Mầm Ác

Lượt đọc: 633 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 21

Chiếc sofa bọc nhung màu xanh lá cây là thứ duy nhất còn lại trong bộ nội thất đã mang đến cái tên cho Phòng Nhung. Vị trí mới của nó là ở ngoài rìa của căn phòng, thò một phần tay vịn ra khoảng sân thượng lát đá. Không ai nghĩ đến chuyện đưa nó vào nhà. Điều ấy đồng nghĩa với việc khung cửa sổ kiểu Pháp không thể đóng kín và căn nhà sẽ dễ bị trộm cắp nhòm ngó. Nhưng vì cửa trước vốn đã dễ dàng bung ra chỉ bằng một cú hích nhẹ, và trong nhà chẳng có gì đáng để ăn cắp thì chẳng ai thèm bận tâm đến việc di chuyển đồ đạc. Chiếc sofa bị hắt nước lấm tấm như đọng sương khi cơn mưa rào trút xuống, nhưng tôi thích sự lấp lánh của những hạt mưa bay đậu xuống mặt vải nhung và thậm chí là thích cả sự ẩm ướt dịu nhẹ còn lưu lại trong đệm ghế. Nó mang không khí ngoài trời vào trong nhà. Tôi thích tưởng tượng rằng chiếc ghế là một hòn đá lớn, có hình dạng phù hợp cơ thể của tôi và được phủ một lớp rêu xốp.

Rex và tôi nằm ngược chiều nhau trên ghế, tay trái của tôi cầm một cuốn sách, tay phải nắm lấy mắt cá chân của anh ấy.

Đó là một cuốn tiểu thuyết Đức mà tôi đã đọc suốt năm nhất đại học và một trong số ít những thứ tôi đã lấy đi từ ngôi nhà ở Brentford. Tôi đã không thích nghiền ngẫm cuốn sách này nhưng vẫn thích đọc lại nó cho vui. Rex ngủ chập chờn, một cuốn truyện kinh dị đặt úp xuống lòng anh. Tiếng nhạc xập xình của Guy vang từ trên xuống, xuyên qua của sổ phòng ngủ của Biba, rồi lọt qua sàn nhà, nhưng chúng tôi đã học được cách lờ nó đi, không giống như Tom Wheeler đáng thương, gần như ngày nào gã cũng kêu than, phàn nàn mà chẳng được ích lợi gì. Thứ âm nhạc ấy trước đây khiển chúng tôi cảm thấy ngột ngạt, giờ đây đã trở thành một trong những tiếng ồn ào của thành phố và rừng cây. Thậm chí lúc bấy giờ, giữa tiếng nhạc, tôi vẫn có thể nghe rõ tiếng chim và tiếng sột soạt của lá. Vì vậy, khi chiếc điện thoại di động của Guy reo lên, tôi cảm thấy nó mới thực sự đã phá vỡ sự yên tĩnh.

Bình thường hiếm khi Guy bỏ quên điện thoại của mình như thế nhưng lần này, trong một phút ngẩn ngơ hoặc do ham muốn che mờ lý trí, anh ta đã lê bước lên tầng mà không mang theo nó. Tôi cầm điện thoại lên. Tên và số của người gọi được hiển thị trên màn hình hai màu đen và xanh. Một số điện thoại ở London nhưng không phải khu vực ở gần đây và chữ NHÀ lóe lên trên màn hình nhỏ. Tôi nhìn lên trần nhà như thể việc đó giúp tôi đánh giá xem liệu Guy có chạy xuống để lấy lại điện thoại hay không, nhưng anh ta sẽ chẳng nghe thấy tiếng chuông đâu. Tôi kéo ăng ten ra như lúc trước tôi thấy Guy đã làm và nhấn linh tinh vài phím trước khi ấn vào một nút bấm giúp tôi kết nối với một giọng nói tuy hơi nhỏ nhưng lại cố hét liên tục “alô, alô” vào loa. Rex đã dậy và nhìn tôi đầy hứng thú.

“Điện thoại Guy đây ạ.”

“Cô là ai?” Giọng nói đó lên tiếng. Không phải giọng nam trầm ồm ồm như tôi tưởng mà là một giọng nữ the thé. Đó là giọng nói của một phụ nữ London trung niên, toát lên sự giàu sang và có giáo dục. Mẹ tôi đã rất muốn có được chất giọng ấy khi bà cố tập theo những gì bố tôi gọi là “chất giọng sang trên điện thoại”. Tôi không cho người phụ nữ kia biết tên tôi.

“Chị là bạn cùng nhà của Guy phải không?” Tôi hỏi.

“Bạn cùng nhà? Bạn cùng nhà ư? Chắc chắn không phải. Tôi là mẹ nó.” Có vẻ như mẹ của Guy đã lật tẩy những câu chuyện ly kỳ mà anh ta tự kể về mình - một kẻ đơn độc phiêu bạt giữa xã hội thành thị đầy chông gai. “Nếu không phiền thì cô có thể cho tôi nói chuyện với con trai tôi được không?”

“Guy.” Tôi gọi to khi Rex và tôi đứng ngoài cửa phòng ngủ của Biba.

“Điện thoại của anh này.” Tôi tự hỏi không biết mẹ anh ta có thể nghe thấy tiếng thở dốc và tiếng giường kêu cọt kẹt hay không.

“Bảo họ gọi lại sau đi!” Anh chàng Guy hào hoa phong nhã nói.

“Mẹ anh gọi đấy”, tôi nói. Anh ta im bặt, rồi tiếng nhạc xập xình tắt ngúm và tôi nghe thấy anh ta lầm rầm “khốn kiếp”, câu đó không biết nói chúng tôi hay cho bà mẹ đang chờ điện thoại. Sau đó có tiếng va chạm và tiếng lần mò sột soạt. Anh ta mở cửa phòng và chộp lấy điện thoại trên tay tôi. Anh ta đang quấn một tấm khăn trải giường. Biba ở trên giường, cũng đã ngồi dậy, cuộn mình trong tấm ga, dường như cô không để tâm đến sự chen ngang này. Cô đã nhận ra một sự căng thẳng, báo trước màn kịch hay sắp diễn ra. Dù không được cho phép nhưng cũng không ai ngăn cản tôi và Rex bước qua cửa và ngồi ở hai bên Biba. Guy quay tấm lưng trần về phía chúng tôi, nói lầm rầm, nhưng giọng nói của mẹ anh ta gay gắt đến nỗi vọng ra khỏi điện thoại.

