1.
Lupin vung nắm đấm sang trái, sang phải rồi thu tay về trước ngực, sau đó, lại đấm vào không khí, rồi lại thu tay về.
Anh ta thực hiện động tác đó ba mươi lần liên tiếp, rồi chuyển sang gập người tới trước, ra sau. Kế đến, anh ta nâng cao từng chân một, rồi xoay cánh tay.
Toàn bộ màn vận động ấy diễn ra trong mười lăm phút. Sáng nào cũng vậy, anh ta dành ra mười lăm phút - một phần tư giờ đồng hồ - để rèn luyện cơ bắp theo bài tập của Thụy Điển.
Sau đó, anh ta ngồi vào bàn, rút ra mấy tờ giấy trắng được xếp thành từng gói có đánh số, và gấp một tờ lại thành một chiếc phong bì. Anh ta lần lượt gấp các tờ còn lại y như vậy cho đến hết. Đó là công việc anh ta phải chấp nhận và tự ép mình làm hằng ngày. Các phạm nhân ở đây có quyền lựa chọn công việc mà mình thích: dán phong bì, làm quạt giấy, may túi ví...
Bằng cách đó, trong khi để đôi tay được tập luyện bằng những bài tập tự động và giữ cho cơ bắp dẻo dai bằng những thao tác gập tự nhiên lúc làm việc, Lupin không ngừng suy nghĩ về những việc riêng của mình.
Tiếng gạt then cài, tiếng chìa khóa xoay trong ổ loảng xoảng vang lên ầm ĩ.
“A! Là anh, người cai ngục xuất sắc nhất mọi thời đại đó sao? Đã đến lúc phải sửa soạn lần cuối rồi à? Hay là lần cắt tóc cuối cùng, trước khi phải cắt thứ to hơn?”
“Không phải!” Người cai ngục đáp.
“Vậy chỉ thị dành cho tôi là gì thế? Đi bộ đến Cung Pháp đình à? Thế thì tôi ngạc nhiên lắm đấy, bởi vì ngài Formerie tốt bụng đã báo cho tôi biết: Từ rày về sau, mấy ngày này, để cho chắc, ngài ấy sẽ thẩm vấn tôi ngay trong buồng giam - và tôi phải thừa nhận, ý tưởng thẩm vấn tại chỗ của ngài ấy khiến kế hoạch của tôi bị cản trở.”
“Có người tới thăm.” Người cai ngục đáp gọn lỏn. “Đây rồi!” Lupin thầm nghĩ.
Trên đường đi tới phòng thăm, anh ta tự nhủ với lòng: “Chết tiệt! Nếu đúng như những gì mình nghĩ, thế thì mình tệ thật rồi! Trong vòng bốn ngày, và từ trong ngục tối, giải quyết được một chuyện như thế quả là một kỳ công!”
Khi nhận được giấy phép hợp lệ, có chữ ký xác nhận của Trưởng Phân khu Nhất của Sở Cảnh sát, khách tới thăm phạm nhân sẽ được dẫn vào dãy buồng giam hẹp dùng làm phòng thăm. Ngăn giữa những phòng giam này là hai hàng rào, cách nhau một khoảng năm mươi xentimét, có hai cửa dẫn đến hai hành lang khác nhau. Tù nhân đi vào qua một cửa, khách vào bằng cửa kia. Do đó, hai bên không thể chạm vào nhau, không thể nói thầm, cũng như không thể trao đổi cho nhau được vật gì dù là nhỏ nhất. Ngoài ra, trong một số trường hợp, lính canh có thể có mặt trong buổi thăm.
Trong buổi thăm của Lupin ngày hôm đó, trưởng cai ngục chính là người có vinh dự này.
“Tên quái nào được phép đến thăm tôi thế?” Lupin kêu lên khi bước vào phòng thăm. “Hôm nay có phải ngày tôi tiếp khách đâu.”
Khi người lính canh đóng cửa, Lupin bước tới sát hàng rào và xem ai là người đứng đằng sau hàng rào phía bên kia. Vóc dáng, hình dung của người ấy chỉ có thể thấy được lờ mờ trong cảnh tranh tối tranh sáng.
“A!” Anh ta mừng rỡ reo lên. “Ra là ông, ông Stripani! Phấn khởi quá đi mất!”
“Vâng, là tôi đây, thưa Thân vương yêu quý.”
“Không, đừng nói đến danh xưng làm gì, tôi xin ông thưa ông. Ở đây, tôi đã từ bỏ tất thảy những sự phù phiếm của người đời. Gọi tôi là Lupin, như thế hợp với hoàn cảnh hơn.”
