Mật Mã 813

Lượt đọc: 175 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
một ngày làm việc của thân vương sernine

1.

Căn hộ tầng trệt ở góc đại lộ Haussmann giao với đường Courcelles là nơi Thân vương Sernine sinh sống. Anh ta là một trong những thành viên xuất sắc nhất trong cộng đồng người Nga ở Paris, và tên anh ta luôn xuất hiện trong chuyên mục Du lịch và Nghỉ dưỡng trên báo.

Mười một giờ trưa. Thân vương bước vào phòng làm việc của mình. Anh ta mới ngoài ba mươi, chừng ba mươi lăm đến ba mươi tám, mái tóc nâu đã điểm vài sợi bạc. Nước da anh ta khỏe khoắn, bộ ria rậm, khỏe và tóc mai được cắt rất sát, hầu như không thấy vết trên làn da tươi tắn ở hai bên má.

Anh ta ăn mặc rất bảnh bao với chiếc áo khoác dài màu xám ôm lấy eo, bên trong là một chiếc áo gi lê màu trắng.

“Bắt đầu thôi!” Anh ta trầm trầm nói nhỏ. “Hôm nay sẽ nhiều việc lắm đây.”

Anh ta mở cánh cửa dẫn vào một căn phòng lớn, bên trong có mấy người đang đợi sẵn. Anh ta nói: “Varnier có đó không? Vào đi, Varnier.”

Một người nom như dân buôn bán nhỏ, vóc dáng béo lùn, chắc nịch, tướng đi rất vững chãi bước vào phòng theo lời Thân vương. Thân vương đóng cánh cửa lại sau lưng.

“Thế nào, việc tới đâu rồi, Varnier?”

“Mọi thứ đã sẵn sàng cho tối nay rồi, thưa ngài thủ lĩnh.”

“Tốt lắm, báo cáo ngắn gọn cho tôi.”

“Chuyện là thế này. Kể từ ngày chồng bị sát hại, bà Kesselbach, dựa theo tờ quảng cáo mà ngài đã ra lệnh gửi cho bà ấy, đã chọn lấy một nơi gọi là nơi ẩn cư dành cho các quý bà ở Garches để cư ngụ. Bà ấy sống ở căn cuối cùng trong bốn căn nhà nhỏ nằm tại cuối vườn. Ban quản lý dành bốn căn này cho các quý bà muốn được sống hoàn toàn cách biệt với những cư dân khác, căn này tên là Căn Nữ Hoàng.”

“Bà ấy có người nào theo hầu không?”

“Nữ hầu của bà ấy, Gertrude, là người đi cùng bà ấy đến khách sạn hôm xảy ra vụ án, và em gái của Gertrude, Suzanne. Bà ấy cho gọi cô này từ Monte-Carlo đến và cô ta làm hầu phòng cho bà ấy. Hai chị em Gertrude và Suzanne đều rất tận tụy với bà ấy.”

“Thế còn Edwards, người hầu của chồng bà ấy thì sao?”

“Bà ấy không giữ anh ta lại. Anh ta đã về quê rồi.”

“Bà ấy có gặp gỡ mọi người không?”

“Không hề! Bà ấy nằm bẹp trên ghế bành suốt cả ngày. Trông bà ấy ốm yếu lắm. Bà ấy khóc suốt. Ngày hôm qua, ngài dự thẩm có đến nhà bà ấy chừng hai tiếng đồng hồ.”

“Tốt! Thế còn cô gái trẻ kia thì sao?”

“Cô Geneviève Ernemont sống ở phía bên kia đường trong một con ngõ dẫn ra ngoài đồng vắng. Cô ở ngôi nhà thứ ba bên phải. Cô mở một trường học miễn phí dành cho trẻ em chậm phát triển. Bà của cô, bà Ernemont, sống cùng cô.”

“Theo như những gì anh viết cho tôi, cô Geneviève Ernemont và bà Kesselbach mới quen biết nhau?”

“Đúng vậy! Cô gái đến xin bà Kesselbach tài trợ cho trường học của mình. Chắc hẳn hai người họ quý mến nhau, vì bốn ngày vừa qua, họ đi chơi cùng nhau ở công viên Villeneuve, trong đó khu vườn của cụm Nhà Ẩn Cư là một phần phụ của công viên này.”

“Thường họ đi chơi lúc mấy giờ?”

“Từ năm đến sáu giờ chiều. Đúng sáu giờ, cô gái trẻ quay về trường học của mình.”

“Vậy là anh đã sắp xếp hết cả rồi?”

“Sáu giờ tối nay. Mọi thứ đã sẵn sàng.”

“Sẽ không có ai ở đó chứ?”

“Không có ai ở công viên vào giờ đó cả.”

“Rất tốt. Tôi sẽ tới đó. Anh lui được rồi.”

Anh ta dẫn người nọ ra cửa rồi quay lại phòng và gọi: “Anh em nhà Doudeville.”

Hai cậu trẻ tuổi bước vào, ăn mặc có hơi lố một chút, ánh mắt sắc sảo, gương mặt dễ nhìn.

“Chào Jean! Chào Jacques! Dưới Sở Cảnh sát có tin gì mới không?”

“Không có gì mấy ạ, thưa ngài thủ lĩnh.”

“Ông Lenormand vẫn tin tưởng các cậu chứ?”

“Vẫn ạ. Bên cạnh Gourel, chúng tôi là những cảnh sát được ông ấy quý mến. Bằng chứng là ông ấy cho chúng tôi vào khách sạn Palace để theo dõi những người sống ở lầu một vào thời điểm Chapman bị ám sát. Sáng nào Gourel cũng đến, và chúng tôi báo cáo với anh ấy giống như những gì chúng tôi báo cáo với ngài.”

“Rất tốt! Tôi nhất thiết phải nắm được tất cả những gì diễn ra và được nói ở Sở Cảnh sát. Chừng nào ông Lenormand còn tin tưởng các cậu, tôi còn nắm được quyền kiểm soát. Thế các cậu có tìm thấy manh mối hay bất cứ điều gì đáng ngờ trong khách sạn không?”

Jean Doudeville, người anh cả, đáp: “Bà cụ người Anh thuê phòng ở lầu một đã trả phòng rồi.

“Chuyện đó tôi không quan tâm lắm. Tôi biết hết về bà ấy. Nhưng tay hàng xóm của bà cụ, Thiếu tá Parbury thì sao?”

Hai anh em có vẻ ngượng. Cuối cùng, một người trả lời: “Sáng nay, Thiếu tá Parbury đã yêu cầu phía khách sạn đưa hành lý của anh ta đến nhà ga phía bắc, gửi lên chuyến tàu 1250, và anh ta lái mô tô đi. Chúng tôi đã ở nhà ga lúc tàu lăn bánh. Tay Thiếu tá không đến.”

“Còn chỗ hành lý kia thì sao?”

“Anh ta cho người lấy hành lý ở nhà ga.

“Ai lấy?”

“Một người gác cổng, người ta nói với chúng tôi như vậy.”

“Vậy là đã mất dấu tay nọ?”

“Vâng, đúng vậy!”

“Cuối cùng cũng ra!” Vị Thân vương kêu lên sung sướng.

Những người còn lại ngạc nhiên nhìn anh ta.

“Sao thế? Manh mối ở đó đấy!” Anh ta nói. “Ngài nghĩ vậy ạ?”

“Chắc chắn. Hiện trường xảy ra vụ sát hại Chapman chỉ có thể là một trong những căn phòng ở hành lang này. Hung thủ giết ông Kesselbach đã đưa viên thư ký tới đó cho một tòng phạm, hắn giết chết anh ta ở đó, thay quần áo cũng ở đó luôn; và khi kẻ sát nhân rời khỏi hiện trường tên đồng phạm liền kéo thi thể nạn nhân ra hành lang. Nhưng đồng phạm kiểu gì? Cách tên Thiếu tá Parbury biến mất chứng tỏ hắn ta có biết chuyện gì đó. Mau, mau gọi điện báo tin tốt này cho ông Lenormand hay Gourel cũng được. Sở Cảnh sát cần được biết tin này càng nhanh càng tốt. Những quý ông này và tôi đang bắt tay nhau.”

Anh ta dặn dò họ thêm mấy việc nữa, liên quan đến hai vai của họ: thanh tra cảnh sát phục vụ cho Thân vương Sernine, rồi cho họ lui.

Trong phòng chờ còn lại hai người khách. Anh ta gọi một người đến.

“Ngàn lần xin lỗi, thưa bác sĩ.” Anh ta nói. “Tôi xin nghe lệnh ngài đây. Pierre Leduc thế nào rồi ạ?”

“Anh ta chết rồi.”

“Chà!” Thân vương Sernine nói. “Sau khi đọc thư ngài sáng nay, tôi nghĩ việc này rồi cũng xảy ra. Nhưng dù sao thì, anh chàng tội nghiệp không trụ được lâu...”

“Anh ta đã suy kiệt lắm rồi. Anh ta ngất, rồi đi luôn.”

“Anh ta không nói gì à?”

“Không!”

“Ngài có chắc chắn, kể từ ngày hai chúng ta cùng nhau đón anh ta dưới gầm bàn cà phê ở Belleville, không một ai trong phòng khám của ngài nghi ngờ anh ta chính là Pierre Leduc mà cảnh sát đang tìm kiếm - Pierre Leduc bí ẩn mà ông Kesselbach muốn tìm được bằng mọi giá hay không?”

“Không một ai. Anh ta được nằm phòng riêng. Ngoài ra, tôi còn quấn băng kín bàn tay trái của anh ta để không ai nhìn thấy vết thương ở ngón út. Còn vết sẹo ở má thì đã bị râu che đi rồi.”

“Chính ngài đích thân chăm sóc anh ta chứ?”

“Đích thân tôi chăm! Và, theo chỉ dẫn của ngài, tôi đã tận dụng bất cứ lúc nào anh ta có vẻ tỉnh táo để tra hỏi. Nhưng tôi chỉ thu được mấy câu lắp bắp không ra đầu ra đũa gì cả.”

Thân vương trầm ngâm, miệng lẩm bẩm: “Chết à?... Vậy là Pierre Leduc đã chết... Toàn bộ vụ Kesselbach hiển nhiên nằm cả ở chỗ anh ta, vậy mà... vậy mà anh ta biến mất khỏi thế gian này rồi... không một tiết lộ nào, không một lời gì về bản thân anh ta, về quá khứ của anh ta... Mình có nên dấn thân vào cuộc phiêu lưu mà mình vẫn chưa hiểu một tí gì hay không? Hết sức nguy hiểm... mình có thể gặp tai họa...”

