1.
“Im lặng!” Người lạ mặt nghiêm giọng. “Đừng dùng từ đó.”
“Vậy tôi nên gọi ngài là gì, thưa Hoàng...”
“Không gọi tôi là gì cả.”
Cả hai bên đều im lặng, và khoảnh khắc tạm nghỉ này không phải là khoảnh khắc báo trước trận chiến của hai đối thủ đã sẵn sàng ra đòn. Người lạ mặt đi đi lại lại với phong thái của một vị chủ tướng vốn đã quen với việc ra lệnh và được tuân lệnh. Lupin đứng yên bất động, không còn thái độ khiêu khích hay nụ cười giễu cợt như thường ngày. Anh ta chờ đợi với vẻ nghiêm túc và cung kính. Nhưng, tận sâu trong đáy lòng, anh ta háo hức, thích thú tới điên cuồng trước tình huống đặc biệt khác thường này: Tại đây, ngay trong chính phòng giam của mình, anh ta, một phạm nhân, một kẻ giang hồ, một siêu đạo chích, một tên đại bịp, anh ta, Arsène Lupin... đang mặt đối mặt với vị á thần của thế giới hiện đại, một nhân vật đáng nể, người thừa kế của César và Charlemagne.
Anh ta chếnh choáng, say sưa với quyền năng của chính mình. Mắt Lupin nhòa lệ khi nghĩ đến chiến thắng...
Người lạ mặt đứng lại.
Và ngay lập tức, ngay từ câu đầu tiên, người đó đi thẳng vào trọng điểm: “Ngày mai là ngày Hai mươi hai tháng Tám. Hạn đăng báo các lá thư là ngày mai, phải không?
“Ngay đêm nay. Trong vòng hai giờ đồng hồ nữa, bạn bè của tôi sẽ phải gửi tài liệu đến tờ Đại nhật báo , nhưng chưa phải là các bức thư, mà là danh sách chính xác của những bức thư này, với các ghi chú của Đại công tước Hermann.”
“Không được phép gửi danh sách này lên tòa soạn.”
“Sẽ không gửi nữa.”
“Anh sẽ phải đưa nó cho tôi.”
“Nó sẽ được đặt vào tay Hoàng... vào tay ngài.”
“Tương tự, toàn bộ các bức thư kia nữa.”
“Tương tự, toàn bộ các bức thư kia nữa.”
“Không được chụp ảnh bất kỳ bức thư nào trong đó.”
“Không chụp ảnh bất kỳ bức thư nào trong đó.”
Người lạ mặt nói với giọng điềm tĩnh, không hề gợn chút khẩn nài, cũng không hề tỏ vẻ hơn người chút nào. Ngài không ra lệnh hay yêu cầu, ngài chỉ nêu ra những hành động không thể tránh được của Arsène Lupin. Mọi chuyện sẽ diễn ra đúng như những gì vừa trao đổi. Và chắc chắn, chuyện phải diễn ra như vậy, dẫu cho Arsène Lupin có những đòi hỏi gì, và anh ta có ra giá cho việc thực hiện những hành động kia cao thấp thế nào đi chăng nữa. Các điều khoản đã được chấp nhận ngay từ đầu.
“Chúa ơi!” Lupin nhủ thầm. “Mình đang đối đầu với một bên rất mạnh. Nếu nói đến rộng lượng, mình thua rồi.”
Cách cuộc trò chuyện diễn ra, sự thẳng thắn trong ngôn từ, sức quyến rũ trong giọng nói và cách cư xử, tất thảy đều khiến anh ta hài lòng vô hạn.
Anh ta cố lấy lại bình tĩnh, vì anh ta sợ mình sẽ yếu lòng và từ bỏ tất cả những lợi thế đã dày công giành được.
Người lạ mặt hỏi tiếp: “Anh đã đọc những bức thư đó chưa?”
“Chưa!”
“Nhưng có ai mà anh biết đã đọc chúng chưa?”
“Chưa!”
“Nếu đã như vậy...”
“Tôi có danh sách và ghi chú của ngài Đại công tước. Ngoài ra, tôi biết nơi ngài ấy cất giấu tất cả những giấy tờ của mình.”
“Vậy tại sao anh vẫn chưa lấy chúng đi?”
“Mãi đến lúc vào đây, tôi mới biết bí mật về nơi cất giấu tài liệu mật. Những người bạn của tôi hiện đang trên đường đến đó.”
“Lâu đài được canh gác cẩn mật: Hai trăm người tôi tin tưởng nhất đang đóng ở đó.”
“Mười nghìn cũng chẳng đủ.”
Sau một phút suy nghĩ, người khách hỏi: “Làm sao anh biết được bí mật đó?”
“Tôi đoán ra thôi.”
“Vậy là anh còn có những thông tin khác, những điều không đăng trên báo chí?”
