Mầm Ác

Lượt đọc: 632 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 20

“Mẹ chỉ bảo là mẹ không thích thôi”, mẹ tôi nói, “đừng có cằn nhằn với mẹ thêm nữa, Karen. Mẹ chỉ muốn những gì tốt nhất cho cháu gái của mẹ.” Mẹ tôi và tôi đang cố gắng tính toán xem bố mẹ tôi sẽ đón Alice như thế nào khi họ đến đây vào ngày mai. Tôi muốn bà vào nhà gặp Rex, cùng uống một tách trà và kết thúc buổi đầu gặp mặt đầy ngượng ngùng một cách tốt đẹp.

Mẹ tôi muốn ấn còi ô tô để Alice chạy xuống đường, ra với ông bà, giống như một người bố đã ly hôn đến đón con nhưng không muốn phải gặp mặt vợ cũ.

“Được thôi, rồi mẹ định làm gì? Không bao giờ bước vào nhà con nữa à? Rex sẽ không đi đâu cả, mẹ ạ. Bây giờ anh ấy sống ở đây. Anh ấy là bố của con bé. Mẹ phải chấp nhận điều đó.” Một khoảng lặng. “Mẹ à, hãy tin con.”

“Mẹ tin con, nhưng không tin người khác.” Bà đáp. Cảm giác tội lỗi trong tôi luôn trở nên nặng nề khi bà nói những câu như thế.

Nếu cuộc gọi điện thoại của mẹ tôi khiến tôi thấy không vui thì việc Rex đi ra ngoài về muộn khiến tôi càng cảm thấy khó chịu. Anh chưa từng bỏ lỡ bữa ăn tối với hai mẹ con tôi. Tôi tin rằng ai đó đã tìm thấy anh, một kẻ đến với ý định trả thù hoặc muốn lột trần sự thật, hay có khi là cả hai điều ấy. Alice đánh chén bữa tối của nó, trong khi tôi ăn mãi không xong và phần lasagna 47* của Rex bị nướng đến khô quắt trong lò. 7 giờ, 8 giờ, 9 giờ, thời gian đến và đi, vẫn không có dấu hiệu anh trở về, cũng chẳng có lấy một cuộc điện thoại. Phải mất gần một giờ vật lộn Alice mới chịu lên giường và nằm ngủ mà không có lời chúc ngủ ngon của Rex, ít nhất thì khoảng thời gian ấy cũng giúp tôi ngừng việc xem đồng hồ liên tục. Khi tôi quay trở lại phòng khách trống trải đã là 10 giờ 20 phút. Tôi khoanh vùng những nơi anh có thể đi qua: rừng, bãi biển, công trường xây dựng, những con đường quanh co nằm trên sườn dốc kéo dài hàng dặm, anh có thể dễ dàng bị trượt ngã và nằm bất động cả đêm mà chẳng ai phát hiện ra khi đi qua những nơi ấy. Mí mắt tôi bắt đầu giật nhẹ. 11 giờ, tiếng chìa khóa của anh lách cách vang lên ở cửa trước, cảm xúc trong tôi hỗn độn, vừa tức giận, lại vừa cảm thấy nhẹ nhõm.

* Một món ăn Ý làm từ mì lá lasagna (một loại mì Ý), những lớp mì xen kẽ với nước sốt, pho mát, thịt cùng rau củ và được đem nướng lên.

“Anh đã ở đâu vậy?” Tôi hỏi.

“Ở ngoài kia.” Anh nói. Anh không nhìn vào mắt tôi và thay vì trao cho tôi một nụ hôn, anh đi thẳng vào bếp, bùn và mùn cây bong ra từ đôi ủng của anh tạo thành những mảnh đen ẩm ướt.

“Ở đâu?” Tôi lặp lại.

“Ở ngay ngoài kia thôi.” Anh nói, hung hăng như một đứa trẻ ranh.