Anh ta suy nghĩ một lúc rồi kêu lên: “Ồ, đừng bận tâm! Mình sẽ vẫn tiếp tục theo đuổi vụ này. Chẳng có lý do gì mà Pierre Leduc chết thì mình phải từ bỏ cuộc chơi. Ngược lại nữa là khác! Và cơ hội này hấp dẫn quá đi thôi. Pierre Leduc đã chết! Pierre Leduc muôn năm!... Được rồi, ngài bác sĩ, ngài có thể về. Tôi sẽ gọi cho ngài trước giờ cơm tối.”

Bác sĩ ra về.

“Còn giờ, tới lượt ông, Philippe.” Sernine quay sang vị khách cuối cùng.

Đó là một người đàn ông nhỏ thó, tóc hoa râm, ăn mặc như một người hầu bàn trong khách sạn, nhưng là một khách sạn hạng sang, rất cao cấp.

“Thưa ngài thủ lĩnh!” Philippe bắt đầu lên tiếng. “Hẳn ngài vẫn còn nhớ, tuần trước, ngài đã sai tôi vào làm người phục vụ trong khách sạn Deux-Empereurs ở Versailles để theo dõi một chàng trai trẻ.”

“Phải, tôi nhớ... Gérard Baupré. Chuyện với cậu ta sao rồi?”

“Cậu ta cùng đường rồi.”

“Vẫn suy nghĩ đen tối thế à?”

“Vâng! Cậu ta muốn tự tử.”

“Cậu ta nghiêm túc chứ?”

“Khá nghiêm túc. Tôi tìm thấy mẩu giấy viết bằng bút chì này lẫn trong đống giấy tờ của cậu ta.”

“A!” Thân vương Sernine đọc mẩu giấy và nói. “Cậu ta viết thư tuyệt mệnh... và định tự tử ngay tối hôm nay!”

“Vâng thưa thủ lĩnh, cậu ta đã mua dây thừng và đóng một cái móc vào trần nhà. Thế nên, theo lệnh của ngài, tôi đã trò chuyện với cậu ta. Cậu ta tâm sự với tôi về những đau khổ của mình, và tôi khuyên cậu ta nên nói chuyện với ngài xem sao. “Thân vương Sernine giàu có lắm.” Tôi nói với cậu ta như vậy. “Ngài ấy rất hào phóng, có lẽ ngài ấy sẽ giúp được cậu.”.”

“Quá tuyệt vời. Vậy cậu ta sẽ tới chứ?”

“Cậu ta tới đây rồi.”

“Làm sao ông biết?”

“Tôi đã bám theo cậu ta. Cậu ta bắt xe lửa đi Paris, và ngay lúc này đây, cậu ta đang đi lên đi xuống đại lộ này đấy. Cậu ta sẽ sớm quyết định thôi.”

Đúng lúc đó, một người hầu mang vào một tấm danh thiếp. Thân vương liếc nhìn tấm danh thiếp và nói với anh hầu: “Mời anh Gérard Baupré vào.”

Đoạn, anh ta quay sang nói với Philippe: “Ông hãy lánh vào phòng thay quần áo, ở đây này; cứ ngồi im nghe thôi, đừng động đậy.”

Còn lại một mình, vị Thân vương lẩm bẩm: “Sao mình lại chần chừ nhỉ? Là số phận đã đưa cậu ta đến trước mặt mình...”

Vài phút sau, một thanh niên tóc vàng bước vào. Cậu gầy, dong dỏng cao, mặt hốc hác và mắt đỏ ngầu như đang lên cơn sốt. Cậu ngượng nghịu đứng ở ngưỡng cửa, ngập ngừng như một kẻ ăn xin muốn chìa tay ra xin bố thí mà lại không dám.

Cuộc trò chuyện cũng ngắn.

“Cậu là Gérard Baupré?”

“Dạ... vâng... là tôi ạ.”

“Tôi có vinh dự...”

“Chuyện là thế này, thưa ngài... Có người nói với tôi...”

“Ai kia?”

“Một người phục vụ trong khách sạn... Người ấy nói đã từng phục vụ cho ngài...”

“Xin hãy đi thẳng vào vấn đề...”

“Vâng….”

Cậu thanh niên khựng lại, thấy ngợp và sợ hãi trước thái độ cao ngạo của Thân vương. Thân vương bèn lên tiếng: “Nhưng, thưa cậu, hẳn đã có...”

“Vâng, thưa ngài, người đó nói với tôi rằng ngài rất giàu có... hào phóng... Và tôi nghĩ có thể ngài sẽ...”

Cậu khựng lại, không thể nói ra những lời khẩn cầu đầy nhục nhã được nữa.

Thân vương Sernine bước đến gần cậu.

“Cậu Gérard Baupré ạ, có phải cậu đã xuất bản tập thơ có tựa đề Nụ cười của mùa xuân không?”

“Vâng, vâng!” Mắt cậu thanh niên sáng hẳn lên. Cậu rối rít. “Ngài đã đọc chưa ạ?”

“Rồi... hay lắm, những vần thơ của cậu rất hay, rất đẹp... Chỉ có điều, cậu có định sống nhờ những gì chúng mang lại cho cậu không?”

“Chắc chắn rồi ạ... Không sớm thì muộn thôi...”

“Sớm hay là muộn? Tôi thấy chắc là muộn đấy! Và, trong khi chờ đợi, cậu đến hỏi xin tôi chút tiền để sống?”

“Chút tiền để mua thức ăn, thưa ngài.”

Thân vương Sernine đặt tay lên vai cậu thanh niên và lạnh lùng nói: “Nhà thơ không cần thức ăn, thưa cậu. Họ sống bằng những vần thơ và những giấc mơ. Hãy làm như họ. Vậy sẽ tốt hơn là đi xin một mẩu bánh mì.”

Cậu thanh niên run người vì lời xúc phạm. Cậu lẳng lặng bước nhanh ra cửa, không nói một lời.

Thân vương Sernine ngăn cậu lại. “Còn một việc nữa, thưa cậu. Cậu không còn chỗ nương tựa nào nữa?”

“Không một chỗ nào.”

“Vậy cậu không định tính toán gì nữa ư?”

“Tôi vẫn còn một hy vọng. Tôi đã viết thư cho người thân, cầu xin ông ấy gửi cho tôi một chút gì đó. Hôm nay, tôi sẽ nhận được câu trả lời từ ông ấy. Đó là cơ hội cuối cùng của tôi.”

“Và nếu cậu không nhận được hồi âm, cậu quyết định, ngay tối hôm nay sẽ...”

“Đúng, thưa ngài!”

Câu nói đó được thốt lên một cách hết sức thẳng thắn và đơn giản.

Thân vương Sernine phá lên cười. “Lạy Chúa tôi, anh bạn trẻ, cậu mới hóm hỉnh làm sao! Và lời thú nhận chất phác quá đi mất! Sang năm, cậu sẽ quay lại gặp tôi chứ? Chúng ta sẽ lại nói về chuyện này tiếp... Thật tò mò, thật thú vị... và, trên hết, thật hài hước... Ha ha ha ha!”

Cả người rung lên bần bật vì cười, làm cái cúi chào và mọi cử động của anh ta đều bị ảnh hưởng theo, anh ta ra hiệu cho cậu ra về.

“Philippe!” Anh ta nói với người phục vụ khách sạn. “Ông nghe thấy hết chứ?”

“Vâng, thưa thủ lĩnh!”

“Gérard Baupré đang chờ một bức điện đến vào chiều nay, một lời hứa giúp đỡ...”

“Vâng, hy vọng cuối cùng của cậu ta.”

“Cậu ta không được nhận bức điện đó. Nếu bức điện tới, hãy đem xé đi.”

“Hay lắm, thưa thủ lĩnh!”

“Ở khách sạn chỉ còn mình ông chứ?”

“Vâng, còn đầu bếp nữa nhưng ông ta không ngủ lại khách sạn. Chủ khách sạn thì đi vắng rồi.”

“Tốt lắm! Vậy chúng ta là chủ. Tối nay gặp lại, lúc mười một giờ. Ông lui được rồi.”

2.

Thân vương Sernine vào phòng và nhấn chuông gọi người hầu đến.

“Chuẩn bị mũ, găng tay và gậy cho tôi. Ngoài đó có xe chưa?”

“Rồi ạ, thưa ngài!”

Anh ta mặc quần áo, ra ngoài và bước lên một chiếc xe limousine lớn, rất tiện nghi. Xe chở anh ta về phía rừng Boulogne, đến nhà vợ chồng Hầu tước de Gastyne, nơi anh ta được mời tới dùng bữa trưa.

Hai giờ rưỡi chiều, anh ta từ biệt chủ nhà, rồi dừng lại ở đại lộ Kléber, đón lên xe hai người bạn và một vị bác sĩ. Ba giờ kém năm phút, họ đến công viên Các Hoàng Tử.

Ba giờ đúng, anh ta đấu kiếm với một thiếu tá người Ý tên là Spinelli. Ngay hiệp đầu tiên, anh ta đã chém được vào tai đối thủ. Và đến bốn giờ kém mười lăm, anh ta ghé vào câu lạc bộ Phố Cambon, rồi anh ta rời khỏi đó lúc năm giờ hai mươi, sau khi thắng được bốn mươi bảy nghìn franc.

Anh ta làm tất cả những việc trên chẳng chút vội vàng. Anh ta thong thả và lãnh đạm với một phong thái rất cao ngạo, cứ như thể những hoạt động sôi nổi đã đưa cuộc sống của anh ta vào một vòng xoáy điên cuồng gồm toàn công việc và đủ mọi sự kiện ồn ào là chuyện hết sức bình thường, là điều vẫn luôn xảy ra trong những ngày êm ả nhất của anh ta.

“Octave!” Anh ta nói với người tài xế. “Giờ chúng ta sẽ đến Garches.”

Lúc sáu giờ kém mười, anh ta đã thả bộ bên ngoài bờ tường cũ bao quanh công viên Villeneuve.

Dẫu bây giờ đã sụp đổ và hư hỏng nhiều chỗ, điền trang Villeneuve vẫn giữ được một nét gì đó của thời hoàng kim, khi Hoàng hậu Eugénie còn nghỉ lại đây. Với những cây cổ thụ, hồ nước và đường chân trời rợp bóng cây của khu rừng Saint-Cloud, cảnh quan nơi này luôn mang vẻ yêu kiều mà sầu muộn.

Một phần lớn của điền trang được hiến cho Viện Pasteur. Phần còn lại nhỏ hơn, được ngăn cách với phần kia bằng một không gian công cộng, tạo thành một cụm dinh thự khá lớn nằm gọn bên trong một vòng tường. Trong đó có khu Nhà Ẩn Cư, với bốn căn nhà nhỏ có vườn riêng biệt nằm xung quanh dinh thự chính.

