Mái nhà nhỏ của chúng tôi được gọi là “nơi trú ngụ của người nghệ nhân”, đó là cách văn phòng môi giới nhà đất dùng để thay thế cho những từ “bé nhỏ” và “tồi tàn”. Kích thước của nó phản ánh loại thế chấp mà một dịch giả tự do - dù là một dịch giả giỏi - có thể có được. Cái lò sưởi bằng đá và những ô cửa sổ nhỏ dày được coi như chút bù đắp cho sự thiếu không gian, nhưng bây giờ tôi mới thấy nó quá chật. Căn nhà nhỏ xinh ấm cúng bỗng trở nên chật chội từ khi Rex bước vào. Anh cao đến mức nào tôi cũng không nhớ nữa. Mười năm qua tôi chỉ thấy anh ngồi trong phòng chờ cao bốn mét rưỡi. Anh bị cộc đầu vào khung cửa thấp dẫn từ phòng khách vào bếp đến hai lần. Dù thế, tôi không cần phải nhắc anh cúi đầu xuống. Tư thế của anh đã thay đổi rồi, anh giờ đây co rúm người lại như đang giữ mình chênh vênh trên bờ vực. Kể cả khi bước sang phòng khác, anh vẫn choán trọn căn phòng đó. Tiếng lê bước của anh nặng nề hơn của Alice, nó cho tôi biết Rex đang ở đâu khi anh bước lên tầng trên. Chiếc đèn chùm làm từ vỏ sò vùng Capiz trên trần phòng khách đung đưa mỗi khi anh bước đi, tiếng leng keng vang giòn của những chiếc vỏ làm tôi hơi rối trí, đó là một dấu hiệu cho thấy chỉ vài tuần nữa thôi, thứ tiếng ấy sẽ khiến tôi phát điên.
Lúc ngồi một mình trong phòng sinh hoạt chung, tôi bật ti vi lên và chuyển thẳng đến kênh tin tức 24 giờ. Tôi có đôi chút mong đợi được xem đoạn phim quay hình anh rời khỏi nhà tù, sau đó là những bức ảnh lấy từ những tờ báo chụp từ mười năm trước, với những hình ảnh khủng khiếp để nhắc người ta nhớ tới các nạn nhân. Tôi biết lúc này mình rất ngu ngốc. Bởi những kẻ tồi tệ hơn Rex ra tù cũng chẳng ai đưa tin. Trừ trên phim ảnh, có lẽ tôi chưa từng xem những thước phim quay cảnh ai đó ở cửa nhà tù. Những bức ảnh đang giăng đầy màn hình không phải ảnh chụp Rex. Trên bức ảnh nhòe nhoẹt chẳng phải một người tôi quen biết, mà là một cô bé mới ba tuổi, bị mất tích đã hai ngày rồi. Loại chuyện này sẽ làm chìm tất cả các sự việc khác, tôi hiểu mà. Một cậu ấm giết người từ mười năm trước làm sao cạnh tranh được với một đứa trẻ mới mất tích. Nó không đủ “câu view”. Chẳng phải giới truyền thông vẫn thường nói thế hay sao? Đó là cách nói kỳ cục, dùng để gọi những tin mới mà người ta hay xem. Cụm từ ấy khiến tôi thấy ghê tởm, nhưng cảm giác đó không thể bằng cảm giác tôi tự ghê tởm chính mình. Tôi không thể ngăn lại chút hi vọng khủng khiếp, rằng ước chi cô bé ấy cứ mất tích thêm vài ngày, đủ lâu để chuyện ra tù của Rex trở thành tin cũ. Liệu đó có phải một ước muốn ác độc không? Khi chúng tôi đã làm quá đủ chuyện như thê? Tôi chuyển sang kênh âm nhạc với tiếng xì xì nhiễu loạn và màn hình màu cầu vồng lòe nhòe.
