Mầm Ác

Lượt đọc: 634 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 22

Ai cũng hiểu chỉ một mình Guy vẫn chẳng biết rằng chuỗi ngày của anh ta ở căn nhà này đang dần đi đến hồi kết. Anh ta đã không còn là mối đe dọa với Rex và tôi, vì Biba chẳng để tâm đến sự hiện diện của anh ta. Đôi khi cô nhận ra Guy đang ngồi ở bàn hoặc trên sofa và cô chớp mắt, như thể ngạc nhiên khi thấy anh ta vẫn còn ở đây. Chỉ khoảng một tháng trước tôi còn rất khó chịu vì sự hấp dẫn mãnh liệt giữa hai người bọn họ, giờ đây điều đó đã không còn nữa, mặc dù Guy vẫn ngủ trên giường của Biba mỗi đêm. Cô không vội rời bỏ anh ta, nhưng cô sẽ không cầu xin anh ở lại. Vậy sao anh ta còn bám lấy cô?

Tôi hiểu được lý do vào một chiều thứ Bảy nọ. Cả buổi chiều hôm đó Biba ngồi xem ti vi, khóc lóc khi theo dõi đám tang của công nương xứ Wales, Diana. Tôi nghĩ trước đây cô cũng buồn đau trước cái chết của mẹ giống như vậy, nhưng bây giờ không chỉ Biba mà dường như một nửa London cũng tràn ngập nỗi buồn. Cô ngồi khóc một mình và chìm vào giấc ngủ trên chiếc sofa màu xanh lá cây. Ánh mặt trời đi qua những cánh cửa để ngỏ và tạo ra một khoảng ánh sáng trắng hình thang trên cái bụng trần của cô. Guy đứng sát bên cô, cầm một lọ kem chống nắng tối đa trên tay và nhẹ nhàng xoa kem lên khoảng da để trần của Biba mà không làm cô thức giấc. Sau đó tôi biết rằng Guy yêu Biba, có lẽ tình yêu ấy cũng chẳng kém Rex và tôi. Guy lần lữa ở căn nhà này chẳng phải vì anh ta không chịu thay đổi mà vì hy vọng. Khi đã xong việc, anh ta ngồi dưới chân cô và dằn vặt mình trong nỗi đau khổ cuồng si, khiến cho tôi cảm thấy hơi thương anh ta. Việc không quan tâm đến cảm xúc của Guy đã dẫn đến sai lầm chết người của chúng tôi. Nếu như anh ta để lại một dấu hiệu gì đó rồi mới rời đi, thì tất cả chúng tôi vẫn còn được sống ở căn nhà trong rừng. Tôi, Biba, Rex và Alice.

☆ ☆ ☆

Chiến dịch chiếm hữu ngôi nhà của Rex đã phát triển trong những tuần cuối cùng của tháng Tám. Anh hào hứng trước sự nghiệp vừa chớm nở Biba, và cảm thấy rất phấn chấn bởi anh tin chắc mình xứng đáng có được căn nhà này, sau khi một tay nuôi nấng em gái đến năm hai mươi mốt tuổi mà không hề để cô đi sai hướng.

“Đừng nói cho Biba biết anh sắp làm gì.” Anh nói. “Anh muốn bảo vệ nó cho đến khi anh nắm rõ vị thế của hai anh em.” Anh bắt đầu thực hiện những bước đầu tiên bằng việc tìm hiểu quyền lợi của mình, một con đường mà chắc chắn sẽ dẫn đến sự đối đầu thay vì hòa giải. Cho dù anh có thành công hay không, mối quan hệ gắn bó với người cha mà họ luôn khao khát gần như không thể cứu vãn được nữa. Không có gì lạ khi anh trì hoãn việc này quá lâu. Rex không đủ khả năng để thuê luật sư vì vậy anh phải tự mình nghiên cứu. Anh đến Thư viện Highgate trên đồi Shepherd và tự học cách sử dụng Internet. Những thứ anh tìm thấy không quá khả quan. Mỗi ngày anh trở về nhà với những thứ giấy tờ không liên quan đến các công ty luật - những cái tên công ty được tổ chức từ thiện nhà ở cung cấp. Một buổi chiều nọ, tôi nghe thấy anh gọi điện cho Văn phòng Tư vấn Công dân để hỏi về quyền của người chiếm nhà. Chiếm nhà! Rex và em gái thậm chí còn chẳng được coi là người ở trọ trong chính căn nhà của cha họ. Tại một cửa hàng văn phòng phẩm ở Muswell Hill, Rex mua một quyển sổ gáy xoắn để ghi chép những thứ liên quan đến vụ việc của mình và mua thêm cặp tài liệu để đựng mớ giấy tờ lộn xộn. Vào các buổi tối, trong khi tôi cố kiếm cớ để không phải để mắt đến những bức thư mang đến cho tôi cơ hội học tập ở phía bên kia của thế giới thì Rex nghiên cứu đống giấy tờ. Anh nhìn chăm chú vào chúng như thể câu trả lời được mã hóa trong mực in và giấy chứ không phải nằm trong ngôi nhà lớn phía bên kia Bãi hoang, sau cánh cổng bất khả xâm phạm.

