1.
Khu di tích Veldenz vốn nổi tiếng với các du khách từng có dịp ghé thăm bờ sông Rhine và Moselle. Quần thể di tích này bao gồm những gì còn lại của tòa lâu đài cổ có từ thời Trung cổ, được Tổng Giám mục Fistingen xây dựng vào năm 1277, nằm gần một tháp phòng ngự khổng lồ, bị quân đội của Turenne phá hủy từ bên trong, và những bức tường còn nguyên vẹn của một cung điện rộng lớn thời Phục Hưng, nơi các Đại công tước Deux-Ponts sống trong suốt ba thế kỷ.
Cung điện này đã bị các thần dân nổi loạn của Hermann II cướp phá. Những ô cửa sổ trống không giờ trở thành hai trăm cái lỗ toang hoác trên bốn mặt tiền. Toàn bộ khung cửa, gỗ lát tường, các món trang trí treo tường và phần lớn đồ đạc trong nhà đều bị cháy rụi. Khi bước chân trên những ván sàn bằng gỗ bị cháy đen, có thể thấy những khoảng trời lộ ra rải rác qua những chỗ thủng trên trần nhà bị phá hủy.
Lupin, cùng những người áp giải, lang thang khắp tòa nhà suốt hai giờ đồng hồ.
“Tôi rất hài lòng với ngài, thưa Bá tước thân mến. Tôi không nghĩ mình lại có dịp gặp một hướng dẫn viên quá đắm chìm vào chủ thể cần giới thiệu, hay - rất hiếm thấy - lầm lì như vậy đấy. Còn giờ, nếu ngài không phiền, chúng ta sẽ ăn trưa.”
Quả thật, Lupin ngay từ đầu đã không biết tí gì về chỗ giấu thư, và anh ta càng lúc càng bối rối. Để ra khỏi nhà tù và khiến vị khách đến thăm dao động, anh ta buộc phải đánh lừa ngài, giả vờ như mình đã biết tất cả; nhưng tới tận lúc này, anh ta vẫn đang cố tìm ra nơi thích hợp nhất để bắt đầu tìm kiếm.
“Mọi chuyện tệ thật đấy.” Chốc chốc, anh ta lại tự nhủ. “Mọi chuyện có vẻ tệ hết mức rồi.”
Đã thế, đầu óc anh ta không được sáng suốt như thường lệ. Tâm trí anh ta giờ đây bị duy nhất một thứ ám ảnh: Là kẻ kia, kẻ sát nhân, con quái vật mà anh ta biết vẫn đang quẩn chân anh ta.
Làm thế nào mà hắc y nhân bí ẩn kia có thể lần được dấu vết của anh ta? Làm thế nào hắn biết được anh ta đã ra tù và đang tức tốc đến Luxembourg và Đức? Hắn có một linh cảm thần kỳ ư? Hay đó là kết quả từ những thông tin chính xác? Nhưng nếu vậy, bằng cái giá nào, bằng những lời hứa hẹn hay đe dọa gì mà hắn có thể nắm được những thông tin đó?
Tất cả những thắc mắc này cứ luẩn quẩn mãi trong đầu Lupin.
Thế nhưng, vào khoảng bốn giờ chiều, sau một chuyến lòng vòng khác qua khu di tích, trong lúc anh ta đã kiểm tra kĩ các phiến đá, đo độ dày của các bức tường, xem xét kĩ lưỡng hình dáng và diện mạo của mấy thứ trong đống tàn tích, tất cả chỉ để cho có việc chứ chẳng nhằm mục đích gì, anh ta hỏi Bá tước: “Không còn người hầu nào của cố Đại công tước sống trong lâu đài nữa à?”
“Tất cả gia nhân lúc đó đều đã tứ tán mỗi người một nơi. Chỉ còn duy nhất một người tiếp tục sống trong vùng này.”
“Và?”
“Ông ta chết cách đây hai năm rồi.”
“Không có con cái gì à?”
“Ông ta có một người con trai đã lập gia đình và đã bị đuổi đi cùng với vợ, vì tư cách đạo đức. Họ để lại đây đứa con gái út, một cô gái trẻ tên là Isilda.”
“Cô gái ấy sống ở đâu?”
“Cô ấy sống ở đây, cuối dãy nhà phụ này. Ông nội cô gái từng làm hướng dẫn viên cho du khách tới tham quan lâu đài, hồi lâu đài còn mở cửa cho công chúng. Kể từ đó, Isilda vẫn sống trong khu di tích, người ta vẫn để cô ấy ở lại đây vì thương: Cô gái ngây thơ ấy tội nghiệp lắm, hầu như không nói được và cũng không biết mình đang nói gì.”
“Cô ấy vẫn luôn như vậy từ trước tới giờ à?”
“Hình như là không. Từ năm mười tuổi, cô ấy dần dần mất tỉnh táo.”
“Là hậu quả của đau buồn hay sợ hãi quá độ sao?”
“Không, theo như người ta kể thì không vì nguyên nhân trực tiếp nào cả. Người cha nghiện rượu, còn người mẹ tự tử trong lúc lên cơn điên.”
Lupin trầm ngâm và nói: “Tôi muốn gặp cô gái ấy.”
Bá tước phì cười, vẻ kỳ quặc. “Kiểu gì anh cũng nhìn thấy cô ấy.”
Cô gái đang ở trong một căn phòng bỏ hoang dành cho mình.
Lupin rất ngạc nhiên khi thấy một người nhỏ bé, dễ thương đến vậy. Cô quá gầy, quá xanh xao, nhưng khá xinh đẹp với mái tóc vàng óng và khuôn mặt thanh tú. Đôi mắt màu xanh ngọc có ánh nhìn mơ màng, lơ đãng như ánh mắt của người không còn thấy được ánh sáng.
Anh ta hỏi cô vài câu, có câu Isilda không trả lời, có câu cô trả lời rất lộn xộn, không mạch lạc, như thể không hiểu được ý nghĩa của những lời người ta hỏi mình, cũng như những lời do chính miệng mình nói ra.
Anh ta vẫn nhất mực kiên trì, hết sức nhẹ nhàng nắm lấy tay cô và hỏi cô bằng giọng trìu mến về khoảng thời gian cô vẫn còn tỉnh táo, về ông nội cô, về những kỷ niệm có thể gợi lại trong cô quãng đời ngày thơ bé còn tự do chơi đùa giữa những tàn tích hùng vĩ của tòa lâu đài.
Cô vẫn nín lặng với đôi mắt ngây ngô chăm chăm nhìn vào khoảng không vô định, dửng dưng, có lẽ mắt cô hơi động nhưng chút cảm xúc còn sót lại, nếu có, không đủ đánh thức được phần trí tuệ đang say ngủ của cô.
Lupin hỏi xin bút chì và giấy. Anh ta viết lên tờ giấy con số “813”.
Bá tước lại cười.
“Này, ông cười cái gì đấy?” Lupin bực bội gắt.
“Không có gì… không có gì... Tôi quan tâm lắm... Rất quan tâm...”
Cô gái nhìn tờ giấy được đưa ra trước mặt, rồi lại lơ đễnh quay đầu đi.
“Chẳng ăn thua!” Bá tước cười khì, chế nhạo.
Lupin viết mấy chữ cái “Apoon”.
Isilda cũng chẳng chú ý hơn.
Anh ta vẫn không chịu từ bỏ, tiếp tục viết lại những chữ đó, nhưng mỗi lần lại ngắt chúng thành từng nhóm khác nhau. Và mỗi lần như thế, anh ta đều chú ý quan sát nét mặt của cô gái.
Cô gái không nhúc nhích, mắt dán chặt vào tờ giấy với vẻ thờ ơ tưởng chừng không gì thay đổi được. Rồi, đột nhiên, cô chộp lấy cây bút chì, giật lấy tờ cuối cùng trên tay Lupin, và như có nguồn cảm hứng bất ngờ nào đó, cô viết hai chữ “l” vào giữa chỗ Lupin để trống.
Anh ta rùng mình.
Một từ có nghĩa được hình thành: “Apollon [28] .”
Nhưng Isilda vẫn chưa chịu buông bút chì hay tờ giấy. Với những ngón tay nắm chặt, vẻ mặt căng thẳng, cô cố gắng ép bàn tay tuân theo mệnh lệnh đang ngắc ngứ trong bộ não khốn khổ nhỏ bé của mình.
Lupin sốt ruột chờ đợi.
Cô nhanh chóng nguệch ngoạc thêm một từ: “Diane [29] ”.
“Từ khác!... Từ khác đi!” Anh ta cuống quýt kêu lên.
Cô vặn vẹo những ngón tay quanh cây bút, ấn gãy đầu chì, dùng mũi bút đã gãy viết một chữ J thật to, rồi kiệt sức, buông bút.