“Không, không hề!”
“Nhưng bốn ngày nay tôi đã lục soát rất kĩ tòa lâu đài.”
“Herlock Sholmès tìm không đúng chỗ rồi.”
“À!” Người kia tự nhủ. “Lạ lùng thật, hết sức lạ lùng!...” Đoạn, ngài quay sang Lupin. “Anh chắc chắn suy đoán của mình là chính xác chứ?”
“Không phải suy đoán, mà là điều chắc chắn.”
“Rất tốt!” Người khách lạ thì thầm. “Bình yên chỉ đến khi những giấy tờ này không còn nữa.”
Và người ấy đột ngột bước tới trước mặt Arsène Lupin. “Bao nhiêu?”
“Sao kia?” Lupin ngạc nhiên hỏi.
“Bao nhiêu cho chỗ giấy tờ kia? Anh muốn bao nhiêu để tiết lộ cho tôi điều bí mật?”
Ngài chờ Lupin đưa ra một con số. Ngài đề nghị: “Năm mươi nghìn?... Một trăm nghìn?”
Khi Lupin không đáp, ngài tiếp tục, có chút do dự: “Hơn nữa sao? Hai trăm nghìn? Tốt lắm! Tôi chấp thuận.”
Lupin mỉm cười và hạ giọng, nói nhỏ: “Con số ấy đẹp lắm. Nhưng chắc hẳn vài vị quốc vương, như Nhà vua Anh chẳng hạn, sẽ chi đến hàng triệu nhỉ? Và hết sức thành tâm?”
“Tôi tin là vậy.
“Những bức thư này, đối với Hoàng đế của chúng ta mà nói, là cực kỳ vô giá, chúng trị giá hai triệu thì cũng như hai trăm ngàn franc... ba triệu thì cũng như hai triệu?
“Tôi nghĩ vậy.”
“Và, nếu cần thiết, ngài Hoàng đế sẽ trả ba triệu chứ?”
“Đúng!”
“Vậy thì cũng dễ thỏa thuận thôi.”
“Trên cơ sở đó sao?” Người lạ mặt kêu lên, có chút lo âu.
“Trên cơ sở đó ư? Không... Tôi không cần tiền. Tôi muốn thứ khác cơ, một thứ đối với tôi còn giá trị hơn bất kỳ con số hàng triệu nào.”
“Đó là gì?”
“Tự do của tôi.”
Người lạ nhảy dựng lên. “Hả? Tự do của anh... Nhưng tôi không thể làm gì được... Đó là việc của đất nước anh... việc của luật pháp... Tôi không có quyền năng gì.”
Lupin bước tới trước mặt vị khách, hạ giọng xuống thấp hơn nữa: “Ngài có tất cả mọi quyền năng trên đời, tâu Hoàng thượng... Tự do của tôi không phải là điều gì quá đặc biệt đến nỗi phải bị từ chối.”
“Vậy thì tôi phải yêu cầu điều này sao?”
“Phải!”
“Với ai?”
“Với ngài Valenglay, Thủ tướng của chúng tôi.”
“Nhưng bản thân ngài Valenglay cũng không thể làm gì hơn tôi.”
“Ngài ấy có thể mở cửa trại giam này cho tôi.”
“Như thế sẽ gây ra bê bối lớn.”
“Khi tôi nói, mở cửa... thì mở hé thôi là đủ rồi... Chúng ta có thể làm giả một vụ vượt ngục... Công chúng mong chờ việc ấy đến độ không buồn đòi hỏi lời giải thích nữa cơ.”
“Hay lắm... Nhưng ngài Valenglay sẽ không bao giờ ưng thuận...”
“Ngài ấy sẽ ưng thuận.”
“Tại sao?”
“Tại vì ngài bày tỏ mong muốn đó với ngài ấy.”
“Mong muốn của tôi không phải là mệnh lệnh... với ngài ấy.”
“Đúng vậy... nhưng đó là cơ hội để lấy lòng Hoàng đế. Giữa các chính phủ với nhau, mọi việc cứ thế mà thực hiện thôi. Và ngài Valenglay lại là một nhà chính trị lão luyện...”
“Vớ vẩn! Anh tin rằng chính phủ Pháp sẽ thực hiện một hành động sai trái như vậy chỉ vì niềm vui duy nhất là lấy lòng tôi sao?”
“Niềm vui đó không phải là duy nhất.”
“Vậy niềm vui còn lại là gì?”
“Niềm vui được phục vụ nước Pháp bằng cách chấp thuận một lời đề nghị đi kèm với yêu cầu trả tự do cho tôi.”
“Tôi sẽ đưa ra lời đề nghị ấy sao? Tôi ư?”
“Vâng, thưa Hoàng thượng!”
“Đề nghị thế nào?”
