1.
“Auguste, mời ngài Lenormand vào.”
Người tiếp tân trở ra, vài giây sau, anh ta đưa Trưởng phòng Điều tra vào trong.
Trong phòng riêng của Thủ tướng ở quảng trường Beauvau lúc bấy giờ có ba người: ngài Valenglay nổi tiếng, lãnh đạo đảng cấp tiến suốt ba mươi năm qua, hiện đang là Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Nội vụ; ngài Testard, Tổng Chưởng lý, và Giám đốc Sở Cảnh sát, Delaume.
Các ngài Giám đốc Sở Cảnh sát và Tổng Chưởng lý vẫn ngồi nguyên trên ghế như suốt buổi đàm luận dài với Thủ tướng. Tuy nhiên, ngài Valenglay lại đứng dậy, bắt tay với Trưởng phòng Điều tra và nói bằng giọng hết sức thân mật: “Lenormand thân mến, tôi chắc chắn ông biết lý do tại sao tôi cho gọi ông đến đây.”
“Vì vụ án Kesselbach ư?”
“Đúng!”
◇
Vụ án Kesselbach! Không một ai không nhớ vụ án Kesselbach bi thảm đó: Không chỉ những tình tiết chính của vụ án, mớ bòng bong ông Lenormand phải lao tâm khổ tứ, mà ngay cả những sự cố nhỏ nhất xảy ra. Tấn thảm kịch đã làm tất cả mọi người nhốn nháo suốt thời gian qua. Và không một ai không nhớ những xôn xao náo động mà vụ án đó đã thổi bùng lên ở Pháp lẫn bên ngoài biên giới nước Pháp. Chưa hết, còn một điều nữa khiến dư luận sục sôi hơn cả ba vụ giết người bí ẩn kia, thậm chí hơn cả tính dã man đáng ghê tởm của vụ thảm sát, hơn tất thảy mọi điều: Đó chính là sự tái xuất - có thể nói là tái sinh - của Arsène Lupin.
Arsène Lupin! Đã hơn bốn năm qua, không ai nghe nói gì về anh ta, kể từ ngày bí mật hết sức lạ lùng và đầy sửng sốt về Cây Kim Rỗng được giải đáp, kể từ ngày anh ta khuất vào trong đêm tối, trên lưng là thi hài người anh ta yêu, theo sau là bà vú già Victoire của anh ta, ngay trước mắt Herlock Sholmès và Isidore Beautrelet.
Kể từ ngày đó, nói chung, người ta tin rằng anh ta đã chết. Đó là câu chuyện do phía cảnh sát đưa ra. Cảnh sát không tìm ra dấu vết của tay kỳ phùng địch thủ, nên đã điềm nhiên vùi anh ta dưới đất sâu.
Tuy vậy, vẫn có một số người cho rằng anh ta còn sống. Họ cho rằng anh ta đã rửa tay gác kiếm, quy ẩn giang hồ, vui thú điền viên cùng vợ con. Lại có những người khác khẳng định rằng lòng nặng trĩu nỗi đau và chán ngán với những phù phiếm của thế gian, anh ta đã lánh đời trong một tu viện dòng Cîteaux [7] .
Thế mà lại một lần nữa, anh ta lù lù xuất hiện trước công chúng, tiếp tục nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật và không ngừng bày trò để chống đối xã hội! Arsène Lupin lại là Arsène Lupin, một Arsène Lupin huyền ảo, vô hình, táo bạo, phi thường, khiến bao người rối trí những khi xuất hiện. Nhưng lần này, tiếng thét kinh hoàng đã vang lên. Arsène Lupin đã xuống tay giết người! Tội ác mà anh ta gây ra man rợ, tàn ác, nhẫn tâm, bất chấp đạo lý đến mức huyền thoại về người anh hùng đầy trắc ẩn, một siêu đạo chích hào hiệp và đa cảm khi cần, phải đột ngột nhường chỗ cho hình ảnh mới về một con quái vật tàn bạo, khát máu và hung ác. Đám đông ghê tởm và sợ hãi thần tượng cũ của mình, thậm chí cảm xúc đó còn dữ dội hơn cả những gì họ từng thể hiện khi còn ngưỡng mộ Lupin vì cái duyên và sự hóm hỉnh rất tự nhiên của anh ta.
Và sự phẫn nộ của đám đông hoảng loạn ngay tức khắc chĩa vào phía cảnh sát. Ngày xưa, người ta chỉ cười nhạo. Người ta tha thứ cho Sở Cẩm khi họ bị tên tội phạm xoay như chong chóng vì họ tự chui đầu vào rọ. Nhưng câu chuyện cười ấy lại dài quá; và trong lửa giận bừng bừng, dư luận đòi chính quyền phải chịu trách nhiệm vì những tội ác mà họ không ngăn chặn nổi.
Cơn thịnh nộ bùng nổ trên báo chí, tại các cuộc họp, trên đường phố và thậm chí trong chính hạ viện, đến nỗi chính phủ cũng phải lo lắng và cố gắng xoa dịu cơn kích động của công chúng bằng mọi cách.
Tình cờ làm sao, ngài Thủ tướng Valenglay vốn rất quan tâm tới mọi vấn đề của phía cảnh sát lại có thú vui theo sát nhiều vụ án khác nhau với Trưởng phòng Điều tra - một người độc lập và có nhiều đức tính mà ngài coi trọng. Ngài cho mời Giám đốc Sở Cảnh sát và Tổng Chưởng lý tới gặp, sau đó lại mời ông Lenormand đến văn phòng.
