Mật Mã 813

Lượt đọc: 200 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN HAI:
BA TỘI ÁC CỦA ARSÈNE LUPIN
Chương 1
trại giam santé

1.

Cả thế giới được một trận cười rũ rượi.

Vụ bắt giữ Arsene Lupin quả thật đã khiến công chúng náo động, và dư luận không tiếc lời khen ngợi phía cảnh sát - những lời khen họ xứng đáng được nhận vì màn trả đũa họ mong chờ suốt bấy lâu đã thực hiện được toàn bộ. Gã siêu đạo chích bị xộ khám. Gã yêng hùng vô hình vô ảnh, phi thường, xuất chúng nay phải run rẩy - hệt như bao tên tội phạm khác - giữa bốn bức vách phòng giam, đến lượt anh ta bị sức mạnh ghê gớm gọi là Công lý nghiền nát; và Công lý chắc chắn sớm muộn gì cũng sẽ đập tan những chướng ngại cản đường mình và phá hủy tất cả những gì kẻ thù của mình đã làm.

Người ta nói, in, lặp lại, bình luận tất cả những điều trên liên tục, nhiều tới mức phát nhàm. Giám đốc Sở Cảnh sát được trao huân chương Bắc Đẩu bội tinh cấp Chỉ huy, ông Weber cũng được nhận huân chương này, cấp Sĩ quan [18] . Người ta ca ngợi kỹ năng và lòng dũng cảm của cả những trợ lý khiêm tốn nhất phía cảnh sát lên tận mây xanh. Người ta hoan nghênh và hát vang khúc ca chiến thắng. Người ta thi nhau viết báo và diễn thuyết.

Cũng tốt thôi! Tuy nhiên, vẫn có một điều vượt lên trên tất thảy những bản hòa ca tuyệt vời của ngợi khen, của những hoan hỉ ồn ào; và đó là một tràng cười rất lớn, hoàn toàn tự phát, không dập được và không kém phần ầm ĩ

Arsène Lupin từng là trưởng phòng điều tra tội phạm tận bốn năm!!!

Anh ta làm trưởng phòng điều tra tội phạm tới bốn năm! Về mặt pháp lý, anh ta thực sự vẫn là trưởng phòng điều tra, có đầy đủ quyền hạn mà chức danh đó mang lại, nhận được sự kính trọng của các cấp lãnh đạo phía trên, sự ưu ái của chính phủ và lòng ái mộ của công chúng.

Suốt bốn năm qua, bình yên của nhân dân và nhiệm vụ bảo vệ tài sản của dân được giao cho Arsène Lupin. Anh ta theo dõi việc thực hiện luật pháp. Anh ta bảo vệ người vô tội và truy đuổi tội phạm.

Và anh ta đã tận tụy với công việc ấy biết bao! Chưa bao giờ trật tự xã hội ít bị xáo trộn đến thế, chưa bao giờ phía cảnh sát lại tìm ra được thủ phạm một cách quả quyết và nhanh chóng hơn thế! Quý độc giả nên nhớ lại vụ án Denizou, vụ cướp ở Ngân hàng Crédit Lyonnais, cuộc tấn công trên tàu tốc hành Orléans, vụ ám sát Nam tước Dorf... Biết bao nhiêu chiến công bất ngờ và chấn động, biết bao nhiêu chiến công hiển hách có thể đem so với những chiến công lừng lẫy nhất của những thám tử lừng danh nhất.

Cách đó không lâu lắm, trong bài phát biểu lúc Bảo tàng Louvre xảy ra hỏa hoạn và nhóm thủ phạm bị bắt giữ, ngài Valenglay, Thủ tướng, nhằm bào chữa cho cách xử trí và hành động có phần độc đoán của ông Lenormand, đã nói như sau: “Bằng sự sáng suốt, bằng nghị lực, tính quyết đoán trong suy nghĩ và hành động, cùng những cách thức bất ngờ và sự đa mưu túc trí của mình, ông Lenormand nhắc chúng ta nhớ lại một người và đó là người duy nhất - nếu anh ta vẫn còn sống - có thể đối đầu với ông: Arsène Lupin. Ông Lenormand là một Arsène Lupin phục vụ cho xã hội.”

Và bây giờ, té ra ông Lenormand lại chính là Arsène Lupin!

Anh ta làm thân vương Nga, ai thèm quan tâm! Lupin quá lão luyện trong nghề giả trang. Nhưng còn trưởng phòng điều tra! Đúng là một màn châm biếm đầy thú vị! Quả là một chuyện khôi hài kỳ dị trong cuộc sống lạ lùng này!

Ông Lenormand! Arsène Lupin!

Giờ đây, người ta đã có thể tự giải thích được toàn bộ kỳ tích thần diệu, hết sức khôn ngoan làm đám đông hoang mang và cảnh sát bối rối gần đây. Người ta đã hiểu vì sao đồng phạm của anh ta được cứu thoát dễ dàng đến vậy ngay giữa Cung Pháp đình, giữa ban ngày ban mặt và đúng vào ngày đã định. Chẳng phải chính anh ta đã tuyên bố những lời này ư? “Cách của tôi rất tài tình và đơn giản... Mọi người sẽ ngạc nhiên hết sức vào cái ngày tôi được tự do lên tiếng cho mà xem! “Chỉ có thế thôi sao?” Người ta sẽ hỏi tôi thế. Chỉ có thế thôi, nhưng cũng phải tính đến.”

Đúng vậy, cách thức anh ta dùng đơn giản như trò trẻ con: Ta chỉ việc trở thành trưởng phòng điều tra!

Lupin là trưởng phòng điều tra, và mọi cảnh sát tuân theo lệnh anh ta đều vô tình tự biến mình thành đồng bọn của Lupin mà không hề hay biết.

Hài hước làm sao! Một trò lừa đáng ngưỡng mộ! Một tấn hài kịch hoành tráng và đầy tính giải trí trong thời kỳ buồn tẻ của chúng ta! Mặc dù bị xộ khám, mặc dù phải bó tay chịu trói, bất chấp tất thảy những điều đó, Lupin vẫn là kẻ chiến thắng vĩ đại. Nằm trong buồng giam nhỏ xíu, anh ta vẫn tỏa sáng khắp Paris. Hơn bao giờ hết, anh ta xứng danh một thần tượng, xứng danh một bậc thầy!

Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy trong căn phòng ở “điện Santé” - anh ta gọi nơi này như thế ngay giây phút đặt chân vào đây - Arsène Lupin nhận thức rõ những ầm ĩ mà vụ bắt giữ mình gây nên, dưới hai cái tên Sernine và Lenormand, và dưới danh nghĩa thân vương Nga và trưởng phòng điều tra.

Anh ta xoa tay, nghĩ thầm trong đầu: “Khi ta bước đi trong nỗi cô đơn, không một người bạn đồng hành nào tốt hơn dành cho ta ngoài sự chấp nhận của những kẻ đương thời. Ơi vinh quang! Mặt trời của mọi con người đang sống!...”

Dưới ánh sáng ban ngày, buồng giam nơi anh ta đang nằm lại càng làm anh ta hài lòng hơn. Cửa sổ được trổ ở trên cao, giúp anh ta nhìn thấy những cành cây, và qua những kẽ lá, anh ta có thể nhìn thấy màu xanh biếc của bầu trời. Vách buồng giam trắng toát. Trong buồng chỉ có một cái bàn và một cái ghế được gắn chặt vào sàn nhà. Nhưng tất cả đều khá xinh xẻo và sạch sẽ.

“Xem nào!” Anh ta nói. “Nghỉ ngơi dưỡng sức ở đây một chút cũng hay... Nhưng để xem đồ dùng cá nhân nào... Mình có đủ các thứ mình muốn chưa nhỉ?... Chưa…. thế thì phải gọi bà hầu phòng đến mới được.”

Anh ta nhấn vào cái nút ở một thiết bị gắn bên cạnh cửa, thiết bị này sẽ phát ra tín hiệu ở ngoài hành lang.

Một lúc sau, bên ngoài vang lên tiếng gạt then cài và tiếng mở cửa sắt, rồi tiếng chìa khóa xoay trong ổ, và một cai ngục xuất hiện.

“Cảm phiền anh cho tôi chút nước nóng.” Lupin nói.

Người kia tròn mắt nhìn anh ta, vừa sửng sốt vừa giận dữ.

“À.” Lupin lại nói. “Và một cái khăn tắm nữa! Chúa ơi, trong này không có khăn tắm!”

Người cai ngục kia càu nhàu: “Anh đang đùa tôi đấy phỏng? Không có chuyện ấy đâu!”

Người cai ngục toan trở gót thì bị Lupin tóm chặt lấy cánh tay. “Này! Một trăm franc, nếu anh chịu gửi thư cho tôi.”

Anh ta lấy trong túi ra tờ một trăm franc mà anh ta đã khéo léo giấu được lúc bị kiểm tra thân thể, và đưa cho người cai ngục.

