1.
Mười hai giờ mười lăm, trong một nhà hàng gần nhà thờ Madeleine, Thân vương đủng đỉnh dùng bữa trưa một mình. Ở bàn bên, hai chàng trai trẻ ngồi xuống. Anh ta cúi người chào và bắt đầu trò chuyện với họ, như cách người ta vẫn làm khi vô tình gặp được bạn bè.
“Các cậu đi tìm người đó à?”
“Vâng!”
“Có bao nhiêu người tất cả?”
“Sáu, hình như là thế. Mỗi người đi một hướng. Chúng tôi sẽ gặp ông Weber gần khu Nhà Ẩn Cư lúc hai giờ kém mười lăm.”
“Tốt lắm, tôi sẽ đến đó.”
“Sao ạ?”
“Không phải tôi là người dẫn đầu cuộc tìm kiếm này ư? Không phải việc của tôi là tìm thấy ông Lenormand ư, tôi đã thông báo công khai rồi còn gì?”
“Nói vậy, ngài thủ lĩnh thật sự tin rằng ông Lenormand chưa chết ạ?”
“Phải, từ hôm qua, tôi đã biết chắc chắn Altenheim và băng đảng của hắn đã đưa ông Lenormand và Gourel đến cầu Bougival rồi ném họ xuống sông. Gourel bị chìm xuống đáy, nhưng ông Lenormand thoát được. Tôi sẽ cung cấp tất cả các bằng chứng cần thiết khi đến thời điểm thích hợp.”
“Nhưng nếu ông ấy còn sống, tại sao ông ấy không xuất hiện?”
“Vì ông ấy không được tự do.”
“Vậy sự thật đúng như những gì ngài nói ạ? Ông ấy bị nhốt dưới hầm rượu trong biệt thự Hoa Tử Đằng thật?”
“Tôi có đầy đủ lý do để tin vào điều đó.”
“Làm sao ngài biết được? Dựa vào manh mối gì thế ạ?”
“Đó là bí mật của tôi. Tôi chỉ có thể nói cho các cậu một điều: Khi bí mật được “bật mí”, mọi người sẽ - nói thế nào nhỉ - sẽ rất chấn động đấy. Các cậu xong chưa?”
“Rồi ạ.”
“Xe của tôi đỗ đằng sau nhà thờ Madeleine. Gặp tôi ở đó.”
Tới Garches, Sernine cho xe đi, và cả bọn đi bộ đến con đường nhỏ dẫn vào trường của Geneviève. Đến đó, anh ta dừng lại.
“Nghe này, các cậu. Chuyện quan trọng nhất đây. Các cậu sẽ tới Nhà Ẩn Cư. Là cảnh sát điều tra, các cậu có quyền được vào bên trong, đúng không? Sau đó, các cậu đến ngay căn Cẩm Tú Cầu, căn nhà không có người ở cho tôi. Vào đó, các cậu xuống dưới tầng hầm và sẽ thấy dưới đó có một cửa chớp cũ. Chỉ cần nhấc cửa chớp đó lên, các cậu sẽ thấy ngay cửa vào của một đường hầm mà tôi mới phát hiện ra. Đường hầm này dẫn tới biệt thự Hoa Tử Đằng. Đó là lối đi bí mật để Gertrude và Nam tước Altenheim gặp nhau. Và đó cũng chính là đường ông Lenormand đi để rồi cuối cùng lại rơi vào tay kẻ thù.”
“Ngài nghĩ vậy ư, ngài thủ lĩnh?”
“Phải, tôi nghĩ thế. Còn bây giờ, vấn đề là thế này, các cậu tới đó và kiểm tra xem đường hầm có còn y nguyên như tôi sắp xếp đêm qua hay không: hai cánh cửa chắn trong đó phải để ngỏ; và cái lỗ gần cánh cửa thứ hai phải còn nguyên, cái gói bọc vải đen do chính tay tôi đặt ở đó cũng phải ở nguyên đấy.”
“Chúng tôi có phải mở cái gói ấy ra không?”
“Không cần, bên trong là quần áo thôi. Thôi, đi đi, và đừng để bị ai trông thấy. Tôi sẽ chờ các cậu.”
Mười phút sau, anh em nhà Doudeville quay lại.
“Hai cánh cửa vẫn mở.” Một người nói.
“Cái bọc vải màu đen thì sao?”
“Vẫn ở nguyên chỗ cũ, gần cánh cửa thứ hai.”
“Tuyệt lắm! Bây giờ là một giờ hai mươi lăm phút. Ông Weber sẽ đến cùng quân của mình. Họ sẽ tới đón lõng ở biệt thự và bao vây biệt thự ngay khi Altenheim vào trong. Tôi đã bàn bạc trước với Weber. Tôi sẽ bấm chuông, cửa sẽ mở. Và tôi sẽ đặt chân vào bên trong thành lũy đó. Một khi đã vào được rồi, tôi sẽ dùng kế của mình. Đi đi! Ý tưởng của tôi sẽ cho cả nhà tha hồ vui!”
Nói rồi, Sernine cho hai anh em nhà Doudeville lui. Một mình anh ta bước trên đường, vừa đi vừa độc thoại: “Mọi thứ đều ngon lành hết cả. Trận chiến diễn ra trên mặt trận do chính tay mình chọn. Chắc chắn mình sẽ thắng. Mình sẽ loại được hai kẻ thù, và sẽ chỉ còn lại một mình mình giải quyết vụ Kesselbach... Một mình mình thôi, với hai con át chủ bài: Pierre Leduc và Steinweg... Hơn nữa, nhà vua... Chỉ có duy nhất một điều: Altenheim định làm gì? Tất nhiên, hắn cũng có kế hoạch tấn công của hắn. Hắn định tấn công mình vào mặt nào? Và làm sao để biết hắn vẫn chưa tấn công mình bây giờ? Lo thật đấy! Liệu hắn có tố giác mình với cảnh sát không?”
Anh ta đi dọc sân chơi nhỏ trong trường. Các học sinh đang học ở trong lớp. Anh ta gõ cửa.
“A, cậu đấy hả?” Bà Ernemont ra mở cửa và nói. “Vậy là cậu để lại Geneviève dưới Paris à?”
“Muốn để Geneviève ở dưới đó, tôi phải đưa con bé xuống Paris trước đã chứ.” Anh ta đáp.
“Nhưng con bé xuống đó rồi còn gì, cậu gọi nó mà.”
“Vú nói sao?” Anh ta thảng thốt kêu lên, tóm lấy tay bà. “Ơ kìa, cậu phải biết rõ hơn tôi chứ!”
“Tôi có biết gì đâu... Vú kể đầu đuôi cho tôi đi!”
“Không phải cậu viết thư hẹn Geneviève ra gặp ở ga Saint-Lazare à?”
“Thế con bé đi rồi à?”
“Đi rồi... Mà sao thế?... Cậu và con bé hẹn nhau đi ăn trưa ở khách sạn Ritz mà.”
“Thư... Đưa thư cho tôi xem!”
Bà đi lấy bức thư và đưa cho anh ta.
