừng ấy chính là cái lần anh ta không còn cách nào khác ngoài phải lủi vào trong rừng.

Một ngày nọ, chúng tôi trở về nhà sau khi vào làng Highgate, chúng tôi thấy một con chó sục bò màu trắng bị buộc ở cổng trước, lãnh thổ của nó kéo dài từ cửa nhà đến tận lề đường. Có một gia đình phải băng qua đường để tránh nó, và chúng tôi sợ nó đến nỗi không dám chạy qua nó mà phải vòng qua rừng và vào nhà từ cửa sau.

“Chuyện này đi quá giới hạn rồi đấy.” Rex nói khi thấy tôi bị rách tay lúc đi qua hàng rào. Ngón tay của tôi sưng đỏ và máu rỉ ra từ một vết rách nhỏ. “Anh sẽ đi lên tầng và nói chuyện phải trái với thằng đó.” Nhưng lúc anh gảy dằm ra khỏi ngón tay của tôi thì trong nhà chỉ có Biba.

“Chỉ một hôm nay thôi”, Biba ra vẻ quan trọng, “anh ấy cần sự bảo vệ của con chó.”

“Nếu thằng đó mang bất cứ ai hay bất cứ điều gì khốn nạn đến cái nhà này, anh sẽ gọi cảnh sát.” Rex nói, “Nói cho mà biết, anh sẽ làm thế đấy.” Đến tối tôi thấy anh quỳ gối, chà rửa phân chó trên bậc cửa. Khi xong việc, anh đổ nghiêng cái xô ra. Nước xà phòng tràn xuống những bậc thang, và vỉa hè có mùi của chất khử trùng hương hoa trong suốt nhiều ngày sau đó.

Những lúc không môi giới các vụ kinh doanh mờ ám hay trông nom con chó đã nằm trong danh sách Luật Quản lý chó nguy hiểm, trò tiêu khiển yêu thích của Guy là tỏ ra hào hứng với một quyển sách ảnh mà anh ta đã tìm thấy ở đâu đó trong ngôi nhà này, đó là một album ảnh chụp Vương quốc Anh từ trên cao. Lần nào cũng vậy, anh ta lật một trang ra, nhìn chằm chằm vào bức ảnh với sự im lặng đầy chiêm nghiệm trong vài phút trước khi gật đầu và nói mấy câu đại loại như, “Đẹp mê người” hoặc “Thật thú vị”. Những hình ảnh ấy có thể giữ sự chú ý của anh ta khá lâu, bởi vậy một ngày anh ta chỉ lật qua ba hay bốn trang gì đó. Anh ta hiện đang mê mẩn với ảnh chụp mũi đất Beachy Head ở Sussex, đó là một mỏm đá trắng, trên đỉnh mỏm đá là bãi cỏ xanh, hướng về một ngọn hải đăng sọc trắng đỏ. Anh ta lẩm nhẩm thành tiếng phần chú thích của bức ảnh, ngoài việc là một thắng cảnh, mũi đất này cũng là một trong những địa điểm tự tử “nóng” nhất cả nước. Điều này lập tức khơi dậy sự quan tâm của Biba và cô bò từ chỗ của mình sang ngồi bên cạnh Guy.

“Nếu muốn tự tử thì cũng phải tìm những chỗ như thế, đúng không?” Cô nói. “Em sẽ mặc bộ đồ đẹp nhất của mình và nhẹ nhàng trôi đến với cái chết. Đó là cách ra đi đẹp đẽ nhất.”

Tôi biết Rex đã đi ra ngoài nhưng vẫn nhanh chóng quét mắt khắp phòng để chắc chắn sự vắng mặt của anh. Khuôn mặt của tôi hẳn đã kinh sợ đến nỗi nhăn nhó, bởi vì Biba cười và nói, “Ồ, thôi nào, Karen. Ai mà chẳng có lúc nghĩ đến việc lên kế hoạch cho vụ tự tử của chính mình, phải không?”

“Không!” Tôi đáp một cách nghiêm túc, mặc dù vài tháng sau đó, khi tôi thấy chính mình đứng trên một cây cầu cao vắt qua dòng sông băng ngoằn ngoèo như con rắn giữa một vùng núi ở Thụy Sĩ, những lời nói này của Biba lại vang vọng bên tai.

Tôi nghe tiếng cửa trước mở ra.

“Rex đang quay trở lại.” Tôi nói, “Xin cậu đừng nói những lời như thế nữa.”

