Mầm Ác

Lượt đọc: 616 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 5

Biết điều quan trọng nhất khi nhắc tới bữa tiệc này, đó là lần đầu tiên tôi được gặp cả kẻ giết người và nạn nhân. Nhưng tôi e rằng tôi chẳng thấy nó là một bữa tiệc tăm tối và báo hiệu điều không may sẽ đến với những linh hồn khốn khổ. Tôi chỉ nhớ đó là đêm tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi, là điểm giao thoa giữa ngây thơ và từng trải, là cửa sổ tuyệt mỹ hướng đến niềm vui. Sau đó mọi thứ bắt đầu trở nên hỗn loạn. Vừa khéo thay, lúc mới đầu tôi chẳng hề nhận ra mọi thứ đang xảy đến. Và rồi bằng tốc độ chóng mặt, những sự việc ấy vượt ra khỏi tầm kiểm soát.

Sảnh tiếp khách là một không gian rộng lớn chiếm gần hết tầng trệt của căn nhà, được ốp bằng gạch hình thoi đen trắng rối mắt. Trông chúng giống gạch lát sân vườn hơn là loại ốp trong nhà. Đôi chỗ gạch biến đi đâu mất, để lộ ra nền bê tông. Trên mặt gạch có nhiều chỗ nứt vỡ và lớp men vốn có đã mài mòn ít nhiều, khiến chúng không còn sáng bóng nữa, giờ đây chỉ thấy xỉn màu, lỗ chỗ. Những vết bẩn trông như đã có từ rất lâu rồi, còn những vết mới thì chẳng thể tẩy sạch. Nổi bật giữa sảnh là một cầu thang lớn, được thắp sáng bằng dãy lồng đèn giấy chăng dọc lan can. Tôi tìm lối đi trong ánh sáng chập chờn, rất may là ở đây quá tối nên chẳng thể trao đổi ánh nhìn với những người đang ngồi xếp bằng trên sàn nhà.

Tôi cố sải chân đi qua thật nhanh và dù đã cố thả lỏng nhưng tôi vẫn cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi không ai nhìn mình.

Những hành lang uốn lượn lắt léo biến căn nhà thành nơi rối loạn đến không tưởng, cầu thang cứ lượn xuống rồi lại đi lên và thường chẳng dẫn đến chỗ nào dành cho cửa sổ hay tủ kệ.

Trong một tầng không phòng nào giống phòng nào. Ở đây không hề có sự thống nhất trong thiết kế, điều đó khiến tôi lạc lối trong mê cung này. Cứ đến nửa đường là thảm trải sàn lại đổi hoa văn và lớp ốp tường thì mang đủ kiểu đại diện cho các xu hướng trang trí của thế kỷ trước, từ lớp phủ thạch cao bụi bặm đến giấy dán tường cổ điển châu Âu hay giấy Anaglypta sần sùi. Tôi tìm thấy một tủ sấy cùng hai phòng tắm, ở phòng tắm thứ hai có một người đàn ông ngủ quên trong bồn tắm, anh ta nôn cả ra chiếc áo thun trắng đang mặc. Ba năm liền chỉ dành buổi tối ấm cúng để xem phim về ngành y khiến tôi hành động theo phản xạ, tôi lay cho anh ta tỉnh. Khi tôi giữ lấy hai vai và cố dựng anh ta dậy, tôi nhận ra rằng anh ta rất đẹp trai.

“Tôi phải làm thông đường thở của anh”, tôi nói với anh ta. “Xin anh đấy. Tỉnh lại. Anh có thể bị ngạt bởi chính chất nôn của mình.” Đôi mắt đỏ ngầu chật vật nhìn vào tôi, rồi nhẹ nhõm khép lại khi anh ta hiểu được lí do tôi quan tâm đến anh ta.

“Ồ. Ổn thôi, tình yêu ơi”, anh ta đáp, “không phải tôi nôn đâu.” Việc tôi cố tỏ ra thờ ơ khi khép cánh cửa lại sau lưng đã trở nên phí hoài, anh ta ngủ tiếp hoặc có lẽ đã bất tỉnh ngay trong giây lát.

