Mầm Ác

Lượt đọc: 635 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 23

Sáng Chủ nhật hôm ấy, không gian xung quanh như một thiên đường giữa chốn phố thị. Tôi đi bộ lên hẻm Queenswood, qua ga Highgate và qua đường Archway vào lúc 8 giờ. Đón chào tôi là những con đường đầy cây xanh mát và vắng người.

Chẳng có cửa hàng nào mở cửa ngoài những cửa hàng tiện lợi. Những đường phố với ba làn xe lưu thông thường bị tắc nghẽn, bây giờ chỉ thấy mấy chiếc xe kỳ lạ hay xe buýt đang kiên nhẫn chờ đợi đèn giao thông. Trước mặt tôi, hẻm Southwood trông như một dải ruy băng mỏng màu xám dẫn đến làng Highgate. Phía sau tôi, đường Muswell Hill mở rộng ra rồi thắt vào, sau đó lại mở ra, cứ thế nó cắt ngang qua khu rừng. Nếu nheo mắt và bỏ qua xe cộ trên đường thì khung cảnh trước mắt sẽ hiện lên như một bức ảnh xưa cũ dưới thời vua Edward, với những người đội mũ rộng vành tụ tập thành nhóm bốn, năm người, cùng nhau đi bộ đến nhà thờ. Ở thời đó có lẽ Rex là một quý ông tuyệt vời, tôi tưởng tượng cảnh anh mặc một chiếc áo có cổ được hồ cứng và đang vân vê ria mép của mình. Biba sẽ là một nữ diễn viên và là một phụ nữ đấu tranh đòi quyền bầu cử, niềm vui và nỗi ê chề cô mang về cho gia đình sẽ ngang bằng nhau. Còn tôi có lẽ sẽ là một cô giáo.

Tôi mua sữa, báo và một lít nước cam ép loại đắt.

Trước khi trở về nhà, tôi đi vào rừng, nằm ngửa mặt trên mặt đất mát mẻ và lạo xạo, trải rộng những tờ báo ra trong ánh nắng ngập tràn và uống nước cam trực tiếp từ hộp giấy. Một ý nghĩ lại hiện lên trong đầu tôi: đây là vườn địa đàng giữa chốn phố thị. Khi ấy tôi vẫn không ngờ đến một đêm tôi bị trục xuất ra khỏi thiên đường của riêng mình.

Ngày hôm ấy trong nhà đầy sức sống. Không khí xao động cùng niềm hạnh phúc bí mật của chúng tôi: chúng tôi trao đổi nụ cười lén lút mỗi khi ánh mắt gặp nhau và chuyện ái ân đã thành thông lệ mỗi ngày hai lần, giữa chúng tôi lại có một niềm vui mới. Từ khi Rex gặp bố đến giờ, tập tài liệu màu xanh dương vẫn nằm yên trên bàn giấy. Chúng tôi vẫn chưa nói bất cứ điều gì với Biba, chúng tôi muốn chờ khi được chính thức mời đến ăn tối tại Hampstead.

Guy cũng rơi vào một tâm trạng kỳ lạ. Sự buồn rầu đặc trưng của anh ta được thay thế bằng sự hào hứng. Điện thoại di động của anh ta bận rộn hơn bao giờ hết, tiếng chuông và những tiếng bíp bíp vang lên đến sáu hoặc bảy lần một ngày. Anh ta vẫn thì thầm trao đổi qua điện thoại, nhưng không ai thèm để ý lắng nghe nữa. Mấy ngày gần đấy như báo hiệu một sự tích cực khác thường, trái với lời khuyên của tôi, Guy tiến hành lắp đặt một cặp loa trong vườn sau nhà. Anh ta làm một thứ gì đó rất phức tạp với một sợi dấy điện dài và những đoạn dấy đồng, trèo lên trèo xuống mái hiên với chiếc kìm ngậm trên miệng, kết nối chiếc máy chạy đĩa CD cũ kỹ được dùng suốt mười năm nay cùng một cặp âm ly phù hợp với một lễ hội ngoài trời hơn là một khu vườn sau nhà ở London.