“Từ khác! Tôi phải có một từ khác nữa!” Lupin nắm lấy cánh tay cô gái, hét lên như ra lệnh.
Nhưng anh ta thấy mắt cô lại dửng dưng như trước, tia trí tuệ vừa leo lét không còn sáng lên được nữa.
“Đi thôi!” Anh ta nói.
Lúc anh ta bỏ đi, cô gái lại chạy theo và chặn anh ta lại. Anh ta dừng chân. “Cô muốn gì?”
Cô xòe bàn tay ra.
“Sao? Tiền à?... Cô gái hay xin tiền du khách à?” Anh ta hỏi Bá tước.
“Không!” Bá tước Waldemar nói. “Tôi cũng không hiểu.”
Isilda lấy từ trong túi ra hai đồng tiền vàng và hớn hở lắc cho chúng kêu xủng xoẻng.
Lupin nhìn hai đồng vàng. Chúng là tiền Pháp, hoàn toàn mới, năm đúc tiền chính là năm hiện thời.
“Cô lấy chúng ở đâu?” Lupin kêu lên, đầy phấn khích. “Tiền Pháp! Ai đã cho cô?... Và khi nào?... Hôm nay phải không? Nói đi!” Dứt lời, anh ta lại nhún vai. “Mình ngốc thật! Làm như cô gái trả lời được không bằng!... Ngài Bá tước yêu quý, cho tôi mượn bốn mươi mark [30] nhé?... Cảm ơn... Isilda, lại đây! Đây, cho cô...”
Cô gái cầm lấy hai đồng xu, lắc chúng cùng hai đồng còn lại trong lòng bàn tay, rồi sau đó, cô giơ cánh tay ra, chỉ về phía tàn tích của cung điện thời Phục Hưng với cử chỉ có vẻ như muốn người ta chú ý hơn tới chái bên trái và đỉnh của chái này.
Đó là một cử động máy móc? Hay nên coi nó như một lời cảm ơn vì hai đồng vàng?
Lupin liếc sang Bá tước. Bá tước vẫn cứ cười cợt.
“Lão già này làm gì mà cứ nhe răng ra cười mãi thế?” Lupin nghĩ thầm. “Ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ ông ta đang chơi mình.”
Nhân đó, anh ta đi về phía cung điện, theo sau là đoàn hộ tống của mình.
◇
Tầng trệt của cung điện gồm toàn những phòng tiếp khách khổng lồ, thông với nhau, và có mấy món đồ còn sót lại sau vụ cháy.
Trên lầu một, ở phía bắc, là một hành lang dài, chạy qua mười hai căn phòng đẹp đẽ để mở giống hệt nhau.
Lầu hai cũng có một hành lang tương tự nhưng có hai mươi bốn căn phòng, phòng trên này nhỏ hơn phòng dưới lầu một, nhưng cũng giống hệt nhau. Tất cả những phòng này đều trống hoác, đổ nát, ọp ẹp, nhìn rất thảm hại.
Ở trên cùng, không có gì cả. Tầng áp mái bị thiêu rụi hoàn toàn.
Suốt một giờ đồng hồ, Lupin hết đi lại chạy, rồi lao đi không biết mệt mỏi, mắt anh ta căng lên quan sát.
Khi màn đêm buông xuống, anh ta chạy ào vào một trong mười hai phòng ở lầu một, như thể anh ta đã chọn nó từ trước vì những lý do đặc biệt nào đó mà chỉ bản thân anh ta mới biết.
Anh ta ngạc nhiên khi thấy Hoàng đế cũng đang ở đó. Ngài ngồi trên chiếc ghế bành mà người ta đưa vào cho ngài, điềm nhiên hút thuốc.
Mặc cho Hoàng đế đang có mặt, Lupin bắt đầu kiểm tra căn phòng, theo đúng những phương pháp anh ta vẫn thường làm khi gặp trường hợp thế này, chia căn phòng thành các khu vực và lần lượt kiểm tra từng phần.
Sau hai mươi phút kiểm tra, anh ta nói: “Tôi xin phép làm phiền ngài một chút, thưa Hoàng thượng. Có một cái lò sưởi ở đây...”
Hoàng đế gật đầu. “Ta thực sự cần phải tránh ra sao?”
“Vâng, thưa Hoàng thượng, lò sưởi này...”
“Lò sưởi này cũng giống như tất cả những lò sưởi khác, và căn phòng này không khác gì những căn phòng bên cạnh cả.”
Lupin nhìn Hoàng đế, tỏ vẻ không hiểu. Hoàng để đứng dậy, phá lên cười và nói: ““Ngài” Lupin à, ta thấy “ngài” đang biến ta thành trò cười.”
“Ngài nói vậy là sao, thưa Hoàng thượng?”
“Ồ, không đáng phải nhắc lại! Ngươi được phóng thích với điều kiện phải giao cho ta những giấy tờ mà ta muốn, vậy mà ngươi không biết chúng ở đâu. Rõ là ta đã bị - tiếng Pháp nói thế nào nhỉ? Roulé - bị ngươi “quay”?”
“Ngài nghĩ vậy sao, thưa Hoàng thượng?”
“Sao? Người ta không cần phải tìm thứ mà mình đã biết, còn ngươi lại quanh quẩn lùng sục suốt mười tiếng đồng hồ rồi. Ngươi không thấy thế nghĩa là ngươi phải quay lại nhà tù ngay lập tức sao?”
Lupin sửng sốt. “Không phải Hoàng đế Bệ hạ ngài đã ấn định buổi trưa ngày mai mới là hạn cuối hay sao?”
“Sao phải chờ tới lúc đó?”
“Sao á? Chà, để tôi hoàn thành được công việc của mình chứ sao!”
“Công việc của ngươi? Nhưng Lupin a, nó thậm chí còn chưa bắt đầu.”
“Thế thì Hoàng đế Bệ hạ ngài đã nhầm.”
“Chứng minh đi... Ta sẽ đợi đến trưa mai.”
Lupin suy nghĩ và nói một cách nghiêm túc: “Vì Hoàng thượng yêu cầu bằng chứng để tin tưởng tôi, nên đây, tôi sẽ đưa ra cho ngài thấy. Mười hai căn phòng nhìn ra hành lang này đều được đặt một cái tên khác nhau, tên viết tắt của chúng được khảm trên cửa ra vào ở mỗi phòng. Một chữ cái viết tắt ít bị lửa hủy hoại hơn những chữ khác đã đập vào mắt tôi khi tôi đi dọc hành lang. Tôi quan sát các cánh cửa và thấy tất cả các cánh cửa đều có dấu vết khá rõ của những cái tên được chạm trổ trên trán tường [31] . Nhờ đó, tôi tìm thấy một chữ D và E, chữ cái đầu và cuối của Diane. Tôi lại thấy có chữ A, chữ cái đầu trong từ Apollon. Và hai cái tên này là tên của các vị thần trong thần thoại La Mã, được viết theo tiếng Pháp. Các chữ viết tắt khác có trùng ký tự không? Tôi đã phát hiện ra một chữ J, tên viết tắt của Jupiter [32] , chữ V, chữ cái đầu của Vénus [33] , chữ M, chữ cái đầu của Mercure [34] ; chữ S, chữ cái đầu của Saturn [35] , v.v... Phần này của vấn đề đã được giải mã: Mỗi phòng trong số mười hai căn phòng này được đặt tên theo một vị thần trên đỉnh Olympe, và từ Apoon, được Isilda hoàn thành, ám chỉ phòng Apollon. Như vậy, chính trong căn phòng này, nơi chúng ta đang đứng đây, có những bức thư bí mật được cất giấu. Có lẽ chỉ cần vài phút là tìm thấy chúng.”
“Vài phút hoặc vài năm thậm chí có thể còn lâu hơn!” Hoàng đế phá lên cười.
Trông ngài có vẻ thích thú lắm, và Bá tước cũng khoái trá ra mặt.
Lupin hỏi: “Tâu Hoàng thượng, xin ngài rộng lượng giải thích có được không?”
“Lupin ạ, cuộc điều tra hấp dẫn và mang lại những kết quả tuyệt vời mà ngươi thực hiện ngày hôm nay, vốn ta đã thực hiện rồi... Phải, từ hai tuần trước, cùng với Herlock Sholmès, bạn của ngươi. Bọn ta cũng đã hỏi thăm Isilda bé nhỏ; bọn ta đã cùng nhau khai thác thông tin từ cô gái bằng đúng phương pháp ngươi đã dùng hôm nay; và hai bọn ta đã cùng nhau quan sát các tên viết tắt trên cửa và cũng đã lần ra được căn phòng Apollon này.”