◇
“Phải, Lenormand thân mến của tôi ạ, chính là vì vụ Kesselbach. Nhưng trước khi nói về việc đó, tôi phải nhờ ông chú ý đến điểm này... một điểm có thể nói là đặc biệt làm phiền ngài Giám đốc Sở Cảnh sát. Ngài Delaume, ngài sẽ giải thích cho ông Lenormand đây chứ?”
“Ồ, ông Lenormand đây hoàn toàn hiểu rõ vấn đề đó mà.” Vị Giám đốc Sở Cảnh sát đáp, giọng điệu nghe chừng cũng có chút độ lượng đối với cấp dưới của mình. “Chúng tôi đã thảo luận về việc ấy rồi. Tôi cũng đã nói với ông ấy những suy nghĩ của mình về hành vi không được đúng mực lắm của ông ấy ở khách sạn Palace. Nói chung, dư luận đang rất căm phẫn.
Ông Lenormand đứng dậy, lấy trong túi ra một tờ giấy và đặt lên bàn.
“Giấy gì thế này?” Ngài Valenglay hỏi.
“Đơn xin thôi việc của tôi, thưa Thủ tướng.”
Ngài Valenglay giật nẩy mình. “Cái gì? Xin thôi việc? Những lời phê bình chân tình của ngài Giám đốc Sở Cảnh sát dành cho ông chắc chắn không hề có ý gì nặng nề, đúng không, Delaume? Không có gì nặng nề hết! Thế mà ông lại thấy tự ái hay sao? Lenormand thân mến, ông phải thừa nhận rằng mình nhạy cảm quá đi thôi! Thôi, nhét tờ giấy kia lại vào túi đi, rồi tới đây nói chuyện nghiêm túc nào.”
Vị Trưởng phòng Điều tra lại ngồi xuống, và ngài Valenglay vừa bắt ngài Giám đốc Sở Cảnh sát đang lộ rõ vẻ bất bình ra ngoài mặt phải im, vừa nói: “Tóm lại, ông Lenormand ạ, đây là vấn đề: Lupin tái xuất giang hồ khiến chúng tôi thấy phiền lòng. Tên khốn đó đã cười nhạo chúng ta lâu quá rồi. Chuyện ấy quả thực đã từng rất buồn cười, và thú thật, về phần tôi, chính tôi là người đầu tiên phá lên cười. Nhưng giờ đây, đó đã không còn là một chuyện đáng cười nữa. Đây là một vụ sát nhân. Chúng ta có thể nhịn được Arsène Lupin, miễn là hắn còn khiến công chúng yêu thích. Nhưng bây giờ, hắn đã giết người, không nhịn gì nữa!”
“Vậy, thưa ngài Thủ tướng, ngài có yêu cầu gì ạ?”
“Chúng tôi có yêu cầu gì à? Ồ, đơn giản lắm. Đầu tiên là bắt hắn và sau đó là cái đầu của hắn.”
“Tôi có thể hứa với ngài về việc bắt được anh ta, không sớm thì muộn thôi, nhưng đầu của anh ta thì không.”
“Sao? Nếu hắn bị bắt, hắn nhất định phải ra tòa vì tội giết người, hắn chắc chắn sẽ bị tuyên có tội... và lên đoạn đầu đài là điều không thể tránh khỏi.”
“Không!”
“Sao lại không?”
“Vì Lupin không giết người.”
“Hả? Ông điên rồi, Lenormand. Vậy chắc mấy thi thể trong khách sạn Palace toàn là chuyện bịa! Và chẳng có vụ giết người nào!”
“Có, nhưng không phải Lupin làm.”
Vị Trưởng phòng Điều tra khẳng định chắc nịch điều đó với phong thái hết sức điềm tĩnh và giọng đầy quả quyết. Tổng Chưởng lý và Giám đốc Sở Cảnh sát phản đối tức thì. Nhưng ngài Valenglay lại nói: “Lenormand ạ, hẳn là ông sẽ không bao giờ đưa ra giả thuyết ấy nếu không có lý do nghiêm túc?”
“Đây không phải là giả thuyết.”
“Vậy ông có bằng chứng nào không?”
“Có hai bằng chứng, hai bằng chứng về bản chất luân lý. Tôi đã nói điều đó ngay từ đầu, trước cả khi ngài dự thẩm và báo chí làm tình hình thêm căng thẳng. Đầu tiên, Lupin không giết người. Tiếp đến, tại sao anh ta lại phải giết người, khi ta đều thấy mục đích của anh ta là trộm cắp, và anh ta đã đạt được mục đích đó? Anh ta có gì phải sợ trước một người đã bị trói và bịt miệng chứ?”
“Tốt lắm! Nhưng còn những sự việc đã xảy ra thì sao?”
“Những việc đó không hề đi ngược lại với lý lẽ và logic; hơn nữa, những việc đã xảy ra vẫn khớp với lập luận của tôi. Lupin xuất hiện trong căn phòng nơi hộp thuốc lá được tìm thấy để làm gì? Mặt khác, bộ quần áo màu đen mà chúng tôi tìm thấy, rõ ràng là của kẻ sát nhân, không hề vừa vặn với vóc người của Arsène Lupin.”
“Vậy tức là ông biết hắn à?”
“Không! Nhưng Edwards đã nhìn thấy anh ta, Gourel cũng đã nhìn thấy anh ta; và người họ nhìn thấy không phải là người mà bà hầu phòng đã gặp ở cầu thang dành cho nhân viên phục vụ, vừa đi vừa kéo tay Chapman.”
“Vậy ý ông là...”
