Minh Triết Thiêng Liêng Tập 2

Lượt đọc: 222 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
IV. Brahma-Pura
1.

Con người lịch sử cho rằng, thành phố từ hang động, từ lều, rồi đến xóm làng, sau cùng trở thành thành phố là một quãng đường dài đã trải qua của sự phát triển. Cũng hệt như khi con người lịch sử cho rằng, sự hình thành của cộng đồng đầu tiên từ một kẻ sống trong hang đơn độc, rồi trong bầy đàn, trong bộ lạc và sau cùng trở thành cộng đồng, và đây là một quá trình dài của sự phát triển.

Nhưng truyền thống cổ dạy rằng: cộng đồng không phải là kết quả của sự phát triển; Có một tập đoàn cổ, ngay từ buổi ban đầu của thời gian đã từng sinh sống. Tập đoàn cổ là dân chúng, nhân dân. Và có cả thành phố cổ nữa, bởi vì thành phố ngay từ buổi đầu tiên của mọi thời đại đã từng là hình thức sự sống của cộng đồng người.

Tất cả các truyền thống của mọi dân tộc cổ đều ghi nhận đã từng có thành phố Trời, thành phố của Thượng Đế. Ở Peru người ta gọi nó là Korikancsa và phiên bản hoàn toàn bằng vàng của nó nằm trong mảnh sân bí ẩn của nhà thờ chính. Ở Ấn Độ tên của thành phố Thượng Đế là Brahman-pura: thành phố của Brahman. Ở Ai Cập tên thành phố đó là: Szmun. Ở Alexandria người ta gọi là Ogdoad, và điều này cũng giống như Jerusalem Trời của truyền thống Palestine.

Đặc tính về ý nghĩa đặc biệt của sự thành lập và xây dựng các thành phố trần gian được nêu rõ trong truyền thống. Không thể bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu và như thế nào cũng được khi xây dựng thành phố. Các thành bang ( polis ) Hi Lạp được xây dựng trên nền tảng các đạo luật tinh thần, giống như các thành phố của Mexico, rất giống thành phố được xây giữa Atlantic, giống các thành phố của Ai Cập và Babilon, các thành phố của Trung Quốc và Tây Tạng, chưa nói đến các di tích còn lại từ Úr và trong các sa mạc châu Á.

Theo truyền thống cổ thành phố có hai tương đồng: một là thành phố của Trời, hai là thân thể con người. Cả hai thực ra đều không là gì khác ngoài bản sao của vũ trụ, tiểu vũ trụ như người ta thường nói.

Thành phố buổi ban đầu ở trên trời, có nghĩa nó từng là hình ảnh cổ tinh thần phi vật chất, và các thiên thần, hay đúng hơn các sức mạnh, các lực tinh thần dạy nhân loại xây dựng nên thành phố. Bởi vì không đơn giản xây dựng nên thành phố. Thành phố là sự thể hiện của trật tự giá trị thế gian, bởi vậy trong việc xây dựng nó chứa định luật không thể lún.

Ai thử xây dựng thành phố mà thiếu mất tri thức và sự duy trì những định luật này, người đấy chỉ chất một đống đá vào một chỗ, và có đá không có nghĩa là xây được một (cái gọi là) thành phố. Bí mật xây dựng do các lực, các sức mạnh tinh thần báo cho con người biết, và tất cả mọi thành phố đều có một bí mật riêng, duy nhất như từng con người một.

Tương đồng thứ hai của thành phố là thân thể con người. Bởi vì: “ Con người không có nghĩa là một tính chất hoặc một mặt của thiên nhiên, mà con người mang ý nghĩa của thế giới tổng thể”.

Trong truyền thống Ấn Độ có Brahma-pura, trong truyền thống Do Thái có Jerusalem Mới, Ogdoad của Alexandria đều mang ý nghĩa là thành phố được xây dựng trong con người và bằng con người. Con người là hình ảnh của thành phố tinh thần, nhưng bản thân con người tự xây dựng thành phố bằng những tư tưởng, lời nói và việc làm tốt đẹp, như truyền thống Iran đã dạy.

Vì, con người xây dựng bản thân mình giống như xây một thành phố tinh thần, giữa thiên nhiên vật chất trần trụi dựng lên những ngôi nhà, lát đá các con đường, dựng lên các bức tường, cổng, thành, nhà thờ, lâu đài, tổ chức một cộng đồng có trật tự, hợp luật, con người thực chất xây dựng lên một thành phố tinh thần vĩnh cửu.