“Chuyện gì đã xảy ra với máy tính của bố con?” Bà mẹ nói, “Nó biến mất khỏi phòng làm việc của ông ấy. Con đã mang nó đi phải không?” “Không.” Guy nói bằng giọng yếu ớt và chẳng mấy thuyết phục.

“Nó không phải là máy tính cá nhân của ông ấy, con biểt mà. Nó thuộc về công ty.”

“Con chỉ mượn một chút thôi mà.”

“Guy, mẹ rất thất vọng về con. Mẹ không biết con đang ở đâu, nhưng tối nay con phải về nhà và mang theo cái máy tính về.”

“Ôi, mẹ...”

Tôi băn khoăn không biết thực ra Guy bao nhiêu tuổi. Vóc người cao lớn của anh ta luôn khiến tôi cho rằng anh ta cũng vào tuổi đôi mươi, ít nhất là tầm tuổi Rex, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thắc mắc liệu có phải anh ta ít tuổi hơn cả đám chúng tôi hay không, thậm chí là ít hơn nhiều tuổi, vẫn ở tuổi vị thành niên.

“Mẹ cái gì mà mẹ. 8 giờ cả nhà sẽ ăn tối. Mẹ hy vọng con và cái máy tính có mặt ở đó. Hiểu rồi chứ?”

“Chắc vậy ạ.” Rex, Biba và tôi liếc nhìn nhau và tôi biết rằng cả ba sẽ bật cười nếu không chấm dứt cái nhìn này ngay lập túc. Tôi dán sự chú ý của mình vào một chiếc cốc thủy tinh đặt ở giữa sàn chứa đầy tàn thuốc và gián. Phổi của tôi như căng lên vì cố giữ im lặng.

“Con muốn ăn khoai tây nghiền nướng thịt cừu 48* hay lasagna?”

“Khoai tây nghiền nướng thịt cừu.”

* Nguyên gốc: Shepherd's pie.

Tôi cảm thấy Biba ngồi cạnh tôi đang cố nhịn cười đến run cả người và nghe thấy tiếng phì cười bật ra từ đôi môi của Rex, họ nhịn đến mức này cũng đã là quá lâu rồi.

“Cảm ơn con rất nhiều. Mẹ không nghĩ con sẽ nói cho mẹ biết ai đã trả lời điện thoại. Không, đừng nói. Mẹ không muốn biết. Chúng ta thực sự cần phải có một cuộc nói chuyện về tương lai của con, Guy ạ.”

Guy thu gọn chiếc ăng ten bọc cao su của điện thoại vào và khiến mẹ anh ta im lặng bằng một tiếng bíp ngắn gọn. Anh ta thả lỏng vai và tiếng cười của chúng tôi bắn về phía tấm lưng rộng của Guy.

“Này, Guy”, Rex trêu chọc, “cậu vẫn sống với mẹ của cậu hả?”

“Đời nào tôi lại thèm sống ở đó.” anh ta nói về phía bức tường.

“Nhưng căn hộ chứa đầy 'người thân' của cậu ở Ladbroke Grove có phải là nơi cha mẹ cậu sống hay không?”

“Ờ, tốt thôi.” Guy chống chế một cách vô ích và muộn màng. “Cuộc sống lang bạt kỳ hồ trên đường phố ấy giúp anh biết anh là ai. Biba đã gặp những người đi cùng tôi rồi, cô ấy biết đấy.” Anh ta mong chờ Biba hùa theo mình nhưng cô lại cùng chúng tôi cười vào mặt anh ta. Đây là thời điểm đánh dấu sự thắng lợi của Rex. Có lẽ Guy đã tạm thời chiếm giữ em gái anh, nhưng Rex là người hiểu Biba hơn bất kỳ ai, có thế thấy đây là điểm khởi đầu của một kết thúc. Anh biết rằng Biba có thể tha thứ hoặc thậm chí tán dương và ngưỡng mộ những hành vi phạm tội nhẹ, sự ngu ngốc, hay sự kém hiểu biết về âm nhạc hay ma túy; nhưng cô không chịu nổi những kẻ giả dối. Bây giờ chỉ còn lại vấn đề thời gian. Cũng giống như các vết nứt nhỏ chỉ bằng sợi tóc trên lớp thạch cao ốp trên khung cửa, tất cả những gì Rex phải làm là tiếp tục đóng mạnh cánh cửa để toàn bộ bức tường dần dần bung ra.

“Đừng có cười tôi.” Guy nói, quay lại đối mặt với chúng tôi, “Mấy người thì biết cái quái gì, suốt ngày chỉ ru rú trong ngôi nhà này, và cả ba chui rúc. trong rừng như bọn Hansel và Gretel 49* chết tiệt.” Tôi chưa bao giờ nghe Guy nói chuyện kích động như vậy. Cũng như khi mẹ tôi say rượu hay tức giận, chất giọng sang trôi tuột đi, để lộ ra chất giọng đúng với địa vị của bà, giọng của Guy trở về đúng địa vị ban đầu khi anh ta không kiểm soát được cơn giận của mình. Chữ “t” và “h” đột nhiên tìm lại được vị trí của chúng trong cách phát âm của Guy, khiến cho giọng nói của anh ta nghe giống một cậu học sinh hơn là một tay anh chị.

* Hai nhân vật trong truyện cổ tích Hansel và Gretel của anh em nhà Grim.

“Còn cậu thì biến mấy câu bốc phét thành sự thật bằng cách lấy trộm máy tính của bố và ăn khoai tây nghiền nướng thịt cừu của mẹ.” Rex đáp. Niềm vui sướng vì có thể đè đầu cưỡi cổ kẻ mà anh ghét đã làm cho anh tự tin và hài hước hơn. “Guy, cậu định xử lý tôi thế nào đây? Mang súng ống ra hả? Hay là bưng đĩa lasagna đến?”

Guy trông thật thảm hại giữa đống khăn trải giường lộn xộn.

“Ừ, được đấy, đừng nghĩ rằng tôi không có súng, tôi có đấy!” Anh ta nói. Môi dưới của anh ta bĩu ra như một đứa trẻ, khiến cho tôi cứ nghĩ rằng anh ta sẽ kết thúc câu nói ấy bằng chữ “sớm thui”. “Tôi quen những người có thế kiếm được mọi thứ. Mọi thứ ấy. Tôi làm được đấy.”

Anh ta khuỵu gối xuống nhặt chiếc quần jean anh ta quăng dưới chân giường của Biba, vứt tấm khăn trải giường qua một bên và bước ra khỏi phòng. Vài giây sau anh ta trở lại để lấy chiếc điện thoại.

“Cả ba cứ liệu thần hồn đấy”, Guy nói trước khi xông ra một lần nữa, “có giỏi thì làm đi.”