“Ý ngài muốn nói đến sự thật phải không thưa Thủ tướng? Nó, hoặc ít nhất là sự thật mà tôi biết, là thế này. Vào thứ Ba, ngày Mười sáu tháng Tư, có một người - Lupin - đã đột nhập vào phòng của ông Kesselbach vào khoảng hai giờ chiều...”
Một tràng cười lớn cắt ngang lời ông Lenormand. Tràng cười phát ra từ Giám đốc Sở Cảnh sát.
“Để tôi nói cho ông hay, ông Lenormand, ông đang quá vội vàng nói ra những nhận định mà ông cho là chính xác đấy. Đã có bằng chứng cho thấy vào lúc ba giờ chiều ngày hôm đó, ông Kesselbach tới Ngân hàng Crédit Lyonnais và đi xuống hầm để vào phòng trữ két an toàn. Chữ ký của ông ấy trên sổ đăng ký đã khẳng định điều này.”
Ông Lenormand kính cẩn đợi cho đến khi cấp trên nói xong. Rồi ông tiếp tục, chẳng buồn trả lời những câu công kích kia: “Khoảng hai giờ chiều, Lupin, được một đồng phạm tên Marco giúp đỡ, đã trói ông Kesselbach lại, cướp hết số tiền ông ấy mang trên người, và ép ông ấy tiết lộ mã két sắt của mình ở Ngân hàng Crédit Lyonnais. Ngay sau khi lấy được mã két sắt, Marco lên đường. Hắn tới gặp tên đồng phạm thứ hai. Tên này có nhiều điểm hao hao ông Kesselbach - và để cho giống ông ấy hơn, hắn ăn mặc tương tự như ông ấy, còn đeo một cặp kính gọng vàng nữa. Hắn là người đã tới Ngân hàng Crédit Lyonnais, giả chữ ký của ông Kesselbach, vét sạch những thứ cất trong két rồi quay ra, đi cùng với Marco. Ngay sau đó, Marco lập tức gọi cho Lupin. Khi ấy, Lupin biết chắc chắn ông Kesselbach không lừa mình, và mục đích của chuyến viếng thăm đó đã đạt được, anh ta liền rời khỏi hiện trường.”
Ngài Valenglay có vẻ do dự. “Phải, phải... chúng tôi thừa nhận... Nhưng tôi rất ngạc nhiên khi thấy một kẻ như Lupin lại quá mạo hiểm vì những món đồ có giá trị khiêm tốn như vậy: vài đồng bạc lẻ và mấy thứ - hiện vẫn chỉ là giả thuyết - được cất trong két.”
“Lupin đâu chỉ muốn lấy đi những thứ đó. Anh ta muốn có được chiếc ví da thuộc cất trong túi du lịch, hoặc là chiếc hộp bằng gỗ mun cất trong két sắt. Anh ta đã lấy được chiếc hộp gỗ mun, vì anh ta đã gửi lại chiếc hộp rỗng. Vì thế, cho đến lúc đó, anh ta đã biết, hoặc mới biết qua, ông Kesselbach đang mưu tính chuyện gì, và ông ấy đã nói chuyện đó với thư ký của mình vài giây trước khi qua đời.”
“Vậy chuyện ông ấy đang mưu tính là chuyện gì?”
“Tôi không biết chính xác. Giám đốc văn phòng thám tử tư, Barbareux - người được ông Kesselbach chia sẻ bí mật đó - cho tôi biết ông ấy đang tìm kiếm một người tên là Pierre Leduc có vẻ là một quý tộc thất thế. Tại sao và làm thế nào mà việc tìm được người này lại gắn liền với thành bại của những gì ông Kesselbach đang tính toán thì tôi không biết.”
“Tốt lắm!” Ngài Valenglay nói. “Vậy là xong phần Arsène Lupin. Ông Kesselbach bị trói, bị lột sạch tiền... nhưng vẫn còn sống!... Chuyện gì đã xảy ra trong quãng thời gian từ lúc Lupin bỏ đi đến khi cảnh sát phát hiện ra ông Kesselbach đã chết?”
“Nhiều giờ kể từ lúc đó trôi qua nhưng không có chuyện gì xảy ra cả, mãi cho đến khuya. Có người đã đột nhập vào phòng lúc khuya.”
“Bằng cách nào?”
“Qua phòng 420, một trong các phòng mà ông Kesselbach đặt. Kẻ đó rõ ràng đã đánh được chìa của phòng này.”
“Nhưng….” Giám đốc Sở Cảnh sát kêu lên. “Tất cả các cửa thông giữa phòng đó với phòng suite của ông Kesselbach đều được cài kĩ; và có tận năm chốt!”
“Vẫn còn cái ban công.”
“Ban công?”
“Phải, cả tầng đấy, phòng nào cũng có ban công cả, phía đường Judée.”
“Thế còn khoảng cách giữa chúng thì sao?”
“Ai lanh lợi đều trèo qua được hết. Người của chúng tôi đã thử rồi. Tôi cũng tìm được dấu vết.”
“Nhưng tất cả các cửa sổ trong phòng ông Kesselbach đều đóng chặt, và sau khi xảy ra vụ án, cửa sổ vẫn đóng nguyên. Điều này đã được khẳng định.”
“Ngoại trừ cửa sổ ở phòng anh thư ký Chapman. Cửa đó chỉ được khép vào thôi chứ không cài chốt, tôi đã đích thân kiểm tra.”
