1.
Lupin khá ngạc nhiên khi không phải chịu hình phạt gì “sau những việc mình làm, nhưng nhanh chóng hiểu ra. Vài giờ sau, ông Borély còn đích thân đến gặp anh ta và nói với anh ta rằng ông thấy việc trừng phạt là không cần thiết.
“Còn hơn cả không cần thiết ấy chứ, thưa ngài giám thị, phải nói là nguy hiểm mới đúng,” Lupin nói. “Nguy hiểm, dại dột và có nguy cơ kích động bạo loạn nữa.”
“Bằng cách nào chứ?” Ông Borély càng thêm lo lắng, hỏi.
“Thế này nhé, thưa ngài giám thị. Ban nãy, ngài đã tới Sở Cảnh sát. Ngài báo với người phụ trách ở đó về cuộc bạo loạn của phạm nhân Lupin, và trình giấy phép thăm được cấp cho ông Stripani cho họ xem. Lý do ngài đưa ra rất đơn giản, khi ông Stripani xuất trình giấy phép cho ngài, để đề phòng, ngài gọi lên Sở Cảnh sát và trình bày thắc mắc, và phía Sở Cảnh sát khẳng định giấy phép đó hoàn toàn có hiệu lực.”
“A! Anh biết cả...”
“Tôi biết rõ hơn bất kỳ ai vì người trả lời ngài ở Sở Cảnh sát là quân của tôi mà. Ngay lập tức, và theo yêu cầu của ngài, người ta liền tìm ngay người có thẩm quyền ký giấy, người có thẩm quyền đó phát hiện ra ngay giấy thăm kia là giả... Người ta bắt đầu tìm xem ai là kẻ làm giả... Và đừng lo, người ta không phát hiện ra được gì đâu.”
Ngài Borély cười trừ.
“Vì vậy...” Lupin tiếp tục. “Họ sẽ quay sang hỏi người bạn Stripani của tôi, ông ấy dễ dàng thú nhận tên thật của mình ngay: Steinweg! Có thể lắm chứ! Nhưng trong trường hợp này, phạm nhân Lupin đưa được người bên ngoài vào trại Santé và trò chuyện với ông ta suốt một giờ đồng hồ! Bê bối chưa! Tốt nhất là im đi cho xong chuyện, phải không nào? Ông Steinweg được thả và ông Borély được cử làm sứ giả tới nói chuyện với phạm nhân Lupin, dùng quyền lực để mua sự im lặng của hắn. Có đúng không, thưa ngài giám thị?”
“Hoàn toàn đúng!” Ông Borély nói, ông quyết định sẽ nói đùa để giấu vẻ xấu hổ. “Có lẽ anh sẽ cho rằng mình thật sự có thiên nhãn đấy. Vậy, anh có chấp nhận những điều kiện của chúng tôi hay không?”
Lupin phá lên cười. “Phải hỏi rằng tôi có chấp nhận lời thỉnh cầu của các ngài không mới đúng! Vâng, thưa ngài giám thị, ngài hãy mau trấn an những quý ông trên Sở Cảnh sát. Tôi sẽ im lặng. Xét cho cùng, tôi có đầy chiến thắng lận lưng rồi, đủ để ban cho các ngài sự im lặng của mình. Tôi sẽ không liên lạc gì với báo chí... ít nhất là về chuyện này.”
Tất cả là để đổi lấy quyền được tự do làm thế với các đối tượng khác. Trên thực tế, toàn bộ những hoạt động của Lupin đều tập trung vào mục tiêu kép này: Trao đổi thư từ với bạn bè của mình và thông qua họ, thực hiện một chiến dịch báo chí - việc anh ta vốn rất giỏi.
Hơn nữa, ngay từ lúc bị bắt, anh ta đã chuyển những chỉ dẫn cần thiết cho hai anh em nhà Doudeville, và anh ta tin những việc mình chuẩn bị sắp được hoàn thành.
Hằng ngày, anh ta đều tận tâm tận lực làm phong bì. Vật liệu dùng làm phong bì được xếp thành từng gói, trên mỗi gói có đánh số và được chuyển tới buồng của anh ta vào mỗi buổi sáng; đến tối, người ta sẽ tới mang thành phẩm đi - những chiếc phong bì được gấp tử tế và tráng keo đầy đủ.
Lupin để ý thấy gói vật liệu anh ta được phát ngày nào cũng có cùng một số. Anh ta suy luận: Mỗi tù nhân nhận làm phong bì luôn luôn nhận được gói vật liệu với một con số cố định dành cho mình trong suốt thời gian làm việc. Kết quả sau một thời gian quan sát đã chứng minh anh ta đúng. Việc cần làm còn lại chỉ là hối lộ cho các nhân viên của công ty cung cấp và vận chuyển phong bì.
Quá dễ!