Tắt đèn đi để không ai ở bên ngoài có thể nhìn thấy tôi, tôi kiểm tra từng bụi cỏ, từng đám sỏi ở phía dưới, đối diện sân thượng nhà tôi, nơi ấy là một bãi đậu xe tạm bợ của những người sống ở đấy. Tôi hơi mong đợi một người đàn ông mang theo máy quay, nhưng không có gì khác ngoài sự chắn lối khác thường của một chiếc Range Rover móp méo màu hạt dẻ mà tôi chưa từng thấy bao giờ và một chiếc Nissan Micra trắng. Chúng đều là loại xe cánh nhà báo hay dùng đúng không nhỉ? Như tôi thấy, Dave - cậu hàng xóm cách nhà tôi một nhà - chạy ra khỏi cửa và chui vào chiếc Range Rover không khóa. Hẳn là xe mới, hoặc ít nhất là mới với Dave. Cậu ta nổ máy hai hay ba lần trước khi lái xe ra đường. Một vạt bùn phủ lên gờ chắn bánh xe của cậu ta và văng tung tóe lên lớp sơn trắng của chiếc xe nhỏ hơn. Đèn hậu của con xe Range Rover chiếu sáng một bóng người ngồi trên ghế lái chiếc Micra, chẳng thể phân biệt nổi đó là đàn ông hay phụ nữ.
Con xe mồ hôi nước mắt của Dave lao xuống đường một cách ồn ào, và chiếc xe nhỏ hơn, có lẽ vì sợ bị tôi nhìn thấy, liền nhanh chóng theo sau làn khói xe phía trước. Tôi kéo rèm cửa lại và mừng thầm vì không ai chứng kiến màn hoang tưởng ngớ ngẩn này. Tôi lại bật đèn lên, nhưng chỉ bật một chiếc đèn bàn. Và chuyển sự chú ý của mình vào chiếc điện thoại.
Chắc họ đã biết rằng anh mới ra tù. Thông thường cứ khoảng hai năm sẽ một cuộc gọi hoặc lâu hơn thế. Đôi khi là các nhà báo giấy, có lúc lại là những người nghiên cứu truyền hình. Họ luôn là phụ nữ, trẻ trung, tự tin với những ngôn từ chau chuốt, thường là loại phóng viên tóc vàng hoe. Cũng có lúc những cuộc gọi đến dồn dập, đó là khi họ tưởng niệm năm năm sau ngày xảy ra vụ án và khi Roger Capel được nhận huân chương của Vương quốc Anh. Tôi không thể ngăn họ bới móc chuyện cũ của Rex, nhưng tôi đã thành công trong việc giữ tôi và Alice tránh khỏi đám báo chí.
Thường thì các nhà báo đều dễ dàng bị qua mặt bởi một lời nói dối: Tôi nói với họ rằng tôi trùng tên với cô gái quen biết nhà Capel, và rằng dù hàng năm tôi vẫn nhận được mấy cuộc gọi kiểu này nhưng tôi vẫn không thể chịu đựng nổi. Tôi nảy ra ý định ấy khi ngồi dịch đoạn phỏng vấn một diễn viên Tây Ban Nha, khi người hâm mộ tới bắt chuyện cô, thì cô khẳng định rằng mình thường bị nhận nhầm hoặc cô chỉ là một người chuyên đóng giả ngôi sao thôi. Thậm chí tôi còn chúc đám nhà báo có thể gặp nhiều thuận lợi khi theo đuổi tin tức. Chỉ có một người trong số họ, một người phóng viên truyền hình tên Alison Larch là đủ kiên nhẫn theo tôi về tận nhà. Tôi biết cô ta là điềm chẳng lành ngay từ cách cô ta gõ cửa: năm tiếng đập nhanh và mạnh đến mức tôi làm tràn cả tách trà đang cầm trên tay. Tôi đã đúng về mái tóc vàng hoe, nhưng lại đánh giá quá cao khả năng đánh lạc hướng của bản thân. Cô Alison đó nói rằng cô ta đang làm việc cho một bộ phim kể về “những cậu ấm cô chiêu vượt rào”.