Dù là lý do đằng sau sự thay đổi của Guy là gì, thì nó không phải một sự hòa giải đáng hy vọng với Biba. Cô đang chuyên tâm vào một kịch bản mới, tuần tới cô sẽ diễn nó tại một buổi thử vai. Đó cũng là một bộ phim truyền hình, nhưng lần này là phim có bối cảnh hiện đại, cô thử vai người hàng xóm trong một bộ phim hài, nội dung nói về một người đàn ông trúng vé số và ông ta giữ bí mật đó với vợ mình. Kịch bản này không phải là vài tờ giấy được ghim lại với nhau, mà là một tập giấy dày được đóng gáy lò xo nhựa. Cô giữ nó kè kè bên mình và sẽ cảm thấy buồn nếu không được cầm theo nó, giống hệt một đứa trẻ với một món đồ chơi nó yêu quý. Chiều hôm đó, cô thậm chí còn mải mê với tập kịch bản đến nỗi quên luôn cả tờ báo Chủ nhật yêu thích của mình. Cô đặt tập kịch bản nằm ngay ngắn trên đầu gối và lẩm nhẩm đọc thầm lời thoại, thỉnh thoảng lại nhấm nháp một chút rượu vang đỏ.

“Làm sao cậu có thể nhập tâm vào kịch bản khi đang uống rượu?”

“Nó tự nhập vào tôi, bé cưng ạ.” Cô nói. “Mọi thứ đều có xu hướng tiến vào cuộc sống của cậu khi cậu hơi say, cậu không biết điều đó ư?”

Ngoài vườn quá tối nên chẳng thể đọc được gì, nhưng Biba vẫn cầm kịch bản và ly rượu của cô xuống đó. 9 giờ tối, Guy gọi chúng tôi xuống khu vườn để ăn bữa tối mà anh ta chuẩn bị và để chiêm ngưỡng công trình của anh ta.

Bữa tối là một chồng bánh pizza đóng hộp, nhưng rượu anh ta mang đến rất ngon và được đựng trong những chiếc ly sạch sẽ. Đôi âm ly đứng trơ ra như hai cột đá trong vườn. Guy bật công tắc và chúng bất ngờ thức giấc như một quả bom nhỏ. Anh ta ấn nút điều khiến từ xa để điều khiến dàn máy phát nhạc nằm chênh vênh trên gờ tường của sân thượng, và âm nhạc bùng lên bầu trời. Chỉ có mình anh ta gật gù theo nhịp trống. Còn Rex ngoái cổ lại để nhìn căn nhà kế bên. “Anh ta sẽ không thích điều này.” Anh nói.

Chỉ vài giây sau đó, một tiếng gõ mạnh vào cửa trước làm rung chuyển cả ngôi nhà. Biba trợn tròn mắt.

“Tôi nghĩ lần này cứ để tôi đối phó với anh ta.” Biba đang nằm trên thảm bèn đứng dậy nói. Kịch bản của cô bị đặt úp xuống mặt đất. Một ngọn cỏ luồn qua kẽ hở trên phần gáy của tập kịch bản.

Rex quay sang Guy, “Cho nhỏ tiếng đi, được chứ?” Với một cái nhún vai hờn dỗi, Guy giảm âm lượng để chúng tôi có thể nghe thấy tiếng bước chân của Biba len qua những cửa sổ đang mở. Tiếng cót két và tiếng cành cạch vang lên khi cửa trước mở tung và đập vào tường. Thay cho một cuộc đối đáp kiên nhẫn nhưng đầy châm biếm với Wheeler mà chúng tôi đang mong đợi, chúng tôi nghe thấy tiếng kêu cao vút và kinh ngạc của Biba. “Bố!”

Tiếng reo vang như trẻ con của cô bị đáp lại bởi tiếng gầm thứ tính trong cơn thịnh nộ của người lớn. Dù chỉ cách cửa vài bước chân và một khoảng cầu thang lên đại sảnh ốp hai màu đen trắng, nhưng Rex và tôi vội vã chạy qua đó đến nỗi cảm thấy hơi nghẹt thở. Guy thong thả đi theo chúng tôi và đứng thõng vai trong bóng tối phía sau chúng tôi. Ở giữa đại sảnh, Roger Capel mặt đỏ gay đứng đối diện con gái của mình, ông chống tay lên hông, tay trái cầm một tờ giấy cuộn lại. Ông đứng ngay bên dưới chao đèn thủy tinh, chân đèn phủ đầy xác bướm đêm và ruồi. Bóng của các xác côn trùng lốm đốm hắt lên da của ông và cuộn giấy.