“Thư đâu?” Người cai ngục nọ cầm tiền và hất hàm hỏi.

“Chờ tôi viết một chút!”

Anh ta ngồi xuống bàn, lấy bút chì nguệch ngoạc vài chữ lên một tờ giấy, bỏ vào phong bì và đề địa chỉ:

“Gửi: Ông S. B. 42.

Bưu điện Restante, Paris.”

Người cai ngục cầm lấy lá thư rồi bỏ đi.

“Bức thư đó...” Lupin tự nhủ. “...Chắc chắn sẽ đến nơi an toàn, y như chính mình tự tay mang đến. Chậm nhất là một giờ nữa, mình sẽ có câu trả lời. Vừa đủ thời gian để mình xem xét kĩ tình hình của mình hiện tại.”

Anh ta ngồi xuống ghế và lẩm bẩm một mình: “Tựu trung, hiện tại mình có hai đối thủ: Một là xã hội, kẻ giam giữ mình và bị mình chế giễu; hai là kẻ bí hiểm kia, kẻ không giam giữ mình và mình chưa có ý cười nhạo hắn một chút nào. Hắn đã vạch mặt mình với cảnh sát, tố mình là Sernine. Hắn cũng đoán ra mình là ông Lenormand. Chính hắn đóng cửa hầm, và chính hắn tổng mình vào ngục.”

Arsène Lupin suy nghĩ một lúc, rồi tiếp tục: “Như vậy, rốt cuộc, cuộc chiến thực sự chỉ diễn ra giữa hắn và mình thôi. Mình phải thắng cuộc chiến đó, cũng có nghĩa là phải tìm ra chân tướng và giải quyết vụ án Kesselbach, thế mà mình lại ở đây, nằm co ro trong xà lim, trong khi hắn tự do tung hoành ngoài kia, không ai biết mặt biết tên, bất khả tiếp cận, đã thế còn nắm được hai con át chủ bài mà mình coi là của mình: Pierre Leduc và ông lão Steinweg... Nói ngắn gọn, hắn đã tiến tới gần mục tiêu, sau khi đẩy được mình về phía sau.”

Anh ta ngồi yên một lúc, rồi tiếp tục độc thoại: “Tình hình không được sáng sủa mấy. Một mặt, tất cả mọi thứ, mặt khác, không có gì. Đối đầu với mình là một gã mạnh ngang mình, thậm chí có khi còn mạnh hơn, vì hắn không bị những đắn đo, lo ngại cản trở như mình. Và mình chẳng có vũ khí gì để tấn công hắn.”

Anh ta cứ nhắc đi nhắc lại những lời đó với giọng điệu như một cái máy, sau đó, anh ta im lặng, vùi trán vào giữa hai bàn tay, ngồi trầm ngâm suốt một lúc lâu.

“Mời vào, thưa ngài giám thị.” Thấy cửa mở, anh ta bèn lên tiếng.

“Anh đang chờ tôi sao?”

“Ồ, không phải tôi đã viết thư cho ngài và mời ngài tới đây hay sao, thưa ngài giám thị? Tôi thấy chắc chắn anh cai tù kia sẽ chuyển thư của tôi thẳng cho ngài. Tôi chắc chắn đến độ còn ghi tên viết tắt của ngài lên phong bì: S. B., cả tuổi của ngài nữa, 42.”

Đúng là ông giám thị trại giam tên Stanislas Borély, và năm nay bốn mươi hai tuổi thật. Ông là người ưa nhìn, tính tình hòa nhã, hiền lành và đối đãi với tù nhân khoan dung hết mức có thể.

Ông nói với Lupin: “Nhận định của anh về tính chính trực nơi cấp dưới của tôi đúng đấy. Tiền của anh đây. Nhưng nó sẽ được trao lại cho anh khi anh được thả... Giờ anh sẽ phải quay lại phòng kiểm tra đấy.”

Lupin đi theo Borély vào căn phòng nhỏ dành riêng cho mục đích kiểm tra thân thể phạm nhân. Anh ta cởi quần áo, và trong khi người ta kiểm tra tỉ mỉ quần áo của anh ta với sự nghi ngờ chính đáng, bản thân anh ta cũng phải chịu một cuộc kiểm tra kĩ lưỡng nhất.

Sau đó, anh ta được đưa trở lại buồng giam. Ông Borély nói: “Tôi thấy dễ chịu hơn hẳn. Xong rồi đấy.”

“Màn kiểm tra được thực hiện rất tốt, thưa ngài giám thị. Người của ngài thao tác rất khéo léo, tinh tế; tôi rất hài lòng. Chẳng thế mà tôi muốn cảm ơn họ bằng chút lòng thành này.”

Anh ta đưa một tờ bạc một trăm franc cho ông Borély, còn ông Borély thì nhảy lùi ra đằng sau như vừa lãnh một phát đạn.

“Ối!... Nhưng... nhưng thứ này ở đâu ra? ở

“Không cần phải nhọc công suy nghĩ đâu, ngài giám thị ạ. Một người tự mình lèo lái cuộc đời như tôi sẽ luôn luôn chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào xảy ra, và không một rủi ro nào - dù đau đớn đến đâu đi nữa - có thể khiến anh ta mất cảnh giác, kể cả ở trong tù.”

Anh ta nắm lấy ngón giữa ở bàn tay trái bằng ngón cái và ngón trỏ của bàn tay phải, giật thật mạnh nó ra và thản nhiên đưa cho ông Borély.

“Đừng giật nẩy mình như thế, ngài giám thị! Đây không phải ngón tay thật đâu, mà chỉ là một cái ống đơn giản, làm từ ruột bò và được nhuộm màu rất khéo, vừa vặn trùm khít ngón giữa của tôi, để ngụy trang thành ngón tay thật.” Rồi anh ta vừa cười vừa nói thêm: “Dĩ nhiên, bằng cách đó, tôi giấu được tờ bạc một trăm franc thứ ba... Anh chàng tội nghiệp này định làm gì? Anh ta phải mang theo chiếc ví tốt nhất có thể chứ... và cần phải tận dụng nó khi cần kíp...”

Anh ta ngừng lại khi thấy gương mặt sững sờ của ông Borély.

“Thưa ngài giám thị, xin chớ nghĩ rằng tôi muốn làm ngài lóa mắt bằng mấy chiêu trò vặt vãnh này. Tôi chỉ muốn cho ngài thấy mình đang làm việc với một... “khách hàng” có bản tính khá... đặc biệt, và muốn nói với ngài rằng ngài không nên ngạc nhiên nếu tôi có táo gan vi phạm một số quy định và nội quy thông thường ở chỗ của ngài.”

Giám thị trại giam đã hoàn hồn trở lại. Ông thẳng thắn nói: “Tôi muốn tin rằng anh sẽ tuân thủ những quy định ấy, và anh sẽ không buộc tôi phải dùng đến những biện pháp khắc nghiệt hơn...”

“Đó là điều sẽ khiến ngài thấy hối tiếc khi buộc phải thực thi, phải vậy không, thưa ngài giám thị? Tôi sẽ giúp ngài thoát khỏi viễn cảnh ấy bằng cách chứng minh trước cho ngài thấy rằng người ta sẽ không ngăn được tôi làm những gì tôi thích: Từ việc thư từ với bạn bè của tôi, từ việc bảo vệ những lợi ích quan trọng được giao phó cho tôi bên ngoài bốn bức tường này, đến việc viết bài cho những tờ báo chấp nhận nguồn cảm hứng của tôi, tiếp tục hoàn thành các kế hoạch của tôi, và cuối cùng là việc chuẩn bị cho cuộc vượt ngục của tôi.”

“Anh vượt ngục!”

Lupin cười sảng khoái. “Thử nghĩ mà xem, ngài giám thị, lý do duy nhất khiến tôi phải vào trại giam là để... trốn trại mà!”

Lập luận đó dường như không thuyết phục được ông Borély. Tới phiên ông cố nặn ra một tràng cười.

“Được báo trước là được chuẩn bị trước.” Ông nói.

“Đó đúng là những gì tôi muốn.” Lupin đáp. “Phải đề phòng mọi thứ nhé, ngài giám thị. Chớ lơ là, dù chỉ một phút, để sau này họ không quở trách gì được ngài. Mặt khác, tôi sẽ sắp xếp làm sao cho cuộc vượt ngục của tôi dù có khiến ngài bực bội đến đâu nhưng chí ít, sự nghiệp của ngài cũng không bị ảnh hưởng. Đó là những gì tôi cần phải nói với ngài, thưa ngài giám thị. Ngài có thể về được rồi.”

Trong khi ông Borély trở gót, lòng bối rối vô cùng trước tù nhân kỳ lạ này, và lo ngay ngáy về những âm mưu đang được chuẩn bị kia, tù nhân nọ lại nằm vật ra giường, lẩm bẩm một mình: “Hay lắm, Lupin, ông bạn già, ông táo tợn thật! Người ta lại tưởng ông có kế hoạch đào tẩu thật cơ đấy!”