“Trời ạ, vú già khốn khổ của tôi, vú không thấy bức thư này rõ là đồ giả à? Chữ viết được bắt chước rất giống... nhưng vẫn là giả thôi... Hiển nhiên, ai cũng thấy.” Anh ta giận dữ ấn hai bàn tay siết chặt vào hai bên thái dương. “Mình vẫn luôn lo hắn đi nước này. Thằng khốn bẩn thỉu! Hắn tấn công mình qua con bé... Nhưng làm sao hắn biết được? Không, hắn biết làm sao được... Hắn thử lại lần thứ hai thôi... và là vì Geneviève, vì hắn thích con bé... Ôi, không được! Không bao giờ! Vú này, vú có chắc là con bé không yêu đương gì hắn không?... A! Tôi mất trí rồi! Từ từ... từ từ... Mình phải tập trung suy nghĩ... giờ không phải lúc...”
Anh ta xem đồng hồ.
“Một giờ ba mươi lăm... Mình có thời gian... Ngốc thể không biết! Thời gian làm cái gì? Mình có biết con bé ở đâu đâu?”
Anh ta đi đi lại lại như một người điên, và bà vú già của anh ta có vẻ kinh ngạc lắm khi thấy anh ta bấn loạn và mất tự chủ như vậy.
“Nói cho cùng…” Bà nói. “Chắc gì con bé đã không nghi ngờ đó là cái bẫy...”
“Vậy con bé có thể ở đâu được?”
“Tôi không biết... có lẽ ở nhà bà Kesselbach...”
“Đúng rồi... đúng rồi... vú nói đúng.” Anh ta reo lên, đột ngột có chút hy vọng. Và anh ta chạy như bay về phía Nhà Ẩn Cư.
Trên đường, ở gần cổng ra vào, anh ta gặp anh em nhà Doudeville đang đi vào chòi gác cổng. Chòi gác cổng nhìn ra đường; nhờ đó, họ sẽ quan sát được người ra vào biệt thự Hoa Tử Đằng. Anh ta không dừng lại mà đi thẳng đến căn Hoàng Hậu, gọi Suzanne ra, bảo cô dẫn anh ta tới gặp bà Kesselbach.
“Geneviève đâu?” Anh ta hỏi.
“Geneviève ấy ạ?”
“Phải, cô ấy không sang đây à?”
“Không, đã mấy hôm rồi cô ấy không sang chơi.”
“Nhưng cô ấy sẽ đến, đúng không?”
“Ngài nghĩ thế ạ?”
“Sao thế? Tôi chắc chắn mà. Bà nghĩ cô ấy ở đâu? Bà nhớ thử xem?...”
“Tôi có cố cũng không ích gì. Tôi đảm bảo với ngài, Geneviève và tôi không hẹn hò gặp gỡ gì nhau.” Rồi, đột nhiên, nàng sợ hãi. “Không phải là ngài đang lo lắng đấy chứ? Geneviève gặp chuyện gì sao?”
“Không, không có gì.”
Anh ta đã ra bên ngoài tự lúc nào. Một ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu anh ta. Ngộ nhỡ Nam tước Altenheim không có ở biệt thự Hoa Tử Đằng thì sao? Ngộ nhỡ giờ hẹn đã thay đổi?
“Mình phải gặp hắn ta.” Sernine tự nhủ. “Mình phải gặp, bằng mọi giá.”
Anh ta quýnh quáng chạy như điên, chẳng buồn để ý đến xung quanh. Nhưng, đến trước chòi gác cổng, anh ta lập tức lấy lại bình tĩnh: Anh ta nhìn thấy Phó phòng Điều tra đang nói chuyện với anh em nhà Doudeville trong vườn.
Nếu vẫn còn sáng suốt và sắc sảo như bình thường, có lẽ anh ta đã nhận ra ông Weber hơi giật mình khi anh ta đến gần, nhưng rốt cuộc, anh ta lại không thấy gì cả.
“Ông Weber đây, phải không ạ?” Anh ta hỏi.
“Vâng... Tôi có vinh dự tiếp chuyện ai đây ạ?”
“Thân vương Sernine.”
“A, hay quá! Ngài Giám đốc Sở Cảnh sát đã kể cho tôi về sự giúp đỡ to lớn của ngài, thưa ngài.”
“Sự giúp đỡ này vẫn chưa được trọn vẹn khi tôi chưa giao được bọn cướp cho các ngài.”
“Sẽ không lâu đâu ạ. Tôi thấy đã có một tên cướp vừa bước vào đây rồi; một gã trông rất quyền uy... đeo kính một mắt.”
“Thế là Nam tước Altenheim rồi. Người của ông đã tập trung ở đó chưa, ông Weber?”
“Rồi, họ nấp dọc bên đường, cách đó hai trăm mét.”
“Chà, ông Weber ạ, theo tôi thấy, có lẽ ông nên tập hợp họ lại ở chòi gác này. Từ đây, chúng ta sẽ đến biệt thự. Tôi sẽ bấm chuông. Vì Nam tước Altenheim biết tôi, tôi nghĩ sẽ có người ra mở cửa và tôi sẽ vào... cùng với ông.”
“Kế hoạch đó hay lắm.” Ông Weber nói. “Tôi sẽ trở lại ngay.”
Ông ta rời khỏi khu vườn, bước xuống đường, và đi về phía ngược hướng với biệt thự Hoa Tử Đằng.
Serninenhanh chóng tóm lấy cánh tay một cậu Doudeville. “Chạy theo ông ta, Jacques... Cầm chân ông ta... sao cho tôi có đủ thì giờ vào bên trong biệt thự Hoa Tử Đằng... Sau đó, cố trì hoãn cuộc tấn công... càng lâu càng tốt... cố viện ra lý do... Tôi cần mười phút... Bao vây ngôi biệt thự... nhưng chớ có vào bên trong. Còn cậu, Jean, đến và canh ở căn Cẩm Tú Cầu, ngay cửa đường hầm. Nếu tay Nam tước trốn ra theo lối đó, đập vỡ đầu hắn cho tôi!”
Anh em nhà Doudeville tuân lệnh, lập tức lên đường. Thân vương cũng rời khỏi khu vườn và chạy tới một cánh cổng cao có chấn song bằng sắt, là lối vào biệt thự Hoa Tử Đằng.
Anh ta có nên bấm chuông không?.
Không có ai xung quanh. Anh ta nhún người, nhảy một phát lên cánh cổng, một chân giẫm lên ổ khóa; tay bám vào song sắt, lấy đầu gối làm điểm tựa, anh ta dồn sức vào hai cổ tay, tự búng mình lên cao. Anh ta trót lọt tung mình qua cánh cổng mà không vướng vào những mũi nhọn ở đầu thanh sắt rồi hạ xuống đất.
Nơi anh ta tiếp đất là một khoảng sân lát đá, anh ta nhanh chóng chạy băng qua sân, leo lên các bậc tam cấp ở một hàng hiên có cột bao quanh, có cửa sổ nhìn ra ngoài. Tất cả những cửa sổ đó đều có cửa chớp chắc chắn đóng kín mít. Lúc anh ta còn đứng đực ra suy nghĩ làm cách nào để vào được bên trong, bỗng nhiên, cửa ra vào hé mở, cùng tiếng sắt thép va vào nhau loảng xoảng, làm anh ta nhớ đến cánh cửa ngôi biệt thự ở đường Villa Dupont, và Altenheim xuất hiện.