“Lạy Chúa, thôi được rồi”, cô vừa nói vừa đảo mắt. Cô lật sang trang khác, để lộ ra một bức ảnh chụp Stonehenge vào mùa hè.

“Điên mất thôi”, Guy nói, nhìn chằm chằm vào những tảng đá dựng đứng, “đẹp thế không biết!”

☆ ☆ ☆

Chúng tôi đứng ở hai bên cạnh dây phơi quần áo.

“Anh gõ cửa trước khi vào phòng của Biba để thay ga trải giường nhưng con bé không cho anh vào. Thế mà khi Guy bảo anh biến ra chỗ khác thì con bé lại cho thằng đó vào phòng.” Rex kể, tay anh giũ tung một chiếc vỏ chăn in hoa khổng lồ. Chúng tôi cùng gấp chiếc vỏ chăn, tiến hai bước về phía nhau rồi lại lùi ra hai bước, trông như đang nhảy một điệu pavan 46* kiểu Elizabeth vậy. “Ba tuần nay Biba chưa thay ga trải giường”, anh nghiến răng, “tức là thằng ấy đã ở đây ba tuần rồi.”

* Một điệu nhảy được ưa chuộng ở châu Âu vào thế kỷ XVI.

“Anh ta ở lại lâu hơn em nghĩ.” Tôi thừa nhận. Ít nhất thì bây giờ Rex đã có thể giữ bình tĩnh khi nhắc đến Guy.

“Anh sẽ không bao giờ tin tưởng hắn”, anh nói, “nhưng còn hơn cả việc căm ghét hắn. Anh nhớ Biba. Anh nhớ chúng ta. Nhớ những lúc chỉ có ba chúng ta.”

“Em cũng vậy”, tôi nói.

“Hắn phải rời khỏi đây.” Rex nói. “Anh không cần biết là bằng cách nào, nhưng hắn nhất định phải cuốn xéo.”

Một làn khói vương vất tỏa ra từ phòng của Biba, phủ khắp hành lang. Nó lơ lửng ở đó như một bóng ma nhạt nhòa, lảng vảng trên khoảng trống giữa phòng Rex và phòng Biba. Chúng tôi đã mở hết của sổ trong nhà đế làn khói ấy biến mất, nhưng chẳng có cơn gió nào đến để xua nó đi cả.

Ngay cả khi hai cánh cửa đã đóng lại, chúng tôi vẫn nghe thấy tiếng họ nói cười. Rex và tôi dừng việc làm tình trong phòng ngủ ở bên kia hành lang của Rex, rồi sang ngủ ở căn phòng trên gác mái của tôi.

☆ ☆ ☆

“Đêm nay em sẽ không về nhà nên đừng đợi em.” Biba nói. Cô mặc một chiếc váy dài màu nâu với một số hình vẽ kiểu thổ dân và đeo một đôi bông tai làm bằng hạt gỗ và lông vũ. Thứ trang phục ấy được sinh ra là để dành cho một ai đó bí ẩn và đầy nhục cảm giống như Nina. Chúng khiến Biba trông giống như một cây cột tế thần, nhưng như thường lệ, cô ấy mang đến cảm giác rằng xu hướng thời trang này sẽ sớm trở nên phổ biến.

“Em đi đâu vậy?” Rex nói.

“Đến một bữa tiệc với Guy.” Cô đáp. Đó là lần đầu tiên tôi nghe nói về nó. “Người tới đón chúng em đang đợi bên ngoài. Thật tiếc vì không có đủ chỗ cho hai người, nhưng dù sao em vẫn chắc chắn rằng hai người muốn ở nhà với nhau.” Thực ra không điều gì làm tôi thích thú bằng việc đến một bữa tiệc cùng Biba. Tôi vô cùng bận lòng vì mình đã không được mời, nhưng lòng tự trọng của tôi quá cao nên chẳng muốn xin xỏ cô ấy.

Giấu mình đằng sau một trong những tấm sari vẫn còn treo trên cửa sổ phía trưóc, tôi nhìn xuống phố khi Biba trèo một cách thô thiển lên ghế sau của một chiếc xe thể thao màu đen cũ nát. Nhìn có vẻ phải chen chúc nhưng vẫn còn chỗ cho tôi ngồi cạnh cô ấy. Khuôn mặt của người lái xe bị che khuất bởi một chiếc mũ bóng chày, Guy ngồi bên cạnh ghế lái. Anh ta ngước nhìn ngôi nhà và tôi trốn đằng sau những tấm lụa màu hồng tím như một cô dâu nhút nhát đeo mạng che mặt.