2.

Nhà tù Santé được xây theo hình hoa thị. Ở giữa khu vực chính có một sảnh tròn, tất cả các hành lang đều gặp nhau ở sảnh đó, do vậy, không một tù nhân nào có thể bước ra khỏi buồng giam mà không bị các cảnh sát trong phòng quan sát lắp kính đặt ngay giữa sảnh nhìn thấy.

Điều khiến những người có dịp ghé vào nhà tù này ngạc nhiên nhất chính là: Lúc nào khách cũng thấy tù nhân cứ như được đi lại tự do từ chỗ này sang chỗ khác, hoàn toàn không có cảnh sát, cai ngục nào đi theo giám sát. Thực ra, để đi từ điểm này đến điểm nọ - ví dụ như đi từ buồng giam ra xe chở phạm nhân đang chờ ở sân để lên Cung Pháp đình thẩm vấn - phạm nhân phải đi qua những lối thẳng băng ở cuối mỗi lối đi đó lại có một cánh cửa, các cửa này luôn có người canh gác. Người cai canh cửa chỉ có duy nhất một nhiệm vụ: mở - đóng cửa, và theo dõi hai lối đi thông nhau qua cánh cửa mình canh gác. Do đó, các tù nhân, tưởng như được tự do đi lại theo ý thích, thực chất là bị chuyển từ cửa này sang cửa khác, hết bị cặp mắt nọ đến cặp mắt kia giám sát, giống như bao nhiêu gói hàng được chuyền từ tay này sang tay khác vậy.

Bên ngoài, các cảnh sát địa phương sẽ tiếp nhận “gói hàng” và xếp vào một gian trong “rổ rau sắt [19] ”.

Đó là quy trình thường nhật.

Với trường hợp của Lupin, người ta hoàn toàn không áp dụng cách này. Phía cảnh sát lo ngại việc đi bộ qua các hành lang. Phía cảnh sát lo ngại chiếc xe tù. Phía cảnh sát lo ngại tất cả mọi thứ.

Ông Weber đích thân đến trại giam, đi cùng với ông ta là mười hai viên cảnh sát - những cảnh sát giỏi nhất của ông ta, được chọn lựa kĩ càng, được trang bị đến tận răng - để áp giải tên tù nhân đáng sợ ngay từ ngưỡng cửa buồng giam, và dong anh ta lên taxi, người cầm lái cũng là người của ông ta. Bên phải và bên trái, phía trước và đằng sau, đều có cảnh sát địa phương theo sát.

“Hoan hô!” Lupin reo lên. “Tôi lấy làm cảm động khi được các ông coi trọng thế này. Một đoàn vệ binh danh dự! Trời đất ơi, Weber! Ông xem trọng chuyện tôn ti thứ bậc ra phết! Ông vẫn không quên tôi là sếp trực tiếp của mình.” Nói đoạn, anh ta vỗ vào vai ông ta. “Weber, tôi định từ chức. Tôi sẽ chỉ định ông làm người kế nhiệm.”

“Chuyện đó cũng sắp xong rồi.” Weber nói.

“Hay lắm! Tôi có lo lắng đôi chút về chuyện đào tẩu của mình. Giờ thì tôi yên tâm rồi. Từ giây phút Weber đảm nhận vị trí trưởng phòng điều tra...!”

Ông Weber không đáp trả mấy lời chế nhạo đó. Trong thâm tâm, ông ta có một cảm giác kỳ lạ và phức tạp khi mặt đối mặt với địch thủ, thứ cảm giác hình thành từ nỗi sợ mà Lupin đã gieo cho ông ta, sự tôn kính ông ta dành cho Thân vương Sernine và sự ngưỡng mộ đầy kính trọng mà ông ta luôn thể hiện với ông Lenormand. Tất cả những điều này xen lẫn với nỗi phẫn uất, lòng ghen tị và hận thù đắc chí.

Cả đoàn đến Cung Pháp đình. Ở chân “bẫy chuột [20] ”, có một toán cảnh sát điều tra đang đứng đợi và ông Weber vui mừng ra mặt khi nhìn thấy hai Trung úy giỏi nhất của mình, anh em nhà Doudeville, cũng có mặt ở đó.

“Ngài Formerie có đó không?” Ông ta hỏi.

“Có, thưa sếp, ngài dự thẩm đang ở trong văn phòng.”

Ông Weber đi lên cầu thang, theo sau là Lupin, một cậu Doudeville đi bên cạnh anh ta.

“Geneviève?” Người tù thì thầm.

“Đã cứu...”

“Giờ con bé ở đâu?”

“Ở chỗ bà cô ấy.”

“Bà Kesselbach?”

“Ở Paris, khách sạn Bristol.”

“Suzanne?”

“Không thấy nữa.”

“Steinweg?”

“Chúng tôi không biết.”

“Villa Dupont có người canh không?”

“Có!”

“Báo chí sáng nay ổn không?”

“Xuất sắc.”

“Tốt lắm! Nếu muốn viết thư cho tôi, theo hướng dẫn này nhé.”

Họ đến hành lang phía trong ở lầu một. Lupin dúi một mẩu giấy nhỏ đã vo viên lại vào tay cậu Doudeville.

Ngài Formerie khoái chí thốt lên khi thấy Lupin bước vào văn phòng của mình, với Phó phòng Điều tra đi theo áp giải bên cạnh: “A! Anh đây rồi! Tôi biết thể nào cũng có ngày chúng tôi tóm được anh mà!”

“Tôi cũng thế, thưa ngài dự thẩm.” Lupin nói. “Và tôi rất lấy làm mừng khi số phận chỉ định ngài làm người thực thi công lý cho kẻ lương thiện như tôi.”

“Hắn đang chế giễu mình.” Ngài Formerie nghĩ thầm. Và, cũng với giọng điệu vừa mỉa mai vừa nghiêm túc như Lupin, ngài đáp trả: “Người lương thiện như quý anh đây sẽ phải giải thích rõ ràng ba trăm bốn mươi tư vụ trộm cắp, lừa đảo chiếm đoạt tài sản, giả mạo, tống tiền, chứa chấp, tiêu thụ tài sản do phạm tội mà có cùng nhiều vụ khác nữa đấy. Ba trăm bốn mươi tư vụ!”

“Hả? Thế thôi à?” Lupin kêu lên. “Tôi thực sự thấy xấu hổ đấy.”

“Và hôm nay, người lương thiện như quý anh đây còn phải giải thích cho vụ giết ông Altenheim nữa.”

“Úi chà! Cái này mới đấy! Ý tưởng này là của ngài à, thưa ngài dự thẩm?”

“Đúng!”

“Rất mạnh bạo! Quả thực, ngài đang tiến bộ, ngài Formerie a.”

“Hiện trường nơi anh bị bắt cho thấy đó là điều chắc chắn.”

“Không hề; chỉ có điều, tôi đánh bạo hỏi ngài câu này nhé: Altenheim chết vì vết thương như thế nào?”

“Vết thương ở cổ họng do dao gây ra.”

“Và con dao đó ở đâu?”

“Chúng tôi chưa tìm thấy.”

“Nếu tôi là hung thủ giết người, làm sao phía cảnh sát các ngài có thể không tìm thấy hung khí được, trong khi tôi bị bắt ngay bên cạnh người được cho là bị tôi giết?”

“Vậy theo anh, ai là kẻ sát nhân?”

“Không ai khác, chính là thủ phạm đã sát hại ông Kesselbach, Chapman và Beudot. Đặc điểm của vết thương đã đủ chứng minh điều đó.”

“Hắn trốn khỏi hiện trường bằng cách nào?”

“Qua một cửa sập, ông sẽ thấy cửa sập đó trong căn hầm nơi bi kịch xảy ra.”

Ông Formerie tỏ vẻ ranh mãnh. “Vậy tại sao anh lại không noi gương hắn?”

“Tôi cũng thử noi gương rồi đấy chứ. Nhưng lối thoát đã bị chặn mà tôi không làm cách nào mở được. Trong lúc tôi cố tìm cách thoát, kẻ kia đã quay lại căn hầm và giết đồng phạm để bịt đầu mối vì sợ lộ. Cùng lúc đó, hắn trốn trong cái tủ nơi các ông tìm được bọc quần áo mà tôi đã chuẩn bị sẵn.”

“Chỗ quần áo đó để làm gì?”

“Để tôi cải trang. Khi tới biệt thự Hoa Tử Đằng, tôi đã lên kế hoạch thế này: Giao Altenheim cho cảnh sát, từ bỏ vỏ bọc là Thân vương Sernine, và xuất hiện trở lại trong hình dạng...”

“Của ông Lenormand, tôi nói có đúng không?

“Chính xác!”

“Không phải!”

“Gì cơ?”