“Nói thế nào nhỉ, Thân vương, đây là cách anh xâm phạm tư gia đấy à? Tôi buộc phải nhờ đến lực lượng hiến binh đấy, anh bạn ạ!”
Sernine tóm lấy cổ hắn và quẳng hắn xuống một băng ghế.
“Geneviève... Geneviève đâu? Nếu mi không nói cho ta biết mi đã làm gì với con bé, thằng khốn kiếp...”
“Anh nhìn đi!” Nam tước nói đứt quãng. “Anh đang làm tôi không nói được đấy.”
Sernine thả tay ra. “Nói thẳng vào vấn đề... Và nhanh lên!... Trả lời mau... Geneviève đâu?”
“Có điều này….” Nam tước trả lời. “Một điều cấp bách hơn rất nhiều, đặc biệt là ở nơi mà những người như anh và tôi để ý, đó là phải thấy nơi ấy như nhà mình...”
Và hắn cẩn thận khép cánh cửa được hắn đóng thêm rất nhiều then cài. Sau đó, hắn dẫn Sernine vào phòng khách bên cạnh, một căn phòng không bàn không ghế, cũng chẳng có rèm cửa. Hắn nói: “Giờ tôi là người của anh rồi. Tôi có thể làm gì cho anh, thưa Thân vương?”
“Geneviève đâu?”
“Cô ấy đang rất khỏe mạnh.”
“A! Vậy là mi thừa nhận?”
“Tất nhiên! Tôi thậm chí còn thành thật nói cho anh biết sự liều lĩnh của anh trong việc này khiến tôi rất ngạc nhiên. Sao anh không phòng bị gì cả? Chắc chắn một điều...”
“Đủ rồi! Con bé đâu?”
“Anh chẳng lịch sự gì cả.”
“Con bé đâu?”
“Giữa bốn bức tường, tự do...”
“Tự do?”
“Phải, tự do đi từ bức tường này sang bức tường khác.”
“Ở Villa Dupont, đúng không? Trong cái nhà tù mà mi tưởng tượng ra cho ông Steinweg sao?”
“A! Anh biết không... Không, cô ấy không có ở đó.”
“Vậy thì ở đâu? Nói mau, bằng không.”
“Nào, Thân vương của tôi, anh nghĩ tôi ngu đến mức nói cho anh biết bí mật mà tôi muốn giữ kín với anh à? Anh yêu cô gái nhỏ kia...”
“Câm mồm!” Sernine nổi giận thét lên. “Ta cấm mi...”
“Rồi sao? Có việc gì mà phải xấu hổ? Tôi cũng yêu cô ấy và tôi đã mạo hiểm...”
Hắn chưa kịp nói hết thì đã hoảng hồn vì cơn thịnh nộ đáng sợ của Sernine, cơn thịnh nộ bị nén lại, không lộ ra bằng lời, làm biến dạng cả ngũ quan của anh ta.
Họ nhìn nhau rất lâu, bên nào cũng tập trung tìm kiếm điểm yếu của đối phương. Cuối cùng, Sernine bước tới và dõng dạc như một kẻ chiếm thế thượng phong, giống như đe dọa chứ không phải là điều đình.
“Nghe tôi nói đây.” Anh ta nói. “Anh vẫn còn nhớ lời đề nghị hợp tác anh đã đưa ra với tôi chứ? Vụ Kesselbach dành cho cả hai chúng ta... chúng ta sẽ hành động cùng nhau... chúng ta sẽ chia lợi nhuận... Tôi đã từ chối... Nhưng hôm nay, tôi chấp nhận...”
“Quá muộn rồi.”
“Từ từ đã. Tôi còn chấp nhận hơn thế nữa: Tôi bỏ vụ này... Tôi không can thiệp vào bất cứ điều gì... Anh sẽ có tất cả... Nếu cần, tôi sẽ giúp anh.”
“Điều kiện là gì?”
“Cho tôi biết Geneviève ở đâu?”
Gã Nam tước nhún vai. “Anh ngớ ngẩn quá, Lupin a. Tôi lấy làm tiếc cho anh đấy... Ở tuổi anh...”
Im lặng nặng nề lại bao trùm hai địch thủ, một sự im lặng khủng khiếp. Rồi Nam tước chế nhạo: “Nhìn anh khóc lóc và van xin thế này mới vui làm sao. Nói thế nào nhỉ? Tôi thấy thế này quả đúng là anh binh nhì đang đập cho tướng quân một trận om xương đấy!”
“Ngu xuẩn!” Sernine lầm bầm.
“Thân vương ạ, tối nay tôi sẽ phái người tới... nếu anh vẫn còn trên cõi đời này.”
“Ngu xuẩn!” Sernine lặp lại với vẻ khinh miệt vô cùng.
“Anh muốn giải quyết vấn đề ngay ở đây và luôn lúc này chứ? Tùy anh thôi, Thân vương của tôi ạ: Giờ cuối cùng của anh đã điểm. Anh có thể phó thác linh hồn mình cho Chúa. Anh cười sao! Đúng là sai lầm. Tôi có một lợi thế cực lớn so với anh: Tôi sẵn sàng giết người... nếu cần...”
“Ngu xuẩn!” Sernine lại nói. Anh ta rút đồng hồ ra. “Bây giờ là hai giờ, Nam tước ạ. Anh chỉ còn vài phút nữa thôi. Lúc hai giờ năm phút, chậm nhất là hai giờ mười, ông Weber và nửa tá người - ai nấy đều rắn rỏi, lực lưỡng, không biết hạ thủ lưu tình là gì, sẽ tiến vào hang ổ của anh và tóm lấy anh... Anh cũng đừng vội cười. Đường hầm thoát hiểm mà anh đang nghĩ đến trong đầu kia đã bị phát hiện rồi; tôi biết đường hầm đó, đường hầm đã bị phục kích. Nên chắc chắn anh sẽ bị tóm. Điều đó đồng nghĩa với đoạn đầu đài, anh bạn thân mến ạ.”
Altenheim tái mặt. Hắn lắp bắp: “Do anh làm?... Quân bỉ ổi...”
“Ngôi nhà này đã bị bao vây. Cảnh sát sắp tấn công vào đây rồi đó. Nói... và tôi sẽ cứu anh.”
“Bằng cách nào?”
“Toán người phục kích ở cửa đường hầm trong căn Cẩm Tú Cầu là người của tôi. Tôi chỉ cần nói một tiếng là anh được cứu. Nói!”
Altenheim suy nghĩ một lúc, xem chừng có vẻ do dự; nhưng đột nhiên, hắn cương quyết trở lại và tuyên bố: “Toàn những lời bịp bợm. Anh làm gì đơn giản đến mức tự quăng mình vào miệng cọp.”
“Anh quên Geneviève mất rồi. Nếu không vì con bé, anh nghĩ tôi sẽ ở đây chắc? Nói!”
“Không!”
“Tốt lắm! Hãy chờ mà xem!” Sernine nói. “Hút thuốc chứ?”
“Xin cảm ơn.”
Vài giây sau.