“Cái quái gì đây?” Ông liên tục quát lên. “Thứ chết tiệt gì thế này?” Rex nhận ra thứ ông đang cầm trước tôi vài giây và anh khẽ rên lên, âm thanh ấy chỉ một mình tôi nghe thấy. “Cả đời tao chưa từng bị sỉ nhục đến mức này. Tao phải đến đây để xem nó có đúng hay không. Chúng mày muốn gì khi làm thế hả?”

Năm người chúng tôi vẫn đứng như những quân cờ trên sàn nhà kẻ ô bàn cờ, như thể chờ đợi một bàn tay khổng lồ đến và quyết định xem tiếp theo chúng tôi phải di chuyển đi đâu. Rex và tôi không lên kế hoạch cho cuộc tấn công này.

Hơn mười năm nay Roger Capel không hề quay về mái nhà xưa, tôi nhận ra điều đó. Trong sự im lặng sau một tràng chửi rủa của ông, tôi cố gắng đánh giá nơi này dưới góc nhìn của ông. Mớ báo cũ tràn lan khắp phòng, đống chai lọ thủy tinh cao đến thắt lưng, dường như cái nhà này chưa từng bán ve chai. Một điếu thuốc lá bị nghiền nát trên sàn đá hoa như thể đó là vỉa hè ở điểm chờ xe buýt. Quần áo bị ném lên móc còn mũ bị vứt xuống đất. Ông nhìn Guy và tôi như thể chúng tôi cũng chỉ là thứ rác rưởi. Ông xoa một tay lên cái đầu hói của mình và dừng tay trên gáy, cử chỉ đó tôi đã thấy Rex thực hiện hàng chục lần. Mặt mũi ông thâm tím lại, còn đậm hơn cả màu rượu vang Merlot mà chúng tôi vẫn uống và tôi nhận ra rằng Roger Capel im lặng không phải vì ông đã bình tĩnh hơn, mà vì ông bị cơn giận dữ làm cho tê liệt.

“Cái quái gì đang xảy ra ở đây vậy?” Ông hỏi những đứa con của mình.

“Bố ơi, con xin bố.” Biba nói. “Con không hiểu. Sao bố lại quát lên như thế? Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

“Tao vừa đi nghỉ cuối tuần ở vùng quê với gia đình của tao, đến lúc về tao lại tìm thấy thứ này trên thảm chùi chân.” Ông đưa cho cô bức thư và khoanh tay lại. Trong khi cô đọc, mắt Roger Capel phóng từ Rex sang tôi và Guy, sau đó quay lại chỗ Rex, ông không cho chúng tôi lấy vài giây để liếc nhìn nhau.

“Rex, đây là tác phẩm của anh.” Biba nói.

“Anh không gửi nó đi.” Anh đáp. Tôi nhớ lại buổi tối đầu tuần khi tôi bị ngất xỉu trong Phòng Nhung. Tôi thấy bản thân mình vỗ tay lên tập tài liệu màu xanh, tôi nói với Guy rằng tất cả mọi thứ liên quan đến căn nhà đều ở trong đó. Khi tôi thức dậy, nó đã bị di chuyển... nhưng không phải do Rex làm.

“Mày đã viết ra thứ khốn kiếp này.” Roger Capel nói. “Tao đã sẵn sàng làm lành với mày, tao cùng mày đến quán rượu, vậy mà hai ngày sau, tao nhận bức thư gọi tao là lão già và liệt kể tất cả những loại luật pháp mày định dùng để xử tao. Luật cái gì mà luật. Tao là bố mày. Mày không biết tao đã đối tốt với mày đến thế nào. Mày có biết cái nhà này có giá bao nhiêu không? Mày có biết nếu tao cho thuê thì sẽ thu được bao nhiêu tiền không?”

“Con không hề muốn bố đọc được nó.” Rex nói.