“Tôi chẳng quan tâm, tôi chỉ biết, chính vị Thân vương Sernine mà tôi biết, chính ngài Thân vương Sernine đã cứu tôi thoát khỏi cảnh nguy khốn và trả lại cho tôi hạnh phúc và tài sản, và mong ngài hiểu, đối với tôi, ngài sẽ mãi mãi là Thân vương Sernine.”
“Nhân tiện! Ông Stripani này... Nhân tiện! Thì giờ của ngài giám thị trại giam đây rất quý báu, chúng ta không có quyền lạm dụng chúng. Nói ngắn gọn, vào trọng điểm, điều gì khiến ông phải đến tận đây vậy?”
“Điều gì khiến tôi đến đây ư? Ôi, trời đất ơi, đơn giản lắm! Theo tôi thấy, ngài sẽ không hài lòng với tôi nếu tôi quay sang người khác chứ không phải ngài để hoàn thành công việc mà chính tay ngài bắt đầu. Hơn nữa, vào thời điểm đó, chỉ có một mình ngài nắm trong tay tất cả các yếu tố cho phép ngài xác lập lại sự thật và ra tay cứu giúp tôi. Vì vậy, chỉ có một mình ngài mới có thể ngăn chặn được những mối đe dọa cho tôi. Ngài Giám đốc Sở Cảnh sát đã hiểu như thế khi tôi giải thích tình hình cho ngài ấy.”
“Quả thực, tôi rất ngạc nhiên khi ông xin được giấy phép...”
“Họ không thể từ chối được, thưa Thân vương. Sự can thiệp của ngài là tối cần thiết cho một việc mà trong đó có quá nhiều lợi ích đang bị đe dọa, và lợi ích ở đây không chỉ là của tôi, mà còn liên quan đến những nhân vật cấp cao khác mà ngài biết...”
Lupin liếc nhìn trưởng cai ngục. Anh ta chăm chú lắng nghe, ngực hơi nghiêng đi, háo hức khám phá ý nghĩa bí mật của những lời trao đổi nọ.
“Vậy là?...” Lupin hỏi.
“Vậy là thế này, Thân vương yêu quý của tôi ạ, tôi cầu xin ngài cố gắng nhớ lại những thông tin ghi trong chỗ giấy tờ đó, viết bằng bốn thứ tiếng và phần đầu ít nhất phải liên quan đến...”
Một cú đấm vào quai hàm, phía dưới tai một chút... Anh cai ngục loạng choạng mấy giây, và không một tiếng kêu rên, như một cái búa tạ nặng nề, anh ta ngã phịch vào Lupin.
“Hay lắm, Lupin ạ.” Người kia nói. “Làm gọn ra phết.”
“Này Steinweg, ông có chloroform [21] đấy không?”
“Có chắc là anh ta đã ngất thật rồi không đấy?”
“Ông nói gì thế! Anh ta sẽ ngất đi khoảng ba, bốn phút... nhưng như thế không đủ.”
Ông người Đức lấy trong túi ra một tuýp nhỏ bằng đồng, có thể kéo dài ra như kính viễn vọng, ở cuối tuýp có gắn một cái lọ nhỏ. Lupin cầm lấy cái lọ, nhỏ vài giọt lên khăn tay rồi dấp khăn tay vào mũi trưởng cai ngục.
“Tuyệt lắm!... Giờ anh bạn này phải làm việc riêng của mình rồi... Tôi sẽ phải ngồi tù tám hoặc mười lăm ngày để thụ án... Nhưng đó lại là chút ích lợi nhỏ trong nghề.”
“Thế còn tôi?”
“Ông à? Thế ông muốn chúng tôi làm gì với ông?”
“Trời đất ơi! Cú đánh...”
“Ông chẳng có liên quan gì.”
“Còn giấy phép gặp anh thì sao? Nó là đồ giả.”
“Ông cũng không liên quan gì.”
“Tôi lợi dụng cơ hội này.”
“Gì thế? Hôm kia, ông thay mặt Stripani gửi yêu cầu đến thăm. Sáng nay, ông nhận được phản hồi chính thức. Phần còn lại không phải việc của ông. Chỉ có những người bạn của tôi, những người làm ra tờ giấy giả mạo này, mới phải lo. Xem thử họ có đến không!”
“Ngộ nhỡ chúng ta bị cắt ngang thì sao?”
“Sao lại thế?”
“Thấy tôi có giấy phép gặp Lupin, mấy người ở đây có vẻ căng thẳng lắm. Giám thị trại giam còn gọi tôi vào khám xét và kiểm tra kĩ lưỡng giấy thăm nữa cơ. Họ có gọi lên Sở Cảnh sát thì tôi cũng chẳng lạ.”