“Anh có nghe thấy không?” Sernine nói.
“Có... có...” Altenheim nói và nhổm dậy.
Tiếng đập cổng thình thình vang lên. Sernine nói: “Lần này thậm chí còn không như thông lệ nữa... Chẳng thèm mào đầu gì... Anh vẫn kiên quyết thế à?”
“Hơn bao giờ hết.”
“Anh biết đấy, với những công cụ mà họ có, sẽ không lâu nữa đâu.”
“Nếu họ vào được trong căn phòng này rồi, tôi vẫn khước từ được.”
Cổng đã bị phá. Họ nghe thấy tiếng bản lề kêu kẽo kẹt.
“Để mình bị bắt tại trận...” Sernine tiếp tục. “... Còn chấp nhận được. Nhưng tự tra tay vào còng thì quả là ngu ngốc. Nào, chớ có cứng đầu nữa. Nói... rồi chuồn!”
“Thế còn anh?”
“Tôi ở lại đây. Tôi có gì phải sợ nào?”
“Nhìn đi kìa!”
Nam tước chỉ vào khe hở trên cửa chớp. Sernine ghé mắt vào và giật bắn mình. “Thằng khốn! Mi cũng tố giác ta! Weber không chỉ mang theo mười người, mà là năm mươi, một trăm, hai trăm người...”
Nam tước phá lên cười rất thật tình. “Nếu có nhiều người như vậy, tất nhiên đó là vì Lupin; quá rõ rồi! Với tôi thì chỉ cần nửa tá.”
“Mi đã báo cảnh sát sao?”
“Phải.”
“Mi đưa ra bằng chứng nào?”
“Tên của anh: Paul Sernine , tức là Arsène Lupin.”
“Mi tự phát hiện ra điều đó sao?... Một điều không ai nghĩ đến? Không thể nào! Là người kia . Thừa nhận đi!”
Anh ta lại ngó qua khe cửa. Một đoàn cảnh sát vây quanh biệt thự; và lúc này, tiếng thình thình đã vang lên ở cửa ra vào. Dẫu sao, anh ta cũng phải cân nhắc một trong hai việc: hoặc là bỏ trốn, hoặc là thực hiện kế hoạch mà anh ta đã lập ra. Nhưng, nếu bỏ trốn, dù chỉ chốc lát thôi, nghĩa là anh ta phải bỏ lại Altenheim; và ai dám đảm bảo gã Nam tước không còn lối thoát hiểm nào để trốn nữa? Ý nghĩ này làm Sernine đờ người ra. Gã Nam tước được tự do! Gã Nam tước được tự do quay lại với Geneviève, và tra tấn cô, và bắt cô làm nô lệ cho tình yêu đáng ghê tởm của mình!
Kế hoạch bị cản trở, anh ta buộc phải ứng biến khẩn cấp, đã thế, Geneviève lại đang gặp nguy hiểm, Serine phân vân dữ dội. Mắt dán chặt vào mắt Nam tước, anh ta muốn tước lấy bí mật kia khỏi hắn và chuồn khỏi đây, thậm chí, anh ta còn không cố thuyết phục hắn thêm nữa. Xem ra, nói gì với hắn cũng chỉ phí lời. Và, trong khi mải đeo đuổi dòng suy nghĩ, anh ta tự hỏi gã Nam tước đang nghĩ gì trong đầu, vũ khí của hắn là gì, hy vọng thoát khỏi cảnh nguy khốn của hắn là gì?
Cửa tiền sảnh, dù được cài kĩ, dù được gia cố bằng sắt tấm, đã sắp bung. Họ nghe thấy những tiếng nói lao xao.
“Mi có vẻ tự tin nhỉ.” Sernine nói.
“Tất nhiên!” Altenheim kêu lên và bất ngờ gạt chân Sernine, làm anh ta ngã xuống sàn. Rồi Altenheim bỏ chạy.
Sernine lập tức bật dậy, lao vào một cánh cửa nhỏ dưới cầu thang mà Altenheim vừa mới khuất dạng, và chạy xuống những bậc thang bằng đá dẫn tới tầng hầm...
Anh ta tìm được gã Nam tước trong một hành lang dẫn tới một căn phòng rộng, trần thấp, gần tối đen như mực. Khi đó, Nam tước đang quỳ gối, nhấc cửa sập lên.
“Đồ ngốc!” Sernine kêu lên, nhào vào người hắn. “Mi biết rất rõ cuối đường hầm có người của ta đang chờ sẵn, và họ đã nhận được lệnh giết mi như giết một con chó... Trừ khi.. trừ khi mi không làm thế. Mi còn một lối thoát hiểm khác thông với chỗ này... A, đúng rồi, dĩ nhiên là thế, ta đã đoán vậy rồi mà!... Và mi thử tưởng tượng...”
Cuộc vật lộn khá ác liệt. Altenheim là một gã khổng lồ thực sự, lại được trời phú cho cơ bắp khỏe phi thường. Hắn ôm cứng lấy đối thủ, ép chặt đối thủ vào ngực mình, làm Sernine tê rần hai cánh tay, và hắn cố bóp chết anh ta.
“Dĩ nhiên... dĩ nhiên rồi.” Sernine thở hắt ra đầy khó nhọc. “Dĩ nhiên rồi... Tính toán kĩ ra phết... Chỉ cần ta không thể dùng tay đánh gãy bộ phận nào đó trên người mi, mi sẽ có lợi thế... Nhưng mà... mi làm được không?”
Cửa lúc bấy giờ đã bị sập lại, hai người họ vật lộn ngay bên trên cánh cửa đó. Sernine rùng mình một cái. Hình như cánh cửa đang dịch chuyển. Anh ta cảm nhận được lực tác động phía bên dưới cánh cửa hòng đẩy nó lên, và Nam tước hẳn cũng đã thấy điều đó, vì hắn cố hết sức để lăn khỏi “chiến địa”, cho cửa sập có thể mở ra.
“Là kẻ kia !” Sernine nghĩ thầm. Cơn kinh hoàng phi lý mà nhân vật bí ẩn này mang tới rùng rùng chạy khắp người anh ta. “Là kẻ kia ... Nếu hắn trèo được lên đây, đời mình kể như xong.”
Altenheim nhích dần từng chút một, hành động rất kín kẽ, khó nhận ra nên đã dịch được ra ngoài từ lúc nào; và hắn cố kéo đối thủ của mình ra theo. Nhưng cùng lúc đó, Sernine quặp chặt chân vào hai chân Nam tước, và cũng từ từ từng chút một, anh ta cố rút một tay của mình ra khỏi vòng siết của đối thủ.
Trên đầu hai người, tiếng phá cửa dội xuống, nghe như tiếng trục phá thành đang nện thật lực vào cánh cửa.
“Mình có năm phút.” Sernine thầm nghĩ. “Một phút nữa thôi, gã này phải...” Rồi, anh ta lớn tiếng: “Coi chừng đấy, anh bạn. Đứng dậy!”
Anh ta ghì hai đầu gối của mình lại gần nhau bằng một lực kinh hồn. Nam tước ré lên, một bên đùi của hắn bị xoắn lại. Rồi, nhân lúc đối thủ đau đớn, Sernine dồn sức rút tay phải ra và thộp ngay lấy cổ họng của Altenheim.