Ogdoad trong nhiều phương diện không là gì khác ngoài Thành phố Trời, do toàn thể nhân loại xây dựng lên: tất cả mọi việc làm tốt, tư tưởng tốt, lời nói tốt đều là những viên gạch để con người góp phần xây dựng một thành phố vĩnh cửu, đến chừng nào thành phố xong hoàn toàn, kết thúc, và khi đã xong, nhân loại bước vào, chiếm chỗ và sống trong đó. Thành phố vĩnh cửu là vị trí của đời sống vĩnh cửu, nơi các linh hồn đã giải thoát chiếm chỗ, và sống đời sống vĩnh cửu ở đó, trong cộng đồng của thành phố Trời.

Nếu có thể, thành phố xây dựng trong thiên nhiên vật chất cần là bản sao trung thành của thành phố linh hồn bên trong và thành phố Trời. Trong cái bên ngoài cũng cần đúng như trong cái bên trong, tinh thần. Bản sao của thành phố Trời là nơi ở của con người đầu tiên trên trái đất.

Thành phố không phải từ xóm và làng xuất hiện, ý tưởng của nó từ thế giới tinh thần sa xuống và xóm cùng làng được xây dựng lên từ khuôn mẫu của thành phố. Làng xóm là thành phố hình thành ngược trở lại, như đám đông là dân chúng hình thành ngược trở lại, người rừng là con người tinh thần hình thành ngược trở lại.

Cần quen với nhận thức: con người cổ nhận sự xuất xứ của tất cả mọi thứ từ trên xuống, nghĩa là hãy nhìn sự vật từ nguồn gốc đích thực của chúng.

2.

Trong thành phố con số Bốn ngự trị, ngoại trừ trường hợp của Ogdoad, con số Tám ngự trị, nhưng trong trường hợp này con số Tám không là gì khác ngoài con số Bốn gấp đôi. Thành phố Trời có bốn bức tường và bốn cổng. Bốn bức tường phù hợp với bốn nguyên tố: không khí, lửa, nước và đất; bốn hướng: đông, nam, tây, bắc; bốn thời đại: vàng (Hoàng kim), bạc, đồng và sắt; bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông.

Truyền thống này muộn hơn vẫn tồn tại như thế trong việc xây dựng các thành phố La Mã, mặc dù người ta không biết rõ tại sao các cổng được đặt tên là porta aurea hoặc porta argentea . Thành phố Trời đứng chính giữa trời. Mang ý nghĩa sự sống vĩnh hằng bất động, và ai bỏ thành phố, người đó bước vào thời gian.

Thông qua bốn cổng là bốn con đường thẳng dẫn đến quảng trường nằm giữa thành phố. Trên quảng trường giữa thành phố trái tim của thành phố được xây dựng lên, chốn thiêng, nhà thờ. Trong nhà thờ người ta giữ hạt giống của thành phố, là ý nghĩa của toàn bộ cộng đồng; đấy là thứ duy trì thống nhất toàn bộ cộng đồng và thánh hóa cộng đồng.

Trong thời trung cổ đây là di tích. Trong thời cổ, hạt giống trung tâm không nhất thiết luôn phải là một sự vật hữu hình, như trong nhà thờ Salamon ở Jerusalem người ta giữ gìn một hòm giao ước hiện hữu: hòm giao ước với các mệnh lệnh của Thượng Đế, mà trên đó sự liên minh giữa Thượng Đế và con người được duy trì, hay đấy là cuộc hôn nhân giữa tinh thần và thiên nhiên.

Bởi vì thành phố không thể dựng lên từ bất kì một quan điểm độc tôn nào - và có thể đặt ở một vị trí phù hợp với mục đích lợi ích vật chất. Dấu hiệu nhận biết đặc tính của một vị trí siêu việt là một mảnh nào đó của đất có khả năng làm bạn đời cho tinh thần hay không, mảnh đất ấy có khả năng hay không bộc lộ các sức mạnh tinh thần - hoặc có khả năng hay không để đất có thể tiếp nhận bạn đời và trở thành bạn đời hôn nhân của tinh thần Trời.

Điều kiện đầu tiên của sự sống và sự phồn thịnh của thành phố là vị trí siêu việt, nơi có một ngọn núi chỉ dẫn những dấu hiệu của Trời, có nguồn nước, hoặc sông hoặc có dòng chảy ra biển. Đất là âm, tinh thần là dương. Đất là người đàn bà, tinh thần là người đàn ông.

Khải Huyền (Apokalipsis) đặt tên Jerusalem Mới là cô dâu của Con Chiên. Đời sống siêu việt của thành phố chỉ có thể diễn ra ở đấy, nơi các sức mạnh tinh thần kết hôn với đất, bởi vì thành phố là bản sao của thế giới, là nhịp điệu của thế giới, dẫn dắt đời sống và duy trì nó trong đó. Một âm một dương - như trái tim của vũ trụ đập, trái tim của cộng đồng trong thành phố cũng cần đập như vậy.