“Tôi không biết, nhưng theo tôi thấy, luôn luôn có cơ sở thuận lợi để hai bên đi đến một thỏa thuận... có những khả năng hòa hợp...”
Người lạ mặt nhìn Lupin, vẻ khó hiểu. Lupin nhoài người ra phía trước và nói, như thể đang cố tìm từ thích hợp, như thể đang hình dung ra một giả thuyết: “Tôi cho rằng hai quốc gia vĩ đại đang bị chia rẽ bởi một vấn đề tầm thường, không đáng có... rằng hai bên có quan điểm khác nhau về một vấn đề phụ... vấn đề thuộc địa chẳng hạn, ở đó, cái bị đe dọa là lòng tự trọng của họ chứ không phải là lợi ích... Có gì khó hiểu đâu, khi lãnh đạo của một trong những quốc gia này tự mình giải quyết vấn đề theo tinh thần hòa giải mới... và đưa ra những chỉ dẫn cần thiết... để...”
“Vậy là tôi có thể phải nhường Maroc cho Pháp sao?” Người khách lạ phá lên cười.
Đối với ngài, ý tưởng Lupin đề xuất quả là điều hài hước nhất trên đời, và ngài cười hết sức sảng khoái. Mục tiêu cần đạt được và phương thức được đề xuất chênh lệch quá lớn.
“Rõ ràng, quá rõ ràng!” Ngài vừa tiếp tục nói, vừa cố hết sức để lấy lại vẻ nghiêm túc nhưng không được. “Rõ ràng đây là một ý tưởng kỳ quặc: Toàn bộ nền chính trị hiện đại bị đảo lộn để Arsène Lupin được tự do!... Các kế hoạch của Đế chế bị phá hủy để Arsène Lupin được tiếp tục lập những kỳ tích đặc biệt cho mình!... Thế sao anh không đòi tôi cả Alsace và Lorraine luôn đi nhỉ?”
“Tôi thực tình cũng đã nghĩ về chuyện đó, thưa Hoàng thượng.” Lupin điềm nhiên đáp.
Người lạ mặt càng thêm khoái chí. “Thật đáng khâm phục! Và anh đã buông tha cho tôi?”
“Lần này thì đúng là vậy.”
Lupin khoanh tay lại. Bản thân anh ta cũng đang rất khoái trá khi phóng đại vai trò của mình lên như thế. Anh ta tiếp tục với sự nghiêm túc bị ảnh hưởng: “Một ngày nào đó, có thể sẽ phát sinh một loạt tình huống giúp tôi có trong tay quyền năng để đòi hỏi và đạt được những hoàn trả đó. Khi ngày ấy đến, tôi chắc chắn sẽ không bỏ lỡ. Hiện tại, những món vũ khí tôi yêu cầu bắt buộc tôi phải khiêm tốn hơn. Sự yên bình của Maroc lúc này đã đủ làm tôi thỏa mãn rồi.”
“Chỉ vậy thôi?”
“Chỉ vậy thôi.”
“Maroc đối nghịch với tự do của anh.”
“Không có gì hơn nữa... Hay, đúng hơn là... - Vì chúng ta không được quên mục đích chính của cuộc trò chuyện này... - Hay, đúng hơn là, một chút thiện chí từ phía một trong hai quốc gia lớn được đề cập... Đổi lại, tôi trao lại những lá thư mà tôi có.”
“Những bức thư đó, những bức thư đó!” Người khách lạ bực dọc lẩm bẩm. “Nói cho cùng, có khi chúng không có giá trị đến vậy...”
“Ngài cũng đang nắm trong tay vài bức rồi đó, thưa Hoàng thượng; và chúng đủ giá trị với ngài để ngài vào tận buồng giam này gặp tôi...”
“Chà, chuyện đó thì có vấn đề gì?”
“Nhưng còn có những bức thư khác mà ngài không biết người viết là ai, và về khía cạnh đó, tôi có thể cung cấp cho ngài một vài chi tiết.”
“Ồ, phải rồi!” Người lạ mặt đáp lại, có vẻ lo lắng.
Lupin lưỡng lự.
“Nói, nói thẳng ra đi!” Người lạ mặt nói. “Hãy nói rõ những gì anh đang nghĩ trong đầu.”
Trong sự tĩnh mịch tuyệt đối của buồng giam, Lupin trang trọng tuyên bố: “Hai mươi năm trước, có một dự thảo hiệp ước đã được soạn giữa Đức, Anh và Pháp.”
“Không đúng! Không thể như thế được! Ai có thể làm một việc như thế?”
“Phụ thân của Hoàng đế và Nữ vương Anh quốc, bà của ngài, cả hai thực hiện điều này dưới sự tác động của Hoàng hậu Victoria.”
“Không thể nào! Tôi nhắc lại: Điều đó là không thể!”