Cạnh đó là một căn phòng nhỏ xíu đứng cách xa khỏi một chiếc máy tập chạy cổ lỗ và một dàn trống. Mặt trống trầm dội lại những tiếng đanh gọn, như níu giữ khoảng thời gian mang âm nhạc rơi qua từng viên gạch trong căn nhà. Tôi tìm thấy bếp ở tầng trệt, một phòng chứa thực phẩm thật sự, quá nhỏ so với diện tích của căn nhà. Những vết mốc đen bám lốm đốm trên tường vữa màu xanh da trời nhạt, tủ lạnh cắm vào một cái ổ hư hỏng, dây điện xanh đỏ lòi ra khỏi hốc tường. Ở bồn rửa chất một đống cốc nhựa và chai lọ vẫn còn rượu ở trong. Tôi rót rượu từ chai vang sủi của mình vào một chiếc cốc nhựa, một hơi uống hết và cảm giác dây thần kinh mình như bắt đầu tan chảy. Một cô gái với mái tóc ngắn màu vàng sáng lôi một chai rượu nắp vặn ra khỏi chiếc tủ lạnh đang kêu ro ro, rồi đưa chai lên miệng tu ừng ực. Tôi quyết định bỏ cái cốc lại và xách theo chai rượu, tiếp tục thăm thú căn nhà. Tôi chỉ mong là không ai xin uống chai rượu của tôi, tôi ghét phải chia sẻ những thứ này.

Nửa giờ sau, vẫn chưa đủ thân thiết để tìm Biba và dường như tôi cũng chưa đủ sẵn sàng để làm quen với những người khách khác, tôi giấu mình vào một góc tường, xử lý nốt phần còn lại của chai rượu. Những bậc thang trước mặt tôi giờ nguy hiểm hơn lúc trước, những cây nến đựng trong lọ đặt trên cạnh ngoài của từng bậc thang, ngọn lửa chấp chới ngay miệng lọ. Chỉ cần một cú đá từ bàn chân say xỉn thôi - tôi nghĩ khi nhìn vào những đốm sáng chập chờn - là cả bọn sẽ bùng lên trong đám khói. Tôi tự phong cho mình chức người canh giữ ngọn lửa. Nếu tôi không thể đóng góp điều gì cho bữa tiệc thì tôi muốn đảm bảo rằng không ai chết trên chiếc cầu thang đặc biệt này. Tôi cố gắng thuyết phục bản thân rằng đã quá đủ cho một bữa tiệc thế này, cứ ngồi quan sát thôi, dù thậm chí chẳng thực sự tham gia cùng mọi người hay đi chào hỏi chủ nhân bữa tiệc. Nhưng tôi cũng không thể thuyết phục được rằng tôi đã đúng hay nên quyết định đứng dậy và tự giới thiệu bản thân với mọi người. Đến 11 giờ, tôi vừa tự đánh chính mình vì đã quá thảm hại, vừa cố nhớ giờ xuất phát của chuyến tàu cuối. Lúc này, người giải thoát cho tôi - chủ nhân bữa tiệc - xuất hiện từ một cánh cửa khuất nẻo, mở rộng cánh tay xuống phía tôi.

“Bé yêu!” Cô thở ra, bắt lấy bàn tay tôi và kéo tôi ra khỏi nơi ẩn náu. Cô mặc một chiếc váy dài màu trắng và vẫn đi đôi giày thể thao đế dày to tướng. Trông cô như một cô dâu bỏ chạy khỏi đám cưới vậy. “Cậu trốn tôi đấy à?” Cô trách móc, vén một lọn tóc ra sau tai tôi.

“Lên tầng và gặp mọi người đi nào.” Khi cô quay người lại, tôi thấy bộ váy của cô đúng là váy cưới, đuôi váy vấy bẩn suýt thì kéo vào những đốm lửa chập chờn. Như một phù dâu ngoan ngoãn, tôi nắm đuôi váy sa tanh bẩn, tránh đám lửa. Đốt sống của cô nhô lên như một chuỗi ngọc trai treo lơ lửng giữa hai xương bả vai. “Chúc mừng sinh nhật!” Tôi khẽ nói sau lưng cô.

Qua cánh cửa mà tôi chưa từng thử mở, chúng tôi bước vào một căn phòng chiếm lĩnh toàn bộ chiều dài và chiều rộng của ngôi nhà. Ở phía trước, những cửa sổ cao nhìn ra đường được trang hoàng bằng rèm màu hồng, cam và tím.

Chúng đều là sari, trước đó Biba đã nói với tôi, cô mua từ một cửa hàng từ thiện chỉ để dùng trong bữa tiệc này. Chúng vẫn được treo trong suốt thời gian tôi ở đây, mỗi buổi sáng vẫn tắm căn nhà trong màu sắc của buổi hoàng hôn.