Nhiều ngày qua, đây là lần đầu tiên chúng tôi ở nhà một mình và sự thất vọng vì bị bỏ lại phía sau đã sớm bị sự khát khao vui sướng lấn át. Rex và tôi được tự do đi lại khắp nhà, thoải mái làm tình ở bất cứ lúc nào chúng tôi muốn. Nhưng ngay lập tức, anh bắt đầu dành hàng giờ để làm việc nhà. Nếu anh không đủ sức đuổi Guy ra khỏi nhà, thì ít nhất anh có thể dọn sạch đồ đạc của Guy ra khỏi những phòng sinh hoạt chung, và anh bắt tay vào làm với một sự quyết tâm sắt đá, không gì lay chuyển được.

Đồ đạc của Guy khắc họa một bức chân dung hoàn toàn chính xác về tính cách của anh ta và những thứ anh ta ưa thích. Quần jean, giày thể thao và áo thun vắt trên phần lưng dựa của những chiếc ghế như thể chúng đang được phơi khô, nhưng tất cả chúng đều bị ám mùi thuốc lá. Bạn có thể phân biệt được đâu là đĩa CD của Guy: chúng là những chiếc đĩa được đặt trong hộp đĩa bằng nhựa và được xếp chồng lên nhau. Một hộp bao cao su có gân có mười hai cái bây giờ chỉ còn lại một cái. Những tờ tạp chí NME tuy sờn rách nhưng vẫn còn nguyên dạng, còn tạp chí âm nhạc Mixmag bóng bẩy lại bị xé góc dưới bên trái của mặt bìa sau để cuốn thuốc. Các trang báo bên trong bị Guy cắt thành từng mảnh, xếp gọn gàng bên cạnh những tấm ảnh bìa album, để cuốn ma túy đá, cocaine hay bất cứ thứ gì mà anh ta cầm trên tay trong suốt tuần này. Anh ta có một cái bóng thủy tinh chuyên dùng để hút cần, người ta vẫn bán trong chợ Camden, nhưng dường như anh ta chẳng bao giờ dùng đến nó. Anh ta thường hút bằng một thứ tạm bợ được làm từ một ống bút bi và một chai Coke cũ với nước bẩn đọng ở bên trong và nó bị Rex ném thẳng vào thùng rác. Còn những thứ khác đang chất đống trên tay của Rex.

Anh đi khắp nhà, gom hết đồ đạc của Guy và đặt chúng lên bàn ăn như đang chơi trò thi nhớ tên đồ vật; thực sự đúng là như vậy, bởi vì tôi vẫn còn nhớ rất kỹ những vật dụng vừa dễ nhận biết vừa mang đầy tội lỗi ấy. Chúng tôi tống chúng vào chiếc túi thể thao hiệu Nike màu đen của Guy và vứt nó ở góc phòng của Biba. Guy sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến việc mở cái túi. Như tôi thấy thì anh ta sẽ không nhận ra sự hiện diện của cái nó và cũng chẳng nhớ ra rằng đồ đạc của anh ta đã biến mất khỏi ngôi nhà này.

Đêm đó, lần đầu tiên chúng tôi chìm vào giấc ngủ mà không hề làm tình với nhau. Tôi nằm cạnh Rex và thấy tròng trắng của đôi mắt anh long lanh trong bóng tối, nhưng khi tôi đưa tay ra để chạm vào anh, anh lăn qua và giả vờ ngủ. Sáng hôm sau khi tôi tỉnh giấc, anh cũng không nằm bên cạnh. Hôm ấy là một ngày u ám hiếm thấy và tâm trạng của tôi cũng như thời tiết vậy. Ba cốc cà phê trống rỗng nằm trên chiếc bàn trong Phòng Nhung cho tôi biết rằng anh đã tỉnh dậy trước tôi từ lâu. Anh đi đi lại lại trên sân thượng.