“Thư từ trao đổi nằm ở nơi cất giấu bí ẩn trong lâu đài Veldenz, chỉ một mình tôi mới biết nơi cất giấu.”
Người khách lạ cứ đi đi lại lại, tuồng như bị kích động mạnh. Rồi ngài dừng lại và nói: “Bản thảo hiệp ước có nằm trong chỗ thư từ đó không?”
“Có, thưa Hoàng thượng! Do chính tay cha ngài hạ bút.”
“Trong đó nói gì?”
“Thông qua hiệp ước này, Anh và Pháp đã chấp thuận và cam đoan với Đức về một đế chế thuộc địa to lớn, đế chế này hiện nay Đức không sở hữu và đã trở thành một điều thiết yếu đối với Đức, nhất là trong thời điểm này, để đảm bảo sự vĩ đại của Đức, đủ lớn để Đức từ bỏ giấc mơ bá chủ của mình và chịu trở thành... chính mình.”
“Vậy phía Anh đã yêu cầu gì trước đế chế này?”
“Hạn chế hạm đội Đức.”
“Còn Pháp?”
“Alsace và Lorraine.”
Hoàng đế im lặng, tựa vào bàn, trầm ngâm. Lupin tiếp tục: “Mọi thứ đã sẵn sàng. Nội các Paris và London đã biết và ưng thuận. Việc ấy vốn đã sắp xong rồi. Hiệp ước liên minh vĩ đại chuẩn bị được ký kết và đặt nền móng cho hòa bình trên toàn thế giới. Cái chết của cha ngài đã làm giấc mơ đẹp đẽ này tan vỡ. Nhưng tôi xin hỏi Hoàng thượng một câu: Thần dân của ngài sẽ nghĩ gì, thế giới sẽ nghĩ gì khi tất cả biết rằng Frédéric III, một trong những vị anh hùng vĩ đại năm 1870, một người Đức, một người Đức thuần chủng và trung nghĩa, được tất thảy đồng bào và ngay cả kẻ thù của mình nhất mực kính trọng, lại chấp nhận việc hoàn trả Alsace-Lorraine và coi đó là việc thích đáng?”
Anh ta im lặng một lúc để Hoàng đế có thể nhìn nhận, cân nhắc vấn đề một cách chính xác, với tư cách là một con người, một người con và một vị vua.
Sau đó, anh ta kết luận: “Hoàng thượng phải biết bản thân ngài muốn hay không muốn lịch sử ghi nhận sự tồn tại của hiệp ước này. Về phần tôi, tâu Hoàng thượng, ngài có thể thấy tính khiêm tốn của tôi không tham dự nhiều trong cuộc trao đổi này.”
Nói xong, Lupin lại im lặng, lần này lâu hơn trước. Anh ta chờ đợi, tâm hồn quằn quại trong đau đớn. Toàn bộ số phận của anh ta đặt cả vào canh bạc này, trong giây phút do chính anh ta tạo ra bằng những nỗ lực dữ dội và tính ngoan cường... Giây phút lịch sử sinh ra từ trí óc và “tính khiêm tốn” của anh ta - anh ta muốn nói sao cũng được - có sức ảnh hưởng rất lớn đến số phận của các đế chế và nền hòa bình thế giới...
Đối diện với anh ta, khuất trong bóng tối, Hoàng đế ngồi yên suy tưởng.
Ngài sẽ nói gì? Ngài sẽ đưa ra giải pháp nào cho mớ bòng bong này đây?
Ngài đi đi lại lại trong buồng giam một lúc, chỉ một lúc thôi mà Lupin tưởng như vô tận.
Sau đó, ngài đứng lại và hỏi: “Còn điều kiện nào khác nữa không?”
“Còn, thưa Hoàng thượng, nhưng không đáng kể.”
“Là những điều kiện thế nào?”
“Tôi đã tìm thấy con trai của Đại công tước Deux-PontsVeldenz. Đại công quốc sẽ phải được trả lại cho cậu ta.”
“Gì nữa?”
“Cậu ta đang yêu một cô gái trẻ, cô ấy cũng yêu cậu ta. Cô ấy là cô gái xinh đẹp và đức hạnh nhất trong giới quần thoa. Cậu ta phải cưới cô gái trẻ này.”
“Gì nữa?”
“Chỉ thế thôi.”
“Không còn gì khác nữa?”
“Không còn gì nữa. Hoàng thượng chỉ cần gửi lá thư này cho ngài chủ bút của tờ Đại nhật báo , ông chủ bút sẽ tiêu hủy ngay bài báo mà ông ấy chưa kịp đọc nhưng chắc đã sắp nhận được rồi.”
Lupin chìa lá thư ra, tim thắt lại đau điếng, tay run rẩy. Nếu Hoàng đế cầm lấy bức thư, nghĩa là ngài đã chấp thuận.