Rex ngồi bên bàn giấy màu đỏ cũ kỹ, nơi mẹ anh từng viết rất nhiều bức thư thảm thương và vô ích. Anh bắt đầu viết thư cho bố mình. Đầu bút ép xuống tờ giấy và để lại những vết hằn trên bề mặt của chiếc bàn bọc da. Nét chữ của anh thanh mảnh và đanh gọn, lờ mờ đè lên dấu vết của những dòng chữ nguệch ngoạc đầy tuyệt vọng mà mẹ anh đã từng viết. Nếu tôi là một người mê tín thì tôi có thể cho rằng đây là một điềm xấu. Nếu như Biba biết anh trai cô đang làm gì, chắc chắn cô sẽ giải thích nó theo cách ấy. Nhưng tôi không phải một người mê tín hay thích kịch tính hóa mọi thứ, tôi không để tâm đến sự tương đồng này. Thay vào đó, tôi đứng gần phía sau và nhìn anh viết. Có những lá thư trông rất trang trọng, địa chỉ của Rex và của Roger Capel được viết ở đầu trang như thể đây là một hợp đồng thương mại. Một số khác lại mang giọng khẩn cầu với lời mở đầu “Bố thân yêu”. Lại có những lá thư chỉ có một hai câu, với những lời ngập ngừng như “Con viết vì...” hoặc “Con chỉ cảm thấy cần phải nói điều này...”, chúng cứ phai nhòa dần vào khoảng trắng còn lại của tờ giấy. Một số lá thư lại đề nghị hòa giải theo hướng xin lỗi; một số khác mang tính nghiêm túc và thủ tục; có cái đọc giống hồi ký, tình cảm và lan man nhưng không mấy thuyết phục. Cũng có thư nài nỉ. Và có cả những lời đe dọa.

“Anh đang cố gắng làm đủ mọi cách, dù nhẹ nhàng hay căng thẳng anh cũng phải thắng được ông ấy.” Rex nói, tay đặt chiếc bút bi nằm chéo trên trang giấy trắng. Tôi chọn lấy một lá thư trong tập thư trên bàn. Nó bắt đầu khá nghiêm túc nhưng nhanh chóng biển thành lời công kích lan man. Trong đó Rex gọi bố anh là lão già ích kỷ và đe dọa sẽ kiện nếu ông không chuyển nhượng tài sản cho anh ngay lập tức. Có một dòng nổi bật, nằm riêng biệt, với những từ ngữ được viết ra một cách có kiểm soát và cân nhắc kỹ lưỡng. “Ông đã nợ chúng tôi quá nhiều. Sự ra đi của ông đã góp phần giết chết mẹ chúng tôi.”

“Ừ, thế này thì đúng là căng thật.” Tôi nói. Rex cầm lấy lá thư đó, đọc qua một lượt và nhăn mặt trước khi gấp đôi nó lại.