Lupin mặt mày tái mét. Anh ta lắp bắp: “Sholmès... Sholmès... cũng đã tìm được đến đây?”
“Phải, sau bốn ngày tìm kiếm. Đúng là điều này không giúp gì được bọn ta, vì bọn ta chẳng tìm thấy bất cứ thứ gì. Nhưng rốt cuộc, ta cũng đã biết những lá thư đó không có ở đây.”
Người run lên vì giận dữ, lòng tự tôn sâu thẳm bị tổn thương, Lupin hừng hực lửa căm hờn trước những lời giễu cợt, như thể anh ta vừa bị quật bằng roi. Anh ta chưa bao giờ thấy nhục nhã đến vậy. Trong cơn thịnh nộ, anh ta chỉ muốn nhào tới bóp cổ lão Waldemar béo ị, tiếng cười của lão Bá tước khiến anh ta tức điên lên. Anh ta cố kìm cơn giận và nói: “Sholmès mất tới tận bốn ngày, tâu Hoàng thượng. Còn tôi, tôi chỉ mất có vài tiếng đồng hồ. Và thậm chí còn nhanh hơn nữa nếu tôi không bị bực mình trong quá trình tìm kiếm.”
“Lạy Chúa, là ai làm ngươi bực mình? Ngài Bá tước trung thành của ta ư? Ta hy vọng ông ấy không dám...”
“Không, thưa Hoàng thượng, là kẻ thù khủng khiếp nhất và mạnh nhất của tôi, là tên ác quỷ đã giết chết Altenheim, đồng phạm của hắn.”
“Hắn ở đây sao? Ngươi nghĩ vậy à?” Hoàng đế kêu lên, nghe chừng có vẻ xúc động mạnh. Chứng tỏ ngài biết rõ mọi chi tiết của câu chuyện đầy kịch tính này.
“Hắn ở khắp mọi nơi tôi có mặt. Hắn đe dọa tôi bằng nỗi oán ghét luôn thường trực trong người. Hắn là người đoán ra tôi khi tôi sống dưới thân phận ông Lenormand, Trưởng phòng Điều tra, hắn là người đã tống tôi vào tù, lại là hắn tiếp tục đuổi theo tôi ngày tôi ra khỏi trại giam. Hôm qua, khi ngắm bắn tôi, hắn đã làm Bá tước Waldemar bị thương.”
“Nhưng làm sao ngươi biết, làm sao ngươi dám chắc hắn đang ở Veldenz này?”
“Isilda nhận được hai đồng vàng, hai đồng tiền Pháp!”
“Vậy hắn đến đây để làm gì? Với mục đích gì?”
“Tôi không biết, tâu Hoàng thượng, nhưng hắn là linh hồn của quỷ dữ. Xin ngài hãy coi chừng! Hắn có khả năng làm bất cứ điều gì.”
“Không thể! Ta có hai trăm người trong khu di tích này. Hắn không thể lọt vào đây được. Bọn ta sẽ thấy hắn ngay.”
“Có người chắc chắn đã nhìn thấy hắn.”
“Ai kia?”
“Isilda.”
“Vậy hãy hỏi cô ấy! Waldemar, hãy đưa tù nhân của ông đến chỗ cô ấy.”
Lupin giơ đôi tay bị trói của mình ra. “Trận chiến sẽ rất khó khăn. Tôi có thể chiến đấu trong tình trạng thế này sao?”
Hoàng đế nói với Bá tước: “Cởi trói cho anh ta... và phải bẩm báo mọi chuyện cho ta...”
Theo cách đó, bằng một nỗ lực bất ngờ, bằng cách đưa hình ảnh đáng căm hờn của tên sát thủ vào cuộc tranh luận, rất táo bạo, không có bất kỳ bằng chứng nào, Arsène Lupin lại có thể tiếp tục cuộc tìm kiếm của mình.
“Mười sáu tiếng nữa.” Anh ta tự nhủ. “Nhiều hơn mình cần.”
◇
Anh ta đến căn phòng nơi Isilda đang ở, nằm phía cuối dãy nhà cũ. Dãy nhà phụ này hiện được dùng làm doanh trại cho hai trăm quân lính canh gác khu di tích; và toàn bộ chái bên trái dành cho các sĩ quan.
Isilda không có ở đó. Bá tước đã cử hai người đi tìm. Một lúc sau, họ quay lại nhưng không ai tìm được cô gái.
Dẫu sao, cô cũng không thể ra khỏi những bức tường bao quanh khu di tích. Riêng phần cung điện thời Phục Hưng có thể nói đang bị một nửa tiểu đoàn phong tỏa, không ai có thể ra vào được.
Cuối cùng, vợ của một trung úy sống ở ngôi nhà bên cạnh nói rằng mình đã ngồi bên cửa sổ cả ngày và không hề thấy cô gái ra ngoài.
“Nếu Isilda không ra ngoài...” Waldemar kêu lên. “Cô ấy phải ở đây chứ, nhưng có thấy cô ấy đâu!”
Lupin quan sát xung quanh. “Còn tầng trên nữa không?”
“Còn, nhưng phòng này không có cầu thang dẫn lên lầu.”
“Có, kia kìa.”
Anh ta trỏ vào một cánh cửa nhỏ đang mở nằm trong một hốc tối. Trong bóng tối đằng sau khung cửa, anh ta thấy những bậc cầu thang dốc như một cái thang leo.
“Làm ơn đi, Bá tước thân mến.” Anh ta nói với Waldemar, lúc này toan trèo lên trên. “Hãy cho tôi vinh dự đó.”
“Tại sao?”
“Nguy hiểm lắm.”
Anh ta lao về phía trước, lập tức nhảy lên một căn gác hẹp và thấp.
Anh ta kêu lên: “Ối!”
“Có chuyện gì thế?” Bá tước bấy giờ mới nhô đầu lên và hỏi.
“Đây... trên sàn... Isilda...”
Anh ta quỳ xuống bên cạnh cô gái, nhưng vừa nhìn đã nhận ra cô chỉ bị choáng và không có thương tích gì trừ một vài vết xước ở cổ tay và bàn tay. Một chiếc khăn tay bị nhét vào miệng cô để cô không kêu lên được.
“Chết tiệt!” Anh ta nói. “Tay sát thủ đã ở đây với cô gái. Khi chúng ta đến, hắn đã đấm cô gái, và bịt miệng cô ấy lại để chúng ta không nghe được tiếng kêu.”
“Nhưng hắn trốn đi đâu được?”
“Qua lối này... Nhìn đây... Có một hành lang nối tất cả các căn gác của lầu một lại với nhau.”
“Rồi từ đó?”
“Từ đó hắn đi xuống cầu thang của một trong những căn hộ phía dưới.”
“Nhưng như vậy chắc chắn sẽ có người trông thấy hắn!”
“Xì! Ai mà biết được? Kẻ đó vô hình. Thôi, không sao! Hãy cho người của ngài đi lục soát tất cả các gác xép và các phòng ở tầng trệt!”
Anh ta lưỡng lự. Liệu anh ta có nên đi cùng để truy đuổi tên sát thủ không?
Nhưng một tiếng động vang lên khiến anh ta quay lại chỗ cô gái. Cô ngồi dậy và cả chục đồng tiền vàng rơi từ tay cô xuống sàn. Anh ta nhặt lên xem. Chúng đều là tiền Pháp.
“A!” Anh ta nói. “Mình không hề nhầm. Nhưng sao lại nhiều vàng thế nhỉ? Phần thưởng cho cái gì à?”
Đột nhiên, anh ta nhìn thấy một cuốn sách nằm dưới sàn và cúi xuống nhặt lên. Nhưng nhanh như cắt, cô gái lao vụt tới, chộp lấy cuốn sách và ôm chặt vào người bằng một nguồn sức mạnh đáng kinh ngạc, như thể cô luôn sẵn sàng bảo vệ cuốn sách trước bất kỳ ai muốn động vào nó, dù có dùng cách gì đi chăng nữa.
“Ra là thế.” Anh ta nói. “Chỗ tiền vàng kia là để lấy cuốn sách, nhưng cô gái không chịu rời nó ra. Vậy nên cổ tay cô gái mới bị xước. Biết được lý do tại sao tên sát thủ lại muốn sở hữu cuốn sách này đến vậy sẽ thú vị lắm đây. Hắn đã đọc qua được dòng nào chưa nhỉ?”
Anh ta nói với Waldemar: “Ngài Bá tước thân yêu, làm ơn hãy ra lệnh...”
Waldemar gật đầu. Ba người lính của ông ta chạy tới chỗ cô gái. Sau một hồi giành giật, cô gái tội nghiệp chỉ biết giậm chân, uất ức và la hét vì tức giận, còn quyển sách bị tước khỏi tay cô.