“Đừng bận tâm.” Đôi mắt anh không tập trung và lời nói của anh nghe cộc lốc. Khi anh lấy bữa tối của mình ra khỏi lò và loạng choạng bước đến bàn ăn, tôi nhận ra rằng anh say rượu, mười năm nay anh chưa từng say đến thế. Anh tạo ra một khung cảnh chẳng mấy vừa mắt khi anh cầm ngược dĩa, vụng về xiên đồ ăn và đến lúc anh biết phải dùng dao dĩa thế nào cho đúng thì nhìn cũng chẳng khá hơn bao nhiêu. Anh ăn một cách nhếch nhác, nước sốt cứ vậy chảy cả xuống cằm.

“Em rất lo lắng cho anh.” Tôi nhấn mạnh. “Rex, chuyện gì đã xảy ra vậy?”

“Chẳng có gì cả. Để anh được yên.”

“Chúng ta phải giữ bí mật với nhau từ khi nào?”

Ý tôi là trong khi tôi được phép giữ bí mật với anh, thì anh không được giấu tôi bất cứ điều gì. “Anh phải cho em biết anh đã đi đâu chứ.”

Rex đứng lên và đâm mạnh nắm tay của mình xuống bàn.

“Anh đã trải qua mười năm khốn nạn trong nhà tù, mỗi giây mỗi phút đều phải báo cáo người ta.” Anh rít lên, nước miếng bay qua bàn và đáp xuống má tôi. Chưa bao giờ trông anh cao hơn tôi nhiều đến vậy.

“Anh không nhận ra rằng mình được về nhà để rơi vào một cái nhà tù chết tiệt khác.” Anh quăng đĩa thức ăn của mình đi như thể nó là một cái đĩa ném thực sự. Tôi chuẩn bị tinh thần trước khi bị những mảnh sứ vỡ đập vào người, nhưng cái đĩa va vào thùng rác và nhẹ nhàng rơi xuống một cái giỏ đựng quần áo dựa sát vào cửa sau. Đồ đạc trong bếp, quần áo của tôi và khuôn mặt của anh đều dính đầy đồ ăn, như thể có ai đó đã bật máy xay sinh tố mà quên đóng nắp lại.

Tôi từng lo sợ cho Rex, nhưng chưa bao giờ sợ anh như lúc này.

“Được rồi, nếu em nhất định muốn biết, anh đã đến quán rượu đấy.” Anh nói. “Anh ngồi đó, cả đám người nhìn chằm chằm vào anh, anh đã rất tức giận, anh nghĩ đến việc mình thối nát ra sao, chuyện anh không kiếm được việc làm để chu cấp cho hai mẹ con và anh còn nghĩ về việc mình đã muốn về nhà cùng em đến thế nào”, anh nói. “Anh rất tiếc vì đã tỏ ra bực bội. Từ khi nào em lại trở thành người thích kiểm soát như thế?”

“Đồ khốn.” Tôi chạy lên phòng tắm và khóa cửa lại, ngồi trên bồn vệ sinh đậy nắp và chờ anh đi lên nói lời xin lỗi. Nhưng anh không làm thế. Tôi chậm rãi thực hiện thói quen hàng đêm của mình, đó là rửa sạch lớp trang điểm, dùng chỉ nha khoa và đánh răng cho đến tận khi tôi thấy chúng tôi đều đã có thời gian để bình tĩnh lại. Tuy nhiên, không gì có thể biện minh cho hành vi của anh. Tôi đi xuống cầu thang để nói với anh rằng đêm nay tôi muốn anh ngủ ở tầng dưới, nhưng anh đã ngủ say, chân gác lên tay vịn của ghế sofa, miệng mở ngoác ra. Tôi đi ngủ mà không thèm đắp chăn cho anh. 5 giờ sáng, khi anh chui vào giường, làn da của anh lạnh và có cảm giác như nổi da gà.

“Anh xin lỗi.” Anh nói. “Anh đã làm sạch nhà bếp rồi.”

“Anh làm em sợ hãi.”

“Anh rất xin lỗi. Lúc đó anh rối trí quá. Những suy nghĩ ấy xâm chiếm tâm trí anh. Anh sẽ không làm thế nữa.”