Lần này, hình như ngài Thủ tướng hơi run rẩy. Những lập luận ông Lenormand vừa trình bày nghe rất chặt chẽ, rất thuyết phục, lại có nhiều dữ kiện vững chắc củng cố thêm. Ngài hỏi tiếp, độ quan tâm ngày càng tăng cao: “Nhưng gã đó đến với mục đích gì?”
“Tôi không biết.”
“A, ông không biết sao?”
“Cũng như tôi không biết tên hắn vậy.”
“Vậy tại sao hắn lại giết người?”
“Tôi không biết. Đó vẫn là một bí ẩn. Cùng lắm thì chúng ta có quyền được giả định rằng hắn không đến với ý định giết người, mà cũng chỉ nhằm mục đích lấy những giấy tờ cất trong cái ví da thuộc và chiếc hộp gỗ mun; và tình cờ, hắn gặp kẻ thù trong tình thế mất hết khả năng tự vệ nên đã giết ông ấy.”
Ngài Valenglay thì thào: “Phải, nói đúng ra, chuyện này hoàn toàn có khả năng... Vậy, theo ông, hắn đã tìm được chỗ giấy tờ ấy chưa?”
“Hắn không tìm được chiếc hộp, bởi vì chiếc hộp không có ở đó; nhưng hắn lại tìm thấy cái ví da thuộc kiểu Maroc màu đen nằm ở đáy túi du lịch. Thế là, cả Lupin và... kẻ kia đều rơi vào cùng một tình thế: Cả hai đều biết những điều giống nhau về mưu đồ của ông Kesselbach.”
“Thế có nghĩa là...” Thủ tướng kết luận. “... Hai người họ sẽ đối đầu với nhau.”
“Chính xác! Và cuộc chiến bắt đầu. Tên sát nhân thật sự đã nhặt được danh thiếp của Arsène Lupin và ghim nó vào thi thể nạn nhân. Tất cả những gì người ngoài nhìn thấy đều chống lại Arsène Lupin... Thế là Arsène Lupin trở thành kẻ sát nhân.”
“Đúng rồi... đúng rồi!” Ngài Valenglay nói. “Tính toán của hắn xem chừng khá chính xác.”
“Và kế hiểm đó đã thành công...” Ông Lenormand tiếp tục. “...Nếu không có một chuyện rất bất lợi cho hắn xảy ra. Không biết lúc trên đường tẩu thoát hay trên đường đột nhập vào nhà, tên giết người thật sự đã đánh rơi hộp thuốc lá của mình trong phòng 420, và anh bồi phòng Gustave Beudot nhặt được hộp thuốc ấy. Do đó, khi biết mình bị phát hiện hoặc sắp bị phát hiện...”
“Làm thế nào hắn biết được chuyện ấy?”
“Làm thế nào ấy à? Ồ, là nhờ ngài dự thẩm Formerie chứ sao! Ông ta điều tra vụ án mà lại để cửa mở toang hoác. Chắc chắn tên giết người đã trà trộn vào các trợ lý, nhân viên khách sạn và ký giả tụ tập bên ngoài. Những người đó chứng kiến từ đầu đến cuối cảnh ông ta thẩm vấn Gustave Beudot và nghe hết lời khai của anh chàng tội nghiệp. Và khi ngài dự thẩm bảo Beudot lên gác mái, chỗ anh ta nghỉ để lấy chiếc hộp, kẻ thủ ác đã bám theo và ra tay. Vậy là có thêm nạn nhân thứ hai!”
Nghe tới đó, không một ai phản đối gì nữa. Tấn thảm kịch tại khách sạn Palace như đang được tái hiện ngay trước mắt họ, rất chân thực, rất khả dĩ, hợp lý tới mức khiến ai nấy đều sửng sốt.
“Thế còn nạn nhân thứ ba?” Ngài Valenglay hỏi tiếp.
“Tự nạn nhân đem mình nộp mạng cho tên vô lại. Không thấy Beudot quay lại, Chapman tò mò muốn tự mình kiểm tra hộp thuốc lá đó nên đã cùng viên quản lý khách sạn lên lầu. Anh ta bị kẻ sát nhân làm cho bất ngờ, bị hắn lôi đi và đưa vào một trong những phòng đơn của khách sạn. Và thế là, đến lượt anh ta bị sát hại.”
“Nhưng tại sao anh ta lại để yên cho kẻ mà anh ta biết rõ là hung thủ sát hại ông Kesselbach và Gustave Beudot lôi đi như thế được?”
“Tôi không biết, cũng không biết căn phòng nào là nơi hắn gây ra tội ác, cũng không đoán được tên thủ phạm đã trốn thoát bằng cách thần kỳ nào.”
“Người ta có nói gì đó về hai cái nhãn màu xanh.”
“Đúng thế, một cái được tìm thấy trên chiếc hộp Lupin gửi trả; một cái do chính tôi tìm thấy, và chắc chắn, cái nhãn đó rơi ra từ cái ví da thuộc mà tên giết người đã lấy đi.”
“Vậy?...”
“Tôi không nghĩ chúng mang ý nghĩa gì đặc biệt. Thứ có ý nghĩa ở đây chính là con số 813 mà ông Kesselbach đã viết lên đó. Đã xác định được đó chính là chữ viết tay của ông ấy.”
“Vậy con số 813 là thế nào?”
“Đó là một bí ẩn.”
“Thế...”
“Tôi chỉ có thể nhắc lại rằng tôi không biết.”
“Ông không có nghi vấn gì à?”