Nhờ đó, Lupin chắc mẩm việc sẽ trót lọt, chỉ việc lẳng lặng ngồi chờ cho đến khi ám hiệu được thống nhất giữa anh ta và bạn bè xuất hiện trên tờ giấy đầu tiên trong gói hàng.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa. Ngày nào cũng vậy, đến trưa, anh ta sẽ gặp ngài Formerie, cùng sự có mặt của luật sư Quimbel, nhân chứng trầm lặng của anh ta, để trả lời thẩm vấn - một cuộc thẩm vấn rất nghiêm!
Anh ta lại lấy đó làm vui. Cuối cùng, anh ta cũng thuyết phục được ngài Formerie rằng anh ta hoàn toàn không nhúng tay vào vụ sát hại Nam tước Altenheim. Anh ta thú nhận với ngài những tội chỉ có trong tưởng tượng, và các cuộc thẩm vấn theo lệnh ngài Formerie liền dẫn đến những kết quả đáng sửng sốt và những sai lầm đầy tai tiếng mà công chúng lập tức nhận ra phong cách cá nhân của bậc thầy vĩ đại trong nghề châm biếm là Lupin ngay.
Những trò chơi vô tội nho nhỏ thôi mà, anh ta nói thế. Chúng ta không được phép vui vẻ hay sao?
Nhưng thời điểm của những việc nghiêm túc hơn đang đến gần. Vào ngày thứ năm, Arsène Lupin nhìn thấy trên gói vật liệu mình được phát có dấu hiệu mà anh ta và bạn bè đã thống nhất với nhau, một dấu móng tay trên tờ giấy thứ hai.
“Cuối cùng cũng tới rồi.” Anh ta reo lên.
Anh ta lấy một cái lọ nhỏ trong chỗ giấu bí mật, mở nắp, thấm chất lỏng trong lọ lên đầu ngón tay trỏ và di đầu ngón tay lên tờ giấy thứ ba.
Một lúc sau, có các nét ngang dọc hiện lên, sau đó là các con chữ, kế đến là các từ và câu hoàn chỉnh.
Anh ta đọc:
“Mọi chuyện đều ổn. Steinweg tự do. Trốn ở quê. Geneviève Ernemont khỏe mạnh. Thường đến khách sạn Bristol để thăm bà Kesselbach đang bị ốm. Lần nào cũng gặp Pierre Leduc ở đó. Hồi âm bằng cùng cách. Không nguy hiểm.”
Như vậy, mối liên lạc của anh ta với bên ngoài được thiết lập. Một lần nữa, nỗ lực của Lupin lại thành công rực rỡ. Bây giờ, anh ta chỉ việc thực hiện kế hoạch của mình, khám phá những bí mật của ông lão Steinweg, và giành lại tự do của chính mình bằng một mưu đồ phi thường và tuyệt diệu bậc nhất đang manh nha trong đầu anh ta.
Ba ngày sau, những dòng này xuất hiện trên tờ Đại nhật báo :
“Ngoài hồi ký của Bismarck, cuốn hồi ký - theo những người thạo tin - chỉ nhắc đến chính sử của một loạt sự kiện mà ngài Thủ tướng Sắt có liên quan, còn có nhiều bức thư mật đáng quan tâm nữa.
Những lá thư này mới được phát hiện gần đây. Chúng tôi nghe các nguồn tin uy tín cho biết, chúng sẽ được xuất bản trong thời gian sắp tới.”
Quý độc giả của tôi chắc chắn sẽ nhớ mãi những ầm ĩ mà mấy câu thông cáo bí ẩn kia gây ra trên toàn thế giới, những bình luận và các giả thuyết được người đời say sưa đưa ra, đặc biệt là những cuộc bút chiến dữ dội trên báo chí Đức. Ai đã truyền cảm hứng cho những dòng này? Chúng đang nói đến những bức thư nào? Ai đã viết thư cho Thủ tướng, hay ai đã nhận thư từ ông? Đó là đòn thù sau khi tạ thế chăng? Hay là do ai đó trong số những người hay thư từ qua lại với Bismarck hớ hênh?
Sau đó, lại có một thông cáo thứ hai. Thông cáo này đã thống nhất được dư luận ở một vài điểm, đồng thời cũng khiến dư luận xôn xao một cách lạ lùng. Nội dung của nó như sau:
“Điện Santé, buồng 14, khu 2.