“Hay lắm! Thế này có phải cả hai thoải mái hơn rất nhiều không?... Không, không đáng phải dùng tới dao đâu... Nếu mi rút dao, ta sẽ vặn cổ mi như vặn cổ gà. Thấy không, ta lịch sự và chu đáo lắm... Ta không bóp mạnh đâu... chỉ đủ để mi không muốn giãy giụa gì thôi.”
Vừa nói, anh ta vừa thò tay vào túi, lấy ra một sợi dây thừng mảnh, và chỉ bằng một tay, với ngón nghề điêu luyện, anh ta siết được sợi dây vào cổ tay Altenheim. Gã Nam tước không kháng cự nổi nữa. Bằng vài động tác rất chính xác, Sernine đã trói được Nam tước lại.
“Ngoan lắm! Ngoan đến thế là cùng! Ta không nhận ra mi nữa đấy. Đây, nếu mi muốn tìm cách trốn, ta còn một cuộn dây để giúp mình hoàn thành công việc nho nhỏ ấy... Cổ tay trước cái đã... Rồi bây giờ tới cổ chân... Đúng rồi!... Trời đất ơi! Mi ngoan quá đi thôi!”
Dần dần, gã Nam tước cũng tỉnh táo trở lại. Hắn lè nhè: “Nếu anh bỏ tôi lại, Geneviève sẽ chết.”
“Thật á?... Bằng cách nào?... Giải thích đi xem nào.”
“Cô ấy bị nhốt. Không ai biết chỗ. Nếu tôi bị đưa đi, cô ấy sẽ chết vì đói... như Steinweg vậy...”
Sernine rùng mình. Anh ta nói: “Phải, nhưng mi sẽ nói thôi.”
“Không bao giờ!”
“Có, mi sẽ nói. Không phải lúc này; giờ quá muộn rồi. Mà là tối nay.” Sernine nghiêng người, nói thầm vào tai hắn: “Nghe này, Altenheim, và hiểu cho rõ nhé. Tí nữa, mi sẽ bị bắt. Tối nay, mi cứ ngủ ở đồn. Chuyện sống còn đấy, không thay đổi được. Bản thân ta đây cũng chẳng thể làm được gì để ngăn chặn. Và ngày mai, họ sẽ đưa mi lên trại giam Santé, và sau đó, mi biết ở đâu mà... Chà, ta sẽ ban cho mi một cơ hội nữa. Tối nay, mi hiểu chứ, tối nay, ta sẽ tới phòng giam của mi ở trên đồn, và mi sẽ cho ta biết Geneviève ở đâu. Hai tiếng sau, nếu mi không nói dối, mi sẽ được tự do. Nếu không... nghĩa là mi không quan tâm mấy đến giá trị cái đầu của mình.”
Nam tước không đáp. Sernine đứng dậy và lắng tai nghe ngóng. Có tiếng loảng xoảng rất lớn ở bên trên. Cửa trước đã đổ xuống. Tiếng bước chân rầm rập nện trên sàn hành lang và sàn phòng khách. Ông Weber và người của ông ta đang tỏa đi tìm người.
“Xin bái biệt, Nam tước, hãy suy nghĩ về chuyện đêm nay. Phòng giam là một nhà tư vấn đại tài đấy.”
Anh ta đẩy tù nhân của mình sang một bên để nhấc cửa sập. Quả nhiên, đúng như anh ta nghĩ, cầu thang phía dưới không còn ai.
Anh ta bước xuống, cẩn thận để cửa sập mở toang hoác phía sau, làm như anh ta định sẽ quay trở lại.
Có hai mươi bậc thang tất cả, cuối cầu thang là điểm bắt đầu của đường hầm nơi ông Lenormand và Gourel từng đi từ hướng ngược lại tới.
Anh ta đặt chân vào đường hầm và kêu lên một tiếng. Anh ta có cảm giác hình như còn một người nữa đang hiện diện trong này.
Anh ta thắp đèn lên. Đường hầm vắng tanh.
Anh ta rút súng, lên đạn và nói lớn: “Được lắm... Tôi sẽ bắn đấy.”
Không lời đáp. Không một tiếng động.
“Chắc chắn là ảo giác.” Anh ta nghĩ. “Kẻ đó đã trở thành nỗi ám ảnh mất rồi... Thôi nào, nếu muốn thắng cuộc chơi và tới được cửa ra thì phải nhanh lên... Chỗ cửa ra nơi mình đặt bọc quần áo không còn xa nữa. Mình sẽ lấy cái bọc... và xong một cú lừa!... Một cú lừa rất ngọt! Một trong những cú lừa xuất sắc nhất của Lupin...”
Anh ta chạy tới chỗ cánh cửa đang mở và dừng ngay lại. Bên phải là đường hầm mà ông Lenormand đã đào để thoát hiểm lúc nước dâng. Anh ta khom người xuống, thò đèn vào trong hầm.
“Ối!” Anh ta giật mình kêu lên. “Không, không thể nào... Hẳn là Doudeville đã đẩy bọc quần áo ra xa mất rồi.”
Nhưng anh ta tìm mãi, lùng sục mãi trong đường hầm tối mà vẫn chẳng thấy gì. Bọc quần áo đã biến mất. Và anh ta chắc chắn kẻ bí ẩn kia đã lấy nó đi.
“Tiếc thật! Đã sắp xếp mọi việc kĩ lưỡng đến vậy rồi! Hừm, mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, nhưng mình vẫn sẽ thành công rực rỡ thôi... Vấn đề bây giờ là phải hành động càng nhanh càng tốt... Doudeville đang ở căn Cẩm Tú Cầu... Mình chắc chắn sẽ rút êm... Thôi không nghĩ linh tinh nữa... Mình phải nhanh tay nhanh chân và chỉnh đốn lại mọi thứ, nếu có thể... Sau đó, bọn mình sẽ chăm sóc “hắn”... Ồ, tốt hơn hết, kẻ đó nên tránh xa móng vuốt của mình!”
Nhưng anh ta phải sững sờ bật ra một tiếng kêu; anh ta đã đến chỗ cánh cửa còn lại, là cánh cửa cuối cùng thông ra căn nhà nhỏ, tuy nhiên cánh cửa này đang đóng kín. Anh ta lao mạnh vào cánh cửa. Nào có ích gì? Anh ta có thể làm được gì?
“Lần này...” Anh ta lẩm bẩm. “Mình xong đời rồi.”
Chán chường, anh ta ngồi phịch xuống đất. Anh ta cảm nhận rõ sự yếu đuối của mình khi đối mặt với kẻ bí ẩn kia. Chẳng tính Altenheim vào làm gì. Nhưng kẻ kia, con người của bóng tối và câm lặng, lù lù hiện ra trước mặt anh ta, áp chế anh ta, làm đảo lộn mọi kế sách của anh ta và làm anh ta kiệt sức với những cuộc tấn công quỷ quyệt và gian giảo của mình.
Anh ta đã bị đánh bại.
Weber sẽ tìm thấy anh ta trong này, giống như một con thú bị dồn vào chân tường, vào tận đáy hang.