“Ngoan nào, cô bé!” Lupin nói. “Hãy bình tĩnh... Tất cả đều vì một lý do chính đáng... Trông chừng cô ấy, được không? Trong lúc đó, tôi sẽ xem qua vật bị người ta tranh giành này xem sao.”
Đó là một tập sách của Montesquieu [36] có tựa đề: Hải trình tới đền Guide , xem bìa sách, có vẻ ấn bản này ít nhất cũng đã hiện diện trên đời được một thế kỷ. Nhưng Lupin vừa mở ra đã phải kêu toáng lên: “Đã bảo mà, đã bảo mà, kỳ lạ lắm! Trên mỗi trang sách bên phải đều có một mảnh da dán lên, trên tờ giấy bằng da đó chi chít những chữ viết tay, viết rất nhỏ và sát.”
Anh ta đọc dòng đầu tiên: “Nhật ký của kỵ sĩ Gilles De Mairèche, người hầu Pháp quốc của Vương gia Điện hạ xứ Deux-Ponts-Veldenz, bắt đầu vào năm 1794.”
“Cái gì? Trong đó viết như vậy sao?” Bá tước sửng sốt hỏi. “Có gì mà ngài ngạc nhiên thế?”
“Ông nội của Isilda, ông cụ đã mất cách đây hai năm, có họ là Malreich, là dạng Đức hóa của Mairèche đó!”
“Trời ơi! Ông của Isilda hẳn là con trai hoặc cháu trai của người hầu Pháp này rồi. Ông ta đã viết nhật ký trong một tập sách của Montesquieu. Và đó là lý do vì sao cuốn nhật ký này lại ở trong tay Isilda.”
Anh ta lật ngẫu nhiên vài trang.
“Ngày 15 tháng 9 năm 1796. Vương gia Điện hạ đi săn.”
“Ngày 20 tháng 9 năm 1796. Vương gia Điện hạ đi cưỡi ngựa. Ngài cưỡi con Cupidon.”
“Trời ạ!” Lupin lẩm bẩm. “Nãy giờ vẫn chưa có gì hấp dẫn cả.”
Anh ta lật thêm nhiều trang nữa và đọc: “Ngày 12 tháng 3 năm 1803. Mình đưa mười écu [37] cho Hermann. Ông ta là một đầu bếp ở London.”
Lupin cười phá lên. “Ô kìa! Hermann bị truất ngôi và thế là lòng tôn kính lập tức cạn xuống đáy!”
“Phải!” Waldemar nhận xét. “Đại công tước đang trị vì khi ấy bị quân đội Pháp đẩy khỏi ngại mà.”
Lupin tiếp tục đọc: “1809. Hôm nay, thứ Ba, Napoléon [38] nghỉ lại ở Veldenz. Chính mình là người dọn giường cho Hoàng đế Bệ hạ, và sáng hôm sau, cũng chính tay mình dọn vệ sinh cho ngài.”
“Ồ!” Lupin nói. “Napoléon dừng lại ở Veldenz sao?”
“Phải, phải, trên đường quay lại gặp quân đội của mình trong chiến dịch Áo, chiến dịch này đã kết thúc bằng trận Wagram. Đó là một vinh dự mà gia đình Đại công tước rất tự hào.”
Lupin đọc tiếp:
“Ngày 28 tháng 10 năm 1814. Vương gia Điện hạ trở về lãnh thổ của mình.”
“Ngày 29 tháng 10 năm 1814. Đêm hôm qua, mình dẫn Điện hạ đến chỗ cất giấu và rất sung sướng khi có thể cho ngài thấy không một ai đoán được nơi này tồn tại. Hơn nữa, làm sao người ta có thể ngờ rằng nơi cất giấu lại có thể được đặt trong…”
Lupin bất ngờ ngừng đọc và kêu toáng lên. Isilda đã thoát khỏi tay những người đang canh chừng mình từ lúc nào. Cô gái nhào tới, giật lấy cuốn sách trên tay anh ta và bỏ chạy.
“Ôi trời! Cái cô này! Nhanh, các anh nhanh lên!... Chạy xuống dưới theo cầu thang này. Tôi sẽ đuổi theo cô gái qua hành lang trên đây.”
Nhưng cô gái đã đóng sập cửa lại và cài chặt then. Anh ta phải đi xuống và chạy dọc theo dãy nhà cùng những người khác, rồi tìm cầu thang dẫn lên lầu một.
Chỉ có duy nhất căn nhà thứ tư đang mở cửa. Anh ta chạy lên lầu. Nhưng hành lang vắng tanh và anh ta phải gõ cửa, phá khóa và chạy vào những căn phòng không có người ở, trong khi đó, Waldemar, cũng hăng hái truy đuổi, dùng mũi kiếm của mình để chọc thủng các bức rèm và chém đứt những món đồ treo cản đường mình.
Có tiếng gọi dưới tầng trệt vang lên, ở chái bên phải. Họ lao về hướng đó. Người xưng là vợ của viên sĩ quan lúc trước đang đứng ở cuối hành lang, vẫy tay với họ và nói rằng cô gái đang ở trong nhà.
“Làm sao chị biết?” Lupin hỏi.
“Tôi muốn vào phòng của mình. Cửa bị đóng, và tôi nghe thấy có tiếng động.”
Quả thật, Lupin không thể mở được cửa.
“Cửa sổ!” Anh ta hô to. “Phải có một cửa sổ ở đây!”
Anh ta chạy ra, rút vội lấy thanh kiếm của Bá tước đập vỡ ô cửa kính. Rồi, nhờ hai người lính nâng giúp, anh ta bám vào tường, thò tay qua ô kính vỡ, đẩy then ra và nhảy vào trong phòng.
Anh ta thấy Isilda ngồi thu lu trước lò sưởi, gần như ngay giữa đống lửa đang cháy.
“Ôi, khi thật!” Lupin hét lên. “Cô ta ném cuốn sách vào lửa mất rồi!”
Anh ta thô bạo đẩy Isilda ra sau, cho thẳng tay vào lò hòng lấy lại cuốn sách, làm hai bàn tay bị bỏng. Rồi anh ta lấy đôi cặp than, gắp quyển sách ra khỏi họng lò và trùm khăn trải bàn lên để dập lửa.
Nhưng đã quá muộn. Tất cả các trang giấy trong sách đều đã cháy rụi, hóa thành tro.
2.
Lupin im lặng nhìn cô gái. Bá tước nói: “Có vẻ như cô gái biết mình đang làm gì.”
“Không không, cô ấy không biết đâu. Chỉ là ông nội của cô ấy đã giao cho cô ấy cuốn sách này như một bảo bối, một bảo vật không ai được phép nhìn thấy, và theo bản năng khờ dại của mình, cô ấy thà ném nó vào ngọn lửa còn hơn là rời nó ra.”
“Vậy thì sao?”
“Sao cái gì?”
“Anh sẽ không tìm được chỗ cất giấu.”
“A, ngài Bá tước thân mến của tôi, vậy là đã có lúc ngài xem thành công của tôi là một việc khả thi nhỉ? Và với ngài, Lupin dường như không còn là một tay thùng rỗng kêu to nữa? Yên tâm đi, Waldemar: Lupin không chỉ có mỗi một chước này đâu. Tôi sẽ tìm ra thôi.”
“Trước mười hai giờ trưa mai?”
“Trước mười hai giờ đêm nay. Nhưng từ từ đã, tôi đang đói rã đây này. Và, nếu ngài có lòng tốt...”
Anh ta được đưa đến nhà ăn của binh lính và được nấu cho một bữa bổ dưỡng, trong khi đó, Bá tước tới gặp Hoàng đế để báo cáo tình hình.
Hai mươi phút sau, Waldemar trở lại. Hai người ngồi đối diện nhau, lặng lẽ và trầm ngâm.
“Waldemar ạ, sẽ rất là thịnh soạn nếu có một điếu xì gà ngon nhỉ... Cảm ơn ngài... Chà, điếu này cứ như xì gà Havanes ấy nhỉ?”
Anh ta châm điếu xì gà của mình, rồi một, hai phút sau, anh ta nói: “Ngài cứ hút đi, Bá tước; tôi không phiền gì đâu.”
Một giờ trôi qua. Waldemar ngủ gà ngủ gật, thỉnh thoảng lại nốc cạn một cốc sâm panh hảo hạng cho tỉnh ngủ.
Những người lính đến rồi lại đi, làm nhiệm vụ của mình.
“Cà phê!” Lupin yêu cầu.
Người ta mang cà phê ra cho anh ta.
“Dở quá!” Anh ta càu nhàu. “Hoàng đế mà thèm uống cái này à?... Cho tôi cốc khác, Waldemar. Đêm nay có thể dài lắm đấy. Ôi! Cà phê gì mà dở thế!”