“Tao cũng thế, nhưng tao mừng vì tao đã đọc. Giờ tao đã biết bộ mặt thật của mày. Suýt chút nữa mày đã lừa được tao. Tao còn chuẩn bị ký chuyển nhượng nhà cho mày.” Capel cong ngón tay cái và ngón trỏ thành hình gọng kìm.

“Bố, con xin bố. Hãy để con giải thích.” Rex đung đưa người trên gót chân, hai tay siết chặt vào đầu. Trước đây tôi từng thấy anh trong tình trạng này nhưng sau đó Nina đã làm anh bình tĩnh lại. Tôi thật lòng mong ước, ước rằng ngày trước mình đã hỏi Nina xem phải nói gì để giúp anh ấy.

“Nhìn hai đứa chúng mày đi. Nhìn cả cái nhà này nữa. Chúng mày không thể chăm lo cho ngôi nhà. Chúng mày không biết trách nhiệm là gì.” Ông nhìn tôi và sau đó nghển cổ nhìn Guy. “Chúng mày biến cái nhà thành... ổ chứa bọn lang thang.” Ông phun ra hàng đống từ ngữ.

“Bố, xin đừng! Con yêu ngôi nhà này, con có rất nhiều kế hoạch cho nó...”

“Tao không muốn nghe.” Suy nghĩ bất chợt đến trong đầu ông được thể hiện ra bằng một nụ cười nhạt lạnh lẽo. “Tao muốn chúng mày cút hết ra ngoài.”

“Nhưng chúng con sẽ đi đâu?”

“Mày đã hai mươi sáu tuổi rồi.” Capel nói một cách bình thản. “Tìm việc rồi tự thuê nhà mà ở.”

“Anh ấy mới hai mươi bốn!” Biba hét lên, nhưng lời nói của cô bị bố cô ném lại sau lưng. Capel không đóng sầm cửa mà để nó từ từ khép lại, bỏ lại những đứa con không nhà không cửa với một tiếng “cách” nhẹ nhàng. Tiếng động cơ từ chiếc xe đắt tiền của ông rầm rì chạy về phía xa.

Rex dựa lưng vào tường. Tôi không nghĩ rằng anh sẽ có thể đứng vững nêu không có bức tường chống đỡ. Anh nhắm mắt lại. Đó là bộ dạng của một người khi thế giới của họ bị phá hủy. Biba nhìn từ lá thư ra cửa, rồi lại nhìn lá thư. Nếu trong nhà có một tấm kính dày, thì có lẽ tiếng thét của cô sẽ có thể phá vỡ nó.

“Có ai cho tôi biết cái quái gì đang xảy ra ở đây được không?” Cô đứng như một cô bé, tay chân cứng đờ và dang rộng ra.

“Anh chưa bao giờ có ý định gửi nó đi.” Rex nói yếu ớt. “Anh chỉ muốn xả giận.”

“Rồi làm thế quái nào bố lại nhận được nó? Karen gửi à?” Tôi lắc đầu. “Guy.” Tên của anh ta vang lên như một lời khẳng định, một kết luận, chứ không phải là một câu hỏi. Thậm chí anh ta có thể nói dối, anh ta có thể chối rằng mình không gửi thư đi. Nhưng dù bình thường Guy có thể bịa ra một câu chuyện về thân phận khác của mình và luôn nói dối một cách đầy sơ hở, thì ngay lúc này anh ta không có đủ khả năng để bảo vệ bản thân bằng những câu chuyện bịa đặt. Anh ta bước ra khỏi khung cửa tối tăm và mở rộng cánh tay.

“Anh làm điều đó vì em.” Guy nói với Biba, cho cô thấy lòng bàn tay bẩn thỉu của mình. “Anh cố gắng ép ông ấy chuyển nhượng nhà cho em, anh làm thế vì em.”

“Sao mày biết về chuyện này?” Rex hỏi. Anh lấy lại tinh thần sau những “cú đánh bằng lời” của bố mình và run rẩy vì cơn giận không thể kìm nén nổi. Guy nhìn tôi xin được bênh vực và giải thích. Tôi có thể cùng nhận lỗi với anh ta, nhưng tôi chẳng cần phải bước lên một con tàu chìm. Tôi nhún vai và lấy mũi chân chọc vào một viên gạch cập kênh.