“Đó là nơi bà Kesselbach sống.” Thân vương tự nhủ khi nhìn thấy mái của dinh thự và bốn căn nhà nhỏ ở phía xa.

Tuy nhiên, anh ta không tới đó, anh ta băng qua công viên và tiến về phía hồ nước.

Đột nhiên, anh ta khựng lại sau một lùm cây. Anh ta trông thấy hai cô gái đang tựa vào thành cây cầu bắc qua hồ nước.

“Varnier và người của anh ta chắc chắn đang ở đâu đó gần đây. Giỏi! Họ trốn kĩ thật đấy! Mình chẳng thấy họ đâu...”

Hai cô gái lúc này đang bước trên thảm cỏ, dưới tán cây đại thụ. Màu xanh của bầu trời hiện ra giữa những cành cây rung rinh trong làn gió nhẹ. Phảng phất đâu đó trong không khí là hương xuân và hương của những chồi non.

Trên những thảm cỏ dốc dẫn xuống mặt nước im lìm, hoa cúc, hoa violet, hoa thủy tiên, hoa linh lan, tất cả những bông hoa nhỏ của tháng Tư và tháng Năm đứng túm tụm lại với nhau, rải rác khắp mặt đất, hợp thành những chòm sao đủ mọi màu sắc. Mặt trời đã lặn xuống dưới đường chân trời.

Bất thình lình, ba người đàn ông bước ra từ một lùm cây, tiến đến chỗ hai cô gái.

Chúng bắt chuyện với họ. Hai bên nói gì đó với nhau. Các cô gái rõ ràng sợ hãi. Một tên tiến về phía cô gái thấp hơn và cố giật lấy chiếc ví vàng cô đang cầm trên tay. Họ kêu lên, và ba gã đàn ông xông vào họ.

“Đến lúc ra tay rồi.” Thân vương nhủ thầm.

Và anh ta lao về phía trước. Chỉ mất mười giây, anh ta đã chạy đến gần mép nước. Thấy có người đến, ba gã đàn ông bỏ chạy.

“Liệu mà chạy đi, đồ khốn!” Anh ta cười khùng khục. “Lo mà chạy cật lực vào. Vị cứu tinh đến đây!”

Anh ta toan đuổi theo chúng. Nhưng một trong hai cô gái đã nài nỉ anh ta: “Ôi, thưa ngài, tôi van ngài... bạn tôi đã ngất đi.”

Cô gái thấp hơn đã ngã xuống cỏ, ngất lịm đi.

Anh ta vội dừng bước, lo lắng hỏi: “Cô ấy không bị thương chứ? Mấy tên khốn đó đã...”

“Không… không ạ... chỉ vì sợ... vì hoảng hốt quá thôi... Vả lại, chắc ngài cũng hiểu... cô đây chính là bà Kesselbach...”

“Ồ!” Anh ta nói.

Anh ta lấy ra một lọ muối ngửi dùng để giúp người bị ngất tỉnh lại. Cô gái trẻ hơn vội cầm lấy, đưa lên mũi bạn mình ngay. Anh ta nói thêm: “Nhấc viên thạch anh tím lên, đó là nút chặn... Cô sẽ thấy có một cái hộp có chứa mấy viên thuốc. Cho bà đây ngậm một viên... Chỉ một thôi, không được hơn... Thuốc này mạnh lắm.”

Anh ta nhìn cô gái trẻ đang chăm sóc bạn mình. Cô có mái tóc vàng, ăn mặc giản dị, gương mặt dịu dàng và đoan trang, với nụ cười làm sáng bừng mọi đường nét, ngay cả khi cô không hé miệng.

“Đây là Geneviève.” Anh ta thầm nghĩ. Và anh ta xúc động nhắc lại: “Geneviève... Geneviève...”

Trong lúc đó, bà Kesselbach cũng dần hồi tỉnh. Ban đầu, nàng kinh ngạc, tuồng như không hiểu. Rồi dần dần, nàng nhớ lại, cảm ơn người đã cứu mình bằng cách khẽ cúi đầu.

Anh ta cúi mình thật thấp và nói: “Xin cho phép tôi được tự giới thiệu... Tôi là Thân vương Sernine...”

Nàng nói bằng giọng yếu ớt: “Tôi không biết phải làm sao để tỏ lòng biết ơn.”

“Bằng cách đừng tỏ lòng gì cả, thưa bà. Bà nên cảm ơn sự tình cờ, sự tình cờ đã khiến tôi quay bước về hướng này. Tôi được phép đưa tay ra đỡ bà chứ?”

Mấy phút sau, bà Kesselbach nhấn chuông cửa ở Nhà Ẩn Cư và nói với vị Thân vương: “Thưa ngài, tôi xin phép được nhờ ngài một việc. Đừng nhắc lại chuyện vừa rồi với ai.”

“Nhưng, thưa bà, đó là cách duy nhất để tìm...”

“Tìm kiếm đồng nghĩa với điều tra; như vậy sẽ càng khiến người ta bàn tán về tôi ồn ào hơn, rồi lại thẩm vấn, lấy lời khai, rất mệt mỏi; tôi đã kiệt sức rồi.”

Thân vương không nài gì thêm nữa. Anh ta cúi chào nàng và hỏi: “Bà cho phép tôi được gọi điện và thăm hỏi bà chứ?”

“Ồ, vâng…”

Nàng hôn tạm biệt Geneviève rồi bước vào trong.

Trong lúc đó, màn đêm đang dần buông. Thân vương Sernine không để Geneviève về nhà một mình. Nhưng hai người mới chỉ dợm đặt chân xuống con đường nhỏ thì đã thấy một bóng người đen sẫm hấp tấp chạy về phía họ.

“Bà!” Geneviève kêu lên.

Cô ào vào vòng tay của bà cụ. Bà hôn lên má cô tới tấp.

“Ôi, cháu yêu! Đã có chuyện gì thế? Sao cháu về muộn vậy?... Cháu luôn luôn đúng giờ kia mà?”

Geneviève giới thiệu Thân vương với bà: “Thân vương Sernine... Bà Ernemont, bà của tôi...”

Rồi cô kể lại chuyện vừa xảy ra. Bà Ernemont cứ nói đi nói lại: “Ôi, cháu yêu, hẳn cháu phải sợ lắm!... Tôi sẽ không bao giờ quên ơn ngài, tôi đảm bảo, thưa ngài... Nhưng hẳn là cháu phải sợ lắm, khổ thân cháu gái tôi!”

“Cháu không sao, bà ạ. Bà bình tĩnh lại đi, cháu đã về rồi mà...”

“Phải, nhưng sợ hãi vẫn hại người lắm đấy... Ai mà biết hậu quả thế nào... Ôi chao! Kinh khủng quá!”

Ba người đi dọc theo một bờ giậu. Thấp thoáng phía sau bờ giậu là một khoảng sân trồng nhiều cây cối, vài lùm cây nhỏ, một sân chơi và một ngôi nhà màu trắng. Phía sau ngôi nhà, núp dưới bóng những rặng cơm cháy tạo thành một lối đi có tán cây che là một cái cổng nhỏ.

Bà mời Thân vương Sernine vào nhà và đưa anh ta vào một phòng khách nhỏ. Geneviève xin phép được lui đi một lúc để đến gặp các học trò của mình. Đã đến giờ cơm tối của các em. Chỉ còn Thân vương và bà Ernemont ngồi lại trong phòng.

Bà cụ có gương mặt trắng nhợt, đượm nét u sầu, mái tóc bạc bới cao, có hai lọn dài buông lơi. Bà hơi đậm người, bước đi khá nặng nề. Mặc dù có dáng vẻ và cách ăn mặc rất giống một mệnh phụ, ở bà vẫn toát lên một vẻ gì đó hơi cục mịch; nhưng đôi mắt bà nhân hậu vô ngần.

Lúc bà vừa dọn dẹp bàn vừa trò chuyện, Thân vương Sernine bước đến gần bà, đưa hai tay ôm lấy mặt bà và hôn lên hai bên má của bà.

“Chà, cố nhân, bà vẫn khỏe chứ?”

Bà sững người, mắt mở to, miệng há hốc. Thân vương lại hôn lên má bà và cười lớn.

Bà lắp bắp: “Cậu! Là cậu! Ôi! Lạy Đức Mẹ!... Lạy Đức Mẹ hằng cứu giúp!.... Không thể nào!... Đức Mẹ của con!”

“Victoire yêu quý của tôi!”

“Đừng gọi tôi như vậy!” Bà run rẩy kêu lên. “Victoire đã chết rồi... Bà vú già của cậu không còn nữa. Tôi hoàn toàn thuộc về Geneviève.” Rồi bà nhỏ giọng thì thầm: “Lạy Chúa tôi! Tôi thấy tên cậu trên báo... Có thật vậy không? Có thật cậu lại quay về với cuộc đời đạo chích?”

“Như vú thấy đấy.”

“Vậy mà cậu thề với tôi rằng mọi chuyện đã kết thúc, cậu sẽ ra đi mãi mãi, rằng cậu muốn trở thành người lương thiện.”

“Tôi đã cố. Tôi đã cố trong suốt bốn năm qua... Vú không thể phủ nhận rằng bốn năm vừa rồi, tôi thật sự không để ai nhắc tới mình.”

“Rồi thì?”

“Rồi điều đó khiến tôi phát ngấy.”

Bà thở dài. “Lúc nào cũng vậy... Cậu chẳng thay đổi gì... Chuyện cũng xong rồi, cậu sẽ không bao giờ thay đổi... Vậy là cậu có dính líu tới vụ án Kesselbach?”

“Tất nhiên! Nếu không, tôi mất công sắp đặt người cướp ví của bà Kesselbach lúc sáu giờ, để năm phút sau lại có cơ hội được trả nó cho bà ấy sau khi đoạt lại từ chính người của tôi làm gì cơ chứ? Được tôi cứu, bà ấy bắt buộc phải tiếp tôi. Giờ tôi đã vào được tâm chiến lũy, và trong lúc bảo vệ bà quả phụ, tôi có thể quan sát được xung quanh. Vú cũng biết đấy, cuộc sống của tôi không cho phép tôi nhẩn nha và phí thời gian vào mấy thứ nghi thức lịch sự xã giao bề ngoài. Tôi phải đi thẳng vào trọng tâm, thật mạnh bạo, mãnh liệt, dữ dội...”