“Anh ấy sẽ trở lại.” Biba nói.

Và hôm sau anh chàng quay lại thật, sau khi được mẹ cho ăn và trả lại máy tính xách tay cho bố. Anh ta và Biba dành cả buổi chiều cho một cuộc làm tình hòa giải. Tối hôm đó cả bốn chúng tôi ngồi lại với nhau và rõ ràng là đã có một sự thay đổi ngầm. Guy đã bị uốn nắn cho ra nhẽ. Nếu như trước đây, thái độ im lặng của anh ta báo hiệu một mối đe dọa tiềm tàng, thì bây giờ nó chỉ được coi như một con hờn dỗi đáng xấu hổ. Cơ thể của Guy và Biba dường như gần gũi hơn bao giờ hết, nhưng khuôn mặt của cô không còn khoác vẻ mê đắm cuồng nhiệt nữa, sự quan tâm và những cuộc trò chuyện của cô đã quay trở lại với Rex và tôi.

Chúng tôi thấy một cái chăn màu hồng-xám có những vết bẩn lờ mờ nằm góc trái của khu vườn. Sau một ngày rong ruổi khắp khu vườn, mặt trời khắc họa một vùng nắng ấm nằm ngoài khu rừng và bên cạnh hàng rào chia cách khu vườn của chúng tôi và vườn nhà Tom Wheeler. Tuy hai nhà ở gần nhau, nhưng quan trọng là không nhìn thấy nhau. Chiến dịch dòm ngó hàng xóm của Wheeler đã đi từ phản ứng đến hành động và gã đã bắt đầu chủ động tìm kiếm bằng chúng về hành vi chống đối xã hội của chúng tôi, dù chúng có thật hay không. Thỉnh thoảng chúng tôi nhìn thấy Wheeler nghển cổ nhìn qua cửa tò vò trên gác mái nhà gã để xem chuyện gì đang xảy ra trong vườn và trên sân thượng nhà chúng tôi. Rex cho rằng sớm muộn gì gã cũng sẽ chụp ảnh. Chúng tôi còn nói đùa rằng có lẽ gã đã dành hẳn một căn phòng để đặt máy đo tiếng ồn, và bảng vẽ đồ thị ghi dấu những việc làm sai trái của chúng tôi.

“Trong biểu đồ của anh ta hẳn sẽ có một đường màu đỏ nhấp nhô đi xuống”, Biba nói, “cho thấy đẳng cấp của khu này đã bị chúng ta hạ thấp đến thế nào. Nó sẽ được gọi là Đám người mới đến phá hoại.”

“Mặc dù cậu đã ở đây lâu năm hơn anh ta.” Tôi nói.

“Quá đúng.” Biba nói. Cô hét lên qua một mắt gỗ trên hàng rào. “Anh có nghe thấy không, Wheeler? Chúng tôi ở đây trước anh đấy!”

Wheeler không hề chụp ảnh và gã cũng chẳng có căn phòng nào như chúng tôi nói đùa, nhưng chúng tôi đã không đánh giá thấp sự chú ý đến từng chi tiết của gã. Tất cả đã được ghi vào một cuốn sổ Moleskine, giấy trắng mực xanh, được bọc bằng da, những trang giấy và số phận của Rex bị trói buộc bằng một sợi dây da mỏng manh; khi anh bị bắt, cuốn sổ được nhà bên công bố ngay lập túc. Đêm hôm ấy, Wheeler đã ghi chú rằng gã ngửi thấy mùi cần sa rất rõ vào khoảng từ 10 giờ đếm đến 1 giờ sáng và tiếng nói chuyện bên ngoài phòng ngủ của con gã khiến chúng không ngủ được. Wheeler viết rằng gã đã nghe được hai giọng nam và một giọng nữ. Gã không nhắc đến tôi, mặc dù tôi chắc chắn rằng đêm hôm đó tôi cũng nói chuyện giống những người kia.

☆ ☆ ☆

Khi tiếng gõ cửa vang lên, tôi đang ở trên tầng, chỉ mặc đồ lót và đang sấy tóc. Tôi thầm nguyền rủa Rex vì đã để quên chìa khóa, sau đó tôi lấy chùm chìa khóa dự phòng nằm trên chiếc bàn cạnh giường ngủ của tôi và ném chúng xuống kèm theo một lời trách cứ. Nhưng khi tôi vừa ngả người ra cửa, những gì tôi thấy khiến tôi vội tránh khỏi cửa sổ. Một chiếc xe cảnh sát của đồn Suffolk đang đỗ bên ngoài ngôi nhà. Hai cảnh sát mặc đồng phục đang đứng khoanh tay trước cửa và nhìn lên mái hiên - nơi có những khung cửa sổ, đôi mắt của họ nhìn lên, rồi nhìn xuống sân như để cố xác định xem tôi đang ở chỗ nào. Tôi bò rạp xuống sàn nhà như thể trốn tránh một tay thiện xạ, trông tôi thật vô duyên khi chỉ mặc bộ đồ lót cọc cạch và có nguyên một chiếc lược tròn lớn cuộn trong một lọn tóc ở trên đầu. Ngay cả trong cơn sợ hãi, tôi vẫn cảm thấy nhẹ nhõm vì Rex và Alice vẫn đang trong bồn tắm lớn và dù có bất cứ điều gì xảy ra, họ sẽ không hề hay biết. Sau khoảng một phút, việc ngồi xổm trở nên khó chịu nên tôi quyết định đứng lên. Trước khi tôi dám nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, tôi với được chiếc áo thun quá khổ nằm ở phía sau bàn trang điểm và vụng về kéo nó qua đầu mình. Chiếc lược làm tóc tôi rối tung lên còn răng lược cứ cọ vào trán tôi. Trong lúc tôi gỡ mớ tóc rối bù thì dưới phố đã có một sự thay đổi. Tôi mở cửa sổ, những tiếng nói vọng vào nhà theo làn không khí mát mẻ và tôi dần nhận ra rằng cảnh sát không gõ cửa nhà tôi, tiếng đập cửa kia vang lên từ căn nhà phía trái, cách nhà tôi hai nhà. Tiếng ồn luôn vang khắp cả khu, tôi vẫn thường mở cửa và chỉ thấy một người hàng xóm đang chào đón ai đó trên ngưỡng của nhà họ. Tôi nhìn ra cửa sổ phòng ngủ, bởi vì làm thế sẽ giúp tôi khỏi phải mặc áo choàng tắm hay phá hủy một ngày tươi đẹp của tôi.

“Thôi nào, Dave”, một trong hai vị cảnh sát lên tiếng, “anh biết tại sao chúng tôi đến đây mà.”