“Chắc chắn họ sẽ gọi.”
“Thế...?”
“Mọi chuyện đều được lên kế hoạch trước cả rồi, ông già ạ. Đừng lo lắng quá. Giờ ta hãy vào việc luôn đi. Nếu ông tới đây, hẳn là ông cũng đã biết sự thể thế nào rồi?”
“Đúng vậy! Bạn bè của anh đã giải thích cả cho tôi...”
“Và ông nhận lời?”
“Người đã cứu tôi thoát chết có thể dùng tôi vào bất cứ việc gì anh ta thấy phù hợp. Dù có phục tùng người đó bất cứ điều gì, tôi vẫn sẽ luôn mang nợ người ấy.”
“Nhưng trước khi nói ra bí mật của mình, ông hãy nghĩ đến tình cảnh của tôi bây giờ mà xem... một tù nhân chẳng tự lực được...”
Steinweg phá lên cười. “Thôi, xin anh! Đừng có đùa nữa. Tôi đã tiết lộ bí mật của mình cho cậu Kesselbach bởi vì cậu ấy giàu có và có thể tận dụng nó tốt hơn bất kỳ ai; nhưng cho dù bây giờ anh đang là một tù nhân và hoàn toàn bất lực, tôi vẫn thấy anh mạnh hơn Kesselbach cùng hàng trăm triệu của cậu ấy gấp trăm lần.”
“Ôi chao!”
“Và anh biết rõ điều đó! Một trăm triệu không thể nào tìm ra được cái hố chỗ chúng định cầm tù tôi đến chết, không thể cứu tôi thoát khỏi tay tử thần và trở nên khỏe mạnh thế này chỉ trong một giờ ngắn ngủi, và nhanh hơn một tù nhân bất lực như anh. Cần phải có một thứ khác nữa. Và anh hiểu quá rõ đó là thứ gì.”
“Nếu đã vậy, hãy cho tôi biết - và theo tuần tự nhé. Tên của kẻ sát nhân?”
“Chuyện này thì không thể.”
“Không thể nghĩa là sao? Tôi tưởng ông đã biết và sẽ kể cho tôi tất cả mọi chuyện chứ?”
“Tất cả mọi chuyện, nhưng không phải chuyện đó.”
“Nhưng…”
“Để sau đi.”
“Ông điên rồi! Tại sao lại thế?”
“Tôi không có bằng chứng. Sau này, khi anh ra tù, chúng ta sẽ cùng nhau tìm kiếm. Vả lại, có ích lợi gì đâu? Và thực sự thì tôi không thể.”
“Ông sợ hắn à?”
“Phải!”
“Tốt lắm!” Lupin nói. “Rốt cuộc thì đó không phải là việc khẩn cấp nhất. Với những chuyện còn lại, ông quyết định sẽ nói hết chứ?”
“Không dè dặt gì.”
“Tốt! Vậy trả lời tôi nghe. Pierre Leduc thật ra là ai?”
“Hermann IV, Đại công tước Deux-Ponts-Veldenz, Thân vương Berncastel, Bá tước Fistingen, Lãnh chúa vùng Wiesbaden và nhiều nơi khác.”
Lupin sướng run người khi biết rằng người mình đang bảo hộ chắc chắn không phải con của ông hàng thịt.
“Trời đất ơi!” Anh ta lẩm bẩm. “Vậy là bọn ta còn có tước hiệu nữa kia!... Theo tôi biết, Đại công quốc Deux-PontsVeldenz ở Phổ, phải không nhỉ?”
“Đúng rồi, bên dòng sông Moselle. Nhà Veldenz là một nhánh của nhà Palatine vùng Deux-Ponts. Đại công quốc này bị người Pháp chiếm đóng sau Hòa ước Lunéville, và trở thành một phần của vùng Mont-Tonnerre. Vào năm 1814, công quốc được xây dựng lại nhằm ủng hộ Hermann I, cụ nội của Pierre Leduc của chúng ta. Con trai cụ, Hermann II, lại sống đời trai trẻ phóng đãng, tự hủy hoại bản thân, hoang phí tiền bạc của đất nước, khiến bản thân trở thành kẻ vô dụng trong mắt thần dân, và cuối cùng, thần dân của ông ta nổi dậy, thiêu rụi một phần lâu đài cổ ở Veldenz và đuổi người cai trị họ ra khỏi dinh thự của mình. Đại công quốc sau đó được ba vị nhiếp chính quản lý và cai trị dưới danh nghĩa Hermann II. Cũng khá dị thường khi ông ta không từ bỏ tước vị mà vẫn giữ nguyên tước hiệu đương kim Đại công tước. Ông ta sống ở Berlin, khá thiếu thốn; và sau đó, ông ta đầu quân cho Pháp trong cuộc chiến tranh Pháp - Phổ, sát cánh chiến đấu cùng Bismarck [22] - một người bạn của mình. Ông ta hy sinh do trúng bom trong cuộc vây hãm Paris, và trước khi chết, ông ta tin cậy giao phó con trai ông ta là Hermann III cho Bismarck.”