Giữa thành phố trong nhà thờ người ta giữ gìn liên minh các thần linh với dân chúng trong một hình thức như thế nào đấy: đây là vị trí thực sự của cộng đồng, là chốn thiêng. Chốn thiêng phù hợp với purusa trong sinh linh người, với tia lửa đời sống bất tử; hoặc với luz, tủy xương bất tử và không bao giờ tiêu diệt nổi, mà mỗi con người đều giữ trong bản thân nó, bởi vì từ luz con người một lần nữa được thoát ra khỏi thân thể con người.

Không xa nhà thờ lắm là lâu đài của nhà vua có thể trên đồi hoặc trên núi. Những ngôi nhà của cận thần đẳng cấp tinh thần hoặc đẳng cấp cầm quyền mọc lên xung quanh lâu đài. Ở đây có tiền sảnh của các bậc tiền bối, và ở đây có các nhà thờ của các vị thần linh.

Trong mọi thành phố cần có nước sống, như thể nước nguồn; nếu không, cần có một cái hồ nhân tạo tượng trưng cho sự có mặt của nước. Trong thành phố cần một nhà thờ, ở đó người ta giữ gìn lửa vĩnh cửu. Các trinh nữ phục vụ đều đặn cho việc giữ lửa này. Ở Athen hay La Mã cũng đúng như vậy, như ở Mexico hay ở Kuzko.

Trong thành phố người ta sắp xếp một cách có quy định các nhà ở, chỗ làm việc, hiệu buôn bán, nhà trọ, trại lính, nhà ở của các thương gia, của các chủ công thương và công nhân. Cạnh các cổng nhà có người canh giữ. Xung quanh lâu đài người ta trồng, chăm sóc vườn bằng hoa và những loại cây có vòm.

Người ta đẩy ra xa khỏi thành phố những kẻ bẩn thỉu và bọn tội phạm. Các ngôi nhà chỉ có thể xây dựng trong một trật tự định sẵn, bởi vì nhà không là gì khác ngoài hình ảnh thu nhỏ của thành phố: giống như trong thành phố con số Bốn thống trị trên các ngôi nhà.

Sự khác biệt giữa con người cổ và con người lịch sử ở khía cạnh thành phố như sau: con người lịch sử nói, thành phố do sự đông đảo của nhà cửa tạo thành, con người cổ nói, trước tiên có thành phố, và ngôi nhà không là gì khác ngoài thành phố thu nhỏ, nơi sự sống độc lập của nó chỉ về mặt vật chất, còn về mặt tinh thần không có.

Tinh thần sống trong cộng đồng lớn và tổng quát. Sự khác biệt này ở đây giữa nhân loại cổ và nhân loại thời lịch sử về nhiều điều khác, rất cơ bản.

3.

Schuler viết, thành phố trong đời sống dân chúng: “thực chất là sự che chở của sự sống...” - Một lần một nhà thông thái nói, quyền lực chỉ thực hành nổi trên đầu một người ngoại tỉnh… Khái niệm thành phố do một từ Hi Lạp mà ra asztü, nghĩa của nó giống từ Hi Lạp vestisz, có nghĩa là trang phục, che đậy, trái ngược với từ Hi Lạp polisz, nghĩa là trung tâm chính trị... Các thành phố Ấn Độ cũng nói lên ý nghĩa bí truyền của nó mà nền tảng xây dựng là chữ Vạn” .

Hình ảnh tượng trưng và phù hợp của linh hồn điên dại và hoang dã là rừng và biển; hình ảnh tượng trưng và sự phù hợp của linh hồn đã thuần hóa và đứng dưới sự giáo dục là khu vườn và đất đã cày.

Linh hồn đã chuyển hóa thành tinh thần không phù hợp với cảnh tượng của thiên nhiên; đây là hình ảnh linh hồn đã hoàn toàn được dạy dỗ, nâng cao lên khỏi vật chất: thành phố. Linh hồn hoang dại sống vô thức trong rừng và trên biển; linh hồn thức tỉnh và mở ra sống trên mặt đất; linh hồn tỉnh táo và mở sống trong thành phố.

Schuler hiểu như vậy khi nói thành phố là sự che chở của sự sống mở, và hiểu như vậy khi nói chỉ thực hành được quyền lực đối với người ngoại tỉnh.

Dân thành phố không cần đến roi vọt của quyền lực. Họ tỉnh táo, sáng sủa, mở và tự do. Và con người sống trong thành phố không bao giờ, ngay cả cuối thời kì đen tối cũng không tha hóa đến mức từ sự cởi mở và tự do này lại không giữ lại một chút gì đấy. Thành phố là trang phục và sự che đậy của sự sống mở và tự do này.