Tôi nghe thấy tiếng chốt cửa kêu lách cách và cảm nhận được tiếng cửa mở. Dave đi ra khỏi ngôi nhà cách nhà tôi hai căn. Cậu ta đi về phía cảnh sát, vì thời tiết nên cậu ta chỉ mặc một chiếc áo của đội bóng Ipswich Town và một chiếc quần thể thao màu xám. Một người cảnh sát nói điều gì đó với cậu ta, rồi cậu ta đi vào trong nhà, khoảng một phút sau cậu ta đi ra, mặc thêm một chiếc áo len lông cừu màu nâu dày sụ. Cổ của Dave chìm vào cổ áo kéo cao.

Trước khi Dave bị chiếc xe cảnh sát đưa đi, tôi nhận ra sự hiện diện của chiếc xe Micra trắng. Người lái xe đang ngồi trên nắp ca-pô, chiếc khăn quàng vốn vẫn trùm lên đầu bà ta bây giờ hờ hững choàng quanh cổ. Đó là một người phụ nữ trung niên với khuôn mặt nhỏ nhăn nheo và mái tóc mỏng được búi cao, tay bà ta ôm một tập tài liệu vào ngực. Tôi chỉ có thể giải mã chữ HTS được in lên chiếc phù hiệu đang treo trên cổ bà ta bằng một dải ruy băng dày dặn, đó là Hội đồng tỉnh Suffolk. Hóa ra không phải là nhà báo, mà là một nhân viên của Hội đồng tỉnh. Bà ta khiến tôi nhớ đến viên sĩ quan quản chế của Rex. Một nụ cười hài lòng lướt trên bờ môi khi bà ta hoàn thành việc điền giấy tờ của mình.

Hàng xóm tụ tập ở vườn trước bàn tán về những vụ việc gần đây. Một người hàng xóm cho rằng Dave đã gian lận tiền trợ cấp, vị hàng xóm ấy là một phụ nữ tôi không quen biết mấy. Rõ ràng Dave đang xin tiền trợ cấp mất khả năng lao động với lý do lưng đau, nhưng cậu ta vẫn làm việc bình thường trong ngành xây dựng. Chỉ trong vài phút cảnh sát đưa Dave đi, chị ta đã biết hết những chuyện này, nhưng biết bằng cách nào thì chị ta không tiết lộ, tuy nhiên trông chị ta có vẻ chắc chắn về nguồn thông tin của mình.

“Việc này chứng tỏ một điều”, chị ta nói khi mọi người tản dần, “hàng xóm của chúng ta có thể là bất cứ loại người nào.”

☆ ☆ ☆

Kết quả thi được thông báo vào ngày thứ tư cuối cùng của tháng Tám. Mặc dù chúng sẽ được gửi qua bưu điện, nhưng sinh viên có thể đến trường để lấy kết quả. Biba không bận tâm đến việc lấy kết quả của mình, cô cho rằng bằng cấp chỉ là thứ thêm thắt trong chuyện tìm người đại diện mà thôi. Còn tôi lại khá tự tin với thành tích của mình nên tôi cũng chẳng thèm đi lấy. Tôi không muốn mạo hiểm nghe theo cô Caroline Alba. Cô muốn biết lý do tại sao tôi không xem xét đến các mẫu đăng ký mà cô đã đưa cho tôi hay soạn thảo đơn đề nghị học lên thạc sĩ, còn tôi không thể cho cô một lý do tử tế. Tôi bắt chước thái độ trốn tránh của Rex. Mỗi ngày qua đi, tôi lại từ bỏ một phần trách nhiệm đối với tương lai của chính mình. Nhưng tôi vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra rằng đây là vấn đề cần giải quyết, và tôi quyết định một mình quay về Brentford, nhận kết quả tốt nghiệp và dùng không gian cũng như sự im lặng ở đó để đưa ra quyết định cuối cùng. Tôi tự đặt cho mình hạn chót là nửa đêm hôm đó, hoặc tôi phải chọn một trường đại học và học lên thạc sĩ hoặc tôi sẽ hoàn toàn gạt bỏ chuyện này đi.

Sau đó tôi có một lý do khác để trở về ngôi nhà cũ. Đúng như ước hẹn trước đây, những người từng ở chung với tôi gọi điện về, họ vây quanh chiếc điện

thoại duy nhất ở một nơi nào đó bên Pháp, trong khi tôi xé mở phong bì chứa kết quả thi của họ. Cả ba người có lẽ không được xếp loại giỏi, nhưng họ có thể được bằng khá, riêng Emma thì có lẽ chỉ được trung bình khá. Dù sao thì tương lai của họ cũng chẳng hề phụ thuộc vào những bằng cấp này.

Tôi đã cầm sẵn chìa khóa xe trong tay khi bảo Rex tối nay không cần chờ tôi về.

“Anh có thể đi cùng em được không?” Anh tròn mắt nói. Đó là một biệt tài mà anh và Biba đều biết làm, mắt mở to nhưng không để lộ tròng trắng, thay vào đó, đồng tử và mống mắt như mở rộng ra, hòa quyện lấy nhau, lấp đầy toàn bộ đôi mắt để đối phương cảm giác mình như đang chết đuối trong sô cô la nóng. Cả hai anh em họ đều biết rằng điệu bộ này có thể được nhấn mạnh bằng việc hơi bĩu môi dưới và điều đó khiến tôi không thể chống cự họ. Alice cũng thừa hưởng khả năng này, đây hẳn là khả năng có từ lúc sinh ra, vì cả Rex và Biba khi ấy đều không có mặt để dạy nó. “Anh muốn biết mọi thứ về em. Anh muốn xem trước đây em đã sống như thế nào.”

“Trên danh nghĩa thì em vẫn sống ở đó.” Tôi nói, nhưng anh đã đi lấy bàn chải đánh răng của mình.

Tôi đã quên lời hẹn với bố mẹ. Tôi rẽ vào con phố nhà mình và thấy chiếc xe Ford Focus của bố tôi đỗ cách đó vài căn nhà. Sau hai tuần chiếc xe nằm tại bãi đỗ xe dài ngày của Ga số 4 trong thời gian bố mẹ tôi đi nghỉ mát, màu xanh nhạt sáng bóng của nó vẫn không bị mờ đi. Tôi vội dừng xe lại và ấn Rex vào chỗ ngồi của anh.

“Em làm thế để làm gì?” Anh vừa hỏi vừa xoa gáy, cú đẩy vừa rồi khiến anh đập gáy vào chỗ tựa đầu.