Anh ta châm một điếu xì gà khác và không nói thêm lời nào nữa. Mười phút trôi qua. Anh ta vẫn không cử động, cũng không nói gì.
Đột nhiên, Waldemar đứng bật dậy và giận dữ quát Lupin: “Này! Mau đứng dậy!”
Lúc đó, Lupin đang véo von huýt sáo. Anh ta vẫn điềm nhiên ngồi huýt sáo.
“Tôi bảo anh đứng dậy!”
Lupin quay lại. Hoàng đế Bệ hạ vừa mới bước vào. Lupin chậm rãi đứng dậy.
“Chúng ta tiến được đến đâu rồi?” Hoàng đế nói.
“Tâu Hoàng thượng, tôi cho rằng mình sẽ sớm làm hài lòng ngài thôi.”
“Sao? Ngươi biết...”
“Chỗ cất giấu? Rất gần rồi, thưa Hoàng thượng... Vẫn còn một vài chi tiết tôi chưa tỏ... nhưng rồi tất cả mọi chuyện sẽ rõ ràng ngay lập tức thôi, tôi chắc chắn.”
“Chúng ta sẽ ở lại đây ư?”
“Không, thưa Hoàng thượng, tôi muốn cầu xin ngài đi cùng tôi đến cung điện thời Phục Hưng. Nhưng chúng ta còn nhiều thời gian, và nếu ngài cho phép, tôi muốn suy nghĩ kĩ về mấy điểm này trước đã.”
Không chờ Hoàng đế trả lời, anh ta ngồi xuống. Waldemar thấy thế, lấy làm giận lắm.
Một lúc sau, Hoàng đế - trước đó đã quay đi và trao đổi với Bá tước - lại gần anh ta.
“Lupin, giờ ngươi đã sẵn sàng chưa?”
Lupin im lặng. Ngài hỏi lại. Đầu anh ta gục xuống ngực.
“Hắn ngủ mất rồi, thần biết thể nào hắn cũng ngủ gật mà.”
Tức giận, Waldemar lắc vai Lupin dữ dội. Lupin ngã khỏi ghế, gục xuống sàn, co giật mấy lần rồi không động đậy gì nữa.
“Hắn bị làm sao vậy?” Hoàng đế kêu lên. “Hy vọng hắn vẫn chưa chết!”
Ngài cầm đèn lên và cúi xuống bên cạnh Lupin.
“Mặt hắn tái quá! Trắng bệch như xác chết thế này!... Này, Waldemar... Kiểm tra tim xem... Hắn còn sống, phải không?”
“Vâng, thưa Hoàng thượng!” Bá tước đáp, sau một hồi xem xét. “Nhịp tim vẫn rất đều.”
“Vậy thì sao? Ta không hiểu gì cả... Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
“Thần đi gọi bác sĩ bây giờ nhé?”
“Mau chạy di...”
Lúc bác sĩ đến, Lupin vẫn trong tình trạng như vậy, nằm im bất động. Ông đặt anh ta lên giường, khám cho anh ta một lúc lâu và hỏi xem anh ta đã ăn uống những gì.
“Ông nghi đây là một vụ đầu độc ư, thưa bác sĩ?”
“Không, thưa Hoàng thượng, không có dấu vết gì cho thấy bệnh nhân bị đầu độc. Nhưng thần nghĩ... Khay này và cốc này đựng gì thế ạ?”
“Cà phê.” Bá tước nói.
“Của ngài sao?”
“Không, của anh ta. Tôi chưa uống giọt nào.”
Bác sĩ rót ra một ít cà phê, nếm thử và kết luận: “Thần không nhầm: Bệnh nhân bị đánh thuốc mê.”
“Nhưng do ai?” Hoàng đế giận dữ gào lên. “Này, Waldemar, mọi thứ đang diễn ra ở đây thật hết sức điên đảo!”
“Hoàng thượng…”
“Chà, phải, ta thấy đủ lắm rồi đấy!... Ta bắt đầu thực sự tin rằng gã này nói đúng, có kẻ nào đó đang ẩn trong lâu đài... Những đồng tiền Pháp, chỗ thuốc mê này...”
“Nếu quả thật có ai lọt được vào trong này, chúng thần sẽ biết ngay, thưa Hoàng thượng... Chúng thần đã tìm kiếm khắp nơi suốt ba giờ đồng hồ liền.”
“Nhưng ta không pha cà phê, ta đảm bảo với ngươi... Và, trừ khi đó là ngươi...”
“Hoàng thượng.”
“Nếu vậy, mau truy lùng... Tìm kiếm kĩ chỗ này cho ta... Ngươi có hai trăm quân dưới quyền; và các tòa nhà phụ không rộng lớn gì cho cam! Bởi, suy cho cùng tên vô lại chắc chắn đang rình rập ngoài kia, quanh những tòa nhà đó... gần nhà bếp... nhất định hắn phải ở đâu đó quanh đây? Mau! Lên đường mau!”
Waldemar béo ị phải lăng xăng chạy qua chạy lại suốt cả đêm hôm ấy, vì đó là mệnh lệnh của Đức Thánh thượng, nhưng bản thân ông ta thấy điều này không thuyết phục cho lắm, vì không thể có chuyện một kẻ lạ mặt trốn đâu đó giữa những tàn tích được canh phòng cẩn mật như vậy. Và thực tế đã chứng minh ông ta đúng: Các cuộc tìm kiếm đều không có kết quả, không một ai có thể tìm ra bàn tay bí ẩn đã pha chế cốc cà phê có thuốc mê kia.
Đêm đó, Lupin nằm bẹp trên giường như một cái xác không hồn. Đến sáng, bác sĩ - suốt từ đêm đến giờ vẫn không rời phòng bệnh - báo với sứ giả của Hoàng đế rằng bệnh nhân vẫn đang mê mệt.
Tuy nhiên, đến chín giờ, anh ta bắt đầu nhúc nhích, một kiểu nỗ lực để tự đánh thức mình dậy.
Một lúc sau, anh ta lắp bắp: “Mấy giờ rồi?”
“Chín giờ ba mươi lăm.”
Anh ta gắng gượng ngồi dậy mà không được. Rõ ràng, dẫu đang giữa trạng thái mê mệt vì thuốc, toàn bộ con người anh ta vẫn cố hết sức để hồi tỉnh.
Đồng hồ gõ mười nhịp.
Anh ta giật mình.
“Cho người tới khiêng tôi... khiêng tôi đến cung điện.”
Được bác sĩ đồng ý, Waldemar gọi người của mình tới và cho người đi bẩm báo với Hoàng đế.
Lupin được đặt lên cáng và khiêng tới cung điện.
“Lầu một.” Anh ta thì thào.
Người ta khiêng anh ta lên.
“Cuối hành lang.” Anh ta nói. “Căn phòng cuối cùng bên trái.”
Anh ta được khiêng đến căn phòng cuối cùng, căn phòng thứ mười hai, và được đưa cho một chiếc ghế. Anh ta mệt nhọc ngồi xuống ghế.
Hoàng đế đến. Lupin không nhúc nhích, cứ ngồi thừ trên ghế, ngơ ngác, giương mắt nhìn nhưng ánh mắt hoàn toàn vô cảm.
Rồi, mấy phút sau, dường như anh ta đã tỉnh lại, đưa mắt nhìn xung quanh. Anh ta nhìn lên tường, lên trần nhà, rồi nhìn những người đang đứng đó và nói: “Một loại thuốc mê cực mạnh, phải không?”
“Đúng vậy!” Bác sĩ nói.
“Họ đã tìm thấy... gã đó chưa?”
“Chưa!”
Anh ta ngồi yên, tuồng như đang ngẫm nghĩ điều gì, và nhiều lần gật gù với vẻ trầm ngâm, nhưng người ta nhanh chóng nhận ra anh ta đang ngủ gật.
Hoàng đế bước đến chỗ Waldemar. “Lệnh cho người chuẩn bị xe.”
“Ơ? Nhưng… thưa Hoàng thượng…?”
“Sao? Ta bắt đầu nghĩ hắn đang chơi khăm chúng ta, và tất cả chỉ đơn thuần là đóng kịch để kéo dài thời gian.”
“Vâng, rất có thể...” Waldemar gật gù đồng tình.
“Rõ là thế! Hắn lợi dụng triệt để những chuyện trùng hợp, trùng hợp đến kỳ lạ, nhưng hắn thật sự không biết gì, và mấy chuyện đồng vàng với thuốc mê của hắn chỉ là trò bịp bợm! Nếu chúng ta tiếp tục sa đà vào trò lừa của hắn lâu hơn nữa, hắn sẽ thoát khỏi tay chúng ta ngay đấy. Gọi xe đi, Waldemar.”
