Tôi một mình đến bữa tiệc. Tôi biết đó là chuyện tất nhiên đối với một số người, những kẻ thích lượn quanh một căn nhà với biết bao người bạn mới đầy hứa hẹn mà không hề cảm thấy phiền lòng khi phải tự giới thiệu bản thân, lấy thêm đồ uống hay xin ai thứ lỗi. Tôi chỉ có thể nói rằng tôi chẳng biết họ làm thế bằng cách nào. Tôi chưa từng một mình đi tới các hoạt động không phải của trường, dù đó là một khóa học mới hay buổi gặp mặt giới thiệu cho các sinh viên nước ngoài khi họ lần đầu đến một đất nước xa lạ. Thậm chí, suy nghĩ về việc một mình đến buổi tiệc khiến tôi bị tiêu chảy và đôi tay thì run rẩy bởi một nỗi sợ mới mẻ mà ngọt ngào.
Tôi tìm nhà số N6 Queenswood trong tập bản đồ London từ A đến Z. Tập bản đồ rách nát như thể hai phần ba quyển sắp rơi ra ngay chỗ mấy trang in bản đồ vùng ngoại ô phía Tây Nam London và sau đó tôi phải xé cả gáy nó ra để tách lấy trang in vùng Highgate. Có lẽ tôi đã mong rằng việc thấy khu vực ấy được thể hiện bằng màu vàng và xanh lá, kèm theo đường viền màu đen rắn rỏi có thể giúp tôi đi lại ở đó dễ dàng hơn. Và đúng là thế thật. Nó cho một kẻ mù đường như tôi biết phương hướng, đường đi và con số cụ thể. Những khối màu hồng biểu thị các toà nhà lộn xộn rối rắm như ở vùng trung tâm London, nhưng nổi bật giữa trang giấy là hai điểm màu xanh, Highgate Wood và Queen's Wood. Tôi nheo mắt để đọc tên con đường chia đôi cánh rừng như xương sống phân đôi hai lá phổi - đường Mnswell Hill. Còn đường nhánh của con đường này, hẻm Queenswood giấu mình cạnh ga tàu điện.
Con hẻm nhỏ đến nỗi cái tên còn phải in tràn từ vùng màu vàng sang vùng màu xanh. Tôi nhìn chăm chú vào trang giấy thể hiện nơi cô đang sống (khi tôi bắt đầu nghĩ về nó) và cố gắng vượt qua những hạn chế về màu sắc cũng như phông chữ to tướng bằng cách tưởng tượng ra khu vực xung quanh. Tôi phác thảo một khu vực giống khu Brentford hoặc Kew, nhưng có ít xe cộ bóng bẩy hơn và những chậu cây trồng trên bậu cửa sổ phủ đầy bụi. Tôi chưa đến Highgate bao giờ, nhưng vẫn nhớ rằng bố của Sarah quyết định không tìm nhà cho chúng tôi ở khu thuộc Bắc London này, dù rằng nó gần trường đại học, bởi ở đây toàn “những kẻ theo cánh tả và bọn đồng tính nữ”. Nghe chẳng hề rạch ròi dù ông đã phân biệt hai loại người ấy hẳn hoi.
Sự ám ảnh giúp tôi có thể lưu sâu hình ảnh trong trí nhớ và ngay từ lần đầu tôi tưởng tượng, không một lời nào, chúng dễ dàng chìm sâu và vĩnh viễn khắc ghi vào trí nhớ của tôi. Từ tối thứ Bảy tôi đã học thuộc đường sá và nhà cửa ở trang 32 của bản đồ, nhưng tôi vẫn mang theo nó như một tấm bùa hộ mệnh, thỉnh thoảng tôi lại vỗ nhẹ vào cái túi vải đeo trên vai để đảm bảo nó vẫn còn ở đó, cảm giác mềm mại và vững chắc ấy làm tôi yên lòng. Trong túi còn có một chai vang sủi, lúc tôi lấy nó ra khỏi tủ lạnh thì nó đã lạnh quá rồi, nhưng một cách nhanh chóng và khó chịu, nó hấp thụ hơi ấm từ cơ thể tôi và toa tàu. Một ngày khô nóng dự báo một mùa phơi nắng của những tấm thân xanh xao hoặc trong trường hợp của tôi, là đã đến lúc phô bày làn da rám nắng mà tôi có được nhờ chạy trong công viên Regent vào mỗi buổi trưa. Tôi đi bốt Doctor Marten để che đi đôi tất kẻ sọc và mặc một chiếc váy mỏng màu xanh loang mà tôi đã mua ở chợ giời bên Tây Ban Nha. Tôi chưa mặc chiếc váy đó lần nào vì Simon ghét nó. Trong gương tôi thấy phản chiếu một cô gái đang lo lắng bồn chồn với chiếc túi đặt trong lòng, tôi nhắm mắt lại và để đầu thả lỏng dựa vào tấm vách ngăn trên tàu bằng nhựa trong suốt, ướt lạnh. Tôi chỉ mở mắt khi tàu đã dừng ở ga. Chuyến tàu càng len đến Highgate, tôi lại càng lo lắng hơn.