“Đó là phụ thân anh Leduc của chúng ta.” Lupin nói.
“Đúng vậy! Hermann III được Thủ tướng Đức yêu mến. Thủ tướng nhiều lần dùng ông ta làm đặc phái viên bí mật để liên lạc với những người ở nước ngoài. Khi người bảo hộ của mình thất thế [23] , Hermann III rời Berlin, đi chu du vài nơi và về an cư ở Dresde [24] . Khi Bismarck mất, Hermann III cũng ở bên cạnh. Bản thân ông ta cũng mất sau đó hai năm. Đây là những sự thật được công khai, người Đức nào cũng biết cả; và đó là câu chuyện về ba người nhà Hermann, Đại công tước xứ Deux-Ponts-Veldenz vào thế kỷ XIX.”
“Nhưng còn người thứ tư, Hermann IV, người chúng ta đang quan tâm thì sao?”
“Chúng ta sẽ nói tới anh ta ngay sau khi đề cập đến những sự thật không mấy ai biết.”
“Những sự thật mà chỉ có ông mới biết.” Lupin nói. “Một mình tôi, và một vài người khác nữa.”
“Còn một vài người khác nữa sao? Không phải bí mật này được giữ kín à?”
“Phải, phải chứ, bí mật này luôn được những người biết về nó giữ kín. Không việc gì phải lo; nó có can hệ tới lợi ích của họ, nên tôi dám đảm bảo, họ không bao giờ tiết lộ đâu.”
“Vậy thì làm thế nào mà ông biết được bí mật đó?”
“Qua một người hầu cũ và là thư ký riêng của Đại công tước Hermann, người cuối cùng trong dòng họ. Người này đã qua đời trong vòng tay tôi ở Capetown. Trước khi chết, anh ta tâm sự với tôi rằng ông chủ của mình đã bí mật kết hôn và để lại một đứa con trai. Sau đó, anh ta tiết lộ cho tôi một bí mật rất lớn.”
“Là bí mật mà ông đã kể cho ông Kesselbach?”
“Đúng vậy!”
“Ông nói đi.”
Đúng lúc đó, có tiếng chìa khóa lách cách xoay trong ổ.
2.
“Đừng nói nữa!” Lupin thì thầm.
Anh ta áp lưng sát vào bức tường cạnh cửa. Cửa mở. Lupin lập tức sập cửa lại thật mạnh, hất một người sang một bên, khiến người đó kêu ré lên.
Lupin chộp lấy cổ họng y.
“Im đi, ông bạn già. Nếu dám càu nhàu, kể như anh xong rồi đó!”
Anh ta đặt y nằm dài trên mặt đất.
“Anh vẫn còn sáng suốt, đúng không? Anh hiểu tình hình lúc này chứ? Hiểu à? Giỏi lắm... Khăn tay của anh đâu? Đưa cổ tay của anh ra... Chà, để yên cho tôi làm việc. Nghe này... Người ta sai anh lên đây để xem thử tình hình thế nào, phải không? Để còn hỗ trợ trưởng cai trong trường hợp cần thiết à?... Rất hay, nhưng hơi muộn rồi. Anh thấy đấy, trưởng cai nhà anh đang nằm chết ở đằng kia kìa!... Nếu anh dám cử động, nếu anh tri hô, anh cũng sẽ chịu chung số phận đó!”
Anh ta lấy chìa khóa của người cai ngục và tra một chìa vào ổ khóa.
“Thế... giờ chúng ta được yên tĩnh rồi đấy.”
“Bên phía anh thì vậy... nhưng phía tôi thì sao đây?” Ông lão Steinweg lo lắng.
“Sao họ phải lên chứ?”
“Ngộ nhỡ họ nghe thấy tiếng anh kia kêu lên ban nãy?”
“Tôi không tin sẽ có việc ấy. Nhưng bạn bè tôi đã đánh chìa cho ông rồi chứ?”
“Tôi có đây rồi.”