Phía đối diện, ở cuối căn phòng là hai bộ cửa sổ kiểu Pháp rất lớn với mái hiên bằng đá. Đằng sau sân thượng là một chúm đèn dây nhấp nháy giăng mắc trên cây, nhưng chúng chỉ hắt ra thứ ánh sáng không thực. Thật khó để biết đâu là nơi khu vườn khép lại và cánh rừng mở ra. Như được đóng khung trong chiếc cửa sổ đang mở, một chàng trai tầm tuổi tôi đang cau mày bên một bàn DJ. Những chiếc loa cao ngang với một đứa trẻ mười tuổi được dựng ở hai bên anh ta, một trong số chúng còn đứng chênh vênh trên một chiếc bình Hy Lạp. Bàn tay phải của anh ta giữ chặt tai nghe vào tai, còn tay kia lướt trên đĩa vinyl 11* , mượt mà và khéo léo như một thợ làm gốm đang quay bàn xoay. Vẫn là con người ấy, nhưng sự tập trung sâu sắc lại trái ngược với những nhịp điệu không lời đập vang ra từ loa. Tôi không biết người ta gọi đó là gì, nhưng nó dồn dập một cách hỗn loạn. Simon, anh ta luôn coi thường những giai điệu không theo cấu trúc lời hát dẫn - điệp khúc - lời hát dẫn - điệp khúc, hẳn sẽ nói rằng đây chẳng phải “âm nhạc thực thụ”. Bản thân nó đã tạo một động lực để người ta thử tìm hiểu xem sao. Âm lượng của nó đã át hết những cuộc trò chuyện nho nhỏ.

* Vinyl: đĩa than, một hình thức đồng bộ tín hiệu âm thanh vào lưu trữ dạng đĩa chất liệu polyvinyl clorua. Được sử dụng phổ biến đến cuối thế kỷ XX, trước khi đĩa CD ra đời.

Trong phòng có lác đác vài người: một số nhảy múa, vài kẻ ngồi, đôi ba người đứng tụ tập nói chuyện. Tôi nhận ra một hay hai người học cùng trường với tôi, nhưng đáp lại, họ nhìn tôi không chút cảm xúc. Một phụ nữ mập mạp với mái tóc xoăn đang nằm trong bóng tối, trên chiếc sofa sờn rách, lõm hẳn đặt ở giữa phòng, đó là người duy nhất đáp lại nụ cười của tôi. Biba kéo tôi ngồi xuống một tấm thảm lông quăng giữa hai chiếc ghế. Giữa thảm là một cái gạt tàn tạm thời, có vẻ như lúc buổi tối bắt đầu thì nó vẫn là một bát đựng đồ khai vị.

“Đây là Karen.” Cô thông báo với các thành viên khác của buổi tụ tập kỳ lạ. “Trên sàn là Chris.” Cô vừa nói vừa vẫy tay với anh chàng DJ, anh ta gật đầu đáp lại. Cô giới thiệu tôi với Rachael, cô gái tôi đã gặp trong bếp và một số người khác; những sinh viên của khoa Kịch, tôi lập tức quên luôn cái tên của họ. Ngồi gần tôi nhất là Tris và Jo, một cặp vợ chồng cùng mặc quần nhuộm loang với mái tóc vàng hoe được tết, cuốn vào trong chiếc khăn vặn thừng trên đầu.

“Rất vui khi được gặp bạn.” Jo nói. Đôi tay nâu đeo đầy nhẫn của cô vuốt nhẹ má tôi khi cô chào hỏi. “Bạn muốn ăn nấm không?” Jo mở chiếc hộp kim loại hình vuông đặt trong lòng cô, để lộ ra một lớp nấm nhớp dính màu nâu nổi bật trên nền màu bạc. “Họ là người Mexico.” Cô nói, mở to đôi mắt đầy bí hiểm. Tôi không biết điều đó có ý nghĩa gì, nhưng tôi vẫn từ chối bằng cách chỉ vào chai rượu của mình. Tôi giơ tay về phía Tris. “Mẹ kiếp, ôm một cái xem nào.” Anh ta nói, và ôm lấy tôi mà chẳng khác gì cho tôi một cú khóa đầu. Jo ngậm một miếng nấm lòng thòng bên miệng, sau đó nuốt nó xuống như một chú chim non ngấu nghiến con sâu đầu đời. Tris đã thả tôi ra rồi ngoan ngoãn mở miệng để Jo nhét cho một miếng nấm. Thế rồi anh ta quên phắt tình bạn mới gây dựng của chúng tôi, với đôi mắt nhắm, anh ta bắt đầu vỗ một cặp trống tưởng tượng cách đùi anh ta vài phân.

