Huyện Trường An, phường Tuyên Nghĩa, tiểu trạch viện của Dương Chiêu.
Cánh cửa lớn xập xệ mở toang, người ra kẻ vào tấp nập, không khí hân hoan tựa như ngày mùa bội thu. Trong sân, vải vóc, lương thực cùng các loại vật dụng được chuyển tới từ khố phòng của Dương Thận Căng chất cao như núi, một vị tiên sinh kế toán đang tất bật kiểm kê sổ sách.
Vài tên Hữu Kiêu vệ đã sớm cởi bỏ giáp trụ, ngồi quanh miệng giếng, vừa nâng chén rượu, vừa thưởng thức thịt ngon, lại tiện thể giám sát vị tiên sinh kia làm việc. Một người khách lạ tiến đến gõ cửa, dù rằng đại môn vốn chẳng hề đóng kín.
Một tên Hữu Kiêu vệ nhận ra Tiết Bạch, liền đứng dậy chắp tay chào hỏi: "Tiết lang quân mời vào, Dương tham quân đang ở bên trong."
"Đa tạ."
Tiết Bạch khẽ gật đầu, cất bước hướng về phía đại sảnh. Đám Hữu Kiêu vệ lại ngồi xuống, bắt đầu xì xào bàn tán.
"Hắn là kẻ nào thế?"
"Ngươi phải nhớ kỹ lấy hắn, tuy tuổi còn trẻ nhưng bản lĩnh đã hơn cả Lưỡi Gà rồi. Này, Điền Đại, Điền Nhị, đứng ngoài đó làm gì? Mau vào đây làm chén rượu, nay các ngươi đã chẳng còn như trước nữa rồi!"
---❊ ❖ ❊---
Trong đại sảnh, công việc kiểm kê những vật phẩm quý giá vẫn đang diễn ra. Một thiếu niên ngồi trên chiếc bàn lớn, mắt nhìn chăm chăm vào đống đồ đạc, thấy Tiết Bạch bước vào liền cất tiếng la lối om sòm:
"Ngươi là kẻ nào? Đừng có tùy tiện xông vào đây, biết không?"
"Xin hỏi, trước mặt có phải là Dương gia Đại lang?" Tiết Bạch nhớ lại lời Dương Chiêu từng nhắc về trưởng tử Dương Huyên, năm nay mười bảy tuổi, hẳn chính là vị này. "Tại hạ cùng Quốc cữu là đồng liêu, có việc cần tìm ngài ấy."
"Quốc cữu là ai?"
Có lẽ bởi trong thành Trường An, danh xưng Quốc cữu dành cho Dương Chiêu vẫn chưa phổ biến, nên Dương Huyên tỏ vẻ ngơ ngác. Thiếu niên này diện mạo rất giống cha mình, cao lớn, đường hoàng, nhưng khi mở miệng lại có phần khờ khạo.
"Đại lang thật khiêm tốn, là thân thích của Quý phi mà chẳng hề khoe khoang."
Dương Huyên há hốc miệng, lúc này mới vỡ lẽ, liền quay đầu về phía hậu viện cao giọng hô lớn:
"Nương! Quý phi đã nhận phụ thân làm Quốc cữu, nhà chúng ta sắp giàu to rồi!"
Chẳng bao lâu, một tỳ nữ vội vã chạy tới, lên tiếng trách móc: "Đại lang đừng kêu nữa, không sợ đánh thức A Lang sao?"
Nói đoạn, nàng dẫn Tiết Bạch ra hậu viện: "A Lang đang ngủ, tuấn lang quân đợi một chút, để phu nhân vào gọi ngài ấy dậy."
"Không cần đánh thức Quốc cữu, tại hạ đợi được."
Tiết Bạch dám chắc Dương Chiêu không thể ngủ lâu, bởi lẽ trong đại sảnh kia, vị tiên sinh kế toán đang chuẩn bị ghi chép danh sách lễ vật. Việc này vô cùng trọng yếu, tặng ai, tặng bao nhiêu đều phải tính toán kỹ lưỡng, Dương Chiêu chỉ có thể tự mình lo liệu, đủ thấy hắn có năng lực khó lòng thay thế.