Sự sống mở sáng sủa Thượng Đế này phần lớn được thể hiện sống động trong hình dạng một vị nữ thần của các thành phố cổ. Ở thành Troja thiêng có nữ thần Helena, bị quân đội Hi Lạp đến bắt cóc; Nữ thần của Pallas Athen sống như vậy ở Athen, ở Epheszosz có nữ thần Artemisz.

Nữ thần là tia lửa được gìn giữ trong trái tim thành phố, và đưa lại cho thành phố tính chất siêu việt, hay nói cách khác, cho thành phố ý nghĩa. Các nhà thờ, các bức tượng, các đường phố, nhà cửa, tường thành là trang phục và là đồ trang điểm của nữ thần, bởi vậy từ asztü hay vestis nói lên bản chất sâu sắc hơn của thành phố vì thế.

Có thể thấy ở khắp mọi nơi những phân tích ý nghĩa của thành phố và ngoại ô trong thời cổ, và tồn tại tiếp trong thời lịch sử, đến tận khi chủ nghĩa lãng mạn kiểu Rousseau lật ngược trật tự giá trị cội nguồn của nó. Thế là từ lúc đó trở đi nhân loại tin một cách mù quáng là đời sống nông thôn không chỉ có ở đẳng cấp cao hơn mà còn nằm trong bản chất ban đầu nữa.

Không gì nêu rõ hơn ý nghĩa thời cổ bằng truyền thuyết Hiram. Hiram là nhà kiến trúc sư xây nhà thờ ở Jerusalem, là một trong những hiện thân mang hình dạng người của thần Mặt Trời. Ngài là kẻ trong khi xây nhà thờ đã cất giấu bí mật của sự tạo dựng thế gian trong biểu trưng của các con số và các tỉ lệ.

Nhà thờ được xây dựng trên con số Mười, số Mười có nghĩa là Tất Cả. Nhà thờ, biểu trưng của cái Toàn thể, và như hạt giống của Tất cả, nhà thờ đứng giữa trung tâm thành phố: ai hiểu được kiến trúc này sẽ hiểu được bí mật siêu việt của sự tạo dựng thế gian.

Hiram là hình tượng huyền bí của bậc thầy kiến trúc sư cổ, kẻ đến một viên đá cũng không cho phép di chuyển nếu không hiểu ý nghĩa và tầm quan trọng siêu việt của nó. Nhà thờ mang ý nghĩa vũ trụ, là thành phố bao quanh thành phố, là thành phố tinh thần, nơi các linh hồn đã giải thoát, đã mở và thức tỉnh sống trong đó.

Muộn hơn, một phần của truyền thống cổ, phái Thập tự Hoa Hồng đã dạy như sau: “Thành phố sinh ra từ tinh thần của thiên đàng đầu tiên. Thiên đàng đầu tiên này là chốn của niềm vui, sự sống là niềm vui ở đó, đến một giọt đắng cay cũng không có trong đó. Tinh thần ở đây đã vượt qua tác động của vật chất, vượt qua trạng thái của trần gian, và tất cả những gì tốt đẹp đã trải qua trên trần thế, nó hít vào trong nó và thánh hóa.

Đây là chốn của bình yên, và đời sống càng khó khăn, đáng vật lộn bao nhiêu sự bình yên đầy niềm vui ở đây càng lớn bấy nhiêu. Đây là nơi các tư tưởng của các linh hồn xây nên Thành phố Thiêng. Những ngôi nhà tuyệt vời nổi lên giữa những con đường đầy hoa và các khu vườn. Từng viên gạch của những ngôi nhà Trời đều được làm ra từ chất liệu tư tưởng tinh thần tinh túy. Nhưng các ngôi nhà này ở đây cũng hiện thực và hiện hữu như các ngôi nhà vật chất trên trần gian”.

Thành phố là hình ảnh cổ của cộng đồng người đã được tinh thần hóa, nơi cộng đồng sống trong trật tự của định luật Thượng Đế. Thành phố thể hiện cái trật tự này, cái đời sống chung này và cái sự sống đã tinh thần hóa này, dù là thành phố Trời, hay thành phố Trái Đất. Nếu con người nhìn từ góc độ siêu việt: khuôn mặt của linh hồn chung nhiều nhưng thực ra chỉ một. Đã thống nhất. Sự sống vũ trụ và siêu việt trong đó tất cả mọi linh hồn là một.