Kính gửi ngài Tổng Biên tập tờ Đại nhật báo,
Trong ấn bản ngày thứ Ba vừa rồi, ngài đã đăng vài dòng dựa trên mấy lời tôi nói trong buổi tọa đàm về chính sách đối ngoại ở Santé tối ngày hôm trước. Thông tin ngài đã đăng, tuy vẫn đúng ở những phần quan trọng, nhưng cũng cần phải sửa lại một chút. Những bức thư đó có tồn tại, và không ai có thể phủ nhận tầm quan trọng đặc biệt của chúng, vì trong suốt mười năm qua, chúng là đối tượng tìm kiếm không ngừng nghỉ của chính phủ liên quan. Nhưng không một ai biết chúng được cất giấu ở đâu và không một ai biết trong đó viết gì, dù chỉ một chữ.
Tôi chắc chắn công chúng sẽ không có ác ý gì với tôi khi tôi buộc phải để công chúng chờ đợi một thời gian trước khi trí tò mò chính đáng của họ được thỏa mãn. Ngoài việc tôi không có trong tay tất cả những yếu tố cần thiết để tiến hành tìm kiếm sự thật, công việc hiện tại của tôi cũng không cho phép tôi dành nhiều thời gian cho vấn đề này như mong muốn.
Lúc này, tôi chỉ có thể nói: Những bức thư đó được người đã mất phó thác cho một trong những người bạn trung thành nhất của ngài, và người bạn này sau đó đã phải gánh chịu hậu quả nặng nề vì chính sự trung thành ấy của mình. Bị theo dõi, bị lục soát toàn bộ nhà cửa, không thiếu một việc gì.
Tôi đã ra lệnh cho hai nhân viên giỏi nhất trong đội đặc vụ bí mật của mình lần theo dấu vết, ngược về nơi mọi chuyện bắt đầu, và tôi chắc chắn, bí ẩn làm say đắm lòng người này sẽ được tôi làm sáng tỏ trước hai ngày.
Kẻ hầu cận trung thành của ngài,
Ký tên: Arsène Lupin.”
Ra là Arsène Lupin chỉ đạo hết mọi chuyện! Chính anh ta, từ sâu trong ngục tối, đã đạo diễn toàn bộ tấn hài kịch hoặc bị kịch này ngay từ đầu. Hay chưa! Ai nấy đều mừng vui. Với một nghệ sĩ như anh ta, buổi biểu diễn ắt sẽ đẹp như tranh và đầy sửng sốt.
Ba ngày sau, tờ Đại nhật báo lại đăng tiếp một bức thư của Arsène Lupin:
“Tôi vừa được biết tên của người bạn tận tụy mà tôi đã nhắc đến lần trước. Đó là Đại công tước Hermann III, người trị vì (mặc dù đã bị phế truất) Đại công quốc Deux-Ponts-Veldenz, và là bạn tâm giao của ngài Bismarck, một người bạn được ngài nhất mực yêu quý.
Nhà của ông từng bị Bá tước W, đứng đầu một đội gồm mười hai người, tới khám xét. Kết quả của cuộc tìm kiếm này không mấy khả quan nhưng dù sao cũng đã chứng minh được Đại công tước đang giữ các giấy tờ bí mật đó.
Ông đã giấu chúng ở đâu? Đây là một câu hỏi mà lúc này, có lẽ không ai trên thế giới có thể trả lời ngay được.
Tôi cần hai mươi bốn giờ để vén bức màn bí mật.
Ký tên: Arsènen Lupin.”
Quả thực, hai mươi bốn giờ sau, lại có một thông cáo khác được đăng lên báo:
“Những bức thư nổi tiếng nọ được giấu trong lâu đài cổ Veldenz, thủ phủ của Đại công quốc Deux-Ponts. Lâu đài đã bị phá hủy một phần hồi thế kỷ XIX.
Tập tài liệu kia được giấu ở chỗ cụ thể nào? Và những lá thư ấy chính xác nói về điều gì? Đây là hai vấn đề mà tôi vẫn đang bận rộn tìm lời giải đáp và tôi sẽ công bố đáp án sau bốn ngày nữa.
Ký tên: Arsène Lupin.”
Tới ngày hẹn, người ta giành giật nhau mua tờ Đại nhật báo . Ai nấy đều thất vọng tràn trề, đáp án đã hứa không có trên báo. Ngày hôm sau, rồi hôm sau nữa, cũng vẫn im lìm như thế.
Chuyện gì đã xảy ra vậy?
Theo tin tức lộ ra từ Sở Cảnh sát, có vẻ như giám thị trại giam Santé được ai đó báo cho biết Lupin liên lạc với đồng bọn thông qua các gói phong bì mà anh ta làm. Tuy không phát hiện được gì, nhưng để cho chắc, người ta vẫn cấm tù nhân khó chịu kia nhận bất cứ công việc nào.
Trước lệnh cấm đó, tù nhân khó chịu nọ cho biết: “Vì bây giờ không còn việc gì để làm nữa nên có lẽ tôi sẽ đến dự phiên xét xử mình. Xin hãy báo cho luật sư của tôi, thầy Quimbel - Chủ tịch Hiệp hội Luật sư tranh tụng - được rõ.”