“Không có gì.” Tôi nói. Tôi nhìn vào gương chiếu hậu để kiểm tra con đường phía sau. Tôi thực sự nghĩ đến việc quay lại, đi ngược lại tất cả những con đường tôi vừa đi qua. Tôi cố gắng giải thích rõ lý do mình không muốn giới thiệu họ với nhau. Giá mà có Biba ngồi ở ghế khách bên cạnh tôi thì tôi sẽ hiểu bản thân mình hơn. Tôi vẫn muốn cô tin rằng tôi là kẻ tự do phóng khoáng giống cô như lần đầu chúng tôi gặp nhau, nhưng chỉ cần gặp bố mẹ tôi năm phút thôi là những ảo tưởng về nguồn gốc gia đình mà tôi cố gắng tạo nên sẽ tan vỡ. Chỉ có điều Biba không đi cùng tôi, bên cạnh tôi là Rex, anh chàng trầm lặng và khiêm tốn, người luôn hết lòng với tôi. Có lẽ trong giây phút tắt máy rồi lại khởi động xe và suy nghĩ xem phải cài số nào để chạy, tôi nhận ra rằng mối nghi ngại của tôi không nằm ở bố mẹ, mà là ở Rex. Rex không có khả năng cuốn hút và khiến những người anh gặp phải mê say như Biba. Anh không có việc làm, thực ra là chưa từng đi làm. Không kỹ năng, không nghề ngỗng, không thu nhập và chẳng có tài sản. Đó lại là những thứ mà bố mẹ tôi và bạn bè họ dùng để đo lường giá trị của một người. Thậm chí anh còn không có học vấn cao để thay thế cho những điều trên. Một chiếc Audi đỏ phanh gấp phía sau tôi và tiếng còi chát chúa của nó buộc tôi phải hành động. Tôi lái xe vào một chỗ đỗ xe còn trống, trực tiếp đối diện với xe của bố mẹ tôi. Chúng tôi nhìn nhau qua kính chắn gió, bố nhận ra tôi và xe của tôi trước khi ông phát hiện ra người đàn ông ngồi ở ghế khách. Mặt Rex đã bị tâm chắn nắng che khuất.

“Hàng xóm của em có vẻ rất vui khi thấy em”, anh nói và cởi dây an toàn. “Thử nghĩ đến cảnh Tom Wheeler vẫy tay và mỉm cười với chúng ta như thế mà xem?”

“Họ không phải hàng xóm của em.” Tôi đáp.

“Họ là bố mẹ em.” Anh trợn tròn mắt, nhìn tôi đầy hoài nghi. “Em đã quên chuyện họ sẽ có mặt đây.”

Chúng tôi đi cùng nhau trên vỉa hè, Rex chầm chậm đi sau tôi vài bước như người chồng của nữ hoàng. Lúc này mẹ tôi đang cầm một chai rượu vang Tây Ban Nha và một túi giữ lạnh chuyên dùng cho những chuyến cắm trại.

“Bố, mẹ, đây là Rex. Rex, đây là mẹ em, Linda, và bố em, John.” Tôi cố gắng đánh giá từng người bằng góc nhìn khách quan. Mẹ tôi nhìn có vẻ rất ổn, hầu hết phụ nữ đều bị sạm da theo năm tháng, nhưng làn da của mẹ tôi cũng giống tôi, trông trẻ trung và tươi sáng, sau hai tuần thoa dầu ô liu và phơi mình trên bãi biển Địa Trung Hải. Chỉ có trang phục là khiến mẹ tôi trở nên xuống sắc; phấn mắt, cách ăn mặc và giày của bà trông lỗi thời, một sự kết hợp quá nghiêm túc, thiếu tự nhiên của các sắc thái xanh nhạt. Bố tôi thì đúng một cách kiêu hãnh trong bộ trang phục dã ngoại của ông, với quần soóc kaki và áo thun màu vàng có cổ, tiếc rằng bộ qùan áo này lại tương phản với cánh tay rám nắng mang màu sắc của một cây xúc xích. Còn Rex có làn da trắng sáng, mái tóc và quần áo của anh nhìn vẫn cẩu thả như mọi khi nhưng lại thích hợp một cách lạ kỳ.

“Thật bất ngờ.” Mẹ tôi nói.

“Chào cô Clarke, cháu rất vui khi được gặp hai người.” Rex nói, bắt tay mẹ tôi, “Cháu đã nghe rất nhiều về chú, chú Clarke.” Anh cũng bắt tay bố tôi.

Qua cái chớp mắt trao đổi giữa bố mẹ tôi, tôi nhận ra rằng rằng giọng nói và cách cư xử của Rex đã mang lại hiệu quả tốt như dự kiến.

“Vào nhà đi.” Rex và tôi giẫm lên những phong bì nằm bừa bãi dưới hiên nhà, nhưng bố dừng lại để nhặt chúng lên trước khi đưa hết cho tôi. Tôi cầm lấy tập phong bì có chúa tương lai của bốn người rồi đặt chúng sang một bên. Mẹ tôi mang sữa theo, thật tốt biết bao. Vì nếu không có sữa, tôi sẽ không thể pha trà và cà phê cho tất cả mọi người, chúng tôi sẽ phải đứng lúng túng trong bếp vì chẳng biết phải rời mắt đi đâu.

“Xe chạy có tốt không, Karen?” Bố tôi hỏi, sau đó chìm vào im lặng, thỉnh thoảng những tiếng húp sụp soạp lại phá vỡ không gian yên tĩnh.

“Cũng khá ổn bố ạ.”

“Gần đây con có mang nó đi chạy đường dài không?” Ông hỏi. Tôi lắc đầu, bố tôi cũng lắc đầu theo nhưng kèm theo đó là một tiếng chậc lưỡi tỏ vẻ không hài lòng.

“Cháu có nhận ra điều gì không, Rex?”

“Có vài âm thanh lạ vang lên khi cô ấy sang số.” Rex đáp. Tôi chẳng mấy khi nghe Rex nói bông đùa kiểu như thế và cũng không chắc rằng từ “cô ấy” mà anh nói tới là chiếc xe hay là tôi. “Nghe giống tiếng ống xả kéo trên mặt đất, nhưng cháu đã kiểm tra rồi, không phải tại ống xả.” Anh ấy đã làm vậy ư? Thật không? Nếu Rex là một chuyên gia về xe hơi, thì đây là lần đầu tiên tôi được nghe về chuyện đó.

“Chú vẫn nên lật nắp ca-pô lên, xem nó có bị làm sao không.” Bố tôi nói rồi đặt cốc xuống bàn ăn một cách dứt khoát.

“Cháu sẽ đi với chú.” Rex nói.