Tôi không thể ép bản thân tỏ ra mình có lỗi mặc dù tôi biết rằng anh ấy đã đúng. Tôi là một người thích kiểm soát. Tôi vẫn luôn như thế. Khi tôi là người cầm trịch trong gia đình này, ai dám nghĩ rằng tôi quá khắt khe?

☆ ☆ ☆

Khi Guy trở về, anh ta vẫn đeo kính râm ngay cả khi đã ở trong nhà và kẹp một chiếc máy tính xách tay dưới nách. Nó không giống các loại máy tính xách tay mỏng mà ngày nay chúng ta sử dụng, cũng như chiếc điện thoại di động của anh ta không giống như chiếc điện thoại nắp gập bóng bẩy đang trong túi xách của tôi. Khi ấy tôi đã quen với việc sử dụng máy tính, nhưng thứ này rất khác với loại máy tính bàn cồng kềnh mà tôi dùng trong phòng máy tính của trường. Máy tính xách tay của Guy trông như một đứa bé mà ngay từ lúc mới ra đời tất cả các cơ quan đã nằm bên ngoài cơ thể. Dây rợ bung ra từ những ổ cắm trên khắp bề mặt to bè của nó. Một sợi dây màu đen dày dẫn tới một ổ đĩa, một sợi khác nối đến biến áp, một sợi nữa cắm vào nguồn điện và một vật to bự trông giống cái bơm đạp bằng chân chuyển dùng để bơm giường hơi là modem của máy tính. Guy giải thích tất cả những thứ này khi anh ta lắp đặt nó lên trên chiếc bàn bọc nhung đỏ trong Phòng Nhung và nó nằm nghiêng như bàn vẽ của kiến trúc sư. Chúng tôi đều nhìn nó chờ đợi.

“Rõ ràng đó là một món quà tặng em.” Biba nói.

“Có khi lại là đồ ăn cắp.” Rex châm chọc. Guy không phủ nhận điều này, nhưng thay vì tiếp tục cắm nối mớ dây nhợ, anh ta lại gỡ chúng ra.

“Được rồi”, cuối cùng anh ta lên tiếng, “đường dây nối điện thoại của nhà anh ở đâu?”

“Gì cơ?” Rex nói.

“Đường dây điện thoại nối thêm lên đây. Đừng nói với tôi rằng trong một ngôi nhà lớn cỡ này mà anh chỉ có một chiếc điện thoại xấu xí đặt trong nhà bếp.”

“Tôi e là vậy đấy”, Rex nói.

“Không phải chứ”, Guy nói. “Cái nhà này thiếu gì lỗ thủng thò cả dây ra ngoài. Tôi đã nhìn thấy chúng. Phải có chỗ cắm khác chứ nhỉ.” Anh ta bắt đầu tìm kiếm từ chỗ điện thoại trong bếp, với đầu ngón tay chai sạn, anh ta lần theo những sợi dây cáp ngoằn ngoèo giăng khắp tường. Tôi đứng ở cửa Phòng Nhung và dõi theo anh ta. Đôi khi những sợi dây được gắn ngay trên tường tại nơi giao nhau giữa tường và trần nhà, đôi lúc chúng lại được chôn sâu dưới lớp giấy dán tường và sơn. Chúng dẫn anh ta đi theo những miếng ốp dưới chân tường, lên trên cửa ra vào và bên dưới thanh ngang dùng để treo tranh. Rex đứng cùng tôi trên ngưỡng cửa và vòng tay quanh eo tôi. Cơ thể anh không còn giữ nỗi căng thẳng như ngày hôm qua nữa và khi tôi định dựa lưng vào ngực anh, tôi cảm thấy toàn bộ cơ thể của anh như đang đón chờ tôi. Việc Guy cắm đầu cắm cổ lần mò theo những sợi dây điện khiến chúng tôi cảm thấy vô cùng thích thú. Thỉnh thoảng chúng tôi nghe thấy một tiếng lầm bầm “Khốn kiếp” khi sợi dây cáp biến mất qua một lỗ trên gờ tường hoặc đột nhiên quay ngoắt trở lại đúng hướng cũ. Giống như mọi thứ khác trong nhà, sự rối rắm này bắt nguồn từ việc thiết kế cẩu thả, nhưng tôi cảm thấy một chút thắng lợi, như thể ngay cả cách bố trí trong căn nhà của chúng tôi cũng chung sức chống lại Guy. Cuối cùng Guy bò ra đất bằng tứ chi, vần vò một nếp gờ trên tấm thảm ở giữa phòng. Khoảng cách giữa quần jeans và áo thun để lộ ra phần lưng dưới rám nắng chắc khỏe cùng một đoạn cạp quần màu trắng nhăn nhúm. Quần lót của anh ta in chữ Calvin Klien, lỗi chính tả chúng tỏ nó là hàng nhái bán ngoài lề đường. Tôi băn khoăn không biết đây có phải một kiểu làm màu hay không.