Anh bước nhẹ nhàng trên tấm rèm nhung màu xanh và vàng đồng mà không gây ra một tiếng động nào, tấm rèm ấy nằm trên nhiều lớp vỏ chăn ga trải ra trên sân thượng, nhưng vẫn có một tiếng va chạm khi gót chân của anh tiếp xúc với hòn đá chặn ở hai đầu của một chiếc mền. Trước đây tôi chưa từng thấy ai đi như vậy, anh cứ đi lên đi xuống quanh một khoảng đất nhỏ, đi qua rồi đi lại, đi tới rồi đi lui. Anh đi như thể trong tâm trí có quá nhiều suy nghĩ và chúng phải chuyển hóa vào các cơ bắp, khiến cho cơ thể di chuyển không mục đích. Có lẽ đó là lý do tại sao trông việc này lại đáng sợ đến vậy. Sự bực tức gào thét trong lòng tôi và dần trở nên dữ dội, nó là một phiên bản cực kỳ phóng đại của cơn bực bội khi ai đó gõ ngón tay của họ lên bảng điều khiển hay nhấn liên tục vào một chiếc bút bi. Tôi thấy mình như phản chiếu sự kích động quá khích của Rex.

“Chết tiệt... anh... dừng lại đi!” Tôi nói bằng ngữ điệu của Biba. Nó mang lại một kết quả nhất định. Rex dừng lại và thay vào đó, anh bắt đầu đưa tay lên vò tóc một cách điên cuồng. Mắt anh đỏ ngầu và hàm răng nghiến lại thành tiếng gầm ghè. Một vệt nước bọt văng ra từ miệng anh. Tôi đã từng nghĩ rằng khuôn mặt của anh trung bình và không mấy ấn tượng. Nhưng lúc này tôi nhận ra rằng, nếu anh được coi là đẹp, thì anh cũng có những nét xấu xí mà tôi không bao giờ đoán trước được.

“Anh không thể không nghĩ đến điều tồi tệ nhất. Anh tưởng tượng thấy con bé đã chết, Karen, trông nó rất giống mẹ nên anh không thể không nghĩ đến hình ảnh nó ra đi, bị treo ở kia hoặc trên một cái cây trong rừng. Anh đang đánh mất con bé vào tay hắn, anh có thể cảm thấy điều đó. Nó làm cho anh phát ốm. Sớm muộn gì anh cũng sẽ bị lên cơn đau tim.”

Hơi thở của anh biến thành những tiếng khò khè đứt đoạn và tôi nhận ra một nỗi lo đang ập tới. Trước đây tôi đã từng một lần gặp phải nỗi lo ấy, khi bị mắc kẹt trong một thang máy ở Tây Ban Nha cùng một người phụ nữ, thật chẳng may cho chị ta vì đã chọn sai ngày để cố vượt qua nỗi sợ nơi chật hẹp của mình; trong khoảng thời gian cắt điện ngắn ngủi, tôi phải chịu ba phút đáng sợ khi bị mắc kẹt trong một hộp kim loại nhỏ cùng một người phụ nữ luôn miệng quả quyết với tôi rằng chị ta sẽ chết trước mặt tôi. Lúc đó tôi chẳng biết làm thế nào để đối phó với chị ta, và bây giờ tôi cũng không biết phải làm gì với Rex. Người ta bảo hít thở qua túi giấy sẽ giúp đỡ được phần nào, nhưng cách ấy cũng mơ hồ như hầu hết chúng ta đều biết rằng phụ nữ lúc đau đẻ đều cần đến khăn tắm và nước nóng. Tôi phải viện đến một cách mà ai cũng biết nhưng chẳng ai muốn sử dụng đến, đó là tát thẳng vào má, nhưng tay tôi đã bị ngăn giữa không trung bởi tiếng chuông điện thoại vang lên trong nhà. Rex nhảy bổ về phía trước như một con thú.

“Biba gọi đấy.” Anh nói. Giọng nói nghe như ai đó đang bóp cổ anh.

“Để em nghe điện thoại”, tôi nói, “anh đang trong tình trạng không phù hợp. Hãy ở lại đây và... hít thở sâu, hoặc làm gì cũng được.”

Hai đoạn cầu thang giữa Phòng Nhung và nhà bếp giờ đã rất quen thuộc với tôi và tôi có thể đi qua chúng chỉ trong vài giây, đôi chân trần của tôi gần như không có cảm giác chạm đến mặt bậc thang.

Khi tôi nhấc điện thoại, một câu “Bé yêu à?” vang lên nhưng không phải giọng nói mà tôi mong muốn; nó thật ấm áp, trầm và du dương. Tôi mất một giây để nhớ xem đó là giọng ai.

“Nina đấy à?” Tôi nói.

“Karen phải không? Thật vui khi được nói chuyện với cô. Họ bảo cô chuyển đến nhà rồi hả?”