Hoàng đế do dự, rồi sau đó, ngài giật lấy bức thư, đội mũ, quấn lại áo khoác và bỏ đi, không nói một lời.
Lupin đứng sững một lúc, rồi loạng choạng, như thể bị choáng...
Rồi đột nhiên, anh ta ngồi phịch xuống ghế, hét lên đầy sung sướng và tự hào....
2.
“Ngài dự thẩm ạ, tôi rất tiếc khi hôm nay phải nói lời chia tay với ngài.”
“Sao kia? Ngài Lupin, ngài định bỏ chúng tôi đi sao?” Ngài dự thẩm giễu.
“Bất đắc dĩ thôi, tôi cam đoan đấy, thưa ngài dự thẩm. Mối quan hệ của chúng ta thân tình đến thế cơ mà! Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Đợt điều trị của tôi ở điện Santé đã kết thúc mất rồi. Tôi có nhiều nhiệm vụ khác nữa. Tôi quyết phải vượt ngục ngay tối nay.”
“Chúc may mắn, ngài Lupin ạ.
“Vô cùng cảm ơn ngài, ngài dự thẩm.”
Arsène Lupin kiên nhẫn chờ đến giờ vượt ngục, trong lòng không khỏi băn khoăn. Anh ta tự hỏi không biết mọi chuyện sẽ được tiến hành như thế nào, và hai nước Pháp - Đức, cùng bắt tay hợp tác vì một điều rất xứng đáng, sẽ dùng những cách gì để việc trôi chảy mà lại không gây ra quá nhiều tai tiếng.
Xế chiều, quản ngục bảo anh ta ra sân trước. Anh ta vội vã chạy ra và gặp viên giám thị. Viên giám thị giao anh ta cho ông Weber, ông Weber dẫn anh ta lên một chiếc ô tô có người đang ngồi sẵn bên trong.
Lupin bèn phá lên cười sằng sặc. “Ôi chao, là ông sao, ông bạn Weber tội nghiệp của tôi? Họ bắt ông phải làm cái việc cực nhọc này à? Ông đã sẵn sàng chịu trách nhiệm cho cuộc bỏ trốn của tôi chưa? Nói thật nhé, ông đúng là xui xẻo! Ôi, ông bạn già tội nghiệp của tôi, khó nuốt ghê! Ban đầu là nổi tiếng vì bắt được tôi, bây giờ, ông lại sắp trở nên bất tử vì để tôi trốn mất!”
Anh ta nhìn người còn lại. “Ái chà chà, ngài Giám đốc Sở Cảnh sát! Vậy là ngài cũng tham gia vụ này sao? Khó chịu thật, nhỉ? Nếu ngài chịu nghe tôi khuyên, ngài nên lùi về sau, nhường hết vinh dự và vinh quang cho Weber. Nhiệm vụ của ông ta mà! Ông ta rắn lắm đấy! Weber nhỉ?”
Chiếc xe lao vun vút dọc bờ sông Seine và xuyên qua Boulogne. Tới Saint-Cloud, họ băng qua sông.
“Hay chửa!” Lupin thốt lên. “Chúng ta sẽ đến Garches! Các anh muốn tôi ở đây để dựng lại hiện trường vụ án Altenheim. Chúng ta sẽ xuống đường hầm dưới lòng đất, tôi sẽ biến mất, và người ta kháo nhau rằng tôi trốn đi bằng một lối thoát hiểm khác mà chỉ mình tôi biết. Chúa ơi, ngốc thế chứ lại!”
Trông anh ta có vẻ không được vui cho lắm.
“Ngốc! Ngốc quá! Ngốc hàng siêu cấp chứ đùa! Tôi xấu hổ chết mất!... Đấy! Những người đó lãnh đạo chúng ta cơ đấy!... Thời buổi gì thế không biết!... Nhưng, mấy ông bạn tội nghiệp ạ, sao các ông không đến gặp tôi? Tôi sẽ vẽ ra cách vượt ngục nho nhỏ mà hay tuyệt cho các ông, một cuộc vượt ngục kỳ diệu! Trong đầu tôi đã có sẵn hết cả rồi! Dư luận sẽ hò reo vì kinh ngạc và nhảy múa vì mãn nguyện. Thay vào đó... Dù sao thì đúng là các ông nhận được thông báo gấp quá... Nhưng cũng thế cả...”
Mọi sự diễn ra đúng y như những gì Lupin đã trù tính. Họ vào khu Nhà Ẩn Cư và tới căn Cẩm Tú Cầu. Lupin và hai người bạn đồng hành của mình bước xuống cầu thang, chui xuống đường hầm. Đến cuối đường hầm, Phó phòng Điều tra nói với anh ta: “Anh được tự do.”