Bà thất thần nhìn Thân vương Sernine, thở hắt ra. “Tôi hiểu... tôi hiểu... vụ tấn công chỉ là dàn dựng... Nhưng mà... Geneviève...”

“Sao kia? Một mũi tên của tôi đã trúng tận hai đích! Cứu cả hai cũng dễ như cứu một thôi. Tôi sẽ phải mất bao nhiêu thời gian, tốn bao nhiêu nỗ lực - có khi còn là những nỗ lực vô ích - để trở thành bạn với đứa trẻ ấy chứ? Tôi là gì với con bé? Tôi nên là gì bây giờ? Một người nó chưa từng biết một người lạ. Nhưng trái lại, giờ tôi là người ra tay cứu giúp con bé lúc nó lâm nguy. Chỉ trong có một giờ, tôi đã là... bạn.”

Bà bắt đầu run rẩy. “Vậy... vậy cậu không hề cứu Geneviève... Vậy cậu định kéo chúng tôi vào chuyện của cậu...” Rồi bà đột ngột vùng lên, bóp chặt lấy vai Sernine. “Không đã quá đủ rồi, cậu hiểu không? Một ngày nọ, cậu đưa đứa trẻ này đến trước mặt tôi và nói: “Đây, tôi giao con bé cho vú... Cha mẹ con bé đã chết... Hãy bao bọc cho con bé.” Giờ con bé đang được tôi bao bọc, tôi biết cách bảo vệ con bé trước cậu và những trò lừa mị của cậu!”

Người đứng thẳng, hai bàn tay nắm chặt, thái độ rất kiên quyết, bà Ernemont có vẻ đã sẵn sàng trước mọi tình huống.

Vẫn phong thái thư thả như thường lệ, Sernine chầm chậm gỡ đôi bàn tay đang siết chặt lấy vai mình, lần lượt từng bên một; rồi nắm lấy hai vai bà cụ, ấn bà ngồi xuống ghế, cúi xuống bà, nói bằng một giọng rất điềm tĩnh: “Vớ vẩn!”

Bà bắt đầu khóc. Bà chắp hai tay lại và khẩn cầu Sernine: “Tôi van cậu, hãy để cho chúng tôi yên. Chúng tôi đang sống rất hạnh phúc! Tôi cứ ngỡ cậu đã quên hai bà cháu tôi, và mỗi ngày qua, tôi vẫn luôn cầu nguyện. Phải, tôi cũng yêu quý cậu nhiều như thế. Nhưng Geneviève... cậu thấy đó, không việc gì mà tôi không dám làm cho con bé. Con bé đã thế chỗ của cậu trong trái tim tôi.”

“Tôi thấy rõ mà.” Sernine cười lớn và nói. “Vú sẽ sẵn lòng tống tôi xuống địa ngục. Thôi, những chuyện vớ vẩn này cho thôi được rồi đấy! Tôi không có thời gian đâu. Tôi phải nói chuyện với Geneviève.”

“Cậu định nói chuyện với con bé sao?”

“Như thế là phạm tội sao?”

“Thế cậu định nói chuyện gì với con bé?”

“Một bí mật... Một bí mật quan trọng... và vô cùng xúc động….”

Bà cụ hoảng hốt. “Một bí mật có thể khiến con bé đau buồn sao? Ôi, tôi sợ lắm, tôi sợ con bé không chịu nổi.”

“Con bé đang đến đấy.” Sernine nói.

“Chưa, vẫn chưa.”

“Có đấy, tôi nghe thấy tiếng con bé... Vú hãy lau nước mắt và làm sao cho phải đi.”

“Nghe này!” Bà vội vàng nói. “Nghe này! Tôi không biết cậu định nói chuyện gì, định tiết lộ bí mật nào cho đứa trẻ mà cậu hoàn toàn không hiểu gì. Nhưng tôi, tôi hiểu rõ con bé: Geneviève rất gan dạ, rất mạnh mẽ nhưng cũng rất đa cảm. Cẩn thận từng lời cậu nói đấy... Cậu có thể làm tổn thương những cảm xúc của nó... những cảm xúc mà cậu không thể ngờ tới được...”

“Lạy Chúa tội! Sao lại không chứ?”

“Bởi vì con bé khác cậu, nó thuộc về một thế giới khác... Tôi muốn nói đến một thế giới có chuẩn mực đạo đức khác... Giờ đây, có những điều cấm cậu không hiểu được. Giữa cậu và con bé có những vật cản không thể vượt qua được... Geneviève là người có lương tâm trong sạch nhất và cao cả nhất... Còn cậu...”

“Còn tôi thì sao?”

“Còn cậu, cậu không phải là người lương thiện!”

3.

Geneviève bước vào phòng, tươi tắn và duyên dáng. “Mấy em nhỏ của cháu đều đã lên giường hết cả rồi, cháu có mười phút thảnh thơi... Ôi, bà ơi, có chuyện gì thế ạ? Sao trông bà lo lắng thế... Vẫn là chuyện với...”

“Không, thưa cô!” Sernine nói. “Tôi nghĩ hẳn là mình đã có thể khiến bà cô an tâm hơn nhiều rồi. Chỉ là... chúng tôi đang nói về cô, về tuổi thơ của cô; và có vẻ đây là một chủ đề mà bà cô không thể không xúc động khi nhắc đến.”

“Tuổi thơ của tôi ư?” Geneviève đỏ mặt, nói. “Ôi! Bà!”

“Đừng trách bà ấy, thưa cô. Câu chuyện ngẫu nhiên chuyển sang hướng ấy thôi. Số là vô tình làm sao, tôi lại hay đi ngang qua ngôi làng nhỏ nơi cô lớn lên.”

“Làng Aspremont ư?”

“Làng Aspremont, gần Nice. Cô đã từng sống trong một ngôi nhà mới, toàn bộ quét vôi màu trắng...”

“Vâng!” Cô nói. “Toàn bộ ngôi nhà đều màu trắng, điểm một chút xanh lam quanh cửa sổ. Hồi rời Aspremont, tôi mới có bảy tuổi, nhưng tôi nhớ cả những điều nhỏ nhất trong quãng thời gian đó. Và tôi không thể nào quên ánh mặt trời chiếu vào mặt trước ngôi nhà màu trắng, hay bóng cây bạch đàn ở cuối vườn.”

“Ở cuối vườn, thưa cô, có một cánh đồng ô liu; và dưới gốc một cây ô liu trong cánh đồng ấy có kê một chiếc bàn cho mẹ cô làm việc trong những ngày nóng nực...”

“Đúng thế, đúng thế!” Cô hào hứng nói. “Tôi vẫn thường chơi bên cạnh bà...”

“Ở nơi đó...” Sernine nói. “... Tôi có trông thấy mẹ cô vài lần... Tôi nhận ra hình ảnh của bà ấy ngay vào giây phút tôi nhìn thấy cô... nhưng là một hình ảnh vui tươi, hạnh phúc hơn.”

“Vâng người mẹ khốn khổ của tôi thực sự không được hạnh phúc lắm. Cha tôi đã mất đúng vào hôm tôi ra đời, và không gì an ủi được bà. Bà đã khóc nhiều. Tôi vẫn còn giữ chiếc khăn tay ngày xưa mình vẫn dùng để lau nước mắt cho bà.”

“Một chiếc khăn tay nhỏ có hoa văn màu hồng.”

“Sao kia?” Cô kinh ngạc. “Ngài biết...”

“Tôi đã từng có mặt vào một hôm cô an ủi mẹ... Cô vỗ về mẹ mình ngọt ngào đến độ tận bây giờ, hình ảnh ấy vẫn in sâu trong ký ức của tôi.”

Cô gái nhìn Sernine thật chăm chú và thì thầm, gần như tự nói với mình: “Vâng… vâng... Tôi thấy hình như... nhìn ánh mắt ngài... và giọng của ngài.”

Cô hạ đôi mi xuống một lúc, trầm ngâm. Dường như cô đang cố lấy lại một mảnh ký ức nào đó đã vụt khỏi cô mà không được. Rồi cô nói tiếp: “Vậy là ngài biết mẹ tôi?”

“Tôi có mấy người bạn gần làng Aspremont và từng gặp bà ấy ở nhà mấy người bạn đó. Lần cuối cùng tôi gặp bà ấy, tôi thấy bà ấy buồn hơn mọi khi... và xanh xao hơn... Rồi, khi tôi quay lại...”

“Thì sự đã rồi, phải không?” Geneviève nói. “Phải, bà đã đi quá nhanh... chỉ trong có mấy tuần... và tôi bị bỏ lại một mình với mấy người hàng xóm vẫn giúp chăm nom bà... Rồi một buổi sáng người ta đưa bà đi... Đến tối, cũng ngày hôm đó, khi tôi đang ngủ, có ai đó đã đến, bế tôi dậy và quấn tôi trong chăn...”

“Một người đàn ông ư?” Thân vương hỏi.

“Vâng, một người đàn ông. Ông ấy nói chuyện với tôi rất dịu dàng, giọng khá nhỏ... Giọng nói của ông ấy khiến tôi thấy dễ chịu trong lòng... Và, trong lúc bế tôi ra đường, rồi sau đó là trên xe, suốt cả đêm hôm ấy, ông ấy cứ đung đưa tôi trong vòng tay và kể cho tôi nghe những câu chuyện... với cùng một giọng… với cùng một giọng…”

Cô từ từ dừng câu chuyện và chăm chú nhìn Sernine lần nữa. Lần này, cô nhìn kĩ hơn trước và gương mặt cô lộ rõ vẻ cố gắng muốn bắt lại chút ấn tượng vừa chạy vụt qua trước mắt mình.

Sernine hỏi: “Rồi sao nữa? Ông ta đưa cô đi đâu?”

“Tôi không nhớ rõ lắm... Mọi thứ rất mơ hồ... cứ như tôi đã ngủ thiếp đi mất mấy hôm vậy... Tôi chỉ nhớ giai đoạn sau của tuổi thơ, mình đã ở làng Vendée, vùng Montégut, sống cùng với cha và mẹ Izereau, một đôi vợ chồng đáng kính đã chăm sóc, nuôi dưỡng tôi với lòng yêu thương và tận tụy mà suốt đời này, tôi sẽ không bao giờ quên.”

“Hai người họ cũng đã mất rồi ư?”

“Phải!” Cô đáp. “Hồi ấy, ở vùng tôi sống có dịch sốt thương hàn... Mãi về sau tôi mới biết... Ngay từ lúc họ mới thấy ốm yếu trong người, tôi đã được đưa đi ngay, y như lần đầu tiên, cũng vào ban đêm, cũng được một người quấn lại trong chăn... Chỉ có điều, khi ấy tôi đã lớn hơn, tôi giãy giụa, tôi cố kêu... và ông ấy phải bịt miệng tôi lại bằng một chiếc khăn lụa.”