Đó là sự thật. Lupin, từ trước đến nay vẫn từ chối đối thoại với luật sư Quimbel, giờ đã đồng ý gặp ông và chuẩn bị cho việc biện hộ trước tòa.
2.
Ngày hôm sau, luật sư Quimbel hớn hở yêu cầu người ta dẫn Lupin vào phòng gặp mặt. Luật sư Quimbel đã lớn tuổi, đeo mục kỉnh dày cộp, có độ phóng đại lớn, khiến cho mắt ông trông thật khổng lồ. Ông đặt mũ xuống bàn, mở cặp hồ sơ và toan hỏi liền một loạt câu hỏi mà ông đã cất công chuẩn bị thật kĩ lưỡng.
Lupin trả lời với vẻ tự mãn tột độ, thậm chí còn mê mải đi sâu vào nhiều chi tiết, còn Quimbel thì ghi chép lia lịa, hết tờ này đến tờ khác.
“Như vậy...” Luật sư hỏi, đầu cúi xuống trang giấy. “Anh nói rằng lúc đó...”
“Tôi nói, lúc đó...” Lupin đáp.
Rồi dần dần, sau một loạt cử động rất tự nhiên và khó nhận ra, anh ta tì đôi khuỷu tay lên bàn. Anh ta hạ cánh tay xuống từ từ, từng chút một, len lén thò tay xuống bên dưới mũ của luật sư Quimbel, rồi luồn ngón tay vào bên trong dải da mũ, rút ra một băng giấy được gấp theo chiều dọc và khéo léo nhét vào giữa lớp da với lớp lót khi chiếc mũ to hơn kích cỡ bình thường một chút.
Anh ta giở mẩu giấy ra. Đó là tin nhắn của Doudeville, được viết bằng các ký tự mà hai bên đã thống nhất với nhau từ trước.
“Tôi đang làm người hầu trong nhà thầy Quimbel. Ngài cứ yên tâm dùng cách này để liên lạc. Chính tay L. M. đã báo cho họ biết mánh dùng phong bì. May mà ngài liệu trước!”
Sau đó là báo cáo về tất cả những sự kiện cũng như các bình luận nổ ra bên ngoài sau các tiết lộ của Lupin.
Lupin lấy trong túi ra một băng giấy tương tự đã chuẩn bị sẵn, nhẹ nhàng thế vào chỗ băng giấy ban nãy và rụt tay lại. Thế là xong!
Và sợi dây liên lạc giữa Lupin với tờ Đại nhật báo được nối lại, không chậm trễ thêm phút nào nữa.
“Tôi xin lỗi quý vị rất nhiều vì đã thất hứa. Dịch vụ bưu chính của điện Santé thật đáng trách vô cùng.
Nhưng dù sao, chúng ta cũng đã tiến gần đến hồi kết. Trong tay tôi đã có tất cả những tài liệu giúp chúng ta xác lập được sự thật, dựa trên những cơ sở không thể chối cãi. Tôi không định xuất bản chúng ngay bây giờ. Dẫu vậy, tôi vẫn sẽ nói: Trong số các bức thư tối mật được gửi tới Thủ tướng, có một số bức mà người gửi ở thời điểm đó đã tuyên bố mình là học trò và là người ngưỡng mộ ngài; và, vài năm sau, chính người ấy đã rời bỏ người gia sư khó tính nọ và tự mình đứng lên lãnh đạo.
Tôi thấy những chi tiết đó đã đủ để giúp mình hiểu rõ vấn đề.”
Và ngày hôm sau:
“Những bức thư này được viết trong thời gian cố Hoàng đế lâm bệnh. Điều này đã đủ nói lên tầm quan trọng của chúng chưa nhỉ?”
Bốn ngày im lặng, sau đó là thông cáo cuối cùng này. Những náo động do nó gây ra cho tới nay vẫn chưa ai quên được.
“Cuộc điều tra của tôi đã hoàn thành. Giờ tôi đã biết hết mọi chuyện. Chỉ cần động não một chút, tôi đoán ra ngay bí mật của nơi cất giấu.
Bạn bè của tôi sẽ đến Veldenz, và, bất chấp mọi trở ngại, họ sẽ vào được bên trong lâu đài bằng lỗi mà tôi chỉ cho họ.
Sau đó, tòa báo sẽ đăng ảnh chụp các bức thư mà tôi đã biết nội dung; nhưng tôi vẫn muốn đăng lại toàn văn.
Sau hai tuần tính từ hôm nay, nghĩa là ngày Hai mươi hai tháng Tám, các bức thư chắc chắn và nhất định sẽ được lên báo.”
Từ giờ cho đến lúc đó, tôi sẽ im lặng... và chờ đợi.”