“Sao mày có thể làm điều đó với chúng tao?” Rex gầm ghè. Một hạt nước bọt nhỏ xíu từ miệng của anh hạ cánh trên má tôi. “Ý tưởng ngu ngốc của mày đã hủy hoại cuộc sống của ba chúng tao. Chúng tao đã mất tất cả, và đó là lỗi của mày.”

“Anh làm thế chỉ vì em.” Guy quay sang Biba lặp đi lặp lại. “Anh yêu em.”

“Yêu? Anh chẳng nghĩ được lý do nào khiến tôi ghét anh hơn đâu!” Guy lại nhẹ giọng nói với Biba nhưng bị cô chặn họng. “Câm miệng! Câm ngay! Tôi phát ốm vì phải nghe giọng của anh! Tôi phát ốm vì mấy thứ nhạc nhẽo của anh! Tôi phát ốm khi nghe tiếng anh ăn, anh thở, cả tiếng điện thoại di động của anh nữa.”

Dường như Biba đã gọi đến kẻ thù đặc biệt, những lời chửi rủa của cô bị gián đoạn bởi tiếng bíp khó chịu nhưng không thể lờ đi của chiếc điện thoại di động. Màn hình nhỏ màu xanh lá cây sáng rực trong túi của một chiếc áo khoác trùm đầu treo trên đầu lan can.

“Tao sẽ bắt cái điện thoại chết tiệt của mày phải câm miệng mãi mãi.” Rex nói như thể chỉ cần tắt điện thoại là anh có thể diệt trừ Guy và anh đã làm thế. Guy hành động như bị điện giật, anh ta vội chạy đến cướp nó khỏi tay Rex. Nhưng anh ta giật mạnh đến nỗi khiến cho mũ áo vốn được gắn chặt vào thân áo bằng đinh tán bị tung ra, đứt rời trong tay anh ta. Chiếc túi chứa điện thoại trĩu xuống vì sức nặng và Guy run rẩy vươn tay về phía nó.

“Đưa chiếc áo cho tôi.” Giọng anh ta rung lên. “Đưa nó cho tôi.”

“Xéo đi.” Rex túm lấy gáy áo khoác và từ từ đưa tay vào túi. Nó tiếp tục reo chuông khi Rex dò dẫm trong túi áo và sau đó anh như bị đông cứng. Biểu hiện của anh thay đổi từ tức giận thành sợ hãi. Lúc này, bàn tay anh run rẩy khi anh kéo ra một khẩu súng lục nhỏ màu đen thay vì một chiếc điện thoại đang đổ chuông.

Chúng tôi nhạo báng xuất thân của Guy và trêu chọc khả năng kiếm được vũ khí của anh ta. Mang theo cơn tuyệt vọng vì muốn chứng minh rằng chúng tôi đã sai và muốn gấy ấn tượng với Biba, Guy đã thể hiện mình trong sự bất cẩn của chúng tôi.

Trong lúc con người ta mang suy nghĩ cực đoan thì người ta hoàn toàn có thể làm ra những điều kinh khủng. Càng nhiều điều xảy ra trong vài phút ngắn ngủi, thì sau đó sẽ có càng nhiều sự đe dọa.

Nhưng tôi không nghĩ đến chuyện chúng tôi sẽ chạy đi đâu để trốn, hay liệu có phải chúng tôi sắp chết, hoặc Guy lấy đâu ra khẩu súng ấy, hoặc bất cứ điều gì liến quan đến tình huống khủng khiếp trước mắt. Trong đầu tôi chỉ để tồn tại câu hỏi tại sao màu xám đậm xỉn lại được gọi là màu vỏ súng? Khẩu súng mà Rex nắm chặt trong tay không phải màu xám. Đó là một khẩu súng nhỏ chắc nịch hình chữ L và vỏ của nó đen mượt như vỏ ngoài của một con gián.

Rex uốn cong các ngón tay của mình và nắm lấy khẩu súng với tư thế gần chuẩn. Anh giơ nó lên trước ánh sáng và sau đó từ từ hạ xuống cho đến khi nòng súng đặt ngang lông mày của Guy. Bàn tay anh cầm súng rất vững. Cơ mặt anh co giật nhẹ, cái co giật ấy tuy đã phơi bày cảm xúc của anh, nhưng nó xảy ra trong chớp mắt và bị nén vội xuống yết hầu khi anh nuốt nước bọt hai lần.