Đột nhiên, phía trước có bóng người lướt qua. Tiết Bạch quay đầu nhìn lại, đúng lúc thấy một gã đàn ông vừa vội vã buộc lại đai lưng, vừa chạy từ tây sương về phía cửa sau, vòng qua chính phòng rồi biến mất dạng.
Ngay sau đó, Bùi Nhu – chính thê xuất thân từ danh kỹ của Dương Chiêu – nhanh chóng bước ra từ tây sương phòng, trên mặt vẫn còn vương nét ửng hồng, niềm nở mời Tiết Bạch vào trong ngồi tạm.
"Tiểu lang tử đừng hiểu lầm, vừa rồi là huynh đệ của thiếp thân đến đàm luận chút gia sự."
"Nguyên lai là Bùi gia lang quân, tại hạ thật thất lễ, cứ ngỡ là người của Dương phủ bẩm báo sự vụ, nên vội vã đi làm việc."
Tiết Bạch qua loa đáp lời, khéo léo tạo cho Bùi Nhu một bậc thang, rồi liếc mắt quan sát một vòng tây sương phòng. Trên trác án bày những quyển thư tịch mới tinh, là cửu bộ chính kinh cần thiết cho kỳ thi Minh kinh, trong nghiên vết mực đã khô nứt đến mức chẳng còn hình dáng, lại có một trang giấy trải ra, viết đầy chữ "Huyên" xiêu vẹo. Mọi thứ đều phủ đầy bụi bặm, ngoại trừ vài bình rượu. Đây chính là phòng của Dương Huyên.
Phía sau bình phong, chăn nệm trên giường vương vãi lộn xộn, dưới đất còn rơi lại một mảnh vải đỏ… không, đó là một chiếc yếm.
Bùi Nhu vội bước tới nhặt chiếc yếm lên, cười nói: "Đây là của Đại lang, từ bé hắn đã thích mặc mấy thứ này."
"Vâng, mặc vào cũng ấm."
"Tiểu lang tử cũng mặc sao?" Bùi Nhu nửa đùa nửa thật, chìa tay đẩy nhẹ Tiết Bạch, "Ngồi lên giường đi? Trên đó ấm áp hơn nhiều."
Tiết Bạch ngáp một cái rõ dài, ngồi xuống ghế đáp: "Đại phu nhân chớ trách, tối qua tại hạ cùng Quốc cữu phá án suốt đêm, thật sự đã quá mệt mỏi."
"Ta thấy tinh thần của ngươi còn tốt hơn kẻ vô tâm kia nhiều. Tuổi trẻ có khác, thân thể khỏe mạnh, khí huyết cũng vượng hơn… Hửm? Tiểu lang tử?"
Bùi Nhu đang làm dáng điệu quyến rũ, chợt nhận ra Tiết Bạch đã nhắm mắt thiếp đi từ lúc nào.
Ánh nắng ấm áp của mùa đông xuyên qua ô cửa sổ giấy, chiếu rọi lên khuôn mặt thiếu niên, khiến nàng nhìn mà lòng rạo rực, chỉ muốn hôn hắn một cái. Tiếc thay, đôi môi đỏ thắm vừa gần chạm vào, Tiết Bạch đã nguây nguẩy đầu rồi gục xuống.
---❊ ❖ ❊---
Tiết Bạch lúc đầu chỉ giả vờ ngủ, nhưng sau đó lại chìm vào giấc mộng thật sự. Chẳng biết qua bao lâu, hắn bị Dương Chiêu đánh thức.
"Để Quốc cữu chê cười rồi."
Dương Chiêu sắc mặt mệt mỏi, ánh mắt trống rỗng, ngay cả nụ cười cũng lộ vẻ ngờ nghệch: "Không sao, ngươi với ta không cần khách sáo. Sáng nay ta đã lén giúp ngươi nói tốt vài câu, lúc thẩm vấn hai tên Hữu Kiêu vệ, ngươi có nhận ra không?"