“Em không biết anh ấy nghĩ em sẽ làm gì với một cái máy tính.” Biba nói, như thể không phải Guy đang quỳ ngay dưới chân cô vậy. Anh ta không nhìn lên. Anh ta có thói quen bỏ qua những nhận xét về mình, trừ khi nó đề cập trực tiếp đến anh ta và mở đầu bằng cái tên Guy. Nó khiến chúng tôi nghĩ rằng anh ta không nghe thấy bất cứ điều gì chúng tôi nói và thôi thúc chúng tôi bàn luận về Guy ngay trước mặt anh ta. Về sau chúng tôi phát hiện ra rằng anh ta giả dối hơn chúng tôi tưởng rất nhiều, nhưng lúc đó đã quá muộn để rút lại một trong những điều chúng tôi đã nói.

“Hắn đang cố gây ấn tượng với em.” Rex nói.

Guy ngắt lời Rex, nhưng không phải bằng một câu phản đối mà là một tiếng lầm bầm hân hoan. Anh ta xác định được vị trí của một thứ mà anh ta đã tìm nãy giờ, nó ở đằng sau một giá sách đan bằng dây liễu gai nằm tựa lưng vào bức tường phía cuối Phòng Nhung. Giá sách võng xuống vì những cuốn sách và tạp chí đầy bụi bặm. Guy nâng giá sách ấy lên bằng một tay và đặt nó sang bên trái, cách khoảng 10 inch. Một lỗ cắm dây điện thoại xám xịt do nhiều năm không được sử dụng, nó nhô ra từ bức tường, sát phía trên ốp chân tường. Anh ta dùng ngón tay cái lần ra một đường dây bị bụi phủ kín, để lộ màu nhựa vàng ngay bên dưới.

“Tôi đã nói mà, phải không?” Anh ta nói với chúng tôi.

“Tốt lắm”, Biba nói một cách bình thản, “anh cũng thông minh đấy nhỉ?”

Rex nhìn chằm chằm vào bức tường như thể trước đây anh chưa từng thấy nó.

“Anh vừa nhớ ra rằng mẹ đã từng ngồi nói chuyện điện thoại trên chiếc ghế sofa màu xanh lá cây. Vì vậy, chắc chắn phải có đường dây điện thoại ở chỗ ấy. Thật buồn cười khi em có thể hoàn toàn quên đi một điều gì đó và rồi em lại chợt nhớ ra nó như thể chỉ mới thấy hôm qua.” Rex nói.

“Anh thấy từ lúc nào hả Rex?” Biba hỏi.

“Chúa ơi, anh chẳng biết... nhiều năm trước. Chắc là khi bố vẫn còn ở đây. Lúc đó mẹ cười lớn, rồi...”

Tôi im lặng để bày tỏ sự trân trọng một cách tế nhị trước hồi ức của họ và cũng vì tôi chẳng biết Guy hiểu bao nhiêu về gia đình này. Chẳng ai biết anh ta và Biba nói gì khi ở trong phòng của cô ấy, nhưng tôi không thể tưởng tượng ra cảnh anh ta lắng nghe những câu chuyện của mẹ họ với sự nhạy cảm và quan tâm. Tôi nhận ra rằng tôi rất thích thú khi nghĩ tới việc mình biết nhiều hơn anh ta.