“Thế là xong!” Lupin nói. “Chỉ thế thôi à? Chà, Weber thân mến ạ, cảm ơn ông rất nhiều và cũng rất xin lỗi vì gây ra quá nhiều rắc rối cho ông. Tạm biệt, ngài Giám đốc Sở Cảnh sát; vạn sự tốt lành!”
Anh ta trèo lên cầu thang dẫn đến biệt thự Hoa Tử Đằng nâng cửa sập và nhảy lên trên.
Một bàn tay đặt lên vai anh ta.
Trước mặt anh ta là vị khách đầu tiên tới gặp anh ta hôm trước, người tháp tùng Hoàng đế. Có bốn người đi cùng ông ta, mỗi bên hai người.
“Xem nào.” Lupin nói. “Trò đùa này là sao đây? Tôi tưởng mình được tự do rồi chứ?”
“Phải, phải!” Người Đức kia hầm hè, giọng gay gắt. “Anh được tự do... tự do ngao du cùng năm người chúng tôi... nếu điều đó thuận tiện với anh.”
Lupin nhìn người nọ một lúc, giận điên lên, muốn đấm cho ông ta một cú vào mũi, chỉ để dạy cho ông ta một bài học.
Nhưng năm người họ có vẻ cứng rắn một cách quỷ quyệt. Người lãnh đạo của họ không thể hiện tình cảm gì thái quá với anh ta; và anh ta nghĩ người đó sẽ rất hài lòng với những gì thu được, không đến mức phải dùng đến những biện pháp cực đoan. Vả lại, rốt cuộc, anh ta bận tâm làm cái gì?
Anh ta cười khùng khục. “Nếu điều đó có thuận tiện với tôi hay không á? Ái chà, là giấc mơ của đời tôi đấy!”
Trong sân, có một chiếc limousine động cơ cực khỏe đang đợi sẵn.
Hai người ngồi vào ghế lái, hai người nữa chui vào trong. Lupin và người khách lạ hôm nọ ngồi vào băng ghế sau.
“Lên đường!” Lupin hô lên bằng tiếng Đức. “Lên đường đến Veldenz.”
Người khách lạ nói với anh ta: “Im lặng! Những người này không được phép biết chuyện gì cả. Nói tiếng Pháp. Họ không biết tiếng Pháp. Nhưng việc gì phải nói chứ?”
“Đúng!” Lupin nhủ thầm. “Việc gì phải nói chứ?”
◇
Chiếc xe đi cả ngày cả đêm mà không xảy ra bất kỳ sự cố nào. Họ dừng lại hai lần để đổ xăng ở những thị trấn nhỏ vắng vẻ, kém nhộn nhịp.
Mấy người Đức thay phiên nhau trông chừng tù nhân của mình, còn tù nhân của họ mãi đến sáng sớm mới mở mắt.
Họ dừng lại dùng bữa ở một quán trọ trên đồi, gần quán trọ có một bảng chỉ dẫn. Lupin thấy họ đang ở vị trí cách đều Metz và Luxembourg. Từ chỗ này, họ xuôi theo một con đường chạy xiên về phía đông bắc, hướng đi Trêves.
Lupin nói với người bạn đồng hành của mình: “Có phải tôi đang vinh dự được nói chuyện với Bá tước Waldemar, người bạn thân tín của Hoàng đế, người đã khám xét ngôi nhà của Hermann III ở Dresde không?”
Người lạ vẫn im lặng.
“Ông là loại người tôi không tài nào ưa được.” Lupin lẩm bẩm. “Vào một ngày nào đó, tôi sẽ chơi cho ông một vố. Ông xấu xí, ông béo ú, ông ục ịch; tóm lại, tôi không ưa ông.”
Rồi anh ta nói lớn: “Ngài Bá tước đã phạm sai lầm khi không trả lời tôi đấy. Tôi lên tiếng vì chính lợi ích của ngài thôi. Ngay lúc chúng ta bước lên xe, tôi thấy một chiếc ô tô lọt vào tầm mắt, ở phía sau chúng ta, phía chân trời kia. Ngài không thấy sao?”
“Không! Làm sao?”
“Chả sao.”
“Thế...”
“Không, không có gì cả đâu... Nhận xét vậy thôi... Hơn nữa, chúng ta đi trước mười phút... và xe của ta ít nhất cũng phải bốn mươi mã lực.”
“Là sáu mươi đấy.” Người Đức bực bội nhìn anh ta bằng nửa con mắt.
“Ồ, vậy thì ta cứ yên tâm.”
Chiếc xe bò lên một đoạn dốc nhỏ. Khi lên đến đỉnh dốc, Bá tước nhoài người ra ngoài cửa sổ.
“Mẹ kiếp!” Ông ta chửi.
“Ơ? Có chuyện gì thế?” Lupin hỏi.
Bá tước quay sang anh ta, giở giọng đe dọa: “Liệu hồn đấy! Nếu có chuyện gì xảy ra, anh không xong đâu!”