"Tại hạ nợ Quốc cữu quá nhiều rồi."
Tiết Bạch đã bắt đầu cảm thấy mình không gánh nổi cái giá phải trả cho mối quan hệ với Dương Chiêu. Chung quy, vẫn phải để người khác gánh giúp một phần.
"Hôm nay tại hạ đến đây, chính là có một phen phát tài muốn biếu cho Quốc cữu."
"Ồ?" Dương Chiêu lập tức phấn chấn hơn nhiều, "Mau nói xem."
"Cát Ôn đã cấu kết với Đông Cung..."
Dương Chiêu ngáp một cái, khoát tay nói: "Chuyện đó còn cần ngươi nói sao? Nhưng tra loại hàng như Lưỡi Gà, cần gì phải điều động Thập Lục vệ? Không đến lượt của chúng ta đâu."
Sáng nay ở Hữu tướng phủ, Vương Hồng đã đuổi hết người ra ngoài để đàm đạo riêng với Lý Lâm Phủ, Dương Chiêu chỉ thấy Cát Ôn bị La Hi Thích áp giải đi, nhưng hắn hoàn toàn không biết nội tình.
Tiết Bạch liền hạ giọng nói: "Vương lang trung đã bẩm báo với Hữu tướng, nói rằng Đông cung tử sĩ đang ẩn náu trong biệt trạch của Cát Ôn."
"Làm sao ngươi biết?"
"Tại hạ tra ra, đồng thời cũng nói cho Vương lang trung biết." Tiết Bạch hỏi: "Hữu tướng không phái Quốc cữu đi lục soát sao?"
Dương Chiêu nhướng mày, ngạc nhiên hỏi: "Chuyện này giao cho Vương Hồng sao?"
"Đúng thế, vậy Quốc cữu còn có thể đi không?"
"Phải đi chứ." Dương Chiêu đảo mắt liên tục, bỗng chốc nghĩ ra kế hay: "Vương Hồng làm việc cũng cần người, đợi ta lấy lòng hắn, lại có thể tiếp tục vì Hữu tướng tận trung."
"Quốc cữu quả là diệu kế."
Dương Chiêu bước ra sân, lấy một nắm tuyết xoa lên mặt nhằm xua tan vẻ mệt mỏi, lấy lại tinh thần quyết tâm hết mình vì công việc.
Hắn chạy vào trong sảnh, trông thấy các tiên sinh kế toán đang kiểm tra danh sách lễ vật, liền cao giọng hô to:
"Sửa lại, tăng gấp đôi lễ vật cho Vương lang trung! Trừ Hữu tướng và Quắc Quốc phu nhân, những người khác đều giảm bớt một chút, lập tức đóng gói, ta muốn mang đi ngay, nhanh lên!"
---❊ ❖ ❊---
Mang theo hai đại rương đựng vàng bạc châu báu, kỳ trân dị bảo đến Vương trạch, Vương Hồng lập tức thu lễ, rồi sai quản gia dẫn Tiết Bạch và Dương Chiêu đến tiền sảnh ngồi chờ.
Dương Chiêu hớn hở ra mặt, nói: "Ngươi xem, những lời đáng giá ngàn vàng mà ta nói với ngươi, chẳng sai tí nào, đúng không?"
"Quốc cữu nói rất đúng."
"Vậy tại hạ lại tặng huynh một câu vạn kim chi ngôn." Dương Chiêu vẻ mặt tiếc rèn sắt không thành thép, nói: "Gốc rễ của sự thượng tiến là gì? Chính là chiếm được sự yêu mến của Thánh Nhân. Bản lĩnh lớn nhất của Hữu tướng và Vương lang trung là gì? Chính là vơ vét của cải cho Thánh Nhân, đó mới là làm việc thực sự. Còn như ngươi suốt đêm chạy tới chạy lui, chỉ làm những chuyện hão huyền, thì có ích lợi gì?"