“Đúng vậy”, tôi đáp. Tôi không thích cái giọng nhận vơ đó của Nina. Nó làm tôi nghĩ rằng Nina đã thảo luận với Biba về việc tôi chuyển đến đấy và cả hai đã thống nhất rằng tôi là kẻ thay thế cho chị ấy.

“Chị khỏe chứ? Bây giờ chị đang ở đâu?”

“Ở Tunis.” Nina đáp. “Đây là một nơi tuyệt đẹp, từ lúc đến đây màu da của tôi đã sậm hơn. Bọn trẻ vừa ngủ mất rồi. Chúng tôi đang thuê phòng ở một khách sạn năm sao. Cô có tin được không?” Tôi băn khoăn không biết ai là người trả tiền cho căn phòng đó. “Chúng tôi gặp được một anh chàng trên tàu, anh ta nói rằng chúng tôi có thể ở cùng anh ta mấy hôm. Tôi nghĩ anh ta đang tham dự một hội nghị hay gì đó tương tự, tôi không biết. Tôi sẽ không bỏ lõ dịp này đâu. Đây là cơ hội hưởng thụ sự giàu sang sau những ngày lang bạt nay đây mai đó. Tôi sẽ nói nhanh thôi, thật đấy, vì anh ta vừa ra ngoài trong chốc lát và tôi không chắc sự hào phóng của anh ta có bao gồm việc trả tiền điện thoại về London hay không. Mọi chuyện thế nào rồi? Cả nhà vẫn ổn chứ?”

“Vâng.” Tôi đáp. Sau đó, tôi nhận ra mình đang nói chuyện với một người có thể thấu hiểu chuyện này, “Thực ra là không ổn chút nào. Biba đi chơi đêm về muộn và Rex đang rất lo lắng.”

Nina giải thích chính xác câu nói tránh của tôi. “Anh ấy không kiểm soát được hơi thở, tỏ ra kích động và nói về cái chết của Biba phải không?”

Rex đi phía sau tôi, nghiêm mặt và chìa tay ra.

“Hãy để anh nói chuyện với cô ấy.” Anh nói. Hẳn là Nina đã nghe thấy giọng nói của anh.

“Cậu có muốn tôi xử lý chuyện này không?” Nina nói. Tôi rời khỏi phòng nhưng vẫn đợi trên cầu thang phía sau lưng Rex.

“Tôi biết, tôi biết, nhưng tôi không kìm chế được.”

Giọng nói của Nina rầm rì trong điện thoại, tôi không thể nghe rõ chị ấy nói gì.

“Với một gã tên là Guy.” Lần này là một sự im lặng kéo dài và khi Rex nói tiếp giọng anh đã trở lại bình thường.

“Tôi biết cô nói đúng”, anh nói, “chỉ là dạo này cuộc sống trở nên khó khăn. Tôi đã cố nói chuyện với bố tôi nhưng có đôi chút thất bại.” Lại một khoảng lặng. “Karen ư? Có, cũng rất nhiều. Không, mọi thứ tuyệt lắm. Lúc này cô ấy là tất cả những gì là tốt đẹp nhất.” và rồi câu hỏi tiếp theo của Nina đã mang đến ý cười trong giọng nói của anh, “ừ, chúng tôi đang bên nhau, thật đấy. Cảm ơn, Nina. Bọn trẻ thế nào? Tôi có thể nói chuyện với chúng không? Ồ, cũng được. Hãy thay tôi gửi đến chúng một cái ôm khi chúng thức dậy nhé!”

Tôi khép cửa lại và để Nina an ủi Rex. Tôi tự hỏi liệu theo thời gian tôi có thể học được những phương pháp đối phó với sự bộc phát của anh hay không, hay là đến cuối cùng những cách ấy cũng chẳng thể khống chế được Rex. Tôi đau đớn nghĩ về những lần đầu tiên tôi đến Highgate, khi Nina và Rex đã lặng lẽ đảm nhận vai trò bố mẹ trong khi Biba và tôi rong ruổi trong rừng cây như những đứa trẻ.

“Hai người đã lâu không nói chuyện với nhau.” Tôi nói khi Rex dập mạnh ống nghe xuống. “Em cứ nghĩ cả hai phải hàn huyên với nhau chứ. Người đàn ông đó quay về phòng rồi hả?”