Thế rồi bố tôi và bạn trai của tôi ra ngoài để xem xét chiếc xe, trong khi mẹ tôi và tôi ở lại trong bếp. Tôi giúp mẹ mở những túi đồ ăn mà bà đã mua trên đường từ sân bay về đây.

“Trông cậu ấy có vẻ là người tử tế.” Mẹ tôi nói. “Con gặp cậu ấy ở đâu vậy?”

“Em gái của anh ấy học cùng trường với con.” Tôi đáp. Mẹ tôi gật đầu, mối quan hệ này đủ khiến bà hài lòng và không tiếp tục hỏi han về bằng cấp của Rex. “Cô ấy là một diễn viên.” Tôi nói thêm.

“Trông cậu ấy có vẻ nghệ sỹ đây chứ nhỉ? Và cậu ấy có giọng nói thật đáng yêu. Nhìn là biết con nhà gia giáo rồi.” Nếu như nói rằng Rex trông rất nghệ sỹ là chuyện vui thì suy nghĩ về việc anh được nuôi dưỡng trong một gia đình hạnh phúc khiến tôi thấy đau lòng. Mẹ tôi giơ một lọn tóc dài được tết cẩn thận trên đầu tôi ra trước ánh đèn và sau đó nhìn xuống trang phục của tôi, tôi mặc một chiếc quần jeans rách với áo trễ vai màu đỏ, một bên tay áo còn bị thủng một lỗ. “Con nên đi nhuộm lại chân tóc. Nếu con để dài ra thì Rex sẽ biết tóc của con không phải màu vàng tự nhiên. Mẹ không biết hai đứa tiến triển đến đâu rồi. Nhưng mẹ vẫn nghĩ rằng cậu ấy thích con như vậy hơn.” Tôi không nói cho mẹ chuyện Rex đã biết tôi không phải là một cô gái có tóc vàng tự nhiên và dù tuần nào cũng đi nhuộm tóc thì cũng chẳng khiến anh ấy có suy nghĩ khác.

Trước khi ăn tối, tôi mở kết quả thi của mình ra, bàn tay tôi dứt khoát rạch chiếc phong bì bằng một con dao ăn bít tết. Tôi vốn đã biết mình đạt loại Giỏi, kết quả ấy được thông báo nhưng không đi kèm với bất cứ câu chúc mừng nào. Hầu hết những lá thư quan trọng đều rất ngắn gọn và tờ kết quả này cũng không ngoại lệ, nó chỉ là một tờ giấy in tên của tôi, niên khóa và ở giữa trang cho biết tôi đã đạt bằng loại Giỏi. Tôi cầm nó trở lại bàn ăn và đặt nó trước mặt mẹ tôi.

“Ôi con tôi được loại Giỏi này”, mẹ tôi nói, trông bà rạng rỡ với niềm tự hào, sau đó bà xác nhận lại, “tức là hạng A phải không?”

“Giỏi lắm, con yêu.” Bố tôi lên tiếng và nâng ly rượu về phía tôi. Rex cùng mẹ tôi cũng hưởng ứng ly rượu chúc mừng của ông. “Cô chú biết rằng con bé vốn rất giỏi”, ông nói với Rex, “cô chú rất tự hào về Karen nhà mình.”

“Cháu cũng vậy.” Rex đáp. Dưới gầm bàn, bàn chân của anh ấy khều vào bắp chân tôi.

Tôi không thể nhớ tối hôm đó chúng tôi đã ăn món gì, tôi nghĩ đó là thịt cừu, và chúng tôi thưởng thức nó với rượu Rioja 50* ngon lành. Dù vậy tôi vẫn nhớ rằng chúng tôi đã ăn hết những món ăn được bày trên bộ bát đĩa sạch sẽ và đồng bộ. Tôi còn nhớ Rex ca ngợi những món ăn sẵn mẹ tôi mua cứ như bà đã bỏ nhiều thời gian và công sức để nấu nướng. Tôi cũng nhớ rằng cách tỏ lòng biết ơn của anh làm khuôn mặt của mẹ tôi trở nên ấm áp, tôi nhận thấy mẹ tôi vẫn thật đẹp với nụ cười nở trên môi. Ba người bọn họ cùng thảo luận về nội thất, giá nhà cửa và điểm du lịch như thể họ quen biết nhau đã lâu. Đến cuối bữa ăn, tôi cảm thấy mình mới là người ngoài.

* Một loại rượu vang nổi tiếng của Tây Ban Nha.

Tiếng chuông điện thoại vang lên giữa lúc chúng tôi nghỉ ngơi sau món chính và chuẩn bị thưởng thức món bánh pudding đông lạnh mà mẹ tôi mang tới. Kết quả thi của những người chị em cũ vẫn được dán kín và nằm trên chồng thư từ, tôi cầm chúng đến bên bàn ăn. Tôi đã hy vọng được nghe giọng nói của ba người kia rồi lần lượt nói chuyện với từng người, nhưng ở đầu dây bên kia chỉ có một mình Sarah, giọng nói của chị sắc nét và vang vọng, như thể chị ấy đang gọi điện từ một hầm ngầm khổng lồ. Có lẽ đúng là như vậy.

“Những người kia có ở đấy không?” Tôi hỏi Sarah.

“Hả? Không, họ đang uống rượu trong lâu đài. Chị nghĩ họ hơi lo lắng một chút.” Chị ấy nói bằng chất giọng gắt gỏng cáu giận mà chị vẫn thường dùng mỗi khi cảm thấy lo lắng. Tôi kẹp ống nghe giữa cổ và vai, sau đó tôi xé góc phong bì ra và thông báo kết quả cho đầu dây bên kia.

“Ừ, kết quả đó cũng ổn rồi.” Sarah nói, “Còn em thì sao?”

“Em được loại Giỏi.” Tôi đáp.

“Em giỏi thật đấy.” Chị ấy quả là người lạc quan và thực tế. “Nhà cửa thế nào rồi?”

“Ồ, chị biết đấy. Nó vẫn thế thôi. Khi nào các chị về?” Câu trả lời của chị ấy sẽ là giới hạn mới mà tôi tự đặt cho bản thân, trước khi tôi chính thức đưa ra quyết định về những gì tôi sẽ làm trong suốt phần đời còn lại.

“Lần trước bảo là cuối tháng Chín, nhưng bây giờ chắc phải đến đầu tháng Mười. Công việc của Charlie kéo dài đến tận lúc đó, vì vậy bọn chị sẽ chờ thêm vài ngày rồi cùng về với nhau. Dù sao cũng không cần vội. Ý chị là về sau sẽ khó có được một mùa hè vui vẻ như thế này nữa, đúng không?” Thế rồi chúng tôi lại trao cho nhau những lời dối trá như thể rất mong muốn được gặp lại nhau trước khi đặt điện thoại xuống. Đây là lần cuối cùng tôi nói chuyện với chị ấy.