Biba xòe nắm tay ra, để lộ một viên thuốc nhỏ màu trắng nằm giữa lòng bàn tay. “Nốc một viên E nào!”, cô cười khúc khích. “Hàng miễn phí, Guy cho đấy!” Cô ra hiệu cho một người đang đứng trong bóng tối, những chỗ hõm trên mặt anh ta được chiếu sáng chóng vánh bằng đốm lửa của chiếc bật lửa Zippo và thình lình nhét viên thuốc vào cái miệng đang há hốc của tôi, ấn ngón tay vào môi tôi để ngăn bất cứ lời phản đối nào và để đảm bảo rằng tôi đã nuốt viên thuốc đó.

Tôi chẳng có thời gian suy nghĩ xem Guy là ai hay vì sao gã lại tặng tôi một viên thuốc kích thích, bởi nó đã tan trên đầu lưỡi trước khi tôi kịp nhổ nó ra một cách kín đáo. Tôi phải suy nghĩ, phải thật nhanh mới được. Với thuốc kích thích, tôi thiếu kinh nghiệm một phần vì phải giữ mình trong sạch con nhà lành, nhưng phần lớn là bởi trước đó chưa từng có ai mời tôi. Thậm chí những tay bán ma túy suốt ngày lượn lờ trước cổng trường đã có lúc nhìn đến tôi và rồi họ nhận định rằng tôi không đáng để được chào hàng. Có một lần cần sa xuất hiện trong bữa tiệc tại nhà Simon, tôi đã vụng về hít lấy vài hơi khi anh ta không để ý. Nó chẳng cho tôi cảm giác gì ngoài việc hôm sau vẫn khiến tôi hụt hơi và làm phí cả trận quần vợt của tôi.

Tôi vẫn đủ tỉnh táo để biết rằng thuốc lắc và rượu không pha trộn với nhau, và tôi thì đã uống rất nhiều rượu rồi. Trong khi tâm trí của tôi đắn đo với những lựa chọn, thì miệng tôi đã quyết định thay: thuốc tan ra đắng chát nơi đầu lưỡi, tôi đành nuốt xuống để vị đắng ấy biến mất. Tôi dựa lưng vào mặt bên của sofa, trở lại vị trí của kẻ quan sát và chờ đợi chuyện gì đó xảy ra.

Tôi nhìn Biba nhảy, hy vọng rằng hành vi của cô sẽ cho tôi vài dấu hiệu để mong chờ. Một phụ nữ nhạt nhòa trong chiếc váy dài màu trắng có lẽ sẽ khiến người ta tưởng là ma, nhưng trong sự mờ ảo, hình bóng Biba như tỏa sáng, hiện thực hơn bất cứ ai. Tôi nhìn cô lượn quanh những kẻ khác trong lúc chờ đợi chuyện gì đó xảy ra.

Nửa giờ. Chẳng có gì. Một giờ. vẫn không. Chân tôi tê cứng vì ngồi bắt chéo quá lâu. Tôi đứng dậy để làm nó hết tê và đột nhiên cảm thấy như một thang máy bị hỏng đang lao đi với tốc độ chóng mặt qua các tầng trong cơ thể tôi. Đôi chân tôi như được làm bằng lò xo và tôi ngỡ sàn nhà dưới chân mình được làm từ cát. Tôi cố để giữ vững thân mình trên chiếc sofa và bắt đầu chếnh choáng. Gấu váy của tôi bị giật mạnh, là Jo đang ngước nhìn tôi. “Cô ổn chứ?” Tôi lắc đầu. “Lần đầu hả?” Tôi gật đầu. Jo và Tris trao đổi một ánh nhìn bao dung, như một cặp bố mẹ trẻ đang dõi theo bước chân đầu đời của đứa con nhỏ. “Theo tôi.” Tôi theo cô ra sân thượng và nôn khan qua lan can. Phần tiếp theo rời khỏi tòa nhà có thể chính là quai hàm của tôi. Tôi bắt đầu nói năng không kiểm soát, và tôi chắc chắn rằng trông tôi rất thảm hại. Jo sờ soạng trong một cái túi trên chiếc quần lụng thụng của cô, cuối cùng lấy ra được một thanh kẹo cao su, sau đó mở ra cho tôi. Đó là kẹo vị hoa quả, không phải loại vị bạc hà. Có thanh kẹo ấy trong miệng, tôi cũng thấy khá hơn.