“Vậy khóa cửa lại đi... Xong chưa? Tốt! Bây giờ chúng ta có ít nhất là mười phút. Ông thấy không, những việc trông có vẻ khó nhằn nhất trên thực tế mới đơn giản làm sao. Chỉ việc bình tĩnh một chút và biết cách tùy cơ ứng biến. Thôi nào, đừng lo lắng gì nữa, ta tiếp tục nhé. Ta nói bằng tiếng Đức đi, ông có muốn thế không? Cho anh chàng này tham gia vào những chuyện bí mật quốc gia mà chúng ta đang thảo luận cũng chẳng có ích lợi gì. Nói tiếp đi ông bạn già, và cứ bình tĩnh mà nói. Chúng ta đang “ở nhà” mà.”
Steinweg lại tiếp tục: “Ngay tối hôm Bismarck qua đời, Đại công tước Hermann III và người hầu trung thành của ông ta tức người bạn ở Capetown của tôi - lên tàu đi Munich. Họ đến đó vừa kịp lúc để bắt một chuyến tàu tốc hành đi Vienne. Từ Vienne, họ đến Constantinople, rồi đến Caire, Naples, Tunis, rồi đến Tây Ban Nha, sau đó là Paris, London, Saint-Pétersbourg đến Varsovie... Họ không dừng lại ở nơi nào trong số các thành phố đó cả. Họ bắt xe, chất hai túi hành lý của mình lên nóc xe, cho xe chạy vội vàng qua các con phố, hối hả lao đến nhà ga hoặc bến tàu, sau đó lại lên xe lửa hoặc tàu thủy.”
“Tóm lại, họ bị theo dõi, và cố tìm cách cắt đuôi kẻ kia.” Arsène Lupin kết luận.
“Một tối nọ, họ rời thành phố Trêves, mũ áo như những người thợ, vác bị gậy lên đường. Họ đi bộ ba mươi lăm cây số tới Veldenz, nơi lâu đài cổ Deux-Ponts tọa lạc, hay nói đúng hơn là tàn tích của tòa lâu đài cổ.”
“Đừng sa đà vào miêu tả quá.”
“Suốt cả ngày dài, họ ẩn náu trong một khu rừng gần đó. Đến đêm, họ mới ra bờ thành cổ. Tại đó, Hermann lệnh cho người hầu đợi mình ở bên ngoài, còn ông ta trèo qua bức tường thành ở một chỗ tường bị thủng gọi là Lỗ Sói. Một giờ sau, ông ta quay lại. Sang tuần kế tiếp, sau nhiều chuyến đi như vậy nữa, ông ta trở về nhà ở Dresde. Cuộc thám hiểm kết thúc.”
“Vậy mục đích của chuyến thám hiểm đó là gì?”
“Đại công tước không hé một lời nào với người hầu của mình. Nhưng có nhiều chi tiết nhất định và nhiều sự kiện trùng hợp xảy ra trong quãng thời gian đó, giúp chúng ta dựng lại sự thật, chí ít cũng được một phần.”
“Nhanh lên, Steinweg, không còn nhiều thời gian nữa đâu, và tôi nóng lòng muốn biết hết mọi chuyện.”
“Mười lăm ngày sau chuyến đi của Đại công tước, Bá tước Waldemar, một cận vệ trong đội ngự lâm quân của Hoàng đế và cũng là một người bạn của ông ta, đã tới gặp Đại công tước. Có sáu người đi cùng Bá tước Waldemar. Bá tước ở đó suốt cả ngày, nhốt mình trong thư phòng cùng Đại công tước. Người ta nghe thấy tiếng đấu khẩu, tiếng tranh cãi rất dữ dội vang lên nhiều lần. Lúc ở ngoài vườn, khi đi ngang qua cửa sổ thư phòng, người hầu nọ đã vô tình nghe được những câu này: “Những giấy tờ đó đã được giao cho ngài, Hoàng thượng khẳng định chắc chắn như thế. Nếu ngài không muốn tự nguyện giao chúng cho tôi..” Phần còn lại của câu này, với ý đe dọa và tình huống cụ thể khi đó, có thể dễ dàng đoán được chuyện gì xảy ra tiếp theo: Nhà của Hermann bị lục tung từ sàn lên tận nóc.”
“Nhưng như thế là bất hợp pháp.”
“Sẽ là bất hợp pháp nếu Đại công tước không cho phép, nhưng bản thân ông ta vẫn đồng hành cùng Bá tước trong cuộc lục soát đó.”
“Vậy thì họ tìm kiếm thứ gì? Hồi ký của Thủ tướng à?”
“Còn hơn thế nữa. Họ tìm một tập tài liệu mật mà do người trong cuộc hớ hênh sao đó, họ biết chúng thật sự có tồn tại và được giao cho Đại công tước Hermann cất giữ.”