Tôi nấn ná một lúc ở cửa trước khi trở về. Hoàng hôn dịu ngọt nhuộm vàng phòng ăn, ánh nắng như chứa đựng cả những sự ngọt ngào của đêm hôm ấy. Rex ngồi quay lưng ra của sổ. Khi nhìn thấy ánh sáng tách những sợi tóc của anh thành những sợi mảnh màu đồng và nâu vàng, tôi tự hỏi không biết người ta gọi màu tóc xám hay không màu là gì. Từ sâu trong lòng anh dường như cũng được thắp sáng bằng một hạnh phúc giản đơn, tôi nghĩ đó là điều anh vẫn luôn theo đuổi trong suốt cuộc đời của mình và cuối cùng anh đã tìm thấy nó trong một phòng ăn bình thường ở chốn ngoại ô. Đêm hôm ấy anh đối xử với tôi dịu dàng hơn tất thảy.

Trong những tháng ngày sau khi chúng tôi chia tay, đó là phần ký ức tôi đã chọn để nhớ về anh. Khi ấy trông anh sáng sủa và đầy sức sống, khác hẳn với lần cuối tôi nhìn thấy anh, trắng bệch, co quắp và trở thành một bóng ma lạc lối trong chính lòng mình.

Lúc 10 giờ tối, bố mẹ tôi than vãn rằng họ cảm thấy mệt mỏi sau một chuyến bay dài, dù sự thật là họ vừa trở về từ một quốc gia chỉ cách nước Anh một giờ bay. Họ đi ngủ trong căn phòng có nhà tắm riêng mà trước đây là phòng của Sarah, cuối cùng ngôi nhà đã thuộc về tôi và Rex.

“Họ có thích anh không?” Anh hỏi, rồi ngồi trên mép ghế sofa.

“Họ yêu anh thì đúng hơn. Em nghĩ họ còn thích anh hơn cả em.”

“Việc gặp mặt họ có rất nhiều ý nghĩa”, anh nói. Những lời ấy khiến tôi căng thẳng. “Sự mạnh mẽ và tính cách cương trực của em đến từ đâu? Hẳn là những điều đó xuất phát từ cha mẹ của em, những người vẫn ở bên nhau, họ yêu thương và tự hào về em.”

Anh thắp sáng những ngọn nến to màu trắng cam trên chân nến hoa sắt cao đến thắt lưng, đặt hai bên bệ lò sưởi và các góc phòng. Những ngọn nến đã ở đó từ ngày chúng tôi chuyển đến đây và chưa từng có ai thắp sáng chúng. Tôi thầm ghi nhớ trong đầu việc thu gom vài cây nến và mang chúng về Highgate - nơi chúng sẽ được đốt cháy mỗi đêm. Những đốm lửa phản chiếu lên khung ảnh đặt trên bệ lò sưởi. Đó là một bức ảnh chụp Sarah, Claire, Emma và tôi, cùng những bạn trai cũ của chúng tôi. Tôi trong bức ảnh ấy khác đến nỗi không thể nhận ra: khỏe khoắn, tươi vui, tóc nhuộm màu sáng và uốn cụp, một chiếc khăn choàng pashmina 51* màu hồng trùm qua vai tôi và trên tai đeo một đôi khuyên nhỏ đính kim cương. Cánh tay của Simon choàng qua cổ tôi một cách thân mật. Lúc ấy nụ cười trên khuôn mặt tôi thật chân thành, nhưng bây giờ bức ảnh này trông giống như một buổi tập duyệt cho cuộc sống thực. Rex tìm đường nét khuôn mặt của tôi sau lớp bụi mỏng phủ lên khung kính. “Đây có phải là em không?” Rex hỏi. Tôi gật đầu.

* Một loại khăn của Ấn Độ, làm từ lông dê núi. Loại khăn này thuộc mặt hàng cao cấp, có độ bóng cao và rất nhẹ.

“Cuộc sống trước đây của em nằm trong bức ảnh này.” Tôi nói.

“Em có yêu cậu ta hơn yêu anh không?” Lần đầu tiên, cơn ghen vốn chỉ dành cho em gái của anh nay đã hướng đến tôi.

“Rex! Em không hề yêu anh ta. Em còn chẳng biết hồi đó em có thích anh ta hay không. Anh ta chỉ là một điều gì đó em từng làm, như đi chơi quần vợt thôi.”

Bàn tay anh áp lên má tôi. Tôi để yên cho anh làm thế, một hoặc tất cả các giác quan của tôi nói với tôi rằng anh sẽ không cho tôi di chuyển.

“Em yêu anh, phải không?” Chỉ có một câu trả lời được chấp nhận cho câu hỏi đó và tôi đã không hề nói ra. Anh nói rằng anh yêu tôi, mỗi ngày anh đều nói với tôi như vậy, nhưng tôi vẫn chưa từng đáp lại anh bằng câu nói ấy. Tôi cảm nhận được gì trong tình yêu của Rex? Sự ngờ vực về những hành vi cứng nhắc và điên loạn của anh vẫn nổi lên bất cứ khi nào có một khoảng trống đủ dài giữa cuộc ái ân của chúng tôi.

Giữa chúng tôi có sự cuốn hút và chút tình cảm, nhưng tình yêu thì khác. Như những bài hát vẫn thường nói, tình yêu là những cảm giác ám ảnh và hoàn toàn dâng hiến, “yêu” là từ ngữ tôi vẫn dùng để diễn tả cảm giác của mình đối với Biba. Vào một ngày đẹp trời nọ, tôi tự thuyết phục mình rằng tôi cảm thấy thế là vì tôi tìm thấy hình bóng của Rex ẩn giấu trong Biba, nhưng thực chất lại hoàn toàn ngược lại.

“Để em cho anh thấy.” Tôi chạm đến khóa thắt lưng của anh. Trên chiếc giường tôi đã từng cùng với Simon, chúng tôi không nói với nhau câu nào và gần như không di chuyển, cứ như vậy thăng hoa trong im lặng. Tình dục với anh là một liều thuốc giải tỏa mọi sự nghi ngờ, đồng thời còn làm anh bớt nói đi vài câu. Anh ngủ gục trên ngực tôi, hơi thở của anh chậm và sâu tạo nên tiếng ngáy nhẹ đều đặn, nó khiến lòng tôi thấy nhẹ nhõm hơn. Ở đầu kia của hành lang, cách chúng tôi bằng hai cánh cửa đóng kín, mẹ tôi cũng đang nghe tiếng ngáy của bố tôi. Suy nghĩ cuối cùng của tôi trước khi chìm vào giấc ngủ là băn khoăn không biết kết quả thi của Biba như thế nào và lúc này cô đang làm gì.