“Hồi đó cô mấy tuổi?”

“Mười bốn tuổi... hồi bốn năm trước.”

“Vậy là cô đã có thể nhìn ra người đàn ông ấy trông như thế nào rồi?”

“Không, ông ấy che mặt kĩ hơn và không nói một lời nào với tôi... Dẫu vậy, tôi vẫn luôn tin đó là cùng một người... vì tôi vẫn nhớ rõ cách người ấy lo lắng, vẻ ân cần, cẩn thận trong từng hành động... Giống hệt nhau!”

“Rồi sau đó thì sao?”

“Sau đó, tôi lại quên, lại ngủ thiếp đi, y như trước... Nhưng lần này, có vẻ như tôi đã bị ốm; tôi bị sốt cao... Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình ở trong một căn phòng sáng sủa, vui tươi. Một bà cụ có mái tóc bạc trắng như cước đang nghiêng người xuống và mỉm cười với tôi. Bà cụ ấy là bà tôi... và căn phòng đó chính là căn phòng mà tôi đang ở bây giờ, trên lầu.”

Gương mặt cô đã vui vẻ trở lại; ánh mắt, nụ cười cô lại tươi tắn, ngọt ngào như trước; và cô mỉm cười, kết thúc câu chuyện: “Bà thấy tôi ngủ thiếp đi trước cửa nhà bà nên đã đưa tôi vào nhà và chăm sóc cho tôi. Bà Ernemont đã trở thành bà của tôi như vậy đó. Sau những gian nan trong cuộc sống, cô bé làng Aspremont giờ đây đã được vui hưởng cuộc sống yên bình và dạy ngữ pháp, số học cho những em gái nhỏ nghịch ngợm hoặc lười biếng... nhưng em nào cũng quý cô ấy.”

Cô hân hoan kể chuyện, giọng điệu vừa thâm trầm lại vừa hồn nhiên, rõ ràng cô là người có lý trí và biết cân bằng. Sernine vừa nghe chuyện vừa tỏ ra càng lúc càng kinh ngạc. Chẳng hề che giấu vẻ xúc động, Sernine hỏi: “Kể từ đó, cô không hề nghe được gì về người ấy à?”

“Không hề!”

“Thế nếu gặp lại người ấy, cô có vui không?”

“Vâng, rất vui ạ.”

“Vậy thì, thưa cô...”

Geneviève giật mình. “Ngài biết gì đó chăng... Sự thật có lẽ là...”

“Không... không… chỉ là...”

Sernine nhổm dậy và đi đi lại lại trong phòng. Thỉnh thoảng, anh ta lại nhìn Geneviève, và có vẻ như anh ta sắp trả lời rõ hơn cho cô. Liệu anh ta có nói không?

Bà Ernemont đau khổ chờ đợi điều bí mật bị tiết lộ, cái bí mật có thể ảnh hưởng tới tương lai yên bình của cô gái trẻ.

Sernine quay lại, ngồi bên cạnh Geneviève, trông anh ta có vẻ do dự. Cuối cùng, anh ta nói: “Không... không... chỉ là tôi nghĩ đến một chuyện... một kỷ niệm...”

“Một kỷ niệm ư?... Và...?”

“Tôi đã nhầm. Câu chuyện của cô có một số chi tiết khiến tôi nhầm lẫn một chút.”

“Ngài chắc chứ?”

Anh ta chần chừ, rồi sau đó quả quyết: “Hoàn toàn chắc chắn.”

“Chao ôi!” Cô nói, lộ rõ vẻ thất vọng vô ngần. “Thế mà tôi cứ mong... rằng người mà tôi đã gặp hai lần ấy... mong ngài biết ông ấy... mong…”

Cô không nói hết câu, nhưng lại chờ câu trả lời mà bản thân không dám nói ra trọn vẹn từ anh ta.

Anh ta im lặng. Thấy vậy, cô không nài nỉ gì thêm nữa, cúi xuống bên bà Ernemont. “Chúc bà ngủ ngon. Mấy em nhỏ của cháu tuy đã chịu lên giường đúng giờ, nhưng không đứa nào chịu ngủ trước khi được cháu hôn chúc ngủ ngon đâu ạ.”

Cô chìa tay ra cho Thân vương. “Một lần nữa, xin cảm ơn ngài...”

“Cô đi à?” Anh ta hấp tấp hỏi.

“Vâng, xin ngài thứ lỗi cho; bà tôi sẽ tiễn ngài.”

Anh ta cúi mình thật thấp và hôn tay cô. Lúc mở cửa, cô quay lại, mỉm cười. Rồi cô đi khuất. Thân vương lắng tai nghe tiếng bước chân cô đi xa dần. Anh ta không nhúc nhích, mặt trắng bệch vì xúc động.

“Vậy là cậu không nói?” Bà cụ lên tiếng.

“Đúng vậy...”

“Bí mật này...”

“Để sau... Ngày hôm nay... thật lạ lùng... tôi không thể.”

“Khó đến vậy ư? Không phải con bé đã có cảm giác cậu chính là người lạ mặt đã đưa nó đi hai lần sao?... Chỉ một lời là đủ...”

“Để sau... để sau...” Anh ta nhắc lại. Anh ta đã lấy lại được sự quả quyết của mình. “Vú cũng hiểu mà... con bé hầu như không biết gì về tôi... Tôi phải chiếm được cảm tình của nó, phải được nó yêu thương trước đã... Khi tôi mang đến cho nó cuộc sống mà nó xứng đáng được hưởng, một cuộc sống tuyệt vời, một cuộc sống như ta vẫn thấy trong truyện cổ tích, khi ấy, tôi sẽ nói.”

Bà cụ gật đầu. “Tôi sợ rằng cậu đã phạm một sai lầm lớn. Geneviève không muốn có một cuộc sống tuyệt vời gì đó đâu. Sở thích của nó giản dị lắm.”

“Con bé có sở thích giống như tất thảy phụ nữ trên đời; và giàu sang, của cải, quyền lực mang lại những niềm vui mà không một ai trong số họ xem thường cả.”

“Phải, nhưng Geneviève thì có đấy. Và cậu phải làm được hơn thế nữa...”

“Cứ chờ xem. Còn bây giờ, hãy để tôi đi con đường của mình. Và đừng lo lắng gì. Tôi không hề có ý lôi Geneviève vào những trò lừa mị của mình - như lời vú nói đâu. Con bé sẽ hiếm khi nhìn thấy tôi... Chỉ có điều, chúng ta phải liên lạc với nhau, vú cũng hiểu mà... Chuyện này kết thúc ở đây thôi. Xin giã biệt.”

Anh ta rời khỏi nơi đó và đi bộ đến chỗ chiếc ô tô đang chờ. Anh ta vui lắm. “Con bé duyên quá... và thật ngọt ngào, đoan trang, thùy mị nữa! Nó có đôi mắt của mẹ nó, đôi mắt khiến người ta mềm lòng... Chúa ơi, đã bao lâu rồi? Những kỷ niệm ngày ấy mới đẹp làm sao! Có chút buồn, nhưng đẹp quá!” Và anh ta nói thật to: “Tất nhiên, mình sẽ lo liệu cho hạnh phúc của con bé! Ngay lập tức! Ngay đêm nay! Phải rồi, ngay đêm nay, con bé sẽ có một ý trung nhân! Không phải ái tình là điều kiện cần thiết để bất kỳ cô gái trẻ nào cũng thấy hạnh phúc hay sao?”

4.

Anh ta thấy xe đang đợi mình trên đường cao tốc.

“Về nhà!” Anh ta nói với Octave.

Về đến nhà, Sernine liền gọi điện tới Neuilly, dặn dò tỉ mỉ người bạn mà anh ta gọi là bác sĩ. Sau đó, anh ta thay quần áo, đi ăn tối ở câu lạc bộ Phố Cambon, đi xem hát chừng một tiếng đồng hồ rồi trở lại xe.

“Tới Neuilly đi, Octave. Chúng ta sẽ đón bác sĩ. Mấy giờ rồi nhỉ?”

“Mười giờ rưỡi.”

“Mẹ kiếp! Phải nhanh lên!”

Mười phút sau, chiếc xe dừng lại ở cuối đại lộ Inkermann, phía trước một ngôi biệt thự có khuôn viên rộng. Nghe tiếng còi xe, vị bác sĩ lật đật đi xuống. Thân vương hỏi: “Gã nọ đã xong cả chưa?”

“Đã xong! Bọc kín, buộc chặt, niêm phong hết cả rồi.”

“Trong tình trạng tốt đấy chứ?”

“Hoàn hảo nữa là đằng khác. Nếu mọi chuyện diễn ra đúng như những gì ngài nói qua điện thoại, phía cảnh sát sẽ chỉ biết hoang mang mà thôi.”

“Đấy là việc của họ mà. Mau đưa anh ta lên xe.”

Họ khiêng lên xe một cái túi dài, hình dạng như một con người và có vẻ khá nặng. Thân vương nói: “Octave, tới Versailles, đường Vilaine. Dừng ngay trước khách sạn Deux-Empereurs.”

“Sao cơ? Đó là khách sạn rẻ tiền mà.” Bác sĩ ngạc nhiên. “Tôi biết rõ chỗ đó, một cái chòi tồi tàn.”

“Không cần phải bảo tôi! Việc này sẽ rất khó nhằn, ít nhất là đối với tôi... Nhưng mà trời ơi! Có cho vàng tôi cũng không đổi lấy giây phút này đâu! Ai dám nói cuộc sống này đơn điệu cơ chứ?”

Họ đến khách sạn Deux-Empereurs. Nó nằm trong một con ngõ lầy lội; bước xuống hai bước, họ đặt chân vào một hành lang được một ngọn đèn le lói thắp sáng.

Sernine nắm tay lại, gõ vào một cánh cửa nhỏ.

Một người phục vụ xuất hiện. Là Philippe, người phải trông chừng Gérard Baupré như Sernine đã ra lệnh sáng nay.

“Cậu ta vẫn còn ở đây chứ?” Thân vương hỏi.

“Còn.”

“Dây thừng thì sao?”

“Đã thắt thành thòng lọng rồi.”

“Cậu ta không nhận được bức điện mà mình vẫn đang trông ngóng đấy chứ?”

“Tôi lấy đi rồi. Nó đây.”

Sernine cầm tờ giấy màu xanh lên đọc.