2.
“Không! Không được!” Anh ta nói và đứng bật dậy. “Nếu chỉ có một mình, cũng được thôi!... Nhưng còn Geneviève nữa, Geneviève, phải cứu được con bé ngay trong đêm nay... Rốt cuộc, trò này mình vẫn chưa thua... Nếu kẻ kia biến mất nhanh như vậy, chứng tỏ lối ra thứ hai chỉ ở quanh đây. Nào, nào, Weber và người của lão vẫn chưa bắt được mình mà...”
Anh ta bắt đầu xem xét đường hầm tỉ mỉ. Với chiếc đèn trên tay, anh ta soi từng viên gạch xây nên vách hầm khủng khiếp này. Bỗng đâu, một tiếng rú vang đến tai anh ta, tiếng rú kinh hoàng khiến anh ta rùng mình vì khổ não.
Tiếng thét vang lên từ phía cửa sập. Và anh ta chợt nhớ ra mình vẫn để ngỏ cửa sập khi anh ta định quay trở lại biệt thự Hoa Tử Đằng.
Anh ta vội vàng quay trở lại và đi qua cánh cửa đầu tiên. Trên đường đi, chiếc đèn lồng của anh ta bất ngờ tắt ngóm; và anh ta thấy có cái gì đó, đúng hơn là ai đó vừa sượt qua đầu gối anh ta, ai đó bò dọc theo bức tường. Cũng ngay lúc ấy, anh ta có cảm giác kẻ lạ nọ đang biến mất, đang dần khuất dạng, mà anh ta lại không biết hắn khuất vào lối nào.
Đúng lúc đó, anh ta vấp phải một bậc thang.
“Đây chính là lối thoát thứ hai.” Anh ta nghĩ. “Hắn trốn qua lối này.”
Cao trên đầu, lại vang lên tiếng rú lúc trước, nhưng lần này không to, rồi sau đó, chỉ còn là những tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ...
Anh ta chạy lên cầu thang, leo lên căn hầm và ào tới chỗ Nam tước.
Altenheim nằm hấp hối, một dòng máu đỏ tuôn ra từ cổ họng! Dây trói trên người hắn bị cắt, nhưng dây trói ở cổ tay và cổ chân hắn vẫn còn nguyên. Tên đồng bọn của hắn không thể cởi trói cho hắn nên đã cắt luôn cổ hắn.
Sernine kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt. Khắp người anh ta đổ mồ hôi lạnh. Anh ta nghĩ đến Geneviève đang bị cầm tù, bơ vơ, không ai giúp được, bởi chỉ có một mình Nam tước biết cô bị nhốt ở đâu.
Anh ta nghe rõ tiếng các cảnh sát mở cánh cửa nhỏ ở sảnh. Anh ta nghe rõ tiếng họ chạy xuống cầu thang dưới bếp.
Giữa anh ta và họ không còn vật cản nào nữa, ngoại trừ cửa đi xuống căn hầm anh ta đang đứng. Anh ta cài chốt lại ngay giây phút các cảnh sát chạm vào tay nắm cửa.
Cửa sập đang mở toang hoang ngay bên cạnh anh ta; thế nghĩa là anh ta vẫn có thể được an toàn, vì vẫn còn lối thoát hiểm thứ hai.
“Không!” Anh ta tự nhủ. “Geneviève trước. Sau này, nếu có thời gian, mình sẽ nghĩ đến bản thân sau.”
Anh ta khuỵu gối và đặt tay lên ngực Nam tước. Tim vẫn còn đập. Anh ta cúi xuống thấp hơn. “Anh có nghe thấy tôi không?”
Mí mắt người đang nằm yếu ớt chớp.
Người đàn ông đang thoi thóp chỉ khò khè thở. Liệu có thể hỏi được gì từ một người chỉ còn sống lay lắt?
Cảnh sát đang phá cửa tầng hầm - thành lũy cuối cùng. Sernine thì thầm nói: “Tôi sẽ cứu anh... Tôi có phương thuốc hiệu nghiệm lắm... Chỉ một lời thôi... Geneviève ở đâu?”
Tựa như những lời chan chứa hy vọng ấy đã giúp Altenheim hồi phục. Hắn ú ớ, cố gắng nói.
“Trả lời đi!” Sernine kiên trì giục. “Trả lời đi, tôi sẽ cứu anh... Trả lời đi... Hôm nay là mạng sống, còn ngày mai là tự do của anh đấy... Trả lời đi!”
Cánh cửa rung lên dưới những cú nện của trục phá tường.
Nam tước chỉ ộc được ra những âm tiết khó hiểu. Sernine cúi sát người Nam tước, lo sợ; toàn bộ sinh lực, ý chí đều căng thẳng hết sức. Anh ta thở hồng hộc vì khổ sở. Anh ta không buồn nghĩ tới cảnh sát, tới vụ bắt giữ không thể tránh khỏi kia, tới nhà tù... Anh ta chỉ nghĩ tới Geneviève... Geneviève chết dần chết mòn vì đói, và chỉ một lời từ kẻ khốn nạn kia, nhất định sẽ cứu được cô!..
“Trả lời đi!... Anh phải trả lời!...”
Anh ta hết ra lệnh lại khẩn nài. Altenheim lắp bắp, như thể bị thôi miên và bị khuất phục trước vẻ uy quyền bất khuất này: “Ri... Rivoli...”
“Đường Rivoli, phải không? Anh nhốt con bé trong một ngôi nhà trên đường này... đúng không? Số mấy?
Một tiếng đinh tai... rồi những tiếng hò reo đắc thắng. cánh cửa đã đổ.
“Xông lên, anh em!” Ông Weber thét lớn. “Bắt lấy hắn... Bắt lấy cả hai!”
Sernine vẫn khuỵu gối bên Nam tước. “Số mấy... Trả lời đi... Nếu anh yêu con bé, hãy trả lời... Sao anh lại im lặng vậy?”
“Hai mươi... hai mươi bảy.” Nam tước thều thào.
Những bàn tay cảnh sát đã siết lấy người Sernine. Mười khẩu súng lục chĩa thẳng vào anh ta.
Anh ta đứng dậy, mặt đối mặt với cảnh sát. Các cảnh sát vội vàng lùi lại vì nỗi sợ hãi trong bản năng.
“Nếu anh cử động, Lupin...” Ông Weber kêu lên, súng lăm lăm chĩa vào anh ta. “Tôi sẽ bắn nát sọ anh.”
“Đừng bắn!” Sernine nghiêm nghị nói. “Không cần thiết. Tôi đầu hàng.”
“Đồ bịp bợm! Lại một trò lừa đảo khác của anh thôi!”
“Không!” Sernine tiếp tục. “Trận chiến đã kết thúc. Ông không được phép bắn. Tôi không hề tự vệ.”
Anh ta rút hai khẩu súng lục ra và ném xuống đất.
“Đồ bịp bợm!” Ông Weber vẫn cứng lòng lặp lại. “Ngắm thẳng vào tim hắn, các cậu! Động đậy dù chỉ một chút: bắn! Nói dù chỉ một lời: bắn!”