Biểu tượng của sự sống siêu việt này từng là đá đã được linh hồn hóa (lithosz empszükhosz). Đây là đá để con người xây lên thành phố của những kẻ hạnh phúc, nhưng là thành phố mà đá cũng là linh hồn của thành phố trên trần gian. Nếu con người nhìn thành phố từ góc độ thiên nhiên, lúc đó thành phố là Magna Mater, Nữ thần Mẹ bảo vệ, nuôi dưỡng và chăm sóc. Con người cho dù nhìn từ góc độ siêu việt hay từ góc độ thiên nhiên, thành phố trong mọi trường hợp vẫn là chốn của sự sống vũ trụ, mở, tách khỏi vật chất và đã tinh thần hóa.

Thành phố cùng lúc là chốn của sự sống cộng đồng nữa. Cộng đồng với màu sắc đa âm tự thân chỉ có thể bộc lộ trong thành phố. Sự đa âm này nếu méo mó sẽ trở nên phức tạp; nếu sự đa âm này sống trong trật tự tinh thần, nó là bản giao hưởng của sự sống hoàn hảo.

Một cộng đồng phức tạp và rối loạn: đám đông; đám đông nổi loạn, biểu tình, cướp bóc, tàn phá, gây ồn ào, gây náo nhiệt. Trong thành phố những tham vọng làm chủ tăng dần sẽ nuốt chửng và phá vỡ cả cộng đồng lẫn thành phố. Nhưng nếu cộng đồng sống trong ánh sáng của sự tỉnh táo, lúc đó nó sẽ đạt được sự sống vũ trụ và mở.

Đây là một đời sống giao hưởng. Mọi đa âm cùng vang lên, từ dân chúng tỏa sáng điều mà Ramakrisna nói khi bước vào cánh cửa Benares: “ Tôi cảm thấy toàn bộ tâm linh siêu việt ngập tràn con người tôi ”.

4.

Thành phố là hình thức cao nhất của sự sống cộng đồng. Bởi vậy thần Mặt Trời-Hiram kiến trúc sư bậc thầy xây dựng nên thành phố; bởi vậy sống giữa trung tâm là Helena, người đàn bà đẹp siêu linh; bởi vậy người ta nói các thiên thần dạy con người xây dựng thành phố; bởi vậy thành phố là cô dâu của Con Chiên; bởi vậy thành phố trần gian là bản sao của thành phố Trời.

Thành phố là nơi ở của cộng đồng người đã được tinh thần hóa, đời sống đa âm giao hòa hài hòa là sự sống siêu việt và mở. Bởi vì thành phố là chốn mà trật tự và sự sống của nó hoàn toàn tách khỏi đất, nơi đến từng viên đá cũng đã được tinh thần hóa, ở đấy không bao giờ còn phương cách để sử dụng quyền lực đã lộng hành trên đầu con người sống trong thiên nhiên vật chất.

Thành phố không cần lãnh đạo bằng quyền lực, mà cần dẫn dắt bằng tinh thần. Đây là công cụ thống trị phù hợp với sự sống đã tinh thần hóa. Điều này người xưa gọi là ars regia, là nghệ thuật của vua chúa, bởi không phải sự hà khắc, trừng phạt mà là một tri thức cao cả: nghệ thuật.

Ars regia chỉ có thể có ở nơi nào quyền lực vô tận của các sức mạnh vật chất và trần thế chấm dứt. Ở nông thôn, nơi đất, làng, kinh tế là chủ, không thể, bởi ở đó quyền lực của các sức mạnh vật chất và đất vẫn đầy đủ. Ở vùng nông thôn đời sống từ vật chất vẫn chưa nâng cao, trộn lẫn với đời sống từ thế giới tinh thần bị thoái hóa trở lại. Phần lớn đời sống vẫn nằm dưới ảnh hưởng của các sức mạnh vật chất, và vì vậy một cách phù hợp chỉ có thể bằng sức mạnh, sự hà khắc, sự thô bạo, nghĩa là bằng quyền lực thống trị mà thôi.

Trong thành phố, quyền lực của các sức mạnh vật chất và đất bị đẩy lùi ra phía sau: thành phố là chốn thiêng, nơi các bức tường thiêng bao quanh, các đường phố cắt thành phố ra khỏi đất vật chất. Từ nền tảng sự dạy dỗ của các kiến trúc sư siêu việt bậc thầy, thành phố đã nâng khỏi mặt đất.

Không bao giờ còn là vật chất nữa. Quyền lực của các sức mạnh đất ở đây đã bị chấm dứt. Thành phố không phục vụ cho các sức mạnh vật chất, mà phục vụ cho tinh thần: hãy theo đấy mà sống, đấy là ý nghĩa, tinh thần dẫn dắt, điều này mang ý nghĩa nữ thần sống trong tim thành phố, người là cô dâu của tinh thần.