Ngài Formerie nhếch mép cười ra vẻ biết tuốt và lắc ngón tay trỏ từ phải sang trái rồi từ trái sang phải.

“Không phải!” Ngài nhắc lại.

“Không phải cái gì cơ?”

“Câu chuyện về ông Lenormand...”

“Thì sao?”

“Chuyện đó lừa mị được công chúng, anh bạn ạ. Nhưng anh sẽ không làm ông Formerie này tin được chuyện Lupin và Lenormand là một đâu.” Ngài phá lên cười. “Lupin, Trưởng phòng Điều tra tội phạm! Không, anh muốn thế nào cũng được, nhưng chuyện này thì không! Gì cũng có giới hạn thôi... Tôi là người nhẹ dạ... Chuyện gì tôi cũng dễ tin... nhưng... Thôi nào, giờ chỉ có hai chúng ta, lý do của trò lừa lần này là gì thế? Tôi thừa nhận tôi không thể nhìn ra...”

Lupin sửng sốt nhìn ngài. Dẫu hiểu khá rõ ngài Formerie, anh ta chưa bao giờ tưởng tượng ngài lại u mê và mù quáng đến mức độ như vậy. Lúc bấy giờ, chỉ có duy nhất một người không chịu tin Thân vương Sernine có hai thân phận; và đó là ngài Formerie...

Lupin quay sang Phó phòng Điều tra, ông này cũng đang há hốc miệng trước những gì mình vừa nghe được.

“Weber thân mến của tôi, e rằng chuyện thăng tiến của ông không được chắc chắn như tôi tưởng mất rồi. Bởi vì, ông thấy đấy, nếu ông Lenormand không phải là tôi, tức là ông ấy vẫn tồn tại... và nếu ông ấy tồn tại, tôi chắc chắn ngài Formerie đây, bằng tất cả óc nhạy bén của mình, cuối cùng sẽ tìm được ông ấy... Trong trường hợp đó...”

“Chúng tôi nhất định sẽ tìm ra, anh Lupin ạ.” Ngài dự thẩm kêu lên. “Tôi sẽ lo vụ đó, và cũng phải thừa nhận, cuộc đối đầu giữa anh và ông ấy chắc chắn không hề tầm thường.” Ngài cười khùng khục, gõ gõ mấy ngón tay lên bàn. “Buồn cười thật đấy! Ôi chao, có mặt anh thì ai mà thấy tẻ cho được? Vậy anh là ông Lenormand, và chính anh là người bắt Jérôme, đồng phạm của mình!”

“Đúng là như thế! Không phải phận sự của tôi là làm hài lòng ngài Thủ tướng và cứu Nội các hay sao? Sự kiện lịch sử đó!”

Ngài Formerie ôm bụng cười ngặt nghẽo. “Ôi, tôi đến chết vì cười mất! Chúa ơi, chuyện buồn cười thật đấy! Câu trả lời đó sẽ nổi tiếng toàn thế giới cho mà xem. Vậy là, theo lập luận của anh, tôi đã tới khách sạn Palace cùng với anh hôm điều tra đầu tiên, sau khi ông Kesselbach bị sát hại?”

“Rõ ràng ngài cũng điều tra vụ án chiếc vương miện bị đánh cắp cùng với tôi, khi tôi là Công tước Charmerace đấy thôi.” Lupin đáp lại bằng giọng châm biếm.

Ngài Formerie giật mình. Mọi vui sướng của ngài đều vỡ tan tành trước ký ức đáng ghê tởm ấy. Ngài đột ngột trở nên nghiêm nghị.

“Vậy là anh vẫn cố chấp bám lấy giả thuyết lố bịch đó?” Ngài hỏi.

“Tôi phải làm như vậy, vì đó là sự thật. Ngài có thể đi tìm bằng chứng về cái chết của ông Lenormand, con người đáng kính mà tôi đang thế chân, dễ như bỡn ấy mà! Và tôi có thể cho ngài xem giấy chứng tử của ông ấy.”

“Nực cười!”

“Thật tình, thưa ngài dự thẩm, dù có thế nào đi nữa, tôi cũng chẳng quan tâm. Nếu ngài không thích tôi là ông Lenormand, ta hãy thôi nói về chuyện đó. Nếu ngài thích tôi là kẻ giết Altenheim, tùy ngài thôi. Đưa bằng chứng ra sẽ khiến ngài vui đấy. Tôi nhắc lại, điều đó đối với tôi không quan trọng. Tôi coi tất cả những câu hỏi của ngài và những câu trả lời của tôi cho các câu hỏi ấy đều không có giá trị. Không tính những chỉ thị của ngài làm gì, vì khi chỉ thị được thực hiện, đằng nào tôi chẳng phải đi chầu Diêm Vương. Chỉ có điều...”

Chẳng ngại ngùng gì hết, anh ta thản nhiên lấy một chiếc ghế, kê ngay trước bàn làm việc của ngài Formerie và ngồi xuống, đối diện với ngài. Anh ta hơi xẵng giọng: “Chỉ có điều thế này: Ngài sẽ học được rằng dù nhìn bề ngoài có thế nào và dù ngài định làm gì đi nữa, tôi cũng không hề có ý định lãng phí thời gian của mình. Ngài có việc của ngài... Tôi cũng có việc của tôi. Ngài được trả tiền để làm việc của mình. Tôi cũng làm việc của tôi... Và tôi tự trả tiền cho mình. Tuy nhiên, việc tôi đang theo đuổi lúc này đây là việc không được phép phân tâm, dù chỉ một phút, không được dừng lại, dù chỉ một giây, trong việc chuẩn bị và thực hiện các công việc cần phải làm. Tôi đang theo đuổi việc ấy, còn các ngài lại bắt tôi phải tạm thời nằm dài, búng ngón tay giữa bốn bức tường phòng giam - chính là hai người đấy, thưa các quý ngài - làm tôi phải chịu bao nhiêu thiệt hại. Các ngài hiểu vấn đề chưa?”

Anh ta đứng bật dậy với thái độ ngạo mạn và vẻ mặt khinh thường, và ở anh ta tỏa ra quyền năng bá chủ đặc biệt, lấn át những người còn lại, khiến hai người kia không dám ngắt lời.

Ngài Formerie quyết định sẽ cười thật lớn như một khán giả khoái trá trước màn hài kịch. “Kỳ cục quá đi mất! Buồn cười quá đi mất!”

“Buồn cười hay không, chuyện vẫn sẽ xảy ra như vậy, thưa ngài. Phiên tòa xét xử tôi, sự thật chuyện tôi có giết người hay không, điều tra lai lịch của tôi, điều tra những tội tôi phạm phải ở thời gian này và trong quá khứ, tất tần tật mấy việc vô nghĩa đó - tôi cho phép ngài phân tâm, miễn là ngài không được quên mục tiêu nhiệm vụ của mình, dù chỉ một giây.”

“Ngài nào thế?” Ngài Formerie hỏi, giọng vẫn đầy giễu cợt.

“Người sẽ thay tôi điều tra những chuyện liên quan đến kế hoạch của ông Kesselbach và đặc biệt phải tìm ra ông lão Steinweg, một người Đức bị Nam tước Altenheim quá cố bắt cóc và giam giữ.”

“Lại chuyện gì nữa vậy?”

“Đây là chuyện tôi đã giữ cho riêng mình khi tôi là - hay nói cho đúng hơn - khi tôi nghĩ mình là ông Lenormand. Ông Steinweg đã bị bắt cóc ngay giữa Cung Pháp đình, ngay khi vừa bước chân ra khỏi văn phòng của tôi. Ông Weber đây cũng đã nghe qua vụ này. Ông lão Steinweg đó biết sự thật về dự án bí ẩn mà ông Kesselbach đang theo đuổi, và Altenheim, vì cũng muốn khám phá bí mật đó, đã bắt mất ông Steinweg.”

“Chúng ta không thể bỏ qua những việc thế này. Ông Steinweg nhất định đang bị nhốt ở đâu đó ngoài kia.”

“Dĩ nhiên rồi!”

“Anh biết ở đâu không?”

“Biết!”

“Tôi rất tò mò đấy...”

“Ông ta đang ở số 29 đường Villa Dupont.”

Ông Weber nhún vai. “Chỗ Altenheim nhỉ? Trong tòa biệt thự của hắn?

“Đúng!”

“Vậy là trong mấy chuyện tào lao kia cũng có một chi tiết đáng tin đấy! Tôi đã tìm thấy địa chỉ của Nam tước cất trong túi hắn. Một tiếng sau đó, người của tôi đã vào trong biệt thự rồi.”

Lupin thở phào nhẹ nhõm. “Phù! Tốt quá rồi! Tôi rất sợ tên đồng phạm nhúng tay vào vụ này và đưa ông Steinweg đi mất. Tên đồng phạm đó là kẻ tôi không thể tiếp cận. Những người sống trong nhà còn ở đó không?”