“Tao có nên bắn không đây?” Anh nói, nhướn một bên lông mày lên.

Guy và Biba trông như sắp khóc. Họ là những người luôn tự xưng là liều lĩnh, trong khi Rex lại luôn hành sự an toàn đến mức nhàm chán. Bây giờ mối đe dọa thực sự nằm trong tay anh, Rex không kiểm soát được cảm giác bị kích động dù anh vẫn tỏ ra rất bình tĩnh. Tôi tự nhủ mình không được hoảng sợ, Rex không biết làm thế nào để sử dụng một khẩu súng đâu. Thế nhưng tôi không thể thuyết phục bản thân mình. Tôi không biết gì về súng và cách sử dụng chúng. Tôi không biết việc dạy cách dùng súng có cần thiết không, hay người ta chỉ cần dạy cách bắn súng làm sao cho chuẩn xác.

Tôi cũng không biết Guy có biết bắn súng hay không. Anh ta chắc chắn không phải kẻ quen thuộc với vũ khí. Guy mang nó vào căn nhà này nhưng anh ta cũng sợ hãi chẳng kém gì chúng tôi. Rex di chuyển ngón tay cái của mình một chút và một tiếng “cách” vang lên trên hành lang. Anh vừa thả chốt an toàn ra hay anh đã kéo nó trở lại? Anh ấy có biết mình vừa làm gì không?

Tôi không biết phải nói gì cho tới sau khi tôi lên tiếng.

“Không sao đâu.” Tôi nói. Tôi chen giữa Rex và mục tiêu đang khóc của anh, tôi chẳng hiểu tại sao mình lại làm thế. Tôi bắt đầu nói nhiều và cảm thấy không thể ngăn được dòng thác ngôn từ của tôi. “Nó chỉ là một khẩu súng giả, phải không, Guy? Anh chỉ muốn dùng nó để làm chúng tôi sợ phải không. Được lắm. Nó có tác dụng đấy. Đùa thế đủ rồi.” Tôi tin rằng Rex sẽ không làm tôi bị thương. Tôi đứng trước mặt anh, mở bàn tay của tôi ra như một cuốn sách, và sự buông xuôi của anh thể hiện qua một tiếng thở dài cam chịu. Khẩu súng mà anh đặt vào tay tôi có vẻ không phải đồ giả. Nó nặng, đầy sức mạnh, lạnh lẽo và khủng khiếp. Tôi nhẹ nhàng dùng tay phải cầm lấy báng súng, để nòng súng hướng xuống sàn nhà, chỉ sợ nếu tôi chạm vào cò súng hoặc chốt an toàn thì đạn sẽ bắn ra. Sau khi ra khỏi khoảng cách giữa Rex và Guy, tôi đưa tay ra sau lưng để họ không thể lấy được nó. Điều quan trọng nhất lúc này là giữ nó nằm ngoài tầm tay của cả hai.

Khi tôi lùi được bốn hay năm bước gì đó, Guy nhảy đến như một con vật được thả ra khỏi bẫy. Khi anh ta chồm lên người Rex, trông anh ta trông có vẻ to lớn gấp đôi, gấp ba lần sức vóc của Rex. Guy đấm vào bụng Rex. Cơ thể của Rex gập xuống như một chiếc kéo bị khép lại. Khi anh ngước lên, anh thấy nắm đấm của Guy hạ thẳng xuống hàm của mình. Dường như tôi nghe thấy cả tiếng đôi môi mà tôi đã hôn suốt mùa hè bị xé rách. Máu tràn ra từ miệng Rex, thấm vào áo và văng xuống cả nền gạch. Tôi hét dừng lại, dừng lại, dừng lại liên tục nhưng những lời nói của tôi bị bỏ ngoài tai. Tôi không thể ngăn cuộc chiến này lại chỉ bằng lời nói và tôi không dám đặt súng xuống vì sợ Guy sẽ cướp lấy nó. Bên phải của tôi, Biba ôm bụng như thể cô cũng bị đánh.