“Ô kìa! Hình như người kia đang rút ngắn khoảng cách với chúng ta!... Nhưng ngài sợ điều gì thế, ngài Bá tước thân mến? Anh ta chắc chắn chỉ là một lữ khách thôi... thậm chí có khi là người mà họ gửi tới giúp đỡ chúng ta.”
“Tôi không cần giúp.” Người Đức hầm hè.
Ông ta lại nhoài người ra. Chiếc xe kia chỉ còn cách đó hai, ba trăm thước.
Ông ta chỉ vào Lupin và nói với người của mình: “Trói hắn ta lại! Nếu hắn ta chống cự..”
Ông ta rút súng ra.
“Sao tôi phải chống cự chứ, thưa ngài Hiệp sĩ Teuton [27] cao quý?” Lupin chế nhạo. Lúc người ta trói tay anh ta, anh ta lại nói: “Xem người ta ra sức đề phòng khi không cần thiết và không thèm đề phòng khi tối cần thiết quả là hay quá đi mất. Ngài lo cái quái gì về chiếc ô tô kia? Đồng bọn của tôi á? Đúng là buồn cười!”
Người Đức nọ không trả lời mà chỉ ra lệnh cho người lái xe: “Rẽ phải!... Chậm lại!... Để chúng vượt... Nếu chúng cũng đi chậm lại, dừng!”
Nhưng ngạc nhiên chưa! Trái với dự tính, chiếc xe nọ dường như còn tăng tốc. Nó lao ra trước chiếc limousine như một cơn lốc, bụi xung quanh bốc lên mù mịt. Phía sau xe, có kẻ đứng nhổm dậy, nhoài người ra. Là một kẻ mặc đồ đen.
Hắn giơ cánh tay lên.
Hai tiếng súng nổ.
Bá tước, bấy giờ đang ngồi chắn toàn bộ cánh cửa bên trái, gục xuống xe.
Trước khi ào đến chỗ Bá tước, hai người bạn đồng hành của ngài nhảy lên người Lupin và trói cho xong.
“Đồ ngu! Lũ đần độn!” Lupin hét toáng, người run lên vì giận dữ. “Trái lại, phải thả tôi ra! Dừng xe lại làm cái gì? Mau đuổi theo hắn, mấy thằng ngu này, mau tóm lấy hắn!... Là tên mặc đồ đen, là kẻ sát nhân đó! Ôi, đám ngốc này!...”
Họ bịt miệng anh ta lại. Sau đó, họ quay sang Bá tước. Vết thương không có vẻ gì là nghiêm trọng và nhanh chóng được băng lại. Nhưng tình trạng của nạn nhân khá đáng lo, ông ta lên cơn sốt và bắt đầu mê sảng.
Lúc đó là tám giờ sáng. Họ đang ở giữa chốn đồng không mông quạnh, cách làng mạc rất xa. Những người kia không biết thông tin gì về mục đích chính xác của chuyến đi. Họ phải đi đâu? Phải đến gặp ai?
Họ cho xe tấp vào bìa rừng và chờ đợi. Cả ngày dài cứ thế trôi qua. Mãi đến tận tối, một trung đội kỵ binh được phái đi từ Trêves để tìm kiếm chiếc ô tô mới đến.
Hai giờ sau, Lupin bước ra khỏi xe. Vẫn được hai người Đức kia áp giải, dưới ánh đèn leo lét, anh ta leo lên một cầu thang dẫn tới một căn phòng nhỏ có cửa sổ gắn song sắt.
Anh ta nghỉ qua đêm ở đó.
Sáng hôm sau, một sĩ quan dẫn anh ta đi qua một cái sân đông đúc binh lính, đến khu trung tâm của một dãy nhà phụ dài chạy xung quanh chân một gò đất có những tàn tích đồ sộ.
Anh ta được dẫn vào một căn phòng lớn, đồ nội thất bên trong rõ ràng được kê vội kê vàng. Ngồi trước bàn làm việc là vị khách từng tới thăm anh ta hai hôm trước. Ngài đang đọc báo và báo cáo, trên những giấy tờ đó, ngài gạch những dòng kẻ đậm bằng bút chì màu đỏ để đánh dấu.
“Để chúng ta ở riêng.” Ngài nói với viên sĩ quan.
Rồi ngài tiến đến chỗ Lupin. “Giấy tờ.”
Giọng điệu ngài đã không còn như trước. Giọng điệu ngài lúc này xẵng, quan cách và kẻ cả, đúng giọng của vị chủ nhà nói với kẻ dưới - và là một kẻ dưới thấp kém! Một tên lừa đảo, một tay đạo chích thuộc hàng tồi tệ nhất, kẻ mà trước đó ngài buộc phải hạ mình.
“Giấy tờ đâu?” Ngài nhắc lại.