Bấy giờ có mười cảnh sát. Ông ta gọi thêm năm người nữa đến. Mười lăm họng súng chĩa thẳng vào tim Sernine. Người giận sôi, run lên vì sung sướng lẫn sợ hãi, ông ta thét: “Vào tim! Vào đầu! Không thương xót! Nếu hắn cử động, nếu hắn nói... bắn vào nơi hắn đứng!”
Tay đút túi, Sernine thản nhiên nhếch mép cười. Tử thần đang hiện diện, cách lồng ngực anh ta năm phân, cách hai thái dương anh ta mỗi bên năm phân. Mười lăm ngón tay đặt vào cò súng.
“A!” Ông Weber cười khùng khục. “Hay quá, hay quá đi mất!... Tôi thấy lần này chúng tôi đã thắng... và theo cách khó chịu nhất đối với anh, anh Lupin ạ!”
Ông ta cho người gạt cửa chớp ở một ô thông khí khá lớn sang một bên, ánh sáng ban ngày đột ngột ùa vào trong căn hầm, và ông ta quay sang Altenheim. Nhưng ông ta kinh ngạc khi thấy gã Nam tước mà mình ngỡ là đã chết mở mắt ra, đôi mắt ngây dại, khủng khiếp ầng ậng những dấu hiệu của cái chết đang tới gần. Hắn nhìn ông Weber. Rồi hình như hắn muốn tìm ai đó và khi nhìn thấy Sernine, lửa hận bỗng bùng lên trong lòng hắn, dữ dội tới nỗi khôi phục được cả một phần sức mạnh của hắn.
Hắn chống hai cổ tay, cố rướn người lên và gắng sức nói.
“Anh biết hắn ta hả?” Ông Weber nói.
“Đúng!”
“Là Lupin phải không?”
“Đúng... Lupin...”
Sernine lắng tai nghe, nụ cười vẫn nhếch trên khóe môi. “Trời đất ơi! Ôi vui quá xá là vui!” Anh ta kêu lên.
“Anh còn điều gì muốn nói nữa không?” Thấy môi của Nam tước mấp máy đầy khó nhọc, ông Weber mới hỏi.
“Có!”
“Về ông Lenormand chăng?”
“Đúng!”
“Anh bắt nhốt ông ấy? Ở đâu? Trả lời mau...”
Đôi cánh tay Altenheim rung bần bật vì cố đỡ nửa thân trên, mắt trừng trừng, tay run rẩy chỉ về phía một cái tủ ở góc phòng.
“Kia... kia...” Hắn nói.
“A! A! Lộ mất rồi!” Lupin cười khùng khục.
Ông Weber mở tủ. Trên một ngăn tủ, có một cái bọc bằng vải đen. Ông ta giở bọc ra và thấy trong đó có một cái mũ, một cái hộp nhỏ, ít quần áo... Ông ta giật mình. Ông ta nhận ra chiếc áo khoác dài màu ô liu của ông Lenormand.
“Ôi, lũ bất nhân!” Ông ta gào lên. “Chúng giết ông ấy mất rồi!”
“Không!” Altenheim lắc đầu, nói.
“Vậy...?”
“Là hắn... hắn.”
“Anh nói “hắn” nghĩa là sao?... Lupin giết ông Trưởng phòng ư?”
“Không!”
Altenheim cố hết sức bấu lấy chút hơi tàn, nôn nóng nói và nôn nóng buộc tội... Bí mật hắn muốn tiết lộ đã ra đến chót lưỡi mà hắn lại không thể và không biết phải chuyển nó thành lời như thế nào.
“Nào!” Phó phòng Điều tra vẫn kiên trì. “Ông Lenormand đã chết, chắc chắn chứ?”
“Không!”
“Ông ấy còn sống ư?”
“Phải!”
“Tôi không hiểu... Chỗ quần áo này là sao? Cái áo choàng đó?...”
Altenheim đánh mắt về phía Sernine. Ông Weber chợt nảy ra một ý. “A, hiểu rồi! Lupin lấy trộm quần áo của ông Lenormand, và hắn định dùng chúng để tẩu thoát...”
“Phải... phải...”
“Không tệ.” Vị Phó phòng kêu lên. “Mánh khóe điển hình của hắn mà. Đúng ra, chúng tôi đã thấy Lupin cải trang thành ông Lenormand, bị trói gô, nằm trong căn phòng này, chắc chắn là thế. Hắn định trốn thoát bằng cách đó... Chỉ có điều, hắn không có thời gian. Chuyện là như vậy, đúng không?”
“Đúng… đúng…”
Nhưng nhìn ánh mắt của người đang thoi thóp kia, ông Weber cảm thấy vẫn còn điều gì đó khác, và những điều ông ta vừa suy đoán vẫn chưa phải là toàn bộ bí mật. Vậy thì đó là gì? Bí mật kỳ lạ, khó giải mã mà Altenheim muốn tiết lộ trước khi chết là gì?
Ông ta hỏi tiếp: “Vậy ông Lenormand ở đâu?”
“Kia...”
“Ý anh là sao? Ở đây ư?”
“Đúng!”
“Nhưng chỉ có chúng ta trong phòng này thôi mà!”
“Còn... còn...”
“Anh nói đi!”
“Còn... Ser... Sernine...”
“Sernine!... Hả? Sao kia?”
“Sernine... Lenormand...”
Ông Weber giật nẩy mình. Ông ta bất chợt hiểu ra. “Không, không, không thể nào.” Ông ta lắp bắp. “Thật hết sức điên rồ.”
Ông ta liếc sang tù nhân của mình. Sernine tỏ vẻ rất thích thú, dường như anh ta đang theo dõi chuyện xảy ra trước mắt với tâm thế của một khán giả đi xem kịch, một khán giả rất say sưa với vở kịch và nóng lòng muốn biết hồi kết sẽ thế nào.
Sức cùng lực kiệt, Altenheim ngã bịch xuống đất. Liệu hắn có chết trước khi kịp tiết lộ lời giải cho câu đố mà hắn vừa đưa ra bằng những lời khó hiểu không? Ông Weber run lên vì một giả thuyết kỳ quặc và lố bịch, một giả thuyết mà ông ta không muốn tin nhưng vẫn cứ dai dẳng lởn vởn trong đầu ông ta, dù ông ta cố gạt đi cho bằng được. Ông ta hỏi gặng một lần nữa: “Hãy giải thích cho chúng tôi... Thế có nghĩa là sao? Chân tướng chuyện này là gì?”
Người kia dường như không nghe thấy gì nữa, chỉ nằm im bất động và trơ mắt nhìn.
Ông Weber quỳ xuống bên cạnh hắn, ghé sát xuống người hắn, nói thật chậm và rõ, nhấn mạnh từng từ, những mong những lời ông nói, từng âm tiết một, sẽ thấm vào tận sâu thẳm linh hồn vốn đã chìm vào bóng đêm vô hạn: “Nghe này... Tôi hiểu đúng ý anh, phải không? Lupin và ông Lenormand...”
Ông Weber phải cố lắm mới nói tiếp được, bởi ông ta thấy câu nói đó hết sức quái dị. Tuy nhiên, đôi mắt đờ đẫn của Nam tước dường như đang nhìn ông ta với nỗi thống khổ lớn lao. Ông ta cố nói cho trọn vẹn câu, người run lên vì xúc động, như thể ông ta vừa thốt ra một lời báng bổ: “Đúng thế, phải không? Anh có chắc không? Hai người đó là một?...”