“Nó sẽ giúp mặt cô đỡ nhăn nhó. Nếu cô cần thêm thì cứ tìm tôi. Chỉ cần nhảy nhót tưng bừng là xong ấy mà. Ok?” Biba hiện ra đằng sau một chiếc loa. Tôi cảm thấy trong lòng dâng trào tình yêu và sự tự tin, tôi biết rằng mọi thứ rồi sẽ ổn cả thôi.

“Sao cậu không ra nhảy cùng tôi?” Đúng là một câu hỏi hay. Sao lại không nhỉ? Tôi đột nhiên hiểu ra một cách rõ ràng, lâng lâng trong cảm giác như thể cả cuộc đời chỉ còn là những phút giây tôi nhảy cùng cô. Tôi vô cùng thích thú khi nhận ra là từ trước tới giờ tôi chỉ dùng đôi chân để đi lại, chạy và chơi thể thao, lúc ko inày đây, những hành động ấy được sắp xếp để mỗi bước đi đều lập tức tạo ra những tiếng rít và bim bíp. Chúng tôi lại đắm chìm trong bữa tiệc. Còn khoảng mười lăm người đang nhảy múa và tôi có thể giao tiếp bằng ánh mắt với từng người một, không nụ cười nào của tôi bị từ chối. Tôi không chỉ trở nên dễ làm thân hơn, mà còn trở thành một hạt nhân của bữa tiệc. Âm nhạc bắt đầu có ý nghĩa với tôi, những nốt trầm vang to và sâu lắng hơn, trong khi đó những tiếng cọ xát rít lên chói tai, như thể một giai điệu héo tàn chỉ có bọn dơi mới có thể nghe được. Nốt cao và nốt trầm như có một cuộc tranh đấu và tôi đứng ở giữa, bị xé toạc ra hai bên. Tôi chẳng biết mình có thể gom bản thân lại được hay không. Trọng điểm của nỗi hoang mang trong tôi chuyển từ “phải làm gì với sự phấn khích tột cùng này” đột nhiên trở thành “một nỗi lo sợ xen lẫn cảm giác thú vị khi nghĩ rằng cảm giác này sẽ tồn tại lâu hơn bữa tiệc”. Nếu nhạc ngừng lại mà tôi vẫn sẵn sàng nhảy tiếp thì tôi phải làm gì đây? Tôi sẽ sống ra sao? Tôi vẫn bước tới bước lui trong lúc Biba nắm lấy tay tôi và kéo tôi ra khỏi phòng khách, đi vào bếp. “Đến lúc nghỉ ngơi rồi, cô gái nhảy múa ơi”, cô nói, “uống ngụm nước đi nào.”

“Tôi không bắt buộc phải về nhà, đúng không?” Cô gật đầu và cười. “Hào hứng lắm, đúng không? Thứ đó sẽ khiến mọi thứ trở nên hứng khởi hơn.”

Cô xoay người tôi lại và bắt đầu bóp vai cho tôi bằng đôi tay gầy guộc và lóng ngóng. Nhưng cảm giác làn da cô chạm vào da tôi bù đắp cho những thiếu sót của màn xoa bóp ấy. Chỉ vì được cô xoa bóp thôi mà đã tôi nhắm mắt lại và chuẩn bị để cơ thể mình tan ra dưới đôi tay của Biba. Rồi đột nhiên mọi thứ kết thúc.

“Ôi, đồ quỷ sứ.” Cô thở dài. Người đàn ông đứng trước mặt chúng tôi đang khoanh tay lại, hẳn đó là Rex. Khuôn mặt từa tựa Biba, nhưng mang nhiều đặc trưng giới tính. Anh có lông mày thẳng, dày, không tỉa tót và một đôi mắt nâu giống hệt cô em. (Tôi nghĩ trong lòng với cái nhíu mày cảm thông: thói quen chải chuốt của cô lẽ ra phải có liên quan chứ nhỉ.) Những chiếc răng nhỏ và khuôn hàm thon gọn như nhau, cả chiếc mũi nhọn cũng vậy, những chiếc cổ dài bị ngắt quãng bởi cục yết hầu di chuyển lên xuống. Thiếu đi nét rạng ngời khiến khuôn mặt Biba trở nên xinh đẹp, khuôn mặt Rex chỉ còn lại cảm giác nặng nề và cái mũi khoằm. Anh luồn ngón tay qua mái tóc của mình, khiến mớ tóc được vuốt ngược lên trán và giữ nguyên hình dạng như vậy.