Lupin tì cả hai tay vào lưới chắn bằng sắt, các ngón tay bấu chặt vào các mắt lưới. Anh ta thì thầm với giọng đầy xúc động: “Tài liệu mật... và rất quan trọng, hẳn là thế?”
“Tối mật và tối quan trọng, quan trọng bậc nhất. Tài liệu này bị lộ ra công chúng ắt sẽ gây ra những hậu quả khó lường, không chỉ ở những quan điểm chính sách đối nội, mà cả đối ngoại nữa, nhất là quan hệ giữa Đức với các thế lực nước ngoài.”
“Ồ!” Lupin thốt lên, run lên vì xúc động. “Ồ, có thể tới mức như vậy sao? Ông có bằng chứng nào không?”
“Bằng chứng ư? Là chứng ngôn của vợ Đại công tước, những lời bà tâm sự với người hầu sau cái chết của chồng.”
“Phải... phải...” Lupin lầm rầm trong miệng. “Chúng ta có bằng chứng của chính ngài Đại công tước.”
“Thậm chí còn hơn thế nữa kia!” Steinweg nói.
“Sao cơ?”
“Một tài liệu! Một tài liệu do chính tay Đại công tước viết, có chữ ký của ông ta và có...”
“Có cái gì?”
“Danh sách những tài liệu mật được giao cho ông ta.”
“Nói đi, hai từ thôi...”
“Hai từ là bất khả! Tài liệu đó rất dài, còn có nhiều chú thích và nhận xét rải rác trong đó và đôi khi còn rất khó hiểu. Để tôi nêu ra hai tiêu đề tương ứng với hai tập tài liệu bí mật: Những bức thư gốc của Thái tử gửi Bismarck . Ngày tháng ghi trong thư cho thấy những bức thư này được viết trong ba tháng trị vì của Frédéric III [25] . Để hình dung về những gì có thể được đề cập trong các bức thư đó, hãy nhớ lại căn bệnh của Frédéric III, những cuộc cãi vã của ngài với con trai mình...”
“Vâng… vâng… tôi biết rồi... Thế còn tiêu đề kia?”
“Ảnh chụp những bức thư của Frédéric III và Hoàng hậu Victoria gửi Nữ vương Victoria của Anh...”
“Có cái đó sao? Có thật sao?...” Lupin hỏi, giọng tắc nghẹn.
“Nghe ghi chú này của Đại Công tước nhé: Toàn văn Hiệp ước Anh - Pháp. Và những từ hơi tối nghĩa này: Alsace-Lorraine... Các thuộc địa... Giới hạn vũ khí hải quân...”
“Ông ta ghi thế à?” Lupin kêu lên. “Ông nói những từ ấy tối nghĩa ư?... Trời ạ, chúng sáng lòa cả mắt ấy chứ! Ôi trời, có thể như vậy sao?... Còn gì nữa, còn gì nữa?”
Có tiếng ồn ào bên ngoài. Ai đó đang gõ cửa.
“Không vào được đâu.” Lupin nói. “Tôi bận rồi...”
Phía bên Steinweg cũng vang lên tiếng gõ cửa. Lupin hét lên: “Từ từ đã nào, năm phút thôi là xong!”
Anh ta khẩn thiết nói với ông lão: “Cứ bình tĩnh, ông tiếp tục đi... Vậy theo ông, chuyến du hành của Đại công tước và người hầu đến lâu đài Veldenz không còn mục đích gì khác ngoài việc đem giấu những giấy tờ đó?”
“Chuyện đó không có gì phải nghi ngờ nữa cả.”
“Hay lắm! Nhưng vẫn có khả năng: Sau đó, Đại công tước đã đem chúng đi chỗ khác.”
“Không hề, từ đó cho đến lúc tạ thể, ông ta không rời Dresde lần nào nữa.”
“Nhưng còn kẻ thù của Đại công tước, những kẻ sẽ có mọi thứ khi tìm được và tiêu hủy tập tài liệu, có lẽ nào họ không từng thử tìm kiếm chỗ tài liệu đó hay sao?”
“Họ cũng từng cố tìm rồi đấy.”
“Làm sao ông biết?”
“Anh phải hiểu rằng khi biết được những bí mật này, tôi không hề ngồi yên, và mối quan tâm hàng đầu của tôi là đến Veldenz, tự mình lang thang khắp các ngôi làng lân cận để tìm hiểu. Chậc, nhờ đó, tôi biết được rằng đã hai lần, lâu đài bị hơn chục người từ Berlin xuống lùng sục và họ có giấy ủy nhiệm của các quan nhiếp chính.”
“Rồi sao nữa?”