“Không! Tôi cử hai người dưới quyền tới ở một phòng trong khách sạn Palace, cùng tầng nơi tìm được thi thể của Chapman. Theo lệnh tôi, họ theo dõi tất cả các khách lưu trú trong khách sạn. Hung thủ không nằm trong số những người đã trả phòng.”
“Chẳng lẽ không có ai gọi điện tới trong thời gian xảy ra những vụ giết người hay sao?”
“Có! Có người từ bên ngoài gọi điện vào cho Thiếu tá Parbury, một trong bốn người thuê phòng ở hành lang lầu một.”
“Và cái ông Thiếu tá Parbury này thì sao?”
“Tôi có cho người theo dõi anh ta. Cho đến nay, không có báo cáo gì bất lợi cho anh ta cả.”
“Vậy ông định sẽ điều tra theo hướng nào?”
“Ồ, hướng điều tra của tôi rất cụ thể. Theo tôi thấy, hung thủ nhất định phải là một trong số bạn bè, người quen của gia đình Kesselbach. Hắn bám theo họ, nắm được các thói quen của họ, lý do ông Kesselbach có mặt ở Paris; chí ít, hắn đã sinh nghi về tầm quan trọng của những kế hoạch mà ông Kesselbach đang ấp ủ.”
“Vậy tức là hắn vốn không phải loại đầu trộm đuôi cướp à?”
“Không, không! Một ngàn lần không! Dẫu thủ đoạn thực hiện tội ác đặc biệt tinh vi và táo tợn, nhưng đều là vì hoàn cảnh đưa đẩy. Tôi nhắc lại, chúng ta phải điều tra những người có quan hệ với ông bà Kesselbach. Bằng chứng chính là hung thủ giết ông Kesselbach ra tay với Gustave Beudot chỉ vì anh bồi phòng giữ chiếc hộp thuốc lá, và hạ sát Chapman vì anh thư ký biết nó tồn tại. Hãy nhớ lại cảm xúc của Chapman lúc ấy: Chỉ mới nghe mô tả về chiếc hộp thuốc lá, Chapman đã lập tức hiểu ra bi kịch. Nếu anh ta nhìn thấy hộp thuốc lá đó, chúng tôi sẽ thu thập được đầy đủ thông tin. Tên sát thủ, dù có là ai đi nữa, hoàn toàn hiểu rõ điều đó: Hắn phải giết Chapman để diệt khẩu. Thế là chúng tôi chẳng biết được thêm điều gì hết, ngoài hai chữ viết tắt L và M.”
Ông ngẫm nghĩ một lúc và nói: “Thêm một bằng chứng nữa, và bằng chứng này sẽ là câu trả lời cho một trong những thắc mắc của ngài, thưa ngài Thủ tướng: Ngài tin rằng Chapman dễ dàng đi theo kẻ đó qua mấy tầng cầu thang và hành lang khách sạn nếu anh ta không biết hắn từ trước ư?”
Những luận chứng được đưa ra dồn dập. Sự thật, hay ít nhất là sự thật khả dĩ, đang hiện ra ngày càng rõ nét hơn. Nhiều điểm trong vụ án, có lẽ còn là những điểm đáng chú ý nhất, vẫn còn mơ hồ. Nhưng đã có ánh sáng chiếu qua màn sương bí ẩn! Giờ đây, chỉ trừ động cơ gây án, các thính giả của ông Lenormand đã hiểu rõ một loạt chuyện xảy ra vào buổi sáng bi thảm hôm đó!
Không khí im lặng bao trùm phòng họp. Ai nấy đều trầm ngâm suy nghĩ, cố tìm ra những điểm chưa vững và lý lẽ để phản bác. Cuối cùng, ngài Valenglay lên tiếng: “Lenormand thân mến của tôi, tất cả đều hoàn hảo. Ông đã thuyết phục được tôi... Nhưng, về cơ bản, chúng ta vẫn chưa tiến xa hơn được bước nào cả.”
“Ý ngài là sao ạ?”
“Thì như những gì tôi vừa nói đó. Mục đích cuộc họp của chúng ta không phải là để phá án. Tôi chắc chắn kiểu gì rồi ông cũng sẽ giải đáp được toàn bộ bí ẩn của vụ án này thôi. Ngày hôm nay, chúng ta phải họp nhau lại là để tìm cách thỏa mãn yêu cầu của công chúng. Lúc này, tên sát nhân có phải là Lupin hay không; vụ án có hai, ba, hay chỉ một hung thủ: Những điều này vẫn không cho chúng ta biết tên của hung thủ hay bắt được hắn. Và công chúng vẫn cứ tiếp tục ấp ủ cái ấn tượng tai hại rằng luật pháp chẳng có tích sự gì.”
“Tôi có thể làm gì?”
“Thỏa mãn công chúng.”
“Nhưng tôi thấy những lời giải thích này đã đủ...”
“Đấy chỉ là lời nói thôi! Công chúng muốn hành động cơ! Chỉ có một điều khiến công chúng hài lòng: bắt được người!”
“Chết tiệt! Chết tiệt! Ta không thể tóm đại một người được!”
“Thế vẫn hơn là không bắt được ai.” Ngài Valenglay phá lên cười và nói. “Nào, nghĩ kĩ đi. Ông có nghi ngờ gì Edwards, người hầu của Kesselbach không?”
“Hoàn toàn không. Vả lại... Không, thưa Thủ tướng điều đó rất nguy hiểm và lố bịch; tôi chắc chắn chính ngài Tổng Chưởng lý đây... Chỉ có hai người mà chúng ta có quyền bắt giữ mà thôi: hung thủ giết người - tôi không biết hắn là ai - và Arsène Lupin.”