“Chỉ kiểm tra xem em có ổn hay không thôi mà.” Anh vừa nói với Biba, vừa nắm lấy cằm cô. “Nốc bao nhiêu rồi? Mắt em trông như cái đinh ghim ấy.” Sao anh biết được đồng tử của cô to hay bé nhỉ? Lần trước tôi nhìn vào mắt cô, tròng mắt đen nâu như hòa vào đồng tử, được bao quanh bởi tròng trắng không tì vết. Có lẽ người ta phải có hai đôi mắt giống nhau thì mới phát hiện sự khác biệt ấy, bởi người ta vẫn thường thấy chúng trong gương.

“Chỉ có nửa viên thôi mà, Rex. Đừng để ý chuyện vặt vãnh nữa.” Giọng Biba vang vọng, còn giọng của Rex lại mang ngữ điệu cao dần lên. “Anh muốn một viên không? Guy mang tới ngay.”

“Guy là thằng khốn nào?” Anh ngắt lời, và tiếp, “Không, cảm ơn. Chẳng ít thì nhiều cũng phải có người giữ được tỉnh táo.” Biba hôn lên môi Rex và vuốt thẳng mái tóc anh. Gần như ngay lập tức nó lại dựng đứng lên.

“Đây là Rex, ông anh tốt nhất trên đời của tôi.” Cô nói với tôi, “Còn đây là bạn tốt mới quen của em, Karen”, Biba nói tiếp, “cô ấy là thiên tài ngôn ngữ và vừa cắn một viên thuốc lắc, vì cô ấy đang tận hưởng hết mình nên anh đừng nổi cáu với cô ấy và cũng đừng cằn nhằn gì cô ấy nhé!”

“Đừng mơ”, Rex đáp, “nhưng hai đứa cẩn thận đấy. Đã có đủ nước chưa? Nhảy nhót gì cũng phải nhớ uống nước. Được rồi chứ.”

Cơn hưng phấn dồn dập rồi cũng qua đi, thay vào đó là cảm giác mở rộng tấm lòng trong mụ mị.

Cô gái tên là Rachael, cách đây vài tiếng còn trông rất đáng sợ, giờ đã thành bạn mới của tôi. Cô không mời tôi cần sa hay rượu, mà mời một ngụm trà đựng trong chiếc cốc sứt mẻ mà cô đang uống dở.

“Biba và anh trai cô ấy trông giống nhau nhỉ?” Tôi nói.

“Thế mới buồn cười chứ”, Rachael đồng tình. “Họ khá ăn khớp với những tình tiết kỳ lạ trong kịch của Shakespeare, đúng không? Tiếc là Rex không biết diễn. Chứ nếu không đã chắc chân trong vở Đêm thứ mười hai 12* rồi.”

* Tên một vở kịch của đại thi hào người Anh, w. Shakespeare

“Anh ấy không phải sinh viên khoa Kịch à?”

Rachael phì cười giễu cợt, “Rex ấy à? Anh ta chẳng là gì cả.”

Một tiếng đập đột ngột xuất hiện, nó không phát ra từ loa mà là từ cửa trước. Một giọng đàn ông vang lên trong giận dữ. Rời xa khỏi sàn nhảy, tôi ngồi xổm ở đầu cầu thang và nhìn qua lan can. Những ngọn nến ở đó đã bị thổi tắt từ lâu.

“Các cô các cậu làm trò gì thế?” Giọng nói của người đàn ông ấy lạc cả đi, như thể gã đã cố gắng để nói át tiếng ồn. “Vợ tôi đang mang thai!” Gã mặc một chiếc áo thun với quần thể thao, chắc là vừa tròng vào người thôi. Tôi chỉ thấy đỉnh đầu của gã, và băn khoăn liệu gã có biết mình đang bắt đầu bị hói không nhỉ? Hay đó vẫn còn là một bí mật mà vợ gã giấu kín?