Mặt Lupin không đổi sắc. Anh ta điềm tĩnh đáp: “Chúng đang ở trong lâu đài Veldenz.”
“Hai ta đang ở trong tòa nhà phụ của lâu đài Veldenz đây. Đằng kia chính là tàn tích của lâu đài Veldenz.”
“Giấy tờ nằm trong những tàn tích đó.”
“Đi nào! Dẫn đường cho ta.”
Lupin không nhúc nhích.
“Ái chà!”
“Ái chà, thưa Hoàng thượng, chuyện không dễ dàng như ngài nghĩ đâu. Phải mất một thời gian đưa các yếu tố cần thiết vào hoạt động để mở chỗ cất giấu đó.”
“Ngươi cần bao nhiêu thời gian?”
“Hai mươi bốn giờ.”
Hoàng đế toan tỏ ra tức giận nhưng lập tức kìm lại ngay. “Ồ, điều này chúng ta chưa từng thảo luận.”
“Không có gì được định rõ, kể cả chuyến đi nho nhỏ mà trong đó Hoàng đế Bệ hạ ngài đã bắt tôi phải chịu trách nhiệm với sáu vệ sĩ của ngài. Tôi chỉ phải bàn giao giấy tờ, vậy thôi.”
“Và ta chỉ trao cho ngươi tự do khi người bàn giao những giấy tờ đó.”
“Chỉ là vấn đề về sự tin tưởng thôi, thưa Hoàng thượng. Tôi coi rằng bản thân mình bị ràng buộc với nghĩa vụ trả lại những giấy tờ này khi tôi được tự do bước ra khỏi nhà tù; và Hoàng đế Bệ hạ ngài có thể chắc chắn rằng tôi sẽ không bao giờ ôm chỗ giấy tờ ấy bỏ trốn. Điểm khác biệt duy nhất là giờ này, đáng lẽ chúng đã thuộc quyền sở hữu của ngài, thưa Hoàng thượng. Vì chúng ta đã phí mất một ngày. Và một ngày, trong chuyện này... một ngày là quá dài... Chỉ có điều, vấn đề luôn là ngài phải có lòng tin thôi.”
Hoàng đế kinh ngạc nhìn kẻ đứng ngoài rìa xã hội này, một tên cướp tỏ vẻ khó chịu vì lời nói của mình không được người khác tin tưởng.
Ngài không đáp, nhưng bấm chuông gọi.
“Gọi sĩ quan trực.” Ngài ra lệnh.
Bá tước Waldemar xuất hiện, người xanh xao.
“A! Là ông à, Waldemar? Ông đã khỏe chưa?”
“Xin tuân lệnh Hoàng thượng.”
“Dẫn theo năm người... những người cũ, vì ông biết rõ họ. Đừng rời mắt khỏi... quý ông đây... cho đến sáng mai.”
Ngài nhìn đồng hồ. “Cho đến mười giờ sáng mai... Không ta sẽ cho anh ta thời gian đến trưa. Ông sẽ đi đến bất cứ nơi nào anh ta thấy cần phải đi, ông sẽ làm những gì anh ta bảo ông phải làm. Tóm lại, ông phải theo lệnh anh ta. Đến trưa, ta sẽ tới gặp hai người. Nếu đến khi chuông đồng hồ dứt mười hai tiếng chuông, anh ta vẫn chưa đưa cho ta tập thư từ, ông sẽ tống anh ta lên xe, không được lãng phí bất kỳ một giây nào, chở anh ta thẳng tới trại giam Santé.”
“Nếu hắn cố trốn...”
“Cứ làm điều ông thấy đúng.”
Ngài bước ra ngoài.
Lupin thản nhiên nhón lấy một điếu xì gà trên bàn và thả mình xuống một chiếc ghế bành. “Tốt lắm! Mình thích lối làm việc này. Rất thẳng thắn và dứt khoát.”
Bá tước đưa người của mình vào. Ông ta nói với Lupin: “Di!”
Lupin châm xì gà, không nhúc nhích.
“Trói tay hắn lại!” Bá tước nói.
Và khi mệnh lệnh được thực hiện, Bá tước nhắc lại: “Đi!... Mau!”
“Không!”
“Không nghĩa là sao?”
“Tôi đang nghĩ.”
“Nghĩ gì?”
“Chỗ cất giấu đó có thể ở chỗ quái nào.”
Bá tước giật mình. “Cái gì? Ngươi không biết?”
“Tất nhiên!” Lupin khúc khích cười. “Đó là điều tuyệt vời nhất trong chuyện này đấy, tôi không biết một chút gì về nơi cất giấu nổi tiếng ấy cả, cũng như chẳng biết làm cách nào để tìm ra nó. Ngài thấy thế nào, Waldemar thân mến? Buồn cười lắm, đúng không?... Không biết một tí tị tì ti gì hết...”