Ai có ý định dịch tri thức của từ ars regia ra ngôn ngữ thời nay theo nghĩa của từng từ, sẽ làm mất đi ý nghĩa siêu hình học thực sự của nghệ thuật mang tính chất vua chúa. Các hình ảnh tượng trưng, các tương đồng, các truyền thuyết, các mối quan hệ siêu việt đã mờ nhạt, một phần đã bị mất hoàn toàn. Cho dù tri thức của từ này là mối liên hệ chuỗi của các lĩnh vực: hình ảnh tượng trưng, tương đồng, truyền thuyết, siêu hình học.

Thành phố là lời tuyên bố hoàn toàn của đa âm cộng đồng, và có ars regia dẫn dắt, duy trì đời sống của thành phố, và cũng đa âm như cái dẫn dắt nó, sự sống. Bởi vậy cần từ bỏ ý định dịch các khái niệm cổ. Các hình ảnh trong đó người xưa giữ gìn nghệ thuật mang tính chất vua chúa, hãy để nguyên, và từ ars regia cũng giữ nguyên sự thần bí mà con người cổ đã biết.

Truyền thuyết nói về sự ra đời của thành phố. Truyền thuyết này giữ gìn ý nghĩa của sự thành lập. Bởi vì ý nghĩa của nông thôn, vùng ngoại vi luôn chung chung và ở mọi nơi đều như vậy; nhưng trong sự xuất hiện của tất cả các thành phố có một bí ẩn chủ quan riêng mang tính chất cá nhân và một lần duy nhất. Tất cả mọi thành phố được hoàn thành bằng một ủy thác duy nhất, và ủy thác này là của thành phố đó, giống như số phận và tính cách ở từng con người cá nhân.

Truyền thống còn gìn giữ kỉ niệm của những sự việc làm mang tính chất anh hùng. Người anh hùng trong buổi ban đầu của thời gian đã chiến thắng con rồng. Chiến thắng rồng có ý nghĩa như chiến thắng thiên nhiên vật chất: chiến thắng những đam mê trần thế, những sức mạnh ma quỷ vật chất.

Rồng là lính canh của cây đời sống, nó ngồi giữa những cái rễ cây. Cây của đời sống - là cây vũ trụ mang tính chất siêu việt, là tri thức siêu hình học và là sự tỉnh táo. Nữ thần cây- kore koszmou, Trinh Nữ Thế gian, là Heszperiszek hay Pallasz Athene, Andromeda hay Ariadne. Ai chiến thắng con rồng người ấy giải phóng sự trinh trắng. Bởi vì sự trinh trắng trong giam cầm của rồng bắt buộc phải phục vụ cho lũ ma quỷ: cái Tôi tâm linh chừng nào chưa được giải phóng vẫn bắt buộc ở bên dưới sự sống của thân xác.

Giải phóng sự trinh trắng và tiêu diệt con rồng không là gì khác ngoài việc áp dụng các sức mạnh huyền bí vào sự nhập định. Ai đã trải qua sự nhập định, chiến thắng được con rồng trong bản thân mình, giải phóng sự trinh trắng, sẽ là chủ nhân của cây Đời Sống. Giữa những cái rễ của cây nảy sinh nguồn sống, thứ nước trong sạch, không bao giờ cạn, nước của sự bất tử. Ai sử dụng sự nhập định vào hiện thực thế gian, tham gia sự sáng tạo thế giới tinh thần, như vậy giải phóng thế gian khỏi sự thống trị của các lực lượng vật chất.

Nhưng chỉ kẻ trước tiên chiến thắng được con rồng trong bản thân nó, kẻ đó mới chiến thắng được rồng trên thế gian. Người anh hùng là một loại sinh linh người như vậy, kẻ đã bước qua ngưỡng cửa đáng nguy hiểm nhất của sự nhập định, được giải phóng và được thánh hóa.

Thánh hóa chỉ có nghĩa như sau: phó mặc toàn bộ bản thân cho sự sắp xếp của các sức mạnh thần linh, để con người có thể và hãy trở thành lời tuyên bố trực tiếp của các sức mạnh tinh thần. Ai đạt được điều này, là đạt tới con Đường.

Đấy là cái mà truyền thống Trung Quốc gọi là Đạo. Đạo nghĩa là không bao giờ cần hành động nữa, không bao giờ cần làm gì nữa, hoàn toàn tháo bỏ nỗi đam mê hoạt động, để con người không cần sự duy trì vẫn biết sống có trật tự trong sự phục vụ các sức mạnh Thượng Đế.