Bá tước ra lệnh cho người chuẩn bị xe và quay trở vào. Lupin vẫn chưa tỉnh. Hoàng đế quan sát khắp gian phòng một lượt, rồi nói với Waldemar: “Đây là phòng Minerva, phải không?”
“Vâng, thưa Hoàng thượng!”
“Thế sao lại có chữ N ở hai nơi nhỉ?”
Quả thực, trong phòng có tới hai chữ N, một ở phía trên mặt lò sưởi, một ở phía trên chiếc đồng hồ cũ đã ọp ẹp gắn trên tường. Chiếc đồng hồ đó đã hỏng nặng, lộ hết cả những động cơ phức tạp bên trong quả lắc nằm bất động ở cuối đầu dây.
“Hai chữ N này...” Waldemar nói.
Hoàng đế không buồn nghe câu trả lời. Lupin lại cử động mở mắt và thốt ra những âm tiết không rõ ràng. Anh ta đứng dậy, loạng choạng bước rồi lại kiệt sức mà ngồi phịch xuống.
Sau đó, trong anh ta nổ ra một trận chiến, một trận chiến khốc liệt của bộ não, của thần kinh, của ý chí với cơn mê khủng khiếp khiến anh ta tê liệt, một trận chiến của người đang hấp hối chống lại cái chết, trận chiến của sự sống với sự hủy diệt. Cảnh tượng đau đớn vô cùng.
“Anh ta đang đau đớn.” Waldemar thì thầm.
“Hoặc là hắn giả vờ đau đớn thôi.” Hoàng đế nói. “Và hắn giả vờ rất giỏi! Đúng là một kịch sĩ đại tài!”
Lupin lắp bắp: “Tiêm, bác sĩ, một mũi cafein... Ngay lập tức...”
“Thần có được phép không, thưa Hoàng thượng?” Bác sĩ hỏi.
“Chắc chắn... Cho đến mười hai giờ trưa nay, cứ làm bất cứ điều gì hắn muốn. Ta đã hứa với hắn.”
“Còn bao nhiêu phút nữa... thì đến mười hai giờ trưa?” Lupin hỏi tiếp.
“Bốn mươi.” Ai đó trả lời.
“Bốn mươi?... Tôi sẽ làm... Tôi chắc chắn phải làm... Tôi phải làm được...” Anh ta đưa hai tay ôm lấy đầu. “Ôi, giá mà mình có bộ não của mình, bộ não thực sự, bộ não có thể suy nghĩ được! Sẽ chỉ mất một giây! Chỉ còn một điểm tối... Nhưng mình không thể... Ý nghĩ của mình trốn tránh mình... Mình không thể nắm bắt được nó... Thật kinh khủng…”
Vai anh ta rung lên. Anh ta đang khóc đấy ư?
Người ta nghe thấy anh ta lặp đi lặp lại: “813... 813...” Và, với giọng thều thào: “813... số 8... số 1... số 3... Phải, rõ là thế... Nhưng tại sao... vẫn chưa đủ...”
Hoàng đế lẩm bẩm: “Hắn gây ấn tượng mạnh với ta. Khó mà tin được một người có thể diễn được một vai thế này...”
Mười một giờ rưỡi... Mười hai giờ kém mười lăm... Lupin vẫn bất động, hai nắm tay ấn chặt vào thái dương.
Hoàng đế chờ đợi, mắt dán vào mặt chiếc đồng hồ Waldemar đang cầm trên tay.
“Mười phút nữa... Năm phút nữa...”
“Waldemar, có xe ngoài đó chưa?... Người của ông đã sẵn sàng chưa?”
“Rồi, thưa Hoàng thượng!”
“Đồng hồ của ông có đổ chuông không, Waldemar?”
“Có, thưa Hoàng thượng!”
“Đến tiếng chuông thứ mười hai thì...”
“Nhưng….”
“Đến tiếng chuông thứ mười hai, tiếng chuông cuối cùng, Waldemar.”
Cảnh tượng lúc này thật sự có một vẻ gì vô cùng bi tráng, một vẻ trầm hùng và trang nghiêm của thời điểm khi phép mầu xuất hiện, khi tiếng nói của số phận chuẩn bị cất lên.
Hoàng đế không giấu được khổ não. Arsène Lupin - siêu đạo chích dị thường với cuộc đời đầy kinh ngạc mà ngài biết - đã gây cho ngài bao rắc rối... Và, dù đã quyết phải chấm dứt tất cả những chuyện đáng ngờ này, ngài vẫn không thể không chờ đợi... và hy vọng.
Hai phút nữa... Một phút nữa.
Rồi, thì giờ chỉ còn tính bằng giây, Lupin vẫn trông như đang ngủ.
“Nào, chuẩn bị đi!” Hoàng đế nói với Bá tước.
Bá tước bước đến chỗ Lupin và đặt tay lên vai anh ta.
Chiếc chuông nhỏ xíu gắn trên đồng hồ của Bá tước lanh lảnh vang lên từng tiếng một: Một, hai, ba, bốn, năm...
“Waldemar, ông bạn già, mau kéo quả lắc của chiếc đồng hồ cũ.”
Một thoáng sững sờ. Là giọng của Lupin, hết sức bình tĩnh.
Waldemar, khó chịu trước kiểu xưng hô quen thuộc ấy, chỉ nhún vai.
“Làm theo lời anh ta đi, Waldemar.” Hoàng đế nói.
“Phải, làm theo lời tôi bảo đi, ngài Bá tước thân mến.” Lupin nhại lại. Anh ta đã phục hồi khả năng bỡn cợt của mình. “Ngài rành dây rợ lắm mà... Ngài chỉ cần kéo mấy sợi dây đồng hồ ấy thôi... lần lượt... một, hai... Ái chà!... Đó là cách người ta vặn ngược đồng hồ hồi xưa đấy.”
Quả thật, con lắc bắt đầu dao động, và ai nấy đều nghe thấy tiếng tích tắc đều đặn phát ra từ chiếc đồng hồ.
“Giờ tới lượt mấy cây kim đồng hồ.” Lupin nói. “Vặn chúng lại gần mười hai giờ một chút... Chỉ gần sát thôi... Đừng cử động... Để tôi...”
Anh ta đứng dậy và bước tới trước chiếc đồng hồ, cách chừng một bước, mắt nhìn chăm chú, óc căng lên, tập trung cao độ.
Mười hai tiếng chuông vang lên, mười hai tiếng chuông nặng nề, trầm đục.
Một khoảng im lặng kéo dài. Không có chuyện gì xảy ra. Dẫu vậy, Hoàng đế vẫn chờ đợi, như thể ngài chắc chắn một điều gì đó nhất định sẽ xảy ra. Và Waldemar đứng im không nhúc nhích, mắt mở to.
Lupin nãy giờ vẫn nhoài người nhìn mặt đồng hồ, bèn đứng thẳng dậy và lẩm bẩm nói: “Hay lắm... Mình tìm được rồi...”
Anh ta quay lại ghế ngồi và ra lệnh: “Waldemar, lại xoay kim về vị trí mười hai giờ kém hai phút cho tôi. Ấy, không không, ông bạn già, đừng quay ngược chiều kim! Quay theo chiều kim đồng hồ ấy!... Phải, tôi biết sẽ hơi lâu... nhưng không còn cách nào khác.”
Cứ đến vị trí tròn giờ và nửa giờ, chuông đồng hồ lại điểm. Waldemar vẫn quay cho đến mười một giờ rưỡi.
“Nghe này, Waldemar!” Lupin nói. Anh ta nói với giọng rất nghiêm túc, không chút giễu cợt, như thể chính bản thân anh ta cũng đang hồi hộp và lo lắng. “Nghe này, Waldemar, ngài có thấy trên mặt đồng hồ có một điểm tròn nhỏ đánh dấu chỗ một giờ không? Điểm này lỏng, phải không? Đặt ngón trỏ bàn tay trái của ngài lên đó và nhấn. Tốt! Làm tương tự với ngón tay cái nhưng nhấn vào điểm đánh dấu chỗ ba giờ. Tốt! Giờ dùng tay phải, nhấn vào điểm đánh dấu chỗ tám giờ. Tốt! Cảm ơn ngài lắm lắm. Giờ ngài ngồi xuống đi, quý ngài thân mến.”
Kim phút nhích từng chút, chạm vào điểm thứ mười hai và đồng hồ lại đổ chuông.
Lupin im thin thít, mặt trắng bệch. Mười hai tiếng chuông vang lên trong tĩnh mịch.
Đến tiếng chuông thứ mười hai, có tiếng lò xo bật ra. Chiếc đồng hồ khựng lại. Con lắc cũng đứng yên.