“Vậy thì?”
“Bắt Arsène Lupin thì không có gì phải bàn cãi... hoặc chí ít, việc ấy cần thời gian, cần một loạt phương sách... mà tôi chưa có thời gian để suy tính, vì tôi vốn nghĩ Lupin đã rửa tay gác kiếm... hoặc đã chết rồi.”
Ngài Valenglay nhịp nhịp chân, bộc lộ vẻ thiếu kiên nhẫn của một người lúc nào cũng thích những mong muốn của mình được thực hiện ngay lập tức.
“Tuy nhiên... tuy nhiên... Lenormand thân mến ạ, việc này rất cần thiết... Cũng rất cần thiết cho chính ông... Ông biết rõ, và tôi cũng biết rõ, rằng ông có những kẻ thù rất mạnh... và rằng nếu tôi không có mặt... Nói tóm lại, Lenormand ạ, ông không được rút khỏi vụ này như vậy đâu. Ông định làm gì với những tên đồng phạm? Vụ trộm đâu chỉ có mỗi Lupin... Còn có Marco, còn có một tên khốn cải trang thành ông Kesselbach đi xuống hầm của Ngân hàng Crédit Lyonnais nữa kia mà.”
“Ngài sẽ hài lòng khi bắt được hắn phải không, thưa ngài Thủ tướng?”
“Tôi có hài lòng không ấy à? Chà, tôi nên nghĩ là tôi có.”
“Vậy cho tôi tám ngày.”
“Tám ngày! Nhưng vấn đề này không thể tính bằng ngày được, Lenormand thân mến ạ, ta phải tính bằng giờ!”
“Ngài cho tôi bao nhiêu giờ, thưa Thủ tướng?”
Ngài Valenglay rút đồng hồ ra và cười khùng khục. “Tôi sẽ cho ông mười phút, Lenormand thân yêu của tôi ạ.”
Trưởng phòng Điều tra tự lấy đồng hồ của mình ra, điềm tĩnh nhấn mạnh từng từ một: “Thế là nhiều hơn bốn phút rồi, thưa ngài Thủ tướng.”
2.
Ngài Valenglay sửng sốt nhìn ông. “Nhiều hơn bốn phút? Ý ông là sao?”
“Thưa ngài Thủ tướng, ý tôi là ngài cho tôi hẳn mười phút thì nhiều quá. Tôi chỉ cần sáu thôi, không hơn một phút.”
“Ồ, nghe này Lenormand... Nếu ông nghĩ đây là lúc để đùa...”
Trưởng phòng Điều tra tiến đến bên cửa sổ và ra hiệu cho hai người đàn ông đang đi lòng vòng ngoài sân.
Rồi ông quay lại. “Thưa ngài Tổng Chưởng lý, ngài bằng lòng ký lệnh bắt giữ một người tên Auguste-Maximin-Philippe Daileron, bốn mươi bảy tuổi chứ ạ? Ngài có thể bỏ qua phần nghề nghiệp.”
Ông bước ra cửa. “Vào đi, Gourel. Cả anh nữa, Dieuzy.”
Gourel bước vào trong, đi cùng là thanh tra Dieuzy.
“Cậu có mang theo còng không, Gourel?”
“Có, thưa sếp!”
Ông Lenormand tiến về phía ngài Valenglay. “Thưa Thủ tướng, mọi thứ đã sẵn sàng. Nhưng tôi khẩn thiết xin ngài từ bỏ việc bắt bớ này. Nó làm đảo lộn mọi kế hoạch của tôi, thậm chí còn có thể khiến các kế hoạch đó đổ bể; và sự thỏa mãn của công chúng - xét cho cùng - cũng chỉ là một sự thỏa mãn nhỏ nhặt. Bắt đồng phạm của Lupin sẽ khiến chúng ta có nguy cơ hoàn toàn hỏng việc.”
“Ông Lenormand ạ, để tôi nhắc ông, ông chỉ còn tám mươi giây nữa thôi.”
Vị Trưởng phòng Điều tra khó chịu lắm nhưng vẫn cố nhịn. Ông đi đi lại lại trong phòng, tì người lên gậy, ngồi phịch xuống với vẻ tức giận, cứ như ông đã định sẽ không nói thêm một lời nào nữa. Thế rồi, ông đột ngột lên tiếng: “Thưa Thủ tướng, người đầu tiên bước vào căn phòng này chính là người mà ngài muốn bắt... hoàn toàn trái với mong muốn của tôi, như tôi đã nói rõ với ngài.”
“Còn mười lăm giây, ông Lenormand!”
“Gourel... Dieuzy... Người đầu tiên, các anh hiểu chưa? Ngài Tổng Chưởng lý, ngài đã ký trát chưa ạ?”
“Mười giây, ông Lenormand!”
“Ngài Thủ tướng ngài có bằng lòng bấm chuông không ạ?”
Ngài Valenglay bấm chuông.
Người tiếp tân xuất hiện ở ngưỡng cửa và chờ đợi.
Ngài Valenglay quay sang Trưởng phòng Điều tra. “Này, Lenormand, anh ta đang chờ lệnh của ông đấy... Anh ta phải đưa ai tới đây?”
“Không ai cả.”
“Thế tên khốn mà ông đã hứa sẽ bắt cho chúng tôi thì sao? Hết sáu phút rồi đấy.”
“Đúng thế, nhưng tên khốn ấy ở đây rồi.”
“Ở đây á? Tôi không hiểu. Có ai vào phòng này đâu?”
“Xin ngài nhắc lại cho.”