Trên thực tế, việc liên lạc với tờ Đại nhật báo quả thật bị gián đoạn một thời gian, nhưng Lupin vẫn liên tục thư từ với bạn bè của mình “qua chiếc mũ”, như cách bọn họ nói với nhau. Cách thức rất đơn giản! Không hề nguy hiểm. Ai có thể ngờ được rằng chiếc mũ của luật sư Quimbel lại được Lupin dùng làm hộp thư cơ chứ?
Cứ mỗi hai, ba buổi sáng, lúc nào đến gặp thân chủ, vị luật sư nổi tiếng lại cần mẫn mang thư đến cho anh ta, thư ở Paris, thư ở quê, thư từ bên Đức; tất cả những thư từ này đều được Doudeville rút gọn, cô đọng thành dòng thông báo súc tích, viết bằng mật mã. Và một giờ sau, luật sư Quimbel lại nghiêm trang ra về, mang theo lệnh của Lupin.
◇
Ấy vậy mà, một ngày nọ, giám thị trại giam Santé nhận được một tin nhắn qua điện thoại, người nhắn xưng là “L. M”, báo với ông rằng luật sư Quimbel rất có khả năng đã bị Lupin biến thành người đưa thư mà bản thân ông ta không hề hay biết, và rằng ông nên để mắt đến những chuyến thăm của luật sư với phạm nhân. Ngài giám thị báo luôn cho luật sư Quimbel biết, luật sư quyết định đi cùng với thư ký của mình.
Vậy là, một lần nữa, mặc cho những nỗ lực hết mình của Lupin, mặc cho óc sáng tạo phong phú của anh ta, mặc cho bao nhiêu tài nghệ anh ta trổ ra sau mỗi lần thất bại, Lupin lại tiếp tục bị chia cắt với thế giới bên ngoài, và thủ phạm không ai khác chính là kẻ thù đáng gờm của anh ta - một thiên tài đến từ địa ngục.
Và anh ta thấy mình bị tách khỏi thế giới bên ngoài đúng vào thời điểm quan trọng nhất, vào giây phút trang nghiêm khi từ trong ngục, anh ta chuẩn bị đưa con át chủ bài cuối cùng của mình ra để chống lại băng đảng đang áp đảo anh ta.
Vào ngày Mười ba tháng Tám, khi đang ngồi đối diện với hai vị luật sư, anh ta để ý đến một tờ báo bị đống giấy tờ của luật sư Quimbel nằm đè lên trên.
Anh ta thấy tiêu đề bài báo in đậm, chữ rất to: 813
Tiêu đề phụ viết: Một vụ án mạng mới. Tình hình bất ổn ở Đức. Liệu bí mật về Apoon có được khám phá?
Lupin tái mặt vì đau khổ. Đọc tiếp xuống bên dưới, anh ta thấy những dòng này:
“Chúng tôi nhận được hai tin giật gân vào giờ chót. Thi thể của một cụ ông với một vết đâm ở cổ được tìm thấy gần Augsbourg. Đã xác định được danh tính của nạn nhân: Steinweg, người được nhắc đến trong vụ án Kesselbach.
Ngoài ra, chúng tôi nhận được thông tin cho biết: Thám tử nổi tiếng người Anh, Herlock Sholmès, được mời đến Cologne gấp. Ông sẽ gặp Hoàng đế ở đó, và cả hai sẽ xuất phát từ đó tới lâu đài Veldenz.
Có tin cho biết Herlock Sholmès đã cam kết khám phá bí mật về Apoon.
Nếu ông thành công, đó sẽ là thất bại hết sức đau đớn của chiến dịch khó hiểu mà Arsène Lupin đã tiến hành với cách thức cực kỳ lạ lùng suốt một tháng qua.”
3.
Chưa bao giờ trí tò mò của công chúng lại bị khuấy động dữ dội như khi đọc được thông báo về trận song đấu giữa Sholmès và Lupin, một cuộc đấu tay đôi vô hình trong hoàn cảnh đặc biệt, một trận song đấu ẩn danh - có thể nói như vậy - mà mọi đường đi nước bước của hai đối thủ đều xảy ra trong bóng tối, và người ta chỉ có thể phân định thắng thua nhờ kết quả cuối cùng. Chưa hết, đây còn là một trận đấu cực kỳ ấn tượng do những bê bối xảy ra xung quanh vụ việc và do mối hiềm khích giữa hai đối thủ vốn đã không thể hòa giải, nay lại tiếp tục đối đầu.
Và đây không phải là câu chuyện về những lợi ích cá nhân nhỏ nhặt, những vụ trộm vặt vãnh, những đam mê riêng tư không đáng lưu tâm, mà là câu chuyện về một vấn đề toàn cầu thực thụ, trong đó, có liên quan trực tiếp đến các chính sách của ba quốc gia lớn ở phương Tây và còn có thể làm xáo trộn nền hòa bình thế giới.