Mỗi ga tàu điện ngầm đều có mùi đặc trưng riêng. Nếu ở ga công viên Regent là mùi gạch ốp và bồ hóng, thì Highgate lại có mùi dầu máy mà trước đây tôi chỉ ngửi thấy ở Ý. Tôi không biết tại sao: có lẽ họ đang làm gì đó những chiếc thang cuốn, đó là những cái thang cao nhất trong những cái tôi từng thấy.
Một con dốc bê tông thoáng đãng và ồn ào lôi tôi ra khỏi nhà ga và đi lên phía hẻm Queenswood. Biển chỉ đường màu đen và trắng chứng tỏ tôi đã đến được nơi cần đến, tấm biển đỏ nho nhỏ của nhà số N6 nằm ở góc phải, việc nhìn thấy chúng khiến trong lòng tôi gợn lên cơn sóng tươi mát ngập tràn sự háo hức và lo sợ. Tôi dựa vào hàng rào, nghỉ ngơi trong chốc lát để mồ hôi đọng trên lông mày dần bay biến mất. Mái tóc tôi dù mới gội cách đây vài giờ, nhưng lúc này dính bết xuống đầu. Tôi cúi đầu xuống, mát-xa chân tóc và cảm thấy thất vọng với mái tóc vàng hoe đang lòa xòa trước mặt mình.
Trước mắt tôi, con đường rợp bóng cây thấp thoáng trong ráng chiều, những căn nhà mờ ảo và cây cối nhạt nhòa như một bức tranh theo trường phái ấn tượng. Tôi không thấy rõ số nhà nhưng cũng chẳng sao cả, vì tôi như bị hút về phía có tiếng cười, đập phá và la hét. Căn nhà đó đã tách biệt hẳn với những tòa nhà khác trên đường khoảng ba mét và những bụi cây không ai cắt tỉa, rác rưởi vương vãi. Cao, hẹp và tồi tàn, căn nhà đứng đó như một thiếu niên lôi thôi, ủ ê, thu mình lại, chẳng muốn liên hệ với ai. Đến gần mới thấy căn nhà dường như tỏa nhiều nhiệt hơn, như một bếp lò khổng lồ. Tôi tự hỏi bên trong phải có bao nhiêu người mới có thể phát ra sức nóng này đây? Bên các khung cửa sổ đều thấy hai hay ba người đang trò chuyện, nhảy múa, hút thuốc hoặc làm cả ba việc cùng lúc. Căn nhà rất lớn, nếu chỉ cho hai người ở thì nó quá mức đồ sộ. Liệu đó có phải là nhà của gia đình họ không? Nếu như vậy, phải chăng cái chết đã làm gia đình ấy tan vỡ? Cha mẹ cô qua đời cùng một lúc hay từng người một lần lượt ra đi? Hay là có một câu chuyện khác vừa tuyệt vọng bi thảm lại vừa hấp dẫn vô cùng?
Tôi hút lấy giọt mồ hôi đọng ở môi trên, vừa lúc ấy tôi tìm thấy một sợi dây chuông cũ kỹ, tôi đưa tay kéo nó thật mạnh.
Không có ai đón tôi vào, tôi đành nhẹ nhàng đẩy cánh của ra. Nó mở tung. Không khí bên trong hoàn toàn khác biệt: nóng hơn, bức bối hơn, khắp nơi toàn là người hòa lẫn vào hương khói. Cảm giác lúc ấy giống như khi bạn bước ra khỏi máy bay, đến một đất nước xa xôi với khí hậu khác biệt và bạn đang đặt từng bước chân đầu tiên trong bầu không khí mới. Dù bạn đã chuẩn bị sẵn điều gì, thì chưa cần không khí ẩm ướt tràn khắp phổi bạn hoặc những cơn gió băng giá châm vào đôi má bạn, bạn đã nhận ra mình đang thực sự đứng ở một miền đất khác.