“Ôi, Chúa ơi, anh không bao giờ có ý định gửi nó đi, anh chỉ viết ra để giải tỏa bức xúc thôi. Anh chỉ định ngồi liệt kê các công cụ pháp lý mà thôi, nhưng cuối cùng anh lại hơi mất bình tĩnh. Đọc lên có chút nặng nề phải không? Thử nghĩ xem nếu anh gửi nó đi thì thế nào? Dù anh đã cảm thấy khá hơn sau khi viết hết ra. Có lẽ dồn nén hết sự giận dữ xuống trang giấy sẽ giúp anh không nói hết những điều này ra khi đối mặt với ông ấy. Nhưng dường như anh vẫn chưa biết phải viết gì để gửi cho ông ấy.” Cánh tay của tôi vòng qua cổ anh và cọ khuôn mặt mịn màng của mình lên đôi má lún phún râu chưa cạo của anh. Anh lơ đãng chạm đầu lưỡi lên má tôi.

“Liệu gửi thư có tác dụng gì hay không?” Tôi hỏi. “Tại sao anh không gọi cho ông ấy? Anh có số của ông ấy không?”

Rex đọc ra bảy chữ số bằng giọng bình thản, sau đó nói, “Dù sao ông ấy cũng sẽ bận thôi.”

“Nhỡ ông ấy không bận thì sao?” Tôi nói. “Gọi ngay đi, nhân lúc Biba và Guy đang ngủ. Nhanh lên, trước khi anh lại do dự.” Rex lừ đừ ra khỏi phòng, tay nhét trong túi quần và thong thả đi xuống cầu thang. Tôi gom những bức thư còn lại thành một đống gọn gàng và nằm xuống, đọc chúng. Rex trở lại trước khi tôi kịp đọc lướt hết bức đầu tiên.

“Ông ấy không nghe à?” Tôi đoán.

Mặt Rex nhăn nhó, có vẻ ngạc nhiên. Anh luồn tay qua mái tóc rồi ôm lấy gáy. “Không, ông ấy có nghe máy.”

“Ôi, anh yêu. Ông ấy không cúp máy phải không?”

“Không.” Anh xoa chỏm râu mọc lởm chởm trên cằm. “Thật kỳ lạ. Ông ấy muốn anh cùng đi uống rượu với ông ấy.”

“Chuyện đó rất tốt mà!” Tôi nói. “Ông ấy hẹn khi nào?”

“Bây giờ. Có thể là trong vài giờ tới, ngay khi anh đến Hampstead.” Nụ cười của anh tỏ vẻ thiếu tự tin. “Từ trước đến nay anh chưa từng đi uống rượu cùng bố. Thực ra từ lúc anh mười tuổi thì cả hai đã không đi riêng với nhau rồi. Ông ấy muốn anh đến, nhưng không được đưa Biba theo.” Trước mắt tôi hiện lên hình ảnh Biba lấy cái cào phang lên xe ô tô của Roger.

“Thế là tốt nhất.” Tôi nói. Rex mở tập giấy và lôi ra mấy tờ tài liệu có liên quan đến tiền lệ pháp lý, chúng được đánh dấu cẩn thận. Sau đó anh ném nó xuống bàn.

“Anh đang làm cái gì thế này? Sao anh lại nghĩ đến việc mang theo chúng đi chứ? Trong lòng anh đã hiểu ra rồi. Ông ấy muốn gặp anh, anh có điên mới đi đối đầu với ông ấy. Có lẽ bố anh đã thay đổi suy nghĩ. Hẳn là thế rồi, Karen. Có lẽ mọi việc thực sự sẽ ổn thỏa. Anh sẽ tay không tới đó với tinh thần cởi mở.”

Tôi có thể cảm nhận được sự kỳ vọng trong nụ hôn tạm biệt của anh.

“Anh làm việc này không chỉ vì anh và Biba, mà còn vì em nữa.” Rex nói.

“Em biết, anh yêu.” Tôi nói. “Em rất cảm kích vì điều đó. Chúc anh may mắn.”

Tôi nhìn anh rời đi. Trông anh cao hơn bình thường và dường như đã trút bỏ được điều gì đó. Anh chỉ mặc độc một chiếc sơ mi, nhìn từ xa trông anh có vẻ quá thoải mái, như thể anh quyết định bỏ hết gánh nặng của trách nhiệm trong sự cổ vũ không đáng tin của niềm hy vọng.