Quý độc giả xin chớ quên, lúc bấy giờ, cuộc khủng hoảng ở Maroc đang manh nha. Chỉ cần một tia lửa, đám cháy lớn sẽ bùng lên.
Công chúng hồi hộp chờ đợi, không một ai biết chính xác mình đang chờ đợi điều gì. Bởi, nếu thám tử có giành phần thắng trong cuộc song đấu, nếu ông tìm được những lá thư thật đi chăng nữa, ai sẽ biết điều ấy? Ai có bằng chứng chứng minh chiến thắng đó của ông?
Về cơ bản, người ta chỉ hy vọng ở Lupin - anh ta vốn có thói quen kêu gọi công chúng đến chứng kiến những hành động của mình. Anh ta đã định làm những gì? Làm thế nào anh ta tránh được mối nguy hiểm khủng khiếp đang đe dọa mình? Liệu anh ta có nhận thức được điều này không?
Trong bốn bức tường buồng giam, tù nhân số 14 ít nhiều cũng đang tự hỏi những câu tương tự. Không phải vì tò mò vu vơ, mà vì anh ta đang thực sự lo lắng, đang bị giày vò bởi nỗi thống khổ triền miên.
Anh ta cảm thấy cô đơn tột cùng, không gì cứu vãn, lực bất tòng tâm, tay chân, ý chí, trí óc, tất thảy đều bất lực. Dẫu anh ta có thông minh, tháo vát, gan dạ, quả cảm đến đâu, thì giờ đây cũng nào có ích gì. Cuộc chiến ngoài kia vẫn cứ tiếp diễn mà không có anh ta. Vai trò của anh ta lúc này đã kết thúc. Anh ta đã ráp được các bộ phận lại với nhau và đã lên dây cót để cỗ máy vĩ đại hoạt động, và cứ thế - nói một cách hình tượng - cỗ máy sẽ tự động chế tạo ra tự do cho anh ta; thế mà bây giờ, anh ta không thể thực hiện được bất kỳ thao tác nào để phát triển và giám sát công trình của mình. Vào ngày đã định, cỗ máy sẽ khởi động. Từ giờ đến lúc đó, có thể sẽ có hàng nghìn sự cố bất lợi phát sinh, hàng nghìn chướng ngại được dựng lên mà anh ta lại không có đủ phương kế để chống lại những sự cố hoặc loại bỏ được những trở ngại này.
Lupin phải chịu đựng những giờ phút đau khổ nhất trong cuộc đời. Anh ta nghi ngờ bản thân. Anh ta tự hỏi liệu sự tồn tại của mình có bị chôn vùi mãi mãi trong cảnh khủng khiếp nơi tù ngục. Tính toán của anh ta đã sai ở chỗ nào chăng? Liệu có trẻ con không khi cứ tin rằng sự kiện giúp anh ta giành lại được tự do nhất định sẽ xảy ra vào ngày đã định?
“Thật điên rồ!” Anh ta gào lên. “Lý trí của ta sai lầm mất rồi... Làm sao ta có thể mong chờ một tình huống thuận lợi đến bất khả như vậy? Kiểu gì rồi cũng có một chuyện vớ vẩn nào đó xảy ra và phá hủy mọi thứ... Một hạt sạn không thể tránh được...”
Cái chết của ông lão Steinweg, các tài liệu mà ông cụ đưa cho anh ta đều biến mất - hai việc ấy không khiến anh ta phiền lòng cho lắm. Không có chỗ tài liệu nọ, anh ta vẫn có thể xoay xở được; và chỉ qua vài lời mà Steinweg đã nói với mình, bằng khả năng suy luận và bản chất thiên tài, anh ta vẫn dựng lại được nội dung những bức thư của Hoàng đế, và lập được kế hoạch tác chiến giúp anh ta giành chiến thắng. Nhưng anh ta nghĩ đến Herlock Sholmès, kẻ lúc này đang đứng giữa trận tiền, tự do săn lùng và sẽ tìm thấy những bức thư, vì thế, kẻ ấy cũng đang phá hủy tòa dinh thự được anh ta kiên trì xây dựng suốt bấy lâu.
Và anh ta nghĩ tới kẻ kia , kẻ thù không đội trời chung đang lẩn khuất đâu đó xung quanh nhà tù này, có khi hắn thật sự ẩn náu trong tù, hắn đã đoán ra được những kế hoạch bí mật nhất của anh ta, thậm chí còn trước cả khi chúng được nảy nở trong những suy nghĩ thầm kín nhất của anh ta.
Ngày Mười bảy tháng Tám... Mười tám tháng Tám!... Ngày Mười chín!... Hai ngày nữa... Mà sao hệt như hai thế kỷ! Ôi những phút giây vô tận!