“Hay lắm!” Anh ta nói với vẻ hài lòng. “Đến lúc rồi. Họ hứa mai sẽ gửi cho cậu ta một nghìn franc. Nhanh, số phận đang đứng về phía tôi. Mười hai giờ kém mười lăm... Trong vòng mười lăm phút nữa, thằng quỷ nhỏ khốn khổ sẽ nhảy xuống địa ngục đấy. Dẫn đường cho tôi, Philippe. Ngài bác sĩ cứ ở yên đây.”

Người phục vụ cầm lấy cây nến. Họ leo lên lầu ba, rón rén bước nhón chân trên một hành lang hội hám, trần thấp tè, trên là gác mái; cuối hành lang có một cầu thang gỗ ọp ẹp phủ một tấm thảm đã tơi tả, mốc meo.

“Không ai nghe thấy tôi chứ?” Sernine hỏi.

“Không đâu. Hai phòng riêng biệt. Nhưng nhớ đừng có nhầm. Cậu ta ở phòng bên trái nhé.”

“Tốt! Giờ ta xuống dưới lầu. Đúng nửa đêm, bác sĩ, Octave và ông sẽ mang người kia lên đây, đúng chỗ chúng ta đang đứng bây giờ, và chờ tới khi tôi gọi.”

Cầu thang gỗ có cả thảy mười bậc. Thân vương hết sức thận trọng bước lên. Ở đầu cầu thang có một chiếu nghỉ với hai cánh cửa. Phải mất năm phút, Sernine mới mở được cánh cửa bên phải mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào, dù chỉ là tiếng bản lề kẽo kẹt.

Có chút ánh sáng leo lét xuyên qua bóng tối trong căn phòng. Anh ta mò mẫm tìm đường đến chỗ ánh sáng, cẩn thận từng bước một để không va phải chiếc ghế nào. Ánh sáng phát ra từ căn phòng bên cạnh, lọt qua một ô cửa kính có treo bức mành đã rách tả tơi.

Thân vương kéo tấm giẻ rách ấy sang một bên. Cánh cửa được lắp kính mờ, nhưng đã bị trầy xước ở nhiều chỗ, thế nên, nếu áp sát một bên mắt vào ô kính, người ta có thể dễ dàng nhìn thấy mọi thứ đang diễn ra trong căn phòng bên cạnh.

Sernine thấy có một người đàn ông đang ngồi ở chiếc bàn kê đối diện với anh ta. Đó là thi sĩ Gérard Baupré. Cậu đang ngồi viết dưới ánh nến.

Trên đầu cậu treo lơ lửng một sợi dây thừng, một đầu dây buộc chặt vào cái móc đóng trên trần nhà. Đầu kia là một chiếc thòng lọng.

Có tiếng đồng hồ điểm ở ngoài phố vọng vào nghe xa vắng. “Năm phút nữa là đến nửa đêm.” Sernine nghĩ thầm. “Còn năm phút nữa.”

Cậu thanh niên vẫn cắm cúi viết. Một lúc sau, cậu đặt bút xuống, nhặt mươi, mười hai tờ giấy chi chít chữ lên và bắt đầu đọc lại.

Có lẽ cậu không hài lòng với những gì mình vừa đọc, bởi mặt cậu thoáng có nét không vui. Cậu xé tập bản thảo và đem đốt hết bằng ngọn lửa nến.

Rồi, với bàn tay đang run rẩy vì quá kích động, cậu viết mấy chữ lên một tờ giấy trắng, dằn mạnh tay ký tên và đứng bật dậy.

Nhưng, khi nhìn thấy sợi dây đung đưa phía trên, chỉ cách đầu chừng hai phân rưỡi, cậu lại bất ngờ ngồi thụp xuống, rùng mình vì sợ.

Sernine thấy rõ khuôn mặt cậu tái mét, đôi má gầy guộc tựa vào hai bàn tay nắm chặt. Một giọt nước mắt chan chứa khổ đau chầm chậm lăn dài trên má. Mắt cậu nhìn vào hư không, ánh mắt hoảng loạn trong nỗi bị thương không nói được thành lời, ánh mắt dường như đã nhìn thấy cõi hư vô đáng sợ.

Gương mặt ấy còn trẻ quá! Đôi má vẫn còn mịn màng, nhẵn nhụi, chẳng một vết đồi mồi, chẳng một nếp nhăn! Và đôi mắt màu xanh lơ, xanh như bầu trời phương Đông...

Nửa đêm... mười hai tiếng chuông bi thảm báo đã đến nửa đêm, thời điểm rất nhiều người tuyệt vọng chọn làm thời khắc cuối cùng trong quãng đời ngắn ngủi của mình!

Đến tiếng chuông thứ mười hai, cậu lại đứng lên, và lần này, cậu gan hơn trước, không còn run rẩy, chần chừ nữa. Cậu nhìn sợi dây độc ác đang đung đưa. Cậu thậm chí còn cố nở một nụ cười, một nụ cười tội nghiệp, mặt cậu nhăn lại - cái nhăn mặt của người đã tới số, đã tiến tới rất gần cái chết.

Cậu nhanh chóng trèo lên ghế, một tay với lấy sợi dây.

Cậu đứng im trên ghế, không động đậy, không nhúc nhích một lúc. Không phải vì cậu do dự hay không có gan. Mà đây chính là khoảnh khắc tối thượng, phút cuối cùng người ta tự cho phép mình được hưởng trước khi tự vẫn.

Cậu nhìn căn phòng bẩn thỉu nơi số phận nghiệt ngã đã tống cậu vào, nhìn mớ giấy dán tường gớm ghiếc xung quanh, nhìn chiếc giường ọp ẹp.

Trên bàn, không có cuốn sách nào. Sách đã bị đem bán hết. Không có lấy một bức ảnh. Cậu không còn cha, không còn mẹ, không còn người thân thích. Còn có lý do gì để bấu víu vào cuộc đời này nữa? Chẳng có gì hết.

Rồi đột ngột, cậu chui đầu vào thòng lọng và kéo dây cho đến khi thòng lọng thít chặt lấy cổ mình.

Rồi cậu dùng hai chân hất đổ chiếc ghế, đu đưa theo sợi dây.

5.

Mười giây, hai mươi giây trôi qua, hai mươi giây dữ dội, như kéo dài vô tận...

Cơ thể cậu đã đôi ba lần co giật. Theo bản năng, đôi chân đạp loạn xạ cố tìm chỗ để đặt lên. Rồi không thấy động đậy gì nữa...

Mấy giây sau... Cánh cửa kính nhỏ mở ra.

Sernine bước vào.

Chẳng có vẻ gì là khẩn trương, anh ta cầm tờ giấy có chữ ký của cậu thanh niên lên và đọc:

“Chán nản với cuộc sống, bệnh tật, không tiền không bạc, không hy vọng, tôi tự kết thúc đời mình. Đừng buộc tội ai về cái chết của tôi.

Ba mươi tháng Tư.

Gérard Baupré.”

Anh ta đặt lại tờ giấy lên bàn, ở chỗ dễ nhìn thấy, dựng chiếc ghế dậy và đặt ghế vào dưới chân cậu thanh niên. Còn anh ta, anh ta trèo lên bàn, kéo cậu vào sát người mình, nhấc cơ thể còn ấm nóng ấy lên, nới rộng thòng lọng và gỡ nó ra khỏi đầu con người tội nghiệp.

Cậu thanh niên đổ sụp vào vòng tay anh ta. Anh ta thả cậu trượt theo thành bàn, nhảy xuống sàn, rồi đưa cậu lên giường.

Sau đó, vẫn điềm nhiên như không, anh ta mở cửa dẫn ra hành lang.

“Ba người có ở đó không?” Anh ta khẽ gọi.

Có người ở dưới chân cầu thang gỗ gần chỗ anh ta đáp lại: “Chúng tôi ở đây. Bây giờ chúng tôi đưa “hàng” lên nhé?”

“Được, lên đi!”

Anh ta lấy giá đỡ nến và soi đường cho họ.

Ba người đàn ông nặng nhọc leo lên cầu thang, khiêng theo cái túi trong đó có “gã nọ” bị quấn chặt.

“Bỏ xuống đây.” Anh ta nói và trỏ tay về phía chiếc bàn.

Anh ta lấy dao cắt sợi dây quấn quanh cái túi. Một tấm vải trắng xuất hiện, anh ta kéo nó sang một bên. Trong tấm vải có một xác chết, xác của Pierre Leduc.

“Pierre Leduc khốn khổ!” Sernine nói. “Anh sẽ không bao giờ biết mình mất đi những điều gì khi chết lúc còn quá trẻ thế này đâu! Đáng lẽ tôi nên giúp anh đi xa hơn, anh bạn ạ. Nhưng chúng tôi phải làm mà không có anh giúp thôi... Nào, Philippe, trèo lên bàn. Còn anh, Octave, leo lên ghế. Nâng đầu anh ta dậy và thít dây thòng lọng vào.”

Hai phút sau, thi thể của Pierre Leduc đã lủng lẳng trên dây.

“Trời ơi, tráo xác không ngờ lại dễ thế. Bây giờ, mọi người đã có thể rút cả được rồi. Sáng mai ngài bác sĩ sẽ trở lại đây, ngài sẽ nghe tin báo về cái chết của cậu Gérard Baupré. Là Gérard Baupré - ngài hiểu chứ? Đây là thư tuyệt mệnh của cậu ấy. Ngài sẽ báo Sở Cẩm và gọi cho bác sĩ pháp y, ngài sẽ phải sắp xếp làm sao để cả hai bên đều không ai phát hiện ra người quá cố có một ngón tay bị cắt cụt và một vết sẹo trên má.”

“Dễ thôi.”

“Và ngài phải xoay xở làm sao để báo cáo của cảnh sát đúng như những gì ta đã định.”

“Việc này cũng dễ.”

“Cuối cùng, đừng để người ta đưa thi thể đến nhà xác mà phải tìm cách để làm cho họ đem chôn ngay.”

“Việc này thì không dễ.”

“Cố gắng đi. Ngài đã kiểm tra cậu kia chưa?”

Anh ta trỏ tay về phía cậu thanh niên đang nằm ngay đơ trên giường.

“Rồi ạ.” Bác sĩ đáp. “Hơi thở đã trở lại bình thường. Nhưng mạo hiểm lắm đấy... Động mạch cảnh có thể đã...”

“Không liều thì việc lớn sao thành được... Bao lâu nữa cậu ta mới tỉnh lại?”

“Vài phút nữa thôi.”

“Tốt lắm! A, nhân tiện, đừng về vội, ngài bác sĩ. Chờ tôi ở dưới lầu. Tối nay còn nhiều việc cho ngài đấy.”

Còn lại một mình, Thân vương châm một điếu thuốc, lặng lẽ phả những vòng khói lam nho nhỏ lên trần nhà.