Người nào đạt tới Đạo, không bao giờ cần hành động nữa, mà trở thành công cụ của Thượng Đế, và là kẻ thực hiện các hành động của Thượng Đế. Đấy là người anh hùng, là công cụ của tinh thần Thượng Đế; đấy là kẻ chiến thắng con rồng, Herakles, Perszeus, Theszeusz; là kẻ giải phóng sự trinh trắng; người anh hùng, kẻ đã tìm ra nguồn đời sống, làm nước phụt lên từ sa mạc, và cho nhân loại thứ nước này để uống.

Khi linh hồn anh hùng chiến thắng con rồng và giải phóng sự trinh trắng, nó kết hôn với sự trinh trắng. Người anh hùng làm hôn phối với Trinh Nữ Thế gian. Trinh Nữ là chính thế gian, là người Mẹ, là Magna Mater. Đây là tội loạn luân huyền bí, khi người anh hùng (heros) lấy mẹ ruột của mình làm vợ.

Đây là dấu hiệu của sự quay trở lại lớn: sự ăn năn (metanoia). Ý nghĩa của sự quay trở lại, là sau khi đã chiến thắng con rồng, linh hồn anh hùng hợp nhất của sự trinh trắng: quay lại. Quay trở lại với Mẹ. Không phải ra bên ngoài mà vào bên trong, về phía cội nguồn, về phía những cái rễ, về phía tinh thần và Thượng Đế.

Ý nghĩa của sự loạn luân huyền bí: sự quay đi với các ảo ảnh của thiên nhiên vật chất và sự thức tỉnh với thế giới tinh thần. Và sự thức tỉnh với thế giới tinh thần chỉ có nghĩa ngần này: đánh thức trong con người cái Tôi thần thánh, cái Tôi con người vũ trụ.

Vở kịch huyền bí này nằm trong trái tim của thành phố. Đây là tâm linh của sự sống thành phố, và cũng là ý nghĩa của nó. Sống trong thành phố có nghĩa là trở thành một bộ phận của huyền bí này. Sự sống thành phố thực ra mang nghĩa sau: con người tham dự vào sự nhập định tập thể.

Sự nhập định là ars regia , là nghệ thuật mang tính chất vua chúa, sự nhập định mang tên như vậy bởi vì người nghệ sĩ là cái đầu của đẳng cấp: vua chúa. Nhưng ars regia không phải là sự hoạt động; mà chính là sự đối lập của nó.

Đây là việc dự phần vào vở kịch huyền bí. Vua không phải là nghệ nhân của vở kịch, và sự nhập định tập thể do vua điều khiển, vua là hình ảnh tấm gương và biểu trưng của linh hồn anh hùng, là người trong các động tác huyền bí dâng hiến, cầu nguyện, làm lễ, rửa tội, xưng tội, tổ chức ngày lễ thay cho cả thành phố.

5.

Trong thời gian mang tính chất lịch sử, thành phố rõ ràng đã đánh mất ý nghĩa của nó như thống trị hoặc quyền lực, vua chúa hoặc đẳng cấp hoặc nhân dân. Thành phố trở thành nơi chung sống bên ngoài một cách thuần túy. Sự sống huyền bí giờ đây không còn ai hiểu nữa. Cho dù gần như trong mọi thời gian đều từng có những nỗ lực chăm chút tinh thần cổ trong một hình thức nào đấy.

Trong thời Trung cổ từng có vô cùng nhiều những nỗ lực như vậy, nhưng vai trò của từng cố gắng đó không vượt qua nổi các hình thức cộng đồng lẩn trốn, tránh gợi sự nghi ngờ. Trong các cộng đồng bí mật ấy, lời tuyên thệ trộn lẫn nhau nằm trong các bí mật của việc xây dựng thành phố, và các cộng đồng thành phố cổ chỉ duy trì cái khung bên ngoài của nó mà thôi.

Thành phố có ý nghĩa gì trong đời sống con người, có thể nói, cộng đồng bí mật như vậy có thể tìm thấy ở các nhóm người hoàn toàn đã bị thoái hóa trở lại, ở những người nguyên thủy. Những nhóm người này đã bị đứt đoạn với mức đời sống cao từ hàng nghìn năm, và đắm chìm vào thiên nhiên vật chất cũng đã rất lâu rồi.

Nhưng, gần như ở tất cả các bộ lạc Papua, Da Đen, Da Đỏ vẫn còn các nhóm đàn ông bí mật, mà ở đó huyền bí của sự sống cổ vẫn có thể nhận ra từ các hình dạng méo mó của các quy tắc, nghi lễ, từ ngữ, phong tục. Các nhóm Mặt Trời khác nhau ở người da đỏ Bắc Mĩ cũng nói lên điều này; các nhóm Trinh nữ Thế gian ở Úc cũng vậy. Ở châu Âu Hội Tam Điểm và các hội có họ hàng với hội này giữ khá nhiều điều từ truyền thống, nhưng hoạt động của họ phần lớn chỉ dùng để tranh chấp các vị trí quyền lực mà thôi.