Vơ vét, vơ vét, lại là vơ vét.
Thấu hiểu được đạo lý này mới hiểu được quan trường tại Đại Đường.
Lý Lâm Phủ và Vương Hồng nhờ cung phụng Thánh Nhân mà được hãnh tiến. Bởi năng lực và danh tiếng không đủ để phục chúng, nên suốt ngày bọn họ sống trong nỗi bất an, thế là trắng trợn loại trừ những quan lại thanh liêm có tài, khiến cả nước chỉ còn chăm chăm phục vụ một người.
Nói ra thì ai cũng hiểu, nhưng không trải nghiệm sâu sắc thì dễ bề quên lãng.
Tỉ như Cát Ôn, nếu không bị Lý Lâm Phủ khích bác cùng Tiết Bạch tranh công, đi tra án, làm những chuyện hão huyền, thì làm sao có kết cục như vậy? Xem ra Dương Chiêu còn thông thấu và kiên định hơn nhiều. Nếu sau này Tiết Bạch còn tiếp tục thế này, Dương Chiêu chắc chắn sẽ tuyệt giao với hắn.
---❊ ❖ ❊---
Đàm đạo một hồi, Vương Hồng mới đích thân đến gặp.
"Dương tham quân tặng lễ quá hậu hĩnh rồi."
"Tết nhất đến gần, chút lòng thành thôi, thật chẳng đáng là bao. Để Vương lang trung chê cười rồi."
Vương Hồng ngồi xuống chủ vị, giọng điệu bỗng trở nên lạnh nhạt: "Nghe nói Hữu Kiêu vệ đã lấy vài món đồ trong Dương gia biệt trạch, có thật không?"
Dương Chiêu giật mình, lập tức bối rối, không dám đáp lời.
Hắn thầm nghĩ, chẳng lẽ Vương Hồng muốn hắn trả lại tài vật cho Dương Thận Căng? Thu lễ xong lại bảo thế, lột da người khác đã quen, lẽ nào tính lột đến trên đầu tộc huynh của Quý phi sao?
"Chuyện này..."
"Biểu thúc đã hỏi ta, ta phải thay hắn hỏi một chút. Nếu Hữu Kiêu vệ thật sự có kẻ tay chân không sạch sẽ, trả lại vài món đồ cho hắn là được."
"Vâng, vâng."
Dương Chiêu nghe vậy, lòng hơi băn khoăn, không dám chắc ý của Vương Hồng là gì.
Hắn do dự một hồi, rồi hỏi: "Tại hạ nghe nói Đông cung tử sĩ ẩn náu trong biệt trạch của Cát Ôn, Hữu tướng giao cho Vương lang trung tra xét, không biết có cần người không?"
Vương Hồng cười cười, nhìn sang Tiết Bạch.
Tiết Bạch liền vội hành lễ.
Tuy hắn không nói một lời, nhưng thực ra đã dâng cho Vương Hồng một phần đại lễ: Tại hạ không nghi ngờ Vương gia, chỉ nghi ngờ Cát Ôn, xin hãy hảo hảo tra xét kỹ lưỡng kẻ đó.
"Cũng tốt." Vương Hồng nói: "Ta sẽ phái một người đi cùng Dương tham quân."
Dương Chiêu mừng rỡ, lập tức hiểu ý Vương Hồng. Tùy tiện lấy vài món đồ không đáng giá trả lại cho Dương Thận Căng, rồi tuyên dương lòng biết ơn của Vương Hồng. Đến lúc Dương Thận Căng có bất mãn đi nữa, thì cũng chẳng liên quan gì đến Vương Hồng, xem như là cho thể diện mà lại không cần tốn công sức.
Sau đó, Dương Chiêu liền dẫn Tiết Bạch đến Hữu Kiêu vệ Nha môn điều người, ngồi chờ Vương Hồng phân phó.