☆ ☆ ☆

Đầu giờ chiều, Guy xuất hiện với tấm thân trần và ngáp dài ngáp ngắn khi tôi đang tự làm cho mình một chiếc sandwich thịt xông khói trong bếp. Guy chẳng thèm đánh răng rửa mặt, anh ta chỉ mặc một chiếc quần soóc bóng đá và trên khóe mắt vẫn còn ghèn. Anh ta đã không còn ra vẻ huênh hoang nữa và bắt đầu trông khá đáng thương.

“Khỏe chứ?” Anh ta hỏi. Câu hỏi của anh ta vốn chẳng trông chờ câu trả lời, nhưng tôi vẫn hào phóng đáp lại.

“Tôi thấy không tệ, Guy ạ.” Tôi nói. “Anh thì sao?”

“Chẳng ra sao cả.” Anh ta vừa đáp vừa nhìn chăm chú vào chảo, “Cô có biết rằng mùi thịt người cháy và mùi thịt xông khói giống hệt nhau không? Một lính cứu hỏa nói với tôi điều đó. Đó là lý do tại sao lính cứu hỏa hầu như không bao giờ ăn sandwich thịt xông khói.”

“Cảm ơn vì điều đó.” Tôi đặt thịt giữa hai lát bánh trắng dày và ấn dao cắt bánh xuống tạo thành một đường chéo trên chiếc sandwich, tương cà rỉ ra từ lớp vỏ bánh. Tôi ngậm bánh trên môi trong vài giây, nhưng không thể gạt mấy câu nói vô duyên của Guy ra khỏi đầu. Cuối cùng, tôi đành đặt bánh xuống đĩa.

“Nếu cô không thích ăn thì để đó cho tôi.” Anh ta nói và nhanh chóng nuốt trọn một nửa chiếc bánh chỉ trong một miếng cắn. Hình ảnh thức ăn đảo trộn trong cái miệng mở rộng của anh ta là chiếc đinh cuối cùng đóng vào cỗ quan tài chôn vùi tình cảm của tôi với sandwich thịt xông khói. Tôi kiếm cớ đi lên tầng để ra khỏi tầm mắt, âm thanh và mùi của Guy.

Sau khi ăn hết chiếc sandwich, Guy theo tôi lên Phòng Nhung. Trong khi tôi thu gọn mớ giấy tờ của Rex vào tập hồ sơ, Guy ngồi phịch xuống chiếc sofa bên cạnh tôi và bắt đầu tập trung vào công việc trong ngày của mình, anh ta khéo léo cuộn giấy cuốn thuốc lá thành một hình nón dài mỏng. Bàn làm việc của Guy là cuốn sách với những bức ảnh chụp trên không, nó được mở ra tại trang in hình mỏm đá yêu thích của Biba. Guy vừa ngậm điếu thuốc dài màu trắng trên môi vừa châm lửa. Ngọn lửa bùng lên và một đám khói ngay lập tức bao quanh đầu anh ta. Guy rít vài ba hơi trước khi lấy điếu thuốc ra khỏi bờ môi. Tôi nhìn làn khói cuồn cuộn chui ra khỏi lỗ mũi của Guy trước khi chuyển sự chú ý của mình trở lại đám giấy tờ của Rex.

Tiếng thở đằng miệng phì phò như bò của Guy khiến tôi phân tâm và tôi thấy nhẹ nhõm khi anh ta dùng ngón chân cái bật dàn máy nhạc lên. Chiếc đĩa CD đang mở trong máy không phải loại tôi thích, nhưng ít nhất âm nhạc cũng đã che phủ đi những âm thanh chứng minh sự có mặt của Guy.

Khoảng nửa tiếng sau, Guy nói một cách không đầu không cuối, “Tôi cần được đối xử tử tế hơn.”

“Gì cơ?” Tôi ngẩng đầu lên. Lúc này tôi đang cố gắng tìm hiểu tài liệu về luật đăng ký đất đai và tự hỏi “chiếm hữu trái phép” của một tài sản là gì.

“Tôi không phải thằng ngu.” Guy nói tiếp. Anh ta thoát khỏi tình trạng hư ảo vì khói thuốc và trở nên mạnh mẽ đầy sức sống. Anh ta cầm điếu thuốc thay cho gậy chỉ huy, quật mạnh vào không khí để nhấn mạnh quan điểm của mình.