Lupin thường ngày vẫn luôn điềm tĩnh, rất tự chủ, rất tài tình khi nghĩ ra những trò vui để tự giải khuây, thế mà giờ đây, Lupin phát sốt, hết đắc chí lại chuyển sang sầu não, bất lực trước kẻ thù, hồ nghi tất cả, ủ dột, rầu rĩ.
Ngày Hai mươi tháng Tám...
Anh ta mong mỏi được hành động nhưng không thể. Dù có làm gì đi nữa, anh ta vẫn không thể đẩy nhanh được giờ kết. Kết cục đó có thể xảy ra hoặc không, Lupin không thể nào biết chắc chắn trước khi giây cuối cùng của ngày cuối cùng được điểm. Đến lúc đó - và chỉ có lúc đó - anh ta mới biết mưu đồ của mình thất bại thế nào.
“Thất bại không thể tránh.” Anh ta cứ nhắc đi nhắc lại. “Thành công lại phụ thuộc vào hoàn cảnh, một hoàn cảnh hết sức tế nhị, và chỉ có thể đạt được bằng những cách hết sức tâm lý... Hẳn là mình đang tự huyễn hoặc về giá trị và phạm vi vũ khí của mình... Song le...”
Hy vọng đã trở lại với anh ta. Anh ta cân nhắc những cơ hội của mình. Chúng đột nhiên có vẻ rất thật và rất kinh khủng đối với anh ta. Chuyện sẽ xảy ra đúng như anh ta dự tính, và vì đúng nguyên nhân như anh ta nghĩ. Đó là điều không thể tránh khỏi...
Phải, không thể tránh khỏi. Tất nhiên, trừ khi Sholmès tìm thấy chỗ cất giấu...
Một lần nữa, anh ta lại nghĩ tới Sholmès; và một lần nữa, anh ta chìm vào chán nản cùng cực.
◇
Ngày cuối cùng...
Anh ta thức dậy muộn, sau một đêm mộng mị.
Ngày hôm đó, anh ta không gặp ai, cả ngài dự thẩm lẫn luật sư của mình.
Buổi chiều sao dài quá, thời gian mới chậm chạp và ảm đạm làm sao. Mãi mới đến tối, buổi tối âm u chốn lao tù... Anh ta lên cơn sốt. Trái tim anh ta khua trong lồng ngực như một con thú đang trong cơn hoảng loạn.
Và những giây phút trôi qua không thể lấy lại được...
Chín giờ tối, không có gì xảy ra. Mười giờ đêm, vẫn không có gì.
Tất cả các dây thần kinh trong người anh ta đều căng lên như dây đàn, anh ta lắng tai nghe ngóng, cố nghe lấy những tiếng động mơ hồ nhất trong nhà tù, cố chộp lấy tất cả những gì từ cuộc sống bên ngoài có thể thấm vào đây qua những bức tường sắt đá.
Ôi, anh ta muốn dừng cuộc tuần hành của thời gian và cho số phận thêm nhàn nhã biết chừng nào!
Nhưng thế thì có ích gì? Tất cả vẫn chưa kết thúc sao?
“Ôi!” Anh ta kêu lên. “Mình đến phát điên mất! Giá mà tất cả đều đã kết thúc thì khoan khoái biết nhường nào. Mình có thể bắt đầu lại, bằng một cách hoàn toàn khác... Mình sẽ thử một cách khác... Nhưng mình không thể tiếp tục thế này được nữa, mình không thể...”
Anh ta đưa hai tay ôm đầu, dùng hết sức siết chặt lại, tự nhốt mình trong dòng suy tưởng và tập trung toàn bộ ý nghĩ vào một đối tượng duy nhất, như thể anh ta muốn gây ra một sự kiện ghê gớm, đáng kinh ngạc, khó chấp nhận nhưng gắn chặt với tự do, vận mệnh và cơ đồ của anh ta.
“Chuyện phải xảy ra.” Anh ta thì thầm. “Nhất định phải xảy ra, không phải vì mình muốn mà là vì như thế mới đúng lẽ, mới hợp lý. Tình huống đó sẽ xảy ra... chắc chắn sẽ xảy ra...”
Anh ta nắm tay lại, đấm vào đầu; và những lời mê sảng cứ thế bật ra khỏi môi...
Tiếng chìa khóa lạch cạch xoay trong ổ. Trong cơn mê loạn, anh ta không nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang; và bấy giờ, đột ngột, có tia sáng lọt vào buồng giam và cánh cửa mở ra.
Ba người đàn ông bước vào.
Lupin không ngạc nhiên lấy một khắc.
Điều kỳ diệu đáng kinh ngạc đã xảy ra, và anh ta lập tức thấy điều đó rất tự nhiên và bình thường, hoàn toàn phù hợp với sự thật và công lý.