“Đi cả rồi!”

“Phải, một cuộc điện thoại từ kẻ kia và họ ắt biết phải làm gì. Nhưng ông Steinweg vẫn còn ở đó.”

Ông Weber mất kiên nhẫn, đáp: “Nhưng không có ai ở đó hết, vì người của tôi vẫn chưa rời khỏi căn biệt thự.”

“Phó phòng Điều tra, tôi giao cho ông nhiệm vụ phải đích thân đi khám xét căn biệt thự đường Villa Dupont... Ngày mai, ông sẽ phải báo cáo kết quả khám xét cho tôi.”

Ông Weber lại nhún vai. “Tôi có nhiều việc gấp lắm...”

“Phó phòng Điều tra ạ, không có việc gì gấp cả. Nếu ông chậm trễ, mọi kế hoạch của tôi đều sẽ tan thành mây khói. Ông già Steinweg kia sẽ không bao giờ mở miệng được nữa.”

“Vì sao?”

“Bởi vì chỉ cần thêm một ngày trôi qua nữa thôi, nhiều nhất là hai ngày, ông ta sẽ chết đói, nếu ông không mang cho ông ta thứ gì bỏ bụng.”

3.

“Nghiêm trọng... Nghiêm trọng thật...” Ngài Formerie lẩm bẩm sau một phút trầm ngâm. “Không may là...” Ngài nhếch mép cười. “Không may là thế này, những tiết lộ của anh có một lỗ hổng lớn đấy.”

“Hả? Hổng chỗ nào?”

“Tất cả những điều anh nói đều là trò đại bịp... Anh muốn gì? Tôi đang cố tìm hiểu những mánh khóe của anh, và càng tìm hiểu, tôi lại càng thấy mờ mịt, thấy chúng không đáng tin.”

“Đúng là hết thuốc chữa.” Lupin lẩm bẩm.

“Thế là xong cả rồi nhé!” Ngài Formerie đứng dậy và nói. “Như anh thấy đấy, đây chỉ là một cuộc thẩm tra chính thức để hai tay kiếm gặp nhau. Bây giờ, trận chiến đã bắt đầu, chúng ta chỉ cần nhân chứng bắt buộc cho cuộc đấu kiếm nữa thôi: luật sư của anh.”

“Xì! Có cần thiết không?”

“Bắt buộc.”

“Một phiên tòa khó xảy ra vậy mà cũng phải có thầy cãi cơ à?”

“Phải có.”

“Nếu thế, tôi chọn thầy Quimbel.”

“Chủ tịch Hiệp hội Luật sư tranh tụng. Khôn ngoan lắm, anh sẽ được bào chữa đâu ra đấy.”

Phiên thẩm vấn đầu tiên kết thúc. Ông Weber đưa người tù ra ngoài.

Lúc xuống cầu thang khu “bẫy chuột”, đi giữa hai anh em nhà Doudeville, Lupin rành rọt ra lệnh: “Canh chừng nhà Geneviève... Cố định bốn người... Bà Kesselbach nữa... Họ đang gặp nguy hiểm. Cho người của ta tìm kiếm thật kĩ chỗ Villa Dupont... Nếu tìm được Steinweg, phải làm sao để ông ta giữ mồm giữ miệng... Nếu cần, cho ông ta tí bột.”

“Khi nào thủ lĩnh được tự do?”

“Hiện tại thì chưa đâu... Hơn nữa, cũng không vội... Tôi nghỉ ngơi chút đã.”

Xuống dưới lầu, anh ta tới chỗ các cảnh sát địa phương đang vây xung quanh chiếc taxi.

“Về nhà thôi, các cậu!” Anh ta hô to. “Và nhanh lên! Tôi có hẹn với chính mình vào đúng hai giờ chiều nay đấy.”

Không có chuyện gì xảy ra trong suốt cuộc hành trình. Về lại buồng giam, Lupin ngồi ngay vào bàn, viết một bức thư dài cho anh em nhà Doudeville, hướng dẫn chi tiết những gì họ phải làm, và hai bức thư khác.

Một bức dành cho Geneviève.

“Geneviève, giờ cô đã biết tôi là ai, và cô sẽ hiểu vì sao tôi giấu cô tên của người đã hai lần bế cô trong tay khi cô còn nhỏ.

Geneviève, tôi là bạn của mẹ cô, một người bạn không gần gũi và bà không hề hay biết tôi có những đoạn đời nằm trong góc khuất, nhưng lại tin rằng bà có thể tin tưởng ở tôi. Và đó là lý do tại sao, trước khi qua đời, bà đã viết cho tôi vài dòng và khẩn xin tôi chăm nom cho cô.

Dẫu không xứng đáng với lòng kính trọng của cô, Geneviève, tôi vẫn sẽ trung thành với lòng tin ấy. Xin đừng xa cách tôi.

Arsène Lupin.”

Bức thư còn lại được gửi cho Dolorès Kesselbach.

“Thân vương Sernine tìm cách tiếp cận bà Kesselbach chỉ vì động cơ tư lợi. Nhưng khao khát được cống hiến hết mình cho bà là nguyên nhân khiến anh ta tiếp tục mối thân tình với bà.

Giờ đây, Thân vương Sernine đã trở thành một Arsène Lupin đơn thuần, anh ta cầu xin bà Kesselbach đừng tước bỏ quyền được bảo vệ bà, từ xa và với tư cách là một người đàn ông bảo vệ một người mà anh ta sẽ không bao giờ gặp lại.”

Khi ấy, trên bàn có mấy phong thư. Anh ta cầm một phong lên, rồi đến phong thứ hai; nhưng đến lúc cầm phong thư thứ ba lên, anh ta thấy đó chỉ là một tờ giấy trắng. Một tờ giấy như vậy xuất hiện trong buồng giam khiến anh ta ngạc nhiên. Chưa hết, dòng chữ trên giấy lại là những từ rời rạc được cắt từ báo ra và dán vào thành câu. Anh ta đọc:

“Ngươi đã thua trong trận chiến với Altenheim. Từ bỏ vụ này đi, ta sẽ không phản đối gì chuyện ngươi vượt ngục.

Ký tên: L. M.”

Lại một lần nữa, Lupin thấy trong lòng dâng lên nỗi ghê tởm và khiếp sợ đối với kẻ gớm guốc, không thể gọi tên và phi thường đó - cảm giác kinh tởm như khi người ta chạm phải một con vật có độc, một loài bò sát; cảm giác mà kẻ nọ vẫn thường gợn lên trong anh ta.

“Lại là hắn.” Anh ta nói. “Ngay cả ở đây!”

Điều đó cũng khiến anh ta thấy sợ hãi, đôi khi anh ta chợt nhìn thấy sức mạnh của kẻ thù này, một sức mạnh to lớn như sức mạnh của chính anh ta, và hắn còn có những phương tiện kinh khủng mà anh ta không sao hiểu rõ được.

Lập tức, anh ta nghi ngay người cai ngục. Nhưng một người cứng cỏi, nghiêm nghị như thế làm sao tha hóa được?

“Hay lắm, suy cho cùng, thế lại càng hay!” Anh ta kêu lên. “Từ bấy đến giờ, mình chỉ phải đối đầu với mấy kẻ ngốc... Để đấu trí với chính mình, mình đã phải tự dấn thân vào ngành điều tra... Lần này, đã có kẻ khiến mình phải động não nhiều rồi đây!... Có thể nói, nhờ mưu trí, hắn đã cho được mình vào rọ. Nếu nằm trong này mà mình vẫn tránh được đòn của hắn và hạ gục hắn, vẫn gặp được ông già Steinweg và khiến ông ta khai ra tất cả, vẫn khám phá được chân tướng vụ Kesselbach và biến nó thành tiền, vẫn bảo vệ được bà Kesselbach và vẫn kiếm cho Geneviève một gia tài và lo cho hạnh phúc của con bé... Chà, thế thì Lupin vẫn sẽ là Lupin thôi... Và, để như vậy, phải bắt đầu bằng một giấc ngủ mới được.”

Anh ta nằm dài trên giường lẩm bẩm một mình: “Steinweg, hãy kiên nhẫn, cố chờ cho đến tối mai, và tôi thề...”

Anh ta ngủ suốt cả ngày hôm ấy, bỏ cả bữa tối và đến sáng bạch ngày hôm sau vẫn chưa dậy. Khoảng mười một giờ, người ta đến báo luật sư Quimbel đang đợi anh ta trong phòng luật sư, và anh ta trả lời: “Nói với thầy Quimbel: Nếu ông ấy cần bất kỳ thông tin nào về những việc tôi đã làm, ông ấy chỉ cần đọc các số báo ra trong vòng mười năm qua là được. Quá khứ của tôi là lịch sử.”