“Cô ấy sẽ rời bỏ tôi, và tôi cần phải mang cô ấy về bên tôi. Vì vậy, tôi cần phải làm vài điều lãng mạn... để cô ấy biết mình có ý nghĩa với tôi như thế nào. Phải làm gì đó để khiến cô ấy cảm động. Tôi không hiểu cô gái như Biba. Trước đây tôi chưa từng gặp ai như cô ấy. Cô cũng biết mà, cô ấy tuyệt vời hơn bất cứ ai khác. Tôi có thể làm gì đây?” Lần này, khi anh ta đưa điếu thuốc cho tôi, tôi liền cầm lấy. Nếu tôi muốn trò chuyện với Guy, thì điếu thuốc này sẽ giúp tôi dễ chịu hơn khi tôi phải bước vào thế giới của anh ta. “Tôi khổ thế đấy, cô bạn ạ.” Anh ta nói. Trong sự im lặng lạnh lẽo sau câu nói đó, tôi nhìn thấy ánh đèn trên dàn nhạc nhấp theo nhịp điệu, những vạch nhịp màu xanh và chữ số màu cam neon bị những tia nắng xiên vào phòng chiếu sáng đến mức gần như biến mất hoàn toàn.

“Nếu tôi mang loa ra đặt ngoài vườn thì sao? Cô có nghĩ là Biba sẽ thích không?”

Ý tưởng nghèo nàn đó khiến tôi bật cười. “Guy này, tôi nghĩ thà mua luôn dàn âm thanh mới còn hơn. Tôi rất tiếc nhưng tôi không biết bây giờ anh nên làm gì.” Guy muốn được an ủi nhưng anh ta sẽ không được nhận sự khuyến khích nào của tôi. Không chỉ bởi tôi muốn anh ta rời đi, mà cũng vì tôi biết nếu cho anh ta một niềm hy vọng giả dối thì thật tàn nhẫn. Mắt Guy từ từ nhắm lại và phải cố gắng lắm anh ta mới mở mắt ra được. Những ngón tay của anh ta là bộ phận duy nhất còn hoạt động linh hoạt. Anh ta nhanh chóng cuốn thêm một điếu khác chỉ trong chưa đầy một phút. Bật lửa lại bùng lên.

“Tôi có thể giúp gì cho việc Rex đang làm? Chuyện liên quan đến người cha và căn nhà ấy.”

“Sao anh biết được chuyện đó?”

“Hai người nói với nhau như thể tôi không có ở trong phòng, cô và anh ta.” Guy nói. “Tôi không ngu ngốc như các người nghĩ đâu.”

Những lời buộc tội này nghe thật đau đớn, vì đó là sự thật. Trong cuộc trò chuyện ngắn ngủi này, cảm xúc của tôi đối với Guy mạnh mẽ chuyển từ bực bội sang thương hại và tội lỗi.

“Tôi sẽ không tham gia vào chuyện đó.” Tôi vỗ vào tập tài liệu màu xanh và dọn dẹp các giấy tờ vương vãi ở bên ngoài vào trong tập tài liệu. “Mọi thứ đều ở đây. Rex đang nghiên cứu những thứ này. Nếu con trai ruột của Roger Capel không thể thuyết phục ông ta ký vào giấy chuyển nhượng nhà, thì tôi không nghĩ tài hùng biện của anh sẽ thành công hơn anh ấy đâu.”

“Cái gì biện của tôi cơ?” Tôi ngờ rằng cho Guy đi học ở những trường đắt đỏ chỉ tổ khiến bố mẹ anh ta vứt tiền qua cửa sổ.

“Đừng quan tâm.”

Tôi không nghĩ Guy sẽ ở đây đủ lâu để quan tâm xem ai là chủ của căn nhà, nhưng tôi phải cắn răng không nói ra suy nghĩ ấy. Tôi rít một hơi thuốc, lần này tôi giữ khói thuốc chua nồng ở sâu trong phổi trong vài giây, cố thưởng thức vị chua chát ấy hết sức có thể. Khi tôi thở ra, tôi thất vọng khi thấy rằng Guy vẫn đang lải nhải nói.