“Biba!” Tôi nói. “Làm gì đó đi!” Tôi ra hiệu về phía Rex và Guy, rồi đến khẩu súng trong tay tôi, để cô ấy thấy rằng tôi không thể tự mình can thiệp vào vụ đánh nhau. Vì tôi cầm không chặt nên Biba có thể dễ dàng lấy được khẩu súng. Bàn tay tôi giành giật một cách vô ích trong không khí nhưng sau đó Biba đã nắm chắc khẩu súng bằng hai tay. Tiếng “cách” của chốt an toàn đủ lớn để khiến Guy chú ý. Anh ta ném Rex xuống sàn và nhoài người về phía cầu thang. Khi Biba gọi tên của anh ta, nó không còn là một tiếng thét mà tiếng rít gào.

“Guy.”

Anh ta quay lại nhìn cô khi cô bóp cò. Một lực mạnh bất ngờ đập vào vai anh ta và đẩy anh ta bật ngược trở lại: đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh ta di chuyển một cách nhanh chóng. Đầu của anh va chạm với bậc thang dưới cùng. Một tiếng nứt vỡ ghê sợ vang lên, tôi nghĩ đó là tiếng cổ anh ta bị gãy. Anh ta ngừng cử động, đầu tựa lên cầu thang ở một góc chín mươi độ không tự nhiên và đôi mắt nhìn ra ngoài hành lang với một biểu cảm không phải buộc tội mà là ngạc nhiên đến tột cùng.

Tiếng súng nổ giống như một cú đấm vào hai bên đầu của tôi. Tai tôi ù đi, tôi phải áp hai bàn tay lên tai mình khi chuyển sự chú ý từ cơ thể của Guy sang Biba. Cô ngã về phía sau sau khi bắn súng. Bàn tay cầm súng của cô chỉ hơi nới lỏng ra và cô ấy nhìn chằm chằm vào nó như thể nó tự chui vào tay cô và tự bắn vậy. Miệng Rex trông như bị cái gì đó vẩy qua mặt, răng lợi của anh bị nhuộm đỏ. Anh gượng dậy bằng tứ chi và sau đó cố gắng đứng dậy, quay lưng về phía Guy đang nằm. Biba và tôi nhìn theo ánh mắt của anh tới vị trí Tom Wheeler đứng.

Bàn tay của Wheeler siết chặt trên miệng, cơ thể gã chấn động vì phải cố nén cơn nôn khan trong im lặng. Đôi mắt của gã chớp sau cặp kính không gọng. Gã luôn phàn nàn về tiếng ồn nhưng chưa bao giờ nghĩ đến khung cảnh đang diễn ra trước mắt này. Gã lắc đầu một lần, hai lần và sau đó quay lưng đi. Gã bỏ chạy, nhưng không đủ nhanh.

Viên đạn đầu tiên xoáy lệch vào đống vỏ chai, khiến những mảnh vỡ bắn tung tóe vào không khí, nhưng viên đạn thứ hai đã bắn vào cổ Wheeler, xuyên vào cơ thể của gã ở điểm nối giữa cổ và xương sống. Gã ngã về phía trước, gục xuống mặt thảm chùi chân thô nhám và bẩn thỉu, trọng lượng cơ thể của gã ép cho cửa đóng lại. Máu ào ào chảy ra khỏi vết thương, nhuộm chiếc áo polo màu hồng của gã thành màu hồng sẫm và loang dần thành màu đỏ tía, trông như sự chuyển màu của một đóa hoa đang bừng bừng hé nở. Khẩu súng tuột khỏi tay Biba và rơi xuống sàn nhà. Trên con phố phía ngoài căn nhà, có tiếng một người phụ nữ bắt đầu khóc. Tiếng ù trong tai tôi bị tiếng khóc ấy bóp méo, tựa như nó đang làm nhiễu loạn thính giác của tôi. Biba khuỵu xuống sàn nhà, ngồi khoanh chân lại và nhìn chằm chằm vào bàn tay cô. Tôi cảm thấy một làn nước lạnh lẽo đang cuồn cuộn chảy trong bụng và trong một giây phút bệnh hoạn, tôi nghĩ tôi sẽ không thể kiểm soát được ruột của mình. Tôi đè tay lên bụng, nhìn chằm chằm vào bức tường phía sau cô. Tôi sợ phải nhìn lên, sợ phải nhìn xuống, sợ phải quay lại. Tôi muốn gục xuống sàn nhà như những thi thể kia, úp mặt và nhắm mắt cho đến khi một thứ gì đó cuốn toàn bộ khung cảnh khủng khiếp này đi.