Tới trưa, vẫn theo đúng thủ tục và vẫn đề phòng cao độ giống như hôm trước, người ta đưa Lupin đến Cung Pháp đình. Anh ta trông thấy cậu anh cả nhà Doudeville. Hai bên trao đổi với nhau mấy lời, rồi anh ta đưa ba bức thư đã viết sẵn cho Doudeville. Sau đó, anh ta được đưa vào gặp ngài Formerie.

Luật sư Quimbel cũng có mặt ở đó, mang theo một chiếc cặp đựng đầy tài liệu.

Lupin lập tức nói lời xin lỗi: “Thành thật xin lỗi vì đã không thể tiếp đón thầy, thưa thầy Quimbel, và cũng thành thật xin lỗi về những vất vả mà thầy muốn nhận, những vất vả vô ích, vì rằng...”

“Rồi, rồi, chúng tôi biết cả rồi.” Ngài Formerie ngắt lời.“Kiểu gì anh cũng phải “lên đường” một chuyến thôi. Đã thống nhất thế rồi. Nhưng từ giờ cho đến lúc đó, ta hãy tiến hành trình tự những việc cần làm đã. Arsène Lupin, dù đã điều tra kĩ lưỡng chúng tôi không có thông tin xác thực về tên thật của anh.”

“Lạ thật! Tôi đâu có thêm tên nào khác!”

“Chúng tôi thậm chí không thể tuyên bố chắc chắn rằng anh chính là Arsène Lupin, người từng bị giam ở nhà tù Santé vài năm trước, và đã trốn trại lần đầu ở đó.”

““Trốn trại lần đầu” nghe hay đấy!”

“Trên thực tế...” Ngài Formerie nói tiếp. “... Hồ sơ phía chúng tôi lưu trữ cho thấy mô tả nhân dạng của Arsène Lupin hoàn toàn khác với nhân dạng thật của anh.”

“Càng ngày càng kỳ dị hơn là thế nào?”

“Đặc điểm nhận dạng khác nhau, số đo cơ thể khác nhau, dấu vân tay khác nhau... Hai bức ảnh chụp thậm chí còn không giống nhau một chút nào. Do đó, tôi yêu cầu anh phải giải đáp những thắc mắc của chúng tôi về danh tính chính xác của anh.”

“Đó chính là những gì tôi định hỏi ngài đấy. Tôi đã sống dưới rất nhiều cái tên khác nhau, đến nỗi cuối cùng tôi đã quên luôn danh tính của mình. Tôi không biết mình như thế nào nữa rồi.”

“Thế tức là anh từ chối trả lời?”

“Đúng vậy!”

“Vì sao?”

“Vì chuyện là thế.”

“Vì thành kiến à?”

“Đúng thế! Tôi đã nói với ngài rồi, không tính cuộc điều tra của ngài vào làm gì. Hôm qua, tôi đã giao cho ngài nhiệm vụ đi làm một việc mà tôi quan tâm. Tôi chờ kết quả từ ngài đây.”

“Còn tôi...” Ngài Formerie kêu lên. “Hôm qua, tôi đã nói với anh rằng tôi không tin bất kỳ một lời nào về câu chuyện ông lão Steinweg mà anh kể, và tôi không quan tâm.”

“Vậy tại sao hôm qua, sau cuộc họp của chúng ta, ngài lại đến Villa Dupont cùng với ông Weber và tìm kiếm kĩ lưỡng căn biệt thự số 29 chứ?”

“Sao anh biết?” Ngài dự thẩm bực bội kêu lên.

“Báo nói thế...”

“A! Ra là anh đọc báo!”

“Thường xuyên cập nhật tình hình thời sự là tốt mà.”

“Thực ra, vì lương tâm nên tôi có ghé vào xem qua một chút gọi là, chứ chẳng mấy coi trọng...”

“Trái lại, ngài rất coi trọng việc đó, và ngài đã hoàn thành nhiệm vụ tôi giao phó một cách rất đáng biểu dương. Hiện tại, Phó phòng Điều tra đang khám xét kĩ căn biệt thự đó.”

Ngài Formerie như chết lặng. Ngài lắp bắp: “Đúng là tưởng tượng! Chúng tôi, ông Weber và tôi, còn rất nhiều việc phải lo.

Đúng lúc đó, một người mở cửa bước vào và thì thầm vài lời vào tai ngài Formerie.

“Cho ông ấy vào!” Ngài kêu lên. “Cho ông ấy vào!...”

Và ngài vội vội vàng vàng hỏi ngay: “Này ông Weber, có gì mới không? Ông có tìm được người đó...”

Ngài thậm chí còn chẳng buồn ra vẻ, ngài thực sự nóng lòng muốn biết.

Phó phòng Điều tra đáp: “Không!”

“Úi! Ông có chắc không?”

“Tôi khẳng định không có ai trong ngôi nhà đó cả, người sống hay người chết cũng không.”

“Nhưng…”

“Đúng là như vậy đấy, thưa ngài dự thẩm.”

Cả hai đều có vẻ thất vọng, như thể niềm tin của Lupin đã hoàn toàn thuyết phục được họ và họ cũng đặt nhiều hy vọng vào cuộc tìm kiếm đó.

“Anh thấy đấy, Lupin..” Ngài Formerie nói với giọng tiếc nuối. “Chúng ta chỉ có thể đặt ra giả thuyết rằng ông cụ Steinweg đã không còn bị giam ở đó nữa.”

Lupin nói: “Sáng hôm kia, ông ta vẫn còn ở đó.”

“Và lúc năm giờ chiều, người của tôi đã vào bên trong nhà.” Weber nói.

“Vì vậy, phải công nhận...” Ngài Formerie kết luận. “... Rằng ông ta đã bị bắt khỏi đó vào buổi chiều, trước năm giờ.”

“Không phải!” Lupin nói.

“Anh tin chắc đến vậy sao?”

Lòng tôn kính ngây thơ trước sự thông suốt của Lupin đã khiến ngài dự thẩm bất giác bật ra câu hỏi đó.

“Còn hơn cả tin nữa.” Lupin khẳng định chắc nịch. “Nhất quyết không thể có chuyện ông Steinweg được thả vào thời điểm này. Steinweg vẫn đang ở trong căn nhà số 29 đường Villa Dupont.”

Ông Weber giơ hai tay lên trần nhà. “Đúng là mất trí! Vì đích thân tôi đã đến đó, đích thân tôi đã lục soát kĩ lưỡng mọi căn phòng... Con người chứ có phải đồng xu đâu!”

“Vậy ta phải làm gì bây giờ?” Ngài Formerie rên rỉ.

“Phải làm gì ư, thưa ngài dự thẩm?” Lupin vặn lại. “Rất đơn giản. Lên xe và đưa tôi đến số 29 Villa Dupont, cùng tất cả những biện pháp đề phòng việc tôi bỏ trốn mà ngài cần. Bây giờ là một giờ. Đúng ba giờ, tôi sẽ tìm ra ông Steinweg.”

Lời đề nghị quá xác đáng, rất hấp dẫn và cần thiết.

Ngài dự thẩm và ông Phó phòng Điều tra dao động. Ngài Formerie nhìn ông Weber. Rốt cuộc thì tại sao lại không chứ? Sao phải từ chối lời đề nghị?

“Ông nghĩ sao, ông Weber?”

“Phù!... Tôi cũng không biết nữa.”

“Phải, nhưng mà... nếu đó là tính mạng của một con người...”

“Rõ ràng là...” Phó phòng Điều tra bắt đầu suy nghĩ. Bỗng cửa mở. Một người mang thư tới đưa cho ngài Formerie. Ngài giở ra đọc:

“Chớ đùa với lửa. Nếu Lupin vào được căn nhà ở Villa Dupont, hắn sẽ trốn thoát. Cuộc đào tẩu của hắn đã được chuẩn bị kĩ. - L. M.”

Ngài Formerie tái mặt. Nguy cơ Lupin trốn tù khiến ngài lo sợ. Một lần nữa, Lupin lại cho ngài mắc lỡm. Ông Steinweg đó không hề tồn tại.

Ngài Formerie lầm rầm tạ ơn. Nếu không có phép mầu của lá thư nặc danh này, ngài sẽ lại thua đau và chịu nhục nhã thêm lần nữa.

“Ngày hôm nay đủ rồi đấy.” Ngài nói. “Ngày mai, chúng tôi sẽ thẩm vấn tiếp. Các anh, mau đưa tù nhân về lại trại Santé.”

Lupin không hề nao núng. Anh ta nghĩ kẻ kia vừa mới ra đòn. Anh ta thấy chắc chắn chưa thể cứu được Steinweg ngay bây giờ, nhưng nói chung, chỉ là “chưa” chứ không phải là “không”, và anh ta - Lupin - không việc gì phải tuyệt vọng.

Vì thế, anh ta nói gọn lỏn: “Thưa ngài dự thẩm, tôi sẽ gặp ngài vào mười giờ sáng mai, tại số 29 đường Villa Dupont.”