Một tiếng thở hắt kéo anh ta ra khỏi dòng suy nghĩ. Anh ta bước lại giường. Cậu thanh niên bắt đầu nhúc nhích, lồng ngực phồng lên xẹp xuống rất mạnh, giống như một người đang ngủ gặp phải cơn ác mộng. Cậu đưa tay lên cổ, như thể thấy đau ở đó; và chính hành động ấy khiến cậu ngồi bật dậy, kinh hoàng, thở dốc...

Rồi cậu nhìn thấy Sernine ngay trước mặt mình.

“Ngài?” Cậu thì thào, không hiểu chuyện gì vừa diễn ra. “Ngài...”

Cậu ngây dại nhìn anh ta, như thể đang nhìn một hồn ma.

Cậu lại đưa tay sờ lên cổ, sờ khắp xung quanh cổ... Và đột nhiên, cậu rú lên, lạc cả giọng; một cảnh kinh hoàng điên dại làm mắt cậu giãn to ra, tóc gáy dựng đứng, làm cả người cậu run như cầy sấy! Thân vương đã dịch sang một bên, và cậu nhìn thấy xác một người treo cổ, lủng lẳng trên sợi dây.

Cậu lùi sát vào tường. Người đàn ông đó, người đàn ông bị treo cổ đó, chính là cậu! Cậu đã chết, và cậu nhìn thấy chính xác chết của mình! Giấc mơ khủng khiếp theo sau cái chết đây ư? Ảo giác kéo tới với những người không còn nữa, khi bộ não điên cuồng của họ vẫn còn run rẩy với tia sáng cuối cùng của sự sống đây ư?...

Cậu huơ tay loạn xạ trong không khí. Trong một khoảnh khắc, trông cậu như đang muốn tự vệ trước cảnh tượng bẩn thỉu kia. Rồi, kiệt sức, cậu lại ngất xỉu lần nữa.

“Hay ghê chưa!” Thân vương cười chế nhạo. “Bản tính vốn nhạy cảm, dễ xúc động... Hiện giờ, tâm thần đang rối loạn... Nào, giờ là dịp thuận tiện đây... Nhưng nếu trong vòng hai mươi phút mà không xong việc... cậu ta sẽ vuột khỏi tay mình mất...”

Anh ta đẩy cho cánh cửa ngăn giữa hai căn gác mở rộng ra, quay trở lại giường, vác cậu trai trẻ lên và đặt cậu xuống chiếc giường ở phòng bên kia. Sau đó, anh ta dấp nước lên hai bên thái dương cậu và cho cậu hít muối.

Lần này, cậu ngất không lâu.

Gérard rụt rè hé mắt và ngước nhìn lên trần nhà. Cảnh kinh khủng kia đã biến mất. Nhưng cách sắp xếp đồ đạc trong phòng, vị trí của bàn và lò sưởi cùng những chi tiết khác khiến cậu ngạc nhiên... Rồi sau đó, ký ức về việc làm của mình, cơn đau trong cổ họng... ồ ạt ùa về.

Cậu nói với Thân vương: “Tôi đã nằm mơ, phải không?”

“Không!”

“Ngài nói “không”, nghĩa là thế nào?” Rồi đột nhiên, cậu nhớ lại. “Ồ, đúng rồi, tôi nhớ lại rồi... Tôi định tự tử... và thậm chí tôi đã...” Cậu lo lắng rướn người về phía trước. “Nhưng còn những chuyện khác, cảnh...”

“Cảnh nào?”

“Người đàn ông… sợi dây thừng... là mơ sao?...”

“Không!” Sernine nói. “Đó cũng là thật.”

“Ngài đang nói gì vậy? Ngài đang nói gì vậy?... Ôi, không... không... Tôi van ngài... Làm ơn hãy đánh thức tôi nếu tôi đang ngủ… không thì hãy để tôi chết đi!... Nhưng tôi chết rồi, phải không? Và đó là cơn ác mộng của xác chết... Ôi, tôi thấy đầu óc mình trống rỗng... Tôi xin ngài...”

Sernine nhẹ nhàng đặt tay lên đầu chàng trai trẻ và nhoài người về phía cậu. “Nghe tôi nói đây... Hãy lắng nghe thật cẩn thận, và phải hiểu những gì tôi nói. Cậu còn sống. Ý thức và thân thể của cậu vẫn y như trước và vẫn còn sống. Nhưng Gérard Baupré thì đã chết. Cậu hiểu ý tôi, phải không? Thực thể xã hội có tên là Gérard Baupré không còn tồn tại nữa. Cậu đã kết thúc với người đó rồi. Ngày mai, hộ tịch viên sẽ viết trong sổ, ngay cạnh cái tên cậu mang, một dòng “Đã chết” cùng ngày tháng cậu qua đời.”

“Dối trá!” Cậu thanh niên hoảng sợ, lắp bắp nói. “Dối trá! Vì tôi, Gérard Baupré, vẫn đang ở đây!”

“Cậu không phải là Gérard Baupré.” Sernine thẳng thừng tuyên bố. Và, trỏ vào cánh cửa đang mở, anh ta nói: “Gérard Baupré đang ở đằng kia, trong phòng bên cạnh. Cậu có muốn nhìn thấy cậu ta không? Cậu ta đang lủng lẳng trên cái thòng lọng nơi cậu đã treo cậu ta lên. Trên bàn là bức thư mà cậu đã chứng thực cái chết của cậu ta với chữ ký của mình. Tất cả những chuyện này đều không thay đổi, dứt khoát không thể thay đổi được nữa. Không có cách nào thoát khỏi sự thật tàn khốc và không thể thay đổi này đâu: Gérard Baupré không còn tồn tại nữa!”

Cậu thanh niên tuyệt vọng lắng nghe. Cậu trấn tĩnh hơn, những việc xảy ra lúc này có vẻ đã ít bi thảm hơn một chút, cậu cũng bắt đầu hiểu ra.

“Vậy thì...”

“Vậy thì... ta hãy nói chuyện.”

“Vâng… vâng… ta hãy nói chuyện...”

“Hút thuốc chứ?” Thân vương mời. “Cậu hút một điếu nhé? À, tôi thấy cậu đã làm hòa với sự sống rồi đấy! Tốt hơn rất nhiều rồi. Chúng ta sẽ hiểu nhau hơn, và điều đó cũng nhanh thôi.”

Anh ta châm thuốc cho cậu trai trẻ và cho mình. Rồi, ngay lập tức, anh ta đanh giọng, nói: “Cậu, Gérard Baupré quá cố, chán sống, đau ốm, không tiền không bạc, không hy vọng... Cậu có muốn được khỏe mạnh, giàu có và quyền lực không?”

“Tôi không hiểu.”

“Đơn giản lắm. Sự tình cờ đã đặt cậu ngay giữa đường tôi đi, anh bạn trẻ ạ. Cậu là một thi sĩ trẻ trung, tuấn tú; cậu thông minh, và - hành động tuyệt vọng của cậu thể hiện điều đó - cậu là người rất có tư cách. Đây là những phẩm chất hiếm khi gặp được ở cùng một người. Tôi rất quý trọng những người như thế... và tôi sẽ chiếu cố đến họ.”

“Những thứ ấy không phải để bán.”

“Ngốc thật đấy! Ai nói đến chuyện mua bán ở đây? Hãy giữ lấy lương tâm của mình. Đó là một viên ngọc quá ư quý giá, tôi không gỡ đi cho cậu được.”

“Vậy ngài đòi hỏi gì ở tôi?”

“Cuộc đời của cậu!” Đoạn, anh ta lại chỉ vào cổ họng vẫn còn bầm tím của cậu thanh niên. “Cuộc đời của cậu! Cuộc đời mà cậu không biết làm sao để dùng! Cuộc đời mà cậu đã làm rối tung lên, đã lãng phí, hủy hoại, và tôi đề nghị làm lại nó cho cậu, tuân theo một lý tưởng về cái đẹp, sự cao quý và phẩm cách mà cậu sẽ phải choáng váng, cậu trai ạ, nếu cậu có thể nhìn thấy vực thẳm mà những ý nghĩ thầm kín của tôi chìm ngập trong đó...”

Anh ta đưa hai tay giữ chặt lấy đầu Gérard và tiếp tục nói, rất thiết tha:“Cậu được tự do! Không trói buộc! Cậu không còn phải chịu gánh nặng của cái tên cậu mang nữa! Cậu đã thoát khỏi con số mà xã hội đã đóng lên trên vai cậu như dán nhãn một mặt hàng. Cậu đã được tự do! Trong thế giới nô lệ nơi mỗi người đều phải mang cái nhãn dành cho mình, cậu lại có thể “lai vô ảnh, khứ vô hình”, cứ như đang đeo chiếc nhẫn của Gygès [8] vậy... Hoặc là, cậu có thể tự chọn lấy cái của riêng mình, cái cậu thích nhất! Cậu có hiểu kho báu vô song mà cậu trình ra trước một nghệ sĩ... hay trước cậu - nếu cậu thích - không? Một cuộc đời chưa từng có, một cuộc đời hoàn toàn mới! Đời là khối sáp mà cậu có quyền tạc theo ý cậu muốn, theo ý tưởng bất chợt của cậu hay theo lời lý trí mách bảo cậu.”

Cậu thanh niên tỏ vẻ mệt mỏi. “Ồ, vậy ngài muốn tôi làm gì với kho báu đó? Từ bấy đến giờ tôi đã làm gì với nó chứ? Chẳng có gì hết!”

“Đưa nó cho tôi.”

“Ngài có thể làm gì với nó?”

“Tất cả mọi điều. Nếu cậu không phải là nghệ sĩ, tôi là nghệ sĩ; một nghệ sĩ đầy nhiệt huyết, không biết mệt mỏi, bất khuất, dồi dào cảm hứng. Nếu cậu không có ngọn lửa thiêng, tôi có! Cậu thất bại ở chỗ nào, tôi sẽ thành công ở chỗ đó! Hãy đưa tôi cuộc đời của cậu.”

“Ngôn từ, hứa hẹn!” Chàng trai trẻ kêu lên, nét mặt đã sáng lên, đầy sống động. “Những giấc mơ rỗng tuếch! Tôi biết rõ mình chẳng đáng gì! Tôi biết rõ sự hèn nhát, sự nản lòng, những nỗ lực không có kết quả của mình, biết rõ tất cả những thảm hại của mình. Để bắt đầu lại một cuộc đời mới, tôi cần ý chí, mà tôi lại không có...”

“Tôi có...”

“Bạn bè...”

“Cậu sẽ có.”