“Không. Anh muốn cúp máy và định để kệ Biba.” Anh hít một hơi thật sâu, hơi thở đã được kiểm soát nhưng vẫn còn chút run rẩy. “Điều trớ trêu là khi con bé về nhà, anh sẽ rất hạnh phúc nó còn sống, rồi vài giây sau đó anh sẽ rất tức giận vì nó đã đẩy anh vào tình cảnh này, anh sẽ cảm thấy rằng anh có thể giết chết nó. Tại sao Biba lại làm điều đó? Sao con bé có thể tàn nhẫn đến vậy?”

☆ ☆ ☆

Biba trở về nhà vào lúc 5 giờ chiều hôm đó, Guy chẳng đi cùng cô, còn đôi giày dưới chân cô thì bên còn bên mất. Rex không giết Biba, thay vào đó anh ném cho cô một ánh nhìn đau thương trước khi hất đầu và ngúng nguẩy ra khỏi nhà với tư thế giống một nữ diễn viên hơn cả Biba.

“Có chuyện gì với anh ấy vậy?” Biba nói khi anh đóng sầm cửa, sau đó cánh cửa lại bật ngược ra. Tôi quyết định không kể cho cô về vụ kích động đêm qua.

“Tôi không biết”, tôi đáp. “Bữa tiệc vui chứ?”

“Nó rất tuyệt.” Cô nói, đôi mắt mở to khi nhớ lại bữa tiệc đêm qua. “Nó được tổ chức ở một nơi gọi là... ờ, để tôi nhớ xem nó ở đâu. Một nơi ở phía Đông. Bromley-by-Bow ấy”, cô nói với giọng điệu hào hứng mà người ta vẫn dùng để miêu tả những nơi tuyệt diệu. “Họ chiếm lấy tầng cao nhất của một cư xá vô chủ. Mọi thứ giống như diễn phim The Bill ngoài đời thực vậy. Ở đó thực sự có một gã đứng canh cửa với một con chó to kềnh. Rồi cảnh sát ập đến, chúng tôi đã phải phá mái nhà và leo lên đó để trốn cảnh sát khi họ lục soát căn hộ.” Tôi nhận ra một cách rõ ràng và cay đắng rằng ngay khi tôi kiếm được một chỗ đứng trong thế giới của Biba, thì cô đã không còn quan tâm đến nó nữa. “Chúng tôi nhìn mặt trời lên, sau đó ngủ cùng con chó trên ghế sofa. Con chó ấy được nuôi bất hợp pháp, cao to đen nâu, khéo ăn thịt trẻ con như bỡn. Nó có thể đớp tôi bất cú lúc nào nó muốn, nhưng nó đã không làm vậy. Cậu sẽ thích nó cho mà xem.” Tôi không chắc mình có thích nó hay không. “Thật tiếc vì cậu đã không thể đến đó.” Cô đã thực sự quên rằng chính cô đã không rủ tôi đi.

“Guy đâu rồi?”

“Đi công chuyện”, cô nói. “Thật sung sướng làm sao khi được ngồi với cậu một lúc lâu mà chẳng có anh chàng đáng ghét nào chen ngang. Chúng ta uống cocktail nhé? Bây giờ uống cũng chẳng phải bê tha gì, đúng không? Mặt trời đã lên quá xà ngang rồi, phải uống rượu đi thôi.”

“Này, thế xà ngang là cái gì ấy nhỉ?”

“Ai mà biết được hả cô em. Nào. Tôi muốn một ly martini.” Cô lấy từ tủ lạnh ra mấy chai vodka và tìm thấy một chai vermouth cũ ở dưới bồn rửa bên cạnh những chai thuốc tẩy, phần cổ chai dính két lại và nhãn chai bị bong ra. Cô rót chúng vào hai cái cốc khác kiểu nhau.

“Nó có mùi xăng đúng không?” Tôi hỏi.

“Ừm.” Biba tìm thấy mấy quả ô liu héo ở một cái âu nằm trong tủ lạnh và thả chúng vào cốc rượu. Chúng bị chìm ngay xuống đáy. Cô vớt một quả ra và cắn thử. “Ồ. Giờ thì quả ô liu cũng có mùi xăng.”

Chúng tôi không mang rượu lên sân thượng mà đi xuống vườn, nơi có những thân cây cao quá đầu người, chúng tồn tại một cách im lặng, chứng kiến tất cả mọi thứ đã xảy ra.

Những chiếc lá ở rìa ngoài bắt đầu úa vàng vì ánh nắng mặt trời. Chóp lá màu vàng tươi tạo ảo giác như lúc thu sang. Tôi quay đi chỗ khác, trong lòng không muốn mùa hè này đổi thay.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của erin kelly