Một dấu vết khác của ars regia trong thời kì lịch sử, từ tác phẩm Politeia của Platon trở đi đến tận tác phẩm Civitas Deije của Augustinus, Nhà nước Mặt Trời của Campanella, Atlantic Mới của Bacon, Utopia của Morus cho đến cấu trúc cộng đồng nhân tạo và trừu tượng mới đây nhất, nói chung người ta đều gọi là không tưởng (utopia).

Không tưởng duy trì truyền thống của việc xây dựng thành phố tinh thần, mà, tất nhiên nó không hề biết, không hề nhớ lại gốc rễ huyền bí tâm linh của thành phố cổ, dù không tưởng ở Platon và Augustinus vẫn còn chưa quên hẳn nguồn gốc của nó. Nhưng từ thời hiện đại trở đi, không tưởng chỉ còn là một kết cấu hợp lí hóa vô nghĩa, một hình dung ấu trĩ và phi hiện thực.

6.

Thành phố là chốn của sự hình thành cộng đồng người siêu việt, nhưng thực ra không phải một chốn, mà là sự thống nhất hài hòa, tỉnh táo và mở của sự sống đa âm. Bởi vậy trong thời Trung cổ người ta cho rằng thành phố không phải là Cha và Con, mà là linh hồn Thiêng: không phải là Tạo Hóa, không nhân danh Đấng Chuyển Hóa và Giữ Gìn, mà nhân danh sự nâng đỡ và thống nhất lại một thế gian đã bị đắm chìm và tan rã, nhân danh cách thức giải quyết cuối cùng của sự sống.

Ở Ai Cập cổ người ta dạy rằng thành phố là szahu của cộng đồng. Szahu có nghĩa là thân xác tinh thần vĩnh cửu, là ánh sáng được vinh danh, là kẻ thành công trong việc tinh thần hóa vật chất giao cho nó và chuyển hóa thiên nhiên rơi vào nó. Việc tinh thần hóa và chuyển hóa không phải là nhiệm vụ của số phận cá nhân con người - Mục đích của con người không phải là chuyển đổi bản thân mình.

Sự chuyển hóa đối với nhân loại siêu việt một lần và mãi mãi là nhiệm vụ chung và chỉ có thể thực hiện được một cách chung, cùng nhau. Nhiệm vụ của nhân loại siêu việt là đem trái đất trả lại chỗ đó, nơi ở buổi ban đầu của thời gian, thời kì vật chất hóa, nhân loại đã đem thiên nhiên theo mình. Con người cần tinh thần hóa toàn bộ thiên nhiên.

Quá trình tinh thần hóa này cần tiến hành một cách tỉnh táo và sáng sủa trong thành phố. Trong thành phố tất cả mọi hoạt động đời sống cần có trong hiện tại, nhưng mỗi hoạt động lại cần tăng dần mức độ tháo gỡ khỏi vật chất. Vì vậy thành phố là biểu tượng của toàn bộ đời sống trần gian, hòa làm một với biểu tượng trời, đá vật chất, với lithosz empszükhos, thành phố làm từ đất với thành phố trời, ngoại ô với nội thành, với Brahma-pura, Ogdoad và Ta Csien.

Thành phố là một chốn tích cực của asa -điều thiện. Người ta gom góp vàng ở đây. Gom góp thelesma. Vua là người anh hùng của thành phố, là Theszeusz giết rồng là Herakles và Horus và Brahma và Kecalkoatl, như các truyền thống khác nhau gọi tên khác nhau. Vua là người mang sự sống cơ bản nhất.

Trong thành phố một lần nữa thực hiện sự sống cổ: sự sống đầu tiên và siêu việt trong cộng đồng vũ trụ. Bởi vậy thành phố là szahu của cộng đồng, cộng đồng bất tử, vĩnh cửu, một cơ thể tinh thần được vinh danh.

Bởi vậy Hiram cắt đứt thành phố khỏi đất bằng bốn bức tường và lát đá trên mặt đất và nền nhà, để thành phố hãy tách rời khỏi đất và hãy hoàn toàn nâng cao hẳn lên.

Thành phố là một cơ thể: một cộng đồng tái hòa nhập, một cơ thể của sự đông đảo quay trở lại sự thống nhất, là thứ tự xác định mình tách khỏi thế giới vật chất, và tất cả mọi góc của nó đều bị khóa, chỉ mở lên về phía trên.

« Lùi
Tiến »