“Hôm nay là quá lắm rồi đấy!” Giọng gã rít lên. “Tôi đã ghi vào nhật ký tiếng ồn, tôi sẽ gọi cảnh sát nếu cô cậu không tắt tiếng ngay lập tức.”

“Chúng tôi sẽ tắt ngay đây, anh Wheeler.” Giọng Rex nhẹ nhàng. “Rất xin lỗi vì đã làm anh thức giấc. Hôm nay là sinh nhật lần thứ hai mươi mốt của Biba nên chúng tôi hơi vui đùa quá trớn.”

Sự điềm tĩnh của anh khiến người đàn ông kia kích động hơn, gã lặp lại, “Đúng là một buổi sáng trời đánh. Đã bốn giờ sáng rồi. Vợ tôi lại còn đang mang thai!”

Lúc đó chưa có chế tài “ABSOs 13* ”, nhưng tôi nghĩ từ hồi ấy Wheeler đã bắt đầu tìm hiểu về các thuật ngữ tương đương mà năm 1997 người ta dùng để gọi chúng. Về sau khi chúng tôi gặp lại gã, gã đã thuộc lòng các luật lệ có liên quan và còn trích ra cho chúng tôi nghe.

* Viết tắt của cụm từ Anti-social behaviour orders (Chế tài pháp luật đối với các hành vi gây rối xã hội).

Tôi vượt trước Rex, quay lại trung tâm bữa tiệc. Anh nói vài câu với Chris đang đứng trên sàn cao, gõ vào chiếc đồng hồ của mình và khum tay lại để nói. Tôi rất tiếc nhưng có thể làm được gì chứ? Mọi thứ trôi qua quá bất ngờ. Chris nói cậu ấy biết một tụ điểm ở Kings Cross, họ có thể vào cửa miễn phí và được nhảy nhót tới ít nhất là 9 giờ sáng. Cậu ta rời khỏi bàn DJ, những người khách còn lại - kể cả cô nàng tên Rachael và gã tên Guy đều đi theo cậu ta xuống cầu thang và ra cửa trước như những đứa trẻ lẽo đẽo theo sau Người Thổi Sáo 14* . Biba dường như không để ý đến cuộc di chuyển đột ngột của những người bạn, cô bỗng trở nên nghiêm túc, thì thầm trò chuyện với người phụ nữ mập nằm trên sofa.

Tôi cảm thấy sự ghen tỵ rung lên trong lòng, tôi đành theo Rex ra ngoài sân thượng.

* Nhân vật trong truyện dân gian Đức - Người thổi sáo thành Hamelin.

“Ngoài này đẹp thật đấy”, tôi lên tiếng để khỏa lấp sự im lặng. “Anh sống ở đây bao lâu rồi?”

“Từ bé”, anh đáp. “Chúng tôi vẫn sống ở ngôi nhà này từ nhỏ tới giờ. Ông bà tôi sống ở đây. Mẹ tôi cũng vậy.” Từ cuối cùng được nói ra bằng một ngữ điệu không để cho người khác có cơ hội hỏi thêm. Anh hút một điếu thuốc, tôi nghĩ anh làm thế để đôi tay được bận rộn chứ chẳng phải vì thèm thuồng gì. Khung cảnh này không hợp với Rex, anh có phần bồn chồn nóng nảy, khẽ thầm thì như một thủ thư mang bệnh suy nhược thần kinh. Cặp kính trên sống mũi liên tục trượt xuống và được đẩy lên bằng ngón tay giữa, có lẽ nói rằng anh bị chứng co giật cơ mặt thì hợp lý hơn.

Ánh sáng đầu tiên trong ngày bắt đầu nâng màu sắc của cánh rừng từ xám đen lên xanh mướt, vạch một nét giữa ngọn cây và bầu trời. Ánh sáng ấy trải dài nhiều dặm, chỉ có vài mái nhà và ngọn tháp nhà thờ kỳ lạ mới có thể phá vỡ bức tranh mộng ảo của chốn thôn dã.

“Mờ sáng”, anh nói và nhìn xa xăm, “tôi luôn nghĩ rằng thật buồn cười khi gọi lúc bình minh là mờ sáng. Đó là lúc ngày mới đến: là sự khởi đầu. Và điều tuyệt vời nhất chính là cô có thể nhận được mọi điều hứa hẹn của ngày mới, lúc ấy cô chưa hề lãng phí chúng. Khi bóng tối buông xuống mới nên gọi là mờ sáng. Là khi ánh sáng ban ngày dần mờ đi. Khi sắc trời đắm mình vào đêm, là khi mọi thứ bắt đầu đi sai hướng.”