Và bất thình lình, chiếc đầu cừu trang trí bằng đồng gắn phía trên mặt đồng hồ rơi xuống, để lộ ra một cái hốc nhỏ khoét vào tường đá.
Trong hốc này, có một cái tráp nhỏ bằng bạc, bên ngoài được chạm khắc rất đẹp.
“A!” Hoàng đế nói. “Anh đã đúng.”
“Ngài có nghi ngờ điều đó không, thưa Hoàng thượng?” Lupin đáp.
Anh ta lấy cái tráp và dâng lên cho Hoàng đế.
“Xin Hoàng thượng hãy tự mình mở tráp. Những lá thư ngài chỉ thị cho tôi đi tìm đều ở cả trong này.”
Hoàng đế nhấc nắp lên, và trông có vẻ vô cùng sửng sốt...
Cái tráp trống không.
3.
Cái tráp trống không!
Bước ngoặt to lớn này thật quá kịch tính, không ai lường trước được. Sau thành công của những tính toán do Lupin thực hiện, sau khám phá tài tình về bí mật của chiếc đồng hồ, Hoàng đế, tưởng chừng đã nắm chắc trong tay những bức thư tối mật, ấy vậy mà lúc này đành chết sững, đứng như trời trồng.
Đứng đối diện ngài là Lupin, mặt trắng bệch, người xanh xao, quai hàm giật giật, mắt đỏ ngầu, gầm lên vì cơn thịnh nộ và nỗi căm thù mà mình không làm gì được.
Anh ta lau vầng trán ướt đẫm mồ hôi, rồi vội vàng vồ lấy cái tráp. Anh ta lật tráp ra, xem xét kĩ lưỡng, những mong sẽ tìm thấy ngăn bí mật. Cuối cùng biết chắc cái tráp không có đáy giả, không có ngăn bí mật, anh ta nổi điên, bóp nát cái tráp.
Việc đó khiến anh ta thấy nhẹ nhõm hơn. Giờ anh ta đã thở dễ dàng hơn.
Hoàng đế nói: “Kẻ nào đã làm việc này?”
“Vẫn luôn là gã đó, thưa Hoàng thượng. Kẻ cũng đi cùng con đường này với tôi và đang truy lùng cùng một mục tiêu. Tên sát nhân sát hại ông Kesselbach.”
“Khi nào?”
“Tối hôm qua. Thưa Hoàng thượng, tại sao ngài không để tôi được tự do khi tôi đã bước ra khỏi nhà tù? Nếu tôi được tự do, tôi đã đến được đây mà không phải lãng phí mất một giờ nào. Tôi đã đến được đây trước hắn! Tôi đã tặng vàng cho Isilda trước hắn! Tôi đã đọc được nhật ký của Malreich, người hầu cũ người Pháp, trước hắn!”
“Vậy ngươi nghĩ hắn tìm được chỗ cất giấu bí mật qua quyển nhật ký ư?”
“Sao? Chắc chắn là như vậy rồi, thưa Hoàng thượng! Hắn có thời gian đọc nó mà. Và, ẩn nấp trong bóng tối, ở nơi tôi không biết, hắn được thông báo về mọi đường đi nước bước của chúng ta, không biết là nhờ ai! Tối qua, hắn đã đánh thuốc mê tôi để loại bỏ tôi.”
“Nhưng cung điện được canh gác cẩn mật.”
“Được quân lính của ngài canh gác, thưa Hoàng thượng. Điều đó có quan trọng với một kẻ như hắn không? Hơn nữa, tôi chắc chắn Waldemar tập trung quân lực để tìm kiếm hai chái nhà phụ, do đó đã làm mỏng lực lượng canh giữ ở cung điện.”
“Nhưng còn tiếng chuông đồng hồ? Mười hai tiếng chuông đó chẳng lẽ không ai nghe thấy?”
“Chỉ là trò trẻ con thôi, thưa Hoàng thượng! Làm cho đồng hồ không đổ chuông chỉ là một trò trẻ con!”
“Đối với ta, những gì ngươi nói rất khó xảy ra.”
“Đối với tôi, tất cả mọi chuyện lại rõ mồn một, thưa Hoàng thượng. Nếu có thể kiểm tra túi của từng quân lính ở đây, hoặc có thể nắm được số tiền mỗi người họ sẽ tiêu pha trong mười hai tháng tới, tâu Hoàng thượng, chúng ta sẽ biết chắc chắn hai, ba người ở đây, ngay chính thời điểm này, có tiền trong người - tất nhiên là tiền Pháp.”
“Vớ vẩn!” Waldemar phản đối.
“Nhưng đúng đấy, thưa ngài Bá tước kính mến, đó là vấn đề về giá; và tiền bạc với hắn lại không thành vấn đề. Nếu hắn muốn, tôi chắc chắn chính ngài...”
Hoàng đế, đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ, không nghe anh ta nói. Ngài đi đi lại lại trong phòng, sau đó ra hiệu cho một sĩ quan đang đứng ngoài hành lang.
“Xe của ta... Mau chuẩn bị... Chúng ta chuẩn bị lên đường.”
Ngài dừng lại, quan sát Lupin một lúc, rồi tiến lại chỗ Bá tước. “Cả ông nữa, Waldemar, đi thôi... Đến thẳng Paris, không được dừng lại...”
Lupin dỏng tai lên. Anh ta nghe thấy Waldemar trả lời: “Thần cần thêm chục quân lính nữa... Với tên ác quỷ đó...”
“Cứ gọi thêm người. Và nhanh lên. Ông phải đến nơi trong đêm nay.”
Lupin nhún vai, lẩm bẩm: “Ngớ ngẩn!”
Hoàng đế quay sang nhìn anh ta, và Lupin nói tiếp: “A! Đúng thế đấy, thưa Hoàng thượng, vì ngài Waldemar không thể giữ được tôi đâu. Tôi chắc chắn sẽ trốn thoát, vì vậy...”
Anh ta tức giận giậm chân thật mạnh. “Chà, không, thưa Hoàng thượng! Không, ngài cho rằng tôi sẽ lãng phí thời gian của mình một lần nữa ư? Ngài thừa nhận mình thua cuộc? Ngài muốn thì cứ việc từ bỏ cuộc chiến, còn tôi thì không. Tôi đã bắt đầu, tôi phải kết thúc!”
Hoàng đế phản đối: “Ta không bỏ cuộc, nhưng cảnh sát của ta sẽ vào cuộc.”
Lupin phá lên cười. “Xin lỗi, thưa Hoàng thượng! Buồn cười quá! Cảnh sát của Hoàng thượng ư? Cảnh sát của ngài hay toàn bộ lực lượng cảnh sát trên thế giới cũng chẳng là gì cả, chẳng là gì hết! Không, thưa Hoàng thượng, tôi sẽ không trở lại Santé. Nhà tù, tôi không quan tâm. Nhưng tôi cần sự tự do của mình để chống lại kẻ đó, tôi sẽ giữ chặt lấy tự do.”
Hoàng đế ngày càng mất kiên nhẫn. “Nhưng ngươi thậm chí còn không biết gã đó là ai.”
“Tôi sẽ tìm ra, thưa Hoàng thượng. Và chỉ mình tôi mới có thể tìm ra hắn. Hắn cũng biết tôi là người duy nhất có khả năng. Tôi là kẻ thù duy nhất của hắn. Hắn chỉ tấn công một mình tôi. Hôm kia, hắn muốn bắn hạ tôi. Đêm qua, chỉ cần tôi ngủ quên là hắn đã có thể tự do làm những gì hắn muốn. Đây là trận chiến giữa hai chúng tôi. Hoàn toàn không can dự gì đến người ngoài. Không một ai có thể giúp tôi, và không một ai có thể giúp hắn. Trận chiến chỉ có hai chúng tôi mà thôi. Tính tới thời điểm này, vận may toàn ưu ái cho hắn. Nhưng cuối cùng, tôi chắc chắn sẽ là người thắng cuộc, kết cục đó là tất yếu, không thể khác được.”
“Tại sao?”
“Vì tôi là người mạnh nhất.”
“Nếu hắn giết ngươi thì sao?”
“Hắn sẽ không giết được tôi. Tôi sẽ rút móng vuốt của hắn, tôi sẽ khiến hắn hoàn toàn bất lực. Và tôi sẽ có những lá thư. Không một sức mạnh con người nào có thể ngăn tôi lấy được chúng.”
Anh ta nói với một niềm tin mãnh liệt và bằng một giọng chắc nịch khiến những điều anh ta dự đoán cứ hệt như những điều thực tế đã đạt được.