“Anh thật điên rồ! Tôi không muốn!...”

“Tôi muốn là đủ. Hẹn gặp ngài lúc mười giờ sáng mai. Đúng mười giờ.”

4.

Giống như bao lần khác, vừa trở về buồng giam, Lupin lại nằm dài ra giường, vừa ngáp, anh ta vừa nghĩ: “Về cơ bản, để hoàn thành việc của mình, không có gì thuận tiện hơn cách này. Mỗi ngày, mình huých khẽ một cái cho toàn bộ cỗ máy chuyển động và mình chỉ cần đợi đến ngày hôm sau. Mọi việc cứ thế tự động diễn ra thôi. Phải như thế, người làm việc quá sức như mình mới được nghỉ một tí!”

Đoạn, anh ta quay người vào tường. “Steinweg, nếu ông còn lưu luyến cuộc sống này, đừng chết vội! Hăng hái lên! Làm như tôi đây này: đi ngủ.”

Trừ lúc ăn cơm, còn lại, anh ta ngủ cả ngày. Chỉ có tiếng mở khóa, gạt then cửa mới đánh thức được anh ta.

“Đứng dậy đi!” Người cai ngục nói với anh ta. “Mặc quần áo vào... Nhanh lên!”

Ông Weber và người của mình đợi anh ta ở hành lang và áp giải anh ta tới chỗ xe taxi.

“Bác tài, số 29, đường Villa Dupont.” Lupin vừa lên xe vừa nói. “Nhanh lên nhé.”

“A! Thế là anh biết tôi sẽ đến đó à?” Phó phòng Điều tra hỏi.

“Dĩ nhiên là tôi biết, hôm qua, tôi đã hẹn gặp ngài Formerie ở số 29 Villa Dupont, tầm mười giờ sáng nay đấy thôi. Một khi Lupin đã nói điều gì, điều đó chắc chắn sẽ xảy ra.”

Từ đường Pergolèse trở đi, thấy phía cảnh sát đề phòng cẩn mật hơn trước gấp mấy lần, người tù khoái chí lắm. Cảnh sát, cảnh binh xếp hàng dài trên phố. Còn ở Villa Dupont, rất đơn giản, người ta cấm toàn bộ các phương tiện giao thông, cũng không cho ai qua lại.

“Nội bất xuất, ngoại bất nhập cơ đấy!” Lupin chế nhạo. “Weber, ông sẽ thay tôi gửi cho những người khốn khổ bị ông làm phiền không lý do kia mỗi người một đồng louis chứ? Mà nếu đã vậy, ông phải biết sợ chứ! Chí ít, ông phải còng tay tôi vào.”

“Tôi chỉ đang chờ anh nêu nguyện vọng thôi.” Ông Weber nói.

“Cứ tự nhiên, ông bạn già ạ. Chúng ta phải chơi công bằng chứ! Hãy nghĩ xem, hôm nay các ông chỉ có nhõn ba trăm người!

Với đôi tay bị còng, anh ta hiên ngang bước ra khỏi xe và đứng chờ ngay trước cửa. Người ta lập tức dẫn anh ta vào một căn phòng nơi ngài Formerie đang chờ bên trong. Các cảnh sát rút hết ra ngoài. Ông Weber ở lại một mình.

“Thứ lỗi cho tôi, thưa ngài dự thẩm.” Lupin nói. “Có lẽ tôi đã đến muộn một hoặc hai phút gì đó. Chắc chắn lần sau tôi sẽ khắc phục...”

Ngài Formerie tái mét mặt. Ngài run lên vì kích động. Ngài lắp bắp: “Quý anh, bà Formerie...”

Ngài ngừng bặt, không thở nổi, cổ họng như nghẹn lại.

“Bà Formerie đáng mến có khỏe không ạ?” Lupin hỏi với vẻ quan tâm. “Tôi đã rất vui khi được khiêu vũ với bà ấy trong buổi dạ vũ ở tòa thị chính hồi mùa đông, và kỷ niệm này...”

“Thưa anh!” Ngài dự thẩm đã bình tĩnh trở lại. “Thưa anh, hôm qua, bà nhà tôi nhận được điện thoại từ mẹ mình, dặn bà ấy nhanh chóng ghé qua. Bà Formerie lập tức lên đường, tiếc là bà ấy lại không đi cùng tôi, vì tôi đang nghiên cứu hồ sơ của anh.”

“Ngài bận nghiên cứu hồ sơ của tôi à? Đúng là sai lầm đấy.” Lupin nhận xét.

“Thế mà đến nửa đêm...” Ngài dự thẩm tiếp tục. “Vẫn không thấy bà Formerie nhà tôi về, thấy lo lắng, tôi chạy sang nhà mẹ vợ; bà Formerie không có ở đó. Mẹ vợ tôi không hề gọi điện cho vợ tôi. Tất cả chỉ là một trò lừa đảo ghê tởm tột cùng. Tới giờ, bà Formerie vẫn chưa về nhà.”

“A!” Lupin tỏ vẻ phẫn nộ, kêu lên.

Và, sau một hồi suy nghĩ, anh ta nói: “Theo như tôi nhớ, bà Formerie rất đẹp, phải không nhỉ?”

Ngài dự thẩm tuồng như không hiểu. Ngài bước đến chỗ Lupin, điệu bộ có phần hơi cường điệu và hỏi với giọng lo lắng: “Thưa quý anh, sáng nay tôi nhận được một bức thư cảnh báo, trong đó nói vợ tôi sẽ được trả về cho tôi ngay sau khi tìm được ông Steinweg. Bức thư tôi nói đây. Dưới thư có ký tên Lupin. Là thư của anh thật ư?”

Lupin xem xét bức thư kĩ càng và kết luận rất nghiêm túc: “Đúng là thư của tôi.”

“Vậy tức là anh muốn tôi giao quyền chỉ dẫn cuộc tìm kiếm ông Steinweg cho anh bằng cách cưỡng ép sao?”

“Là tôi yêu cầu.”

“Và Vo tôi sẽ được tự do ngay sau đó chứ?”

“Bà nhà sẽ được tự do.”

“Ngay cả khi việc tìm kiếm không đạt kết quả chứ?”

“Chuyện này không chấp nhận được.”

“Nếu tôi từ chối thì sao?” Ngài Formerie la to, vì cơn phản kháng bất ngờ trào lên trong ngài.

Lupin chỉ nhỏ nhẹ đáp: “Từ chối có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng... Bà Formerie đẹp ra phết...”

“Thôi được rồi. Tìm kiếm... anh nắm quyền.” Ngài Formerie nghiến răng.

Và ngài Formerie đành khoanh tay cam chịu, như một người hiểu rõ chân lý: Đôi khi, trước những sức ép lớn hơn, ta phải biết buông bỏ đúng lúc.

Ông Weber suốt từ đầu không nói một lời nào, nhưng ông ta giận dữ cắn ria mép, và quý độc giả có thể dễ dàng hình dung được ông ta tức giận đến mức nào khi phải tiếp tục nhượng bộ những ý tưởng bất chợt của kẻ thù tưởng là đã thua mà vẫn luôn chiến thắng này một lần nữa.

“Lên trên.” Lupin nói.

Cả đoàn chạy lên lầu.

“Mở cửa phòng này.”

Phía cảnh sát lập tức mở cửa.

“Tháo còng cho tôi.”

Có chút do dự. Ngài Formerie và ông Weber nhìn nhau.

“Tháo còng cho tôi.” Lupin nhắc lại.

“Tôi sẽ chịu trách nhiệm.” Phó phòng Điều tra trấn an ngài Formerie.

Và ông ta vẫy tay, gọi tám người đi cùng mình đến.

“Nâng súng! Ngay lệnh đầu tiên, bắn!”

Người của ông ta rút súng ra.

“Bỏ súng xuống.” Lupin ra lệnh. “Đút hai tay vào túi quần.”

Và, trước những cảnh sát đang lưỡng lự, anh ta dõng dạc tuyên bố: “Tôi xin thề với danh dự của mình, tôi ở đây là để cứu sống một người sắp chết, và tôi sẽ không tìm cách bỏ trốn.”

“Danh dự của Lupin thì...” Một cảnh sát trề môi, lẩm bẩm.

Một cú đá mạnh vào chân khiến người đó hét lên đau đớn. Tất cả các cảnh sát còn lại nhào tới, run lên vì căm hận.

“Dừng lại!” Ông Weber hô lớn, đích thân ông ta phải đứng ra ngăn cản. “Đi đi, Lupin... Tôi sẽ cho anh một giờ... Đúng thế, trong vòng một giờ đồng hồ thôi...”

“Tôi không chấp nhận một điều kiện khó thực hiện như thế.” Lupin phản đối.

“Chà! Thế thì cứ việc làm những gì anh muốn, đồ khốn!” Phó phòng Điều tra bực tức làu bàu.

Và ông ta lùi lại, kéo người của mình lùi theo.