☆ ☆ ☆

Điều Biba đã làm trong thời gian hai mươi tư giờ vắng mặt của chúng tôi là nhận được vai diễn đầu tiên. Tuy chỉ là một vai nhỏ nhưng đó là một bộ phim được đầu tư lớn của đài BBC, nội dung của nó nói về cuộc đời của vua Charles Đệ Nhị. Thật mỉa mai làm sao, Biba đã dành hẳn mấy tuần gần đây để theo đuổi cuộc sống tối tăm ngoài thực tế với Guy, trong khi công việc của cô lại là một vai diễn trong bộ phim lấy bối cảnh thời Phục hưng và nó chỉ cần đến những gì cô đã học ở trường.

“Bộ phim được mở đầu bằng một đoạn kể về thời gian trước khi xảy ra đảo chính, về cơ bản chỉ là cuộc sống hoang dâm vô độ của nhà vua.” Cô nói. “Tức là họ muốn mô tả nhà vua như một lão dê già hăng máu. Vì vậy, họ có làm những đoạn phim dài 5 giây, kéo từ chuyện nhà vua làm tình với hoàng hậu, rồi đến tất cả những tình nhân của ông ta, từ Nell Gwyn đến mấy cô hầu gái. Còn em. Đã kiếm được một chân. Em đóng vai một nữ tu.”

Rex cau có. “Em có phải cởi quần áo không?” Anh hỏi. “Không. Em chỉ cần lật tấm áo nữ tu lên là xong, chỉ nhìn thấy chân thôi.” Cô đáp. “Em chỉ được diễn một vai nhỏ. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ bộ phim này là của BBC và được chỉ đạo bởi một đạo diễn nổi tiếng, ông ấy có vẻ thích em, người đại diện của em rất hài lòng vì chuyện này.” Một cái cau mày đột nhiên kéo nét mặt của cô chùng xuống. “Dù sao em cũng hy vọng rằng vai diễn của em không phải vai quần chúng thoáng qua. Và em cũng mong là họ không che mặt em bằng một cái mũ có cánh.”

“Ý cậu là cái khăn trùm ấy hả? Sao lại lo thế?” Tôi hỏi.

“Tôi muốn bố tôi nhận ra tôi khi ông ấy xem phim.”

Công việc của Biba kéo dài trong mười ngày. Biba đã đúng về việc xây dựng quan hệ với đạo diễn

Không chỉ tham gia trong cảnh ân ái mà chỉ mất một buổi sáng để quay, cô còn được giao thêm mấy cảnh trong bộ phim này và cũng đã được đề nghị xuất hiện làm nền ở vài cảnh khác, nói chung cô cũng được coi là khuôn mặt đáng chú ý trong hàng tá nhân vật quần chúng không tên. Phim được quay ở các trường quay tại Elstree và có một lần đi quay ở Hampton Court. Một chiếc xe đến đón Biba vào mỗi buổi sáng trước khi vào giờ cao điểm và đưa cô về nhà sau khi đã quay xong. Rex và tôi luôn chờ cô về nhà, chúng tôi đều muốn được nghe một ngày cô vừa trải qua. Guy dùng bữa cùng chúng tôi, vẫn rủ rê mọi người hút cần sa nhưng chẳng ai thèm quan tâm đến điều đó. Anh ta cảm nhận được rằng Biba đã đá anh ta và liên tục cố gắng một cách thảm hại để lôi cô trở lại thế giới của mình.

“Chiều nay Chris vừa gọi điện cho tôi.” Guy nói trong bữa tối. Anh ta đã mang đến món cà ri mua từ một quầy đồ ăn nhanh của Ấn trên đường Archway. Nó gần như vẫn còn nguyên trong hộp giấy bạc. Dường như chỉ có một mình Guy ngồi thưởng thức nó, cần sa cho anh ta một cảm giác ngon miệng khi ăn những miếng sụn cừu thô cứng nhấp nhô trong lớp dầu màu cam sáng. Một miếng rau thơm giắt vào kẽ răng cửa của anh ta và một lớp mỡ vàng của bột nghệ bám trên

khóe miệng. “Đêm nay anh ấy đứng giữ cửa ở Bagley. Anh ấy có thể cho tất cả chúng ta vào danh sách khách mời.” Đó là một dấu hiệu của sự tuyệt vọng, bởi lời mời của anh ta đã bao gồm cả Rex và tôi. Chúng tôi bèn ra hiệu với Biba.

“Em không nghĩ vậy.” Cô nói. “Ngày mai em phải đi quay phim. Em cần đi ngủ sớm.”

“Em có bao giờ muốn đi làm đâu.”

“Anh yêu, em không thể sống buông thả cả đời được.” Biba nói với một cái phẩy tay. Mấy hôm nay cô ấy sống khá kỷ luật, tỏ ra mệt mỏi và chán đời, tôi tự hỏi không biết cô ấy đang học theo bà diễn viên kỳ cựu nào đây. “Anh cứ đi đi, chơi vui nhé.” Guy không mời Rex và tôi thêm lần nữa mà đi ra ngoài một mình.

Khi kết thúc việc quay phim, Biba dần rơi vào trầm cảm.

“Thật đau lòng.” Cô nói. “Tôi đang tung hứng với các diễn viên khác và đoàn làm phim, tôi đã xây dựng được nhiều mối quan hệ trong nháy mắt, tôi thân thiết với họ như một gia đình, và tôi biết mình sẽ không bao giờ gặp lại họ nữa. Ngành công nghiệp này độc ác như vậy đây.” Cô đã quá đắm chìm vào cảm giác được làm công việc mình muốn trong nền công nghiệp điện ảnh, thế rồi cô phải trải qua nỗi đau khổ thực sự. Trên thực tế, lối sống nay đây mai đó của diễn viên rất phù hợp với Biba, bởi cô có khả năng làm quen rất nhanh và quên đi cũng nhanh không kém.

“Họ đã tổ chức một buổi tiệc sau khi kết thúc việc quay phim hay chưa?” Tôi nói, cố đào bới chút kiến thúc từ đâu đó trong đầu. “Tiệc đóng máy ấy?”

Cô rạng rỡ, “Đúng rồi! Tôi sẽ được gặp lại tất cả mọi người.”

Nhưng cô ấy đã không làm thế.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của erin kelly