“Chẳng biết nữa”, tôi nói, “tôi chỉ cảm thấy sẽ thật vui nếu đêm nay không bao giờ kết thúc.” Ánh nhìn của anh khiến tôi cảm thấy không thoải mái, dường như anh muốn nói, “Rồi cô sẽ biết”. Biba nói rằng anh mới hai tư, chỉ hơn tôi bốn tuổi, vậy tại sao anh lại cư xử như một vị phụ huynh hay lo nghĩ?

Sáu giờ, trong phòng chỉ còn vài người. Tôi nằm xuống một tấm thảm, cuộc trò chuyện vừa rồi cứ trôi nổi trong đầu khi cơn buồn ngủ nhấn chìm tôi.

Tôi tỉnh dậy lúc 10 giờ vì miệng đắng lưỡi khô, ai đó đã đắp cho tôi một tấm chăn bông chắp vá và sặc mùi oi khói. Mùi của căn phòng, của mồ hôi, hơi người, cả mùi khói thuốc khiến tôi thấy buồn nôn. Đêm qua tôi đã không nhận ra điều đó. Giờ đây chúng tấn công các giác quan của tôi. Có một người đắp chung chăn với tôi, đó là Biba - cô dâu say ngủ. Miệng cô mở hé để lộ chiếc lưỡi bên trong, một làn hơi thở hiu hiu thổi dưới mũi tôi. Đôi ba tiếng loảng xoảng từ dàn âm thanh rẻ tiền và tiếng bình bịch kỳ lạ vọng qua trần nhà. Đầu tôi mang máng hình ảnh Tris đang ngồi khi anh ta vẫn tỉnh táo, tay làm động tác vỗ trống, lúc này tôi thấy may vì đã từ chối món nấm ấy. Tôi rút lại những lời đã nói với Rex lúc sáng sớm: Sáng rồi, tôi muốn về nhà, tắm rửa sạch sẽ hay ít nhất là được ngủ trên chiếc giường của mình. Chưa ai dậy để nghe lời chào tạm biệt của tôi.

Tôi vẫn luôn ghen tỵ với cách ăn mặc của mấy cô gái tôi gặp tối qua, và luôn thắc mắc liệu quá khứ đằng sau họ sẽ như thế nào. Nhưng bây giờ tôi đã là một trong số họ, tôi có đôi điều chẳng muốn kể cùng ai. Tôi muốn lay tỉnh người đàn ông mang theo túi đựng của hiệu Tesco đang ngủ gà gật trước mặt tôi và hỏi xem anh ta đã từng trải qua một đêm như tôi chưa. Tôi hồi tưởng lại những chuyện vừa qua, những âm thanh, những cảm giác. Tôi không muốn kể cho bạn cùng nhà của mình nghe chuyện ấy. Họ sẽ không chấp nhận và không bao giờ thấu hiểu. Nếu như tôi không đến đó thì chính tôi cũng chẳng hiểu nổi bản thân mình. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi tìm được mảnh giấy ghi chú trên bàn ăn, nó viết rằng họ sẽ đi chơi quần vợt cả ngày.

Họ đi cùng Simon và bạn gái mới của anh ta, dù vậy cho đến sau này tôi cũng chẳng bận tâm về chuyện đó.

Ngay cả khi tôi đã tắm rửa xong xuôi, sảng khoái nằm trên tấm ga trải giường sạch sẽ của chính mình, tôi vẫn chẳng thể ngủ nổi. Tôi bật radio lên và nghe đoạn dạo đầu của một bài hát đình đám từ mùa hè mấy năm trước nhưng đến giờ cũng chưa hạ nhiệt. Một giọng nam trung ngân nga điệp khúc, “Anh chưa từng gặp cô gái nào như em”, chẳng lời ca nào có thể chân thực hơn thế. Suy nghĩ sau cùng trước khi tôi thiếp đi, đó là cuối cùng tôi đã gặp được người bước ra từ những khúc tình ca. Đó là một cô gái - một cô gái kỳ lạ và hoang dại sống trong căn nhà bẩn thỉu cùng người anh đáng sợ. Dường như tôi không thể thay đổi được điều đó. Ôi! Thật khốn kiếp!

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của erin kelly