Trong lòng Hoàng đế không khỏi dâng lên một cảm xúc mơ hồ, không thể giải thích được, một cảm xúc kết hợp giữa lòng ngưỡng mộ và sự tin tưởng mà Lupin vẫn kiêu hãnh đòi hỏi ở ngài. Trong sâu thẳm, ngài do dự chỉ vì tính thận trọng của mình không cho phép ngài tùy tiện dùng người này và biến anh ta thành đồng minh - có thể nói như vậy - của ngài. Bối rối, không biết nên quyết định thế nào, ngài lẳng lặng bước từ hành lang tới bên cửa sổ, không nói một lời.
Cuối cùng, ngài hỏi: “Ai dám đảm bảo những bức thư bị đánh cắp từ đêm qua chứ?”
“Tên trộm để lại ngày đấy, thưa Hoàng thượng.”
“Ngươi nói sao?”
“Ngài cứ kiểm tra bên trong phần trán tường che chỗ cất giấu bí mật. Ngày tháng được viết bằng phấn trắng đó: “Nửa đêm, ngày Hai mươi tư tháng Tám.”
“Quả nhiên... quả nhiên...” Hoàng đế kinh ngạc lẩm bẩm. “Sao ta lại không thấy nhỉ?”
Và ngài nói thêm, để lộ vẻ tò mò: “Cũng giống như hai chữ N kia được vẽ trên tường... Ta không hiểu. Đây là phòng Minerva mà.”
“Đây là căn phòng mà Napoléon, Hoàng đế của Pháp, đã nghỉ lại.” Lupin đáp.
“Làm sao ngươi biết?”
“Hoàng thượng cứ hỏi Waldemar. Còn phần tôi, khi đọc được cuốn nhật ký của người hầu Pháp quốc đó, tôi chợt hiểu ra ngay. Tôi nhận ra Sholmès và mình đã đi sai hướng. Apoon, từ chưa hoàn thiện mà Đại công tước Hermann đã nguệch ngoạc trên giường bệnh của mình không hề ám chỉ Apollon, mà là Napoléon.”
“Phải rồi... ngươi nói đúng.” Hoàng đế nói. “Những chữ cái đó xuất hiện trong cả hai từ, và theo cùng một thứ tự. Rõ ràng, Đại công tước muốn viết từ “Napoléon”. Nhưng còn con số 813 này thì sao?”
“À, đây chính là điểm làm khó tôi nhất. Tôi luôn luôn nghĩ chúng ta phải cộng ba con số 8, 1 và 3 này lại; và ngay lập tức, tôi thấy con số 12 thu được từ phép cộng đó ám chỉ căn phòng thứ 12 trên hành lang này. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Phải còn điều gì đó khác nữa, một điều gì khác mà bộ não khi đó đang bị yếu đi của tôi không thể chuyển được thành lời. Hình ảnh chiếc đồng hồ kia, chiếc đồng hồ nằm ngay trong phòng Napoléon, đã giúp tôi sáng tỏ. Con số 12 rõ ràng biểu thị cho mười hai giờ. Giữa trưa! Nửa đêm! Đó chẳng phải là một thời khắc long trọng mà chúng ta dễ dàng lựa chọn hay sao? Nhưng tại sao lại là ba con số 8, 1 và 3, thay vì những con số khác cũng cho cùng một tổng? Đó là lúc tôi nghĩ đến việc làm cho đồng hồ đổ chuông lần đầu tiên, để thử nghiệm. Và chính trong lúc làm cho đồng hồ đổ chuông, tôi nhận thấy các nút đánh dấu một, ba, và tám giờ có chút động và chỉ có ba nút đó mới động đậy được. Nhờ đó, tôi luận ra được ba con số 1, 3 và 8, được đảo thứ tự, cho ra con số 813. Waldemar đã nhấn vào ba nút đó, lò xo bật ra và Hoàng đế Bệ hạ ngài cũng biết kết quả thế nào rồi đấy... Đây là toàn bộ lời giải đáp cho từ Apoon bí ẩn và ba con số 8, 1, 3 mà ngài Đại công tước đã viết khi hấp hối, những mong một ngày nào đó con trai mình sẽ khám phá ra bí mật của Veldenz, và sẽ trở thành người sở hữu những bức thư nổi tiếng được cất giấu ở đó.”
Hoàng đế chăm chú, say sưa lắng nghe, càng lúc càng ngạc nhiên trước tài năng, sự mẫn tiệp, sắc sảo và trí thông minh ngài quan sát được nơi người đàn ông đang đứng trước mặt ngài.
“Waldemar!” Ngài gọi khi Lupin đã trình bày xong.
“Vâng, thưa Hoàng thượng!”
Đúng lúc ngài định lên tiếng, bỗng có tiếng la hét từ ngoài hành lang vọng vào.
Waldemar chạy ra và quay lại bẩm báo: “Là cô gái điên, tâu Hoàng thượng. Quân lính không cho cô ấy qua.”
“Hãy cho cô ấy vào.” Lupin nôn nóng kêu lên. “Hoàng thượng, cô ấy phải vào đây.”
Thấy Hoàng đế ra hiệu, Waldemar ra ngoài dẫn Isilda tới.
Lúc Isilda bước vào, ai nấy trông thấy cũng đều sửng sốt. Khuôn mặt xanh xao của cô đầy những đốm đen. Mặt mũi cô co rúm lại, cho thấy cô đang bị những cơn đau kinh khủng nhất giày vò. Cô thở dốc, hai tay bấu lấy ngực.
“Ôi không!” Lupin kinh hãi nói.
“Sao vậy?” Hoàng đế hỏi.
“Hoàng thượng, gọi bác sĩ! Đừng lãng phí một phút nào!” Anh ta bước lại bên cô. “Nói đi, Isilda... Cô có thấy gì không? Cô có gì muốn nói không?”
Cô gái dừng lại, ánh mắt bớt đờ đẫn hơn một chút, cứ như chúng được cơn đau thắp sáng. Cô ú ớ... nhưng không thành lời.
“Nghe này!” Lupin nói. “Trả lời có hoặc không… gật hoặc lắc đầu thôi... Cô có thấy hắn không? Cô có biết hắn ở đâu không?... Cô biết hắn là ai... Nghe này, nếu cô không trả lời...”
Anh ta cố kìm nén, không tỏ ra giận dữ. Nhưng đột nhiên, anh ta nhớ lại chuyện ngày hôm trước, và dường như cô gái vẫn còn chút ký ức về những gì mình nhìn thấy hồi cô vẫn còn tỉnh táo. Anh ta viết lên bức tường trắng chữ L và M in hoa.
Cô rướn tay về phía những chữ cái và gật đầu như thể đồng tình.
“Rồi sao nữa?” Lupin nói. “Sau đó thì sao?... Cô viết gì đi.” Nhưng cô gái chỉ rú lên một tiếng thất thanh và quăng mình xuống đất, gào thét.
Rồi bất thình lình, cô câm lặng, bất động. Người cô giật mạnh lên một cái. Và cô không bao giờ động đậy được nữa.
“Chết rồi sao?” Hoàng đế hỏi.
“Bị đầu độc, tâu Hoàng thượng.”
“Ôi, cô gái đáng thương!... Là do ai?”
“Chính là hắn, tâu Hoàng thượng. Chắc chắn cô gái biết hắn. Hắn sợ cô ấy nói lộ ra.”
Bác sĩ tới. Hoàng đế trỏ vào cô gái. Rồi ngài nói với Waldemar: “Tập trung hết người của ông lại đây... Cho tìm kiếm khắp khu nhà... Đánh điện cho các đồn ở biên giới...”
Ngài bước tới chỗ Lupin. “Ngươi cần bao lâu để lấy lại các bức thư?”
“Một tháng, thưa Hoàng thượng.”
“Tốt! Waldemar sẽ đợi người ở đây. Ông ấy nhận lệnh của ta và toàn bộ lực lượng của ta để làm theo bất cứ điều gì ngươi muốn.”
“Điều tôi muốn, tâu Hoàng thượng, là tự do.”
“Ngươi được tự do.”
Lupin nhìn Hoàng đế bước đi và nói qua kẽ răng: “Đầu tiên là tự do... Và sau đó, khi tôi trả lại cho ngài các bức thư, thưa Hoàng đế Bệ hạ, một cái bắt tay nho nhỏ, thật hoàn hảo, một cái bắt tay của một vị Hoàng đế với một tay đạo chích... để chứng minh cho ngài thấy, ngài quá sai lầm khi ghê tởm tôi. Bởi nghĩ mà thấy quá quắt thật! Vì quý ông đó, mình đã phải rời “căn hộ” của mình ở điện Santé, phải ra tay giúp đỡ mà người đó lại lên mặt với mình... Rồi chúng ta sẽ không ai nợ ai!”