“Sao nữa à? Họ không tìm thấy gì, bởi vì, kể từ lúc đó, lâu đài đóng cửa, không cho ai vào nữa.”
“Nhưng điều gì ngăn cản người ta vào bên trong lâu đài thế?”
“Một đơn vị đồn trú gồm năm mươi binh lính canh gác ở đó cả ngày lẫn đêm.”
“Lính của Đại công tước à?”
“Không, binh lính từ đội cận vệ của Hoàng đế.”
Có tiếng huyên náo ngoài hành lang, rồi lại có tiếng gõ cửa gọi người cai ngục.
“Ông ấy ngủ rồi, ngài giám thị ạ.” Lupin nhận ra giọng ông Borély, bèn lên tiếng.
“Mở cửa! Tôi ra lệnh cho anh phải mở.”
“Không được, khóa hóc mất rồi. Nếu chịu nghe tôi khuyên, ngài hãy cắt một đường quanh ổ khóa trên cửa đi.”
“Mở!”
“Vậy còn số phận của châu Âu mà chúng ta đang thảo luận đây thì sao?”
Lupin quay sang ông lão. “Vậy là ông không vào được lâu đài à?”
“Không!”
“Nhưng tin chắc những giấy tờ, tài liệu kia đều được giấu ở đó cả.”
“Nghe này, không phải tôi đã đưa cho anh tất thảy bằng chứng rồi sao? Anh không thấy thuyết phục ư?”
“Có, có...” Lupin lẩm bẩm. “Chúng được giấu ở đó... Chắc chắn là thế... Chúng được giấu ở đó...”
Dường như anh ta đã nhìn thấy tòa lâu đài ngay trước mắt. Dường như anh ta đang triệu hồi nơi cất giấu bí ẩn. Và ảo cảnh về một kho báu vô tận, giấc mơ về những chiếc rương chất đầy của cải và đá quý vẫn không thể khiến anh ta háo hức hơn ý nghĩ về những mẩu giấy được đội ngự lâm quân của Kaiser [26] canh giữ. Cuộc chinh phạt này mới tuyệt vời làm sao! Và sức mạnh của anh ta mới thích hợp làm sao! Và một lần nữa, anh ta lại chứng minh óc sáng suốt cùng trực giác nhạy bén vô song của mình khi quyết định dấn thân vào đường đua lạ lùng, bí ẩn này!
Phía bên ngoài, người ta đang “xử lý” ổ khóa.
Anh ta hỏi ông cụ Steinweg: “Đại công tước vì sao mà mất?”
“Viêm màng phổi, mấy ngày sau thì mất. Từ lúc ốm cho đến lúc mất, ông ta chẳng mấy khi tỉnh. Và điều kinh khủng nhất người ta có thể chứng kiến trên đời có lẽ là cảnh ông ta gồng mình, dốc hết sức giữa những cơn mê sảng, hòng sắp xếp lại những ý nghĩ trong đầu và nói ra thành lời. Thị thoảng, ông ta lại gọi vợ tới, tuyệt vọng nhìn bà và cố mấp máy môi nhưng vô ích.”
“Tóm lại, ông ta nói gì?” Lupin sốt ruột ngắt lời, vì bên ngoài đã bắt đầu cắt khóa, khiến anh ta lo lắng.
“Không, ông ta không nói gì cả. Nhưng trong một phút khá tỉnh táo, ông ta dốc hết sức để nguệch ngoạc mấy đường trên một mẩu giấy được bà nhà đưa cho.”
“Thế “mấy đường” ấy là gì?”
“Phần lớn rất khó đọc.”
“Phần lớn khó đọc à? Thế phần còn lại thì sao?” Lupin tha thiết hỏi. “Phần còn lại thì sao?”
“Đầu tiên là ba con số viết rất rõ ràng: 8, 1 và 3...”
“813... Vâng, tôi biết rồi... Còn gì nữa?”
“Tiếp theo là vài chữ cái... vài nhóm chữ cái mà chắc chắn đầu tiên là một nhóm ba chữ, rồi liền ngay sau đó là một nhóm hai chữ.”
“Là APOON, có phải không?”
“A, anh cũng biết rồi!...”
Ổ khóa kêu lục cục, ốc vít rơi gần hết. Lupin sợ cuộc trò chuyện bị cắt ngang nửa chừng, hấp tấp hỏi: “Vậy là từ “APOON” không hoàn chỉnh và con số 813 này là chìa khóa mà Đại công tước đã để lại cho vợ và con trai mình để giúp họ tìm ra những tài liệu mật kia?”
“Chính xác!”
Lupin dùng cả hai tay ấn chặt ổ khóa để giữ cho nó không bị rơi.