“Nhưng hãy để tôi làm rõ chuyện này. Có phải chiếm được căn nhà này sẽ khiến cô ấy hạnh phúc hơn tất thảy?”

Tôi cố gắng để nói rằng, với Biba, nhà chỉ đại diện cho tình yêu và sự thừa nhận mà cô khao khát có được từ bố mình. Thế nhưng lời nói này hoàn toàn mắc kẹt trong đầu tôi. Chân tay tôi lạnh toát và đầu tôi choáng váng, tôi biết mình chỉ có vài giây để rời khỏi đây trước khi mất ý thức. Với chút tự trọng còn sót lại, tôi bò đến chỗ chiếc ghế lười màu cam, nằm cuộn mình trên đó và để âm nhạc của Guy và giọng nói của anh ta trôi vào im lặng.

Khi tôi tỉnh lại, Guy không còn ở đó, Rex đang ngả mình trên sofa màu xanh lá cây, ánh sáng ban ngày được thay thế bằng ánh nến. Anh đang nhìn tôi bằng ánh mắt bao dung, có lẽ anh đã ở trong phòng một lúc rồi. Đồ đạc của Guy sắp xếp thành một đống gọn gàng trên bàn. Trước khi ngất đi tôi đã để tập tài liệu màu xanh trên sàn nhà, nhưng lúc này nó đang được xếp chồng trên bàn giấy.

“Ôi Chúa ơi.” Tôi nói rồi duỗi người, cố gắng đứng dậy và nhận thấy chân mình vẫn mềm nhũn. Miệng của tôi nhạt thếch. “Mấy giờ rồi? Em đã ngồi hút thuốc với Guy.”

“Vậy là thằng ấy đang cố đầu độc bạn gái anh giống như đã làm với em gái của anh phải không?” Rex nói, nhưng trông anh có vẻ đang nói đùa.

“Thế nào rồi?”

“Anh nghĩ là ổn. Anh không nhận được bất cứ lời hứa rõ ràng từ ông ấy và cứ mỗi khi anh cố gắng hướng ông ấy đến chuyện căn nhà thì ông ấy thay đổi chủ đề. Nhưng chắc chắn ông ấy đã mềm lòng. Bố anh nói rằng ông ấy muốn chúng ta làm quen với những đứa con của ông ấy - Ý anh là mấy đứa con riêng ấy.”

“Thật tuyệt vời!” Tôi nói. Tôi ngồi thẳng dậy. Rex tặng tôi một nụ cười hiếm hoi với đôi mắt sáng lấp lánh và miệng cười toe toét.

“Thật ra anh nghĩ Jules đã thuyết phục ông ấy. Nhưng anh không thực sự muốn biết tại sao, nếu đúng như vậy, thì có nghĩa là chúng ta có thể xây dựng quan hệ với cô ấy.”

“Biba sẽ rất hạnh phúc.” Tôi bò qua chân anh và tựa đầu vào lòng anh. Anh bắt đầu vuốt ve mái tóc của tôi.

“Và còn một điều nho nhỏ tuyệt vời khác”, anh nói, “anh đã nói với ông ấy về em. Ông ấy cũng muốn gặp em.” Nụ cười của anh nhạt dần như ngọn lửa trên một ngọn nến tàn lụi, nếp nhăn giữa lông mày của anh lại quay về. “Anh không dám tin rằng những may mắn này lại đột nhiên tìm đến với anh. Bố anh trở về. Được ở bên em. Sự nghiệp Biba của bắt đầu phát triển. Từ lúc mẹ anh đổ bệnh đến nay, anh chưa từng nghĩ mình sẽ hạnh phúc thế này. Anh thực sự không nghĩ rằng mình sẽ lại được hạnh phúc và anh không hoàn toàn tin tưởng điều đó. Anh chưa từng muốn nói điều này, nhưng anh thực sự hài lòng khi có Guy ở đây, gây phiền nhiễu và khiến chúng ta bực bội. Bởi chính hắn ta giống như một cái phanh, như một cách để ép anh và Biba phải đối mặt với thực tế. Hắn đã giúp cả hai không còn mơ mộng hão huyền.”

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của erin kelly