“Hệ thống điện của nhà anh đúng là vứt đi.” Guy nói, trông anh ta như không hề cử động, anh ta chỉ hơi động đậy khi một tia lửa xanh bắn ra khỏi lần cắm thử đầu tiên. Mồ hôi bắt đầu thấm ướt phần nách và lưng trên chiếc áo thun của anh ta. Cuối cùng anh ta đã tìm thấy một ổ cắm an toàn và làm gì đó khiến cho ánh sáng màu xanh lá cây nhấp nháy trên modem. Một vài phút sau, một tiếng ù ù vang lên báo hiệu rằng chiếc máy tính đã được kết nối với Internet. Dù chẳng ưa gì Guy nhưng Rex vẫn bị cuốn hút và ấn tượng trước chiếc máy tính, anh nhìn qua vai của Guy, hướng mắt vào biểu tượng màu xám bé xinh nhấp nháy giữa màn hình nhỏ. Tôi ngồi trên sofa bên cạnh Biba.

“Nhìn xem, bây giờ em đang online đấy.” Guy nói trong vui sướng. Biba cuốn xong điếu thuốc và châm lửa trước khi nói.

“Bây giờ nó sẽ làm gì?”

“Nó không làm bất cứ điều gì trừ khi em yêu cầu.” Guy nói. Biba ngẩn mặt ra.

“Trông em có vẻ không hài lòng nhỉ? Khó khăn lắm anh mới lấy được nó cho em đấy.”

“Ừ thế chính xác thì cậu có được nó bằng cách nào vậy hả, Guy?” Rex xen vào. “Tôi có thấy biên lai hay vỏ hộp nào đâu.”

“Việc anh làm rất đáng yêu”, cô nói, “chỉ là em không biết mình cần máy tính để làm gì. Ý em là, mọi việc của em đã có người đại diện lo cho rồi, ví dụ như gửi lý lịch hay các thứ khác chẳng hạn. Sarah Bernhardt với Katharine Hepburn có cần đến Internet đâu đúng không?”

Trong một khoảnh khắc tôi gần như đã cảm thấy thương cảm cho Guy. Tôi hiểu được sự lạnh lẽo khi ánh sáng ấm áp tỏa ra từ tình cảm của Biba đột nhiên chuyển sang hướng khác.

“Tôi lập cho cậu một địa chỉ email nhé?” Tôi nói, cẩn thận nhấc chiếc máy tính ra khỏi bàn và đặt nó lên đùi. Các phím ấn nhỏ xíu được gắn liền với nhau ở giữa bàn phím, chúng khiến cho ngón tay của tôi dường như trở nên quá khổ và vụng về và việc tôi cố gắng sử dụng chuột cảm ứng trở nên vô ích.

“Nhập tên của cậu trong đó.” Tôi nói, chuyển con trỏ đến ô thích hợp. Cô viết tên đầy đủ của cô ra.

Nhìn cô gõ chữ đúng là tức cả mắt: dường như cô phải mất cả phút để xác định vị trí của từng con chữ, ngón trỏ lượn quanh bàn phím như một chim ó. Tôi suy ra rằng khoa Kịch của trường Queen Charlotte là một trong số ít những nơi vẫn cho phép sinh viên nộp tiểu luận bằng cách viết tay. Địa chỉ mới của cô được hiển thị trên màn hình: bathshebaelizabethcapel@ hotmail.com.

“Giờ cậu nhập mật khẩu vào đây”, tôi nói, “nó phải là một thứ gì đó thật gần gũi với cậu, một thứ thật dễ nhớ nhưng không quá rõ ràng, một thứ mà tôi không thể đoán được.” Tôi quay mặt đi khi cô gõ từ ngữ bí mật của cô. “Được rồi. Cậu đã có địa chỉ email của cậu. Cậu cũng bắt kịp thời đại đấy chứ nhỉ?” Cô vẫn không mảy may để tâm đến thú công nghệ mới này.

“Tôi cá với cậu rằng tôi sẽ chẳng bao giờ sờ đến nó.” Cô nói.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của erin kelly