“Ngài giám thị, ngài sẽ làm ông trưởng cai thức dậy mất. Thế không hay đâu, thêm một phút nữa thôi, có được không? Ông Steinweg, chuyện gì đã xảy ra với vợ của Đại công tước?”
“Bà ấy cũng đi sau chồng một thời gian, có thể nói là vì quá đau buồn.”
“Vậy là con của họ được gia đình chăm sóc à?”
“Gia đình nào chứ? Đại công tước không có anh chị em. Ngoài ra, ông ta kết hôn bí mật với một người không môn đăng hộ đối. Không, người hầu cũ của ngài Hermann đã mang đứa bé đi và nuôi nấng nó dưới cái tên Pierre Leduc. Cậu ta là một đứa trẻ ngỗ ngược, bất trị, thất thường và hay gây họa. Một ngày nọ, cậu ta bỏ nhà đi và bặt vô âm tín từ bấy tới giờ.”
“Cậu ta có biết bí mật về thân thế của mình không?”
“Biết chứ, và cậu ta được cho xem tờ giấy trên đó ngài Hermann viết các chữ cái và số 813 mà.”
“Và người hầu nọ chỉ tiết lộ chuyện này với một mình ông?”
“Đúng thế!”
“Còn ông, ông chỉ kể cho một mình ông Kesselbach?”
“Đúng thế! Nhưng vì thận trọng, khi đưa cho cậu ấy tờ giấy ghi các ký tự và con số cùng danh sách mà tôi đã nói với anh, tôi còn giữ lại hai tài liệu này bên mình. Những chuyện xảy ra vừa qua đã chứng tỏ tôi làm thế là đúng.”
“Ông vẫn giữ những tài liệu ấy chứ?”
“Vẫn.”
“Chúng được cất ở nơi an toàn rồi chứ?”
“Dĩ nhiên rồi!”
“Ở Paris à?”
“Không!”
“Quá tốt rồi! Đừng quên rằng mạng sống của ông vẫn đang bị đe dọa và có những kẻ đang truy đuổi ông.”
“Tôi biết. Chỉ cần đi sai một bước nhỏ, tôi sẽ xong đời.”
“Chính xác! Vì vậy, phải hết sức đề phòng, tìm cách cắt đuôi kẻ thù, đi lấy giấy tờ của ông lên đây và chờ chỉ dẫn của tôi. Thống nhất như thế nhé! Chậm nhất là một tháng sau, chúng ta sẽ cùng nhau đến lâu đài Veldenz.”
“Ngộ nhỡ tôi bị đi tù thì sao?”
“Tôi sẽ đưa ông ra ngoài.”
“Có được không đấy?”
“Ngay sau ngày tôi ra tù. Không, tôi nhầm, vào tối ngày hôm ấy... Một giờ sau đó.”
“Vậy là anh có cách?”
“Phải, chỉ mười phút, và không thể sai được. Ông còn gì cần nói với tôi nữa không?”
“Không!”
“Vậy, tôi sẽ mở cửa.”
Anh ta mở cửa và cúi chào ông Borély. “Thưa ngài giám thị, tôi không biết phải xin lỗi ngài thế nào...”
Giám thị trại giam cùng ba người lính lập tức ào vào phòng khiến anh ta không kịp nói hết câu.
Ông Borély tái mặt vì giận dữ và phẫn uất.
Cảnh hai người cai ngục nằm sõng soài dưới sàn khiến ông muốn nghẹt thở.
“Chết cả rồi!” Ông kêu lên.
“Không, không hề!” Lupin cười sằng sặc. “Đây, anh này đang động đậy đấy thôi! Anh nói gì đi, anh bạn.”
“Nhưng còn người kia?” Ông Borély tiếp tục lao đến chỗ trưởng cai ngục.
“Chỉ ngủ một chút thôi, thưa ngài giám thị. Ông ấy mệt quá nên tôi cho ông ấy được nghỉ ngơi vài phút. Cho phép tôi nói đỡ ông ấy vài lời. Tôi rất lấy làm tiếc khi người bạn tội nghiệp này của chúng ta...”
“Đùa đủ rồi đấy!” Ông Borély giận dữ quát.
Đoạn, ông quay sang nói với mấy người lính: “Đưa hắn về phòng giam... Còn vị khách kia...”
Lupin không biết ông Borély định làm gì với ông lão Steinweg. Nhưng với anh ta, chuyện đó chẳng có gì quan trọng. Anh ta còn những việc đáng bận tâm hơn số phận của ông lão nọ gấp nhiều lần. Giờ anh ta đã biết bí mật của ông Kesselbach.