“Phương tiện.”

“Tôi sẽ mang phương tiện đến cho cậu... và đó là những phương tiện đáng mơ ước đấy! Cậu sẽ chỉ phải nằm xuống, như nằm vào trong chiếc rương của nhà ảo thuật mà thôi.”

“Nhưng ngài là ai?” Cậu thanh niên gào lên man dại.

“Đối với những người khác, tôi là Thân vương Sernine... Đối với cậu... có quan trọng gì đâu! Tôi còn hơn cả thân vương, hơn cả vua, hơn cả hoàng đế...”

“Ngài là ai?... Ngài là ai?” Baupré lắp bắp.

“Là chủ nhân... Người có ý chí và có thể làm được mọi chuyện... Con người của hành động. Ý chí của tôi không có giới hạn, quyền năng của tôi không có giới hạn. Tôi giàu hơn cả người giàu nhất còn sống trên đời, vì tài sản của người đó thuộc về tôi... Tôi mạnh hơn cả kẻ quyền năng nhất, vì quyền năng của họ dùng để phục vụ tôi!”

Anh ta lại ôm lấy đầu cậu thanh niên một lần nữa, và nhìn sâu vào mắt cậu. “Hãy trở nên giàu có... Hãy mạnh mẽ lên... Tôi mời cậu hạnh phúc... và niềm vui sống... và bình yên cho trái tim thi sĩ của cậu... và danh vọng cùng vinh quang nữa... Cậu có nhận không?”

“Vâng… vâng…” Gérard thì thào, choáng váng và hoàn toàn bị chi phối. “Tôi phải làm gì?”

“Chẳng làm gì cả.”

“Nhưng….”

“Chẳng làm gì cả, tôi đã nói rồi. Toàn bộ giàn giáo để xây nên kế hoạch của tôi dựa cả vào cậu, nhưng cậu thì không tính vào đó. Cậu không phải hoạt động gì hết. Hiện tại, cậu là một diễn viên kịch câm, thậm chí còn không phải thế, cậu chỉ là con tốt trên bàn cờ của tôi mà thôi.”

“Tôi sẽ phải làm gì?”

“Không làm gì hết. Chỉ làm thơ thôi. Cậu cứ việc sống như cậu thích. Cậu sẽ có tiền. Cậu sẽ được tận hưởng cuộc sống. Tôi thậm chí còn không phải mệt đầu vì cậu. Tôi nhắc lại, cậu không dính dáng gì vào chuyện của tôi.”

“Vậy tôi sẽ là ai?”

Sernine dang tay ra, chỉ vào căn phòng bên cạnh. “Cậu sẽ thế chỗ người kia. Cậu là người kia!”

Gérard rùng mình vì ghê tởm và căm phẫn. “Ôi, không người đó đã chết!... Và... đây là một tội ác!... Không, tôi không muốn cuộc đời mới, được tạo ra cho mình, được vẽ ra cho mình... một cái tên không ai biết...”

“Người kia, tôi nhắc lại với cậu!” Sernine thét lên, năng lượng và uy quyền của anh ta không gì cưỡng lại nổi. “Cậu sẽ là người đó chứ không ai khác! Người kia, vì số mệnh cậu ta cao quý, vì tên cậu ta lừng lẫy và vì cậu ta truyền lại cho cậu một di sản về phẩm giá và niềm tự hào của tổ tiên suốt mười thế kỷ.”

“Đây là một tội ác.” Baupré rên rỉ và nao núng.

“Cậu sẽ phải là người đó!” Sernine nói với vẻ quyết liệt chưa từng thấy. “Cậu sẽ phải là người đó! Nếu không, cậu sẽ trở lại thành Baupré; và với Baupré, tôi có quyền định đoạt sinh tử. Chọn đi!”

Anh ta rút súng ra, lên đạn và chĩa vào cậu thanh niên.

“Chọn đi!” Anh ta nhắc lại.

Mặt anh ta đanh lại, đầy cương quyết. Gérard sợ hãi, ngã vật xuống giường, nức nở nói: “Tôi muốn sống!”

“Cậu chắc chắn, không thay đổi gì chứ?”

“Vâng, một ngàn lần chắc chắn! Sau chuyện khủng khiếp tôi vừa làm, cái chết khiến tôi kinh sợ... Điều gì... điều gì cũng hơn là chết!... Bất cứ điều gì!... Đau đớn... đói khổ... bệnh tật... tất thảy mọi tra tấn, nhục nhã... cả chính tội ác nữa, nếu cần... miễn không phải là cái chết!”

Cậu run lên vì sốt và đau khổ, như thể kẻ thù lớn nhất vẫn đang rình rập xung quanh cậu, và cậu tự thấy mình bất lực, không thể nào thoát khỏi nanh vuốt của nó. Thân vương lại nỗ lực hơn nữa, với giọng sục sôi, giữ chặt lấy cậu như giữ một con mồi: “Tôi không yêu cầu điều gì bất khả đối với cậu, không có gì sai trái hết... Nếu có chuyện gì, tôi chịu trách nhiệm... Không, không có tội ác gì hết... Nhiều nhất là một chút đau đớn thôi... Cậu sẽ phải đổ máu một chút. Nhưng đó có là gì đâu, nếu so với cái chết?”

“Tôi không sợ đau đâu.”

“Vậy thì ngay bây giờ!” Sernine thét lên. “Ngay bây giờ! Mười giây đau đớn, tất cả chỉ có thế... Mười giây, và cuộc đời của người khác sẽ là của cậu.”

Anh ta ôm lấy người cậu, ấn cậu ngồi xuống ghế, rồi anh ta duỗi bàn tay trái của cậu lên trên bàn, năm ngón tay xòe rộng. Anh ta rút vội từ trong túi ra một con dao, ấn lưỡi dao xuống ngón út, giữa đốt đầu tiên và đốt thứ hai, rồi ra lệnh: “Đấm! Đấm xuống đây. Một đấm là xong!”

Anh ta nắm lấy bàn tay phải của Gérard và cố đập mạnh xuống bàn tay kia như một cái búa.

Gérard quằn quại và rúm người lại, co giật vì kinh hoàng. Cậu hiểu ra vấn đề.

“Không bao giờ!” Cậu nghẹn lại. “Không bao giờ!”

“Đấm! Một đấm là xong hết! Một đấm và cậu sẽ giống như người kia: không ai nhận ra được cậu.”

“Cho tôi biết tên anh ta...”

“Đấm trước đã!”

“Không bao giờ! Ôi, màn tra tấn này!... Tôi cầu xin ngài... Sau này...”

“Ngay bây giờ... Tôi nhắc lại... Cậu phải...”

“Không… không… tôi không làm được...”

“Đấm ngay, thằng ngốc! Đó có nghĩa là vận may, danh vọng, tình yêu.”

Gérard bất ngờ nắm tay lại, giơ lên cao.

“Tình yêu.” Cậu nói. “Phải... vì tình yêu, phải...”

“Cậu sẽ yêu và được yêu.” Sernine nói. “Vị hôn thê của cậu đang chờ cậu. Tôi đã chọn cô ấy. Cô ấy là người trong trắng nhất trong những người trong trắng, đẹp nhất trong những người đẹp. Nhưng cậu phải chinh phục cô ấy. Đấm đi!”

Cánh tay cậu thanh niên gồng lên cứng ngắc, chuẩn bị cho cú đấm trí mạng; nhưng bản năng tự vệ vẫn mạnh mẽ hơn. Người cậu rúm lại vì một nỗ lực siêu phàm. Nhưng bất ngờ, cậu giằng được ra khỏi Sernine và bỏ chạy.

Cậu chạy như một kẻ điên sang phòng bên cạnh. Cậu lại rú lên một tiếng kinh hoàng khi nhìn thấy cảnh tượng ghê rợn bên đó, và cậu quay lại, quỳ xuống bên cạnh bàn, trước mặt Sernine.

“Đấm đi!” Thân vương nói, và lại một lần nữa, anh ta xòe năm ngón tay của cậu ra và đặt lưỡi dao lên.

Những việc tiếp theo cứ thế diễn ra một cách máy móc. Đôi mắt hoang dại, gương mặt hốc hác, cậu tự động giơ nắm đấm lên và giáng mạnh xuống.

“A!” Cậu hét lên, rên rỉ trong đau đớn.

Một mẩu thịt từ ngón út văng ra. Máu chảy xối xả. Lần thứ ba, cậu ngất đi.

Sernine nhìn cậu một lúc và nhẹ nhàng nói: “Thằng nhóc tội nghiệp!... Ta sẽ thưởng cho cậu gấp trăm lần vì điều cậu đã làm. Ta luôn luôn hào phóng.”

Anh ta xuống nhà, thấy bác sĩ vẫn đợi ở tầng dưới. “Xong cả rồi đấy. Đến lượt ngài... Lên lầu và rạch một nhát lên má phải của cậu ta, giống như của Pierre Leduc. Hai vết sẹo phải giống hệt nhau. Một giờ nữa, tôi sẽ quay lại tìm ngài.”

“Ngài định đi đâu?”

“Đi hít thở không khí trong lành. Dù sao tôi cũng thấy có chút áy náy.”

Ra ngoài, anh ta hít một hơi thật sâu, rồi châm một điếu thuốc khác.

“Một ngày rất được việc.” Anh ta lẩm bẩm. “Phải gặp hơi nhiều người một chút, mệt một chút, nhưng được việc, rất được việc. Giờ mình đã là bạn của Dolorès Kesselbach. Mình là bạn của Geneviève. Mình vừa tạo ra một Pierre Leduc mới, một Pierre Leduc rất chỉnh tề và luôn sẵn sàng phục vụ mình. Cuối cùng, mình cũng kén được chồng cho Geneviève, một người không phải cứ tìm là thấy ngay. Bây giờ, nhiệm vụ của mình đã xong. Mình chỉ cần đi hái quả sau bao nhiêu nỗ lực ấy nữa thôi. Đó là việc của ông đấy, ông Lenormand. Còn phần tôi, tôi đã sẵn sàng.”

Và anh ta nói thêm, khi nghĩ đến cậu thanh niên vừa bị chặt ngón tay, hiện vẫn đang choáng váng trước những lời hứa của anh ta: “Chỉ... - có duy nhất một từ “chỉ” này thôi - chỉ có điều, mình không hề biết Pierre Leduc kia là ai... cái nhân thân mà mình vừa hào hiệp trao cho cậu thanh niên lương thiện kia ấy. Và điều đó mới khó chịu làm sao!... Vì trước những điều đã biết kia, chẳng có gì cho thấy Pierre Leduc không phải là con của một người bán thịt!”

« Lùi
Tiến »