Cặp mắt đờ đẫn kia không động đậy gì nữa. Một dòng máu rỉ ra từ khóe miệng người xấu số... Hắn nấc lên hai, ba lần... Một cơn co thắt cuối cùng, và tất cả đã chấm dứt...
◇
Im lặng lại trùm lên căn hầm chật ních người một lúc thật lâu.
Hầu như tất cả các cảnh sát đang canh giữ Sernine đều quay ra chỗ ông Weber và Altenheim, ai nấy đều sững sờ, không hiểu hoặc không muốn hiểu sự tình, họ vẫn đang lắng tai nghe lời buộc tội khó tin mà gã tội phạm không thể nói được ra lời.
Ông Weber lấy chiếc hộp trong bọc vải và mở ra. Bên trong hộp có một bộ tóc giả màu muối tiêu, một đôi kính mắt gọng bạc, một chiếc khăn quàng cổ màu nâu sẫm, và nằm gọn dưới đáy là một, hai lọ phấn hóa trang cùng một cái hộp nhỏ xíu, bên trong cất vài lọn râu bạc. Nói tóm lại, trong hộp có đầy đủ những thứ cần thiết để hóa trang thành ông Lenormand một cách hết sức hoàn hảo.
Ông ta tiến lại gần Sernine, im lặng nhìn anh ta một lúc và trầm ngâm suy nghĩ, cố xâu chuỗi các sự kiện và dựng lại toàn bộ vở kịch táo bạo này, với đầy đủ các giai đoạn. Ông ta lí nhí: “Có đúng như vậy không?”
Sernine vẫn tươi cười và điềm tĩnh như không, đáp: “Giả thuyết đó thú vị và táo bạo ra phết. Nhưng trước hết, hãy bảo người của ông đừng để tôi phải phiền lòng vì mấy món đồ chơi của họ cái đã.”
“Được!” Ông Weber đồng ý và ra hiệu cho người của mình. “Giờ hãy trả lời đi!”
“Trả lời gì?”
“Anh và ông Lenormand là một?”
“Đúng!”
Xung quanh vang lên những tiếng xuýt xoa. Jean Doudeville, đồng phạm của Sernine - người đi cùng toán cảnh sát trong lúc em trai mình canh ở cửa hầm bí mật - hoảng hốt nhìn anh ta. Ông Weber, nghẹt thở trước sự thật vừa bị bóc trần, đứng như trời trồng.
“Điều đó khiến ông bất ngờ à?” Sernine nói. “Tôi công nhận chuyện cũng khôi hài thật... Chúa ơi, nhớ lại hồi chúng ta làm việc chung, thi thoảng ông khiến tôi cười rũ, ông và tôi, Trưởng phòng và Phó phòng!... Và chuyện buồn cười nhất là ông tưởng ông Lenormand đáng kính đã chết... giống như Gourel tội nghiệp. Nhưng không, không, ông bạn già của tôi, người bạn đó vẫn chưa tới số!”
Hắn trỏ vào xác của Altenheim. “Đây, chính tên vô lại này đã quẳng tôi xuống nước, hắn nhét tôi vào trong một cái túi lớn, buộc một viên đá quanh thắt lưng tôi. Chỉ có điều, hắn quên tước lấy con dao của tôi... Và nhờ con dao đó, tôi đã rạch túi và cắt dây thừng. Chuyện là thế đấy, Altenheim khốn khổ ạ. Nếu anh chịu suy nghĩ cho thấu đáo, anh đã không phải nằm trên đất lạnh thế kia rồi!... Nhưng thôi, nói thế đủ rồi... Mong nắm tro tàn của anh được yên nghỉ!”
Ông Weber im lặng nghe, không biết phải nghĩ gì. Cuối cùng, ông ta chỉ biết lộ vẻ tuyệt vọng ra ngoài mặt, như thể đã từ bỏ ý định nêu lên ý kiến.
“Còng tay!” Đột nhiên, ông ta lo lắng nói to.
“Ông chỉ nghĩ được thế thôi à?” Sernine nói. “Ông thiếu sáng tạo quá... Chà, nếu điều đó làm ông vui...”
Và, khi nhìn thấy Doudeville đứng ở ngay hàng đầu nhóm cảnh sát nhận nhiệm vụ tấn công mình, Sernine chìa tay ra cho anh ta. “Đây, bạn tôi ơi, cậu có vinh dự này... không cần phải cố quá làm gì... Tôi chơi đẹp mà... vì không còn cách nào khác...”
Giọng điệu của anh ta khiến Doudeville hiểu ngay: Vào thời điểm này, cuộc chiến đã kết thúc và ngoài bó tay chịu trói, không thể làm gì hơn được nữa.
Doudeville khóa còng lại. Môi không mấp máy, cơ mặt cũng chẳng động, Sernine thì thầm vào tai Doudeville: “S6 27, đường Rivoli... Geneviève...”
Ông Weber không giấu được sung sướng khi chứng kiến cảnh này.
“Đi mau!” Ông ta nói. “Lên Phòng Điều tra!”
“Đúng rồi, lên Phòng Điều tra!” Sernine kêu lên. “Ông Lenormand sẽ ghi tên Arsène Lupin vào sổ phạm nhân, còn Arsène Lupin sẽ ghi tên Thân vương Sernine.”
“Anh quá ranh mãnh đấy, Lupin.”
“Đúng vậy, Weber a; ông và tôi, chúng ta không tài nào hòa thuận được đâu.”
Suốt cuộc hành trình trong chiếc xe được ba chiếc xe khác chở đầy cảnh sát hộ tống, anh ta không nói một lời nào. Họ không ở lại Phòng Điều tra lâu. Ông Weber, nhớ lại những cuộc vượt ngục do Lupin nhúng tay vào, bèn vội vàng đưa anh ta sang phòng lấy dấu vân tay rồi dong luôn anh ta lên đồn. Ở đó, anh ta sẽ được đưa tới trại giam Santé [17] . Vị giám thị trại giam ở đó đã được báo trước qua điện thoại và đang chờ sẵn. Các thủ tục nhập trại và kiểm tra thân thể kết thúc rất nhanh chóng. Đúng bảy giờ tối, Thân vương Paul Sernine bước qua ngưỡng cửa phòng giam số 14, gian thứ hai.
“Phòng của ngài không tệ chút nào.” Anh ta nhận xét. “Không hề tệ!... Đèn điện, lò sưởi, bệ xí... Đủ món tiện nghi hiện đại... Trời đất ơi! Ngài giám thị ạ, tôi sẽ nhận phòng này.”
Anh ta nhào lên giường. “Ồ, ngài giám thị này, tôi muốn xin ngài một đặc ân nho nhỏ.”
“Anh muốn gì?”
“Bảo họ ngày mai, qua mười giờ sáng hẵng mang sô cô la cho tôi... Tôi buồn ngủ chết đi được.”
Anh ta quay mặt vào tường.
Năm phút sau, anh ta đã ngủ say như chết.