---❊ ❖ ❊---
"Bùi Miện đến chưa?"
"Đã ở thư phòng chờ A Lang."
Vương Hồng từ tiền sảnh quay lại thư phòng.
Trong thư phòng, một nam tử mặc quan bào màu xanh thẫm lập tức đứng dậy, cung cung kính kính cúi chào Vương Hồng, rồi hô: "Vương công."
"Chương Phủ không cần đa lễ, ngồi đi."
Vương Hồng ngồi xuống ghế chủ vị trước, đưa mắt nhìn đến, thấy Bùi Miện chờ thêm một chút rồi mới ngồi xuống, không khỏi hết sức hài lòng.
Bùi Miện, tự Chương Phủ, năm nay bốn mươi ba tuổi, so với Vương Hồng còn lớn tuổi hơn. Hắn xuất thân từ Hà Đông Bùi thị, đời đời làm quan, nhờ môn ấm mà vào triều liền nhận chức Vị Nam huyện úy. Vừa bước chân vào quan trường đã có thể làm quan ở kinh thành, thân thế cao hơn không ít nếu so với một người chỉ là con vợ lẽ trong gia đình quyền quý như Vương Hồng.
Đến khi Vương Hồng nắm quyền hòa địch, đảm nhiệm chức Kinh kỳ Quan nội Thải phóng Truất trắc sứ, Bùi Miện vẫn chỉ là phán quan dưới trướng hắn. Thế nhưng, Bùi Miện xử sự quyết đoán, tính tình trung cần mẫn, đáng quý nhất là chưa bao giờ lấy thân phận đích tử danh gia vọng tộc mà khinh thường Vương Hồng, ngược lại luôn giữ thái độ khiêm cung, kính cẩn. Thậm chí, thuở trước khi Vương Hồng gặp nạn ám sát, chính Bùi Miện đã không màng hiểm nguy mà đỡ thay hắn một đao.
"Đông cung tử sĩ ẩn náu trong biệt trạch của huynh đệ ngươi." Vương Hồng hỏi thẳng: "Đêm qua ngươi ra ngoài, có hay biết chuyện gì chăng?"
Hai người từng cùng nhau vơ vét của cải, nhúng chàm không ít chuyện bất chính, tội lỗi chồng chất, nên Bùi Miện nghe vậy cũng chẳng mảy may kinh động, từ tốn đáp lời:
"Vương công cũng rõ, tư gia của tại hạ rất gần biệt trạch của nhị huynh. Đêm qua, chưa đến giờ Tý, nhị huynh sai người đến báo rằng trong biệt trạch có một lão quản sự qua đời, đêm khuya cần lo liệu tang sự, tránh để ban ngày ảnh hưởng đến chủ gia, khổ nỗi không người chủ trì. Tại hạ không dám chậm trễ, liền đi ngay. Quả thực có thấy đám gia nô trong biệt trạch ai nấy đều cường tráng, khí sắc hung hãn, nhưng lúc đó tại hạ lại chẳng mảy may nghi ngờ."
"Người đâu rồi?"
"Sau khi làm xong pháp sự trong đêm, cả đoàn đi đến Diên Bình môn, đợi trời sáng sẽ đưa ra ngoài thành an táng, lúc đó tại hạ liền rời đi."
Diên Bình môn nằm ở phía tây nam Trường An, trong khi Nam nha Thập Lục vệ lại lục soát suốt đêm ở góc đông bắc, lúc này truy xét cũng đã muộn rồi.
Vương Hồng không mấy bận tâm, chỉ nói: "Không phải huynh đệ ngươi cấu kết với Đông Cung, mà là bị Cát Ôn lợi dụng. Đêm qua biệt trạch của Cát Ôn có người chết... ngươi biết phải làm sao rồi chứ?"
Bùi Miện đứng dậy, hành lễ đáp: "Vương công cứ yên tâm, tại hạ làm việc cho ngài, chưa từng xảy ra sai sót."