“Tuyệt vời!” Lupin nói. “Như thế, chúng ta sẽ yên ổn hơn mà làm việc đấy.”

Anh ta ngồi xuống một chiếc ghế bành, xin một điếu thuốc, châm lửa và bắt đầu phả những vòng khói tròn xoe lên trần nhà, trong lúc những người khác chờ đợi, ai nấy đều tò mò ra mặt.

Một lúc sau, anh ta sai: “Weber, dẹp cái giường đi.”

Người ta hò nhau kéo chiếc giường ra chỗ khác.

“Tháo hết rèm che khỏi hốc kê giường.”

Người ta gỡ hết rèm che xuống.

Một khoảng im lặng kéo dài. Bầu không khí bao trùm khắp căn phòng khi ấy giống hệt như khi người ta rơi vào trạng thái bị thôi miên mà ta vẫn thường chứng kiến cùng nỗi trớ trêu xen lẫn đau khổ và nỗi sợ hãi mơ hồ về những điều huyền bí có thể xảy ra. Có lẽ chúng ta sẽ thấy một người sắp chết bỗng đâu xuất hiện trong thinh không, được gọi về nhờ câu thần chú không thể cưỡng lại của vị pháp sư. Có lẽ chúng ta sẽ thấy...

“Chuyện gì đây?” Ngài Formerie kêu lên.

“Vậy đấy.” Lupin nói. “Ngài dự thẩm, ngài cho rằng tôi nằm trong tù thì không động não suy nghĩ nữa; ngài cho rằng khi được đưa tới đây, tôi vẫn không có kế hoạch rõ ràng để xử lý chuyện này ư?”

“Vậy thì phải làm sao nữa?” Ông Weber nói.

“Cho người của ông tới chỗ bảng điện. Chắc chắn nó được treo đâu đó cạnh nhà bếp.”

Một cảnh sát ra khỏi phòng.

“Bây giờ, bấm chuông đi, là cái nút trong hốc tường cạnh giường ấy... Tốt... Bấm mạnh vào... Đừng thả tay... Như vậy đủ rồi... Bây giờ, gọi anh chàng ta sai xuống dưới lầu lên đây.”

Một phút sau, người cảnh sát kia quay lại.

“Này, anh bạn, anh có thấy dưới đó đổ chuông không?”

“Không!”

“Thế có thấy số nào trên bảng điện nhảy không?”

“Không nốt.”

“Hoàn hảo! Tôi không hề sai.” Lupin nói. “Weber, phiền ông vặn cái nút này ra, nó là nút chuông giả đó, ông thấy chưa... Thế, thế... vặn cái mũ chuông nhỏ bằng sứ bao quanh nút ra trước... Đúng rồi... Bây giờ, ông thấy gì nào?”

“Một thứ giống như cái phễu.” Ông Weber trả lời. “Trông giống như phần cuối của một cái ống.”

“Cúi người xuống... Áp miệng vào cái ống đó, như khi bắc loa gọi ấy.”

“Rồi!”

“Gọi... Gọi đi: “Ông Steinweg!... A lô! Ông Steinweg!” Không cần phải hét lên thế... chỉ cần nói bình thường thôi... thế nào?”

“Không nghe thấy ai trả lời cả.”

“Ông có chắc không? Nghe kĩ vào... Không thấy tiếng trả lời à?”

“Không!”

“Thôi kệ, vậy là ông ấy chết rồi... hoặc không trả lời được.”

“Thôi thế là hết!” Ngài Formerie giậm chân kêu trời.

“Hết cái gì mà hết.” Lupin nói. “Nhưng sẽ mất nhiều thời gian hơn. Giống như mọi cái ống trên đời, ống này có hai đầu; các ngài phải lần từ đây ra đầu còn lại.”

“Nhưng như thế sẽ phải dỡ toàn bộ ngôi nhà mất.”

“Không... Làm gì đến nỗi... Ngài sẽ thấy...”

Anh ta tự bắt tay vào việc, toàn bộ nhóm cảnh sát vây xung quanh, chăm chú xem anh ta làm hơn là giám sát anh ta.

Anh ta sang một phòng khác, và ngay lập tức, đúng như dự đoán, anh ta phát hiện ra một đường ống bằng chì nhô ra từ một góc phòng và dẫn lên trần nhà như một đường ống nước.

“Á à!” Lupin chép miệng. “Ra là bên trên!... Không hề ngốc tẹo nào... Thường thì người ta chỉ tìm ở dưới tầng hầm...”

Vậy là đã tìm ra đường ống, người ta chỉ cần lần theo đường ống đó mà thôi. Cứ thế, họ leo lên lầu hai, rồi lâu ba, sau đó là tầng áp mái. Và họ nhận thấy phía trên tầng áp mái có một chỗ bị thủng, và đường ống dẫn vào một gác xép rất thấp, phía trên gác xép này cũng có chỗ thủng.

Nhưng bên trên đó lại là mái nhà.

Họ bắc một cái thang và trèo qua một cửa mái. Mái nhà được lợp tôn.

“Nhưng anh không thấy dấu vết này chẳng dẫn tới đâu cả à?” Ngài Formerie nói.

Lupin nhún vai. “Không!”

“Nhưng đường ống kết thúc dưới các tấm tôn này còn gì!”

“Điều đó chỉ chứng minh rằng giữa những tấm tôn này và phần phía trên gác xép có một không gian trống, và chúng ta sẽ tìm thấy người cần tìm ở đó.”

“Không thể nào!”

“Để rồi xem. Cho người dỡ các tấm tôn này đi... Không không phải ở đó... Đây là chỗ đầu ống thông ra ngoài.”

Ba cảnh sát bắt tay vào thực hiện mệnh lệnh. Một người kêu lên: “A! Thấy rồi!”

Họ khom người nhìn xuống. Lupin đã phán đoán đúng. Dưới những phiến đá mỏng được những thanh gỗ đã mục nát bắt tréo nhau nâng đỡ, có một khoảng trống, chỗ cao nhất cao không quá một mét.

Anh cảnh sát đầu tiên bước xuống vô tình làm thủng sàn và rơi xuống gác xép.

Thế là cả đoàn phải tiếp tục ở lại trên mái nhà và hết sức cẩn thận khi dỡ tôn.

Dỡ thêm một tấm tôn nữa, họ thấy bên dưới có một lò sưởi.

Lupin, bấy giờ đang đi trước và theo dõi sát sao các cảnh sát làm việc, bỗng dừng lại và nói: “Đây rồi.”

Một người - đúng hơn là một cái xác - đang nằm còng queo. Dưới ánh sáng ban ngày, cái xác ấy tái nhợt và rúm ró vì đau đớn. Người đó bị xiềng vào các vòng sắt gắn ở thân lò sưởi bằng một sợi xích lớn. Có hai cái bát đặt gần ông ta.

“Ông ta chết mất rồi.” Ngài dự thẩm nói.

“Làm sao ngài biết?” Lupin vặn lại.

Anh ta trượt xuống bên dưới, chân giậm thử xuống sàn, thấy mấy tấm ván gỗ ở đó có vẻ chắc chắn hơn hẳn, anh ta cẩn thận tiến lại gần cái xác.

Ngài Formerie và ông Phó phòng Điều tra cũng làm theo.

Sau một hồi khám xét, Lupin nói: “Ông ấy vẫn còn thở.”

“Đúng thật.” Ngài Formerie nói. “Tim đập yếu lắm, nhưng vẫn còn đập. Anh có nghĩ chúng ta có thể cứu được ông ấy không?”

“Chắc chắn là được! Vì ông ấy vẫn chưa chết mà.” Lupin tự tin đáp.

Và anh ta ra lệnh: “Sữa, ngay lập tức! Sữa có pha thêm nước khoáng Vichy. Nhanh! Phi nước đại!”

Hai mươi phút sau, ông lão Steinweg mở mắt.

Lupin quỳ sát người ông ta, thì thầm vào tai ông ta thật chậm, thật rõ ràng, như muốn nói thẳng vào óc người bệnh: “Nghe này, ông Steinweg, đừng tiết lộ bí mật về Pierre Leduc cho bất kỳ ai. Tôi, Arsène Lupin, có thể mua bí mật đó từ ông với cái giá ông muốn. Hãy để tôi làm việc ấy.”

Ngài dự thẩm tóm lấy cánh tay Lupin và nghiêm giọng hỏi: “Bà Formerie nhà tôi đâu?”

“Bà Formerie tự do mà. Bà ấy đang sốt ruột chờ ngài đó.”

“Ý anh là sao?”

“Thôi nào, ngài dự thẩm, tôi biết rất rõ ngài sẽ bằng lòng với cuộc thám hiểm nho nhỏ mà tôi đề xuất. Lời từ chối từ phía ngài là không thể chấp nhận được.”

“Tại sao?”

“Bà Formerie quá xinh đẹp.”

« Lùi
Tiến »