Nhưng niềm kiêu hãnh ào ạt trào tới, tràn ngập trong anh ta. Ngay lúc đó, anh ta thực sự cảm nhận được rất rõ sức mạnh và trí thông minh của mình...
◇
“Tôi có phải bật điện lên không?” Một trong ba người đàn ông lên tiếng. Lupin nhận ra đó là vị giám thị trại giam.
“Không cần đâu.” Người cao nhất trong nhóm trả lời bằng giọng nước ngoài. “Đèn lồng này là đủ rồi.”
“Tôi lui bây giờ nhé?”
“Xin cứ làm đúng theo bổn phận của mình, thưa ngài.” Vẫn người cao lớn ấy nói.
“Theo chỉ thị từ Sở Cảnh sát, tôi phải hoàn toàn tuân theo ý muốn của ngài.”
“Trong trường hợp đó, thưa ngài, tốt hơn hết, ngài nên rút lui.”
Ông Borély trở gót, để hé cửa, và đứng bên ngoài, vẫn trong tầm nghe.
Người cao lớn nói mấy câu với người từ nãy đến giờ vẫn chưa lên tiếng, và Lupin cố hết sức để quan sát gương mặt họ trong bóng tối mà không được. Anh ta chỉ nhìn thấy hai bóng đen mặc áo khoác rộng, loại dùng khi đi mô tô và đội mũ có vành gập xuống ở hai bên.
“Anh là Arsène Lupin?” Người nọ hỏi và xoay cây đèn hướng vào mặt anh ta.
Anh ta cười. “Phải, tôi tên là Arsène Lupin, hiện đang bị giam giữ ở Santé, buồng giam số 14, khu 2.”
“Có phải chính anh...” Người khách hỏi tiếp. “... Là người đã cho đăng trên tờ Đại nhật báo loạt thông cáo có ít nhiều hư ảo về chuyện những thứ gọi là tập thư từ...?”
Lupin ngắt lời ông ta: “Xin lỗi, thưa quý ông, nhưng trước khi chúng ta tiếp tục cuộc trò chuyện, tôi không rõ mục đích cuộc gặp gỡ này là gì, và tôi rất biết ơn nếu ông cho tôi biết tôi có vinh hạnh được nói chuyện với ai.”
“Hoàn toàn không cần thiết.” Người lạ mặt đáp.
“Hoàn toàn cần thiết.” Lupin đáp trả.
“Vì sao?”
“Vì phép lịch sự, thưa ông. Ông đã biết tên tôi, tôi lại không biết tên ông; điều này thể hiện sự thiếu phép tắc mà tôi không thể dung thứ được.”
Người lạ mặt mất kiên nhẫn. “Thực tế chỉ là giám thị trại giam này đưa chúng tôi đến đây để cho chúng tôi thấy...”
“Thấy rằng ông Borély không hiểu quy tắc.” Lupin nói. “Ông Borély phải giới thiệu chúng ta với nhau. Chúng ta bình đẳng ở đây, thưa ông. Đối với một tù nhân và một người khách hạ cố đến gặp anh ta, không hề có chuyện người trên và kẻ dưới. Chỉ có hai con người ở đây, và một trong hai người đó đội trên đầu chiếc mũ mà anh ta không nên đội.”
“Ồ, chuyện đó... Nhưng…”
“Hãy rút ra bài học mà ông muốn.” Lupin nói.
Người lạ mặt ghé đến sát anh ta hơn và cố trò chuyện.
“Đầu tiên là cái mũ.” Lupin nói. “Cái mũ...”
“Anh phải nghe tôi nói đã!”
“Không!”
“Phải!”
“Không!”
Tình huống bỗng trở nên thật ngớ ngẩn. Một trong hai người lạ mặt im lặng, đặt tay lên vai người bạn đồng hành của mình và nói với ông ta bằng tiếng Đức: “Để anh ta cho tôi.”
“Sao vậy ạ? Ta phải hiểu...”
“Thôi... và ra ngoài đi!”
“Để ngài ở đây một mình sao?”
“Phải!”
“Nhưng còn cửa?...
“Ông cứ đóng cửa lại và lui đi.”
“Nhưng gã này... Ngài biết hắn... Arsène Lupin...”
“Lui!”
Người kia bỏ đi, lầm rầm càu nhàu trong miệng.
“Kéo cửa lại.” Vị khách thứ hai hô lớn. “Sát hơn thế... Chặt vào!... Đúng rồi...”
“Tôi sẽ nói cho anh biết tôi là ai nhé?”
“Không cần ạ.” Lupin đáp.
“Tại sao?”
“Vì tôi biết ngài là ai rồi.”
“A!”
“Ngài là người tôi đang mong đợi.”
“Tôi ư?”
“Vâng, thưa Thánh thượng.”