Rex tiến đến chỗ khẩu súng, nó nằm giữa cái xác rũ xuống của Guy và thi thể ngã sóng xoãi của Wheeler. Máu của anh nhỏ giọt trên sàn nhà đen trắng. Anh cúi xuống và nhặt khẩu súng lên, cầm nó thật cẩn trọng và đảm bảo rằng nòng súng hướng xuống dưới sàn. Anh chùi nó vào chiếc quần dài của mình và sau đó đánh bóng nó với gấu áo. Môi Rex bặm lại, và khi anh mở miệng ra để nói chuyện thì anh đau đến nhăn hết mặt mày.

“Anh sẽ xử lý.” Anh có tật nói ngọng nhưng vẫn cố tỏ ra tự tin. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, một cảm giác hưng phấn xông lên cuốn lấy tôi. Tôi nghĩ Rex có kế hoạch của riêng mình. Anh lau sạch dấu vân tay của chúng tôi trên khẩu súng và đặt nó vào trong tay Guy. Chúng tôi có thể đổ cho Guy giết Wheeler và nói rằng sau đó anh ta tự kết liễu đời mình. Không ai biết sự thật ngoài ba chúng tôi. Rex sẽ nghĩ ra một câu chuyện thống nhất với cả ba và lúc người ta đến, cả ba chúng tôi sẽ thuộc lòng câu chuyện ấy. Chúng tôi sẽ không thể bị phát hiện. Tôi gọi là “người ta” vì tôi chưa thể ép bản thân nghĩ đến chuyện cảnh sát sẽ tìm tới đây. Nhưng suy nghĩ này bị gạt bỏ ngay khi mới manh nha hình thành. Họ sẽ biết. Tôi nghĩ mà lòng nặng trĩu. Họ có người chuyên xử lý những việc như thế này. Họ có thể phân biệt sự khác nhau giữa giết người và tự sát từ góc độ của viên đạn và cách cơ thể ngã xuống. Kế hoạch của Rex sẽ bị phát hiện. Tôi đưa tay ra để chạm vào má anh nhưng anh giơ tay ngăn tôi lại.

“Anh sẽ xử lý chuyện này.” Anh nói lại một lần nữa.

“Em hãy bình tĩnh lại và cùng Biba rời khỏi đây qua đường cửa sau.”

“Họ sẽ không tin rằng hắn đã làm điều đó.” Tôi hất đầu về phía Guy nhưng không nhìn vào cái xác của anh ta.

“Anh sẽ không nói là do hắn làm.” Rex đáp. Anh đã lau sạch khẩu súng và khép lòng bàn tay lại bao lấy nó. Tôi hiểu ngay những gì anh đang làm.

“Xin anh đừng làm thế.” Tôi nài nỉ.

“Em cứ đi cùng Biba đi.”

Túi xách của tôi treo trên đầu lan can, dưới áo khoác của Guy. Trong đó là tất cả mọi thứ tôi cần.

“Hãy đi cùng chúng em”, tôi nói, “xin anh, em không thể bỏ mặc anh được.”

Anh lắc đầu. Biba là người đầu tiên di chuyển. Cô đứng lên, mở rộng bàn tay và kéo tôi về phía cầu thang dẫn xuống bếp. Tôi rên rỉ phản kháng một cách yếu ớt nhưng cô vẫn im lặng, môi trề ra như những khi cô đang tập trung cao độ. Hành động của cô nhanh chóng nhưng có kiểm soát, như thể cô đang vội đi bắt một chuyến tàu chứ không phải chạy trốn trong cơn nguy cấp. Khi đi qua khu vườn, cô dừng lại để nhặt lấy tập kịch bản trước khi giúp tôi kéo tấm ván hàng rào lỏng lẻo sang một bên. Tôi theo cô chui qua khoảng trống và chạy vào rừng.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của erin kelly