Vương Hồng gật đầu, đột nhiên chuyển đề tài: "Thánh Nhân càng ngày càng sủng ái Quý phi, chuyện này cũng cho Dương Chiêu hưởng chút lợi lộc, để hắn dẫn Hữu Kiêu vệ cùng ngươi đi điều tra."
"Tuân lệnh."
"Hữu tướng mới nuôi một con chó, tên là Tiết Bạch, ngươi hãy chứng thực tội danh của Cát Ôn, để hắn và La Hi Thích ngửi thử."
Vương Hồng không hề nhận ra, có một khoảnh khắc Bùi Miện thoáng sững sờ.
---❊ ❖ ❊---
Tuyên Dương phường, biệt trạch Cát Ôn.
Dương Chiêu và Tiết Bạch đứng trước đại môn bị phong tỏa, chờ đến mức ngáp dài ngáp ngắn, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng hô hoán.
"Đến rồi."
Tiết Bạch quay đầu nhìn lại, thấy La Hi Thích cùng một người sóng vai bước đến, bỗng sững sờ một chút.
"Ngươi không nhận ra người đó sao?"
"Không nhận ra."
Tiết Bạch lắc đầu, trong lòng lại nghĩ đến tờ văn thư mà mình đã xé đi một mẩu.
Dương Chiêu khẽ nói: "Đó là Bùi Miện, cánh tay đắc lực của Vương lang trung, đừng chọc vào hắn."
Tiết Bạch tán dương: "Đã là người Vương lang trung coi trọng, chắc chắn có thể tìm ra chứng cứ Cát Ôn cấu kết với Đông Cung."
... Bên kia, ánh mắt Bùi Miện đảo qua, thuận miệng nói: "Người đó là Tiết Bạch phải không? Tại hạ từng nghe danh hắn, hóa ra lại trẻ tuổi đến thế."
La Hi Thích nói: "Các hạ đừng nhìn hắn trẻ tuổi. Đêm qua truy tra tử sĩ, mọi manh mối đều do hắn tìm ra, chỉ tiếc là chậm một bước."
Bùi Miện thần sắc điềm tĩnh, chỉ thờ ơ đánh giá: "Vậy thật không tệ, sau này chắc chắn sẽ thành tài."
---❊ ❖ ❊---
Đám chó săn này vừa tiến vào biệt trạch của Cát Ôn, lập tức gây ra cảnh gà bay chó chạy. Tiết Bạch vẫn luôn đi theo Dương Chiêu. Hắn suốt đêm không ngủ, dần dần cảm thấy mí mắt nặng trĩu. Bất chợt, La Hi Thích từ hậu viện bước nhanh ra ngoài, chẳng chào hỏi Dương Chiêu, cũng không màng đến tài vật, vội vã rời đi ngay.
Tiết Bạch liếc nhìn một cái, lòng đã hiểu rõ La Hi Thích hẳn là đã tìm được chứng cứ xác thực. Hắn dám chắc món đồ này do Bùi Miện cung cấp, ắt hẳn sẽ khiến Lý Lâm Phủ hài lòng. Song, liệu bấy nhiêu đó đã đủ sức lật đổ Thái tử hay chưa? Tiết Bạch bất giác dấy lên mối nghi hoặc trong lòng.
"Ngươi đang suy tính điều gì?" Dương Chiêu đặt viên lục tùng thạch xuống, tặc lưỡi cảm thán: "Cát Ôn những năm qua quả thật thu gom không ít bảo vật."
Tiết Bạch khẽ gật đầu, tỏ ý tán đồng.
"Ngươi muốn gì? Cứ nói thẳng!"
Ánh mắt Tiết Bạch hướng về phía tây sương, nơi đám nô tỳ đang bị giam giữ. Vài bóng hồng trong bộ váy lụa sặc sỡ đang quỳ trên hành lang, dáng vẻ vô cùng đáng thương.
---❊ ❖ ❊---
Dương Chiêu nhìn theo hướng đó, không khỏi bật cười ha hả.