“Ồ, tôi nói là... Này, Lenormand, ông đùa chúng tôi đấy à? Tôi nhắc lại là không có ai vào phòng này cả.”
“Trong căn phòng này có sáu người, thưa Thủ tướng; giờ là bảy. Thế tức là đã có người bước vào phòng.”
Ngài Valenglay giật mình. “Hả? Thật là điên rồ!... Ý ông muốn nói...”
Hai viên cảnh sát điều tra đứng giữa người tiếp tân và cánh cửa. Ông Lenormand bước đến gần người tiếp tân, đặt tay lên vai anh ta và nói lớn: “Nhân danh luật pháp, Auguste-Maximin-Philippe Daileron, Trưởng ban tiếp tân Bộ Nội vụ, anh đã bị bắt.”
Ngài Valenglay phá lên cười. “Ái chà! Trò đùa vui đấy! Vui thật đấy! Đúng là Lenormand quái quỷ! Số một đấy! Hay lắm, Lenormand ạ, đã lâu lắm rồi tôi không được cười một trận sảng khoái như thế.”
Ông Lenormand lại quay sang ngài Tổng Chưởng lý. “Thưa ngài Tổng Chưởng lý, ngài sẽ không quên điền nghề nghiệp của anh Daileron đây vào trát, phải không ạ? Trưởng ban tiếp tân Bộ Nội vụ.”
“À, hay lắm! Trời đất ơi! Hẳn là Trưởng ban tiếp tân của Bộ Nội vụ cơ đấy!” Ngài Valenglay vừa ôm bụng vừa nói không ra hơi vì trận cười rũ rượi vừa rồi. “Ái chà... Lenormand của chúng ta toàn nghĩ ra những điều người khác không nghĩ tới... Dư luận đòi phải bắt được người... Úi chà, thế là ông ta ném ai vào đầu dư luận nào? Là anh Trưởng ban tiếp tân của tôi... Auguste... một người hầu cận mẫu mực! Chà, Lenormand, ông bạn thân mến, tôi biết ông có trí tưởng tượng trời phú, nhưng tôi không ngờ trí tưởng tượng của ông có thể bay xa đến mức này đấy! Táo tợn thật đấy!”
Ngay từ đầu buổi, Auguste đã đứng im, không nhúc nhích và có vẻ như không hiểu tí gì về chuyện đang diễn ra xung quanh. Gương mặt anh ta - gương mặt điển hình của một người hầu cận thạo việc, trung thành, trung nghĩa - nom ngơ ngác hết sức. Anh ta nhìn những quý ông trước mặt, lần lượt từng người một, lộ rõ vẻ cố gắng tìm cách hiểu những lời các quý ông kia nói.
Ông Lenormand nói vài lời với Gourel. Anh đi ra ngoài ngay. Sau đó, tiến về phía Auguste, ông nói với giọng kiên quyết: “Không có cách nào thoát được đâu. Anh đã bị bắt. Khi đã thua, tốt nhất là hãy hạ bài xuống hết. Anh đã làm gì vào ngày thứ Ba?
“Tôi ư? Chẳng làm gì. Tôi ở đây.”
“Anh nói dối. Hôm đó là ngày nghỉ của anh. Anh đã đi vắng cả ngày.”
“À vâng…. tôi nhớ rồi... Tôi có hẹn với bạn ở vùng ngoại ô... Chúng tôi đi dạo ở trong rừng.”
“Bạn anh tên là Marco. Và anh đã xuống hầm Ngân hàng Crédit Lyonnais.”
“Tôi á? Trời đất ơi!... Marco? Tôi không biết ai tên như thế.
“Thế còn đây? Anh biết thứ này chứ?” Trưởng phòng Điều tra lớn tiếng hỏi, gí một cặp kính gọng vàng sát dưới mũi anh ta.
“Không… chắc chắn là không... tôi không đeo kính...”
“Có đấy. Anh đeo kính khi tới Ngân hàng Crédit Lyonnais và tự nhận mình là ông Kesselbach. Những thứ này tôi tìm được trong phòng của anh, căn phòng anh thuê dưới tên Jérôme, số 5 đường Colisée.”
“Phòng của tôi? Phòng của tôi ấy ạ? Tôi ngủ lại ở đây, trong văn phòng mà.”
“Nhưng anh đã thay quần áo ở đó, để làm phần việc của mình trong băng Lupin.”
Người kia đưa tay quệt vầng trán ướt đẫm mồ hôi. Mặt anh ta xám ngoét, miệng lắp bắp: “Tôi không hiểu... Ông toàn nói những điều... những điều...”
“Anh muốn hiểu rõ hơn à? Đây! Đây là thứ chúng tôi tìm thấy trong mớ giấy lộn bị anh ném vào thùng rác dưới bàn làm việc của anh trong phòng tiếp tân, ở ngay đây.”
Ông Lenormand giở một tờ giấy có in tiêu đề thư của Bộ, trên đó chi chít những chữ ký, tuồng như tập viết: Rudolf Kesselbach.
“Chà, anh giải thích điều này thế nào đây, ngài tiếp tân táo tợn? Tập ký để giả chữ ký của ông Kesselbach, đây có phải là bằng chứng không?”
Một cú đấm ngay giữa ngực làm ông Lenormand loạng choạng. Auguste lao vội tới chỗ cửa sổ, trèo qua ban công và nhảy ra ngoài sân.
“Chết tiệt!” Ngài Valenglay gào lên. “Tên khốn kiếp!”