“Tôi biết cô quen họ”, cô ta nói, dẫu chẳng hề tiết lộ cô ta biết tin bằng cách nào. “Dù có cô hay không, tôi vẫn sẽ làm bộ phim này, cô có thể đứng ngoài cuộc.” Tôi gọi cô ta là kẻ bịp bợm, và sự điều tra của cô ta chẳng đi đến đâu cả, bởi sáu tháng sau khi bộ phim tài liệu đó lên sóng, nó không hề đề cập đến vụ giết người ở Queenswood. Sau chuyện ấy, tôi thuyết phục Rex đổi sang họ của tôi. Đến cuối cùng, đó cũng là họ của Alice. Tôi không kể cho anh về Alison Larch. Tôi băn khoăn không biết cô ta có phải kẻ liên tục gọi điện rồi lập tức cúp máy hay không. Những nhà báo trước đây từng gọi đến là những kẻ chuyên nghiệp, nhanh nhẹn và quá tọc mạch, luôn bám theo lẵng nhẵng và thích đe dọa, nhưng họ chưa bao giờ im lặng thế này. Có lẽ đây là cách thức mới, được đề ra để làm tôi gục ngã.
Nó sắp có tác dụng rồi. Nếu cảnh sát chăm chỉ bằng một nửa Alison Larch thì câu chuyện của chúng tôi đã có một cái kết khác.
Điện thoại rung lên, phá vỡ dòng suy nghĩ của tôi và dù nó nằm ngay dưới tay tôi thôi, tôi vẫn phải lóng ngóng mãi mới cầm được nó lên, ngón tay tôi lần mò tìm nút trả lời trước khi Alice hoặc Rex có thể nghe máy từ chiếc điện thoại rời trong phòng ngủ. Là mẹ tôi gọi, bà muốn hỏi về chuyến đi ngày hôm nay, và hỏi xem bao giờ bà có thể đến thăm chúng tôi. Tôi nghe thấy bà vừa nói chuyện vừa bật máy rửa bát, và rồi tiếng ro ro nhạt dần khi bà mang chiếc điện thoại kỹ thuật số mới mua sang phòng sinh hoạt chung và ngã vào chiếc sofa bên cạnh bố tôi. Khi chúng tôi sắp xếp thời gian xong xuôi, trời cũng vừa tối.
“Con bé ngủ rồi”, Rex nói, rồi anh trườn vào nằm cạnh tôi trên chiếc sofa, đôi chân dài co lên để tránh va phải bàn nước. Mới 7 giờ tối, tức là con bé sẽ dậy vào lúc 10 giờ và thức đến tận nửa đêm, cũng có nghĩa là việc đánh thức con bé vào sáng mai trở thành trận đấu ý chí mà tôi không biết phải tốn bao nhiêu sức lực cho nó.
“À”, tôi đáp, “còn lâu mới đến giờ ngủ của Alice. Lẽ ra chúng ta phải nói về những thói quen của con bé trước khi anh về đây. Đó là chuyện quan trọng nên đừng trì hoãn nữa. Chúng ta nên gọi nó dậy.”
“Con bé đã trải qua một ngày dài”, Rex thở dài, “cứ để nó ngủ”. Sự thất vọng nghẹn ứ trong cổ họng tôi, tôi muốn hét lên rằng sao anh ngu ngốc như vậy. Đến cả giờ ngủ của con bé anh còn chẳng biết. Nó đã lên chín chứ chẳng còn là đứa bé sáu tuổi nữa. Tôi hít một hơi, định bảo anh nên thôi đi, nhưng tôi nhớ ra anh cũng chẳng phải mới sáu tuổi. Anh ba mươi tư tuổi rồi. Rex gối đầu lên hai bàn tay, rẽ ra mái tóc với những mảng màu xám ẩn quanh tai anh. Tôi nhận thấy tĩnh mạch trên mu bàn tay anh phình lên, chúng còn rất mới. Sự yếu lòng và tội lỗi vây quanh tôi.
“Em xin lỗi. Được rồi. Chúng ta sẽ để con bé ngủ”, tôi nói với anh. Tôi chẳng thể nói được điều gì khiến anh cảm thấy khá hơn, nhưng tôi vẫn làm được vài điều. Tôi dang tay ra và anh ngã vào lòng tôi. Mùa xuân của những đam mê bấy lâu còn say ngủ, giờ bồng bềnh và tràn trề, nó bất ngờ đến nỗi chẳng thể ngăn lại, tựa như những giọt nước mắt. Lúc này, tôi không chắc ai là người chữa lành trái tim ai.