Ngài nhấn chuông, chạy tới cửa sổ, toan hô hoán. Ông Lenormand điềm tĩnh nói: “Đừng quá kích động như vậy, thưa ngài Thủ tướng...”
“Nhưng gã Auguste đê tiện đó...”
“Xin ngài bình tĩnh... Một giây thôi... Tôi đã biết trước kết cục... Thật ra, tôi còn mong như thế... Không còn lời thú tội nào rõ ràng hơn nữa.”
Thấy ông Lenormand điềm tĩnh như vậy, ngài Valenglay nguôi dần và về lại chỗ ngồi. Chỉ một lúc sau, Gourel bước vào, tay tóm chặt cổ áo của Auguste-Maximin-Philippe Daileron, còn gọi là Jérôme, Trưởng ban tiếp tân Bộ Nội vụ.
“Đưa hắn đi, Gourel.” Ông Lenormand nói, giọng y hệt một người thợ săn sai chú chó của mình mang con thú nó đang gặm trong mồm đi. “Hắn chịu yên mà đi theo chứ?”
“Hắn có cắn tôi mấy phát, nhưng tôi giữ chặt lắm.” Viên Hạ sĩ trả lời và đưa bàn tay to lớn, xương xẩu của mình ra.
“Tốt lắm, Gourel! Giờ hãy gọi xe và đưa tên này lên đồn. Nói lời từ biệt với ngài Thủ tướng đi, Jérôme.”
Ngài Valenglay vui ra mặt. Ngài xoa tay và cười lớn. Ngài thấy việc Trưởng ban tiếp tân của mình lại chính là một đồng phạm của Lupin là chuyện vừa lố bịch vừa thú vị vô cùng. “Giỏi lắm, Lenormand thân mến ạ; thật tuyệt vời! Nhưng ông đã làm thế nào mà điều tra ra vậy?”
“Ồ, bằng cách đơn giản nhất. Tôi biết được ông Kesselbach thuê công ty thám tử tư Barbareux tìm người, và Lupin giả làm người của công ty đó để đến nhà ông ấy. Tôi lần theo hướng đó, và phát hiện ra rằng những bí mật giữa ông Kesselbach và Barbareux bị lộ thì chỉ có thể có lợi cho một người tên là Jérôme, bạn của một nhân viên trong công ty. Nếu ngài không ra lệnh cho tôi gấp rút giải quyết, tôi đã theo dõi được tay tiếp tân và bắt được Marco, kế đến là tóm gọn Lupin rồi.”
“Ông sẽ tóm được bọn chúng, Lenormand ạ, chắc chắn thế. Và chúng ta sẽ được chứng kiến một vở tuồng ly kỳ nhất thế giới: cuộc đối đầu giữa Lupin và ông. Tôi đặt cược vào của ông.”
◇
Sáng hôm sau, các tờ báo đều đăng một bức thư như sau:
“Thư ngỏ gửi tới ngài Lenormand, Trưởng phòng Điều tra.
Xin dành vạn lời chúc mừng của tôi cho quý ngài, cũng là người bạn thân mến, vì đã bắt được Jérôme - nhân viên tiếp tân. Ngài quả thật rất cao tay, hành sự kín kẽ và rất đáng nể trọng.
Tôi cũng dành vạn lời khen ngợi về cách ngài khéo léo chứng minh cho ngài Thủ tướng thấy tôi không phải là kẻ sát hại ông Kesselbach. Những lập luận của ngài đều rất rõ ràng, hợp lý, không thể bác bỏ, và hơn hết, hoàn toàn là sự thật. Như ngài đã biết, tôi không giết người. Cảm tạ ngài vì đã chứng minh điều đó ngay dịp vừa rồi. Được người đương thời và ngài đây quý trọng, thưa quý ngài và cũng là người bạn thân mến, là điều không thể thiếu với tôi.
Để đền đáp, xin hãy để tôi được hỗ trợ ngài trong việc truy lùng tên sát nhân tàn ác và giúp ngài một tay trong vụ án Kesselbach một vụ án rất thú vị. Xin hãy tin tôi, vụ án này thú vị và đáng quan tâm đến độ tôi đã quyết định rời khỏi nơi mình ẩn cư suốt bốn năm qua, nơi tôi an nhiên sống giữa những cuốn sách và chú chó Sherlock ngoan ngoãn của mình, đến nỗi tôi phải tập hợp lại anh em đồng đội và tái xuất giang hồ.
Cuộc sống có nhiều bước ngoặt thật bất ngờ xiết bao! Tôi, cộng sự của ngài, đã có mặt đây rồi! Tôi cam đoan với ngài, thưa quý ngài và cũng là người bạn thân mến, chính bản thân tôi còn phải tự chúc mừng mình về điều đó, và tôi đánh giá rất cao sự ưu ái này của định mệnh.
Ký tên: Arsène Lupin.
Tái bút: Xin phép được nói thêm điều này - tôi chắc chắn rằng ngài sẽ chấp thuận thôi. Một quý ông từng có vinh dự được chiến đấu dưới ngọn cờ của tôi mà lại phải sống mòn trên đống rơm ẩm ướt trong nhà tù của các ngài quả là không được hay và đúng đắn cho lắm. Vì vậy, tôi thấy mình có nghĩa vụ phải báo trước với ngài một tiếng: Năm tuần nữa, vào ngày Ba mươi mốt tháng Năm, tôi sẽ giành tự do cho anh Jérôme, người được tôi cất nhắc lên vị trí Trưởng ban tiếp tân Bộ Nội vụ. Ngài chớ quên ngày hẹn: Ngày Ba mươi mốt tháng Năm. - A. L.”